Saturday, September 26, 2009

Phỏng Vấn Ông Huỳnh Quốc Bình về vụ Ban Giám Đốc Đài VNHN bị tố cáo là có giao du với cán bộ Tòa Đại Sứ VC

TB Chính Nghĩa: Phỏng Vấn Ông Huỳnh Quốc Bình về vụ Ban Giám Đốc Đài VNHN bị tố cáo là có giao du với cán bộ Tòa Đại Sứ VC.

Chương trình “Chúng ta và thời cuộc” do ông Hùynh Quốc Bình phụ trách cho đài Việt Nam Hải Ngoại được bầu chọn là chương trình được nhiều người ưa thích nhất năm 2008.

Chúng tôi có một buổi phỏng vấn ông Huỳnh Quốc Bình. Chúng tôi chỉ tóm lược.

Mời quý vị bấm vào các links (màu xanh) để nghe những lời phát biểu của Ông Huỳnh Quốc Bình.

1. Ông Hồng Phúc tố cáo Ban Giám Đốc Đài VNHN cụ thể là ÔB Dương Văn Hiệp-Lưu Lệ Ngọc giao thiệp với đệ tam tham tán Tòa Đại Sứ VC.

Huỳnh Quốc Bình trả lời (1 âm thanh):
Người thường về VN không sao. Nhưng những người có vị trí như Giám Đốc một hệ thống truyền thông chống cộng mạnh mẽ mà lại có thể về Việt Nam dễ dàng thì nếu có ai thắc mắc, mình phải giải thích rõ ràng. Việc tố cáo của ông Hồng Phúc là đúng. Tuy vậy Ban Giám Đốc có nhiều dấu hiệu cho thấy lơ là không muốn triệu tập buổi họp ở DC.

Đừng nhìn ông Hồng Phúc là kẻ thù. Phải xem như ông đang warning chúng ta. Phải cám ơn ông như người đã bấm còi khi xe đang xé lề.

Vấn đề chưa ngã ngũ vì chưa có buổi họp nhưng hiện nay đang có một chiến dịch mà có thính giả gọi là “đấu tố” ông Hồng Phúc, theo tôi là không nên.

2. Ông Dương văn Hiệp giải thích trong việc Ông Hồng Phúc tố cáo là ông Dương Văn Hiệp mời đệ tam tham tán Tòa Đại Sứ đến dự tiệc sinh nhật vợ ông là Giám Đốc Lưu Lệ Ngọc. Ông Hiệp giải thích, bạn của bạn đem đến, ông không biết. Ông nghĩ sao?

Huỳnh Quốc Bình trả lời (2 âm thanh): BGĐ nhận mình là người chống cộng mà về Việt Nam thì không thể chấp nhận dễ dàng ... "Không thể lấy cứu cánh biện minh cho phương tiện". Giải thích muộn màng không thuyết phục được chúng tôi. Lẽ ra khi ông HP nêu ra thì Ban Giám Đốc phải tổ chức buổi họp trong nội bộ ngay. Nhưng họ đã không làm điều đó.

Nguợc lại họ còn nói rằng đã giao cho Hùynh Quốc Bình tổ chức mà họ không thèm quan tâm là họ đã nói cái gì. Hùynh Quốc Bình đã từ chối. Huỳnh Quốc Bình không có đủ phương tiện và tư cách để làm cái chuyện đó.

Nói tới lui nói vòng vo cuối cùng nó thành như một đống bùi nhùi mà ngay những người trong diễn đàn nội bộ nếu không theo dõi nghiêm chỉnh cũng sẽ hiểu sai lạc.

3. Trong buổi phát thanh của ông, có thinh giả cho rằng ông bị bịt miệng. Xin chia sẻ?

Huỳnh Quốc Bình trả lời (3 âm thanh): Huỳnh Quốc Bình bị "bịt miệng" thì cái từ ngữ đó Rất chính xác. Cá nhân chúng tôi cũng cho chúng tôi là bịt miệng trong cái chương trình đó. Chúng tôi đang nói thì cô Nam Anh nói. Tôi không đồng ý. Nhưng khi tôi đang nói thì cô Nam Anh đã cắt tôi, cho ông Thược vào. Sau đó là một số các cộng tác viên khác. Ban GĐ đã để chiếm diễn đàn 45 phút. Dù rằng cô Nam Anh đã nói là Anh Bình gọi vào nhưng tôi có gọi vào được đâu. Nếu cho rằng Huỳnh Quốc Bình bị rớt đường dây thì cô Nam Anh phải cắt tất cả các cộng tác viên khác để Huỳnh Quốc Bình gọi vào chớ. Điều này chỉ có thể gạt những người không am tuờng. Điều này chúng tôi cho là sự yếu đuối của một cá nhân thôi. Tôi có thể bỏ qua và tha thứ. Nhưng hôm sau trong một chương trình khác, họ lại tố rằng Hùynh Quốc Bình xảo quyệt sao không chịu gọi vào. Xin quý vị nghe chương trình hôm đó sẽ hiểu ngay là HQB đã bị cướp diễn đàn. Đừng xem thường thính giả. Đề nghị đừng nên bênh vực những cái sai trái của BGĐ tấn công chúng tôi. Chúng tôi không được một lời biện minh nào cả cho đến ngày hôm nay.

4. Đài Việt Nam Hải Ngoại đang cho các cộng tác viên trình bầy ý kiến của họ trong chương trình riêng của họ mà có thính giả cho rằng đó là chiến dịch ‘đấu tố”, ông nghĩ sao?

Huỳnh Quốc Bình trả lời (4 âm thanh): Quý vị đại diện cho báo Chính Nghĩa. Đấu tố là một chiến dịch khủng khiếp của VC ... HQB cho là bịt miệng vì hiện nay ông HP bị bịt miệng không được nói..Cái này chỉ có BGĐ và những người ủng hộ BGĐ mới có quyền nói.

Lẽ nào chúng ta là cơ quan truyền thông nổi tiếng mà sao những người trong đó lại hành động như vậy. Đó là những người có học vị, có tuổi.. lại có hành động làm cho thính gỉa chán chưòng và lòng chúng tôi cũng hết sức chán chường. Chúng tôi sẽ không giao du với hành động này chỉ làm cho thính giả quốc gia thêm ê chề .....

5. Ông có suy nghĩ gì về phương cách giải quyết trên căn bản phải giữ tiếng nói VNHN không cho tắt?

Huỳnh Quốc Bình trả lời (5 âm thanh): Chúng tôi đã hợp tác với VNHN 10 năm. Vấn đề này là Lằn ranh Quốc Cộng, là Chính và Tà chứ không phải là vấn đề giữa ông Hồng Phúc và Ban Giám Đốc. Ai mà vì quyền lợi binh vực Ban Giám đốc một cách mù quáng chỉ giống như con thiêu thân nhảy vào lửa và chắc chắn thanh danh của họ bị chôn vùi. Ai nói ngược lại sự thật thì đó là một trọng tội. Ai có tội đối với Lằn ranh Quốc Cộng thì phải tự xử.

Xin cám ơn quý vị đại diện cho báo Chính Nghĩa và những quý thính gỉa đã theo dõi .....

Quý vị vi hữu, thính giả và đọc giả có thể liên lạc với ông Huỳnh Quốc Bình qua Email:


Tội nào là tội đáng xử tử hình? - Trần Việt Trình



Trần Việt Trình


Chữ “tử hình” có nguồn gốc từ Hán Việt 死刑 có nghĩa là hình phạt chết. Tử hình là hình phạt xử chết một người vi phạm một trọng tội nào đó đã được đề ra. Trong lịch sử, hầu hết mọi xã hội đều có án tử hình và nó cũng được xem là giải pháp cuối cùng ngăn cản tội ác hữu hiệu nhất. Có rất nhiều tội ác dẫn đến tử hình, từ tội trộm cướp, tội giết người đến tội phản quốc.

Trong năm mươi năm trở lại đây, phần đông các nước dân chủ ở Châu Âu và Châu Mỹ Latinh đã hủy bỏ án tử hình. Hiện nay trên thế giới vẫn còn 64 quốc gia áp dụng án tử hình đối với những kẻ phạm trọng tội, trong khi đã có tới 90 nước xóa bỏ án tử hình, 11 nước chỉ áp dụng trong những hoàn cảnh đặc biệt, và 32 nước mặc dầu còn tồn tại án tử hình trên giấy tờ nhưng đã không áp dụng ít nhất từ 10 năm nay. Việt Nam là một trong những nước vẫn còn duy trì án tử hình.

Việc dùng án tử hình tại VN là một sự trừng phạt vô cùng dã man. Những vụ xét xử bất công thường xuyên tại VN dễ dẫn đến những sai lầm công lý trầm trọng và có thể đưa đến những bản án tử hình đi ngược lại các tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế. Hội Ân Xá Quốc Tế kêu gọi chính phủ VN tiến hành các bước nhằm xóa bỏ hoàn toàn án tử hình thể theo các tiêu chuẩn quốc tế và khuyến cáo của Liên Hiệp Quốc. Hội Ân Xá Quốc Tế cực lực phản đối án tử hình, coi đó là một sự vi phạm quyền sống, thiếu nhân đạo và hạ nhân phẩm, như được nêu ra trong Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền (UDHR - điều 3 và 5) và Công uốc quốc tế về các quyền dân sự và chính trị (ICCPR - điều 6 và 7).

Lần cuối cùng Việt Nam bãi bỏ một số án tử hình cách đây đúng 10 năm. Tháng 7 năm 1999, Hội Ân Xá Quốc Tế đã lấy làm phấn khởi khi VN giảm con số tội tử hình từ 44 xuống còn 29. Tuy nhiên những năm qua Hội Ân Xá Quốc Tế không khỏi lo ngại trước những tin báo về tình trạng gia tăng đáng kể con số án tử hình được áp dụng tại VN, đặc biệt với các tội liên quan tới ma túy và các tội kinh tế. Từ đó đến nay đã 10 năm rồi VN vẫn duy trì 29 tội danh với hình phạt tử hình. Ngày 2 tháng 7 năm nay Văn phòng Chủ tịch nước đã công bố luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Bộ Luật Hình Sự Việt Nam (Luật số 15/1999/QH10) và bãi bỏ án tử hình 8 tội danh. Đó là các tội hiếp dâm (Điều 111), tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản (Điều 139), tội buôn lậu (Điều 153), tội đưa hối lộ (Điều 289), tội làm - tàng trữ, vận chuyển lưu hành tiền giả, ngân phiếu giả (Điều 180), tội chiếm đoạt tàu bay, tàu thủy (Điều 221), tội hủy hoại vũ khí quân dụng, phương tiện kỹ thuật quân sự (Điều 334), và tội tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy (Điều 197).

Với việc sửa đổi bổ sung Bộ Luật Hình Sự lần này, lãnh đạo CSVN đã gian manh “khoan hồng” tội chết cho 6 tội danh để huỷ bỏ án tử hình cho hai tội kinh tế và tham nhũng mà các ông bị ám ảnh bấy lâu nay.

Hiện nay, ở VN tệ nạn tham nhũng được coi là quốc nạn, do đó việc tiếp tục duy trì và áp dụng hình phạt tử hình đối với hai tội danh này là cần thiết. Tuy nhiên, những đối tượng nào ở VN có khả năng phạm tội về kinh tế và tham nhũng đến mức có thể bị lãnh án tử hình? Tội phạm kinh tế phải chịu án tử hình thì phải là những tay tư bản đỏ làm ăn bất chính, chuyên đầu cơ trục lợi lớn chứ không lý người dân buôn thúng bán bưng!? Thành phần tư bản đỏ này hầu hết là con cái hay thân bằng quyến thuộc của cán bộ, quan chức lớn trong đảng hay trong bộ máy nhà nước. Còn về tội tham nhũng thì nhất định chỉ có cán bộ và quan chức nhà nước chứ người dân thường thì làm gì mà phạm vào tội này được!? Tham nhũng đến mức phải lãnh án tử hình thì phải là mấy ông lãnh đạo chóp bu mà thôi. Chính vì những lý do đó cho nên từ trước đến nay dù có tham nhũng cách mấy, làm ăn bất chính đến đâu, đầu cơ trục lợi đến cỡ nào chẳng có ông cán bộ, quan chức hay tên tư bản đỏ nào bị đem ra xử tử hình.

Ngày 24 tháng 2 năm 2007 phóng viên Thanh Trúc của đài RFA đưa tin “Dân thường lãnh án tử hình, viên chức nhà nước được miễn” qua đó một nữ can phạm của một vụ án nhà đất ở Gò Vấp lại lãnh án tử hình trong lúc bốn viên chức nhà nước dính líu đến vụ này thì chỉ bị mỗi người mười mấy năm tù mà thôi. Trong năm can phạm ra trước vành móng ngựa chỉ mình bà Phạm Thị Tuyết Lan là thường dân, bốn người còn lại đều là viên chức nhà nước. Đó là các ông Dương Công Hiệp, nguyên phó phòng quản lý đô thị quận Gò Vấp, ông Trần Kim Long, nguyên chủ tịch quận Gò Vấp, ông Lê Minh Châu, nguyên giám đốc công ty địa ốc Gò Môn, và ông Nguyễn Văn Tính, nguyên bí thư quận uỷ. Ông Dương Công Hiệp “được” kêu án 18 năm tù, ông Trần Kim Long 11 năm và ông Lê Minh Châu 10 năm. Câu hỏi đặt ra là giữa 5 người phạm tội này thì ai dẫn dắt ai, dân thường không thể chủ mưu một vụ tham ô như vậy, và tại sao ruồi to chui lọt còn ruồi con bị mắc lưới? Nếu không có sự tiếp tay của những người có chức quyền thì dù có ba đầu sáu tay bà Phạm Thị Tuyết Lan cũng không làm được chuyện tày trời như thế!

Ấy vậy mà tập đoàn lãnh đạo vẫn chưa yên tâm, đưa ông Bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường lên tiếng kiến nghị để bỏ luôn cái luật tử hình về hai tội danh này cho chắc ăn. Trong kỳ họp lần thứ 2 khóa XII của Quốc hội CSVN, ông Hà Hùng Cường cho biết chính phủ đang kiến nghị sửa Bộ Luật Hình Sự bỏ hình phạt tử hình đối với một số loại tội như kinh tế và tham nhũng. Nói là đang kiến nghị mà ông Bộ trưởng Tư pháp đã biết chắc là sẽ được vì Ủy ban Pháp luật và Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng đã đồng ý chỉ còn chờ Quốc hội thông qua. Chuyện CSVN âm mưu bỏ án tử hình tội kinh tế và tham nhũng là cả một trò hề đầy gian manh. Nhưng đối với họ trò hề cũng được, gian manh cũng chẳng sao miễn là họ ăn ngon ngủ yên, không còn bị cái án tử hình ám ảnh trong đầu mỗi khi làm những chuyện tày trời là được. Đã thế họ còn gian xảo sử dụng nó để tuyên truyền lừa đảo là chế độ cộng sản cũng nhân đạo như ai.

Để khống chế và uy hiếp người dân, đảng Cộng sản Việt Nam đã cho xử tử công khai những người
bất đồng ngay trên đường phố Sài Gòn sau năm 1975

Với bản chất luôn giấu diếm, che đậy và gian xảo cố hữu, chính quyền CSVN thường không công bố các con số chính thức về số án tử hình được áp dụng và các vụ hành quyết được tiến hành. Thường thì chỉ có một số rất ít trường hợp được giới truyền thông chính thức đưa tin. Các vụ hành quyết luôn được thực hiện bằng cách xử bắn, thường cho dân chúng chứng kiến để thấy được “bạo lực cách mạng”, nhằm răn đe, phòng ngừa và trừng trị nghiêm khắc người phạm tội.
Trong thời gian gần đây, dư luận quốc tế, đặc biệt là các tổ chức theo dõi tranh đấu cho nhân quyền thường nói đến Điều 88 cuả Bộ Luật Hình Sự về “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Điều này vẫn được giữ nguyên trong bộ luật hình sự sửa đổi. Điều khoản này là cốt lỏi của bộ luật, là tối cần thiết và cần phải duy trì triệt để để đảng cầm quyền làm công cụ hạ độc thủ cá nhân hay tập thể nào có hành động chống lại chính quyền và hành vi “xâm phạm an ninh quốc gia”.

Đó là những điều luật và bản án áp đặt cho dân lành, còn tội ác của đảng và cấp lãnh đạo thì sao?

Từ khi đảng CSVN cướp quyền, họ đã liên tiếp phạm biết bao nhiêu tội ác đối với quốc gia dân tộc:
    - Tháng 9 năm 1958, Phạm Văn Đồng đại diện đảng CSVN, ký “công hàm” gởi thủ tướng Trung Cộng Chu Ân Lai chấp nhận hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa thuộc về Trung Cộng

    - Tháng 12 năm 1999, CSVN ký Hiệp Ước Biên Giới nhường cho Trung Cộng hàng ngàn cây số vuông, trong đó 2/3 thác Bản Dốc và Ải Nam Quan của Việt Nam nay thuộc về Trung Cộng

    - Tháng 12 năm 2000, CSVN ký Hiệp Ước Phân Định Vịnh Bắc Bộ, dâng hiến gần 11,000 cây số vuông trên biển cho Trung Cộng.

    - Đàn áp các tôn giáo, mà gần đây nhất là vụ đàn áp dã man gây thương tích cho nhiều giáo dân vô tội tại giáo xứ Tam Tòa, cướp đoạt đất đai, tài sản của các Giáo Hội và của người dân oan vô tội trong nhiều thập niên qua.

    - Đàn áp và giam cầm những người bất đồng chính kiến đang đấu tranh đòi dân chủ và nhân quyền cho dân tộc.

    - Đầu năm 2009, nhà cầm quyền CSVN lại phạm thêm một tội ác tầy trời nữa. Bất chấp dư luận của quần chúng và ý kiến của các nhà khoa học, chúng đã cho phép các công ty Trung Quốc được khai thác quặng Bauxite ở Cao nguyên Trung phần Việt Nam. Đó là tội phạm về môi trường được quy định trong Bộ Luật Hình Sự Việt Nam (Điều 185). Tội phạm này nghiêm trọng vì hành vi của nó không những nguy hại trực tiếp đến đời này mà còn ảnh hương đến những đời sau.
Tập đoàn lãnh đạo CSVN hiện nay, không những không lo bảo vệ đất nước mà khiếp nhược im lặng trước mưu đồ xâm lăng bá chủ của Trung Cộng, tạo điều kiện để Trung Quốc khống chế xã hội VN về nhiều mặt. Lợi dụng sự ngu dốt, vô đạo của bọn lãnh đạo CSVN nắm quyền lực độc đoán, và sự thèm khát làm giàu, hưởng thụ của chúng, bất chấp hậu quả lâu dài cho đất nước, tư bản nước ngoài, đặc biệt là tư bản Trung Quốc đã thi nhau khai thác tài nguyên và bóc lột lao động của Việt Nam. Đối với dân thì CSVN cai trị bạo tàn, đối với Trung Quốc thì CSVN cúi đầu làm tay sai đi ngược lại quyền lợi của toàn dân.

Những tội ác này của Đảng Cộng Sản Việt Nam cùng tập đoàn lãnh đạo thật trời không dung, đất không tha và toàn dân oán hờn!!! Những tội ác tày trời này nằm vào điều khoản nào trong 344 Điều của Bộ Luật Hình Sự đây? Bộ luật hình sự này được xây dựng trên cơ sở bảo vệ chế độ. Chương 1 Điều 1 có ghi rõ “Bộ luật hình sự có nhiệm vụ bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa, quyền làm chủ của nhân dân, bảo vệ lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của công dân”. “Bảo vệ quyền làm chủ của nhân dân” ư? Nhân dân làm gì có chút quyền làm chủ để mà bảo vệ!?

“Bảo vệ lợi ích của Nhà nước” thì có! Bao nhiêu quyền hành đều được tóm gọn trong tay của một nhóm người rất nhỏ có tên là Ban Chấp hành Trung ương và Bộ chính trị Đảng. Họ có quyền buôn dân bán nước và hành cho dân tộc điêu linh, hành cho đất nước điêu tàn. Tội ác nào cũng có thể tha, ân xá hay giảm khinh nhưng những tội ác tày trời này của bè lũ CSVN đối với quốc gia và dân tộc chỉ đáng xử tử hình.

Trần Việt Trình


DVD Sự thật về Cáo Hồ việt gian cộng sản Việt Nam


















Friday, September 25, 2009

100% công chức cấp cao là Tiến sĩ thì dân ta đi ăn mày! - Nguyễn Quang A


Nguyễn Quang A

Nhìn cái tiêu đề “Có bằng Tiến sĩ mới đột phá tư duy” của bài báo, tôi nghĩ Vietnamnet phịa chuyện giễu chơi cho vui.

Nhưng khi thấy báo trích dẫn nghiêm túc một ông Tiến sĩ, quan chức cấp cao của Sở Nội vụ Hà Nội, thành viên Ban soạn thảo chiến lược cán bộ công chức khối chính quyền thành phố Hà Nội, thì tôi thực sự phát hoảng. Làm gì có sự ngu đần đến thế được? Hay là báo viết bậy, người ta nói một đằng lại viết một nẻo? Nếu thế thì Vietnamnet phải cải chính ngay đi không là gay đấy! Cũng chẳng hiểu báo đã liệt kê hết các chức danh vô cùng quan trọng của ông ấy chưa? Chưa liệt kê hết cũng có thể bị khó dễ khi làm việc với Sở của ông ta đấy! Dưới đây tôi viết với giả thiết những điều báo viết là đúng.

Sau vài phút bàng hoàng, tôi bình tâm lại và thấy chắc Vietnamnet viết đúng. Với cách làm nhân sự của các cơ quan nhà nước từ xưa đến nay thì quá dễ hiểu: không có những điều kì quái mà ông Tiến sĩ ấy nói ra mới là lạ!

Hayek đã phải dành hẳn một chương (chương 10) trong cuốn The Road to Serfdom từ 1944 của ông (Bản dịch của tôi là Con đường dẫn tới chế độ nông nô còn bản dịch mà NXB Tri thức mới xuất bản có tựa đề Đường về Nô lệ; tôi nghĩ dùng từ “về” chưa lột hết nghĩa, cảnh nô lệ không đáng “về” và không phải ở quá khứ mà ở ngay trước mắt nếu…) để trả lời cho câu hỏi cũng là tựa đề của chương: “vì sao kẻ tồi nhất leo lên đỉnh”. Có thể tranh luận về các lí giải của Hayek, bạn đọc nên đọc chương đó và tự đưa ra lí giải của mình.

Hãy quay lại ý kiến của ông Tiến sĩ. Theo ông người ta đã tiêu (không rõ bao nhiêu) tiền đóng thuế của dân để tiến hành một “đề tài khoa học”. Đúng là loạn “đề tài khoa học”.

Có một sự lầm lẫn khái niệm ở đây.

Việc của công chức là công việc hành chính, là việc công. Công chức là người được bầu hay được chỉ định để phục vụ, để làm các việc công đó. Việc của công chức không phải là việc “nghiên cứu khoa học”. Nhân dân đóng thuế để nuôi họ làm việc công, không phải để họ nghiên cứu khoa học. Sự lẫn lộn khái niệm dẫn đến những hệ lụy khôn lường.

Xã hội chỉ phát triển nếu có sự phân công lao động hữu hiệu (nôm na là ai giỏi việc gì thì làm việc ấy). Vậy cớ chi vẽ ra lắm “đề tài khoa học” để cho các quan trở thành các “nhà nghiên cứu khoa học” hay chỉ để có thêm kinh phí cho các quan “cải thiện”. Nếu đó là công việc thuộc bổn phận của họ phải làm mà lại “vẽ ra” đề tài “nghiên cứu khoa học” thì có thể xem xét liệu có chuyện lạm quyền, tham nhũng hay không. Hãy minh bạch những chuyện đó, dần dần người dân sẽ hiểu, quan chức sẽ hiểu họ phải làm gì và không được làm gì.

Các nhà nghiên cứu khoa học thường làm việc tại các viện nghiên cứu và các trường đại học. Họ không phải là các công chức, họ là các viên chức có thể ăn lương từ ngân sách, họ không thuộc cơ quan công quyền. Cần phải rạch ròi chuyện này. Về cơ bản chỉ các nhà nghiên cứu khoa học thật sự đó mới viết luận văn Thạc sĩ, Tiến sĩ. Những người khác, các công chức, người dân thường cũng có thể tự do nghiên cứu khoa học và kiếm bằng Tiến sĩ nếu họ muốn, nhưng phải với tư cách cá nhân. Phải tuyệt đối cấm công chức dùng thời gian và tiền bạc của Nhà nước để “được đào tạo” thành Tiến sĩ. Phân công lao động xã hội hiện đại không đòi hỏi họ là nhà nghiên cứu. Nếu họ vẫn muốn, nên để họ thi tuyển vào các viện nghiên cứu và các đại học, nếu họ có khả năng thực sự và được nhận. Nếu các tổ chức nghiên cứu này là các tổ chức nghiên cứu thực sự, tôi tin 99,9% số Tiến sĩ ở các cơ quan công quyền sẽ không được nhận vào làm.

Công chức gương mẫu, mẫn cán, làm tốt công việc của mình được xã hội công nhận và danh tiếng xã hội của họ có thể khác, nhưng cũng có thể chẳng kém gì của các Giáo sư hay Tiến sĩ tử tế. Cái bằng không làm nên con người, danh tiếng của một người chỉ phụ thuộc vào những cống hiến thực sự của họ cho xã hội, dẫu họ có biết đọc biết viết hay không, chứ chẳng nói họ có cái mảnh bằng (thường là rởm) hay không. Sự đánh giá, tuyển dụng, cất nhắc nhân viên không theo công trạng chắc chắn sẽ dẫn đến sự lụn bại của tổ chức sử dụng họ, dẫu đó là một doanh nghiệp, một cơ quan hay Chính phủ.

Lầm lẫn khái niệm, đi biến cơ quan công quyền thành nơi “nghiên cứu khoa học” rởm cũng chẳng khác việc bắt thợ nề làm thợ mộc và cái nhà do họ xây chắc chắn sẽ bị sụp. Và người gánh chịu hậu quả của kiểu “trọng dụng nhân tài” này sẽ là những người đóng thuế, là nhân dân và cả dân tộc. Nếu vẫn lấy mảnh bằng làm thước đo khi tuyển chọn và đánh giá, cất nhắc; nếu chỉ lấy lòng “trung thành” với cái gì đó rất mơ hồ mà thực chất là trung thành với sếp; nếu vẫn làm nhân sự theo cách cũ, thì đất nước sẽ lụn bại. Nếu chỉ cần 15% chứ chưa nói đến 100% công chức chủ chốt có bằng Tiến sĩ thì chắc chắn dân ta đã phải chịu số phận ăn mày. Những người có bằng Tiến sĩ ấy sẽ “đập phá tư duy” đưa chúng ta đến chỗ chết.

Người dân đóng thuế nuôi các quan chức không thể để họ xài tiền của mình một cách phí phạm như vậy. Các Tiến sĩ hãy thi thố trên mặt trận khoa học. Tôi kiến nghị ông Chủ tịch thành phố Hà nội hãy để 56 Tiến sĩ hiện có trong bộ máy công quyền chuyển về các cơ sở nghiên cứu thực sự, nếu họ có năng lực khoa học và các cơ sở đó chịu nhận mà không có sức ép nào, còn nếu không thì nên để họ ra khỏi cơ quan, hãy để họ thử làm các nhà nghiên cứu tự do, tự làm, tự kiếm sống, xem họ có thể sống bằng cái “mảnh bằng Tiến sĩ” của mình hay không.

Nguyễn Quang A