Friday, November 13, 2009

TOÀN QUÂN hay “TÀN QUÂN” ? - Phùng Ngọc Sa

Phùng Ngọc Sa

Trước đây, khi cái được gọi Đại Hội Toàn Quân (ĐHTQ) sắp nhóm họp vào cuối tháng 9 năm 2003 thì nhiều bực thức giả trong đó có Luật Sư Nguyễn Văn Chức, nguyên Chủ Tịch Ủy Ban Tư Pháp Định Chế Thượng Viện Việt Nam Cộng Hòa cũ, qua bài phỏng vấn do Nhóm Phục Hồi Niềm Tin thực hiện, ông đã lên tiếng chỉ trích đích danh những hành vi bất chính và một số việc làm sai trái của các thành viên tự xưng là “Ủy Ban Phối Hợp” ĐHTQ. Ngoài ra, ông đã thẳng thắn tố cáo trước dư luận đồng hương các âm mưu đen tối của những thế lực ma quái đứng đằng sau ĐHTQ như Mặt Trận Hoàng Cơ Minh (MTHCM) và nhóm tàn dư của ông Nguyễn Văn Thiệu muốn tiếm danh quân đội, từng bước biến tập thể này trở thành một lực lượng đối lập cuội cho Cộng Sản Việt Nam (CSVN) khi đương quyền Hà Nội muốn giở trò bịp, báo cho thế giới biết là chúng chấp nhận đối lập, Việt Nam thực sự có dân chủ với chế độ đa nguyên đa đảng.

Sở dĩ LS Chức tố cáo MTHCM và tay chân của cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, là những kẻ đạo diễn vở tuồng ĐHTQ vì trước hết: do các sinh hoạt khác thường của Mặt Trận và phe nhóm ông Thiệu trong việc rầm rộ quảng cáo Đại Hội một cách quá “cường điệu” trong khi thực chất chẳng có gì. Mặt khác, các thành viên của Ủy Ban Tổ Chức toàn là tay chân bộ hạ của phe nhóm nầy: tỉ như Lê Minh Đảo, Hoàng Hữu Định thuộc MTHCM, và Mai Viết Triết là tay chân kinh tài của ông Thiệu cũ từng móc nối với bọn chủ trương hòa giải hòa hợp như Nguyễn Gia Kiểng thuộc nhóm Thông Luận và tên Đại Tá VC Bùi Tín.

Dư luận và giới am hiểu chính trị hải ngoại đều đồng ý nhận xét của LS Chức, vì đã từ lâu, ai cũng biết MTHCM đã nhiều lần gian dối lừa gạt đồng hương mà điển hình là họ đã ém nhẹm cái chết của Đề Đốc Hoàng Cơ Minh để trục lợi. Họ đã trở thành một băng đảng để phá nát cộng đồng người Việt hải ngoại, bằng chứng là nơi nào có họ chen vào thì tổ chức đó sớm muộn gì cũng chia làm hai hoặc banh ra thành ba thành bốn. Và, vì quyền lợi phe nhóm họ chấp nhận làm “cò mồi” cho CSVN. Cụ thể cứ đọc kỹ tờ báo Việt Nam Tự Do, cơ quan ngôn luận của Liên Minh Việt Nam Tự Do, một tổ chức ngoại vi của MTHCM thì biết rõ lập trường của họ. Trên tờ báo số 5, họ đã in nguyên văn Cương Lĩnh của Đảng Việt Tân trong đó có đoạn như sau: “Đảng Việt Tân nhìn nhận cuộc Cách Mạng Mùa Thu năm 1945 là của toàn dân. Đảng Việt Tân cũng nhìn nhận ngày 2 tháng 9 mang tính độc lập”. Xin lưu ý: Đảng Việt Tân là cải danh của MTHCM (1). Và vì mới đây trong một cuộc phỏng vấn dành cho đài Á Châu Tự Do, Nguyễn Ngọc Bích, cựu Giám Đốc đài Á châu Tự Do đã khoe, hiện có hơn 1000 thành viên đảng Việt Tân đang hoạt động chống Cộng tại quốc nội; người viết vì thế xin nói để quý độc giả rõ, số thành viên mà ông Bích đưa ra để khoe thành tích, chính là các đảng viên Việt Nam Thanh Tân Cách Mạng đảng gọi tắt là Việt Tân, một bộ phận ngoại vi của một chính đảng quốc gia chân chính (tạm dấu tên) đang bí mật hoạt động chống Cộng trong nước mà bạo quyền CSVN đang truy lùng, còn Việt Tân mà ông Bích khoe là MTHCM cải danh, tức là Việt Nam Canh Tân Cách Mạng đảng mà dư luận cho biết ông Đảo đã gia nhập thì làm gì có chuyện các đảng viên nầy hoạt động chống Cộng ở trong nước.

Trong cuộc đấu tranh góp tiếng nói nhằm vạch rõ những sai trái của cái gọi là Đại Hội Toàn Quân, chính người viết đã liên tiếp đóng góp ý kiến, với hy vọng mong chính nghĩa Quốc gia được sáng tỏ, đồng thời muốn cho Tập Thể Cựu Quân Nhân của chúng ta tại hải ngoại có thêm tài liệu và dữ kiện, chóng lớn mạnh để tạo áp lực với bọnViệt Cộng. Tiếc thay, do mưu cầu của phe nhóm, cái gọi là Ủy Ban Phối Hợp đã bất chấp dư luận, gạt đi mọi ý kiến xây dựng, tiếp tục dùng mọi thủ đoạn để hoàn thành cho được kế hoạch của kẻ thù: biến tập thể Chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa Hải Ngọai, một thành phần nhờ tinh thần “huynh đệ chi binh” được tiếng là đoàn kết chống Cộng mãnh liệt nhất, trở thành một công cụ của Hà Nội: chấp nhận làm đối lập cuội cho CSVN.

May mắn thay, nhờ Hồn Thiêng Sông Núi, cái gọi là Đại Hội Toàn Quân để đẻ ra tổ chức “Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Hải Ngoại” đã hoàn toàn thất bại. Lý do: Mặc dầu Ban Tổ Chức đã trăm mưu ngàn kế, tìm cách áp đặt mọi phương pháp để hoàn thành kế hoạch của những kẻ đứng giựt dây đằng sau, nhưng cuối cùng thì kết quả của nó cũng chỉ là chuyện Quả Núi Đẻ Ra Con Chuột. Cho dù họ đã hao công tốn của để mua chuộc một số truyền thông để “tuyên truyền” và đánh bóng cái được gọi là ĐHTQ, nhưng sau mấy ngày họp bàn về một tổ chức vốn được tiền chế, dàn dựng móc nối và xếp đặt từ trước, thế nhưng vẫn chỉ “rặn” ra được một vài nhân vật mang nhiều tai tiếng tầm cỡ như Lê Minh Đảo và một người khác đã xa lìa đất nước và quân đội hơn 40 năm, đó là Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh.

Sự thất bại cụ thể ở chỗ: Dù các tay chân hô hoán là Đại Hội “Thành công, đại thành công” nhưng cho đến ngày 2 tháng 10, sau khi tuyên bố “thành công” thì cái được gọi “Trung Tâm Trưởng” của Tập Thể chiến Sĩ là ông Lê Minh Đảo phải viết bưu điệp số 002/TTCSVN/VP/03, đề ngày 1 tháng 10 năm 2003, gửi đến các đơn vị tham dự Đại Hội để một lần nữa hối thúc, yêu cầu các nơi xác nhận là “có chấp nhận tham gia Tập Thể không?, và mãi cho đến ngày 31 tháng 10 năm 2003, một số đơn vị vẫn chần chừ “nhường nhau”, xem ai là kẻ lao đầu vô trước mới “dám” theo gót. Điển hình, một Tổng Hội nọ, mà Tổng Hành Dinh đóng tại San José phải dùng một hội địa phương tại San Diego để “trắc nghiệm” cho biết thực hư, sau đó phải đợi tới tháng 7 năm 2004, sau khi có họp nội bộ, Tổng Hội mới có quyết định. Sự kiện nầy chứng tỏ là có đại biểu, nhưng thiếu hậu thuẫn của lực lượng cơ sở.

Thử hỏi, một tổ chức mà người lãnh đạo bất xứng, tác phong lại non kém từ trong quân ngũ tới chốn lao tù, đặc biệt khi phải trực diện với kẻ thù lại tỏ ra hèn hạ, thì làm sao có được uy tín và hội đủ các yếu tố Thực Đức-Thực Dũng-Thực Tài để lãnh đạo một cuộc đấu tranh. Và, với tác phong, nhân cách đạo đức của “Trung Tâm Trưởng” như ông Lê Minh Đảo, thì làm sao trong vòng 4 tháng kể từ khi Đại Hội kết thúc, ông có thể kiếm cho được nhân tài để phục vụ Tập Thể Chiến Sĩ. Chắc chắn lúc đó thì chỉ có loại hoạt động chính trị cơ hội, kẻ mang bản chất như ông Đảo, loại “ngưu tầm ngưu mã tầm mã”, và bọn tay sai kẻ thù mới hợp tác với ông ta. Trước sau thì bọn này sẽ len lỏi vào Tập Thể để phá hoại tổ chức, sẽ làm hoen ố danh dự của Quân Đội. Quả là một sự kiện đáng buồn, đáng trách, nhưng nếu có trách chăng, xin quý vị hãy tự trách mình trước. Vì không cân nhắc, thiếu đắn đo suy nghĩ nên chính 149 lá phiếu mà các đại biểu đã ủy cho ông Lê Minh Đảo làm Trung Tâm Trưởng để trực tiếp đại diện Tập Thể Chiến Sĩ Hải Ngoại, chính quý vị là những người đã hợp thức hóa vị trí cho vai trò của Đảo để ông ta thực hành những ý đồ đen tối của những kẻ chủ mưu.

Xuyên qua những vụ việc có vẻ bất bình thường nói trên, một câu hỏi được đặt ra, và câu hỏi này đã có người đã nêu lên trong buổi họp nhưng bị gạt đi. Câu hỏi đó là: “Tại sao Đại Hội lại không suy cử người trong Tập Thể vào Ban Điều Hành, mà phải đợi bế mạc xong, 4 tháng sau thì Trung Tâm Trưởng mới đi kiếm nhân sự khác để giúp việc.?”. Như vậy mục đích và kết quả của Đại Hội chỉ là một con số không. Còn nói đến việc đi tìm nhân sự, thử hỏi nhân sự nào đây? Cộng Sản nằm vùng hay là bọn chính trị lưu manh? Trước thắc mắc nầy, ông Đảo trả lời cho biết: “Phải tìm người thích hợp với nhau mới cộng tác được.”. Nếu có người đặt ngược lại vấn đề, “nếu nhân sự mà ông Lê Minh Đảo tuyển được là thành phần bất xứng, thuộc loại cỏ đuôi chó tức bọn cộng sản nằm vùng thì những người tham dự cái được gọi làĐHTQ sẽ phản ứng như thế nào? Phản đối chăng trước một việc đã rồi, và nếu sự kiện đó xảy ra thì xem như lỗi của quý vị đã khoán trắng cho ông Đảo để thi hành gấp rút những gì mà bọn tay sai CSVN muốn, đồng thời quý vị đã ủy cho “Trung Tâm Trưởng” Lê Minh Đảo âm mưu thực hiện hệ thống lãnh tụ chế để tự tung tự tác chứ đâu phải dân chủ như miệng lưỡi của phe nhóm tuyên bố.

Như vậy phải chăng cái được gọi là Ủy Ban Phối Hợp đã “cường từ đoạt lý” tiến hành ĐHTQ hòng tạo cho được một “chứng chỉ khai sanh” để đẻ ra một quái thai hầu kịp “chớp” thời cơ. Cụ thể thời cơ đó là các cuộc viếng thăm của Bộ Trưởng Quốc Phòng CSVN Phạm Văn Trà và Thủ Tướng Việt Cộng PhanVăn Khải, kẻ trước người sau sẽ đến Mỹ trong năm 2003; cơ hội nầy thì họ sẽ đánh trống gõ mõ inh ỏi, vỗ ngực thông báo cho cả Mỹ lẫn Việt Cộng và đồng hương Việt Nam hải ngoại biết là “Có ta đây”, ta là đại diện cho hải ngoại, và từ đây trở đi ta là kẻ đã trúng thầu và được ủy quyền bao thầu hết mọi dịch vụ liên quan giữa CSVN-Mỹ-Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại.

Và phải chăng với ý đồ đó, nên trong dịp Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, ông Donald Rumsfeld tiếp Bộ Trưởng CSVN tướng Phạm Văn Trà thăm Mỹ thì Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh Trong cương vị “Chairman, Assembly of Veterans of former Republic of Vietnam” đã có thư viết, số 007/HĐDSĐ/NV gửi cho ông Rumsfeld ngày 31 tháng 10 năm 2003 để nhờ vị nầy can thiệp với tướng VC vài vấn đề liên quan đến Thương Phế Binh và Nghĩa Trang của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cũ.

Phải chăng khi gửi thư nầy đến ông Rumsfeld, Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh nghĩ rằng, đây là cơ hội ngàn năm một thuở: trước hết, trực tiếp xác nhận với Mỹ-CSVN biết vị trí của ông trong Tập Thể Chiến Sĩ, một tổ chức có thực lực bao trùm Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại. Thứ đến, có dịp cho đồng bào Việt Nam biết, ngoài khoa học gia, ông là một văn tài (đúng ông là một nhà văn). Nhưng tiếc thay, khi đọc lá thư thì nhiều nhà nghiên cứu và am hiểu lắc đầu cho rằng lá thư đã có lắm sai lầm về hình thức cũng như nội dung.

Thử hỏi, Tậïp Thể Chiến Sĩ chỉ là một tổ chức vá víu, hiện những người đứng đầu còn đang tìm cách tạo ra một hệ thống ô dù lớn bao trùm và chi phối lên các hội đoàn cựu quân nhân QLVNCH ở hải ngọai, đang lấy của người làm của mình, thì sao có thể sử dụng chữ Assembly (Assemblé) cho hợp lý. Là một nhà trí thức khoa bảng chắc GS rõ hơn ai hết, chữ Assembly theo tự điển thường chỉ dành cho các nhân vật thuộc ngành Lập Pháp (Corps Constitué), hoặc là những chức quyền được luật pháp công nhận (Autorité établie par la loi). Nói chung, ngành Lập Pháp tức Quốc Hội mới có tư cách sử dụng danh xưng Assembly. Một tổ chức đầu voi đuôi chuộït sao có thể mạo nhận là Assembly.

Riêng phần nội dung mà GS viết để nhờ ông Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ lên tiếng can thiệp với Bộ Trưởng Quốc Phòng VC để đương quyền CSVN đối xử nhân đạo với các thương phế binh QLVNCH, và chỉnh trang lại các nghĩa trang của QLVNCH cũ vốn từ lâu đã bị bọn họ tàn phá. Việc làm nầy được xem như một nghĩa cử tốt đẹp đối với những người đã nằm xuống cũng như các chiến hữu khác đang bị lạc loài tại quê nhà. Tuy nhiên, phương thức hành động lại không thức thời và thất chính trị. Lý do: Những điều mà Chủ Tịch Tập Thể “nhờ” ông Rumsfeld can thiệp với Bộ Quốc Phòng CSVN chính là những tội ác mà bọn Việt Cộng đã vi phạm trắng trợn Chương III, Điều 8, khoản b của Hiệp Định Paris. Biết rằng Hiệp Định Paris để Chấm Dứt Chiến Tranh và Tái Lập Hòa Bình tại Việt Nam ký vào ngày 27-1-73 gồm có 9 Chương và 23 điều khoản thì tất cả đều đã bị CSVN bất chấp dư luận thế giới và Công Pháp Quốc Tế trắng trợn chà đạp thì tại sao GS Vinh lại xin can thiệp một điều khoản của Hiệp định Paris. Việc CSVN trắng trợn vi phạm Hiệp định Paris là một điều sỉ nhục của Hoa Kỳ và đó là cái hận lớn mà tổng thống Nixon, vị tổng thống thứ 37 của Hoa Kỳ trước khi qua đời đã trăn trối với các chính khách hàng đầu của Mỹ là bằng mọi giá phải rửa cho sạch cái nhục nầy. Việc đó, chắc CSVN đã biết và các chính quyền kế tiếp của Hoa Kỳ ắt hẳn mãi mãi ghi nhớ, cần gì người đứng đầu Tập Thể cất công đi lo chuyện không đáng.

Lãnh đạo là phải có tầm nhìn nhất quán, phải biết cách hành xử, nên cân nhắc kỹ lưỡng, điều gì là ưu tiên để hành động và ra tay trước. Tại sao trong lúc CSVN đang mạnh tay đàn áp tôn giáo, chà đạp thô bạo nhân quyền, bóp chết những đòi hỏi dân chủ của nhân dân trong nước đến độ mà cả dư luận thế giới, toàn thể Cộng đồng Âu Châu và chính quyền Hoa Kỳ phải mạnh mẽ kết án, thì vị Chủ tịch Tập thể lại không nhờ can thiệp các vấn đề nóng bỏng đó mà lại đi lo những công việc thứ yếu. Hơn nữa quân đội là công cụ của quốc dân, do dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu và hy sinh, thì có thể nào tập thể chiến sĩ lại chỉ lo cầu xin ân huệ riêng cho mình, trong khi đồng bào còn đang đau khổ và quằn quại dưới ách thống trị bạo tàn của CSVN. Và, chắc GS Vinh cũng đồng ý, một khi do bị áp lực của cộng đồng quốc tế, và xu hướng của thời đại mà CSVN buộc phải chấp nhận nhân quyền, tôn trọng quyền lợi và hạnh phúc của nhân dân, đương nhiên chúng phải tự sửa sai những gì mà chế độ từng vi phạm cần gì GS Vinh phải xin can thiệp.

Do thiển cận hẹp hòi, mà hành động của GS Vinh đã đánh mất hết lập trường chính nghĩa của quốc dân, và vì lập trường nầy nên đã dễ dàng đưa tới thỏa hiệp và đầu hàng CSVN.

Hành động của GS Vinh quả thật không khác gì việc làm của một nạn nhân bị bọn cướp chiếm nhà, đoạt của, hãm hiếp vợ con, bản thân thì bị đẩy ra đường, thế mà nạn nhân không kiếm cách đòi lại cả ngôi nhà mà lại đi nhờ vào người hàng xóm năn nỉ với kẻ cướp để xin từng manh chiếu, vài món đồ tế nhuyển còn lại trong nhà, việc làm đó xét ra thật quá tầm thường. Và thiết nghĩ, viết thư kiểu GS Nguyễn Xuân Vinh, thì một tay mơ nào đó làm chẳng được cần gì phải là người đứng đầu Tập thể Chiến Sĩ Việt Nam Hải Ngọai.

Trước đây khi viết bài góp ý về ĐHTQ, có kẻ đã dùng internet chê người viết không lượng sức dám phê bình một nhà khoa bảng có tới mấy cái bằng tiến sĩ. Người viết không nghĩ đến tranh luận vì biết rằng họ quên là khoa học và chính trị 2 ngành hoàn toàn khác biệt nhau. Khoa học thì 2 + 2 = 4, nhưng chính trị có thể không phải 4. Chính trị là phải có ước tính tình báo, toan tính sai lầm đưa tới sụp đổ. Người viết xin nhắc để ai đó nhớ là trước đây từng có tới 3 vị tiến sĩ, thuộc loại “lưỡng quốc trạng nguyên” (Pháp-Mỹ) do thiếu thông tin đã nhẹ dạ nghe theo một tiến sĩ khác ở Canada xúi bậy, hùa nhau tôn tên VC ác ôn Nguyễn Hộ lên làm minh chủ, không may, theo lệnh đảng Cộng sản, tên này trở mặt tuyên bố là không có tuyên cáo hay tâm thư gì có hại cho đảng hết, thế là mấy “tiến sĩ” nầy bị “nhỡ tàu” và vỡ mặt. Qua kinh nghiệm đó cho thấy hành động của người đứng đầu Tập Thể qua cung cách của thư gửi cho Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ có đi chệch hướng chăng thì cũng chẳng có gì là lạ.

Kết quả của cái gọi là Tập Thể thì còn lâu mới biết, vì “Trung Tâm Trưởng” Lê Minh Đảo đang bôn ba lo kiếm nhân tài theo ý các nhà đạo diễn muốn, riêng ông Chủ Tịch Nguyễn Xuân Vinh do quá lâu ngày không quen sinh hoạt chính trị nên mới “ra quân” đã bị hố. Trực diện chống kẻ thù, cụ thể là biểu tình chống Cộng, thì đồng hương Việt Nam tại Virginia khi xuống đường vào ngày 11 tháng 10 để đốt cờ máu chống tên VC Phạm Văn Trà, thì chẳng ai thấy có một ma nào thuộc vây cánh của Trung Tâm Trưởng Lê Minh Đảo tham dự. Với cung cách đấu tranh kiểu đó thì tập thể nầy đã lộ bộ mặt thật nguyên hình của nó và chỉ là một đám “tàn quân” của ông Nguyễn Văn Thiệu. Tiếc thay.

Phùng Ngọc Sa

(1) Nguyệt san Góp Gió số 123 phát hành ngàyThứ Ba 4/11/03, trang 21.

TÂM SỰ CỦA MỘT ĐẢNG VIÊN - Blogger psonkhanh

Blogger psonkhanh

Lâu nay tôi không viết blog, không comment vì tôi sợ. Tôi nghe được những thằng bạn làm bên an ninh nói rằng đang thực hiện những chỉ thị của cấp trên rất quyết liệt để tìm ra dấu vết tông tích của những blogger “có vấn đề” để có cách xử lý thích đáng. Tôi thực sự sợ, có lẽ là tôi hèn nhát.

Nhưng hôm nay tôi muốn viết, tôi buộc phải viết, tôi không giải thích được tâm trạng của mình lúc này, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng một sự thôi thúc phải nói ra những gì mình suy nghĩ cho nhiều người đọc. Sự thôi thúc đó đến từ đâu tôi cũng không chắc, nhưng thật tình là tôi vẫn rất run sợ khi post bài này, tôi không phải là người dũng cảm, nhưng tôi thấy mình cần làm điều đó. Và tôi cũng chỉ có nơi này để viết, để nói ra được sự thật, blog là nơi duy nhất ở xã hội này người ta có thể nói thật, còn lại đều là một cuộc sống dối trá với chính mình và mọi người.

Tôi đã gần 50 tuổi, đang làm cho một viện nghiên cứu của Nhà nước, đã được 15 năm tuổi Đảng. Thật lòng là tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi Đảng nhưng lại không dám thực hiện, tôi không đủ can đảm và mạnh mẽ để chấp nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà tôi không tự tin với nó. Mà bỏ Đảng thì chỉ còn cách bỏ cơ quan. Đã suy nghĩ rất nhiều cách mưu sinh khác nhưng vẫn không thấy cái nào là được. Các con tôi phải còn vài năm nữa mới có thể tự lo được. Lương hai vợ chồng cộng lại mới hơn chục triệu. Riêng tôi mỗi năm được thêm vài công trình nghiên cứu, chia ra cũng được khoảng 30-40 triệu đồng. Cái này chính là bổng lộc mà cấp trên ban phát vì nghiên cứu cho có, xong cho vào tủ, chủ yếu là viết theo ý muốn cấp trên rồi lập hội đồng khen nhau mấy câu, thế là xong. Giàu thì chủ yếu là các sếp lớn vì đề tài nào các sếp cũng có tên để chia tiền dù chẳng làm gì, có khi cũng chẳng nhớ nổi cái tên đề tài. Còn chưa kể những thứ quyền lợi mua sắm khác.

Nói chung là nếu lên được trưởng phòng thì không phải lo tiền bạc, người ta cúng cho mình. Do vậy mà trong nội bộ người ta đấu đá giành giật nhau ghê lắm, vào Đảng cũng chỉ hy vọng lên được chức cao hơn. Nói thật là ngày xưa tôi vào Đảng cũng với động cơ như thế, nhưng không nghĩ rằng như thế chỉ mới là cái bắt buộc sơ đẳng, muốn ngoi lên được đòi hỏi phải nhiều thủ thuật lắm, và phải biết luồn cuối thật giỏi, chà đạp người khác mà không bị cắn rứt. Mà cả 2 cái này tôi đều dở, có lúc thấy phải làm nhưng làm cũng không đạt yêu cầu. Chuyên viên như tôi (dù là được xếp vào ngạch cao cấp) bây giờ toàn phải nói vẹt, nói dối đến mức mất tư cách mà chẳng biết phải làm sao. Giờ mới thấy mình hèn nhưng đã muộn. Tự an ủi trấn an mình “mưu sinh mà, thôi đành vậy …”

Những người Đảng viên như tôi, bây giờ chiếm đa số tuyệt đối trong Đảng, đến 95%. Hồi tháng 4 năm ngoái, tôi được đọc một bản nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Dư luận Xã hội, đây là tài liệu chính thức nghiên cứu theo yêu cầu của Bộ Chính Trị. Qua đó nói rõ rằng Đảng viên bây giờ đều chán nản và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng. Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt. Hầu hết những Đảng viên như tôi bây giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng họ lại sợ thay đổi. Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm. Rồi kiểu tuyên truyền của Đảng cũng tăng thêm điều đó, nếu bạn là Đảng viên, đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những lời lẽ cảnh báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ không đội trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa mình có thể mất nước v.v..

Nhưng cái làm xói mòn niềm tin ở Đảng nhất là tham nhũng và đặc quyền thì Đảng chẳng có một biện pháp hiệu quả nào ngăn chặn, nếu không muốn nói là Đảng phải duy trì nó để sống và để cai trị quan chức. Cơ quan tôi và nhiều nơi khác suốt ngày bàn tán về việc ông Lê Thanh Hải đã chi ra cả trăm tỷ đồng để hối lộ cho những vị ủy viên Bộ Chính Trị vào TpHCM để xem xét việc cách chức ông ta vì dính đến vụ PCI. Giờ ông ta tuyên bố với đám đàn em kinh tài là vững như bàn thạch vì không những thế, Thủ Tướng còn nhận của ông ta mấy triệu đô la nữa. Giờ là lúc ông ta ra sức vơ vét và tạo điều kiện cho các đàn em kinh tài vơ vét để bù lại những gì đã phải chi ra để chạy cho ông ấy. Những chuyện này giờ đây tồn tại như một sự tất yếu, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Tôi đang đứng trước một trạng thái chông chênh, giữa những lựa chọn không dễ dàng: theo hiện trạng và thói xấu của xã hội để sống dễ dàng hoặc thay đổi để không theo nó, hay tham gia vào những sự thay đổi của người khác làm xã hội tốt hơn. Tôi muốn 2 cái sau nhưng nhiều lần đã không vượt qua được chính mình. Hàng này tôi bị buộc phải học và thực hành theo gương và đạo đức HCM nhưng toàn là những gì đạo đức giả và ngụy quân tử. Tôi là người luôn kính trọng Chủ Tịch HCM ngay cả khi đã đọc được những mặt trái của Bác. Tôi giữ thái độ đó vì tôi cho rằng Bác là một con người. Nhưng cách mà Đảng đang tuyên truyền về hình ảnh và đạo đức của Bác, bắt mọi người học tấm gương của Bác là cách mà người ta thường làm để ca ngợi những vị giáo của các tôn giáo.

Thật đáng buồn là những điều như vậy chẳng những không làm tôn lên hình ảnh của Bác mà ngược lại, vì Bác không có những điều cần thiết của một giáo chủ tôn giáo.

Thời buổi bây giờ không còn là những thế kỷ trước, thông tin quá nhiều, nhanh và dễ kiểm chứng thì không thể tạo ra những myth để dẫn dắt lòng tin của mọi người được. Tôn giáo được tạo ra từ các myth vốn là những hiểu biết sai lầm, có thể là dối trá nhưng lại mang ý nghĩa huyền thoại, thần thoại. Người ta đang làm cho hình ảnh Bác ngày càng trở nên méo mó và dối trá.

Gần đây tôi bắt đầu tin dần vào những gì vô hình như là định mệnh, số phận, vận nước,… Không tìm thấy căn cứ khoa học nào, nhưng có lẽ niềm tin là tâm linh, không phải biện chứng khoa học. Do vậy, tôi cũng hy vọng như nhiều người dân đang hy vọng, hồn thiêng sông núi sẽ phù hộ cho vận mệnh của đất nước. Tôi muốn nói với những người muốn mưu sự lớn và thực sự vì đất nước nhân dân, hãy nhắm vào những gì thiết thực nhất vì cuộc sống của đa số người dân, đừng có giương ngọn cờ dân chủ nhân quyền làm mục đích chính, những điều đó với người dân còn xa vời lắm. Chính quyền hiện nay dù làm ra vẻ chống đối và mạnh tay với những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền; giả bộ như là sợ những điều đó đe dọa sự cầm quyền của họ nhưng thực ra họ rất mong muốn những người đấu tranh này lao vào những mục tiêu như vậy vì chúng chẳng thể nào thu hút quần chúng trong vài chục năm nữa.

Họ ra vẻ cái này là gót chân Achile của Đảng nên phản ứng rất dữ dội, làm cho những người đấu tranh cứ tưởng thật là mình đã nhắm vào đúng tử huyệt của đối thủ và cứ thế hút đầu vào đá.

Những gì thiết thực đối với quần chúng thì rất nhiều, nhiều vô kể, không thể nhắm đến hết tất cả một lúc được. Những con người sáng suốt sẽ nhận ra một vài điểm thật quan trọng từ những nhu cầu này, nhấn mạnh nó, giương nó lên làm ngọn cờ để tạo ra động lực cho đa số dân chúng thì mới có thể tạo ra lực lượng và thế lực thay đổi cái hiện nay được. Điều đáng mừng là một vài năm gần đây đã thấy xuất hiện vài người có tầm nhìn như vậy, không lao vào những khẩu hiệu dân chủ nhân quyền mà nhìn được những mấu chốt từ những gì rất thiết thực. Tôi có hân hạnh được trao đổi với những người như vậy trên blog và cảm nhận được sức mạnh tư duy của họ cho dù họ không nói gì về điều đó.

Nếu ai muốn copy bài này để phổ biến thì cứ tự nhiên làm đừng hỏi ý kiến tôi. Mà cũng mong các bạn hãy làm điều đó vì có thể một ngày nào đó, tôi không đủ sự can đảm, không vượt qua nổi sự hèn nhát nên sẽ xóa hẳn cái blog này.

Tôi đã từng nghe cánh an ninh nói rằng sẽ dựa vào quan hệ của con rể Thủ Tướng, là Việt Kiều trong giới tài phiệt, can thiệp với Yahoo để “lôi ra ánh sáng” kẻ nào là Change We Need để trị tội vì đã “vu khống” thanh danh của gia đình “phò mà”. Chuyện ấy cũng vài tháng nay rồi nhưng vẫn thấy Change tiếp tục viết bài, có thể là họ không làm được, và cũng có thể là chưa làm được. Nếu một ngày nào đó mọi người thấy blog này biến mất hẳn thì xin hãy hiểu và thông cảm cho tôi. Tôi rất biết ơn ai đó copy bài này về blog của mình để những gì tôi viết còn lưu lại được.

Đa số Đảng viên và quan chức hiện nay đều hèn nhát như tôi vậy, những người dũng cảm có tư cách thì rất ít, những người này đều không lên cao được. Những kẻ chức vụ càng cao thì không những hèn mà còn nhát, thượng đội hạ đạp. Bản chất bọn chúng là những kẻ sợ sệt đủ thứ, chúng chỉ hung hăng khi nắm quyền lực trong tay và đối xử thô bạo với kẻ dưới hoặc những người không có chút quyền gì.

Tôi bảo đảm rằng, khi có một sự thay đổi bọn người này là những kẻ trốn chạy đầu tiên hoặc quay ngoắc tức thì theo lực lượng mới. Bọn chúng đa số (tôi là thiểu số) đều là những kẻ giàu có, giờ thì lắm tiền nhiều của, sợ chết và sẵn sàng trở thành kẻ phản bội cho người khác sai bảo nếu được bảo đảm rằng không làm gì bọn chúng.

Sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắc và không thể tránh khỏi, nhiều người bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa thể trong một hai năm nữa. Tôi thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào Đảng, vào Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi. Nó tùy thuộc vào lực lượng thay đổi có thể hành động lúc nào thì lúc đó sẽ có sự thay đổi. Còn thay đổi như thế nào thì lại tuỳ thuộc vào cái lực lượng này có muốn làm điều tốt cho người dân hay không. Thật là khủng khiếp nếu đất nước này tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

Hãy tha thứ cho tôi nêu ai đó vô tình bị xúc phạm từ những điều tôi viết, nhưng tôi vẫn tin những người đó rất ít, đếm trên đầu ngón tay. Tạm biệt mọi người, cũng có thể là vĩnh biệt …. Chúc mọi người vui khỏe và an toàn, chúc Việt Nam thay đổi tốt đẹp.

Tôi đã thực sự ân hận vì đã vào Đảng.

Blogger psonkhanh

SIÊU QUẬY VÀ SỰ VIỆC DU SINH HỒ PHƯƠNG “ĂN ĐÒN” - Siêu Quậy

Siêu Quậy
Source: http://conongviet.com/

Du sinh Việt Cộng ăn đòn, việc chẳng đáng gì để Con Ong Việt, để Quậy phải quan tâm đến, nhất là Quậy mới về hưu, mới rũ áo từ quan, ở nhà lủi thủi, tâm hồn hụt hẫng, ngơ ngẩn … lòng đang phân vân, nửa muốn “tới luôn bác tài” đi hết đoạn đường chiến binh. Nửa muốn rửa tay … gác bút, vui thú điền viên, nhàn du sơn thủy. Nên Quậy im lặng cả mấy tuần nay, mail không thèm “check”, “computer” không buồn mở ! Hôm nay buồn tình, “check mail”, dạo một vòng trên “nét”, vô tình ghé mắt vào Viet Tribune đọc bài viết “Vết thương người con, giọt lệ bà mẹ” thấy ngứa ngáy … không gãi không chịu nổi! Ngứa mà phải gãi chứ chẳng giống như cụ Hương: “ngồi buồn gãi….!!”

Thấy bà Trương Gia Vy uốn éo ngòi viết, tưởng tượng đến nước mắt bà lưng tròng, xót xa, nựng nịu thương cháu Hồ Phương, như mẹ thương con, thương như “thương thằng con trai đầu lòng Chouchou”. Quậy cầm lòng không đặng, cũng rưng rưng nước … bắt chước bà TGV, xuýt xoa: Chu choa!! … thương quá!! Thương cháu Hồ Phương quá; Cháu bé bỏng, size cầu thủ football, cao 6’ nặng 220lbs (nhớ ngày đi lính, Quậy con nhà nghèo, Size VN, gầy ốm vì từ bé thiếu dinh dưỡng nên phải uống no một bụng nước, nín tè mới vừa đủ 50 kí lô (110 lbs) để được nhập ngũ). Cháu còn trẻ người non dại, lỡ hung hăng kiểu con cán gộc quê nhà, có vậy thôi mà “cóp Mẽo” nỡ lòng nào tẩn cháu đến mềm xương!

Cháu ngoan! Cháu lễ phép, cháu thưa với bà TGV rằng: “Con học toán, con không biết nói văn hoa ….”. Con chỉ biết cầm dao xỉa xói. Tiếng Mỹ con ngọng nên con chỉ nói được có thế thôi: … in VietNam “I would kill you”. Chứ để con nói tiếng Việt, con nói “hoành tráng” hơn nhiều, con sẽ nói: “… Đù mẹ! ở Việt Nam tao lụi chết con đĩ mẹ mày !!

Chu choa!!, Tội nghiệp cháu Phương quá: “ … cháu con nhà nghèo, bố làm nhân viên thuế vụ, mẹ làm kế toán, gia cảnh đủ ăn (bữa cơm bữa cháo, bữa cơm beef-steak, bữa cháo bào ngư), nhưng vì cháu học giỏi nên được cả họ, cô gì chú bác vun đắp cho cháu đi du học Mỹ để mong có tương lai rạng rỡ hơn …”. Chu choa!!… thương cháu quá !!! Thấy bà Trương Gia Vi uốn éo thương cháu, Quậy cũng uốn éo, thốn cả …(ruột) … thọt lên đến tận cổ!

Không biết cháu Phương lừa bà hay bà TGV xí gạt đọc giả? Hôm nay Quậy vào Calitoday.com rồi vào: http://www:quangngai.gov.vn/quangngai/tiengviet/chuyennganh/cucthue/128423

Thấy bố cháu, Hồ Quang Vịnh làm đến Cục Trưởng cụ thuế vụ Quảng Ngãi lận. Quậy vội vàng gửi lời “congratulations”, chúc mừng cho Việt Tribune và bà TGV, cùng cả tổ luật sư (càng đông càng vui) … vì lòng nhân ái, vì chính nghĩa hết lòng bênh vực công lý cho cháu Hồ Phương và kêu gọi cộng đồng hỗ trợ cho cháu … Cháu ngoan của cáo Hồ! Bố cháu sẽ biết ơn các bà, các chú các bác. Lòng nhân ái, thương người, tranh đâu, yêu chuộng công lý là chính, tiền bạc là thứ yếu, đã có cả họ cả hàng cả hang cả hốc dân Quảng Ngãi è cổ ra chịu ….

Riêng Quậy tôi viết thẳng ruột ngựa gửi cháu Hồ Phương và bà TGV, chẳng có ý chấm mút vào chuyện thuế má Quảng Ngãi đâu đấy nhá!

Chợt nhớ đến mấy câu thơ dân gian, viết gửi tặng cộng đồng Bắc Cali::

Công An, Thuế Vụ, Kiểm Lâm
trong ba thằng ấy nên đâm thằng nào?
Công An, Thuế Vụ, Kiểm Lâm
trong ba thằng ấy, thằng nào cũng đâm . . . .

(Đâm tưới hạt xen, đâm luôn cả …. bố cháu!!!)

Kể từ sau khi Mercurymews tung ra loạt bài viết và đoạn phim về việc du sinh Hồ Phương bị cảnh sát San Jose “đục”, biết bao nhiêu bài viết, biết bao nhiêu ý kiến đóng góp, tranh cãi, “lời qua, tiếng lại” chạy đăng trên báo chí và truyên nhanh trên “net” trên các diễn đàn điện tử. Trong những bài viết liên quan đến việc này, Quậy tôi chỉ tâm đắc với một đoạn viết của ai đó phổ biến trên nhiều “mail-group” ngắn gọn nhưng đầu dủ ý nghĩa:

Gửi mấy ông "ruồi Bu"

Du học sinh VC bị cảnh sát đục thì để cho tòa đại sứ, tòa lãnh sư VC lo, mắc mớ gì mà làm om xòm cả lên vậy. Du sinh qua Mỹ đa số là con cái cán bộ, giầu có bạc triệu, bạc tỷ đô la do trộm cắp của công, tham nhũng, hiếp đáp, cướp đất cướp của của dân .....!!!.

Bộ mấy cha nội hết việc làm rồi hay sao? hay muốn kiếm điểm với Việt Cộng.

Riêng với Cộng Đồng Người Việt Bắc Cali, Quậy cắn cỏ ngậm vành xin với “Ông Tiên” đoái thương đám dân lành. Xin “Ông Tiên” bớt nóng giận, bớt hung hăng, bớt biểu tình, chớ dại dột gây sự với chánh quyền, chúng cháu lo sợ cho tương lai chúng cháu lắm, mai này lỡ xui xẻo, đụng đầu với “Cóp”, chúng nhìn trước nhìn sau, không thấy ai quay Video, chúng thục cho vài cái gậy “ba trắc” vào bụng, quật cho vài cái vào lưng vào đùi, đau thấy mụ nội mà không có thương tích gì cả, thì biết kiện cáo ai đây? hay chỉ còn biết kêu trời?… Kêu “Ông Tiên”: Ối “Ông Tiên” là “Ông Tiên” ơi, “Ông Tiên đánh chúng cháu, Ông Tiên mượn tay Cóp đục chúng cháu!!! Ối “Ông Tiên” là “Ông Tiên” ơi!!!

Siêu Quậy


Hoà Lan: Thư kêu gọi biểu tình ngày Nhân quyền

Cộng Đồng Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản tại Hòa Lan
Associatie van Vietnamese Vluchtelingen in Nederland

Wamberg 8, 5653 KV Eindhoven, Nederland
Tel: 040-2438563

www.congdonghoalan.com
Bank: 815519745 t.n.v. AVVN


Thư kêu gọi biểu tình ngày Nhân quyền
    Kính gởi:

    - Quý vị lãnh đạo tôn giáo
    - Đại diện các đoàn thể, tổ chức, ban đại diện địa phương
    - Quý đồng hương

    Thưa quý vị,
Nhân quyền là quyền căn bản của con người mà VN đã ký kết tôn trọng trong các công ước quốc tế.

Thế mà những quyền căn bản đó như quyền tự do báo chí, tự do thông tin, tự do hội họp … nhất là quyền tự do tín ngưỡng tại VN cho đến nay vẫn bị ngang nhiên chà đạp.

Mới đây qua vụ Tam Tòa, vụ Bát Nhã, và đặc biệt vụ các nhà tranh đấu dân chủ bị kết án tù, chứng tỏ nhà cầm quyền CSVN đã coi thường dư luận thế giới.

Để yểm trợ cho những tiếng nói bất khuất trong nước, CĐVNTNCS/HL sẽ tổ chức cuộc biểu tình cho nhân quyền vào

Ngày 10/12/2009 từ 14.00—16.00 giờ.
Địa điểm: trước tòa Đại sứ Việt Cộng, Nassauplein 12, 2585EB Den Haag

Chúng tôi tha thiết kêu gọi các đoàn thể, tổ chức, các đồng hương hãy bỏ chút thì giờ đến với chúng tôi tham dự cuộc biểu tình này.

Sự hưởng ứng của quý vị là một đóng góp tích cực cho công cuộc đấu tranh vì Tự do, Dân chủ, Nhân quyền cho VN.

Eindhoven ngày 6/11/2009
T/m BTV/CDVNTNCS/HL
Chủ tịch

Nguyễn Liên Hiệp