Wednesday, November 18, 2009

Xâm thực truyền thông cánh tay nối dài của Hà Nội ra hải ngoại - Ngô Đức Diễm

Ngô Đức Diễm

Triển lãm Meet Vietnam tại San Francisco ngày 15 & 16/11/2009 bị thất bại nặng nề vì những cuộc biểu tình mạnh mẽ của người Việt tại Mỹ trong suốt 2 ngày kể từ lúc khai mạc cho đến lúc bế mạc.

Nói đến đấu tranh, người ta thường đề cập tới hai yếu tố căn bản là sức mạnh võ trang và vận động chính trị. Hôm nay, trong bối cảnh thế giới mới, các cuộc vận động chính trị càng ngày càng có vẻ khả thi hơn, thế nên các quốc gia, nhất là các nước nhỏ, càng chú trọng đến mặt trận chính trị. Trong ý hướng mở rộng mặt trận chính trị đó, cộng sản Việt Nam đang dồn hết nỗ lực vào mắt trận truyền thông, nối dài cánh tay tuyên truyền ra hải ngoại để một đàng, tiếp tục đánh lừa thế giới vốn ngây thơ dễ tin, mặt khác nhằm ve vuốt và và mua chuộc cộng đồng người Việt hải ngoại trên 3 triệu người, với khả năng kinh tế dồi dào và ngoại vận cao, mỗi năm tiếp hơi cho cộng sản Việt Nam khoảng 5 tỷ Mỹ Kim! Câu hỏi đặt ra là người Việt hải ngoại phải làm gì để đối phó với những thủ đoạn tuyên truyền độc hại đó?

Mọi người đều nhận thức rằng, với đà phát triển của tin học hôm nay, truyền thông đang trở thành vũ khí đấu tranh vô cùng lợi hại. Trước đây, Mao Trạch Đông đã khẳng định truyền thông, thiết yếu là tuyên truyền, là yếu tố tất thắng của chủ nghĩa cộng sản. Ông đã coi một đài phát thanh còn có sức mạnh hơn cả chục sư đoàn.Cũng tương tự, Tổng Thống Reagan năm 1979 cũng đã nhấn mạnh vai trò quyết định của truyền thông trong thế đối đầu với cộng sản. Ông nói “ Cổ võ cho đối kháng còn quan trọng hơn cà chục sư đoàn thiết giáp.”

Nhìn lại cuộc chiến tranh Việt Nam, lời khẳng quyết của Chủ Tịch họ Mao và Tổng Thống Reagan có vẻ ứng nghiệm theo nhận xét của nhiều chuyên gia nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam “chúng ta thua chiến tranh không phải tại chiến trường Việt Nam mà ngay tại Hoa Thịnh Đốn”. Thật vậy, hôm nay mọi người đều nhận ra rằng, chính truyền thông thiên tả một chiều của Hoa Kỳ đã góp phần không nhỏ trong việc khai tử miền Nam Việt Nam. Hình ảnh cô bé trần truồng bị phỏng nặng vì bom napal, hình ảnh tướng Nguyễn Ngọc Loan dí súng vào màng tang tên Việt cộng, nhất là hình ảnh đàn bà con nít bị tàn sát tại Mỹ Lai, đã được đưa lên trang nhất các tờ báo Mỹ cũng như màn ảnh truyền hình với dụng ý rõ rệt là bôi nhọ miền Nam và xuyên tạc ý nghĩa của cuộc chiến tranh tự vệ của dân chúng miền Nam chống lại ý đồ xâm lăng của cộng sản Bắc Việt dưới chiêu bài giải phóng miền Nam. Điều mỉa mai là hôm nay, sau hơn 30 năm toàn dân Việt bị đọa đày dưới chế độ độc tài toàn trị, chính những phóng viên chiến trường đã phóng đi những hình ảnh gây chấn động đó mới tỉnh ngộ, và tỏ ra hối hận về việc làm thiếu lương thiện của mình. Phải chi hồi đó, hình ảnh dân lành bị chôn sống trong Tết Mậu Thân tại Huế, hình ảnh học sinh chết thảm dưới mưa pháo cộng sản tại Cai Lậy, nhất là hình ảnh giết hại dân lành trong các chiến dịch đấu tố tại Liên Khu IV năm 1953 và cải cách ruộng đất tại miền Bắc năm 1956 với khẩu hiệu “giết giết nữa bàn tay không ngưng nghỉ”, được báo chi Mỹ nhắc tới, thì miền Nam đâu bị coi là mất chính nghĩa và dễ gì cộng sản đã dành được chiến thắng!

Nhận thức được vai trò truyền thông trong việc thôn tính miền Nam, hôm nay cộng sản Việt Nam lại tiếp tục khai thác vai trò của truyền thông trong ý hướng đánh lạc hướng đồng bào tại quốc nội và mua chuộc đồng bào hải ngoại.

Tại quốc nội, cộng sản Việt Nam đang thẳng tay đàn áp truyền thông, bịt miệng tiếng nói dân chủ và dùng mọi thủ đoạn tuyên truyền để bưng bít che đậy những hành động phản dân hại nước của cán bộ các cấp trong các vụ dân oan, giáo oan, tham nhũng, nhất là của thiểu số lãnh đạo đang cam tâm làm tay sai bán nước cho ngoại bang. Hẳn người ta không thể bình tâm trước bản án bất công dành cho nhà báo Nguyễn Vũ Bình chỉ vì ông dám lên tiếng cổ võ cho dân chủ. Ngay cả những cây bút gọi là thân cận với chế độ, như Nguyễn Việt Chiến báo Thanh Niên và Nguyễn Văn Hải báo Tuổi Trẻ cũng không thoát khỏi bàn tay ác nghiệt của Hà Nội khi họ muốn đem ra ánh sáng hành động tham nhũng của một số sĩ quan cao cấp trong quân đội. Một đàng, Hà Nội quyết bịt miệng truyền thông chân chính, đàng kkác họ lại tận dụng các tên bồi bút để tô hồng chế độ, đến nỗi Dương Thu Hương đã gọi họ là những người mang bệnh liệt kháng, cam tâm bẻ cong ngòi bút, mất cả lương tri. Bùi Minh Quốc đã không qúa lời khi coi bọn bồi bút trong nước là những con điếm “bán miệng nuôi trôn”:
    Điếm bình dân bán trôn nuôi miệng
    Điếm trí thức bán miệng nuôi trôn!
Tại hải ngoại, Nghị Quyết 36 đang được Hà Nôi tận dụng như là kế sách xâm nhập cộng đồng người Việt nuớc ngoài trong nhiều lãnh vực, như kinh tế, văn hóa, văn nghệ và đặc biệt là truyền thông: “Đổi mới mạnh mẽ và toàn diện công tác thông tin, tuyên truyền giúp cho người Việt nước ngoài hiểu đúng tình hình đất nước và chính sách của đảng và nhà nước. Hỗ trợ việc ra báo, mở đài phát thanh”

Thực hiện sách lược xâm nhập nói trên, cộng sản Việt Nam đã chỉ thị các cấp thực hiện nhiều độc chiêu một đàng nhằm làm tiêu mòn nỗ lực chống cộng của người Việt, một mặt vơ vét túi tiền và chất xám của người Việt hầu cứu vãn chế độ đang lung lay tận gốc rễ hôm nay.

Thứ nhất, cộng sản Việt Nam đã tung vào diễn đàn truyền thông hải ngoại các tờ báo, các liên mạng cũng như các đài truyền thanh truyền hình làm loa tuyên truyền, thổi phồng những thành tựu giả trá của chế độ. Hẳn người Việt không quên trước đây, tại miền Bắc Cali, có ông Giám Đốc một cơ quan tỵ nạn ở San Francisco đã dùng văn phòng cơ quan làm trung tâm phổ biến các tờ báo cộng sản từ trong nước gửi ra, lại còn tiếp tay tổ chức Viet Expo, và đem văn công cộng sản Việt Nam ra ngoại quốc trình diễn rối nước trong ý hướng giao lưu văn hóa. Cũng tương tự tại Paris, nhữngt năm trước đây, Linh Mục Nguyễn Đình Thi đã mở nhà sách chuyên chở tất cả các sách báo cộng sản để đầu độc người Việt tại Âu Châu.

Thứ hai, cộng sản Việt nam đã điều hướng một số tờ báo và cơ quan truyền thông nói là của người Việt quốc gia, tiếp tay với Hà Nội chuyên chở những hình ảnh, những bài viết ca tụng chế độ và nhục mạ cộng đồng người Việt tỵ nạn. Ai mà không cảm thấy phẫn nộ khi thấy một số tờ báo đăng hình lá cờ đỏ sao vàng, lá cờ máu trên những chiếc áo thun chưng bày tại các cuộc triễn lãm gọi là giao lưu văn hóa đó đây. Cũng thế, làm sao người Việt tỵ nạn cộng sản khỏi cảm thấy bất bình khi thấy một số tờ báo tại Nam Cali cho đăng hình ảnh lá cờ vàng ba sọc đỏ đang được người Việt khắp nơi tôn vinh, bị sơn phết vào cái chậu rửa chân tại một tiệm Nail, trong số báo Xuân tại quận Cam!

Thứ ba, cộng sản Việt Nam còn mua chuộc một số tờ báo và cơ quan truyền thông đứng thế đối lập với cộng đồng người Việt tỵ nạn, chống lại nguyện vọng của đa số, tiêu biểu như trong biến cố Little Saigon tại miền Bắc Cali. Đã có đến cả chục ngàn người xuống đường biểu tình đòi đặt tên cho khu thương mại do đa số người Việt làm chủ là “Little Saigon”để xác định lập trường chống cộng và gợi nhớ quê hương trong tâm tưởng của người Việt lưu vong. Nhưng mỉa mai thay, một số tờ báo và cơ quan truyền thông nổi tiếng chống cộng đã hùa theo một thiểu số người Việt thân chính vì lợi ích riêng, công khai nhục mạ cộng đồng người Việt tỵ nạn là “thiểu số ồn ào, qúa khích và ấu trĩ!” Họ còn công khai bày tỏ chủ trương “vùi dập” tiếng nói dân chủ của những người quyết tâm hỗ trợ cho tên gọi Little Saigon, viện cớ là cụm từ Little Saigon có hàm ý chống cộng!

Thứ tư, cộng sản Việt Nam cũng đã sử dụng ngòi viết của những tên bồi bút hải ngoại để đánh phá, bôi nhọ và triệt hạ những khuôn mặt có lập trường quốc gia chân chính, nhất quyết không chấp nhận hoà giải hòa hợp với cộng sản. Còn ai chống cộng và hiểu cộng hơn ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện, thế mà ông cũng đã bị một số tờ báo hải ngoại gọi ông là Nguyễn Chí Thiện giả, với tập thơ Hoa Địa Ngục giả, chủ trương mạo danh để nằm vùng cộng đồng! Hiện tượng xuyên tạc và bôi bẩn các chiến sĩ quốc gia càng ngày càng có vẻ phổ biến không những tại Hoa Kỳ, mà còn tại Paris, Úc Châu và một số nơi khác có đông người Việt cư ngụ. Hiện nay, Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ, linh hồn của Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Saigon và Phế Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh, cùng với ông Trần Quốc Bảo, Giám Đốc sản xuất cuốn phim Sự Thật Về Hồ Chí Minh đang là những đối tượng đánh phá của các cơ quan truyền thông cộng sản trong nước và tay sai, tại hải ngoại, nhận chỉ thị của Hà Nội.

Ngoài ra, cộng sản Việt Nam còn dùng tiếng nói các cơ quan truyền thông tay sai để vinh danh và dụ dỗ nhữngViệt kiều ngây thơ đem “khúc ruột ngàn dặm” nối vòng tay lớn với các bộ phận dân tộc trong nước. Những tên tuổi đã được công sản Việt Nam vinh danh vì có công lớn với chế độ như Vũ Đức Vượng , Đỗ Anh Thư, Quỳnh Kiều, Dũng Trung..chỉ là những con cờ của tuyên truyền cộng sản. Biết đâu, những tôn vinh hôm nay lại chẳng là những bản án cột vào cổ những tên phản bội một khi đất nước thoát khỏi ách cộng sản.

Sách lược tuyên truyền của cộng sản phải nói là thâm độc, đã gây nhiều tác dụng trong tập thể người Việt hải ngoại, tạo chia rẽ trong cộng đồng, trong nội bộ các tổ chức đấu tranh, và nhiều khi ngay giữa cha con, vợ chồng và anh em trong cùng một gia đình, nhất là ngay giữa những người Việt cnùg chiến tuyến chống cộng và cùng khát vọng dân chủ hóa Việt Nam. Câu hỏi đặt ra là người Việt tỵ nạn phải đối phó thế nào?

Một cách tổng quát, người Việt cần đề cao cảnh giác để nhận diện một cách chính xác, ai là truyền thông bạn, ai là thù để tránh tình trạng “phe mình đánh phe ta” làm tiêu mòn ý chí chống cộng và làm mất thiện chí và quyết tâm của những tiếng nói và những cây viết chân chính.

Tiếp đến, người Việt cần thẳng thắn và mạnh dạn phản bác những luận điệu xuyên tạc, bóp méo sự thật của các cơ quan truyền thông tay sai. Bản chất cộng sản muôn thuở vẫn là dối trá và bạo lực. Nhiệm vụ của mỗi người Việt là giải thích người bản xứ, nhất là cho con cháu, cho giới trẻ Việt Nam trong nước cũng như ngoài nước hiểu rõ lịch sử Việt Nam, biết rõ lý do tại sao dân Việt phải bỏ nước ra đi, tại sao cha anh của họ phải bỏ xác trong rừng sâu hố thẳm, và nhất là tại sao dân Việt bị đoạ đày trong vũng lầy “trộn vàng của kẻ thống trị với máu và nước mắt của dân tộc bị trị” (Dương Thu Hương) trong bấy nhiêu năm!

Ngoài ra, người Việt cần dứt khoát lập trường đối với những cơ quan truyền thông tay sai mà Nguyễn Chí Thiện đã tặng cho cái danh hiệu là “thây ma truyền thông”. Tẩy chay, không đọc, không nghe, không xem thì báo chí, truyền thanh, truyền hình dù có hấp dẫn đến đâu cũng chỉ là số không mà thôi!

Để kết, người viết xin thưa với toàn thể người Việt hải ngoại rằng, chúng ta đã mất hết, đã bỏ lại sau lưng tất cả để đổi lấy tự do nơi chốn tạm dung. Mảnh đất tạm dung hôm nay là cứ điểm còn lại của người Việt không chấp nhận cộng sản. Thế thì không thể vì một lý do nào, mà chúng ta có quyền để mất mảnh đất cuối cùng này vào tay cộng sản với chủ trương xâm nhập truyền thông bằng những thủ đoạn tuyên truyền láo khoét qua Nghị Quyết 36 của Hà Nội. Mong thay!

Ngô Đức Diễm

Ngày thứ hai của cuộc Biểu tình chống triển lãm Meet Vietnam ngày 16-11-2009 tại City Hall San Francisco








Mondale's role in saving 'boat people' recalled, 30 years later

by Dan Olson, Minnesota Public Radio
November 16, 2009
Source: http://minnesota.publicradio.org/display/web/2009/11/16/vietnamese-refugees/
    LISTEN
St. Paul, Minn. — In the years following the end of the Vietnam War, thousands of Vietnamese risked the dangers of the South China Sea instead of facing communism.

A Vietnamese mother, Mrs. Nguyen Thi Yen, holds her sick child as she pleads help from a fishing boat carrying her and 48 other refugees as they arrive at Khlong Yai, a village 220 miles southeast of Bankgkok, Thailand, Nov. 30, 1977. The refugees were refused entry and the boat was towed back to sea. (Eddie Adams/Associated Press)

This year marks 30 years since then-Vice President Walter Mondale convinced world leaders to come to the rescue of more than 1 million "boat people" -- many of whom settled in Minnesota.

Connie Tran remembers the day in 1978 when communist government officials came to her parents' home in Vietnam. Tran, who was 13 at the time, said the officials told her mother and father the government was now in charge of the family's fabric business.

"We are taking control of your house, we will check inventories, and show us the cash," they told her parents.

Tran, now a banker in Eagan, said the takeover convinced her parents they needed to leave Vietnam. They paid the government eight ounces of gold for permission for each of her nine family members to leave.

But permission to leave wasn't the same as a guarantee of safe passage -- because they had to face the South China Sea.

Tran's family left in a boat -- a relatively small craft that seemed all the more tiny with about 200 refugees aboard. She and the other women had to stay below in the dark, with no room to stretch out. Tran remembers a raging storm their first night out caused them to fear for their lives.

"The boat is rocking and I can feel water coming into the boat," she said.

Three days later, with food and water running short, they put ashore on an island off Malaysia. It was already crowded with refugees living without shelter, adequate food or sanitation. Tran says they cobbled together a crude shelter of boards and plastic.

Nine months later, with the help of a suburban Twin Cities Lutheran church congregation, the Tran family resettled in Minnesota. They were joining an earlier wave of refugees who had begun settling in the region, mostly former South Vietnamese soldiers and government officials who resettled after the fall of Saigon. That was July, 1979.

Connie Tran, a banker in Eagan, was 13 years old in l978 when the Communist government of Vietnam took control of her parents fabric business. Her family, along with dozens of relatives, had pay the government in gold to legally leave Vietnam in a small boat that landed on an island off Malaysia. (MPR Photo/Dan Olson)

U.S.-led intervention

When the war ended in 1975, State Department employees warned Congress the victorious Communists would take revenge on Vietnamese who'd supported the Americans during the conflict. Vietnamese including former soldiers, government officials and their families were resettled in this country.

Walter Mondale said the "boat people" represented something different, a symptom of the harassment of Vietnam's merchant class.

"The government there was pushing hundreds of thousands of mostly ethnic Chinese out to sea -- and ripping them off as they did it," said Mondale. "[Forcing them] onto boats that were unsafe, subject to piracy, all the things I thought no longer happened in the world."

Shortly after Mondale became vice president, He saw the humanitarian crisis firsthand. In 1977, he traveled to refugee camps in Thailand which were overrun with people who needed food and shelter.

Mondale and others began working on a plan to help. They proposed doubling -- to 14,000 a month -- the number of southeast Asian refugees allowed to resettle in the United States. In addition, the U.S. would spend millions to build safe and sanitary temporary refugee camps in the Philippines and elsewhere.

Mondale said an unusual part of the plan was to convince the Navy to make its sailors and vessels in the 6th fleet off southeast Asia's coast a rescue squad, that would pluck refugees from the sea.

"That was a unique first step," Mondale said. "The military didn't want to do that. They said, 'We're here to fight battles, we're not a humanitarian organization.'"

President Carter endorsed the plan, but the problem was too big for the U.S. to solve on its own. Many nations felt the U.S. created the boat people problem, so it alone should take responsibility.

Vice President Walter Mondale delivers his address to the Indochinese refugee conference of the United Nations in the Palais de Nations in Geneva on Saturday, July 21, 1979. Comparing the plight of Indochina refugees to the "doomed Jews of Nazi Germany," Mondale pledged increased U.S. aid for the refugees and called on Vietnam to halt its "forced expulsions" of the boat people. (AP Photo/File)

The Carter-Mondale administration decided to ask the U.N. for a special refugees conference in Geneva in July 1979. It was a gamble.

Unlike so many other large international endeavors, this one was not prearranged. Mondale knew what he'd encounter when he stood to speak before the U.N. delegates.

"The thing you have to get ready for when you speak to the UN is being ignored," Mondale said. "They sit there like extras on a movie lot, and these speakers come by, droning on for decades, and they get sort of comatose."

It was up to Mondale speechwriter Martin Kaplan to craft an argument that would rouse the delegates. He said he found his key message in a sheaf of background materials he brought with him on the flight to Geneva.

The stack of paper included a chilling account of another U.N. refugee conference decades earlier that ended in failure, which amounted to a death sentence for millions. It was a U.N. meeting in Evian near Geneva, just as World War II was breaking out. Kaplan said the delegates at that meeting failed to agree on a rescue plan for Germany's Jews.

"At that conference, if every nation had agreed to accept something like 15,000 Jews, there would have been no Jews left in the Third Reich to send to concentration camps," Kaplan said.

Mondale told his Geneva listeners in 1979 those earlier U.N. delegates had "failed the test of civilization."

"The civilized world hid in the cloak of legalisms, and the result was the Holocaust," Mondale said.

Kaplan and Mondale said the audience snapped to attention, as Mondale told the delegates they faced a world problem and exhorted them to fashion a world solution.

"We all know the grim statistics, the toll being taken among those refugees forced out by Vietnam in inadequate and unseaworthy boats," he told the delegation in 1979.

He ended by saying, "History will not forgive us if we fail. History will not forget us if we succeed."

Observers recall a moment of silence after Mondale's last sentence, and then the normally staid U.N. delegates rose as one with an ovation.

A light-haired Vietnamese-American boy named Dung is one of the 6,700 boat people who fled Vietnam and found refuge in this camp in Songkhla, in southern Thailand, May 27, 1980. Dung, who says his father lives in America, smiles as his friends call out that he is American. (File/Associated Press)

An estimated 3,800 refugees settled in Minnesota

As nations joined in the rescue plan, conditions at sea and in the camps for the boat people began improving. But the crisis was so deep and the number of people affected was so large, that the problem lingered for several years.

Tens of thousands still trying to escape Vietnam continued to risk jail if caught on land, or drowning at sea. Hung Phung, then 19, was among them.

"I'd been trying to hide away from the local government," Phung recalled. "They tried to chase me down and recruit me to Cambodia."

Phung, who now lives in Minnesota, said he'd made 20 attempts to escape by sea rather than fight in Cambodia, but each time, something went wrong. His family paid 1.5 ounces of gold to a middle man to get Hung and his brother on a boat.

Of the 12 people in the small craft, seven became seasick on the 10-day voyage. The others were groggy with exhaustion and hunger and prone to making mistakes. Three days out, the motor quit.

"They mistakenly put the water into the gasoline," he remembered.

Phung laughs at the mistake now, but remembers at the time both he and his brother assumed they would die. Instead, they were rescued and towed to the Philippines by a fishing boat.

Months later, they were allowed to resettle in the United States. He's now a guidance counselor in the Bloomington school district.

Connie Tran and Hung Phung have not met Walter Mondale, but they credit him personally, and the U.S. generally, with saving their lives.

"I think it [had] great impact not just for me, but for the refugees from Vietnam, from Cambodia, from Laos, for the Hmong people too," Phung said.

Hung Phung, now a guidance counselor in a Twin Cities public school district was 19 in l981 when he and 11 others boarded a leaky boat for a 10 day, 1000 mile voyage across the South China Sea to the Phillippines, a departure sparked in part by the Communist government of Vietnam attempting to draft him into the military to fight a war in Cambodia.
(MPR Photo/Dan Olson)



Former Vice President Walter Mondale recalls the treatment of Southeast Asian refugees in 1979 and his pivotal speech to the U.N. Conference on Indochinese Refugees.
(MPR Video/Nikki Tundel)


ĐINH LÂM THANH LÊN TIẾNG VỀ HAI BÀI VIẾT ‘ĐLT LÀ AI’ VÀ ‘NQ36 TẠI PARIS’


Đinh Lâm Thanh

Hai bài viết ‘Đinh Lâm Thanh Là Ai’ và ‘NQ 36 Tại Paris’ phổ biến bởi hộp thư điện tử Chinhnghia Texas@yahoo.com đã được tôi đưa lên trình làng trên trang web HVHNVTD cách đây vài ngày. Những bài nầy do một đạo diễn viết chung với một người khác và ký dưới ba tên là Long Hổ Hội, Nguyễn Trân Quan Huế và Trân Lê Nguyên (Phóng viên Thiên Lý Nhãn). Tôi nói đây là hai bức thư ngụy tạo và được phóng đi một cách vụng về vì cả hai bài đều đề ngày tháng trên văn bản theo lối viết của người Mỹ - Saturday 11.7.2009 và Monday 14.7.2009 - nhưng lại gởi đi cùng một lượt vào hôm 25.9.2009 qua một máy vi tính mà chuyên viên trong ngành điện toán đã tìm ra nguồn gốc xuất phát cũng như việc cắt xén ráp nối nầy. Người đạo diễn vụng về đến nổi vấp phải một chi tiết nhỏ là ngày tháng ghi trên các mail gởi đi. Chính điều nầy đã tự tố cáo là một ngụy tạo nơi gởi. Như tất cả đều biết, nếu muốn gởi một mail gởi đi từ Mỹ thì chỉ cần đánh tên người gởi người nhận là xong giờ, ngày, tháng sẽ tự động xuất hiện trên mail, vì các computeur của Mỹ đã cài sẵn trong máy ‘tháng trước ngày’ chứ không viết theo lối của Pháp và Việt Nam là ‘ngày trước tháng’.

Những người ở Paris đã biết Đinh Lâm Thanh và băng đảng đánh phá những người tranh đấu là thành phần nào rồi. Tôi không cần nói chuyện với họ ! Một nhân sĩ trọng tuổi và uy tín ở Paris đã khuyên tôi thế nầy: Đi đường bị chó sủa chẳng lẽ phải sủa lại hay sao ? Nhưng theo ý kiến của những người bạn tranh đấu, độc giả, anh em gia đình quân đội, các văn nghệ sĩ thì tôi phải lên tiếng, chẳng những riêng cho cá nhân tôi để gởi đến những người ở xa Paris, nhất là anh chị em hội viên Hội Văn Hóa Người Việt Tự Do, những người yểm trợ tinh thần cũng như có cảm tình với trang Web HVHNVTD mà còn cho những người tranh đấu tích cực tại đây đã bị bôi bác, bị chụp mũ từ lâu. Đó là mục đích của bài nầy.

Trước hết, xin đi ngược thời gian để truy nguyên đầu đuôi chuyện bôi nhọ chụp mũ nầy. Thật tình tôi chỉ biết nhưng không quen, không thù oán hay cạnh tranh bất cứ một điều gì với ông DVL, nhưng không hiểu tại sao đã bị ông DVL rỉ rai bôi nhọ, chụp mũ tôi là cộng sản từ nhiều năm qua. Cũng vì tinh thần đoàn kết và uy tín của cộng đồng người Việt tại Paris mà tôi chỉ cười, không lên tiếng hoặc đối chất từ nhiều năm qua. Có lẽ thấy tôi yên lặng, ông DVL càng làm tới bằng nhiều hình thức; từ rỉ tai bôi nhọ đến chụp mũ qua hai giai đoạn 1 và 3 sau đây:

1. Những người thường tham gia tranh đấu chống cộng sản tại Paris cho tôi biết ông DVL đã nói với họ nghe rằng: Tôi có dính máu trong việc cộng sản thủ tiêu hàng ngàn người ở Huế trong dịp Tết Mậu Thân 1968. Tôi chỉ cười và trả lời cho những người nghe: Trong biến cố Mậu Thân năm 1968, tôi là một chuẩn uý trung đội trưởng tác chiến và đang hành quân ở vùng Cao Nguyên ! Thấy không ăn khách với lối bôi nhọ nầy, ông DVL tiến qua bước thứ hai rỉ tai với rất nhiều người: Tôi là bạn của Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân (những tên đao phủ đã giết hàng người tại Huế trong dịp Tết Mậu Thân 1968). Người nghe hỏi lại ông DVL tại sao quả quyết như vậy ? Thì ông DVL trả lời một cách tỉnh bơ rằng: ‘Hắn (ĐLT) là người Huế ! Sau nầy, có lẽ ông ta biết rằng tôi là thành phần ‘sừng-đuôi’ với bọn cộng sản nằm vùng như các tên Huỳnh Tấn Mẫm (Saigòn), Hoàng Phủ Ngọc Tường và Nguyễn Đắc Xuân (Huế) trong thời gian xảy ra những cuộc tranh đấu kịch liệt giữa sinh viên Quốc gia và sinh viên theo cộng sản. DVL tạm thời không còn nhắc đến chuyện nầy nữa. Nhưng cuối cùng, ông DVL đưa ra lá bài chót phao tin rằng: Trong thời gian Phật giáo chống chính quyền ông Diệm, Ông Thiệu thì tôi (ĐLT) là đệ tử của sư việt cộng Thích Trí Quang và đã ở trong chùa Từ Đàm ! Đây mới thật là hoang đường, vì dòng họ tôi theo Thiên Chúa Giáo lâu đời và bên ngoại thì có liên hệ với gia đình của Đại Tá LQT, Tư Lệnh Lực Lượng Đặc Biệt (dưới thời cựu Tổng Thống Ngô Đình Diệm). Hơn nữa, thời đó tôi hiện đang ở trong hàng ngũ chống bọn Hoàng Phủ Ngọc Tường và Nguyễn Đắc Xuân thì chỉ cần tôi xuất hiện gần chùa Từ Đàm là đã tan xương nát thịt chứ đừng nói đến việc vô chùa làm đệ tử của Thích Trí Quang để chống Chính phủ !

2. Sau giai đoạn 1 trên là màn mua chuộc qua điện thoại những người vô danh đề nghị trả tiền nếu tôi trở cờ viết những bài có lợi cho cộng sản. Vì thất bại trong vấn đề mua chuộc, họ dùng chiêu khác là hăm dọa an ninh tánh mạng cá nhân và gia đình tôi. Phải nói cho rõ ràng rằng tôi không xác định người gọi điện thoại là ai và tôi không ám chỉ bất cứ một người nào ngoài những tên cộng sản. Nhưng chung qui đều do một sự hướng dẫn và phối hợp nhịp nhàng của một nhóm qua các lần gọi. Họ dùng điện thoại công cộng ở những nơi khác nhau và mỗi lần gọi thì đổi giọng bằng nhiều cách và nói vài câu hăm dọa, xong là cúp máy ngay.

3. Bước sang giai đoạn 3 thì như quý vị đã đọc qua hai mail, mặc dù được viết dưới nhiều tên khác nhau nhưng nội dung không thể che giấu qua lối hành văn, cách dùng chữ và kiểu nói chuyện mà ông DVL thường lặp đi lặp lại với nhiều người cũng như với chính cá nhân tôi. Sau khi đọc hai bài viết của nhóm DVL do tôi phổ biến trên trang web HVHNVTD ngày 11.11.2009, nhiều người ở Paris đã bất bình và sẵn sàng xác nhận cũng như cung cấp cho tôi những dữ kiện cần thiết nếu tôi yêu cầu.

Tôi không xử dụng một tên hoặc một bí danh nào khác, không lấy địa chỉ ma mà dùng ngay tên cha sinh mẹ đẻ để công khai chống chế độ cộng sản ngay từ hang ổ của chúng cũng như thành phần nằm vùng, các tổ chức ngoại vi và đám hòa giải hòa hợp tại Paris. Tôi không có gì sai trái mà phải giấu diếm hoặc thanh minh. Bài lên tiếng nầy không cần trả lời ông DVL mà mục đích là làm sáng tỏ những điểm do ông ta dụng đứng, bịa đặt và bóp méo sự thật trong hai mail đã nêu trên cho bạn bè và độc giả của tôi ở xa Paris. Những gì tôi viết ra đây là tôi lặp lại việc tôi đã làm và lời tôi đã nói trước một số đông khán thính giả tại chỗ cũng như trên các hệ thống truyền thanh truyền hình. Những người nầy đã nghe và chứng kiến trong các lần chào cờ hàng tháng, dịp bầu văn phòng liên lạc vừa qua cũng như trong các cuộc biểu tình và thắp nến cầu nguyện. Vì công đạo tôi tin chắc chắn những người tôn trọng sự thật sẽ lên tiếng một khi cần thiết. Những hàng chữ nầy sẽ được giữ mãi mãi trên internet và những ai bôi nhọ chụp mũ tôi muốn tìm xem và tham khảo đều có thể lấy về làm tài liệu bất cứ lúc nào. Tóm lại, tôi dùng con đường chính trực và hợp pháp đưa ra công luận những điều vu cáo và chụp mũ để buộc những kẻ ném đá giấu tay ra phải xuất đầu lộ diện dưới hình thức nầy hay hình thức khác. Nhân tiện đây, tôi lưu ý những ai đó đang hành nghề chụp mũ hãy nhớ rằng: Đã là con người hay động vật nào đó, dù có hiền đến đâu, nhưng một khi bị dồn vào chân tường thì họ sẽ phản ứng trở lại một cách mạnh mẽ. Dĩ nhiên những hậu quả khó lường sẽ xảy ra cho những người gieo họa !

Sau đây xin nêu lên những chi tiết mà ông DVL và người giấu mặt sau lưng ông đã dùng những tên ma để chụp mũ cá nhân tôi. Chữ màu đỏ được trích từ hai mail của Long Hổ Hội, Nguyễn Trân Quan Huế và Trân Lê Nguyên tự Thiên Lý Mã cùng gởi qua một địa chỉ là ‘chinhnghia Texas@yahoo.com’. Chữ màu xanh là phần lên tiếng của tôi.

1. Việc bầu cử Văn Phòng Liên Lạc:

(Trích) Ông chủ tọa mời cử tọa bắt đầu bầu cử … Vừa dứt lời, tức khắc anh PQU, con của một cựu QT/VNCH, dường như đang sẳn sàng trong tư thế của một diễn viên ra sân khấu hay muốn chứng tỏ khả năng làm tròn sứ mạng cấp trên giao phó, đã nhanh miệng giới thiệu một hơi ô. Đinh lâm Thanh ra ứng cử TTK/VPLL; gây ngạc nhiên vài người trong đó có tôi ! Sau một giây im lặng trong hội trường, ông Dương Văn Lợi đưa tay phát biểu thì dường như đoán trước những lời bất lợi nên ông ĐLT vừa đưa tay đứng lên vừa từ chối đề nghị. (Hết trích).

* Dưới một chế độ tự do thì việc tham gia bầu cử cộng đồng địa phương là quyền của những người trong cộng đồng đó. Những người trong cộng đồng đến tham dự thì ai cũng có quyền ứng cử hoặc có quyền đề cử một người nào họ thích ! Một điều cần phải nói rõ, tôi được anh PQU đề cử là người thứ hai chứ không phải là người thứ nhất ! Người thứ nhất chính là ông Phạm Văn Đức đề cử ông Nguyễn Tường Long và ông Nguyễn Tường Long chấp nhận liền. Tại sao không viết đoạn nầy ra ? Như vậy bài viết tráo trở đổi ngược thứ tự không ngoài mục đích bêu xấu anh PQU và hạ uy tín tôi. Biên bản của thư ký cuộc bầu cử do cô Ngô Thi Ngoan ghi chép còn rành rành ra đó mà bản chính thì nằm ngay trong hồ sơ của ông Nguyễn Tường Long, tân TTK/VPLL ! Trong biên bản có ghi rõ ràng, gồm 8 người được đề cử theo thứ tự trước sau là : Nguyễn Tường Long nhận - Đinh Lâm Thanh từ chối - Ls Trần Thanh Hiệp từ chối - Phạm Văn Đức từ chối – Dung Nghi từ chối – Ngô Thị Ngoan từ chối - Đặng Vũ Lợi từ chối và Nguyễn Mạnh Hà nhận. Cũng theo biên bản số người có mặt là 60 nhưng có hai vị bỏ ra về, chỉ còn 58 người tham gia bỏ phiếu kín. Đọc hai mail của ông DVL, những người tham dự buổi bầu cử đều thấy những chuyện nhỏ thì bị thay đổi, cắt xén và bóp méo rồi đưa ra. Nhưng một chuyện thật quan trọng mà Long Hổ Hội không dám viết cho đầy đủ để cho tất cả mọi người biết về tác phong đạo đức của ông DVL. Chuyện lớn như thế nầy: Khi anh PQU vừa đề cử tôi thì ông DVL đã hùng hổ nhào tới, xăn tay áo và chỉ vào mặt tôi với câu ‘Nó là Vixi’. Anh PQU hỏi lại ‘Có gì làm bằng cớ không ? có thì cứ nói ra’. Tức thời ông DVL quay về hướng anh PQU, một tín hữu Cao Đài, với một câu nói bất hũ nguyên văn như sau: ‘Đ…M…tại sao mầy đề cử hắn (ĐLT) mà không binh tao ? Tôi chỉ cười - cười với ý nghĩa của nó-, đứng dậy cám ơn anh PQU cũng như tất cả và nói rằng: Tôi đến đây để tham gia bỏ phiếu bầu cử VPLL chứ không phải mục đích ra ứng cử hay để được đề cử. Nhân tiện đây tôi xác nhận rằng, tôi tham gia các hoạt động tranh đấu với cộng đồng hoàn toàn không phải là việc kiếm chức vụ hay chiếc ghế nào đó ! Trong phòng lúc đó gồm có 120 lỗ tai và 120 con mắt đã nghe và thấy rất rõ những gì ông DVL cũng như tôi đã nói ra ra, nhưng trong bài viết Long Hổ Hội đã cắt bỏ đoạn quan trọng nầy để bao che cho ông DVL ! Trở lại vấn đề bầu cử rốt cuộc có hai người ra tranh cử với nhau : Đó là ông Nguyễn Tường Long và anh Nguyễn Mạnh Hà. Ông Nguyễn Tường Long thì không lạ gì với cộng đồng người Việt tại Paris vì đã hai lần nắm chức vụ TTK/VPLL nhưng cũng hai lần từ chức sau đó ! Anh Nguyễn Mạnh Hà còn trẻ, nhiệt tình nhưng bị cử tri ‘nghi ngờ’ anh Nguyễn Mạnh Hà là thành viên của Việt Tân. Thế là phiếu nghiêng về ông Nguyễn Tường Long mặc dù tất cả đã biểt rõ khả năng của ông nầy. Kết quả cuộc bầu cử bằng phiếu kín như sau : Ông Nguyễn Tường Long được 33 phiếu, Anh Nguyễn Mạnh Hà được 16 phiếu và 9 phiếu trắng tổng cộng 58 phiếu. Số người tham dự đã ghi danh và ký tên gồm 60 người nhưng Luật sư Trần Thanh Hiệp và một người nữa đã rời phòng họp sau khi ông DVL văng tục với anh PQU và ông Phạm Văn Đức chất vấn anh Nguyễn Mạnh Hà. Liền khi ban chủ tọa tuyên bố người đắc cử, ông Nguyễn Tường Long tuyên bố ông DVL là phó TKK/VPLL (Chúc vụ Phó TTK/VPLL nầy từ trước đến nay đều do bầu cử bằng phiếu kín chứ không phải đưa nhau ra ngang xương như trường hợp nầy).

2. Tranh dành chức vụ TTK/VPLL

(Trích): Ai có chút tinh ý sẽ thấy ngay âm mưu đen tối của ĐLT muốn nắm lấy VPLL (được đề cử ra tranh chức TTK/VPLL) và từ đó tự phong đại diện cộng đồng người Việt tại Pháp, nhưng bất thành (được nói rõ trong bài Những chuyện bên lề của cuộc bầu TTK/VPLL) (Hết trích)

* Chức vụ TTK/VPLL đơn giản chỉ là việc điều hành một hộp thơ mà thôi chẳng có gì quan trọng ! VPLL không phải là một hội đoàn thành lập theo luật pháp cũng không có quyền hành gì đối với bất cứ với tổ chức nào khác. Nhiệm vụ của VPLL không ngoài việc thông tin, kêu gọi các hội đoàn đi họp, đi biểu tình, tổ chức chào cờ hàng tháng. Nhân cơ hội nầy tôi xin phép nêu tên vài vị dưới đây, vì những vị nầy là người trong cuộc, đã biết rõ quan niệm của tôi đối với việc ‘kiếm-danh-kiếm-ghế’ trong cộng đồng người Việt Quốc Gia tại Paris:

- Trong dịp mừng năm mới vừa qua tại Salle de Fête của thành phố Ivry phía Nam Paris, ông Tôn Thất Vinh (Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tự Do Tại Pháp) đã trực tiếp đề nghị với tôi nguyên văn như sau: … Tôi rất quý anh và ước mong được thấy anh gia nhập CĐNVQGTDOTP và có một chức vụ quan trọng nào đó trong CĐ. Và tôi đã trả lời ông Tôn Thất Vinh: Xin cám ơn, tôi không bao giờ có ý định tham gia vào các chức vụ của các tổ chức cộng đồng người Việt tại Pháp mà đến với tất cả hội đoàn đảng phái nào có tinh thần chống cộng".

- Trong buổi họp tất niên năm vừa qua của gia đình Đại Việt tại Thánh Thất Cao Đài, gia đình Đại Việt đã mời một số thân hữu đến tham dự, trong đó tôi và một số đông anh chị em trong cộng đồng. Dịp nầy, ông Nguyễn Phúc Tửng cho biết sẽ từ chức TTK/VPLL vì lý do gia đình, nhất là tình trạng sức khỏe của bà Nguyễn Phúc Tửng không cho phép ông tiếp tục các công tác. Trong số khách mời, ông bà nhạc sĩ Anh Huy đã lên tiếng trước và tất cả những người có mặt hôm đó đều yêu cầu tôi tiếp tay ông Nguyễn Phúc Tửng trong vai trò TTK/VPLL. Tôi đã dứt khoát từ chối trước mặt mọi người ngay từ lúc đó. Tôi mong rằng những vị tôi nêu tên trên sẵn sàng lên tiếng xác nhận chuyện nầy. Vậy ông DVL nghĩ thế nào khi dùng tất cả thủ đoạn để bôi xấu tôi về việc tranh dành chức vụ TTK/VPLL ?

3. Bên lề chuyến đi Genève ngày 8.5.2009

a. (Trích): Đinh lâm Thanh tháp tùng Thái Sơn (lãnh sự việt cộng ở Paris) qua Genève trên xe Mercédès của ông nầy ; có NVĐ làm chứng vì cùng đi chung xe. Người tự xưng là sĩ quan Quân Đội VNCH và chống cộng mà thân cận ngồi chung xe với Việt cộng cao cấp thì để độc giả đáng giá và nếu không gọi Việt gian thì gọi gì ? (Hết trích).

* Tôi gặp ông Thái Sơn vài lần trong các dịp biểu tình chống cộng sản của các cộng đồng người Việt, Miến Điện và Tây Tạng cũng như những đêm thắp nến cầu nguyện cho nạn nhân cộng sản tại Paris. Tôi cũng biết một cách đại khái rằng ông Thái Sơn cũng là thành phần tỵ nạn cộng sản, ngụ một trong những cao ốc nằm tại khu vực Á Châu thuộc quận 13 và hưởng tuổi già bằng tiền hưu bỗng của chính phủ Pháp. Nếu cho rằng ông Thái Sơn là một ‘lãnh sự việt cộng ở Paris’ mà sống bằng tiền hưu của Pháp thì điều nầy để ông Thái Sơn lên tiếng ! Đến đây xin đi vào câu chuyện Đại Kỳ: Qua điện thoại, ông Thái Sơn cho biết, ông có liên hệ xa gần với một thành viên trong ban quản trị của Bảo tàng viện Fresno Cali USA. Người nầy thuộc nhóm Thanh Niên Cờ Vàng, có tinh thần Quốc Gia, chống cộng rất cao và tích cực trong các chương trình vinh danh Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Anh muốn đưa Đại Kỳ lịch sử qua Thụy Sĩ để biểu tình chung cùng đồng bào Châu-Âu tại Genève nhân ngày Cộng sản Việt Nam phải trình bày vấn đề nhân quyền trước LHQ. Ông Thái Sơn cho tôi biết, ông đã liên lạc với vài ba người cũng như hội đoàn để yêu cầu họ làm giấy tờ chính thức mời đại kỳ qua. Nhưng tất cả không trả lời. Có thể vì vấn đề thủ tục hành chánh hoặc vì một chi phí nào đó. Cuối cùng ông Thái Sơn đề nghị với tôi trên danh nghĩa của Hội Văn Hóa Người Việt Tự Do để làm giấy mời phái đoàn quản trị bảo tàng viện Freno đem Đại Kỳ Việt Nam Cộng Hòa qua Thụy sĩ. Trong chuyến đi Genève, trên xe ngoài tôi và ông Thái Sơn ra, còn có ông Nguyễn Văn Đông phóng viên truyền hình và ông Michel Banassat, nhà văn, nhà nghiên cứu tôn giáo và văn hóa Trung Hoa tháp tùng. Ông Nguyễn Văn Đông là người đi sát tôi từ ăn đến ngủ trong thời gian tiếp xúc với ông Thái Sơn cũng như đi cùng tôi trên chuyến xe car trở về lại Paris. Ông NVĐ là nhân chứng của tất cả những cuộc đàm thoại của tôi tại Genève cũng như trong hai lần di chuyển trên xe.

b. (Trích): Đinh Lâm Thanh trở về lại Paris trên xe chở hơn 40 người do Trần Minh Răn tổ chức với nhiệm vụ ôm micro ‘ba hoa chích choẻ’ là đã thế chân cái nhà để có 500.000 US$ bão đảm mượn Đại Kỳ mang về Genève, lại còn phải làm giấy visa giả mới mang cờ ra khỏi nước Mỹ thoát khỏi kiểm soát ! Làm như quốc kỳ là đồ quốc cấm không bằng ! Người tỵ nạn chính trị và nạn nhơn cộng sản thường nhẹ dạ dể tin, có ngửi được chuyện dựng đứng nầy không ? (Hết trích).

* Đây là chuyện bóp méo hoàn toàn sự thật để dựng đứng những chi tiết do ông DVL tưởng tượng và đạo diễn. Người giữ micro trên xe trong suốt chuyến đi là dược sĩ Nguyễn Quốc Nam chứ không phải tôi. Tôi chỉ cầm micro lên khi một số người yêu cầu cho biết những việc đã sảy ra. Vấn đề cầm thế nhà thì tất cả bạn bè quen thân hoặc quen sơ đều biết tôi rằng ở nhà thuê. Ngay trên xe cũng có hơn một chục người biết tôi ở nhà mướn thì làm sao tôi dám nói chuyện động trời trước mặt những người đã biết nơi ăn chốn ở của tôi. Thế mà ông DVL dám dựng lên chuyện tôi cầm thế nhà để có 500.000 $US ! Theo yêu cầu vài người trên xe, tôi trình bày những khó khăn của anh Thanh Niên Cờ Vàng, là quản trị viên của bảo tàng viện Fresno, đã vất vả quá nhiều mới mang được cờ sang Thụy sĩ, ví dụ như vấn đề bảo hiểm. Một vị nào đó hỏi tôi tại sao phải đóng bảo hiểm và đóng bao nhiêu ? Tôi trả lời cũng khó nói việc nầy, nhưng đã là bảo vật trong bất cứ một viện bảo tàng nào thì bao giờ cũng phải có bảo hiểm. Đối với Đại Kỳ thì phải đóng bảo hiểm an toàn trong nội địa mà nếu phải mang ra nước ngoài thì bắt buộc phải có bảo hiểm khi xuất ngoại. Tôi không rõ cho lắm nhưng nhân viên viện bảo tàng cho biết nếu phải đóng thế chân thì cũng khoảng chừng 500.000 $US. Nhưng tiền đâu để đóng, nên đành phải tìm mọi hình thức giấu lá cờ cũng như như đổi máy bay, đổi chuyến bay với các thủ tục vé để qua quan thuế và an ninh phi trường. May mắn khi bị xét lúc lên máy bay tại phi trường ở Mỹ, vì nhờ có giấy mời hợp lệ của HVHNVTD từ Pháp và gặp lúc nhân viên dễ dãi nên đã thông qua được. Còn việc làm visa giả thì tôi không dám nói, không dám nghĩ cũng như không dám làm. Việc giả mạo giấy tờ là giởn mặt với cơ quan an ninh của Mỹ để vào nhà đá ngồi gở lịch. Theo tôi nghĩ, chỉ ông DVL cũng như người cộng sự của ông mới đủ can đảm làm chuyện động trời nầy ! Thật ra tôi chỉ lập lại những gì mà người đem Đại Kỳ qua Genève đã nói với 4 người khi chúng tôi ra phi trường quốc tế Genève để đón họ. Ông Nguyễn Văn Đông là nhân chứng và ông có thể lên tiếng trong vụ nầy. Nhân đây tôi cũng nhắc cho những người không biết thủ tục hành chánh như sau : Mỗi bảo vật trong các bảo tàng viện đều phải được đóng bảo hiểm thường trực về vấn đề hỏa hoạn, trộm cắp…Nếu muốn đưa ra nước ngoài thì cần phải có ít ra 4 loại giấy tờ căn bản sau : Giấy phép bộ văn hóa (nếu đó là tài sản quốc gia), giấy của hội đồng quản trị bảo tàng viện, giấy mời và cam kết của một quốc gia hay một tổ chức của nước đón nhận bảo vật và cuối cùng là giấy bảo hiểm. Ông DVL đã không biết thì đừng cương bậy rồi chế diễu, bôi bác những người đã tốn công tốn của để làm một việc tốt cho các cộng đồng Châu-Âu cũng như người Việt Quốc gia trên thế giới. Tôi nghĩ rằng đây là bài bản của bọn ‘khỉ đột trong rừng’ đã hướng dẫn và chỉ thị cho những người đang thi hành âm mưu phá hoại Cờ Quốc Gia Vàng Ba Sọc Đỏ.

4. Việc dạy học, báo Chính Việt, đài SBTN phỏng vấn và danh sách 650 người về Hà Nội dự Đại Hội Việt Kiều:

(Trích): Hắn (ĐLT) tự vẽ lý lịch là giáo sư trường luật và khoe là có chân trong ban biên tập của báo Chính Việt, Cơ quan ngôn luận và chống cộng của hội của Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị (Hết trích)

* Chắc chắn không một người nào tìm được hai chữ ‘giáo sư’ trong lý lịch của tôi. Tiểu sử của tôi đang đầy dẫy trên internet cũng như trên những bìa sách đã xuất bản. Mặc dù tôi có thời gian dạy tại các trường trung học đệ nhị cấp trước khi thi hành lệnh tổng động viên nhưng trong lý lịch và cũng như bút tích, tôi chỉ dùng có hai chữ là ‘dạy học’ mà thôi. Có lẽ căn cứ vào việc tôi tốt nghiệp ngành luật và có thời dạy học nên ông DVL đã xào nấu thành ra bốn chữ ‘giáo sư trường luật’ không ngoài thâm ý để bôi xấu tận cùng tên tuổi của tôi.

* Về vụ báo Chính Việt thì ông DVL nên xem lại tất cả các số báo Chính Việt để xem tên ai trong ban biên tập và bao nhiêu bài tham luận chính trị của ai đã đăng từ số 3 tháng 3 năm 2007 đến số 23-24 tháng 11&12 năm 2008, là số cuối cùng trước khi báo đình bản. Tốt nhất hãy liên lạc với ông Chủ Nhiệm (Nguyễn Trung Châu chaunewyork@yahoo.com) hoặc ông Chủ bút (Nguyễn Xuân Tùng nguyenxtung@yahoo.com) để biết rõ những chuyện nầy. Tôi nghĩ rằng ông Nguyễn Trung Châu, chủ tịch THCTNCT cũng có một phần trách nhiệm đối với ông DVL, là một thành viên của hội, trong việc ông ta bôi bác và chụp mũ tôi. Liên quan đến báo Chính Việt, ông DVL biết quá rõ nhưng vẫn tráo trở sự thật để tạo cơ hội bôi xấu cá nhân tôi bằng mọi cách. Hành động nầy giúp cho người ta nghĩ rằng có một liên quan nào đó với những trò đánh phá của cộng sản mà chúng thường nhắm vào những người chống cộng nhiệt tình !.

* Năm 2008, nhân dịp qua Mỹ xuất bản cuốn Một Đời Xót Xa, chương trình Huynh Đệ Chi Binh đài SBTN do nhà văn Huy Phương phụ trách đã mời tôi (cũng bình thường như ông HP mời những nhà văn khác) tâm tình với anh em cựu quân nhân. Đài SBTN và nhà văn Huy Phương đâu phải là một đứa con nít mà nghe tôi dụ khị gạ gẫm !

(Trích): ĐLT gạ được đài SBTN do Huy Phương phỏng vấn, đưa tiểu sử và thành tích khi còn ở cấp bậc chuẩn úy, chỉ huy trung đội 24 binh sĩ đều chết hết chì còn hắn sống thôi ; như vậy hắn là một sĩ quan bất tài tàn sát quân hoặc hắn ‘giao cho địch giết’ hết 24 chiến hữu để không còn ai là nhân chứng còn sống sót hầu vạch trần mặt thật hắn. (Hết trích)

* Đây là một lối bóp méo sự thật theo cách lý luận của cộng sản mà tất cả mọi người đều thấy đúng như một khuôn mẫu của những tên nằm vùng đang xử dụng. Xin mời quý vị đọc truyện có tựa đề ‘Trận Điạ Pháo’ thì sẽ thấy tất cả. Tôi nói rằng những người lính của trung đội tôi ngày trước đã chết. Đúng. Nhưng hãy xem những gì tôi đã viết ở trong đó. Tôi ở đơn vị tác chiến khoảng chừng hơn một năm kể từ lúc ra trường cho đến ngày về trình diện phòng 4 Sư Đoàn 23 BB, sau đó được đưa về tiểu đoàn 23 Tiếp Vận, là một đơn vị đang thành lập. Trung Tá Vũ Văn Trượng và thiếu úy ĐLT là người đầu tiên của tiểu đoàn 23 tiếp vận. Trong thời gian tôi giữ chức trung đội trưởng tác chiến thì không có một anh em binh sĩ thuộc hạ nào bị thương nặng hay bị chết. Nhưng sau khi tôi về tiểu đoàn 23 Tiếp Vận giữ ban 4, thì từ mùa hè đỏ lửa cho đến ngày tan hàng, 24 anh em thuộc trung đội của tôi trước kia đã tuần tự ra đi và không còn một người nào sống sót. Xin hãy vì liêm sỉ, vì lương tâm vì tình người thì đừng bao giờ lợi dụng xương máu đau thương của những người đã nằm xuống để vu cáo chuyện xấu cho những người khác. Vong hồn những anh hùng tử sĩ của QLVNCH rất linh thiêng, những ai xem thường thì có ngày sẽ…Cũng trong thời gian đeo đuổi đánh phá tôi, ông DVL thường nói với mọi người tôi là ‘sĩ quan giả’ và ‘giáo sư’ giả ! Xin phép những vị sĩ quan sau đây cho tôi được tiết lộ : Hiện giờ những sĩ quan chỉ huy trực tiếp (trong thời gian tôi còn là trung đội trưởng tác chiến) đã qua Mỹ sau khi ra tù cộng sản, đó là : Trung-úy NVĐ (đại đội trưởng ĐĐ1/TĐ1/TRĐ45/SĐ23BB), Đại úy NVT (tiểu đoàn trưởng TĐ1/TRĐ45/SĐ23BB23). Về Tiểu Đoàn Tiếp Vận thì có Trung Tá VVT (tiểu đoàn trưởng, định cư ở New Orléans USA). Đại úy TVC (ĐT/ĐCHVC, định cư tại NJ USA). Đại Úy NTT, ban 3 và Trung Uý TST, ban 1 (định cư tại San José, California USA). Về việc ‘giáo sư giả’ thì ngay tại Paris nầy hiện có 3 người đã theo học với tôi tại Nhatrang cũng như gần 20 người khác đang sống rải rác trên vùng trời tự do mà nhiều nhất là Hoa Kỳ, Canada, Châu-Âu và Úc Châu. Nếu cần thì những vị nầy sẽ là nhân chứng sống trong trường hợp đối chất bắt buộc phải xảy ra.

(Trích): Sau cùng chính ĐLT là người đầu tiên nhận lịnh từ lãnh sự quán việt cộng phóng lên mạng danh sách Việt kiều được mời (nhưng phải tự túc mua vé máy bay) vể dự Hội nghị việt kiều lần thứ nhất tại Hà Nội từ 19-24/11/2009 (Hết trích)

* Tài liệu do tên Cao Chính Thiện/Tòa Đại Sứ Việt cộng ký ngày 29.5.2009 được trích dẫn trong bài viết của tôi ‘Hãy Chờ Xem Những Ai Trong Dánh Sách 650 Người’. Trong đó tôi ghi chú rõ ràng là lấy từ nguồn ‘Tin Paris’. Ông Tuấn Phan không đọc kỹ những gì tôi viết trong đó và không hiểu mục đích của bài viết là gì, nhưng đã vội vã tung lên cho rằng tôi đưa ra danh sách gồm những người được cộng sản mời về tham dư đại hội Việt kiều, rồi nhóm DVL vịn vào đây để đánh phá. Xem kỹ lại trong bài có danh sách hoặc có tên người nàotrong đó không ?

5. Chụp Mũ ViXi:

(Trích): Trước khi bế mạc, ông Dương Văn Lợi đưa tay xin phát biểu về một vấn đề thuộc mục linh tinh đã được đề nghị trước đó nhưng dời lại sau khi bầu xong. Ông đứng ngay trước mặt chỉ một ông tóc bạc, mắt hơi lé và nói : anh Đinh Lâm Thanh là vi ci (có nghĩa là Việt cộng) trước sự bỡ ngỡ lẫn sượng sùng, hiện ngay trên sắc mặt, im lặng thin thít, thậm chí không một lời phản đối mặc dù yếu ớt ! Làm cử tọa thắc mắc tự vấn : tại sao đương sự, tác giả của bài viết ‘Nghề Chụp Mũ’ lại coi như bị ‘chụp mũ’ công khai và trực diện mà không phản ứng mạnh mẽ tức là vô hình chung chấp nhận mính là vi xi. (Hết trích).

* Đáng lý ra ‘phóng viên’ Trân Lê Nguyên tự ‘Thiên Lý Mã’ phải viết chính xác như thế nầy : Ông đứng ngay trước mặt một ông già tóc bạc, mắt hơi lé và nói : MÀY LÀ VI XI thì mới đúng sự thật. Với bản chất thô lỗ của ông DVL, ông chưa bao giờ kêu ai bằng ông, nhất là đối với tôi thì chỉ có ba chữ : Mày - Thằng và Hắn ! (ngoại trừ khi viết ra thì có thể ông DVL không dám dùng những chữ thiếu văn hóa nầy). Mỗi lần ông DVL gọi tôi là thằng việt cộng thì tôi chỉ mỉm cười và hôm nay xin nói thẳng ra : Đó là một nụ cười khinh bỉ ! Còn nữa, điều quan trọng là tôi dùng nụ cười cốt ý khuyến khích ông DVL đã mất bình tĩnh thì càng thêm mất bình tĩnh nữa để ông tiếp tục lớn tiếng tuyên bố chụp mũ tôi là vi xi. Kết quả tôi đã đạt được trong tay như những dữ kiện đã xảy trong ngày bầu cử VPLL vừa qua -. Vậy là ông DVL đã vướng vào cái bẫy của tôi, hiện giờ tôi có đủ nhân chứng, bằng chứng và ngay cả bút tích do ông dùng tên ma để đăng những chuyện vu khống chụp mũ tôi lên trên các diễn đàn.

6. Đừng nghe những gì Đinh Lâm Thanh nói mà hãy nhìn kỹ những gì Đinh Lâm Thanh làm

(Trích): Đừng nghe những gì ĐLT nói: thật vậy ĐLT nói chống cộng và vạch tội cộng sản không thua gì các chiến sĩ chống cộng chân chính và những ‘người tỵ nạn chính trị và nạn nhân cộng sản nhẹ dạ dễ tin’ khi nghe có người chửi thay mình và đúng ý mình thì khoái chí cười và cho ĐLT là người chống cộng thật sự nào dè hắn ta chỉ chửi trong phạm vi được việt cộng cho phép và lập lại những gì đã nghe qua rồi, củ rít, nhàm chán…** Mà hãy nhìn những gì ĐLT đã làm ; ĐLT đã làm gì ? ĐLT khi đã cùng đi chung xe với Thái Sơn, lãnh sự việt gian cộng sản, thì không thể là người chống cộng chân chính được ! Thế mà ở Vitry, có một số người chạy theo hắn là nghĩa làm sao ? (Hết trích).

* Bây giờ tất cả mọi người mới hay là ông DVL biết rõ ràng cái nào được việt cộng cho phép và cái nào không được cho phép ! Ông DVL tự vỗ ngực là người chống cộng số 1, nhưng việt cộng nói hay chỉ thị cho ông hồi nào mà ông biết rành mạch cái nào được phép và cái nào cấm vậy ? Theo tôi nghĩ, việc chống cộng không phải độc quyền của một cá nhân, đoàn thể hay đảng phái nào mà bổn phận của tất cả những người Việt Quốc Gia. Tôi không phải một người cố đấm ăn xôi để đeo đuổi mưu đồ chính trị, cũng không cần phải len lỏi vào các tổ chức để tiến thân mà chính là mục đích góp mặt tranh đấu với cộng đồng người Việt Quốc Gia. Những lời phát biểu, những bài viết tố cáo tội ác cộng sản của tôi thật rất tầm thường và hạn hẹp, có thể ví như một cục than nhỏ bé trong hàng trăm hàng ngàn núi lửa đang sôi sục tranh đấu của người Việt. Tôi chỉ mong tất cả nghĩ rằng đó là những cố gắng của một người đã đến tuổi nằm xuống nhưng vẫn hiên ngang đứng thẳng người để tiếp tục cầm súng. Và tôi cũng nghĩ rằng những giọt mồ hôi nước mắt của người tranh đấu lúc nào cũng quý hơn thái độ dao to búa lớn của những ai thường lớn tiếng chống cộng nhưng lại chụp mũ những người chống cộng khác ! Dù mới nhập cuộc sinh hoạt với cộng đồng Paris từ 4 năm qua nhưng tôi đã có nhiều lần đứng trước tòa đại sứ việt cộng để cho chúng thu hình trong lúc đang lớn tiếng kêu ‘lũ chó chết’ ra đối chất. Tôi có dịp công khai đọc những bài tham luận bày tỏ lập trường chống cộng một cách dứt khoát trước quần chúng, trong chương trình Paltalk cũng như trên các cơ quan truyền thanh truyền thay cho một số người thường hô hào chống cộng nhưng chỉ núp trong nhà, không bao giờ dám ra mặt ở giữa đám đông hay khi biểu tình thì trốn vào gốc cây lúc có người vừa đưa máy ảnh lên !

7. Chuyện Chào Cờ

(Trích): Ông Dương Văn Lợi, Phó TTK kiêm phát ngôn viên của VPLL phản pháo khá gay gắt : Chúng tôi không thể đến để chứng kiến cảnh mấy ông làm nhục lá quốc kỳ treo lên trong cái ‘hốc bù tó’ gần đống rác ô uế…Các ông chưa biết phân biệt giữa lễ thượng kỳ và lễ chào cờ khi các hội đoàn nhóm họp trong phòng…Đáng lẽ ra phải đặt vấn đề : Tại sao không được tiếp tục làm lễ chào cờ hàng tháng tại Thánh Thát Cao Đài như từ mấy năm trước đây. (Hết trích).

* Trước khi nói hay viết về một vấn đề gì thì phải tìm hiểu nguyên do, quan sát tường tận để khỏi bị sụp lầy như trường hợp ông DVL. Sở dĩ những người Việt Quốc Gia ở Paris và những vùng phụ cận không được tiếp tục chào cờ trong sân của Thánh Thất Cao Đài nữa là do quyết định của Hội Đồng Quản Trị Thánh Thất Cao Đài tại thành phố Alfortville. Việc nầy ông Phan Quốc Uy, ông Huỳnh Tâm cũng như Hội Đồng Quản Trị Thánh Thất Cao Đài Paris lên tiếng thì có lẽ ngôn chính danh thuận hơn. Sau khi không được phép chào cờ hàng tháng trong khuôn viên Thánh Thất Cao Đài, VPLL cũ đã tìm đủ mọi cách để kiếm một vị trí khác. Trong thời gian chờ đợi ông Nguyễn Phúc Tửng cũng như một số anh em đã tổ chức chào cờ một hai lần tại một hội trường trong thành phố Vitry Sur Seine. Tiếc thay, thành phố nầy thuộc quyền ông Maire cộng sản nên đã gặp nhiều khó khăn và phải kịp thời tìm một giải pháp khác. Tại sao mọi người phải đi kiếm một vị trí để hội họp và chào cờ hàng tháng ? Vì sau ngày ông NTL đắc cử chức vụ TTK/VPLL thì xem như việc chào cờ và hội họp hàng tháng không còn nghe VPLL mới nhắc đến ! Hội Y Sĩ Việt Nam có một văn phòng trong chung cư thuộc quận 13, nằm ngay trong khu vực sinh hoạt của người Á Châu. Hội chấp thuận dành cho cộng đồng người Việt quốc gia một buổi trong tháng để tạm thời làm nơi sinh hoạt. Và cũng như thường lệ trước các buổi sinh hoạt đều có các thủ tục chào quốc kỳ và phút mặc niệm. Đây là một cơ sở mang tên Phòng Văn Hóa Xã Hội của Hội Y Sĩ Việt Nam, nơi dành cho Thư Viện Diên Hồng, các đoàn thể hội họp, thuyết trình, ra mắt sách, giảng kinh Phật. Phòng cho mượn để chào cờ có thể chứa chừng 40-50 người nhưng đây cũng là địa điểm tạm thời trong lúc chờ đợi một giải pháp khác. Một trong những cố gắng là Hội Văn Hóa Người Việt Tư Do đã liên lạc với nhà thờ Saint Hippolyte, xin ký hợp đồng dài hạn để thuê một phòng nhằm tổ chức hội họp và chào cờ hàng tháng. Hợp đồng dự trù khởi sự từ đầu năm dương lịch 2010 nhưng vì ghi danh quá trể không còn phòng trống cho những ngày Chủ nhật đầu tháng mà phải chờ thêm một thời gian ngắn nữa. Chuyện nầy ông Nguyễn Phúc Tửng, ông Nguyễn Bắc Ninh biết rất rõ và chính bà thư ký của nhà thờ đã ghi nhận lời yêu cầu của tôi. Việc làm của tôi không phải do tự động cá nhân mà đã thông qua và được sự chấp thuận của những người có mặt trong các buổi chào cờ và những chi tiết nầy đã được ghi vào biên bản. Vấn đề vệ sinh và thẩm mỹ của Phòng Văn Hóa Xã Hội của Hội Y Sĩ Việt Nam mà ông DVL gọi là ‘gần đống rác ô uế’ và nằm trong cái ‘hóc bù tó’ thì xin dành để Hội Y Sĩ Việt Nam trả lời.

8. Chuyện Ủy Ban Phố Hợp Công Tác

(Trích): Chưa hết, sau đó, cũng nhóm nhóm chống đối đó, oái oăn thay lại có ô. cựu TTK/VPLL NPT vừa từ chức, xoay qua kêu gọi lập ra Ủy Ban Phối Hợp Công Tác và tôn mời Đinh Lâm Thanh, (ĐLT) chủ tịch Hội Văn Hoá Người Việt Tự Do, ra điều hành. (Hết trích)

* Kể từ ngày đắc cử người ta không thấy ông NTL và VPLL mới tổ chức chào cờ, hội họp để bàn thảo các vấn đề nóng bỏng như việc giáo dân Thái Hà, giáo dân Tam Tòa, việc Tàu cộng khai thác Bauxite, việc Việt cộng đi Vatican, việc ông Fillon đi Việt Nam và nhất là chương trình đối phó với Trung Tân Văn Hóa của Việt cộng tại đường Albert ở quận Paris 13. Trong các lần chào cờ tại Văn Phòng Xã Hội của Hội Y Sĩ Việt Nam, nhiều người đã đặt vấn đề người Việt Quốc Gia cần phải sinh hoạt thường xuyên để tìm cách đối phó với các sự việc vừa nêu trên thì những người trong buổi chào cờ đã đề nghị răng: Nếu VPLL (mới) không làm thì những người trong cộng đồng phải nhúng tay vào chứ không thể để các hoạt động chống cộng sản tại Paris bị chấm dứt. Đó là nguyên nhân để đưa đến việc lập Ủy Ban Phối Hợp Hành Động. Đây là một công tác mà bất cứ ai có tinh thần chống cộng đều có thể ngồi lại với nhau để làm việc. Chủ trương của ủy ban là trợ lực với tất cả các hội đoàn bạn trong các công tác chống cộng. Ủy Ban Phối Hợp Hành Động không phải là một tổ chức, không có hội viên mà những ai đến với ủy ban đều phải nhân danh cá nhân. Ủy ban tôn trọng tất cả các hội đoàn, đảng phái và nhất là không dẫm chân lên cộng việc của nhau. Công việc của Ủy Ban Phối Hợp Công Tác chỉ đơn giản là họp nhau lại làm việc cho từng công tác một mà thôi và sau đó chấm dứt. Cuối cùng qua đề nghị và biểu quyết bằng hình thức đưa tay, ủy ban đã thành hình gồm 6 người thuộc đa số thuộc thế hệ 1 ruởi và 2, là những người nhiệt tình đứng ra kêu gọi đi biểu tình, dán bích chương chứ chẳng ai thèm nhận bất cứ một các chức vụ gì…Trong ủy ban cũng có 3 người lớn tuổi thuộc thế hệ 1 là cố vấn mà tôi là người thứ ba. Chuyện chỉ đơn giản như vậy nhưng ông NTL (VPLL mới) la làng lên rằng Ủy Ban Phối Hợp Công Tác ‘cướp chỗ ngồi’ của ông ta…Đã không làm được gì mà người khác gánh vác giùm thì chụp mũ la làng là do Việt cộng đẻ ra và giật giây !!!

9. Chuyện có liên quan đến Ông Thomas Larget, Ông Nguyễn Hữu Luyện và giáo sư Nguyễn Lý Tưởng

(Trích): Muốn biết rò, phải ngược dòng thời gian khoản 4-5 năm truớc đây khi ĐLT mới bắt đầu lộ diện trong một buổi họp do một hệ phái Đại Việt tổ chức mời Ô. cựu dân biểu Nguyễn Lý Tưởng thuyết trình; có Nguyễn anh Sơn làm MC. Lần đầu tiên chúng tô mới biết mặt ĐLT được mời giới thiệu tiểu sử của NLT vì cùng là đồng hương Huế, nhưng lại đề cao sai là Giáo sư đại học bị ông nầy đính chính chỉ là giáo sư trung học ! Cũng trong dịp nầy, ĐLT rất hân hạnh vui mừng được làm quen với một đồng hương Thomas, ly hương khá lâu, dạy đại học Sorbonne, cùng kết thân với ông và mời hai ông bà Thomas dùng cơm, luôn tiện xin kết nghĩa và nhờ viết lời giời thiệu trong sách sắp xuất bản; có kh đóng kịch lệ rơi lả chả để cãm hóa ‘người huếu lảng mạng đầy tình cảm, nhẹ dạ dễ tin’, tình nguyện làm thư ký không lương cho một công trình ịch sử nghiên cứu về ‘căn cước người việt ty nạn chính trị’ do ông NHL và các GS Thomas, LMN, LĐT thực hiện, không khác gì nuôi ong tay áo nên bị chết non trong trứng nước. (Hết trích)

* Về phần nầy tôi không muốn làm mất thời giờ quý độc giả, chỉ xin vắn tắt vài điểm chính sau : Hôm đó tôi giới thiệu một lượt hai người là nhà văn Nhã Ca và Gs Nguyễn Lý Tưởng chứ không riêng một mình Gs Nguyễn Lý Tưởng, và trong dịp nầy Gs Thomas Larget ngỏ ý muốn gặp tôi để nhờ tôi phụ một tay trong dự án ‘Căn Cước Người Việt Tỵ Nạn’. Tôi không biết chuyện gì xảy ra từ trước những chuyện ông NHL đã làm, đã đề nghị với Gs Thomas Larget, nhưng Gs Thomas Larget với tư cách là chủ tịch (hay người trách nhiệm) của dự án ngỏ ý mời tôi làm một việc có ích cho cộng đồng tỵ nạn thì tôi nhận với tư cách thư ký của dự án. Mục đích của tôi là giúp Gs Thomas, vì Gs du học trên 60 năm nên ông cần một nhà văn một nhà báo giúp về phần tiếng Việt.…Chuyện xảy ra cũng do ông DVL làm thế nào đó nên đã gây một hiểu lầm nhỏ giữa tôi và ông NHL. Nhưng sau đó chúng tôi ba người (Tôi, Gs Larget và ông NHL) đã giải quyết một cách tốt đẹp là cho câu chuyện vào quá khứ. Tất cả hồ sơ từ A đến Z, kể cả 3 lá thư viết tay của Gs Larget vẫn còn giữ nguyên trong archive trang web viet.no và trong hồ sơ của tôi. Tôi tôn trọng ý của tất cả mọi người là nên bỏ qua, nhưng nếu ông DVL khơi lại chuyện nầy thì tôi sẵn sàng post ra trên các diễn đàn.

Kết Luận:

Hai bài ‘Đinh Lâm Thanh Là Ai’ và ‘NQ 36 Tại Paris’ kéo dài đến mấy trang giấy nhưng không tìm được một điểm nhỏ nào ông DVL và người cộng tác viết cho ra hồn để gọi là tố giác những người tranh đấu trong cộng đồng. Tóm lại, dù hai bài viết được ký tên ba người Long Hổ Hội, Nguyễn Trân Quan Huế và ‘phóng viên’ Trân Lê Nguyên tự Lý Thiên Nhãn nhưng văn phong cũng như lối hành văn thiếu kiến thức, chắp vá, không đầu không đuôi với những danh từ thiếu văn hóa là những yếu tố để người ta cho rằng chính ông DVL đạo diễn và người cộng sự đã mất bình tĩnh khi bày trò viết để tự đề cao cá nhân mình, đề cao ông Nguyễn Tường Long cũng như VPLL mới của ông ta. Mục đích của ông DVL là mượn cơ hội nầy để chụp cái nón cối thật lớn lên đầu tôi. Nhưng tiếc thay những chi tiết vu vơ mà ông DVL nêu lên đều có tính cách bêu xấu cá nhân hơn là những bằng chứng cụ thể để tố cáo theo luật định.

Vậy, tôi đặt ngược lại câu hỏi Chụp mũ tôi là Việt cộng thì bằng chứng đâu. Nếu có thì cứ tự nhiên trưng ra. Tôi biết trong mấy năm qua, ông DVL đã bỏ công dò hỏi, điều tra tôi từ Châu-Âu qua Bắc Mỹ Châu đến Việt Nam, nếu có bất cứ tài liệu nào lớn nhỏ như hình ảnh, bút tích, giấy tờ, băng thu âm cũng giống như tôi và dòng họ nội ngoại có liên hệ dính líu với cộng sản hay với những tên nằm vùng, những tên hòa giải hòa hợp thì cứ tự nhiên đưa thẳng lên internet cho tất cả mọi người xem. Bằng không, thì ông DVL phải nhận lấy tất cả hậu quả. Những chuyện nhỏ nhặt như bầu bán văn phòng liên lạc, chuyện ngày nhân quyền tại Genève, chuyện báo Chính Việt cũng như những câu nói bị bóp méo sự thật hoặc những chuyện bịa đặt giai thoại về cá nhân, như đã trình bày ở phần trên thì không phải là yếu tố để chụp mũ tôi là Việt cộng. Vậy động lực nào đã sai khiến ông DVL theo đuổi bêu xấu và chụp mũ tôi từ nhiều năm qua ? Đó chẳng qua là một sự ganh ghét bất xứng của một tiểu nhân ! Nhưng đừng tưởng rằng tôi không có cách đối phó với những hành động nầy.

Sở dĩ bấy lâu tôi giữ yên lặng là vì thể diện và danh dự của cộng đồng người Quốc Gia tại Paris. Tôi sợ gây rối thiên hạ sẽ cười cho tập thể những người tranh đấu ở đây. Nhưng nay, chính ông DVL đã quậy trở lại thì buộc lòng tôi gởi lời nhắn đến ông DVL và những người hợp tác đánh phá tôi và những người tranh đấu ở Paris một câu: Đây là xứ tự do, nhưng không phải là ai cũng có quyền vô cớ hoặc cố ý chà đạp danh dự của một người khác. Trường hợp của tôi đến nay thì quá rõ ràng khi bị chỉ vào mặt và nêu đích kêu đích danh là Việt cộng trước mặt 60 người trong buổi bầu cử VPLL nhiệm kỳ 2009-2011. Như vậy, ông DVL đã vô tình cung cấp cho tôi những yếu tố cần thiết mà tôi hằng chờ đợi từ mấy năm nay.

Tôi thành thật xin lỗi độc giả vì bài viết hơi dài, nhưng đã không viết thì thôi mà một khi đã viết thì phải viết thật chi tiết và rành mạch để những ai quan tâm đến vần đề tranh đấu ở Paris có thể hiểu được một cách tường tận.

Đinh Lâm Thanh
Paris, ngày 17.11.2009

***

Nguyên văn hai email đánh phá, chụp mũ ĐLT và những người tranh đấu ở Paris

Fwd: Những chuyện bên lề xảy ra tại Paris mình !]‏

De: Nhut-Chau Nguyen (ncnguyen@free.fr)
Envoyé: dim. 08/11/09 19:34
À: ACL (acl_ncng_16kd@yahoo.fr)

2 pièces jointes | Télécharger toutes les pièces jointes (95,1 Ko)

NQ 36 DOA...doc (35,5 Ko), NQ36 ĐOAN...rtf (59,6 Ko)

The theo loi yeu cau kinh xin pho bien tiep den quy vi cung quy ban " Nhung chuyen ben le xay ra tai Paris " ACL
-------- Message original --------

Sujet: Những chuyện bên lề xảy ra tại Paris mình !

Date: Sun, 08 Nov 2009 13:56:28 -0500

De: phamdang@aol.com

Pour: pdangly@yahoo.fr

Thân chuyển đến quý Chiến hữu để thường thưc những chuyện bên lề đã xảy ra trước mắt dân Parisiens chúng mình ! Và xin phồ biến .

Trúc Nam

Original message

>From: Chinhnghia Texas@yahoo.com

Date: Sept 25 /2009 21.35

Subject: Nhung chuyen ben le xay ra tai Paris

To: undisclosed recipients

Kinh gui Bac va CĐ Paris ; xin pho bien neu can ..

NBS

......Forwarded message

From: NgocHung@wanadoo.fr

Date: 30-9-2009 10.20

Sujet: Nhung chuyen ben le .....

A : .........

Than chuyen

NNH

On Monday 14-7-2009 Chinhnghia Texas@yahoo....wrote :

From Chinhnghia Texas@ yahoo.com

Subject : Đinh lâm Thanh là ai ?

To : Chinhnghia@...

Xin mời theo dõi vài bài tường thuật sưu tầm đó đây trên net liên quan đến NQ 36 .

1.- Những chuyện bên lề của cuộc bầu cử Văn Phòng Liên Lạc các Hội Đoàn và Người Việt Tự do tại Pháp khóa 2009-2011 .

Sở dỉ hôm nay, gần 3 tháng sau 19-4-2009 ngày bầu cử VPLL, bài nầy mới được ra mắt vì nhiều lý do xác đáng:

Trước nhứt, Ông Dương Văn Lợi đã viết bài tường thuật thông báo diển tiến bầu cử đúng như biên bản buổi họp khoáng đại bầu VPLL .

Sau đó, chúng ta được đọc bài của Thanh Thủy dưới đây (1) với tựa đề " Vài suy nghỉ về một cuộc bầu cử " có vài chi tiết đáng được nêu ra và vài nhận xét khá chính xác .

Nhưng đều đáng nói là có nhiều chuyện « bên lề « có thật, đã xảy ra, đáng được thông báo đến dư luận giúp có một nhận định đứng đắn về chính tình hiện tại ở Paris, đang bị NQ 36 ảnh hưởng mạnh , mà tại sao không thấy ai đề cập đến ? Vì nể nang sợ mất lòng, hay không sâu sắc lưu tâm suy nghỉ phối kiễm, phải bỏ thì giờ theo dỏi nối ráp trước sau những vụ việc có liên hệ xa gần mới đưa ra một nhận định trung thực . Biết được nhiều chuyện ít người lưu ý mà không thông báo rộng rải đến quý Đồng hương chống cộng là một thiếu sót , có khi là một tội đối với đại cuộc . Thí dụ : Năm 1976, Phạm văn Đồng qua Pháp xin viện trợ thì tên đại sứ lúc bấy giờ là Võ văn Sung mới báo cáo : Thưa TT, nhiều hội đoàn « ngụy » chống chúng ta dử dội quá ! PVĐ nhết mép cười nói : chúng nó có nhiều hội đoàn càng tốt, ta chỉ cho người xâm nhập vào, vài năm sau chúng nó sẽ làm việc cho ta ! Đúng như NQ 36 hôm nay vậy !

Quan niệm rằng "Trăm nghe không bằng mắt thấy ", cho nên khi có mặt tại hội trường, chính tai nghe và mắt thấy, mà có người còn chưa nhận diện được bọn " chào cờ quốc gia, mồm loa cộng sản " đúng như chủ trương của Phạm văn Đồng !

Xin vào đề ngay : Ông NPT cựu TTK VPLL đang là Xử lý thường vụ nhắc lại lý do Ông từ nhiệm và yêu cầu cử toạ bầu Ban chủ toạ buổi họp bầu TTK/VPLL nhiệm kỳ 2009-2011 . Có người đề cử Ông Lê văn Tư, nhưng Ông nầy từ chối . Tiếp theo hai Ông Đỗ Bình và Đặng vũ Lợi (ĐVL) kẻ trước người sau được đề cử, hơi lộn xộn, nhưng vì có dụng ý trước nên ĐVL nhanh chân lẹ tay lên ngồi trước và tự tuyên bố : Tôi là chánh chủ toạ, còn Ông Đỗ Bình là phụ tá ! Bất chấp hỏi ý kiến cử toạ ! Ai có mắt tinh vi sẽ thấy ngay mưu đồ của một tổ chức chánh trị đã hoạch định trước, giao cho ông chủ toạ nhiệm vụ lèo lái thế nào để nắm lấy cho bằng được VPLL đang thiếu một TTK có tầm vóc dẫn dắt tranh đấu chống cộng theo đường lối của VPLL từ mấy thập niên qua . Thói thường chỉ cần đề cử một Chủ toạ buổi họp và một Thơ ký làm biên bản là quá đủ ! Nay lại có 1 chánh chủ tọa, 1 ông phụ tá ( để làm gì ?) và 1 thư ký là cô Ngoan được đề cử và cô đã chấp nhận . Như vậy thừa một người ! Không sao, càng đông càng vui !

Ông Chủ toạ ĐVL đưa ra thủ tục ứng cử và đề cử . Không ai xung phong ra ứng cử ; vài phút sau, khởi sự đề cử . Ông Chủ toạ mời cử toạ bắt đầu đề cử .

Vừa dứt lời, tức khắc anh PQU, con của một cựu QT/ VNCH, dường như đang sẳn sàng trong tư thế của 1 diển viên ra sân khấu hay muốn chứng tỏ khả năng làm tròn sứ mạng cấp trên giao phó, đã nhanh miệng giới thiệu một hơi ô. Đinh lâm Thanh ra ứng cử TTK/VPLL; gây ngạc nhiên vài người trong đó có tôi ! Sau một giây im lặng trong hội trường, ông Dương Văn Lơ.i đưa tay xin phát biểu thì dường như đoán trước những lời bất lợi nên ông ĐLT vừa đưa tay vừa đứng lên từ chối đề nghị ! Tiếp theo có đề nghị các vị NTL, ĐVL, TDN, NMH, NTN ... vài người từ chối , chỉ còn Nguyễn Tường Long và Nguyễn Mạnh Hà chấp nhận ứng cử TTK . Thói thường thì ứng cử viên phải phát biểu đường lối chánh trị và chương trình hoạt động trong nhiệm kỳ nếu được đắc cử ; cho nên trong cử tọa có người đề nghị chất vấn 2 ứng cử viên đó thì ông Chủ tọa ĐVL tuyên bố một câu xanh dờn vừa phản lô gíc vừa phản dân chủ : Bầu cử trước, chất vấn sau ! Cử tọa xôn xao phản đối ồn ào nên ông Chủ tọa phải nghe theo . Tinh thần đó, đối với ai có tinh ý quan sát, là một chỉ dấu của một âm mưu toan tính và sắp đặt trước . Mời xem tiếp đoạn sau rất chính xác của Thanh Thủy đã viê’t (1) :

« Trong phần-trình-bày quan-điểm chánh-trị của mình trước khi cuộc bầu cử khai-diễn:
1.- Ô. Nguyễn-Mạnh-Hà,” đại ý rằng nếu trúng cử Tổng Thư Ký VPLL, anh sẽ liên lạc, quy tụ tất cả các tổ chức, chính đảng, hội đoàn và người việt hải ngoại, không phân biệt lập trường tư tưởng chính trị. Tiếp nhận và thực hiện mọi ý kiến được các tổ chức, chính đảng và hội đoàn đề ra.”
2.- Ô. Nguyễn-Tường-Long tuyên-bố: "tôi được đề cử một cách bất ngờ trong lúc tôi không có ý định ra ứng cử Tổng Thư Ký VPLL kỳ này. Tuy nhiên, để không phụ lòng tín nhiệm của cử tọa có cùng lập trường tư tưởng và từng sinh hoạt với nhau từ nhiều chục năm nay. Tôi chấp nhận ra tranh cử với những điều kiện như: luôn luôn giữ vững tinh thần chính nghĩa Quốc Gia Dân tộc, và trung thành với truyền thống sinh hoạt của VPLL đã đề ra từ 32 năm nay (có cộng sản không có Quốc Gia, không hoà hợp hòa giài với cộng sản, không đa đảng đa nguyên để bầu cử tự do với việt cộng). Đẩy mạnh sinh hoạt vô hiệu hoá nghị quyết 36 mà Hà Nội đang cho tay sai ráo riết thực hiện tại hải ngoại hầu xóa bỏ sử sách tội ác của cộng sản Hà Nội trong lịch sử cận đại.«
3.- Phần Chất-Vấn: Ông Phạm-Văn-Đức (VPLL Quân-Nhân Âu-Châu) đặt câu hỏi với ông Nguyễn-Tường-Long như sau:
- Ông đã về Việt Nam chưa?
- Ông đã vào sứ quán việt cộng chưa?
Ông Nguyễn Tường Long cười một cách thích thú, và vui vẻ trả lời “không”.
Với ông Nguyễn Mạnh Hà, ông Phạm-Văn-Đức đặt 3 câu hỏi như sau:
- Anh đã về Việt Nam chưa?
- Anh có vào sứ quán việt cộng không?
- Anh có bao giờ đứng ra gát cửa, phục vụ cho những tên việt cộng thức tĩnh không?
Với vẻ mặt không vui, ông Nguyễn-Mạnh-Hà gượng gạo trả lời “ghi nhận”.
Kết-quả, ông Nguyễn-Tường-Long đã đắc-cử Tổng-Thơ-Ký Văn-Phòng Liên-Lạc . «

Trước khi bế mạc, ông Dương Văn Lợi đưa tay xin phát biểu một vấn đề thuộc mục linh tinh đã được đề nghị trước đó nhưng dời lại sau khi bầu xong . Ông đứng ngay trước mặt chỉ một ông tóc bạc, mắt hơi lé và nói : anh Đinh Lâm Thanh là vi xi ( có nghĩa việt cộng ) trước sự bỡ ngỡ lẩn sượng sùng, hiện ngay trên sắc mặt, im lặng thin thít, thậm chí không một lời phản đối mặc dù yếu ớt ! Làm cho cử tọa thắc mắc tự vấn : tại sao đương sự, tác giả của bài viết " Nghề chụp mũ " lại coi như bị " chụp mũ " công khai và trực diện mà không phản ứng mạnh mẽ tức là vô hình chung chấp nhận mình là vi xi à !

Quan sát kỷ nhân sự tham dự ngày bầu cử VPLL nhiệm kỳ 2009-2011, sự hiện diện hiếm có của một cụ bà chống nạn và một ông " tai to của một tổ chức tai tiếng " đến ủng hộ hay giám sát cũng nên một công tác giao cho một bộ hạ nằm vùng lâu năm, loại chào cờ quốc gia thờ ma việt tận ; nhưng vì chánh nghĩa lúc nào cũng tất thắng nên lần thất bại nầy đương sự bị khiễn trách khá nặng đến độ, nghe đồn, phải rời bỏ vài chức vụ và cùng lúc làm cho hiền thê phải lệ rơi lã chã !!

Tường thuật của phóng viên Trân Lê Nguyên tự Thiên Lý Nhãn .

2- Chuyện bên lề Ngày Quốc Hận 2009 tại Paris .

Lúc còn là TTK/VPLL, ô. Nguyễn phúc TỮNG có triệu tập một buổi họp bầu ban tổ chức Ngày Quốc Hận, có một số người không đến tham dự nên theo quy luật dân chủ, đa số tham dự viên chọn điạ điểm biểu tình trước chợ Tàu thay vì như mọi năm và năm trước đó, trực diện sứ quán việt cộng . Nhục nhã thay cho nhóm Tướng Tá ta chống cộng theo tinh thần chủ bại không dám đương đầu trưc diên với bọn việt gian bán nước hay là bị bọn tay sai lũng đoạn, dẩn dắt đi lạc hướng chăng ?

Tân TTK/VPLL Nguyễn tường Long cùng các thân hữu chống cộng kiên trì bèn gấp rút tổ chức Ngày Quốc Hận 2009 vào lúc 18 giờ đúng ngày 30-4 trước toà đại sứ việt cộng như truyền thống hằng năm thu hút được 93 đồng hương chống cộng , quá mức mong ước cuả ban tổ chức trong lúc ở chợ Tàu, các Tướng Tá ta được 33 người ủng hộ !

Thế mới thấy Lực lượng thầm lặng vẫn còn và nhận thấy đâu là Chính Nghiã .

3.- Những chuyện bên lề trong chuyến đi Genève ngày 8-5-2009

Thiên Lý Nhãn tôi xin chỉ kể những chuyện bên lề, có một số người nghe thấy nhưng có khi nghe tận tai, thấy tận mắt mà không buồn nói ra vì lý nầy lẻ nọ thầm kín nên giử trong lòng ; biết việc gian tà mà không nói ra là bất nghĩa, có lổi với chính nghĩa quốc gia . Thí dụ như :

* Đinh Lâm Thanh tháp tùng Thái Sơn (lãnh sự việt cộng ở Paris ?) qua Genève trên xe Mercédès của ô. nầy ; có NVĐ làm chứng vì cùng đi chung xe. Người tự xưng là sĩ quan Quân đội VNCH và chống cộng mà thân cận ngồi chung xe với việt cộng cao cấp thì để đọc giả đánh giá nếu không gọi là việt gian thì gọi là gì ?

* Đinh Lâm Thanh về lại Paris trên xe bus chở hơn 40 người do Trần minh Răn tổ chức với nhiệm vụ ôm micro " ba hoa chít choẻ " là đã thế chưn cái nhà để có 500.000 US$ bão đảm mượn Đại Kỳ mang về Genève, lại còn phải làm giấy tờ visa giả mới mang cờ ra khỏi đất Mỹ thoát khỏi kiễm soát ! Làm như Quốc kỳ là đồ quốc cấm không bằng ! Người tị nạn chính trị và nạn nhơn cộng sản thường nhẹ dạ dể tin, có ngửi được chuyện dựng đứng nầy không ?

4- Đinh lâm Thanh là ai ?

Muốn biết rò, phải ngược dòng thời gian khoản 4-5 năm trước đây khi ĐLT mới xuất đầu lộ diện trong một buổi họp do một hệ phái Đại Việt tổ chức mời Ô. cựu dân biểu Nguyễn lý Tưởng thuyết trình ; có Nguyễn anh Sơn làm MC . Lần đầu tiên chúng tôi mới biết mặt ĐLT được mời giới thiệu tiểu sử của NLT vì cùng là đồng hương Huế, nhưng lại đề cao sai là Giáo sư đại học bị ông nầy đính chánh chỉ là giáo sư trung học !

Cũng trong dịp nầy, ĐLT rất hân hạnh vui mừng được làm quen với một đồng hương Giáo sư Thomas, ly hương khá lâu, dạy đại học Sorbonne, cùng kết thân và mời hai ô. bà Thomas dùng cơm, luôn tiện xin kết nghiã và nhờ viết lời giới thiệu trong sách sắp xuất bản ; có khi đóng kịch lệ rơi lả chả để cãm hóa " người Huế lảng mạng đầy tình cảm, nhẹ dạ dể tin ", tình nguyện xin làm thơ ký không lương cho một công trình lịch sử nghiên cứu về " căn cước người Việt tị nạn chính trị " do ô. NHL và các GS Thomas, LMN, LĐT... thưc hiên , không khác gì nuôi ong tay áo nên bị chết non trong trứng nước !

** Đừng nghe những gì ĐLT nói ; thật vậy ĐLT nói chống cộng và vạch tội cộng sản không thua gì các chiến sĩ chống cộng chân chính và những " người tị nạn chính trị và nạn nhân cộng sản nhẹ dạ dể tin " khi nghe có người chửi thay mình và đúng ý mình thì khoái chí cười và cho ĐLT là người chống cộng thật sự nào dè hắn ta chỉ chửi trong phạm vi được việt cộng cho phép và lập lại những gì ai cũng đã nghe qua rồi, củ rít, nhàm chán ...

** Mà hảy nhìn kỷ những gì ĐLT làm ; ĐLT đã làm gì ? ĐLT khi đã cùng đi chung xe với Thái Sơn, lãnh sự việt gian cộng sản, thì không thể là người chống cộng chân chính được ! Thế mà ở Vitry, có một số người chạy theo hắn là nghiã làm sao ?

ĐLT đã " chui sâu, trèo cao ", từ Tây Âu tận Bắc Âu sang Úc, Canada đến Mỹ mà mổi năm phải qua hai lần để ra mắt sách : hắn len lỏi tìm hợp tác với tất cả báo chí, diển đàn nào nổi tiếng và có uy tín, cũng như phát biểu trong các paltalk có nhiều người tham dự để tạo thanh danh . Hắn tự vẻ lý lịch là giáo sư trường luật và khoe có chân trong ban biên tập của báo Chính Việt, cơ quan ngôn luận và chống cộng của Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị giao cho Nguyễn lý Tưởng (cặp bài trùng ?) làm chủ nhiệm, nay đổ bể phải tạm đình bản ! Mổi lần ai thắc mắc về lý lịch thì ĐLT thách thức cứ hỏi Nguyễn lý Tưởng thì biết ! Nhắc lại NLT là đảng viên ĐV đã bị việt cộng bắt nhốt bỏ tù và được thả ra còn cho đi Mỹ khơi khơi thì thử hỏi ông đã có ký hay không hai giấy cam kết ( một trước khi ra tù và một khi nhận giấy xuất cảnh ) chấp hành nghiêm chỉnh đường lối bọn cầm quyền cộng sản, không làm chánh trị, không tranh đấu chống đảng ? NLT khi được qua Mỹ đã tuyên bố sẽ không làm chính trị nữa !

Tất cả người Việt, ngoại trừ bọn collabo, đã bị tù việt cộng, khi ra đi bằng đường hàng không với giấy xuất cảnh việt cộng đều phải ký ít nhứt một cam kết đại loại như trên ; thử hỏi những ông HO, ODP ... và các chương trình khác hay là các nhà " tranh đấu " HDH, ĐVH, NCT, NXN ... thì rỏ, nếu các ô. dám nói sự thật . Thậm chí cá nhân tôi không bị tù mà ngày nhận xuất cảnh cũng đã phải ký giấy cam kết không trở về Việt Nam nửa !!

ĐLT gạ được đài SBTN do Huy Phương phỏng vấn, đưa tiểu sử và thành tích khi còn ở cấp bậc chuẩn úy, chỉ huy trung đội 24 binh sĩ đều chết hết chỉ còn hắn sống thôi ; như vậy hắn là một sĩ quan bất tài sát quân hoặc hắn " giao cho địch giết " hết 24 chiến hữu để không ai là nhân chứng còn sống sót hầu vạch trần mặt thật hắn !

Nếu ĐLT có múa may quay cuồn thì cũng do bọn 30 tháng tư , bọn collabo trợ lực thí dụ như vụ đối chất giửa ô. Dương văn Lợi (DVL) và Nguyễn anh Sơn tự Nguyễn bắc Ninh (NBN) trong một bữa cơm trưa gây quỷ có mời đông người tham dự :

DVL : (chỉ mặt NBN) Mầy đem việt cộng vô đây hả ?

NBN : Xin lổi, anh nói gì, ai vậy ?

DVL : Đinh Lâm Thanh chớ ai ?

NBN : Xin lổi, không phải tôi à ! Hỏi anh Tững ...! ( đương kiêm TTK.VPLL )

Một chi tiết nhỏ để đánh giá sự liên hệ bộ ba nầy khi nhận mail thấy :

From : tung@free.fr ;

bài viết đề tên Đinh lâm Thanh ; người chuyễn : Nguyện bắc Ninh (chuyên viên phóng hình và bài viết lên net rất mau lẹ có lợi cho phe nhóm) . Thêm tên tay sai chầu rià họ Phan, con một cựu quốc trưởng mà chạy theo bọn xanh vỏ đỏ lòng thì là một nỗi nhục mât uy với gia tộc !

Nói thật mất lòng, thôi thì việc chẳng đặng đừng, đành phải khai thật ra vào giờ thứ 25 nầy là quà trể không còn chần chờ được nữa ! Mất nước, ly hương cũng chỉ vì nhẹ dạ, dễ tin, nể nang sợ mất lòng, mới ra nông nỗi . Nếu ai thấy bị đụng chạm thì nên lên tiếng đính chính, còn nếu thấy đây là sự thật 100% thì nên ghi nhận và tự sửa mình vì lúc nào chính nghiã cũng phải thắng và nay thì rỏ mặt đảng việt cộng đích thực là bọn PHẢN QUỐC VIỆT GIAN BÁN NƯỚC !

Long Hổ Hội thuộc Chính Nghiã Texas

*****

On Sat 11-7-2009 CHINHNGHIA TEXAS @ yaho …….. wrote :

From Chinhnghia Texas @ yahoo …

Subject : NQ 36 tại Paris

To : Chinhnghia Texas @ …..

Ai nhận lịnh việt gian cộng sản thi hành NQ 36 tại Paris ?

Vạch mặt chỉ tên bọn tay sai collabo nằm vùng nấp bóng trong các hội đoàn tranh đấu chống cộng .

Tiếp theo bài viết " Paris, mồ chôn NQ 36" của Sơn Tường và vừa nhận được vài tài liệu khá chính xác có liên quan mật thiết, nên phổ biến lên net để đáp lại tín nhiệm từ lâu của quý đồng hương thầm lặng .

NQ 36 không mãi mai ảnh hưởng tới các chiến sĩ kiên định chống cộng nghĩa là cương quyết không liên hệ, không giao dịch, không tham dự văn nghệ, văn hoá, không gởi tiền, không du lịch VN ..."không tất cả" những gì liên quan tới việt gian cộng sản .

Nhìn kỷ, hiện tình chánh trị ở Paris từ ngày ô. cựu TTK /VPLL Nguyễn phúc Tững từ chức vì lý do sức khoẻ và ô. Nguyễn tường Long đắc cử nhiệm kỳ 2009-2011, có nhiều xáo trộn !

Thay vì các hội đoàn đã tham dự cuộc bầu cử VPLL rất ư dân chủ nầy, góp ý và góp sức hoạch định công tác chống cộng thêm hữu hiệu, thì không lâu sau đó, họ lại quay ra chỉ trích VPLL sao không có công tác gì cả ? Sao không làm lể thượng kỳ ?

Ô. Dương văn Lợi, Phó TTK kiêm Phát ngôn viên của VPLL phản pháo khá gay gắc :

Chúng tôi không thể đến để chứng kiến cảnh mấy ông làm nhục lá quốc kỳ kéo lên trong cái "hốc bù tó " gần đống rác ô uế ...

Các ông chưa biết phân biệt giữa lễ Thượng kỳ và lễ chào cờ khi các hội đoàn nhóm họp trong phòng !

Đáng lẽ ra phải đặt vấn đề : Tại sao không được tiếp tục làm lễ chào cờ hằng tháng tại Thánh Thất Cao Đài như từ mấy năm trước đây?

Trả lời câu hỏi nầy tức sẽ thấy một âm mưu đen tối đã được toan tính từ mấy năm trước mà chỉ có vài người có viễn kiến và kiên nhẩn theo dõi, ráp nối trước sau những biến cố khéo che dấu của việt gian cộng sản với bọn tay sai collabo nằm vùng, mới lột mặt nạ được chúng .

Chưa hết, sau đó, cũng nhóm chống đối đó, oái oăm thay lại có ô. cựu TTK/VPLL NPT vưà từ chức, xoay qua kêu gọi lập ra Ủy Ban Phối Hợp Công Tác và tôn mời Đinh lâm Thanh, (ĐLT) chủ tịch Hội Văn Hoá Người Việt Tự Do, ra điều hành .

Ai có chút tinh ý sẽ thấy ngay âm mưu đen tối của ĐLT muốn nắm lấy VPLL ( được đề cử ra tranh chức TTK/VPLL) và từ đó tự phong đại diện cộng đồng người Việt tại Pháp, nhưng bất thành ( được nói rỏ trong bài Những chuyện bên lề của cuộc bầu TTK/VPLL) .

Tiếp theo ĐLT được chỉ định có trách nhiệm mang đại kỳ từ Mỹ về Genève làm lể chào cờ nhân dịp LHQ chất vấn việt cộng về Nhân quyền, để tự đánh bóng và nâng lên uy tín sau vụ bầu TTK/VPLL thất bại thê thảm !

Sau cùng, cũng chính ĐLT là người đầu tiên nhận lịnh từ lãnh sự quán việt cộng phóng lên mạng danh sách Việt kiều được mời (nhưng phải tự túc mua vé máy bay) về dự Hội nghị việt kiều lần thứ nhất tại Hà nội từ 19-24/11/2009 .

Vài nhận định về "Hội nghị xôi thịt ":

1- việt gian cộng sản có khi nào bỏ công cũa tổ chức hội nghị mà không có lợi cho đảng bao giờ ?

2- rất nhiều người trong danh sách gọi là được mời về, nhưng phải bõ tiền túi mua vé máy bay, sẽ lạnh cẳng không dám về hoặc hớn hở đi về nhưng không dám nói vì lẽ việt cộng ngu gì mời người về " dạy khôn và chửi " nó trong lúc chúng nó đang muốn áp đặt NQ 36 lên hải ngoại .

3- chỉ có bọn collabo, bọn xôi thịt, bọn gian thương, bọn tay sai về dàn cảnh cho xôm tụ để tỏ ra dân chủ nhưng mọi việc đều do Bộ chính trị hoạch định và các bộ công an, ngoại giao với đoàn ngũ phản gián tình báo thi hành.

Nguyễn trân Quan Huế thuôc Chinhnghia Texas