Monday, October 12, 2009

TÔI KHÔNG THÍCH CHÍNH TRỊ - Nguyên Sang

Nguyên Sang

Có người, khi nghe đề cập đến những vấn đề liên quan tới Việt Nam, nhất là những chuyện xấu xa của chế độ Cộng Sản, thường giẫy nẫy lên mà rằng: “Tôi không thích nói chuyện chính trị”. Cũng có người, khi thấy đồng hương đi biểu tình chống Cộng, thường bỉu môi: “Tôi không thích những người làm chuyện chính trị”.

Thưa bạn!

Nếu tôi bảo: “Chính suy nghĩ đó đã nhuộm đỏ miền Nam, và cũng chính phát biểu đó, đã chẳng những nuôi dưỡng chế độ CS, mà còn tạo điều kiện cho CS thò cánh tay ra hải ngoại, quấy phá Cộng đồng người Việt tỵ nạn”. Chắc chắn bạn sẽ không bao giờ tin tôi, chưa nói là bạn sẽ trút lên đầu tôi những lời lẽ không đẹp, bẩn thỉu nhất, có khi không tìm thấy trong từ điển.

Nầy nhé! Bạn theo tôi một thoáng trở về quá khứ. Bạn phải đồng ý với tôi một điều. Miền Nam được Thế giới Tự Do - đứng đầu là Mỹ - chọn làm tiền đồn chống Cộng, ngăn chặn hiểm họa CS đang bành trướng khắp vùng Đông Nam Á. Đó là cuộc chiến tranh “ý thức hệ”.

Phía Miền Bắc, CS lấy chính trị làm đầu (Đảng lãnh đạo), và tuân theo sách lược chính trị của CS Quốc Tế. Trong Nam, “ý thức Quốc gia”, chỉ là một ý niệm trừu tượng, không có lý luận khoa học, không được hệ thống hoá, không thể đương đầu nổi với lý thuyết “CS”. Đệ Nhất Cộng Hoà đã nghĩ ra đối sách, với học thuyết “Nhân Vị”, tiếc rằng chưa hoàn chỉnh và không đủ sức thuyết phục nhân dân, trong công cuộc đấu tranh chính trị với CS.

Miền Bắc có Liên Sô và Trung cộng hỗ trợ đắc lực trên mọi phương diện, vì có chung lý tưởng Quốc tế Vô Sản. Miền Nam, Mỹ hỗ trợ về quân sự là chính. Về chiến tranh chính trị, phải nhờ Đài Loan cố vấn. Thực chất, có lý thuyết, mà không có phương tiện thực hành, có cũng như không. Nước Mỹ là một nước “Tư Bản”, chuyện đối kháng với Cộng Sản, là chuyện đương nhiên. Chính phủ Mỹ, không cần đến Chiến tranh Chính trị, để tranh thủ nhân dân. Họ chỉ có “Tâm lý chiến”, mục đích phục vụ và nâng cao tinh thần, sức chiến đấu của binh sĩ. Mỹ đem mô hình của mình đến miền Nam và chỉ yểm trợ cho Tâm Lý Chiến. Hoàn toàn không quan tâm đến chính trị và cũng chẳng cung cấp bất cứ phương tiện nào để đấu tranh chính trị.

Điều dễ nhận thấy nhất là trong tổ chức Quân Đội: CS Bắc Việt đặt chính trị trên cả tác chiến. Chính Ủy có quyền uy tối thượng. Trong khi đó, Quân đội miền Nam đặt chính trị vào nhiệm vụ thứ yếu, là phó, là Ban 5, không chút thực quyền.

Kết quả Bạn thấy đó, miền Nam thất thủ tại chính trường Mỹ. Người dân Mỹ chỉ thấy ảnh tướng Loan bắn vào đầu một tên Cộng Sản, mà không thấy hàng vạn nhân dân Miền Nam chết thê thảm vì Việt Cộng bằng mọi hình thức: đấu tố, đấp mô, phá cầu, đặt mìn, pháo kích bừa bãi, tấn công …
Nhân dân Mỹ chỉ biết vụ Mỹ Lai, mà không hề biết Huế với những mồ chôn tập thể Tết Mậu Thân. Người dân Mỹ chỉ biết cái gọi là Mặt trận giải phóng miền Nam, chứ không hề thấy hàng hàng lớp lớp những sư đoàn chính qui Bắc Việt xâm nhập miền Nam …

Thưa bạn. Phải chúng ta thua vì chính trị không bạn?

Bây giờ, trở lại thực tại bạn nhé! Xin nhắc một điều. VN là một nước Xã Hội Chủ Nghĩa (xác định đi theo một Chủ nghĩa là khẳng định đường lối chính trị đó bạn!), do Đảng lãnh đạo (Đảng không là tổ chức chính trị thì là gì, hở bạn?. Điều 4 Hiến Pháp của họ có ghi rõ, bạn có thể tham khảo thêm). Hỏi Bạn một câu: Nếu Bạn hợp tác với VNCS, có phải bạn chấp nhận những điều nêu trên không? Nhắc thêm cho bạn một chi tiết, CS có khẩu hiệu: “Yêu nước là yêu Xã Hội Chủ Nghĩa”. Họ gài bạn đấy!

Họ khêu gợi lòng yêu nước của Bạn, dụ dỗ Bạn hợp tác và cuối cùng gán cho Bạn cái lập trường chính trị, Bạn không muốn cũng không được. Nếu Bạn cố cải chầy cải cối, là Bạn chỉ đem tài năng và chất xám phục vụ Tổ quốc, chứ không màng chính trị, tôi nhắc Bạn nhớ câu: ”Hồng hơn Chuyên”. Cộng sản đặt nặng chính trị hơn chuyên môn, bạn ạ! Vẫn chưa tin ư? Bạn cứ phạm tội hình sự đi, Bạn sẽ được xét xử tại Toà án, và có ngày về. Còn nếu Bạn dính dấp đến chính trị, đoan chắc Bạn sẽ bị “cải tạo” trong tù, vô hạn định. Có lần, nếu Bạn có theo dõi thời sự, chắc Bạn biết sự kiện một chiếc tàu y tế bị cấm nhập bến ở VN? Ngay cả hoạt động chuyên môn phục vụ nhân đạo cũng phải chào thua “phục vụ chính trị”.

Cũng chả cần bạn cộng tác, tiếp tay với họ, bạn chỉ làm thinh, làm ngơ trước các hoạt động của họ; Bạn đã đồng lõa và tự bày tỏ lập trường thân Cộng rồi. Đôi khi những hành động tưởng như vô tình, làm theo “feeling” của mình. Bạn lại gây ảnh hưởng tai hại cho người khác trong công cuộc chống Cộng. Cái đó gọi là thiếu ý thức chính trị”, là “vô tình hại bạn”, là “đâm sau lưng chiến sĩ”.

Có hai sự kiện “nhạy cảm” mà cộng đồng người Việt hải ngoại vô cùng “bức xúc” (xin lỗi vì dùng chữ của CS). Sự kiện thứ nhất là “các nghệ sĩ VN qua”. Sự kiện thứ hai là “các nhà từ thiện về”. Nửa ý kiến ủng hộ, nửa chống đối. Có quá nhiều phân tích về hai sự kiện nầy, ở đây, tôi chỉ nhìn qua khía cạnh chính trị.

Bạn ái mộ một nghệ sĩ, tặng hoa, chụp ảnh lưu niệm. Bạn nghĩ sao, nếu bức ảnh đó được guồng máy tuyên truyền khổng lồ của Cộng Sản minh họa trong chiến dịch lừa dối nhân dân, rằng thì là: ”Việt kiều niềm nở đón tiếp các nghệ sĩ từ trong nước qua, trong tinh thần Hoà Hợp Hoà Giải Dân Tộc”?.
Bạn vô tình làm hại các cá nhân và tổ chức đối kháng rồi bạn biết không?

Một hành động nhỏ và “mua vui trong chốc lát” của Bạn đã gây tác hại lớn và lâu dài. Tuy nhiên, nếu có ý thức chính trị, chỉ cần buổi văn nghệ đó, có nền là cờ vàng của chúng ta, ta có thể hoá giải được mọi âm mưu thâm độc của CS, tha hồ bạn chụp hàng nghìn tấm ảnh lưu niệm mà không bị ai lợi dụng và cũng không hại ai cả.

Vấn đề thứ hai là công tác từ thiện tại VN, tôi không chống đối, dù thâm tâm tôi vẫn nghĩ, tại sao lại phải giúp Nhà Nước CS, lo chuyện an sinh xã hội, để họ tham nhũng, để họ làm giàu, để họ củng cố phương tiện tuyên truyền thò tay đánh phá cộng đồng (như các chưong trình Duyên Dáng VN tiêu pha hàng triệu đô la, chương trình vệ tinh truyền hình VTV4…). Tôi cũng suy nghĩ, thật sự ở VN không chỉ có các nhóm người được giúp đỡ là bất hạnh, mà hầu như - trừ Đảng ra - toàn dân đều bất hạnh và cần được giúp đỡ. Nhưng thôi, tôi nhìn sự kiện trên dây, qua gốc độ ý thức chính trị. Giả dụ mà các cơ quan từ thiện nầy treo được tấm bảng : “Tổ chức nầy của Việt kiều … tặng”, cho mọi người cùng thấy và cùng hiểu là chính Việt kiều chứ không phải Việt Cộng giúp đỡ họ, thì hay biết mấy.

Nếu không làm vậy, việc từ thiện sẽ bị Cộng Sản lợi dụng và tuyên truyền lếu láo: “Đảng đã vận động được khúc ruột xa nghìn dặm về giúp Đảng, giúp dân”. Cướp công, cướp của là nghề của họ. Bạn chịu khó lật lại trang sử của Đảng, Bạn sẽ thấy họ rất thành công trong việc cướp công kháng chiến, cướp chính quyền, và năm 75 họ cướp cả miền Nam.

“Cứu cánh biện minh cho phương tiện” là kim chỉ nam cho họ, Từ lời nói đến việc làm, họ dùng mọi phương cách dù tà đạo, xảo trá, gian ác và dã man đến đâu … miễn sao đạt được thắng lợi, đạt được mục đích yêu cầu của họ. Câu nói của Cựu Tổng Thống Thiệu: “Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm” , chỉ phản ảnh một khía cạnh dối trá, chưa nói hết bản chất của CS là ác độc và tàn nhẫn.

Thưa Bạn.

Nếu bạn qua Mỹ vì lý do kinh tế, tôi chúc bạn đạt được giấc mơ của Bạn. Dĩ nhiên, muốn thành công trên đất Mỹ, bạn phải hòa nhập vào xã hội Mỹ. Người Mỹ rất thích làm việc thiện nguyện. Họ khuyến khích, tạo điều kiện cho mọi người làm chuyện thiện nguyện, ngoài mục đích san sẻ bớt gánh nặng cho Chính Phủ, nó còn mang giá trị đạo đức, khi quan tâm đến tha nhân. Tôi tin chắc Bạn sẽ tiếp thu được đức tính nầy của người Mỹ. Cho dù Bạn không thích chính trị. Cho dù Bạn không thích nhận mình là người Việt. Bạn cũng có thể thể hiện việc thiện nguyện cho một cộng đồng tỵ nạn khốn khổ, tuy sống an bình nơi miền đất hứa, mà lòng vẫn canh cánh về đồng bào và quê hương nghìn trùng xa cách.

Chuyện thiện nguyện rất đơn giản. “Mình không giúp ích gì cho cộng đồng, thì cũng không làm gì phương hại cho cộng đồng, không làm đồng hương phiền lòng, nản lòng”.

Bạn không thích chuyện chính trị, mà phê phán ý thức chính trị của người khác, mặc nhiên, bạn đã đứng vào phe chính trị đối nghịch. Bạn hãy làm một chuyện thiện nguyện trên bình diện tinh thần là “giữ im lặng” trước công cuộc chống Cộng của người khác. Bạn đã không ủng hộ thì cũng xin đừng biểu tỏ thái độ hoặc ngôn ngữ chống báng. Được vậy, bạn gián tiếp giúp đỡ thiện nguyện cho cộng đồng rồi đó!

Thực ra, nếu Bạn qua đây theo diện tỵ nạn chính trị một cách trực tiếp, hay gián tiếp (do gia đình bảo lãnh), khỏi nói, Bạn cũng phải hiểu rằng: Hai chữ chính trị, gắn liền vào cuộc đời của người tỵ nạn chính trị. Cho dù bạn muốn nhận hay không muốn nhận.

Lại nữa, nếu bạn là một “con người” đúng nghĩa, Bạn phải mang trong người Bổn Phận và Trách Nhiệm từ trong gia đình, cho đến ra ngoài xã hội, cao hơn cả là Tổ quốc, tùy theo vai trò của mình. Trong gia đình, vai trò là một người con, bạn phải có bổn phận và trách nhiệm với Cha Mẹ. Là Chồng phải có bổn phận và trách nhiệm với vợ …v..v.. Là một thành viên của cộng đồng, bạn không thể trốn tránh bổn phận và trách nhiệm trước Cộng Đồng. Xa hơn nữa, là một người dân, Bạn phải có bổn phận với dân tộc và nghĩa vụ với quốc gia.

Chúng ta đang sống trong một xứ sở Tự Do. Bạn có quyền tự do “không thích chính trị”. Tôi xoá bỏ tư tưởng không tốt trong đầu, khi cho rằng Bạn không thích chuyện chính trị chỉ vì Bạn sợ đường về quê hương của Bạn gặp trở ngại với CS. Tôi nghĩ đơn thuần, chỉ vì Bạn muốn ung dung tự toại, thụ hưởng thành quả mà bạn đạt được trên đất khách quê người.

Tôi cũng chẳng có ý nghĩ là bạn phải có bổn phận và trách nhiệm gì với cộng đồng. Tôi chỉ xin Bạn làm thêm một việc thiện nguyện thứ hai, cụ thể là xa lánh các văn hoá phẩm độc hại của CS, các cơ sở giao du với CS, các cửa hàng, chợ búa bán hàng CS. Bảo đảm trăm phần trăm với Bạn, không có cái gì liên hệ với CS mà không mang chất chính trị trong đó.

Lấy một ví dụ nhỏ thật nhỏ, trong các phim truyện VN, thế nào bạn cũng có dịp nhìn lá cờ máu, nhìn hình tượng “ảo” ông công an thật dễ thương dễ mến!… Chính trị chỗ đó, đó bạn!

Bạn không thích chính trị, tốt nhất là đừng xem, đừng thưởng thức, đừng tiêu thụ, đừng phổ biến những gì dính dấp với CS. Được vậy, Bạn mới công tâm, mới “fair” với tôn chỉ “không thích chính trị” của bạn.

Chắc là việc nầy không khó và cũng chẳng ảnh hưởng gì không tốt đến cá nhân bạn, phải không bạn?

Chân thành cám ơn Bạn chịu khó đọc những dòng nầy.

Chào Bạn.
Nguyên Sang

Sunday, October 11, 2009

Chuyện có gì mà làm ầm ĩ? - Sơn Tùng


Sơn Tùng

Chuyện Tổng thống Barack Obama bị hạ đo ván trong trận thi đấu đầu tiên tại Copenhagen, Đan Mạch, của Olympic 2016 đã được làm ầm ĩ trên báo chí và truyền hình Mỹ, trong lúc ông Obama tỉnh queo tuyên bố đầy tinh thần thượng võ của con nhà thể thao sau khi “ôm đầu máu” trở về Bạch Cung: “Một trong những điều tôi nghĩ có giá trị nhất về thể thao là bạn có thể chơi một trận tuyệt hay mà vẫn không thắng.” Và ông ta chúc mừng Rio de Janeiro, Brazil, thành phố chiến thắng trong cuộc đua để được tổ chức Thế Vận Hội Mùa Hè 2016.

Mồm tuy nói vậy, nhưng tim “nhà hùng biện” Obama chắc hẳn phải đau lắm. Ông ta đã đem uy tín của một tổng thống Hoa Kỳ và danh dự nước Mỹ để đích thân xuất hiện trước Ủy Ban Thế Vận (IOC) họp tại Copenhagen, mong làm phép lạ giờ chót đem Olympic 2016 về Chicago, tỉnh nhà của ông, một công việc mà ông đã chuẩn bị từ lâu.

Ngay sau khi nhậm chức tổng thống, Ông Obama đã mở ra một chiến dịch vận động với quy mô lớn do Bạch Cung chỉ đạo. Vào tháng sáu, TT Obama đã thành lập Văn Phòng Olympic tại Bạch Cung (White House Office of Olympic, Paralympic and Youth Sport). Giữa tháng chín, TT Obama đã liên tiếp nhiều lần nêu vấn đề Olympic trước diễn đàn Đại Hội Đồng LHQ, và tại cuộc họp thượng đỉnh “G-20” ở Pittsburgh.

Trước chồng một ngày, Đệ nhất Phu nhân Michelle Obama đã dùng chiếc Boeing “Air Force Two” cùng đoàn tùy tùng sang Đan Mạch để vận động. Hôm sau, 2.10.2009, TT Obama lại dùng chiếc “Air Force One” khổng lồ của tổng thống Hoa Kỳ cùng đoàn tùy tùng hùng hậu sang Đan Mạch, đích thân trổ tài “hùng biện” trước IOC để thuyết phục các thành viên bỏ phiếu chọn Chicago làm nơi tổ chức Olympic Mùa Hè 2016.

Nhiều nhà bình luận thể thao và chính trị “nhận định” rằng sự hiện diện của TT Obama trước IOC mà hầu hết các thành viên thuộc các nước Âu Châu, nơi Ông Obama rất được ái mộ, sẽ đảo ngược thế cờ, đem chiến thắng cho Chicago.

Nhưng, kết quả thật bẽ bàng, trong bốn thành phố còn lại để vào chung kết (Rio De Janeiro, Madrid, Tokyo, Chicago), Chicago đã bị loại ngay trong vòng bỏ phiếu đầu tiên! Trước thất bại chua cay này, nếu ai nói rằng TT Obama không cảm thấy “rát mặt”, kẻ ấy là người không biết hổ thẹn.

TT Obama đã nhận được nhiều phê bình, chỉ trích trên truyền hình, báo chí Mỹ – trừ truyền thông “dòng chính” cùng phe, dĩ nhiên. Nào là đã phung phí hàng triệu đô-la tiền dân đóng thuế vào một việc vô tích sự. Nào là đã bỏ nhiệm sở sang Đan Mạch để làm một việc không cần thiết trong lúc bao nhiêu chuyện quốc gia đại sự không được giải quyết: Chiến trường Afghanistan ngày một xấu đang chờ tăng quân, kinh tế suy thoái chưa thấy ánh sáng ở cuối đường hầm, nạn thất nghiệp tại Mỹ tăng vọt tới mức cao nhất trong 25 năm, ngân sách thâm thủng lên đến 1.4 ức (trillion) Mỹ kim, gấp đôi so với một năm trước, chương trình “cải tổ bảo hiểm y tế” đã trở thành cái nồi cám heo. Nào là đây lại thêm một bằng chứng về nhận định nghèo nàn của Ông Obama. Có người còn tố việc đi Đan Mạch của TT Obama chỉ là chuyện “chẳng đặng đừng” vì bị áp lực nặng nề của các “chủ nợ chính trị” tại Chicago, những kẻ có công lớn đã đưa ông ta vào Bạch Cung mà nếu Chicago được đăng cai Olympic Mùa Hè 2016 thì họ sẽ bỏ túi hàng tỉ đô-la do những vụ thầu xây cất Làng Thế Vận và các vận động trường, vân vân (?).

Dĩ nhiên cũng có không thiếu người bênh vực TT Obama. Nào là ông ta không phải là quốc trưởng đầu tiên đích thân đi vận động cho một thành phố tại nước mình được tổ chức Olympic. Trước Obama đã có nhiều tổng thống, quốc vương, thủ tướng các nước khác làm như vậy. Nào là ông tổng thống luôn luôn cố gắng làm bất cứ điều gì tốt cho nước Mỹ. Nào là nếu không đi Đan Mạch, Ông Obama sẽ bị trách cứ về sự thất bại của Chicago. Một số chính trị gia tại Chicago còn đổ tội cho... cựu Tổng thống Bush về quyết định của IOC không chọn thành phố này cho Olympic 2016! Mục sư Jesse Jackson nói với tờ Chicago Sun-Times: “Cách chúng ta đã từ chối ký Thỏa ước Kyoto, chúng ta đã dối gạt đưa thế giới vào chiến tranh Iraq. Thế giới đã có một khẩu vị rất xấu về chúng ta. Nhưng đã có một bước ngoặt sau tháng 11 năm ngoái. Thế giới ngày nay có thiện cảm hơn với nước Mỹ và dân Mỹ.”

Thật ra không phải tất cả dân thành phố Chicago đều muốn Thế Vận Hội 2016 được tổ chức tại đây. Theo thăm dò dư luận của nhật báo Chicago Tribune, số người chống đối gần như tương đương với số người ủng hộ việc tổ chức Olympic tại thành phố này. Lý do chính là Chicago cũng đang có nhiều vấn đề về xã hội, kinh tế, và người ta chưa quên những thành phố đã tổ chức Olympic trước đây để rồi hàng chục năm sau vẫn chưa trả hết những món nợ khổng lồ. Vì vậy, có thể thất bại là một điều may mắn cho Chicago và cho nước Mỹ.

Dù sao thì cũng không thể chối cãi việc “đi không về rồi” là một điều xấu cộng thêm vào những yếu tố tạo ra sự mất điểm của TT Obama trong công luận Mỹ nay đã ở dưới tỉ lệ 50% chấp thuận.

Nhưng, đúng một tuần sau vụ bể mặt tại Đan Mạch, TT Obama đang ngủ trong Bạch Cung với những cơn ác mộng, hay đang trằn trọc không chợp mắt được vì sự bế tắc của nhiều chuyện quốc gia đại sự, ông ta đã được thuộc cấp báo tin mừng: Ông Obama đoạt Giải Nobel Hòa Bình 2009! Sau đó, TT Obama thành thật tuyên bố chính ông ta cũng ngạc nhiên và không trông đợi vì cảm thấy chưa xứng đáng.

Chính người được giải mà còn ngạc nhiên thì ai mà không ngạc nhiên? Cả thế giới đều chưng hửng, vì sự thật ông Obama chưa có thành tích gì về xây dựng hòa bình sau 9 tháng làm tổng thống Hoa Kỳ. Tất cả “thành tích” của ông ta chỉ là những bài diễn văn hoa mỹ nói về ước mơ sống chung hòa bình với kẻ thù Hồi giáo cực đoan, về giải trừ vũ khí nguyên tử, trong lúc ngọn lửa chiến tranh vẫn được khủng bố Hồi giáo thổi lên ngày một thệm cao tại Afghanistan, những kho vũ khí nguyên tử trên thế giới vẫn còn nguyên sẵn sàng cho nổ tung quả đất, và trong vài tháng nữa Iran cũng sẽ cho thử bom A, và có thể bất cứ lúc nào phóng vài hỏa tiễn mang đầu đạn nguyên tử sang Do Thái để xóa nước láng giềng không đội trời chung này ra khỏi bản đồ thế giới.

Có lẽ Ủy ban Nobel Hòa bình của Na-uy cũng cảm thấy không ổn trong việc trao giải cho Obama nên đã giải thích rằng quyết định của họ là để “khuyến khích” sư tác động của ông ta để cắt giảm vũ khí nguyên tử, giảm bớt căng thẳng với thế giới Hồi giáo và nhấn mạnh đến phương cách ngoại giao và hợp tác hơn là chủ nghĩa đơn phương.

Nghe những lời hay ý đẹp trên đây chắc trùm khủng bố Hồi giáo Osama bin Laden phải lăn ra mà cười trong hang động ở biên giới Pakistan-Afghanistan, và bạo chúa Iran Mahmoud Ahmadinejad cũng phải đắc ý vuốt râu cười thầm. Có hòa bình hay không là do các hung thần chiến tranh này có ngưng gây máu lửa hay không và nước Mỹ có đủ sức mạnh và ý chí để đương đầu với chúng hay không, chứ không phải “khuyến khích” TT Obama dùng “đường lối ngoại giao” để nói chuyện và “hợp tác” với chúng.

Lịch sử đã nhiều lần chứng minh rằng chiến tranh đã xảy ra khi kẻ gây chiến được “khuyến khích” bởi những đối phương mềm yếu, mơ mộng xây dựng hòa bình bằng cách thỏa mãn những yêu sách ngang ngược của chúng. Đồng thời, lịch sử cũng chứng minh rằng hòa bình chỉ có thể được tái lập sau khi những hung thần chiến tranh bị đánh bại.

Nếu không nhờ nước Mỹ hùng mạnh và hào hùng đã giải cứu Âu Châu trong hai cuộc Thế Chiến và đánh bại Đế quốc đỏ Liên-Sô trong Chiến tranh Lạnh thì ngày nay làm gì có nước Na-uy dân chủ và hòa bình để các ông bà trong Ủy ban Nobel ung dung ngồi trong phòng ốc sang trọng tìm người trao giải và “khuyến khích” tổng thống nước Mỹ giải quyết chiến tranh bằng con đường ngoại giao? Nhưng, người ta sẽ không ngạc nhiên khi biết rằng 5 thành viên trong Ủy ban Nobel Hòa bình đã được chọn từ quốc hội Na-uy, nơi do cánh tả khuynh loát.

Một trong những người đáng được Âu Châu tri ân và tôn vinh là TT Ronald Reagan, nhưng lại chẳng bao giờ được cái giải gì, và chắc con người lớn ấy cũng chẳng màng đến... ba cái lẻ tẻ gọi là Giải Nobel Hòa bình, vì từ nhiều năm nay cái giải ấy đã mất đi ý nghĩa cao quý khi nó được cánh tả Na-uy ban phát cho những kẻ không xứng đáng.

Có người đã chê TT Obama có vẻ “thua me lại gỡ bài cào”, không dám từ chối cái giải mà chính mình cũng thấy là không xứng đáng, dù cái giải ấy, ngoài tấm bằng hoa hòe hoa sói còn kèm thêm 1.4 triệu đô-la. Lãnh cái giải này TT Obama sẽ mắc một món nợ cả vật chất lẫn tinh thần, sẽ ám ảnh ông ta trong mỗi quyết định quân sự để bảo vệ an ninh nước Mỹ. Nhưng, phải chăng đòi hỏi như thế là quá nhiều với Ông Obama và làm ông ta không còn phải là... Obama?

Một trong những kẻ không xứng đáng khác là Lê Đức Thọ đã được chia cái Giải Nobel Hòa Bình năm 1973 với Henry Kissinger. Đây là một quyết định mù lòa và thiếu đạo đức của Ủy ban Nobel Hòa bình lúc ấy vì Lê Đức Thọ và Kissinger là hai kẻ thừa hành, chỉ làm theo lệnh chủ. Chủ của Kissinger là TT Nixon, chủ của Lê Đức Thọ là Lê Duẩn. Hơn nữa, việc trao Giải Nobel Hòa bình cho hai người đại diện của Hoa Kỳ và CS Bắc Việt tại Hòa đàm Paris mà không đếm xỉa gì đến Việt Nam Cộng Hòa đã bộc lộ cái nhìn sai lầm và thiên vị của người Na-uy về Chiến tranh Việt Nam, một cuộc chiến tranh diễn ra trên lãnh thổ VNCH do CSBV phát động, chính quyền VNCH được hơn 100 quốc gia trên thế giới nhìn nhận và đã chiến đấu tự vệ trong gần 20 năm và năm 1973 đã ký vào bản Hiệp định Paris như một phe lâm chiến. Thế mà Ủy ban Nobel Hòa bình 1973 đã nhắm mắt trước sự kiện đó, làm theo quan điểm của bọn phản chiến phương Tây: Chiến tranh Việt Nam là cuộc tranh chấp giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt! Na-uy đã nhận lãnh cái hậu quả bẽ bàng: Lê Đức Thọ, theo lệnh đảng, đã từ chối cái Giải Nobel Hòa bình “cao quý” trước khi Cộng sản Hà-nội vứt cái gọi là “Hiệp ước Tái lập Hòa bình tại VN” vào sọt rác, xua quân đánh chiếm miền Nam với sự khoanh tay ngồi nhìn của Kissinger và cả thế giới, trong đó có Ủy ban Nobel Hòa bình.

Nay, có lẽ ít người sẽ ngạc nhiên và cười nếu Ủy ban Nobel Hòa bình của Na-uy loan báo quyết định trao giải cho ... Nguyễn Minh Triết hay Nông Đức Mạnh để “khuyến khích” họ tôn trọng nhân quyền của dân Việt Nam.

Sơn Tùng
Tháng 10.200

Hòa Thượng Thích Tâm Châu rút tên khỏi GHPGVNTN Liên Châu




Gửi Thiền Sư Thích Nhứt Cộng - Bút Xuân Trần Đình Ngọc



    Gửi Thiền Sư Thích Nhứt Cộng

    Thích Nhứt Cộng phen này thật thích nhé!
    Nhớ ngày nào tán tía với lọng vàng
    Số thật may, ông quả là rất sang
    Tu như thế mới thật là tu hú!

    Tu kiêng ăn nhưng vẫn quen miệng... bú ... tí
    Như trẻ con khát sữa đón mẹ về
    Mẹ chân không, chân đất, thứ mẹ quê
    Tu mười kiếp Niết bàn sao chẳng thấy!

    Pháp môn làng, về Lâm đồng chỉ dạy
    Cả 400 bầu nhiệt huyết, tâm cơ
    Nhưng một hôm, ai có học chữ ngờ
    Công an, du đãng phá tan làng yêu dấu!

    Chúng hung hăng, rặt một phường beo gấu
    Vứt đồ đạc, máy vi tính ra sân
    Không cho ăn, cho uống, nạt tinh thần
    Tình cảnh khốn chưa làng Mai nào gặp!

    Thích Nhứt Cộng vẫn êm re không động
    Mải ngồi thiền với trưởng nữ, trưởng nam
    Chỉ chân không mà lên tới Niết bàn
    Cứ hồ hởi bởi bác Hồ chiến thắng!

    Bến Tre xưa, Thích Nhứt Cộng ông bắng nhắng
    Ba trăm ngàn nhà cửa đã ra tro!*
    Mỹ Thiệu Khiêm chúng vẫn giở đủ trò
    Mong Mỹ cút, Ngụy nhào! Sao mong thế!

    Thiền sư ơi, Nhân quả nhà Phật dạy
    Lấy oán trả ơn, oán vận vào người
    Bác Hồ giờ ngồi trên Phật, trêu ngươi
    Cái tội ấy chỉ Thiền sư là rõ!

    Tà dâm, mánh mung, dối lừa, đều có
    Không hiểu rằng giờ chết sẽ đi đâu
    Có một nơi rất chắc chắn rất sâu
    Ngục A tì, Duẩn, Hồ, Đồng đang đợi!

    Hỡi Thiền sư!
    Nhân cứt ... nợn sẽ không ra cây vối
    Nhân tầm ruồng gặp Phật tánh làm sao?
    Thiền sư quen chỉ thị với giảng rao
    Nhưng chính sư không bao giờ học cả!

    Cái quá tồi nơi sư là cái ngã!!
    Chỉ hoang dâm vô độ với kiếm tiền
    Chờ kiếp nào sư mới muốn tu tiên?
    Giữ kỹ giới tà dâm và nói láo?

    Còn điều này: người cho ta bát cháo
    Đừng bao giờ ta chặt cái tay cho
    Ăn ở bạc thì hãy lấy cái mo
    Mà úp mặt, là người ai làm thế!

    Sư tĩnh tâm mà nhìn hành vi tệ
    Đệ nhất cộng hòa có phụ sư đâu?
    Sang Pháp, Anh sư học bọn ma đầu
    Ôm Mác-Hồ, bây giờ sư bổ chửng!

    Tán tía, tàn vàng tha hồ hí hửng!!!


    Bút Xuân Trần Đình Ngọc

* Bến Tre, thị trấn chưa được ngàn dân, Thích Nhứt Vẹm nói láo với báo Mỹ ba trăm ngàn bị máy bay Mỹ bỏ bom chết ráo.

Báo Mỹ ngu đần và phản chiến vẫn tin, vẫn đăng bậy!