Saturday, November 28, 2009

"Meet Việt Nam" (Gặp Gỡ Việt Nam) - Lê Văn Ấn



Người Việt Tự Do biểu tình ngay nơi tổ chức Meet Vietnam
trước City Hall TP San Francisco

Lê Văn Ấn

Theo báo Tuổi Trẻ của Việt Cộng thì cuộc gặp gỡ Việt Nam được tổ chức tại San Francisco 2 ngày 15 và 16 tháng 11 năm 2009 là Việt Cộng “muốn thông qua Meet Vietnam đưa ra nhưng hình ảnh khách quan trung thực đến với bà con. Chúng tôi muốn chuyển tải đến bà con thông điệp đất nước ta đang chuyển mình, đang hội nhập để phát triển, mong bà con đồng hành cùng quê hương đất nước, góp phần xây dựng quê hương giàu mạnh”. Lê Quốc Hùng, Tổng Lãnh Sự Việt Cộng tại San Francisco, nghĩa là đã ở Hoa Kỳ một thời gian, đã nghe biết những gì xảy ra ở đây, biết được những đòi hỏi của người Việt tị nạn Cộng Sản, biết trình độ người Việt ở đây ra sao, thế mà qua câu nói trích dẫn trên, khiến người ta nghĩ hắn đang ở giữa rừng Mán, Mọi.

Với trình độ hiểu biết của người Việt ở đây, mà Lê Quốc Hùng dám nói rằng cuộc gặp gỡ này hắn ta muốn đưa ra những hình ảnh khách quan và trung thực thì … hết thuốc chữa. Những hình ảnh mà Việt Cộng đưa ra trong cái gọi là Meet Vietnam có phản ảnh những gì đang có, đang xảy ra ở Việt Nam hay không? Chắc chắn là không. Vậy nếu muốn tuyên truyền cho chế độ của hắn, ít ra hắn cũng tránh những từ ngữ “chọc giận kiều bào”, những từ ngữ khách quan, trung thực không bao giờ có trong ngôn ngữ của Đảng VC, nói cách khác khi người ngoài nghe những từ ngữ này, người ta hiểu đó là những chữ bịp bợm, không bao giờ có trên thực tế trong xã hội Việt Cộng. Đừng trách tại sao người Việt tỵ nạn Cộng Sản cứ biểu tình chống đối mỗi khi chúng xuất hiện. Cái nhục mà người Việt hải ngoại phải chịu đựng đó là “nước quý vị do những kẻ không có lý trí cầm quyền”, một người ngoại quốc đã nói với người Việt như vậy sau một chuyến “đi thực tế Việt Nam’ trở về. Hoặc là Lê Quốc Hùng chỉ muốn nói cho đồng bào trong nước nghe, cho họ đọc chứ không nói cho người Việt hải ngoại? Đành rằng Việt Cộng sống nhờ tuyên truyền, bưng bít, và đàn áp, nhưng nói với người Việt sinh sống tại nước ngoài thì người trong nước có thể không nghe; chứ nói với người trong nước thì “Việt kiều” nghe và biết được rất rõ. Càng nghe càng thất vọng, càng nghe càng xấu hổ nhục nhã với người ngoại quốc đúng như lời Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt nói, ngoại quốc khinh bỉ người Việt vì buôn lậu, ăn cắp khi ra nước ngoài. Vậy thì làm sao mà meet cho được? Làm sao mà mong “khúc ruột ngàn dặm” thông cảm? Làm sao mà người việt hải ngoại dám xưng “bà con” với những tên tuyên truyèn cổ lổ sĩ như vậy được? Ngôn ngữ đã “lạc vận” như vậy, làm sao mà có văn hóa của người Việt Nam mà đem ra triển lãm?

Đất nước Việt Nam có thực sự đang chuyển mình, đang hội nhập để phát triển không? Và phát triển theo hướng nào? Quả thực, Việt Nam đã và đang chuyển hướng, đang hội nhập để phát triển. Nhưng chuyển mình và hội nhập chính trị thì phát triển độc đài toàn trị. Kính tế xã hội thì phát triển dịch vụ buôn người ra ngoại quốc, phát triển mãi dâm ngày càng “phổ biến”, chuyển mình là đàn áp các tôn giáo, tận lực cướp bóc đất của dân, của các tôn giáo, buôn lậu v.v… Bộ mặt Việt Nam kéo dài, trải khắp trên các quốc gia. Diển hình nhất là ngành Hàng Không đã có thành tích buôn lậu, ăn cắp trên phi cơ và khách sạn, làm cho cả thế giới mỗi khi thấy phi cơ Việt Nam lên xuống phải chú ý với con mắt đề phòng như đề phòng kẻ trộm, xa lánh như xa lánh người mắc bệnh truyèn nhiễm. Thực là nhục nhã. Đấy! Việt Nam đang chuyển mình và phát triẻn theo chiều hướng băng hoại xã hội như vậy đó. Meet Vietnam chỉ phơi bày chuyển tả được những ngành nghề trộm đạo.

Một ngành nghề khác không phải đang chuyển mình mà đã phát triển đến “quá độ”, đó là tham nhũng. Tham nhũng khắp nơi, tham nhũng trở thành một bệnh ung thư tới giai đoạn chót. Hai quốc gia “thấm đòn tham nhũng” gần đây là Nhựt Bản và Úc Châu. Người ta nói “làm đĩ mười phương cũng chừa một phương để lấy chồng” chứ bọn Việt Cộng thì chẳng chừa phương nào. Ngang nhiên đòi hối lộ cả với ngoại quốc thử hỏi đối với dân chúng trong nước tham nhũng phải “đánh giá cao” tới mức độ nào?

Chưa hết, Meet Vietnam còn có một khoảng gọi là “Không gian văn hóa” để triển lãm những tác phẩm nghệ thuật, hình ảnh, nhạc cụ cổ truyền v.v… Những “cái này” có dính dáng gì đến cái gọi là “văn hóa Chủ Nghĩa Xã Hội, Văn Hóa Vô Sản” không? Cộng Sản nói chung, Việt Cộng nói riêng, chưa bao giờ triển lãm bất cứ một “tác phẩm nào tượng trưng cho văn hóa Cộng Sản. Tại sao? Vì chủ trương của Cộng Sản là “tiêu diệt văn hóa”. Những du khách đến Trung Cộng, khi hỏi về thành tích của “cách mạng văn hóa” Tàu Cộng, người ta được nghe những tiếng phàn nàn, nguyền rủa vì “bọn cách mạng văn hóa” đã đập bể, phá hoại hầu hết di sản văn hóa cổ của Tàu! Cơ ngơi của Lê Khả Phiêu bị chụp hình, cho chúng ta thấy Phiêu đã hốt cổ vật của các viện bảo tàng đem về nhà hắn ta. Khi những tấm hình cơ ngơi của Phiêu được đưa lên mạng, có một ông già đã phát biểu: Lê Khả Phiêu quả là một người “sản xuất văn hóa”. Văn hóa ăn cắp và ăn cướp. Nhiều người đặt câu hỏi “văn hóa Cộng Sản” ra sao? Sản phẩm của nó thế nào? Những “sản phẩm văn hóa Cộng Sản” có lẽ chỉ được những người chống cộng triển lãm. Đó là những “cảnh đấu tố dã man” chưa từng có trong chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất, những “hố chôn người tập thể” dịp Tết Mậu Thân tại Huế, hay “cảnh một đồi sọ người” ở Campuchia! Trong ngày thứ hai của “Meet Vietnam” gồm các mục hội thảo về công nghệ thông tin, du lịch, giáo dục được tổ chức tại khách sạn InterContinental trên đường Howard, San Francisco. Người Việt hải ngoại chắc chưa ai quên câu chào hàng bất hủ của ông “Chủ Tịch Nước” Nguyễn Minh Triết: “con gái Việt Nam đẹp lắm”. Không biết trước khi làm chủ tịch nước, Nguyễn Minh Triết có làm ma cô hay không, nhưng nhìn cái nheo mắt với nụ cười cầu tài của Triết, ai cũng cho là một tên siêu ma cô. Công nghệ thông tin gồm những gì? Bức tường lửa ngăn chận mạng lưới toàn cầu? Hay kỹ thuật siêu đẳng làm cho dây cáp điện thoại “mục nát trong 30 giây” mỗi khi cần cắt đứt liên lạc giữa những người đấu tranh cho tự do dân chủ trong nước?

Buổi hội thảo về giáo dục là mục hấp dẫn nhất trong cuộc triển làm này. Trong khi Lê Quốc Hùng hô hào “bà con đồng hành cùng quê hương đất nước, góp phần xây dựng quê hương” thì một giáo sư thắc mắc “tại sao các du sinh đi học ở Hoa Kỳ không trở về?” Đây là một câu hỏi “phản động” vì vị giáo sư này thuộc loại “Vịt kiều yêu nước. Chắc chắn ông ta sẽ không được huy chương Xã Hội Chủ Nghĩa. Tuy nhiên, đối với đồng hương hải ngoại thì đây là một vấn đề “hiện thực”. Những tên con cha cháu ông, du học có bằng để: một là trở về Việt Nam thay vào địa vị cha mẹ chúng, hai là rửa tiền hối lộ, tham nhũng của gia đình chúng, ba là học theo sách của Nguyễn Tấn Dũng cho con lấy chồng lấy vợ người Mỹ gốc Việt để rửa tiền, để bảo lãnh cha mẹ, khi cần đã có passport “vọt” qua Mỹ.

Không biết cuộc hội thảo có đưa vấn đề nữ sinh viên muốn tốt nghiệp phải cho giáo sư “cái đáng giá ngàn vàng” của con gái hay không? Có tìm cách phát triển bằng cấp giả trong nước lẫn ngoại quốc không? Vì kỹ nghệ làm bằng giả hiện đang chuyển hướng, hội nhập để phát triển vượt bực, vì nay mai, toàn thể cán bộ Hà Nội đều tốt nghiệp đại học tiến sĩ!

“Meet Vietnam ”, những điều trông thấy mà đau đớn lòng. Những tên Việt gian, tay sai Việt Cộng quảng cáo Meet Vietnam cho Việt Cộng có thấy xấu hổ không, chứ người Việt Nam nghe Meet Vietnam thấy tủi cho đất nước, nhục cho quốc thể.

“Meet Vietnam đã thành công?”. Đúng! Nhưng là thành công đối với người Việt tị nạn Cộng Sản. Một là đã phơi bày được tội ác của Việt Cộng, hai là đã dạy cho VC một bài học: không dám để mọi người tự do vào cửa mà chỉ những thành phần “có giấy mời” tham dự.

Đem chuông đi đánh nước người kiểu này thì còn nhục nào hơn?

Lê Văn Ấn

Sao Anh Nỡ Đành Quên? - Nguyễn Phúc Bảo Ân



Lăng Tự Đức, Huế

Nguyễn Phúc Bảo Ân


Mậu Thân 1968
Từ thuở hồng hoang, khi con người còn ăn lông ở lỗ, loài chó đã trở thành một trong những người bạn thân thiết. Ban đầu loài chó hoang chỉ mon men đến gần nơi trú ngụ của loài người, để ban ngày thì ăn mót những mẫu thịt thừa, xương cặn, tối đến thì được sưởi ấm từ những bếp than hồng mà con người dùng để giữ lửa, để ngăn thú dữ, và cũng để giữ ấm cho “ngôi nhà”,…. Dần dà các thế hệ chó mẹ đẻ chó con rồi hậu duệ của đàn chó hoang thuở nào trở nên quấn quýt với loài người khi được loài người cho ăn no ngủ ấm, để đáp lại ân nghĩa của con người. Loài chó cũng tận sức tận lực giúp con người trong việc tìm kiếm nguồn thức ăn qua công việc săn bắt thú rừng cũng như báo động cho con người biết, mỗi khi có thú dữ.

Đối với người Việt, một dân tộc phát tích, tồn tại cho đến ngày nay từ nền văn minh lúa nước, ngoài “con trâu là đầu cơ nghiệp” ra thì loài chó cũng gắn bó với người Việt bao đời nay, ngoài công việc săn bắt thú rừng, chó còn trông nhà giữ cửa khi chủ nhà đi vắng, và thêm một “thiên chức” cao cả khác là làm công tác vệ sinh mỗi khi con cái chủ nhà bị tháo dạ. Người Việt, yêu mến loài chó không những bởi tính mẫn cán này của loài chó, bởi thịt chó là món khoái khẩu với nhiều người, “sống trên đời ăn miếng giồi chó, biết khi chết rồi còn có hay không”, và bởi theo người Việt thì loài chó vốn giàu tình cảm, trung thành và có trí nhớ tốt. Chẵng thế mà người Việt đã đúc kết một kinh nghiệm đã ba đời truyền tử lưu tôn rằng: “Lạc đàng nắm đuôi chó, lạc ngõ nắm đuôi trâu”. Tất nhiên ông cha chúng ta chỉ tích lũy được những kinh nghiệm đó bằng những gì họ được thấy, được nghe, chứ không phải từ một công trình nghiên cứu nào về đời sống và tập tính của loài chó để hiểu rằng tất cả những biểu hiện, những hành vi của loài chó mà người Việt chúng ta cho là “lòng trung thành” hay “trí nhớ tốt” thực ra chỉ là tập tính, là bản năng, chứ không phải là trí tuệ.


Cải cách ruộng đất
Xứ Huế của tôi có thể xem là xứ sở của Đạo Phật bởi mỗi phi tần của triều Nguyễn sau khi Tiên đế qua đời, thì đều phải xuất cung về các làng xã liên cận với Hoàng Thành, xây dựng cho mình một ngôi chùa và tu tập cho đến ngày quy tiên chứ đã là cung phi mỹ nữ rồi, thì không được phép tái giá, chính vì vậy mà ở Huế quê tôi dù đất hẹp người thưa, nhưng hiện có trên 3000 ngôi Chùa và Niệm Phật Đường lớn nhỏ, và dù có làm phép quy y hay không, những hễ thờ cúng ông bà thì người dân Huế tự cho mình là đạo hữu, là phật tử. Vì vậy mà ở Huế thật hiếm có người ăn thịt chó, hiếm có những quán “cầy tơ” như ở đất Bắc, hay ngoài xứ Nghệ, và ở xư Huế quê tôi, những người từng ăn thịt chó thường bị cư dân địa phương xem như là một thành phần hạ tiện trong xã hội, và dẫu người đó là một quan quyền hay một chức sắc thì dân chúng cũng không dành cho bất cứ một sự trọng thị nào như phong tục của người dân xứ kinh kỳ. Nếu có một ai nào đó làm thịt chó thì sẽ gây xôn xao từ làng trên đến xóm dưới, già trẻ gái trai xúm lại xem người ta làm thịt chó, như thể đi xem phường trò, và nhiều câu chuyện được thêu dệt chung quanh loài chó và việc giết thịt chó. Câu chuyện được truyền tụng nhiều lần hơn cả là chuyện một chàng trai xứ Nghệ đi bộ đội vào đóng quân ở Huế, rồi phải lòng một cô gái địa phương vậy là chàng đào ngũ để “xây dựng” với cô gái Huế, anh ta nuôi khá nhiều chó để mỗi khi có họ mạc ở quê nhà vào thăm, thì giết thịt và đãi khách quê hương bằng của hiếm hoi của chốn kinh kỳ. Một lần nọ, có khách từ xứ Nghệ vào thăm, anh ta cũng giết thịt chú chó nhà để đãi khách như bao lần. Với chiếc chày vồ trong tay, anh ta giáng một đòn chí tử vào đầu con chó khiến đôi mắt phòi ra, nhưng con chó vẫn còn kịp chui xuống gầm giường kêu la thảm thiết. Không thể chui vào gầm giường để kết liễu đời con chó, anh bộ đội nắm bàn tay lại như thể đang cầm nắm xôi, hết gọi tắc tắc lại chu mồm huýt sáo. Nghe tiếng chủ gọi, dù đôi mắt đã lọt hẳn ra ngoài, không còn nhìn thấy gì nữa, nhưng nghe tiếng gọi của chủ nhà, chú chó đáng thương cũng định hướng được vị trí của chủ nhà, vừa rên ư ử, vừa cố chút sức tàn trườn đến, vẫy tít chiếc đuôi như cố báo hiệu với “ông chủ” là tôi đây, tôi đây. Và lần này, không để mất cơ hội lần nào nữa, với chiếc chày vồ vụt tới tấp lên đầu lên gáy chú chó ự lên mấy tiếng thương đau rồi trút hơi thở cuối cùng, và không lâu sau đó khách và chủ vui say với những chén tạc, chén thù với món thịt cầy bảy món …


Đại lộ kinh hoàng
Nhưng người dân quê tôi mục thị cảnh này, kẻ thì nguyền rủa anh chủ nhà gian ác, người thì khen ngợi chú chó trung thành, dù vừa mới bị chủ giáng cho một chiếc chày vồ lên đầu đến thừa chết thiếu sống, vậy mà khi thấy chủ vờ cho một vắt xôi và cất tiếng gọi thì đã ngoáy tít chiếc đuôi và trườn đến với chủ. Riêng tôi lúc bấy giờ thực sự không hiểu nổi chú chó này vì quá mức trung thành với chủ hay vì có tính mau quên để phải vong thân như vậy?

Sự việc trên đã xảy ra non 3 thập kỷ rồi, bỗng nhiên mọi chi tiết lại hiện về mồn một trong ký ức của tôi khi gần đây từ ngày 21 đến ngày 23 tháng 11 vừa qua một đại hội thật “hoành tráng” của 1000 người Việt ở nước ngoài vừa diễn ra tại Hà nội, bởi dù quý đại biểu Việt kiều dù là người Nam hay người Bắc cũng đều đã phải bỏ nước ra đi vì một lý do rất chung bởi họ đều là nạn nhân của chế độ cộng sản. Nếu xuất thân từ đất Bắc hẳn họ biết quá rõ về những chiếc chày vồ trí mạng mà đảng và nhà nước cộng sản đã giáng lên đầu thân nhân và đồng bào của họ qua chính sách tiêu thổ kháng chiến khiến, rồi những vụ đấu tố trong cải cách ruộng đất từ 1953 cho đến 1956 khiến hàng trăm ngàn nông dân miền Bắc phải thiệt mạng chỉ vì ông cha của họ đã lưu truyền cho gia đình họ hơn 5 sào ruộng. Chắc họ biết rõ hơn 1 triệu đồng bào miền Bắc đã vì kinh hoàng với những tội ác của cộng sản mà phải rời bỏ bờ tre gốc lúa, quê hương bản quán ở đất Bắc để di cư vào nam vào năm 1954, và hơn 3 triệu đồng bào khác cũng đã bị đe dọa, bị ngăn chặn khi trên đường di cư, rồi phải ở lại đất Bắc để chịu đựng những năm tháng đọa đày nơi địa ngục trần gian ấy bởi họ đã trót mang tư tưởng di cư vào nam để “âm mưu chống lại Bác và Đảng”.

Vâng, dẫu họ vẫn còn sống sót để có cơ hội trở thành “khúc ruột ngàn dặm”, nhưng chắc họ vẫn còn nhớ với chủ trương “giết lầm hơn bỏ sót” với khẩu hiệu “TRÍ PHÚ ĐỊA HÀO ĐÀO TẤT GỐC, TRỐC TẬN NGỌN” hàng ngàn, hàng ngàn sỹ phu Bắc Hà cùng các tiểu thương, các công chức ở đàng ngoài đã bị hành hình hoặc hạ phóng. Còn nếu những đại biểu Việt kiều là những người sinh ra và lớn lên từ bên nay bờ Bến Hải thì chắc họ vẫn chưa thể quên biến cố tết Mậu thân với hơn 7,000 đồng bào vô tội ở Huế bị thảm sát bằng hình thức đập đầu hoặc chôn sống! Chắc họ vẫn còn nhớ mùa hè đỏ lửa 1972 với hơn 15.000 đồng bào Quảng Trị đã bị đã bị đại pháo của cộng quân nghiền nát như thịt bằm trên “Đại Lộ Kinh Hoàng” dài non 10km! Dù các đại biểu Việt kiều đến được bến bờ tự do bằng đường biển, đường bộ thì chắc họ vẫn còn nhớ những ngày hãi hung đối mặt với bão tố phong ba hay hải tặc giữa đại dương, với nhiều thuyền nhân phải ăn thịt người để sống, với những thuyền nhân đã bị cướp, bị hãm hiếp, những thuyền nhân phải tự thiêu, phải treo cổ tự sát ngay sau khi bị Cao Ủy Tỵ Nạn từ chối tư cách tỵ nạn và cả với hơn 70 % những thuyền vượt biên không đến được bến bờ, để một số trở thành tù nhân trong các trại lao cải vì tội “phản quốc”, nữ tù vượt biên đã bị cán bộ quản giáo hãm hiếp, và nhiều, rất nhiều triệu thuyền nhân đã phải vĩnh viễn nằm lại dưới lòng biển lạnh!
    “Quân tâm khả cảm uyên biên ngộ
    Ký tế thời hồi, vị tế ưu”
Vâng, phàm đã đăng quang ngôi vua, cũng phải luôn canh cánh trong lòng những nổi lo âu khi khi chưa giành đựơc ngôi báu. Phàm đã qua được bên kia sông rồi vẫn phải luôn nhớ đến những nổi lo sợ, hãi hùng khi thuyền đang tròng trành giữa dòng sóng nước!
    Vâng, thưa quý vị đại biểu Việt kiều,
    “Chưa đi đảng gọi Việt gian
    Đi rồi đảng lại chuyển sang Việt Kiều
    Chưa đi, phản động trăm điều
    Đi rồi, khúc ruột đáng yêu nghìn trùng”…
Từ sau đại hội người Việt nam định cư ở nước ngoài lần thư nhất đó, đã có nhiều bài báo viết về những “dự mưu” của đảng và nhà nước cộng sản Việt nam về việc tổ chức “Hội Nghị Việt kiều yêu nước” này. Là một thần dân của nước CHXHCN Việt nam, hàng ngày vẫn phải đọc, phải nghe những chủ trương, chính sách của đảng và nhà nước về chiến lược nhằm “đối phó với âm mưu diễn biến hòa bình của đế quốc Mỹ là bè lũ người Việt phản động lưu vong ở nước ngoài”, người viết chỉ qua bài viết này để bày tổ nổi băn khoăn của mình rằng tội ác của cộng sản vẫn còn nguyên đó, mà sao anh nỡ đành quên?

Huế, Mùa Vọng Thứ Nhất, năm 2009
Nguyễn Phúc Bảo Ân


Lời chúc mừng -- NGUYỄN XUÂN VINH & PHIẾN ĐAN -- trên Con Ong Việt

CHÚC MỪNG


Nhận được tin trễ, Nguyệt Hạ Lão Nhân vừa lấy sợi xích thằng cột chặt đôi uyên ương vào nhau:

- Phi-Công, Nhà-Văn, Giáo-Sư, Khoa Học Gia, Chủ Tịch Hội Đồng Đại Diện Tập Thể Chiến Sĩ VNCH/ Hải Ngoại, Cụ Ông "niên trưởng" NGUYỄN XUÂN VINH
    Với
- Cháu, “Hậu Duệ”, Chiến hữu PHIẾN ĐAN.

Nhóm Con Ong Việt và Báo Con Ong Việt thành thật chúc mừng đôi tân hôn:

- Trăm năm hạnh phúc - Bách niên giai lão - Phục nhì túng hỏi - Sẩu pì nạm sán - Phúc như Đông hải - Thọ tỷ Nam Sơn - Cúng hỉ phát sồi - Đa tử đa tôn đa phú quý.

Nhóm Con Ong Việt thân tặng tân lang cụ ông "niên trưởng" NGUYỄN XUÂN VINH món quà khiêm nhường, của ít lòng nhiều, món quà giá trị tuy nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa và hữu dụng trong đời sống phu thê cọc cạch, chồng già vợ nhí. Nhóm Con Ong Việt kính tặng tân lang cụ ông "niên trưởng" NGUYỄN XUÂN VINH Minh Mạng Hoàng Đế Toa, toa thuốc nổi danh bôi bổ sinh lực Nhất Dạ Lục Giao Sinh Ngũ Tử được truyền tụng trong nhân gian gần hai trăm năm.
    1. Hồng sâm 1 lượng
    2. Sa sâm 5 chỉ
    3. Câu kỷ tử 2 chỉ
    4. Bạch truật 3 chỉ
    5. Đào nhơn 5 chỉ
    6. Đương quy 3 chỉ
    7. Mộc qua 2 chỉ
    8. Thục địa 5 chỉ
    9. Tục đoạn 2 chỉ
    10. Phồng phong 3 chỉ
    11. Quế chi 2 chỉ
    12. Tần giao 2 chỉ
    13. Hổ cốt 1 chỉ (nếu hông có thì dùng cao hổ cốt 1 hộp nhỏ)
    14. Độc hượt 2 chỉ
    15. Bạch thược 3 chỉ
    16. Trần bì 3 chỉ
    17. Khương hoạt 2 chỉ
    18. Phục linh 3 chỉ
    19. Tiểu hồi 3 chỉ
    20. Cam thảo 3 chỉ
    21. Đại táo 2 chỉ
    22. Xuyên khung 3 chỉ
    23. Đỗ trọng 2 chỉ
    24. Xương truật 2 chỉ
    25. Tang phiêu tiêu 3 chỉ (Ổ vò vò)
    26. Liên tâm 3 chỉ
    27. Hồng hoa 5 chỉ
    28. Tử hà sa (optional)
    29. Lộc nhung 3 chỉ
29 vị thuốc ở trên ngâm với 2 lít rượu đế trong 49 ngày đêm, lọc rượu ra, pha thêm với nữa lít nước đã nấu chín (thêm 3 lạng đường phèn nếu sợ thuốc đắng khó uống) tất cả trộn đều là dùng được

Toa rượu bổ minh mạng này có 5 tác dụng đặc biệt:
    1. Đại bổ khí huyết, tăng cường sinh lực bồi bổ thần kinh
    2. Ngăn ngừa bịnh tật, trị khỏi đau lưng nhức mỏi
    3. Liệt dương, uống từ 1 đến 2 tháng sẽ được hồi phục
    4. Thận yếu lâu, suy thận đi đứng không được, uống vào rất tốt
    5. Không bị táo bón, ngủ ngon giấc
Mỗi tối trước khi đi ngủ, uống 1 chun nhỏ
_________________
    CS/QLVNCH, CÁC ANH NGHĨ SAO ?
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Trước kia,
- Nghe một số niên trưởng nói về thái độ hèn nhát của Trung tá Nguyễn Xuân Vinh ông hồi còn làm Tư Lệnh Không Quân QLVNCH đối với TT Ngô Đình Diệm, tôi không tin,

- Đọc bài viết nói đến tư cách khúm núm bệ rạc của Đại tá Nguyễn Xuân Vinh trước mặt tên Phản Tướng Đỗ Mậu, tôi không tin.

Gần đây,
- Nghe người ta đàm tiếu về việc ông Nguyễn Xuân Vinh bỏ tiền ra in thành sách những bài viết của người khác ca tụng ông và cho không để lấy tiếng, tôi cũng không tin. Tôi biện luận rằng: Còn hào quang nào mà ông Nguyễn Xuân Vinh không đội trên đầu rồi, ông làm thế để làm gì?

Tất cả tôi không tin vì cho rằng ông là một nhân vật hết sức đáng trân trọng trong cộng đồng người Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản của chúng tôi. Ông đã từng là:

- Một vị tư lệnh tuổi trẻ tài cao của một binh chủng đáng hãnh diện của quân đội mà tôi là một thành viên, mặc dầu lúc đó tôi chưa đi lính,

- Một nhà khoa học giỏi với tầm vóc quốc tế, được cả giới khoa học thế giới trọng vọng,

- Một người có được một vị trí và đời sống như ông mà khi về già vẫn còn hy sinh bỏ thì giờ và công sức ra gánh vác việc chung.

Mặc dù có một số bạn lính đã từng nêu ý kiến và gợi ý cho tôi viết để phê phán về các hoạt động của tổ chức Tập Thể Chiến Sĩ và cung cách lãnh đạo của GS Nguyễn Xuân Vinh. Thế nhưng tôi vẫn ngần ngại không viết. Phải thành thực nói là không dám viết, vì dù sao Tập Thể CS/QLVNCH, theo tôi nghĩ, cũng là cái thành trì chống cộng cuối cùng của người Việt tự do tại hải ngoại. Chống cộng mà không có quân đội không thể được, chắc chắn thất bại.

Theo cái nhìn của riêng tôi, rất đáng buồn là thực chất Tập Thể chỉ là một tổ chức có tiếng mà không có miếng, nghĩa là nó mang danh là tập thể, nhưng lại chỉ qui tụ được vài trăm nhân mạng trên tổng số ước lượng ít nhất vài trăm ngàn quân nhân các cấp thuộc các ngành, các đơn vị. Hơn nữa Tập Thể đã chẳng làm được cái trò trống gì trong thời gian 6 năm từ ngày nó ra đời đến nay. Đã thế nó còn bị Việt Tân xâm nhập và lũng đoạn, có khuynh hướng đi theo đường lối của bọn HHHG với CS, làm những việc bất lợi cho cộng đồng.

Riêng GS Nguyễn Xuân Vinh với cương vị lãnh đạo Tập Thể đã phạm những sai lầm nghiêm trọng sau đây:

1. Làm mất niềm tin của giới quân nhân và những đoàn thể quân đội vì thiếu tài lãnh đạo, tham quyền, tự tôn, và độc đoán, thiếu tài lãnh đạo nhưng lại ham lãnh đạo.

2. Hoàn toàn không có sáng kiến trong việc đấu tranh chính trị với CS. Mặc dầu ông dễ dàng vẽ được con đường lên cung trăng, nhưng bảo ông đưa ra đối sách trước một biến cố thì ông chịu thua. Ông chỉ có năng khiếu khoa học mà mù tịt về chính trị.

3. Xài toàn những bọn a dua, nịnh hót, háo danh, và phe đảng. Thí dụ như để cho Bút Vàng là một Người đàn bà ăn nói ba hoa, lỗ mãng tự tung tự tác trong Đại Hội của Tập Thể thì không còn ai hiểu nổi nữa. Bà Bút Vàng sao lại ở trong Tập Thể? Bà ta giữ chức vụ gì trong Tập Thể không ai biết. Cả một Tập Thể không có người hay sao mà lại phải xài đến một người đàn bà không danh phận trong Tập Thể Chiến Sĩ QLVNCH? Bà Phiến Đan nữa, xuất thân như thế nào mà lại là hậu duệ của Tập Thể. Không còn ai có khả năng để làm phát ngôn viên hay sao mà phải dùng đến hậu duệ Phiến Đan để bà gây ra scandal. Có quyền nghi ngờ rằng có một thế lực nào đó cố tình tạo sự kiện để giật sập cái thành trì chống cộng tại hải ngoại là QLVNCH bằng cách hủy diệt niềm tin cuối cùng của mọi người vào quân đội. Do đó ngưòi vô tâm hoặc dễ tính mấy cũng không thể nào còn chấp nhận GS Nguyễn Xuân Vinh trong vai trò lãnh đạo Tập Thể QLVNCH, và bà Phiến Đan trong vai trò phát ngôn của Tập Thể.

Nay trước sự việc GS Nguyễn Xuân Vinh lấy bà Phiến Đan thì bắt buộc tôi phải suy nghĩ lại. Tôi không thể không tin những gì tôi đã nghe và đã đọc về GS Vinh trước đây. Nếu bà Phiến Đan là một thiếu nữ chưa chồng hoặc một người đàn bà góa chồng thì việc làm của ông Vinh là chánh đáng. Nhưng bà này lại là một người đàn bà bỏ chồng, bỏ cả con để đi theo ông Nguyễn Xuân Vinh thì sự việc trở thành quá tồi tệ mất rồi. GS Vinh dù sao cũng mang tiếng là kẻ quyến rũ người đàn bà đã có chồng con, phá nát gia cang của người khác. Đạo đức, phong tục, và lễ giáo của dân tộc không thể nào chấp nhận việc làm của hai người. Nếu là một thứ vô danh tiểu tốt thì ảnh hưởng chẳng lây đến ai, bất quá chỉ một vài người thân cận. Nhưng GS Vinh lại đã từng là niềm hãnh diện của người tỵ nạn đối với thế giới, là lãnh đạo của tập thể chiến sĩ nữa. Vấn đề là ở chỗ đó.

Trưóc sự việc mất mặt này, chúng tôi xin có một vài đề nghị với mọi người, nhất là các anh chị em quân nhân QLVNCH như sau:

Thứ nhất, sự ê chề đã tới mức chót rồi, thùng phân càng quậy lên càng thối hơn thôi. Do đó không nên làm ồn ào lên làm gì nữa mà hãy để cho ông Nguyễn Xuân Vinh tự xử. Chúng tôi nghĩ rằng ông là người học cao, có địa vị chắc ông biết ông nên làm cái gì.

Thứ hai, chỉnh đốn lại công việc của Tập Thể CS/QLVNCH mới là vấn đề quan trọng trong lúc này. Xin đề nghị một việc làm cụ thể sau đây: Các đoàn thể quân đội kể cả các cá nhân đứng ngoài cố gắng tạo cơ hội họp một Hội Nghị Diên Hồng toàn quân. Tốt hơn hết là các hội đoàn quân đội đứng ra làm việc này. Mục đích của Hội Nghị là để:

Xóa đi mọi tỵ hiềm, cách biệt, hiểu lầm, tranh cấp nếu có trong tinh thần Huynh Đệ Chi Binh để tiến tới một lập trường, một đường lối đấu tranh chung, tạo sự đoàn kết và quyết tâm đoàn kết trong QLVNCH, thống nhất ý chí thành một tập thể có kỷ cương, và kỷ luật, hoạch định đường lối, chính sách chung ứng phó mọi vấn đề.

Theo nhận định thô thiển của chúng tôi, Tập thể QLVNCH chúng ta tuy có một số cá nhân thoái hóa, đầu hàng địch, chạy theo các thế lực tiền bạc, tổ chức đấu tranh cuội. Thành phần này không nhiều. Đại đa số vẫn kiên trì lý tưởng, giữ vững tinh thần “cư an tư nguy”. Chỉ tiếc rằng anh em bị lừa bịp quá nhiều nên đành phải chọn lối sống trùm chăn. Luôn luôn có 2 tử điểm mà VGCS và tay sai nhắm đánh vào chúng ta, mà hầu như chúng luôn luôn thắng. Đó là tiền bạc (lem nhem) và cái tôi quá lớn (háo danh). Khiêm tốn nhìn nhận và vượt thắng được hai trở ngại kỳ đà này là điều tiên quyết để thắng CS. Tin đi, chúng ta làm được mà. QLVNCH không thiếu người tài giỏi, không thiếu người dám quên mình và chịu hy sinh, không thiếu người nhiều sáng kiến và giầu mưu lược. Vụ GS Nguyễn Xuân Vinh là điều không may, nhưng biết đâu lại là cơ may Ông Trời cho để QLVNCH thanh lọc và chỉnh đốn hàng ngũ xông vào trận chiến diệt cộng, đuổi xâm lăng dành thắng lợi. Chúng ta há để cho những tên tuổi Nguyễn Khoa Nam, Trần Văn Hai, Phạm Văn Phú, Hồ Ngọc Cẩn, Ngụy Văn Thà và nhiều anh hùng liệt nữ vô danh khác phải chìm vào quên lãng? Quân nhân QLVNCH, các anh nghĩ sao?

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Friday, November 27, 2009

TỪ MEET VIỆTNAM Ở SAN FRANCISCO TỚI HỘI NGHỊ VIỆT KIỀU TẠI HÀNỘI - Lý Đại Nguyên

Lý Đại Nguyên

“Meet Việtnam” hay “Gặp gỡ Việtnam” do Tổng Lãnh Sự Việtcông và văn phòng Mậu Dịch Quốc Tế của thành phố San Francisco phối hợp tổ chức tại sảnh đường Tòa Thị Chánh San Francisco vào ngày 15 và 16/11/09, nhằm tuyên truyền cho một nước Việtnam, qua những hình ảnh gọi là “văn hoá” và tiềm năng phát triển dưới thời Cộngsản trị vì. Tuyên bố với báo Tuổi Trẻ hôm 14/11/09, Lê Quốc Hùng tổng lãnh sự Việtcộng ở San Francisco nói: “Chúng tôi muốn thông qua Meet Việtnam đưa những hình ảnh khách quan, trung thực đến với bà con. Chúng tôi muốn chuyển tải đến bà con thông điệp: đất nước ta đang chuyển mình, đang hội nhập và phát triển, mong bà con đồng hành cùng quê hương đất nước góp phần xây dựng quê hương giầu mạnh”.

Trong khi đó, hàng ngày, hàng giờ, người Việtnam ở nước ngoài lại thường xuyên “Meet Việtnam” qua tin tức và hình ảnh từ truyền thông quốc tế về một Việtnam do một đảng cầm quyền độc tài tham nhũng, bóc lột toàn dân, lừa dối đồng bào, khinh rẻ trí thức, đàn áp tôn giáo, khủng bố đối lập, bóp chết tự do, bưng bít thông tin, sập bẫy kiều bào, xuất khẩu nữ nô, bội tín quốc tế, bán nước cho Tầu. Nghĩa là theo đà này, với sự hèn mạt luồn cúi Trungcộng của bọn cầm đầu Việtcộng thì đúng là “đất nước ta đang chuyển mình hội nhập” làm một với Đế Quốc Đại Hán vĩ đại rồi còn gì. Chính vì ý thức được hiểm họa mất nước, mất luôn dân tộc đó, nên đồng bào và thanh niên Việtnam tỵ nạn cộng sản tại California, từ Nam chí Bắc hàng ngàn người kéo về tòa thị chính San Francisco để phản đối và tố cáo trước dư luận quốc tế về trò lừa bịp “Gặp Gỡ Việtnam” của bọn Việtcộng. Khiến cho buổi lễ khai mạc phải rút ngắn mất 3 tiếng đồng hồ.

“Meet Việtnam” tại San Francisco bị chìm lịm dưới “bóng Cờ Vàng” và tiếng hô “Đả đảo Việtcộng bán nước cho Trungcộng” của muôn dân Việt yêu quê hương tại hải ngoại. Còn cái gọi là “Hội Nghị Người Việt Nuớc Ngoài Toàn Thế Giới”, lần đầu tiên, do bộ Ngoại Giao Việtcộng tổ chức tại Hànội từ ngày 21 đến 23/11/09, nhằm thu hút sự trợ giúp của người Việt ở hải ngoại, thì cũng chỉ là hình thức khoa trương, quy tụ những thành phần Việtcộng sinh hoạt ở nước ngoài, những kẻ làm ăn với Việtcộng, bọn theo đóm ăn tàn, đơm đó ngọn tre, cam nhận mình là ‘Việt kiều’. Còn những người Việt tỵ nạn cộng sản là thường trú nhân hay là người Mỹ, Pháp, Anh, Đức, Úc … gốc Việt, không phải là Việt Kiều trực thuộc quyền quản lý của nhà nước Việtcộng nữa, nên chẳng ai ngu dại cúi mặt tự nhận mình là Việtkiều để cho Việtcộng sai xử.

Những người Việt mang căn cước Tỵ Nạn Cộng Sản có biết nhục không? Khi để cho bọn “vô tổ quốc’ ‘phi dân tộc’ ‘vô văn hoá’ đồng hóa mình vào hàng ngũ Việtkiều rồi nhơn nhơn lên lớp rằng: “Giữ gìn, phát huy bản sắc văn hóa và truyền thống dân tộc trong cộng đồng Người Việt ở hải ngoại. Xây dựng cộng đồng người Việt ở nước ngoài đoàn kết vững mạnh, thành đạt hướng về đất nước. Chuyên gia trí thức kiều bào góp phần vào công cuộc xây dựng đất nước. Doanh nhân kiều bào đóng góp vào sự nghiệp chấn hưng xứ sở”. Xứ sở Việtnam là của toàn dân ở trong cũng như ngoài nước, mọi người đều có sứ mệnh thiêng liêng là phải góp phần chấn hưng. Nhưng hiện nay dân tộc bị bất hạnh, đất nước gặp tai ương, toàn dân bị bọn Việtcộng độc tài tham nhũng ngu si toàn trị, chúng chỉ nghe lệnh từ đàn anh ngoại bang, không cần biết tới ý dân, biến dân thành bầy nô lệ, coi người Việt ở nước ngoài và trí thức chân chính trong nước là ‘kẻ nội thù’ thì đóng góp xây dựng xứ sở với chúng sao được.

Chúng lớn tiếng khuyên người Việt hải ngoại giữ gìn bản sắc văn hóa và truyền thống dân tộc. Mà lúc nào bọn Việtcộng cũng bắt toàn dân phải trung thành với chủ nghĩa cộng sản ngoại lai phi nhân tính, phi dân tộc, phi văn hóa: Mác-Lê-Hồ. Thường xuyên phát động chiến dịch học tập gương nô lệ ngoại bang và đạo đức dâm loạn của Hồ Chí Minh. Không phải sao? Đảng đã tuyên dương Hồ Chí Minh là cán bộ kiệt xuất của phong trào cộng sản quốc tế. Còn là nhà tư tưởng và có tinh thần dân tộc thì phải xét lại. Ông Hồ chẳng đã tự thú ông không có tư tưởng gì, tư tưởng là của Mao chủ tịch hết. Ngay trước lúc nhắm mắt lià đời. Nếu là người có tinh thần dân tộc thì ông phải nói: Về gặp tổ tiên mới đúng. Đàng này ông viết trong di chúc là: “Đi gặp ông Mác, ông Lê”, các ông tổ cộng sản.

Khi sắp được quốc tế chia phần cai trị Miền Bắc Việt Nam, Hồ Chí Minh đã tuân lệnh Mao Trạch Đông, phóng tay phát động phong trào “Cải Cách Ruộng Đất” đấu tố, tiêu diệt Trí, Phú, Điạ, Hào, thủ tiêu truyền thống tự chủ dân tộc qua việc phá bỏ “Hệ Thống Làng Xã Tự Quản” thay vào đó bằng “Chi Bộ Xã” trực thuộc Hệ Thống Trung Ương Tập Quyền Toàn Trị Cộng Sản. Thế là đảng theo Nga, toàn dân phải tuân lệnh chi bộ để theo Nga. Đảng theo Tầu thì toàn đảng, toàn quân, toàn dân phải theo Tầu. Dân Tộc Việtnam mất quyền tự chủ dân tộc, độc lập quốc gia kể từ đó. Nhất là khi Việtcộng chiếm được Miền Nam thì lập tức chúng vất luôn danh nghĩa “Giải Phóng Dân Tộc” vào giỏ rác để vỗ ngực xưng tên “Chủ Nghĩa Cộng Sản Bách Chiến Bách Thắng”. Chúng gọi chính quyền Miền Nam là “ngụy quyền”. Quân đội là “ngụy quân” bắt đi tù. Dân chúng bị xem là “ngụy dân” bắt đi vùng kinh tế mới. Chúng biến Miền Nam giầu có thành bần hàn, khiến hàng triệu người phải liều chết bỏ nước băng rừng, vượt biển bỏ quê hương đất tổ đi tìm tự do.

Nay người Việt tỵ nạn trên toàn thế giới đã vững mạnh, trở thành một lực lượng đáng nể về “cả chất xanh lẫn chất xám”, hàng năm vì tình thương gia đình, dân tộc đã gời hàng mấy tỷ đô la về trong nước. Đáng sợ cho Việtcộng hơn nữa là khối người Việt tỵ nạn cộng sản luôn luôn là hậu phương lớn cho phong trào tranh đòi Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền của toàn dân. Chính vì thế nên Việtcộng tìm mọi cách để gây chia rẽ, mua chuộc, nịnh bợ, lôi kéo người Việt ở nước ngoài về với chúng. Được vậy là chúng hy vọng nắm quyền lâu dài tại Việtnam. Hãy nghe Trần Đình Thiên vụ trưởng kinh tế Việtcộng nói về hội nghị: “Chủ trương thì nằm trong tinh thần hội nhập chung của chiến lược phát triển của Việtnam, nối kết với người Việt ở nước ngoài.. thông qua bà con để Việtnam kết thông với thế giới …”. Có nghĩa là người Việt tỵ nạn phải bỏ rơi dân tộc và toàn dân để làm công cụ cho Việtcộng trên trường quốc tế. Phát biểu trước hội nghị Nguyễn Minh Triết chủ tịch nước Việtcộng tuyên bố: “đây là cơ hội, là diễn đàn rộng rãi để lãnh đạo đảng, nhà nước và chính phủ trực tiếp lắng nghe ý kiến đóng góp, xây dựng của kiều bào hải ngoại”. Nhưng nhiều thành viên tham dự hội nghị “chưa thỏa mãn” về vấn đề Biển Đảo, muốn hỏi thêm, lại không có phần trả lời câu hỏi. Đúng là màn trình diễn rẻ tiền huê dạng, mà tốn của, chẳng lừa gạt được người tỉnh thức.

Lý Đại Nguyên
Little Saigon ngày 24/11/2009