Huỳnh Quốc Bình
I. Tại sao tôi phải lên tiếng?:
"Nếu tôi im lặng trước những điều mà tôi cho là nghịch lý, bất thường thì tôi Huỳnh Quốc Bình (HQBình) không xứng đáng để nói thêm một lời nào nữa trên làn sóng của đài Việt Nam Hải Ngoại". Đó là lời tôi khẳng định trong bức thư tôi gửi cho Ban Giám Đốc (BGĐ) và các cộng sự viên của đài Việt Nam Hải Ngoại (VNHN) ngày 27-8-2009.
1. Nay tôi xin thêm một lần nữa công khai lên tiếng về hành động quá trớn của BGĐ đã để cho một số cộng sự viên của đài trắng trợn cướp diễn đàn "Chúng Ta và Thời Cuộc Hôm Nay" vào tối Thứ Ba ngày 22-9-2009, là chương trình do tôi điều hợp. Trên chương trình này, tôi đã thẳng thắn lên tiếng về việc ông Hồng Phúc - Lê Hồng Long tố cáo "đài Việt Nam Hải Ngoại giao du mật thiết với VC". Tiếng nói của tôi đã bị BGĐ bịt miệng ngay trên làn sóng. Kể từ ngày đó đến giờ, BGĐ đã hủy bỏ các chương trình do tôi trách nhiệm là "Chúng Ta và Thời Cuộc Hôm Nay" và "Đời Sống An Bình" và thay thế bằng các chương trình mới.
2. Điều mà tôi cho là trâng tráo nhất khi BGĐ đã dở trò vu khống ngược lại tôi. Họ cho rằng tôi tự ý tạo ra điều nầy "để vu khống BGĐ". Ngay ngày hôm sau, 23-9-09, trên chương trình sửa xe của ông Kim, ông ta đã trịch thượng cho rằng tôi và ông Hồng Phúc "thi hành nghị quyết 36 của VC, muốn phá hoại đài VNHN". Riêng bà Liên Bích (Dallas TX) cũng có nhiều lời xách mé với tôi mà tôi không được nói một lời biện bạch.
3. BGĐ đã sử dụng làn sóng phát thanh của họ trong các chương trình của các cộng tác viên Hồng Trần, Nguyễn Tường Thược, Nguyễn Văn Kim, giờ "trả lời thư tín" và làn sóng đài Tiếng Nước Tôi của ông Hoàng Bách tận bên Houston TX … để chính họ và một vài cộng tác viên thân tín, cùng một số thính giả "chọn lọc" liên tục tấn công ông Hồng Phúc và những ai không nói theo họ. Họ đã có những hành động bất công, thiếu lương thiện vì chỉ có họ được nói, còn ông Hồng Phúc và những ai muốn nói lên tiếng nói công chính thì không được nói.
4. Kể từ ngày tôi bị bịt miệng trên làn sóng đến giờ, tôi chỉ có một lần trả lời báo Chính Nghĩa, để trình bày những gì đã xảy ra trong chương trình tối hôm đó. Và rồi, tôi giữ im lặng cho đến nay. Tôi im lặng là vì:
a. Tôi tin vào khả năng nhận xét của thính giả.
b. Tôi muốn thể hiện tinh thần "vuốt mặt nể mũi" vì còn những cộng sự viên khác mà tôi quý trọng vẫn tiếp tục phục vụ thính giả.
c. Tôi chờ đợi một thái độ phục thiện của BGĐ.
5. Chẳng những BGĐ không biết lỗi của mình mà còn tiếp tục lộng hành trên diễn đàn e-mail, nhất là những e-mail nặc danh do ông Nguyễn Đăng Tuấn (Chủ Tịch Văn Bút VN Hải Ngoại) chuyển đến. Những e-mail này trâng tráo bào chữa cho những sai trái của BGĐ -VNHN. Qua những thư nặc danh nầy, kẻ gian đã hung hãn tấn công ông Hồng Phúc, ông Đoàn Trọng Hiếu, và Huỳnh Quốc Bình. Kẻ gian cũng không tha bà Hoàng Lan Chi là người thấy chuyện chướng tai, gai mắt thì lên tiếng. Bà đã viết những bài phân tích các sai trái của BGĐ, với những lời lẽ đanh thép tố cáo hành động quay 180 độ của ông Tuấn đã bênh vực những người mà trước đó vài ngày chính ông cũng quyết liệt lên án.
6. Nếu tôi tiếp tục im lặng thì tôi không xứng đáng là một người làm truyền thông, một người Quốc Gia từng chống đối những hành động sai quấy, thâm độc, hèn hạ của đảng cướp VC tại Việt Nam ngày nay. Mà những hiện tượng thâm độc này đang diễn ra khi BGĐ ra tay chống đỡ những lời tố cáo của ông Hồng Phúc và dành cho những ai nói ngược ý họ.
7. Ai đã tin vào lời giải thích có tính cách ngụy biện của BGĐ rằng do "trục trặc kỹ thuật" chứ họ không bịt miệng tôi, thì quý vị không cần mất thì giờ đọc thêm. Riêng ai muốn hiểu rõ hư thực ra sao thì xin tiếp tục đọc và cũng có thể vào địa chỉ sau đây để nghe lại các chương trình đó: http://www.danviet.net
II. Bản chất của vấn đề:
1. Đêm 22-9-2009 trong lúc tôi đang trình bày thì xướng ngôn viên (XNV) Nam Anh cho biết ông Nguyễn Tường Thược muốn góp ý. Tôi có nói với chị Nam Anh và ông Thược rằng ông Thược có chương trình riêng của ông, nhưng nếu muốn góp ý thì phải chờ tôi nói hết ý của tôi rồi tính sau. Tuy vậy, XNV Nam Anh đã tắt tiếng nói của tôi ngay phút thứ 29 và để cho ông Thược ngang nhiên vào làn sóng tấn công ông Hồng Phúc bằng những lời cáo buộc hết sức cường điệu và hồ đồ. Tiếp sau đó là bà Hồng Trần, ông Nguyễn Văn Kim, Giáo Sư Đỗ Diễn Nhi, Ông Ngô Ngọc Hùng, và có cả ông Hoàng Bách của đài Tiếng Nước Tôi-Houston cũng vào diễn đàn. Những người nầy đã tuỳ tiện chiếm diễn đàn hơn 50 phút, làm như đây là chương trình riêng của họ. Cuối cùng XNV Nam Anh đã liên lạc lại và để tôi lên tiếng khoảng 10 phút, nhưng trong 10 phút nầy XNV Nam Anh cũng mấy lần muốn ngăn chận không cho tôi nói hết ý.
2. Khi họ có âm mưu cướp diễn đàn, họ không còn tôn trọng thính giả. Bằng chứng là ông Thược và Bà Hồng Trần ra vào diễn đàn đến hai lần, còn tôi là người trách nhiệm chương trình thì bị ngắt đường dây. Chị Mai Ly, Giám Đốc Đài VNHN tại Oklahoma City có phản đối thái độ của ông Thược nhưng không kết quả. XNV Nam Anh đã vờ vịt bảo tôi gọi vào nhưng thực tế thì tôi đã bị bịt miệng trong đêm hôm đó. Tôi phải viết lại cho rõ vì thính giả Âu châu hoàn toàn không biết về điều nầy. Vì sau khi nhận ra sự thô bạo của mình nên BGĐ đã không cho phát lại chương trình nầy vào ngày hôm sau như thường lệ.
3. Sau khi tiếng nói của tôi bị tắt trên làn sóng của đài. Một số thính giả cũng có liên lạc với tôi để bày tỏ sự quan tâm và buồn lòng vì cho rằng: "người Việt không đoàn kết, cho nên những chương trình chống cộng trên làn sóng của đài Việt Nam Hải Ngoại đã dần dần bớt đi, đây là sự thành công của VC". Và tôi đã trả lời cho họ như sau: "Mọi người không nên buồn vì nghĩ rằng người Việt Quốc Gia không đoàn kết mà phải thấy rằng đây là cuộc chiến đấu giữa hai phe tử tế và gian tà, giữa quân tử và tiểu nhân. Tôi HQBình không cần thắng mà tôi cần nói lên tiếng nói công chính. Tôi không theo phe ai cả nhưng tôi cần bênh vực lẽ phải, bảo vệ chính nghĩa Quốc Gia qua ý thức "làm thinh trước điều quấy là đồng lõa với điều quấy đó".
III. Những điều nghịch lý, và sự bao che cho những âm mưu đen tối:
1. Chiêu hồi VC về với chính nghĩa là điều tốt. Thời chính quyền Đệ Nhất và Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hoà cũng từng có chủ trương nầy. Tuy nhiên, công tác nầy phải có chiến thuật, chiến lược của các tổ chức đấu tranh hay chính đảng Quốc Gia có nghiệp vụ để kêu gọi những người phản tỉnh trở về với chính nghĩa Quốc Gia. Hành động lén lút ăn nhậu với VC khác với chiêu hồi VC. Đó là chưa kể khi bị phát giác thay vì ăn năn thì lại lồng lộn nói lời hỗn xược với những người thật sự chống cộng.
2. Dốt không phải là cái tội, nhưng nếu dốt mà phách lối, lại muốn làm lớn, làm oai thì khó coi lắm. Một tên chỉ thích vui chơi, nhảy nhót, tiệc tùng ăn nhậu, thiếu kiến thức căn bản, không phân biệt đâu là bạn, đâu là thù … thì không thể nào có khả năng làm công tác "tranh luận, giáo dục, tìm hiểu" bọn VC, nếu không muốn nói chỉ là thái độ đú đởn ăn chơi với kẻ gian và làm lợi cho VC.
3. Kẻ nào chọn lựa giao du với VC đó là quyền cá nhân của mình, nhưng xin đừng nhẫn tâm lợi dụng chiêu bài chống cộng hay "đấu tranh cho một Việt Nam có tự do dân chủ" để mua bán chính nghĩa.
4. Tố cáo hành động BGĐ-VNHN giao du mật thiết với VC không phải là chuyện bất hoà giữa người nầy và kẻ khác, nhưng là vấn đề "lằn ranh Quốc cộng". Vì thế không có chuyện giải hoà hay không giải hoà rồi thôi, mà BGĐ phải nghiêm chỉnh trả lời hành động giao du bất chính đó cho thính giả từng đóng góp tài chánh cho đài và các cộng sư viên bỏ bao nhiêu công sức duy trì và phát huy đài.
5. Vì ông Hồng Phúc và mọi người phát giác ra hành động của ông bà Dương Văn Hiệp- Lưu Lệ Ngọc và ông Ngô Ngọc Hùng giao du mật thiết với VC, nên người ta mới cảnh báo rằng "Đài Việt Nam Hải Ngoại giao du mật thiết với VC". Chứ nếu BGĐ dám cho phát thanh những chương trình có lợi cho VC thì người ta đã không ngần ngại gọi đó là bọn VC hay Việt gian. BGĐ cần tôn trọng thính giả thầm lặng, không thể giải thích theo kiểu "đánh bùn sang ao" để chạy tội.
6. Trong mấy tháng qua, BGĐ và một vài cây bút "chống cộng" đã trâng tráo khoe thành tích chống cộng của BGĐ để bao che cho hành động họ giao du với VC. Đây chỉ là lối lý luận theo kiểu nguỵ biện. Tôi, Huỳnh Quốc Bình xin mạnh dạn nói rằng: Các cộng sự viên và nhất là những chương trình chống cộng cùng nhiều thính giả chống cộng, mới chính là những người tạo thành tích chống cộng cho đài Việt Nam Hải Ngoại trong suốt 12 năm qua, chứ không phải do những tên chuyên ăn nhậu với bọn VC tạo nên thành tích đó.
7. Nếu có ai lý luận rằng những cộng tác viên còn lại trong đài không lên tiếng là vì ông Hồng Phúc không có chính nghĩa, thì hãy trả lời giùm: Hình ảnh Hoà Thượng Thích Quảng Độ, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Mục Sư Nguyễn Hồng Quang, Luật Sư Nguyễn Văn Đài, Luật Sư Lê Thị Công Nhân và những người xổng lưng chống lại những hành động gian ác của bọn VC, trong khi hơn 80 triệu người Việt trong nước còn lại vì hoàn cảnh chưa lên tiếng. Hoặc tại hải ngoại nầy, số người công khai chống cộng vẫn là thiểu số trong khối người Việt tỵ nạn VC thầm lặng chống cộng, thì xin hỏi: Thiểu số chống cộng công khai nầy có phải là mất chính nghĩa không?
8. Ông Hồng Phúc tố cáo "Đài Việt Nam Hải Ngoại giao du mật thiết với VC" và những điều đó BGĐ đã xác nhận là CÓ. Đây là các bằng chứng:
a. Chính ông Ngô Ngọc Hùng cho biết là ông ta đã từng cùng Bác Sĩ Nguyễn Ý Đức sang Ba Lan tiếp xúc cán bộ VC, mà còn quá thân thiện nữa.
b. Ông Đinh Quang Trung- tân Giám Đốc chương trình, ngay trong lần trả lời thư tín ngày 27-9-2009 đã xác nhận rằng có hai cán bô VC từ Toà Đại Sứ VC đã đến tư gia của ông bà Dương Văn Hiệp-Lưu Lệ Ngọc tham dự Tiệc Tất Niên.
c. Ông Dương Văn Hiệp xác nhận trong e-mail "Thư Từ Chức" ngày 15-10-2009 rằng: "Cần tiếp xúc với du học sinh, với cán bộ VC, là để tranh luận, là để giáo dục, là để tìm hiểu … hầu lấy đủ kiến thức thông tin …" (Tôi ghi nguyên văn, ông viết không bỏ dấu)
9. Vậy thì căn cứ vào những dữ kiện trong phần 8 bên trên, những lời tố cáo của ông Hồng Phúc có gì là sai trật, để rồi BGĐ và một số cộng sự viên tạo ra những trận đấu tố, để vài thính giả "chọn lọc" ngang nhiên lăng nhục ông Hồng Phúc trên làn sóng phát thanh.
10. Nếu BGĐ là những người thật sự chống cộng thì khi ông Hồng Phúc nêu vấn đề, họ phải nghiêm chỉnh giải thích thay vì cố tình tránh né. Đáng lẽ họ phải xem ông Hồng Phúc như là một vị ân nhân thay vì biến ông thành nạn nhân, xem ông như kẻ thù rồi tìm cách "đánh dưới thắt lưng" ông bằng những câu truyện chỉ có phân nửa sự thật.
11. Người có liêm sỉ không thể sử dụng những lời lẽ thô tục, hạ cấp của VC thả trên mạng lưới toàn cầu, hoặc thư nặc danh của kẻ gian như là một thứ vũ khí dành tấn công những người từng cộng tác với mình, hoặc những người cùng chiến tuyến chống cộng.
12. BGĐ phải trả lời với đồng bào, với thính giả từng đóng góp tài chánh cho đài về hành động của mình. Ban Giám Đốc cần phải ý thức rằng: Họ có thể chủ động làn sóng phát thanh, mở hay đóng một chương trình nào đó, hoặc có thể khống chế một vài cá nhân vì lý do nào đó phải nói theo ý muốn của BGĐ. Nhưng BGĐ đừng xem thường khả năng thẩm định của những cộng tác viên còn lại chưa lên tiếng, hoặc những thính giả thầm lặng chống cộng. Đây là những người có cái radio trong tay và tiền đang nằm trong túi họ. Họ có quyền ủng hộ hay tẩy chay, họ có thể tắt mở hoặc ném cái radio vào thùng rác mà BGĐ không thể kiểm soát được.
13. BGĐ không phải là những người quá trẻ tuổi đến nỗi không biết gì về những gian manh, tráo trở và thủ đoạn của VC. Tuổi của họ nay đã già hơn cả những vị Tướng của Việt Nam Cộng Hoà ngày xưa, hoặc Cụ Nguyễn Văn Thiệu lúc mới làm Tổng Thống. BGĐ cũng không thể cho rằng họ "còn trẻ", "không nói giỏi hay không nói hay" giống như ông Hồng Phúc, ông Đoàn Trọng Hiếu, hoặc ông Huỳnh Quốc Bình v.v… để rồi lấy cớ đó mà "giả mù sa mưa", hoặc biện minh cho hành động lật lọng của họ. Vấn đề chính cần nói là: Đúng hay không đúng, có chính nghĩa hay không có chính nghĩa, chứ không phải do nói giỏi hay nói dở.
14. Tôi, Huỳnh Quốc Bình, lên án những ông bà nào nhân danh người Quốc Gia chống cộng, nhưng vì quyền lợi mà xem nhẹ sự liêm sỉ, mẫn cán viết bài tâng bốc "cái gọi là lòng nhiệt thành yêu nước" của Ngô Ngọc Hùng, Dương Văn Hiệp - Lưu Lệ Ngọc, và Đinh Quang Trung … rồi nhẫn tâm bôi bẩn những người mạnh dạn tố cáo những hành động mờ ám của những tay giao du mật thiết với VC.
15. Người ta không thể hời hợt khi đánh giá lòng yêu nước của một người bằng cách: Vội tin vào cách sống quá bình dân, ra vẻ bất cần tiền tài, làm việc không cần tiền lương của người nầy, với lối sống nề nếp của người khác qua đời sống vật chất căn bản, để rồi cho rằng người nầy có lòng yêu nước còn người kia thì không yêu nước. Xin thưa: Hồ Chí Minh (HCM) cũng từng được người dân miền Bắc hiểu là "đạo đức", cả đời không lấy vợ, đời sống đạm bạc, hết lòng vì dân, yêu thương các cháu nhi đồng v.v. Nhưng thực chất thì HCM gian manh, ác độc ra sao, có bao nhiêu vợ, có bao nhiêu con rơi… Nửa thế kỷ sau mọi người mới biết rõ.
IV. Những nhận xét và chủ trương căn bản:
1. Tôi đã từng nói nhiều lần về nhận định của mình trên làn sóng phát thanh, và nay tôi xin lập lại: Bọn VC không đội nón cối hay mang dép râu để tiếp xúc với chúng ta, nhưng chúng sẽ đến với người Quốc Gia qua vỏ bọc một thương gia, mang mặt nạ của một thân hữu, rồi khi cao điểm VC sẽ ra tay làm những điều gian ác. Với những kinh nghiệm xương máu đó, người Quốc Gia không thể để VC nó lừa mình mãi được.
2. Nếu có thể, tôi sẵn sàng lợi dụng làn sóng phát thanh của bọn VC để nói lên tội ác của chúng cho mọi người biết, nhưng lương tâm tôi không cho phép mình tiếp tục nói trên làn sóng hay hợp tác với những người miệng nói chống cộng nhưng lại thông đồng với kẻ thù của dân tộc Việt Nam.
3. Đối với "lằn ranh Quốc cộng", người Quốc Gia chân chính có bổn phận phải vạch cho rõ và đào cho sâu. Ai chủ trương làm mờ lằn ranh quốc cộng, là hành động gian manh chứ không phải yêu nước hay yêu Tổ Quốc Việt Nam. Lằn ranh quốc cộng là điểm phân biệt giữa lương thiện và độc ác, giữa chính nghĩa và gian tà. Người chống cộng thật sự không thể lấy cứu cánh biện minh cho phương tiện để làm mờ lằn ranh nầy.
V. Kết luận:
Vì hoàn cảnh nào đó khiến người ta có thể làm thinh trước điều quấy, nhưng không có hoàn cảnh nào bắt người ta phải cong lưng, đi bằng đầu gối vì quyền lợi cá nhân, để rồi muối mặt bênh vực cho những điều mà chính mình biết đó là sai trật. Có người đã nói: "Chỉ có những bộ máy vô hồn mới không dám nói những gì mình nghĩ, không dám làm những gì mình muốn, mà chỉ thở bằng cái mũi của kẻ khác, nhìn bằng cặp mắt của kẻ khác, nghe bằng lỗ tai của kẻ khác…". Những ai đã và đang tìm cách bao che, bênh vực cho hành động mờ ám và sai quấy của BGĐ-VNHN hãy suy nghĩ câu nói nầy.
Phản ứng của cá nhân tôi, ông Đoàn Trọng Hiếu, ông Thái Văn Hoàng, bà Hoàng Lan Chi và những vị sau đây: Ông Trần Hoàng Hữu (Salt Lake City, UT), ông Vương Thế Hạnh, Bà Lưu Hà, ĐYS Vũ Văn Thảo, bà Lưu Thị Luyến (Portland, OR) quyết định KHÔNG tiếp tục cộng tác với đài VNHN là hành động tự trọng, không muốn tiếp tục ủng hộ những kẻ thiếu sự son sắc với chính nghĩa Quốc Gia, chứ không phải là thành phần mà Dương Văn Hiệp đã dám hỗn xược gọi là "kên kên quà quạ, a dua" theo ông Hồng Phúc trong lá thư của cái gọi là "từ chức" của ông Hiệp. Là người có quyết tâm chống cộng, chúng ta phải thề: "sẽ không viết một chữ hay nói một tiếng cho kẻ gian". (*)
Người Quốc Gia chân chính không thể chỉ giỏi đại ngôn, hoặc có khả năng gào thét bằng những ngôn từ hạ cấp, trịch thượng mà phải có khả năng lý luận để tấn công kẻ thù VC, vạch trần âm mưu phá hoại của kẻ gian. Lối chụp mũ những người công khai tố cáo BGĐ-VNHN giao du mật thiết với VC…, bảo họ là "thi hành nghị quyết 36 của VC", mới chính là lối lý luận rẻ tiền và hồ đồ của bọn VC / Việt gian.
Huỳnh Quốc Bình
Oregon, ngày 5 tháng 11 năm 2009
(503) 568-8565
e-mail: huynhquocbinh@yahoo.com
Địa chỉ:
P.O. Box 20361
Salem, OR 97307- USA
(*). Ý chính trong bài Thơ "Khát", do Nhạc Sĩ Phan Văn Hưng phổ nhạc.
- Nếu ai nhận bài viết nầy hơn một lần xin thông cảm, bỏ qua cho.
- Nếu các chữ biến dạng, xin đọc attachment.
- Xin tiếp tay quảng bá bài viết nầy đến những người Việt Tự Do, nhất là thính giả chống cộng của đài Việt Nam Hải Ngoại.
- Vì tiếng nói của cá nhân tôi đã bị bóp nghẹt trên làn sóng của đài Việt Nam Hải Ngoại. Nên chúng tôi xin sử dụng phương tiện nầy để có thể trình bày sự thật những gì đã xảy ra trong thời gian qua, hầu bênh vực cho lẽ công chính và cho những ai không còn tiếng nói trên làn sóng phát thanh của đài nầy, và họ đang bị kẻ gian tấn công. Xin thành thật cảm ơn quý vị.
Huỳnh Quốc Bình
Tuesday, November 10, 2009
Những kẻ phản bội trong giới truyền thông - Đoàn Trọng Hiếu
Đoàn Trọng Hiếu
Đoàn Trọng Hiếu
Ba chữ KẺ PHẢN BỘI chúng ta thường nghe rất nhiều trong cuộc sống hàng ngày, có khi là một anh chàng phản bội vợ hay một cô nàng phản bội chồng, hành động phản bội này thường chỉ gây tác hại trong phạm vi gia đình của chính bản thân họ, một kẻ phản bội bạn bè cũng chỉ làm cho bạn bè họ khinh chê xa lánh.Những hành động phản bội trên thường không gây ra những tác hại cho xã hội hoặc nếu có thì cũng trong một phạm vi nhỏ hẹp.
Trong phạm vi rộng lớn hơn đó là cộng đồng và đặc biệt là Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại cũng đã có những kẻ phản bội Một ông chủ của cả một hệ thống bán đồ ăn nhanh làm giàu bằng sự mua bán với đồng hương nhưng sau đó lại thập thò đi lại với việt cộng, hành động này cũng chỉ làm cho đồng hương tiếc là đã mua hàng của hắn khiến hắn giàu lên. Một kẻ phản bội Nguyễn Cao Kỳ muối mặt đến với việt cộng bằng hai cái đầu gối cũng chỉ làm cho cộng đồng cảm thấy xấu hổ vì đã có một tên vô lại đứng trong hàng ngũ lãnh đạo miền Nam trước kia.
Tác hại khi người làm truyền thông phản bội
Nhưng khi sự phản bội của giới truyền thông thì hậu quả của nó không lường được, vì ngày hôm nay truyền thông là vũ khí sắc bén để tấn công vào hang ổ của bọn việt cộng, đồng thời là phương tiện hữu hiệu nhất để củng cố , đoàn kết khối người Việt Quốc Gia,là một phương tiện thông tin nhanh nhất để phá xập bức tường bưng bít do bọn việt cộng dựng lên để ngăn cách người dân trong nước với thế giới bên ngoài. Hiểu rõ điều này hơn ai hết, nên việt cộng lâu nay vẫn cố gắng len lỏi vào những kẽ hở của nghành truyền thông để tạo sự chia rẽ trong cộng đồng, mua chuộc những tên hám danh hám lợi tấn công bôi bẩn những người Quốc Gia chân chính đang dấn thân cho công cuộc tranh đấu chung nhằm giải thể chế độ việt cộng buôn dân bán nước.
Hành động của ông chủ một tờ báo lớn (đã từng là một công chức bậc trung thời VNCH) ở California đã lén tiếp xúc với tên Nguyễn tấn Dũng khi tên này còn là phó thủ tướng, cũng như đăng lên những bài viết những hình ảnh xúc phạm đến lá Cờ Vàng linh hồn của người Việt Quốc Gia đã gây xôn xao trong cộng đồng người Việt hải ngoại, đặc biệt vùng Cali, những cuộc biểu tình liên tục vẫn còn tiếp diễn cho đến ngày hôm nay, tuy nhiên cách thức phản đối cũng đã gây phân hóa trong cộng đồng, nhưng dù sao đây cũng chỉ là một tờ báo do một cá nhân hoặc gia đình làm chủ xuất bản báo bằng tiền túi của mình, hành động phản bội của bọn này cũng chỉ làm cho cộng đồng phỉ nhổ vào mặt chúng và tẩy chay không mua báo nữa, nhưng không làm suy sụp tiềm năng chống cộng của người Việt hải ngoại. Cũng như hành động của một người trẻ Hồ Văn Xuân Nhi của tờ Việt Weekly hoặc của anh họa sĩ họ Đoàn cũng chỉ làm cho cộng đồng nổi giận, nhưng đồng thời cũng là dịp để thế hệ cha anh uốn nắn lại những suy nghĩ lệch lạc của những thế hệ sau do cao ngạo tự mãn, cho rằng mình đươc hấp thụ một nền giáo dục tiên tiến hơn hẳn cha anh, nên đã xem thường kinh nghiệm máu xương mà ông cha đã phải trả giá quá đắt đối với bọn việt cộng.
Gần đây nhất, một đài phát thanh ở vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn, có làn sóng phát thanh rộng rãi trên nhiều tiểu bang và sang tận Âu Châu, số lượng thính giả lên đến vài trăm ngàn người,tức là có thể chiếm đến khoảng từ 40% đến 50% số người Việt Quốc Gia chống cộng, nhiều cộng tác viên đã hợp tác hoàn toàn vô vị lợi, sự ủng hộ tài chánh từ phía thính giả mỗi năm lên đến hàng trăm ngàn đồng, đài đã trở thành cái gai đối với bọn cầm quyền việt cộng. Bằng một âm mưu thâm độc không những nhằm triệt hạ cho bằng được đài phát thanh này mà còn quan trọng hơn là làm sụp đổ tinh thần chống cộng của hàng trăm ngàn thính giả, một kế hoạch tinh vi đã được giao cho tên đệ tam tham tán đặc trách người Việt ở nước ngoài thuộc tòa đại sứ vc tại Hoa Thịnh Đốn thi hành. Trong khi đó thì không hiểu vì vô tình hay hữu ý mà ông TNS Jim Webb, người mà năm 2003 với tư cách của một cựu chiến binh Hoa Kỳ trong cuộc chiến Việt Nam đã từng lên án đám truyền thông thân cộng, đám chính trị gia chủ bại trong thời chiến tranh Việt Nam là “chăn gối với kẻ thù”, lên án ứng cử viên tổng thống năm 1972 Mc Govern là “đi với Hà Nội bằng hai đầu gối”. Thì năm 2007 sau khi đắc cử TNS liên bang ông lại kêu gọi người Việt hải ngoại và nhất là giới trẻ hãy tiếp xúc với việt cộng, đặc biệt là với tòa đại sứ việt cộng tại Hoa Thịnh Đốn để làm giảm bớt sự gay gắt, điều này đi ngược lại lập trường đấu tranh chung của người Việt Quốc Gia, không phải ông đã quên bài học ”chăn gối với kẻ thù” nhưng vì ông là TNS Mỹ ông phải nói sao cho có lợi cho tư bản Mỹ, và dĩ nhiên là có lợi cho việt cộng, vậy mà ông tổng giám đốc đài tuyên bố là đài VNHN đang “invest” vào ông Jim Webb, ông “invest” để làm lợi cho việt cộng hay sao ? hay để có một cái văn phòng liên lạc của đài VNHN tại Việt Nam như lời ông nói? Ông đúng là kẻ mộng du giữa ban ngày.
Vậy mà khi nghe lời “xúi trẻ ăn cứt gà” của ông Jim Webb thì cũng đã có vài tên ngu xuẩn nhanh chân, cho đó là chủ trương của Mỹ nên đã hớn hở đến tòa đại sứ vc chào cờ đầu năm, riêng các ông bà giám đốc của đài VNHN thì đã có chủ đích riêng, vì tư lợi cá nhân mà vượt qua lằn ranh Quốc cộng, tổ chức tiệc tùng hết sinh nhật tại nhà hàng lại đến tất niên tại tư gia (cũng cần nên nhớ là bọn việt cộng đi đâu cũng đi hai người trở lên và chỉ đến những nơi là cơ sở của chúng hoặc cảm tình viên tin tưởng) tiệc nào cũng (qua bạn bè?) mời mấy tên cán bộ gộc đến cho chúng ăn vài miếng rồi “giáo dục” chúng, “chiêu hồi” chúng, ôm chúng vào lòng như ôm đứa con hoang đàng trở về, bởi theo lời các ông bà giám đốc thì bọn việt cộng này còn bé dại dột nào có biết chi (ngụy biện).
Thưa các ông bà giám đốc, mục đích của các ông bà cao cả như thế mà tại sao lại cứ lẩn tránh không dám đối chất công khai với kẻ tố giác là ông Hồng Phúc, các ông bà lại còn kéo bè kéo đảng lợi dụng có làn sóng để bịt miệng trấn áp những người dám lên tiếng tố giác phản đối mình, các ông bà có thể bịt miệng chúng tôi được nhưng không thể bịt miệng bọn việt cộng đươc, chúng có thể sẽ giăng thêm cái bẫy thứ hai cho triệu hồi về nước và hạ tầng công tác tên đệ tam tham tán với lý do đã chao đảo lập trường bị kẻ địch dụ dỗ để tăng thêm uy tín cho các ông bà giám đốc, lúc đó sẽ có nhiều tổ chức hội đoàn cũng như cá nhân sẽ lên tiếng ủng hộ hành động của quý vị, thế là thêm những con cá lớn như ban đại diện TCCĐ Washington v..v đút đầu vào lưới, mẻ lưới sẽ được kéo lên vào thời điểm cần thiết, tin tức hình ảnh các ông bà “chăn gối với kẻ thù” sẽ được truyền trên đài vtv4, tổn thất đến với Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia là điều không tránh khỏi. Thử tưởng tượng khi mẻ lưới đã đầy chúng sẽ kéo lên vào lúc một tên đại gộc nào đó sang gặp TT Mỹ, quý vị trong các TCCĐ, hội đoàn, liên hội đã chui đầu vào lưới có dám kêu gọi đồng bào đi biểu tình không ? và có ai nghe lời kêu gọi của quý vị không?
Nhưng may mắn thay lời tố giác của ông Hồng Phúc đã khiến cho hàng ngàn thính giả hiểu biết thấy được bản chất thật được che dấu dưới bộ mặt chống cộng giả hình của quý ông bà, nên tránh đươc sự sụp đổ niềm tin, vì thế cho dù lời tố giác của ông Hồng Phúc phát xuất từ động cơ xấu như các ông bà vẫn rêu rao thì lời tố giác ấy vẫn có giá trị và được trân quý.
Nói tóm lại, các ông bà là những KẺ PHẢN BỘI trong giới truyền thông, đang hủy hoại tinh thần chống cộng của đồng bào, lường gạt TÌNH (niềm tin, yêu) TIỀN (kêu gào ủng hộ) của đồng bào, tàn nhẫn hơn lại từ những cụ già sống nhờ tiền trợ cấp xã hội chắt chiu dành dụm gởi gấm đến quý vị với tất cả niềm tin yêu để chỉ mong sớm có ngày về được chết trên quê hương ,hành động này cần phải bị lên án và dập tắt .
Đường về quê lại thêm xa lắc lê thê vì đã trót nghe theo lời u mê.
Trong phạm vi rộng lớn hơn đó là cộng đồng và đặc biệt là Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại cũng đã có những kẻ phản bội Một ông chủ của cả một hệ thống bán đồ ăn nhanh làm giàu bằng sự mua bán với đồng hương nhưng sau đó lại thập thò đi lại với việt cộng, hành động này cũng chỉ làm cho đồng hương tiếc là đã mua hàng của hắn khiến hắn giàu lên. Một kẻ phản bội Nguyễn Cao Kỳ muối mặt đến với việt cộng bằng hai cái đầu gối cũng chỉ làm cho cộng đồng cảm thấy xấu hổ vì đã có một tên vô lại đứng trong hàng ngũ lãnh đạo miền Nam trước kia.
Tác hại khi người làm truyền thông phản bội
Nhưng khi sự phản bội của giới truyền thông thì hậu quả của nó không lường được, vì ngày hôm nay truyền thông là vũ khí sắc bén để tấn công vào hang ổ của bọn việt cộng, đồng thời là phương tiện hữu hiệu nhất để củng cố , đoàn kết khối người Việt Quốc Gia,là một phương tiện thông tin nhanh nhất để phá xập bức tường bưng bít do bọn việt cộng dựng lên để ngăn cách người dân trong nước với thế giới bên ngoài. Hiểu rõ điều này hơn ai hết, nên việt cộng lâu nay vẫn cố gắng len lỏi vào những kẽ hở của nghành truyền thông để tạo sự chia rẽ trong cộng đồng, mua chuộc những tên hám danh hám lợi tấn công bôi bẩn những người Quốc Gia chân chính đang dấn thân cho công cuộc tranh đấu chung nhằm giải thể chế độ việt cộng buôn dân bán nước.
Hành động của ông chủ một tờ báo lớn (đã từng là một công chức bậc trung thời VNCH) ở California đã lén tiếp xúc với tên Nguyễn tấn Dũng khi tên này còn là phó thủ tướng, cũng như đăng lên những bài viết những hình ảnh xúc phạm đến lá Cờ Vàng linh hồn của người Việt Quốc Gia đã gây xôn xao trong cộng đồng người Việt hải ngoại, đặc biệt vùng Cali, những cuộc biểu tình liên tục vẫn còn tiếp diễn cho đến ngày hôm nay, tuy nhiên cách thức phản đối cũng đã gây phân hóa trong cộng đồng, nhưng dù sao đây cũng chỉ là một tờ báo do một cá nhân hoặc gia đình làm chủ xuất bản báo bằng tiền túi của mình, hành động phản bội của bọn này cũng chỉ làm cho cộng đồng phỉ nhổ vào mặt chúng và tẩy chay không mua báo nữa, nhưng không làm suy sụp tiềm năng chống cộng của người Việt hải ngoại. Cũng như hành động của một người trẻ Hồ Văn Xuân Nhi của tờ Việt Weekly hoặc của anh họa sĩ họ Đoàn cũng chỉ làm cho cộng đồng nổi giận, nhưng đồng thời cũng là dịp để thế hệ cha anh uốn nắn lại những suy nghĩ lệch lạc của những thế hệ sau do cao ngạo tự mãn, cho rằng mình đươc hấp thụ một nền giáo dục tiên tiến hơn hẳn cha anh, nên đã xem thường kinh nghiệm máu xương mà ông cha đã phải trả giá quá đắt đối với bọn việt cộng.
Gần đây nhất, một đài phát thanh ở vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn, có làn sóng phát thanh rộng rãi trên nhiều tiểu bang và sang tận Âu Châu, số lượng thính giả lên đến vài trăm ngàn người,tức là có thể chiếm đến khoảng từ 40% đến 50% số người Việt Quốc Gia chống cộng, nhiều cộng tác viên đã hợp tác hoàn toàn vô vị lợi, sự ủng hộ tài chánh từ phía thính giả mỗi năm lên đến hàng trăm ngàn đồng, đài đã trở thành cái gai đối với bọn cầm quyền việt cộng. Bằng một âm mưu thâm độc không những nhằm triệt hạ cho bằng được đài phát thanh này mà còn quan trọng hơn là làm sụp đổ tinh thần chống cộng của hàng trăm ngàn thính giả, một kế hoạch tinh vi đã được giao cho tên đệ tam tham tán đặc trách người Việt ở nước ngoài thuộc tòa đại sứ vc tại Hoa Thịnh Đốn thi hành. Trong khi đó thì không hiểu vì vô tình hay hữu ý mà ông TNS Jim Webb, người mà năm 2003 với tư cách của một cựu chiến binh Hoa Kỳ trong cuộc chiến Việt Nam đã từng lên án đám truyền thông thân cộng, đám chính trị gia chủ bại trong thời chiến tranh Việt Nam là “chăn gối với kẻ thù”, lên án ứng cử viên tổng thống năm 1972 Mc Govern là “đi với Hà Nội bằng hai đầu gối”. Thì năm 2007 sau khi đắc cử TNS liên bang ông lại kêu gọi người Việt hải ngoại và nhất là giới trẻ hãy tiếp xúc với việt cộng, đặc biệt là với tòa đại sứ việt cộng tại Hoa Thịnh Đốn để làm giảm bớt sự gay gắt, điều này đi ngược lại lập trường đấu tranh chung của người Việt Quốc Gia, không phải ông đã quên bài học ”chăn gối với kẻ thù” nhưng vì ông là TNS Mỹ ông phải nói sao cho có lợi cho tư bản Mỹ, và dĩ nhiên là có lợi cho việt cộng, vậy mà ông tổng giám đốc đài tuyên bố là đài VNHN đang “invest” vào ông Jim Webb, ông “invest” để làm lợi cho việt cộng hay sao ? hay để có một cái văn phòng liên lạc của đài VNHN tại Việt Nam như lời ông nói? Ông đúng là kẻ mộng du giữa ban ngày.
Vậy mà khi nghe lời “xúi trẻ ăn cứt gà” của ông Jim Webb thì cũng đã có vài tên ngu xuẩn nhanh chân, cho đó là chủ trương của Mỹ nên đã hớn hở đến tòa đại sứ vc chào cờ đầu năm, riêng các ông bà giám đốc của đài VNHN thì đã có chủ đích riêng, vì tư lợi cá nhân mà vượt qua lằn ranh Quốc cộng, tổ chức tiệc tùng hết sinh nhật tại nhà hàng lại đến tất niên tại tư gia (cũng cần nên nhớ là bọn việt cộng đi đâu cũng đi hai người trở lên và chỉ đến những nơi là cơ sở của chúng hoặc cảm tình viên tin tưởng) tiệc nào cũng (qua bạn bè?) mời mấy tên cán bộ gộc đến cho chúng ăn vài miếng rồi “giáo dục” chúng, “chiêu hồi” chúng, ôm chúng vào lòng như ôm đứa con hoang đàng trở về, bởi theo lời các ông bà giám đốc thì bọn việt cộng này còn bé dại dột nào có biết chi (ngụy biện).
Thưa các ông bà giám đốc, mục đích của các ông bà cao cả như thế mà tại sao lại cứ lẩn tránh không dám đối chất công khai với kẻ tố giác là ông Hồng Phúc, các ông bà lại còn kéo bè kéo đảng lợi dụng có làn sóng để bịt miệng trấn áp những người dám lên tiếng tố giác phản đối mình, các ông bà có thể bịt miệng chúng tôi được nhưng không thể bịt miệng bọn việt cộng đươc, chúng có thể sẽ giăng thêm cái bẫy thứ hai cho triệu hồi về nước và hạ tầng công tác tên đệ tam tham tán với lý do đã chao đảo lập trường bị kẻ địch dụ dỗ để tăng thêm uy tín cho các ông bà giám đốc, lúc đó sẽ có nhiều tổ chức hội đoàn cũng như cá nhân sẽ lên tiếng ủng hộ hành động của quý vị, thế là thêm những con cá lớn như ban đại diện TCCĐ Washington v..v đút đầu vào lưới, mẻ lưới sẽ được kéo lên vào thời điểm cần thiết, tin tức hình ảnh các ông bà “chăn gối với kẻ thù” sẽ được truyền trên đài vtv4, tổn thất đến với Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia là điều không tránh khỏi. Thử tưởng tượng khi mẻ lưới đã đầy chúng sẽ kéo lên vào lúc một tên đại gộc nào đó sang gặp TT Mỹ, quý vị trong các TCCĐ, hội đoàn, liên hội đã chui đầu vào lưới có dám kêu gọi đồng bào đi biểu tình không ? và có ai nghe lời kêu gọi của quý vị không?
Nhưng may mắn thay lời tố giác của ông Hồng Phúc đã khiến cho hàng ngàn thính giả hiểu biết thấy được bản chất thật được che dấu dưới bộ mặt chống cộng giả hình của quý ông bà, nên tránh đươc sự sụp đổ niềm tin, vì thế cho dù lời tố giác của ông Hồng Phúc phát xuất từ động cơ xấu như các ông bà vẫn rêu rao thì lời tố giác ấy vẫn có giá trị và được trân quý.
Nói tóm lại, các ông bà là những KẺ PHẢN BỘI trong giới truyền thông, đang hủy hoại tinh thần chống cộng của đồng bào, lường gạt TÌNH (niềm tin, yêu) TIỀN (kêu gào ủng hộ) của đồng bào, tàn nhẫn hơn lại từ những cụ già sống nhờ tiền trợ cấp xã hội chắt chiu dành dụm gởi gấm đến quý vị với tất cả niềm tin yêu để chỉ mong sớm có ngày về được chết trên quê hương ,hành động này cần phải bị lên án và dập tắt .
Đường về quê lại thêm xa lắc lê thê vì đã trót nghe theo lời u mê.
Đoàn Trọng Hiếu
Mong Đừng Có Ngày Đập Vỡ Cái Radio - Lê Văn Bảy
Lê Văn Bảy
Sự việc ông Hồng Phúc - Lê Hồng Long tuyên bố không tiếp tục cộng tác với đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại, gây hoang mang trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Sự hoang mang này chắc đã làm cho Việt cộng (VC) hài lòng. VC càng hài lòng thì người Việt quốc gia càng lo lắng, bực dọc rồi đổ hết lên đầu ông Hồng Phúc. Vì ông mà ra nông nỗi này. Đây đó trong dư luận, người ta nghe rằng ông Hồng Phúc là người "vì tiền", đòi lên lương không được rồi giận dỗi và tìm cách phá rối. Sự thật ra sao?
Ông Hồng Phúc nguyên là Giám đốc Chương Trình, chịu trách nhiệm về nội dung các tiết mục phát thanh trên hệ thống Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại (VNHN). Tháng Sáu-2009, ông Hồng Phúc gửi thư cho Ban Giám Đốc xin từ chức và rút tên ra khỏi đài với lý do đài VNHN đã phản bội thính giả. Ông chỉ muốn lặng lẽ ra đi. Thư này được kín đáo loan truyền trong vòng nội bộ. Nhưng rồi nhiều người bên ngoài cũng biết tin, kèm theo những lời bàn đủ chiều hướng và kích thước khác nhau. Sự lo lắng của Ban Giám Đốc không giống nỗi lo lắng của những người khác. Người ta trách ông Hồng Phúc tố cáo muộn màng và lo sợ đài bị VC mua chuộc bằng tiền. Có người tin vào lời đồn đại rằng ông Hồng Phúc đòi lên lương không được rồi phá thối và lên án ông Hồng Phúc tiếp tay cho cộng sản. Về phía Ban Giám Đốc thì có những chương trình phát thanh chữa lửa qua hình thức trả lời thư tín. Nỗi lo càng ngày càng lớn.
Tháng Chín-2009, ông Hồng Phúc không thể tiếp tục im lặng, và đã công khai lên tiếng công bố những điều ông đã nêu trong thư xin từ chức và rút tên, đã gửi cho Ban Giám Đốc hồi tháng Sáu-2009. Từ lá thư công khai này, nhiều vấn đề được phơi bày làm lộ rõ tính chất phản bội của đài VNHN. Nguyên văn lời tố cáo của ông Hồng Phúc:
"1. VỀ LẬP TRƯỜNG của Ðài thì Ban Giám Ðốc đã có những hành động phản bội lại niềm tin của người Việt tỵ nạn cộng sản, của thính giả ... qua những hành động, như:
- Quan hệ mật thiết với Tòa Ðài Sứ Việt Cộng tại Hoa Thịnh Ðốn đến độ mở tiệc tại nhà hàng, mời cán bộ VC tại Tòa đại sứ công khai đến dự. Tôi là người chứng kiến tận mắt sự việc này.
- Anh Dương Văn Hiệp, Giám đốc Giao tế của Ðài qua lại Việt Nam (đi riêng 1 mình);
- Chị Lưu Lệ Ngọc, Giám đốc Tài chánh và Ðiều hành của Ðài qua lại Việt Nam (đi riêng một mình) từ Nam ra Bắc.
2. Sau những chuyến đi trên, anh Ngô Ngọc Hùng tuyên bố Ðài VNHN sẽ có một Văn Phòng Ðại Diện tại Sàigòn.
3. VỀ NỘI BỘ, Ban Giám Ðốc đã bắt đầu cô lập tôi vì lập trường chống Cộng dứt khoát của tôi mà chị Lưu Lệ Ngọc gọi là "cực đoan". BGÐ không còn tôn trọng những lời cam kết về nguyên tắc điều hành Ðài, như lúc ban đầu khi mời tôi làm quản trị viên của Ðài, trong các lãnh vực như Quyền hạn, Trách nhiệm và Tài chánh."
Những điều ông Hồng Phúc nêu lên không còn là những nghi ngờ mà là sự thật do chính các nhân sự trong Ban Giám Đốc đã nhìn nhận trên làn sóng phát thanh trong nhiều lần khác nhau. Họ xác nhận đệ tam tham tán của toà Đại Sứ VC tại Hoa Thịnh Đốn đã đến tư gia để tham dự tiệc sinh nhật của bà Lưu Lệ Ngọc, đang là Giám Đốc Tài Chánh của đài VNHN. Họ xác nhận ông Ngô Ngọc Hùng là Tổng Giám Đốc đã tiếp xúc trực tiếp với các đảng viên cộng sản trong chuyến sang Âu châu mà ông Hùng nói là "vào hang cọp để bắt cọp". Ông Dương Văn Hiệp là Giám Đốc Giao Tế và là chồng của bà Lưu Lệ Ngọc cũng xác nhận có về Việt Nam với lý do riêng. Dữ kiện đã được xác nhận phù hợp với lời tố cáo của ông Hồng Phúc.
Việt Cộng vẫn là kẻ thù của dân tộc Việt Nam
Cho đến thời điểm này là năm 2009, VC vẫn là kẻ thù của dân tộc Việt Nam. Kẻ thù hung hiểm này là thủ phạm đưa đất nước và dân tộc Việt Nam vào quỹ đạo cộng sản quốc tế, bán đứng dân tộc và đất nước Việt Nam. Lịch sử đã chứng minh chính Hồ Chí Minh và đồng bọn là đảng cộng sản Việt Nam, được cả khối cộng sản quốc tế hà hơi tiếp sức, đã đánh cướp toàn cõi Việt Nam, khống chế quyền làm người, xóa bỏ tàn tích văn hóa của dân tộc; hủy hoại tinh thần nhân bản của con người Việt Nam; đầu độc nền giáo dục hiện tại và di hại cho đến nhiều thế hệ mai sau; tiêu diệt sức đề kháng của dân tộc Việt Nam. VC còn tiếp tục đánh phá các giáo phái, tôn giáo, tín ngưỡng,... tại Việt Nam ngày nay. VC đã bán rất nhiều đất và biển cho Trung cộng, ai cũng thấy. Bấy nhiêu cũng đủ cho thấy VC là kẻ thù hung hiểm nhất của dân tộc Việt Nam, mà Ban Giám Đốc của đài VNHN tìm gặp. Vậy, họ gặp kẻ thù để làm gì?
Về phía VC, chúng vẫn xem người Việt tỵ nạn và Mỹ là kẻ thù. Điều này đã được rầm rộ tái xác nhận qua bản Đề Cương Tuyên Truyền của Ban Tuyên Giáo Trung Ương, khai triển chỉ thị số 34-CT/TW do Ban Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam ban hành ngày 25 tháng Sáu -2009 và được phổ biến rộng rãi trên tất cả các cơ quan truyền thông của đảng cộng sản tại Việt Nam và tại hải ngoại. Chỉ thị này hiện còn đang được khai triển mạnh mẽ tại các trường học để "tăng cường cuộc đấu tranh chống âm mưu, hoạt động 'diễn biến hòa bình' trên lãnh vực tư tưởng, văn hóa". VC xem người Việt hải ngoại là kẻ thù và đang tìm cách đến gần để tiêu diệt sức đề kháng hoặc ít nhất cũng tìm cách lủng đoạn cái tập thể này. Ông Tổng Giám Đốc Ngô Ngọc Hùng đã "vào hang cọp" ở Âu châu không biết có bắt được con cọp con nào không, nhưng cọp ở Tòa Đại Sứ VC đã vào đến tiệc sinh nhật của bà Lưu Lệ Ngọc vợ ông Dương Văn Hiệp, để mang đến cho Ban Giám Đốc của đài VNHN những tai họa!
Đến Gần Kẻ Thù Để Làm Gì?
Theo lời tố giác của ông Hồng Phúc thì Ban Giám Đốc đài VNHN tìm cách cô lập ông Hồng Phúc vì cho rằng ông chống cộng "cực đoan"; và họ tìm cách giảm thiểu màu sắc chống cộng trong các chương trình phát thanh. VC thì vẫn ráo riết chống người Việt hải ngoại và chống những người không cộng sản. Trong khi Ban Giám Đốc đài VNHN thì lại thay đổi lập trường. Có phải là để đáp ứng yêu cầu của VC hầu hai bên có thể đến gần với nhau? VC và Ban Giám Đốc đài VNHN, cả hai đều muốn đến gần với nhau và họ đã làm thế. Họ tìm gặp để liên kết với nhau hay tiêu diệt nhau? Ai có thể tiêu diệt ai?
Có những bà mẹ nuôi con cứ ôm ấp tối ngày nhưng không biết phải đem con đi chích ngừa. Hỡi các bà mẹ với tình mẫu tử bao la, các bà cần ý thức phải chích ngừa cho con thì mới tránh khỏi bị nhiễm những chứng bệnh nguy hiểm. Và đấy mới đúng là thương con trọn vẹn.
Thính giả của đài VNHN vẫn còn thương yêu đài này tin rằng VNHN là pháo đài chống cộng, là nguyện vọng của họ mà Ban Giám Đốc đã hứa hẹn vào những ngày đầu mới thành lập. Bỗng một sớm một chiều Ban Giám Đốc ngồi chung bàn tiệc với kẻ thù VC, thì thử hỏi sao không hoang mang. Càng hoang mang, người ta chẳng biết phải làm gì mà chỉ biết đổ lỗi cho người tố giác là ông Hồng Phúc. Thính giả ôm cái radio mong sao Ban Giám Đốc thức tỉnh, đừng "làm cái trò ấy", đừng u mê tiếp tục đu dây. Chỉ dám mong ước thôi! Mong sao lời tố cáo của ông Hồng Phúc đã trở thành liều thuốc ngừa công hiệu để đừng có ngày phải ném cái radio thật mạnh xuống đất cho nó vỡ toang ra cái hoài bão thiết tha nhất đã nuôi dưỡng mấy mươi năm qua. Ấy là giải phóng đất nước khỏi ách cai trị của cộng sản tham tàn, phục hồi các giá trị đạo đức và quyền làm người trên quê hương Việt Nam.
Lê Văn Bảy
(Nov.2009)
Sự việc ông Hồng Phúc - Lê Hồng Long tuyên bố không tiếp tục cộng tác với đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại, gây hoang mang trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Sự hoang mang này chắc đã làm cho Việt cộng (VC) hài lòng. VC càng hài lòng thì người Việt quốc gia càng lo lắng, bực dọc rồi đổ hết lên đầu ông Hồng Phúc. Vì ông mà ra nông nỗi này. Đây đó trong dư luận, người ta nghe rằng ông Hồng Phúc là người "vì tiền", đòi lên lương không được rồi giận dỗi và tìm cách phá rối. Sự thật ra sao?
Ông Hồng Phúc nguyên là Giám đốc Chương Trình, chịu trách nhiệm về nội dung các tiết mục phát thanh trên hệ thống Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại (VNHN). Tháng Sáu-2009, ông Hồng Phúc gửi thư cho Ban Giám Đốc xin từ chức và rút tên ra khỏi đài với lý do đài VNHN đã phản bội thính giả. Ông chỉ muốn lặng lẽ ra đi. Thư này được kín đáo loan truyền trong vòng nội bộ. Nhưng rồi nhiều người bên ngoài cũng biết tin, kèm theo những lời bàn đủ chiều hướng và kích thước khác nhau. Sự lo lắng của Ban Giám Đốc không giống nỗi lo lắng của những người khác. Người ta trách ông Hồng Phúc tố cáo muộn màng và lo sợ đài bị VC mua chuộc bằng tiền. Có người tin vào lời đồn đại rằng ông Hồng Phúc đòi lên lương không được rồi phá thối và lên án ông Hồng Phúc tiếp tay cho cộng sản. Về phía Ban Giám Đốc thì có những chương trình phát thanh chữa lửa qua hình thức trả lời thư tín. Nỗi lo càng ngày càng lớn.
Tháng Chín-2009, ông Hồng Phúc không thể tiếp tục im lặng, và đã công khai lên tiếng công bố những điều ông đã nêu trong thư xin từ chức và rút tên, đã gửi cho Ban Giám Đốc hồi tháng Sáu-2009. Từ lá thư công khai này, nhiều vấn đề được phơi bày làm lộ rõ tính chất phản bội của đài VNHN. Nguyên văn lời tố cáo của ông Hồng Phúc:
"1. VỀ LẬP TRƯỜNG của Ðài thì Ban Giám Ðốc đã có những hành động phản bội lại niềm tin của người Việt tỵ nạn cộng sản, của thính giả ... qua những hành động, như:
- Quan hệ mật thiết với Tòa Ðài Sứ Việt Cộng tại Hoa Thịnh Ðốn đến độ mở tiệc tại nhà hàng, mời cán bộ VC tại Tòa đại sứ công khai đến dự. Tôi là người chứng kiến tận mắt sự việc này.
- Anh Dương Văn Hiệp, Giám đốc Giao tế của Ðài qua lại Việt Nam (đi riêng 1 mình);
- Chị Lưu Lệ Ngọc, Giám đốc Tài chánh và Ðiều hành của Ðài qua lại Việt Nam (đi riêng một mình) từ Nam ra Bắc.
2. Sau những chuyến đi trên, anh Ngô Ngọc Hùng tuyên bố Ðài VNHN sẽ có một Văn Phòng Ðại Diện tại Sàigòn.
3. VỀ NỘI BỘ, Ban Giám Ðốc đã bắt đầu cô lập tôi vì lập trường chống Cộng dứt khoát của tôi mà chị Lưu Lệ Ngọc gọi là "cực đoan". BGÐ không còn tôn trọng những lời cam kết về nguyên tắc điều hành Ðài, như lúc ban đầu khi mời tôi làm quản trị viên của Ðài, trong các lãnh vực như Quyền hạn, Trách nhiệm và Tài chánh."
Những điều ông Hồng Phúc nêu lên không còn là những nghi ngờ mà là sự thật do chính các nhân sự trong Ban Giám Đốc đã nhìn nhận trên làn sóng phát thanh trong nhiều lần khác nhau. Họ xác nhận đệ tam tham tán của toà Đại Sứ VC tại Hoa Thịnh Đốn đã đến tư gia để tham dự tiệc sinh nhật của bà Lưu Lệ Ngọc, đang là Giám Đốc Tài Chánh của đài VNHN. Họ xác nhận ông Ngô Ngọc Hùng là Tổng Giám Đốc đã tiếp xúc trực tiếp với các đảng viên cộng sản trong chuyến sang Âu châu mà ông Hùng nói là "vào hang cọp để bắt cọp". Ông Dương Văn Hiệp là Giám Đốc Giao Tế và là chồng của bà Lưu Lệ Ngọc cũng xác nhận có về Việt Nam với lý do riêng. Dữ kiện đã được xác nhận phù hợp với lời tố cáo của ông Hồng Phúc.
Việt Cộng vẫn là kẻ thù của dân tộc Việt Nam
Cho đến thời điểm này là năm 2009, VC vẫn là kẻ thù của dân tộc Việt Nam. Kẻ thù hung hiểm này là thủ phạm đưa đất nước và dân tộc Việt Nam vào quỹ đạo cộng sản quốc tế, bán đứng dân tộc và đất nước Việt Nam. Lịch sử đã chứng minh chính Hồ Chí Minh và đồng bọn là đảng cộng sản Việt Nam, được cả khối cộng sản quốc tế hà hơi tiếp sức, đã đánh cướp toàn cõi Việt Nam, khống chế quyền làm người, xóa bỏ tàn tích văn hóa của dân tộc; hủy hoại tinh thần nhân bản của con người Việt Nam; đầu độc nền giáo dục hiện tại và di hại cho đến nhiều thế hệ mai sau; tiêu diệt sức đề kháng của dân tộc Việt Nam. VC còn tiếp tục đánh phá các giáo phái, tôn giáo, tín ngưỡng,... tại Việt Nam ngày nay. VC đã bán rất nhiều đất và biển cho Trung cộng, ai cũng thấy. Bấy nhiêu cũng đủ cho thấy VC là kẻ thù hung hiểm nhất của dân tộc Việt Nam, mà Ban Giám Đốc của đài VNHN tìm gặp. Vậy, họ gặp kẻ thù để làm gì?
Về phía VC, chúng vẫn xem người Việt tỵ nạn và Mỹ là kẻ thù. Điều này đã được rầm rộ tái xác nhận qua bản Đề Cương Tuyên Truyền của Ban Tuyên Giáo Trung Ương, khai triển chỉ thị số 34-CT/TW do Ban Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam ban hành ngày 25 tháng Sáu -2009 và được phổ biến rộng rãi trên tất cả các cơ quan truyền thông của đảng cộng sản tại Việt Nam và tại hải ngoại. Chỉ thị này hiện còn đang được khai triển mạnh mẽ tại các trường học để "tăng cường cuộc đấu tranh chống âm mưu, hoạt động 'diễn biến hòa bình' trên lãnh vực tư tưởng, văn hóa". VC xem người Việt hải ngoại là kẻ thù và đang tìm cách đến gần để tiêu diệt sức đề kháng hoặc ít nhất cũng tìm cách lủng đoạn cái tập thể này. Ông Tổng Giám Đốc Ngô Ngọc Hùng đã "vào hang cọp" ở Âu châu không biết có bắt được con cọp con nào không, nhưng cọp ở Tòa Đại Sứ VC đã vào đến tiệc sinh nhật của bà Lưu Lệ Ngọc vợ ông Dương Văn Hiệp, để mang đến cho Ban Giám Đốc của đài VNHN những tai họa!
Đến Gần Kẻ Thù Để Làm Gì?
Theo lời tố giác của ông Hồng Phúc thì Ban Giám Đốc đài VNHN tìm cách cô lập ông Hồng Phúc vì cho rằng ông chống cộng "cực đoan"; và họ tìm cách giảm thiểu màu sắc chống cộng trong các chương trình phát thanh. VC thì vẫn ráo riết chống người Việt hải ngoại và chống những người không cộng sản. Trong khi Ban Giám Đốc đài VNHN thì lại thay đổi lập trường. Có phải là để đáp ứng yêu cầu của VC hầu hai bên có thể đến gần với nhau? VC và Ban Giám Đốc đài VNHN, cả hai đều muốn đến gần với nhau và họ đã làm thế. Họ tìm gặp để liên kết với nhau hay tiêu diệt nhau? Ai có thể tiêu diệt ai?
Có những bà mẹ nuôi con cứ ôm ấp tối ngày nhưng không biết phải đem con đi chích ngừa. Hỡi các bà mẹ với tình mẫu tử bao la, các bà cần ý thức phải chích ngừa cho con thì mới tránh khỏi bị nhiễm những chứng bệnh nguy hiểm. Và đấy mới đúng là thương con trọn vẹn.
Thính giả của đài VNHN vẫn còn thương yêu đài này tin rằng VNHN là pháo đài chống cộng, là nguyện vọng của họ mà Ban Giám Đốc đã hứa hẹn vào những ngày đầu mới thành lập. Bỗng một sớm một chiều Ban Giám Đốc ngồi chung bàn tiệc với kẻ thù VC, thì thử hỏi sao không hoang mang. Càng hoang mang, người ta chẳng biết phải làm gì mà chỉ biết đổ lỗi cho người tố giác là ông Hồng Phúc. Thính giả ôm cái radio mong sao Ban Giám Đốc thức tỉnh, đừng "làm cái trò ấy", đừng u mê tiếp tục đu dây. Chỉ dám mong ước thôi! Mong sao lời tố cáo của ông Hồng Phúc đã trở thành liều thuốc ngừa công hiệu để đừng có ngày phải ném cái radio thật mạnh xuống đất cho nó vỡ toang ra cái hoài bão thiết tha nhất đã nuôi dưỡng mấy mươi năm qua. Ấy là giải phóng đất nước khỏi ách cai trị của cộng sản tham tàn, phục hồi các giá trị đạo đức và quyền làm người trên quê hương Việt Nam.
Lê Văn Bảy
(Nov.2009)
Sunday, November 8, 2009
Trần Kiêm Đoàn dị ứng "Biến Động Miền Trung"?
From: Phi Nguyen <->
Subject: FW: Tran Kiem Doan
To:
Date: Saturday, November 7, 2009, 5:46 PM
Anh Đoàn !

Subject: FW: Tran Kiem Doan
To:
Date: Saturday, November 7, 2009, 5:46 PM
Anh Đoàn !

Có lẽ anh không lạ gì tôi, Tôi là Em của Anh Nguyễn v Lũy, Huynh Trưởng GĐPT Hương cần, còn Anh là Huynh Trưởng GDPT Liễu Cốc Hạ mà người dân quê mình thường gọi là làng Cạ Liệu Hạ. Ba anh là một Liệt Sĩ của Việt Cộng, anh tham gia hoạt động cho phong trào Thanh Niên Sinh Viên Thừa Thiên Huế, gồm Võ Quê, Tô Nhuận Vỹ, Lê Phương Thảo, Hoàng văn Hoa, Chu Sơn, Nguyễn Sâm (bây giờ đang ở Úc) .
Sau 1975, anh diện Nón Cối, Dép râu mang Sắc Cốt, trông rất Oai về làng anh lên khán đài chửi chúng tôi là đồ Mỹ Ngụy, anh chửi không tiếc lời, mà anh có biết rằng những tấm Ri để kê lên làm sân khấu ngoài trời cho anh đứng chửi chúng tôi là tên Xã Đội trưỡng Nguyễn Văn Ánh , bắt chúng tôi là những thanh niên Đen có nghĩa là chúng gọi chúng tôi là Ngụy, phải lên tận Chi Khu Hương Trà ( đóng tại cây số 9) để cứ 3 đứa, hai đứa đi trước một đi sau gánh một tấm Ri đi ba cây số với trong bụng đói vì ăn sắn không anh ?. Lúc đó anh là Bí Thư Đoàn trường Trung học Cấp ba Nguyễn Tri Phương - Huế .
Tôi biết anh từ khi anh còn đi chiếc Honda dame màu đỏ nhà anh ở Tây Lộc lận, cho nên anh đừng nghĩ là không ai biết tông tích của anh hý ! Chính Ông Trầm Kiêm Mai (Chánh Lục Sự Tòa Thượng Thẩm Huế) là bác họ của Anh, Cụ Ấm Mai đang ở Fulleton, Nam California cũng chửi anh là thằng Láo khoét, vì anh củng có thời gian nhờ ông Ấm Mai để đi học, và Ông Trần Kiêm Trợ Chú của anh đang ở Sacramento với anh cũng từ anh vì anh là Việt Cộng ! Anh quá biết Ôn Đôn Hậu và Ôn Trí Quang hiện đang ở Già Lam là Việt Cộng thứ thiệt nhưng anh cố tình bào chữa ! anh nên nhớ giấy không gói được lửa .
Đã có lần tôi đã hỏi Ôn Tâm Hướng Chùa Vạn Phước là bạn rất thân với Ôn Trí Quang (hai vị nầy sinh cùng ngày, tháng, năm chỉ khác giờ sinh mà thôi) và Ôn Đôn Hậu là Sư Thúc của Tâm Hướng rằng có phải hai vị nầy là Việt Cọng không ôn ? và Ôn Tâm Hướng nói rằng: "Chạy đi mô" đó là nguyên văn Ôn Tâm Hướng trả lồi cho tôi. Tôi cũng đã có lần ngồi ăn cơm với ba vị nầy tại Chùa Vạn Phước gần Trường Đua Phú Thọ, Quận 10 - Sài Gòn (ba vị nầy ngồi bàn trên và tôi ngồi bàn dưới). Cho nên cách viết của anh là sáo ngữ "cả vú lấp miệng em". Khi anh gả con gái cho một thằng Việt Cộng qua Mỹ học Báo Chí về làng đám cưới rình rang chính bà con tôi cũng có đi dự đám cưới đó anh ạ, quê mình ai mà không biết Trần Kiêm Đoàn là Việt Cộng ! nhưng anh bị chúng vắt chanh bỏ vỏ nên anh chạy mà thôi và câu nói cuối cùng tôi kết luận Anh là Trần Kiêm Đoàn: VIỆT CỘNG. Nếu anh cần đối chất tôi sẵn sàng, Anh muốn liên lạc với tôi thì gọi BS Hồ Đắc Phương chồng của Oanh là Cháu gọi anh bằng Chú Ruột thì chúng mình gặp nhau. Mong anh đừng nói ba láp nữa , dù răng đi nữa anh cũng là PhD chứ không phải PhO là bán Phở.
Thân ái Nguyễn Phi
PS: Nếu quý độc giả nào biết Email của Trần Kiêm Đoàn thì Fwd cho anh ấy dùm tôi, xin đa tạ
Nguyễn Phi 2. 06-11-2009 07:47
Sau 1975, anh diện Nón Cối, Dép râu mang Sắc Cốt, trông rất Oai về làng anh lên khán đài chửi chúng tôi là đồ Mỹ Ngụy, anh chửi không tiếc lời, mà anh có biết rằng những tấm Ri để kê lên làm sân khấu ngoài trời cho anh đứng chửi chúng tôi là tên Xã Đội trưỡng Nguyễn Văn Ánh , bắt chúng tôi là những thanh niên Đen có nghĩa là chúng gọi chúng tôi là Ngụy, phải lên tận Chi Khu Hương Trà ( đóng tại cây số 9) để cứ 3 đứa, hai đứa đi trước một đi sau gánh một tấm Ri đi ba cây số với trong bụng đói vì ăn sắn không anh ?. Lúc đó anh là Bí Thư Đoàn trường Trung học Cấp ba Nguyễn Tri Phương - Huế .
Tôi biết anh từ khi anh còn đi chiếc Honda dame màu đỏ nhà anh ở Tây Lộc lận, cho nên anh đừng nghĩ là không ai biết tông tích của anh hý ! Chính Ông Trầm Kiêm Mai (Chánh Lục Sự Tòa Thượng Thẩm Huế) là bác họ của Anh, Cụ Ấm Mai đang ở Fulleton, Nam California cũng chửi anh là thằng Láo khoét, vì anh củng có thời gian nhờ ông Ấm Mai để đi học, và Ông Trần Kiêm Trợ Chú của anh đang ở Sacramento với anh cũng từ anh vì anh là Việt Cộng ! Anh quá biết Ôn Đôn Hậu và Ôn Trí Quang hiện đang ở Già Lam là Việt Cộng thứ thiệt nhưng anh cố tình bào chữa ! anh nên nhớ giấy không gói được lửa .
Đã có lần tôi đã hỏi Ôn Tâm Hướng Chùa Vạn Phước là bạn rất thân với Ôn Trí Quang (hai vị nầy sinh cùng ngày, tháng, năm chỉ khác giờ sinh mà thôi) và Ôn Đôn Hậu là Sư Thúc của Tâm Hướng rằng có phải hai vị nầy là Việt Cọng không ôn ? và Ôn Tâm Hướng nói rằng: "Chạy đi mô" đó là nguyên văn Ôn Tâm Hướng trả lồi cho tôi. Tôi cũng đã có lần ngồi ăn cơm với ba vị nầy tại Chùa Vạn Phước gần Trường Đua Phú Thọ, Quận 10 - Sài Gòn (ba vị nầy ngồi bàn trên và tôi ngồi bàn dưới). Cho nên cách viết của anh là sáo ngữ "cả vú lấp miệng em". Khi anh gả con gái cho một thằng Việt Cộng qua Mỹ học Báo Chí về làng đám cưới rình rang chính bà con tôi cũng có đi dự đám cưới đó anh ạ, quê mình ai mà không biết Trần Kiêm Đoàn là Việt Cộng ! nhưng anh bị chúng vắt chanh bỏ vỏ nên anh chạy mà thôi và câu nói cuối cùng tôi kết luận Anh là Trần Kiêm Đoàn: VIỆT CỘNG. Nếu anh cần đối chất tôi sẵn sàng, Anh muốn liên lạc với tôi thì gọi BS Hồ Đắc Phương chồng của Oanh là Cháu gọi anh bằng Chú Ruột thì chúng mình gặp nhau. Mong anh đừng nói ba láp nữa , dù răng đi nữa anh cũng là PhD chứ không phải PhO là bán Phở.
Thân ái Nguyễn Phi
PS: Nếu quý độc giả nào biết Email của Trần Kiêm Đoàn thì Fwd cho anh ấy dùm tôi, xin đa tạ
Nguyễn Phi 2. 06-11-2009 07:47
Subscribe to:
Posts (Atom)