Thursday, September 24, 2009

Ðài Việt Nam Hải Ngoại giao du mật thiết với Tòa Ðại Sứ VC

HỒNG PHÚC
Lê Hồng Long
1150 N. Broadway, Suite 501
Wichita, KS 67214 - USA
Email: ngaynay@ cox.net
Tel: 316-393-7778

Wichita, ngày 17 tháng 9, 2009

Kính thưa quý vị,

Cách đây 3 tháng, ngày 15 tháng 6, 2009, tôi đã chính thức thông báo với Ban Giám Ðốc (BGÐ) của đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại (VNHN) xin từ chức Giám đốc Chương trình và rút tên ra khỏi đài VNHN. Sau ngày đó, Ðài VNHN lợi dụng phương tiện của mình đưa ra những thông tin sai sự thật xuyên tạc về cá nhân tôi, cũng như lý do tôi rời khỏi Ðài VNHN để gây phiền nhiễu cho tôi.

Dầu vậy, vì tương lai của Ðài VNHN, vì không muốn gây xáo trộn cho sinh hoạt cũng như làm suy giảm niềm tin của thính giả dành cho Ðài VNHN đối với công cuộc đấu tranh giải phóng quê hương, nên tôi vẫn giữ thái độ im lặng để chờ đợi một lời giải thích của Ban Giám Ðốc (BGÐ).
Ba tháng trôi qua, BGÐ của Ðài VNHN đã không đưa ra một lời giải thích nào cho thính giả và các cộng tác viên về những việc làm của mình. Ngược lại, còn có những dư luận bôi bẩn cá nhân tôi được tiếp tục loan truyền hầu đánh lạc hướng những việc làm của BGÐ Ðài VNHN.

Do đó, ngày 6 tháng 9, 2009, buộc lòng tôi phải công khai hóa lý do tôi rời khỏi Ðài VNHN qua một lá thư luân lưu trong nội bộ của Ðài VNHN.

Chắc chắn đa số qúy vị chưa được đọc lá thư này. Vì vậy, tôi xin tóm lược những điểm chính nội dung của lá thư để qúy vị tiện theo dõi diễn tiến của sự việc.

Lý do tôi rời khỏi Ðài VNHN là:
    1. VỀ LẬP TRƯỜNG của Ðài VNHN thì Ban Giám Ðốc đã có những hành động phản bội lại niềm tin của người Việt tỵ nạn cộng sản, của thính giả... qua những hành động, như:

    a. Quan hệ mật thiết với Tòa Ðại Sứ Việt Cộng tại Hoa Thịnh Ðốn đến độ mở tiệc tại nhà hàng, mời cán bộ VC cao cấp trong Tòa Ðại Sứ công khai đến dự. Tôi là người đã phát giác ra chúng và đã tranh luận gay gắt với chúng ngay trong bữa tiệc về các đề tài Cải Cách Ruộng Ðất, Nhân Văn Giai Phẩm, Hồ Chí Minh có vợ và viết sách tự ca tụng mình qua cái tên Trần Dân Tiên...

    b. Anh Dương Văn Hiệp, Giám đốc Giao tế của Ðài qua lại Việt Nam (đi riêng 1 mình);

    c. Chị Lưu Lệ Ngọc (vợ anh Dương Văn Hiệp), Giám đốc Tài chánh và Giám đốc Ðiều hành của Ðài qua lại Việt Nam (đi riêng một mình) từ Nam ra Bắc.

    d. Anh Ngô Ngọc Hùng, Tổng giám đốc của Ðài VNHN, qua Ba Lan tiếp xúc với cán bộ đảng viên Cộng Sản.

    2. Sau những chuyến đi trên, anh Ngô Ngọc Hùng tuyên bố Ðài VNHN sẽ có một Văn Phòng Ðại Diện tại Sàigòn.

    3. VỀ NỘI BỘ:

    a. Ban Giám Ðốc từ đó đã bắt đầu cô lập tôi vì lập trường chống Cộng dứt khoát của tôi mà chị Lưu Lệ Ngọc gọi là “cực đoan”.

    b. Về Tài Chánh, chị Lưu Lệ Ngọc là Giám đốc Tài Chánh của Ðài đã thiếu minh bạch trong việc điều hành tài chánh. Trong suốt 12 năm qua, Ðài VNHN chưa bao giờ công bố một báo cáo tài chánh nào của Ðài. Ðài VNHN đã nhân danh “chống Cộng”, kêu gọi đồng bào đóng góp tiền bạc, mời gọi các cộng tác viên làm việc không ăn lương vì lý tưởng chung, mà Ðài không minh bạch trong vấn đề tài chánh là biến Ðài VNHN thành một tổ chức lợi dụng niềm tin của thính giả, buôn bán chính nghĩa.
Tưởng cũng nên nhắc lại, trong quá khứ, đài VNHN đã từng liên can đến một vụ kiện về quyên góp tiền bạc phải ra hầu Tòa.

Kính thưa quý vị,

Sau khi lá thư trên được gửi đi, chúng tôi mong đợi sẽ nhận được những lời giải thích nghiêm túc của BGÐ về những hành động của họ, thì ngược lại, anh Ngô Ngọc Hùng TGÐ, bằng một hành động ấu trĩ, đã tung ra một loạt email vu khống tôi với những điều thô bỉ, mà dụng ý chỉ nhằm tung hỏa mù hầu lẩn tránh trả lời trực tiếp những vấn đề mà tôi đã nêu ra.
Thế nhưng, không có sự thật nào có thể che dấu được dưới ánh mặt trời. Cuối cùng thì những điều tôi nêu ra trong thư rời khỏi Ðài VNHN đã lần lượt được BGÐ, bằng cách này hay cách khác, gián tiếp xác nhận đó là những sự thật.

Cách đây 4 ngày, ngày 13 tháng 9 vừa qua, trong một email, rồi trong lời trần tình của anh Ngô Ngọc Hùng trên làn sóng điện Ðài VNHN “Tại sao chúng tôi tiếp xúc với đảng viên Cộng Sản”, anh Hùng cho biết anh đã cùng với bác sĩ Nguyễn Ý Ðức “sang Ba Lan để gặp một số anh chị em đảng viên Cộng Sản”. Anh Hùng còn kể rõ: “BS Nguyễn Ý Ðức, người đã quá thân mật với các đảng viên CS ...”

Mặt khác, anh chị Dương Văn Hiệp & Lưu Lệ Ngọc, cách nay 3 ngày, trong buổi họp tại Ðài VNHN ngày 14 tháng 9, 2009, đã nhìn nhận trong tiệc sinh nhật của chị Lưu Lệ Ngọc tổ chức tại nhà h ng Ðại Hàn Heebeen ở Virginia có mặt 2 tên cán bộ VC của Tòa Ðại Sứ đến dự. Và sau đó anh chị đã mang cả passport ra để công khai xác nhận là đã có qua lại Việt Nam.

Nói tóm lại, những điều tôi nêu ra, nay đã được các đương sự nhìn nhận là sự thật. Minh bạch, chứng cớ rõ ràng, không còn gì phải nghi ngờ nữa.

Ngoại trừ về vấn đề tài chánh, trong buổi họp trên, đã không có một ai nêu ra hay nhắc lại, và cho đến giờ này vẫn không có một câu trả lời nào cả. Tại sao ???

Tưởng cũng cần nên biết, hầu hết những cộng tác viên của đài VNHN ở khắp nơi, nghe theo lời kêu gọi của Ðài, vì lý tưởng chung, đấu tranh cho tự do dân chủ của đất nước, nên đều làm việc tình nguyện, không lãnh thù lao. Mỗi năm về dự sinh nhật của Ðài có người còn phải tự bỏ tiền túi ra mua vé máy bay.

Kính thưa quý vị,

Tôi trân quý tấm căn cước tỵ nạn Cộng sản của mình. Tôi không bao giờ quên cái lý do vì sao ngày nay tôi có mặt ở đất nước này, nên tôi không thể chấp nhận ăn chung một mâm, ngồi chung một bàn, hòa hợp với bọn cộng sản - kẻ thù của dân tộc tôi -.

Ban Giám Ðốc Ðài VNHN có 4 người, thì 3 người đã giao du với VC, còn lại một mình tôi sẽ làm được gì? Tôi không còn chọn lựa nào khác là phải rút lui để bầy tỏ lập trường của mình. Và tôi đã làm. Ðối với cá nhân tôi, như thế là xong. Tôi đã bày tỏ lập trường một cách minh bạch và dứt khoát.

Nhưng tôi vẫn trân qúy công lao của những anh chị em đi tiên phong khai phá lập nên Ðài VNHN, trong đó không thể phủ nhận công lao của anh Ngô Ngọc Hùng. Trong thâm tâm tôi lúc nào cũng tha thiết mong mỏi đài VNHN phải trường tồn và giữ vững lập trường chống Cộng. Tôi tin tưởng ở những người còn lại, những bạn bè của tôi, những Huỳnh Quốc Bình, Ðoàn Trọng Hiếu, Nguyễn Ðình Toàn, Nguyễn Văn Khanh, Ðinh Quang Trung, Thái Văn Hoàng, Vương Kỳ Sơn, Kiều Mỹ Duyên, Ngô Thị Hiền, Nguyễn Ðăng Tuấn, Lê Anh Tuấn ... sẽ không để cho bọn đón gió trở cờ bán đứng Tiếng Nói của Người Việt Quốc Gia. Vì thế tôi đã âm thầm, lặng lẽ ra đi, không làm ồn ào vì sợ rằng “ném chuột sẽ vỡ lọ quý”.

Bây giờ, vấn đề còn lại là của thính giả, của cộng đồng, và của các hội đoàn, đoàn thể, của các cơ quan truyền thông báo chí, của các cộng tác viên Ðài VNHN, của những ai vẫn một lòng son sắt với chính nghĩa quốc gia, vẫn dương cao ngọn cờ “chống Cộng”, xin hãy bày tỏ thái độ của mình đối với lập trường chính trị và đường hướng của Ðài VNHN.

Ðặc biệt, đối với các cộng tác viên của đài VNHN, những người đã vì lý tưởng tự do, tình nguyện làm việc không lãnh thù lao, hoặc chỉ nhận thù lao tượng trưng, trên dưới 12 năm qua, đã cùng tôi hằng ngày, hằng đêm lên làn sóng điện của Ðài VNHN hô hào chống Cộng, vận động đồng bào đóng góp tiền bạc để cho chúng ta chống Cộng. Các bạn nghĩ gì, và sẽ trả lời ra sao với thính giả về hành động của BGÐ Ðài VNHN hiện nay?

Tôi mong mỏi được nghe tiếng nói dõng dạc, được đọc những dòng cao kiến của các bạn trên giấy trắng mực đen về lập trường của các bạn.

Trân trọng,
HỒNG PHÚC Lê Hồng Long
1150 N. BROADWAY, SUITE 501, WICHITA, KS 67214 - USA
Email: ngaynay@..., TEL: 316-393-7778*

oo0oo

Trích trong Dien Dan ThaoLuan9

From: hung ngo
To: Bill
Sent: Sat, Sep 12, 2009 6:25 am
Subject: Tai sao chung toi tiep xuc voi dang Vien Cong San

Thưa quý ACE,

Hôm nay chúng tôi xin viết email nầy với mục đích phơi bầy một việc làm của cá nhân chúng tôi từ nhiều năm trước đây. Việc làm nầy có thể bị chụp mũ ngay lúc đó nhưng bây giờ chúng tôi đã có một số anh chị em tin tưởng nên nếu có bị "đánh" thì sẽ có người đỡ.

Cách đây 6 năm chúng tôi cùng với BS Nguyễn Ý Đức và một thân hữu tại Tây Đức đã thân chinh vào miệng cọp đó là Warsaw, Poland để gặp một số anh chị em đảng viên đảng CS. Cha tôi có nói câu nầy: biết địch biết ta trăm trận trăm thắng, với tôi thắng được vài trận thì cũng khá rồi.

Trong chuyến thăm viếng nầy ngoài những cuộc nói chuyện với nhiều đảng viên đã phản tỉnh cũng có những người vẫn còn active, có những tiến sĩ, kỹ sư cũng có những thương gia, văn nghệ sĩ ... chúng tôi còn ăn nhậu, du hí (hí quá trời mà nhiều anh em bên đó gọi là trả thù dân tộc) thăm thắng cảnh, văn nghệ bỏ túi ...

Trong những cuộc tiếp xúc chúng tôi có nhận định như sau:
    - Có những đảng viên CS là người yêu nước, họ lo lắng cho đất nước và dân tộc
    - Có người đã bỏ đảng và hoạt đông công khai như anh Lê Diễn Đức
    - Có những người đang hoạt động ngầm vì còn có gia đình tại VN
    - Có những người chưa hoạt động nhưng đang có những dự định k hi thời gian tốt hơn
Sau những cuộc gặp gỡ tại đây chúng tôi đã dự định một số công tác đấu tranh nhưng sau đó phải gát lại vì tài chánh. Như quý anh chị đều biết, sau khi chúng ta phát thanh qua Âu Châu vài tháng sau khi đi Balan thì tôi đã thực hiện satellite TV. Vì không định sức mình nên chương trình TV đã thất bại nặng nề về tài chánh. Hiện tại vụ kiện ra toà về thiếu tiền mướn làn sóng vẩn tiếp diễn và tôi đã chọn con đường bankcrupcy vì không muốm ảnh hưởng đến bất cứ ai.
Sau khi Lệ Ngọc lãnh trách nhiệm tài chánh và đến hôm nay chúng tôi đã trả lại một số nợ mà chúng tôi đã mượn khi làm TV cũng như radio trước đây như tiền của chị Ngô thị Hiền, chị Huệ (chị của Trần Thiện) Vĩnh bạn của Hùng .... Tuy hiện tại cá nhân chúng tôi còn nợ một số người như Yến (em gái của tôi) Hồng (em gái của Mai quả phụ của anh Nguyễn Trần Phúc) ... Vấn đề tài chánh tạm ổn vì TV chỉ còn những món nợ mà tôi chịu trách nhiêm mà thôi.

Trong những chương trình thư tín chúng tôi thường tuyên bố là nếu có tiền VNHN sẽ có những công tác đấu tranh mới, đặc biệt là trong giờ thư tín 2 chủ nhật tuần trước chúng tôi có công bố là nếu được 1200 ân nhân ủng hộ chúng ta sẽ có một công tác rất đặc biệt.

Hôm nay tôi xin thông báo với quý anh chị công tác mới của chúng ta sau khi có sự đồng ý cũa ban quản trị, công tác nầy cũng lấy ra những hiểu biết qua chuyến thăm viếng thân mật với nhiều đảng viên đảng Cộng Sản tại Ba Lan cũng như tại DC:

- Giải thưởng sáng tác nhạc phẩm đấu tranh cho Việt Nam
- Lệ Ngọc đang liên lạc với một số nhân sĩ để thực hiên phần điều lệ, nội dung và thông báo.

Mong quý anh chị thông hiểu về vấn đề nầy giúp cho Lệ Ngọc thực hiện công tác.

Chúng tôi sẽ công bố công tác nầy trong giờ sổ số chiều hôm nay thứ bẩy 12 tháng 9/2009

Về những chi tiết tại sao chúng tôi có ý định nầy khi thăm Ba Lan chúng tôi xin nhờ BS Nguyễn Ý Đức, người đã quá thân mật với các đảng viên CS khi thăm Ba Lan.

Thân mến

NNH

Đài Phát Thanh và Truyền Hình Việt Nam Hải Ngoại xin kính chào quý vị!

Chương trình phát thanh và truyền hình của chúng tôi, với nhiều trụ sở và cộng tác viên trải khắp Mỹ Châu và Âu Châu, mong được đáp ứng nhu cầu thông tin, văn hóa và giải trí của độc giả.
    Ban Quản Trị Đài Phát Thanh Hải Ngoại
Tổng Giám Đốc

Tổng giám đốc:
Ngô Ngọc Hùng
Chàng thanh niên từ cao nguyên Lâm Viên Đà Lạt đến định cự tại Hoa Kỳ năm 1979 nhưng không chịu làm công việc của một người kỷ sư trẻ đầy triển vọng sau khi tốt nghiệp Catholic University of America năm 1984 mà lại đi vào lãnh vực truyền thông. Ngô Ngọc Hùng là một trong những người đi tiên phuông trong việc thực hiện chương trình truyền hình đầu tiên của vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn.

Với bản tính nói ít làm nhiều, Ngô Ngọc Hùng đã đi một bước khá dài trong việc xây dựng và nuôi dưởng Đài Tiếng Nói Việt Nam Hải Ngoại. Tinh thần và đường lối hoạt động của NNH đã được đa số anh chị em trẻ cùng quan niệm tán thưởng, hổ trợ.

Anh hiện là linh hồn của Hệ Thống Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại.

Ngô Ngọc Hùng chịu trách nhiệm phần kỹ thuật cho đài và phụ trách các tiết mục khác như:

- Trả lời thư tín hàng tuấn

- Chương trình nấu ăn các món đặc biệt

Giám Đốc Điều Hành

Giám đốc điều hành:
Lưu Lệ Ngọc
Lưu Lệ Ngọc tốt nghiệp ngành Quản Trị Thương Mại và Cao học về Điều hợp Thị trường.

Sau 22 năm làm việc cho công ty AT&T trong nhiều vai trò lãnh đạo như Sales Executive Manager, Telecommunication Program Manager v.v... Lưu Lệ Ngọc đã quyết định rời bỏ công việc toàn thời gian để đảm nhận chức vụ Giám Đốc Điều Hành Hệ Thống Truyền Thông VNHN không ngoài mục đích thực hiện hoài bảo phục vụ cộng đồng dưới vai trò của một người Việt quốc gia hải ngoại trong công cuộc chiến đấu đòi hỏi tự do, dân chủ và nhân quyền cho hơn 80 triệu người dân Việt đang sống dưới ách thống trị cay nghiệt của tập đoàn cộng sản Việt Nam.

Lưu Lệ Ngọc đang phụ trách các chương trình:

- Chào Một Ngày Mới và Bản Tin Buổi Chiều

- Hoa Kỳ Trong 7 Ngày Qua (Cùng Nhà báo Nguyễn Văn Khanh)

- Đường Vào Tòa Bạch Ốc (Cùng Nhà báo Nguyễn Văn Khanh)

Giám Đốc Giao Tế

Giám đốc giao tế:
Dương Văn Hiệp
Dương Văn Hiệp đồng chủ nhân và cũng là Phó Tổng Giám Đốc công ty sắt thép & kiến trúc kỷ nghệ nặng tại thành phố Sterling tiểu bang Virginia.

Dương Văn Hiệp không có nhiều kinh nghiệm trong lãnh vực truyền thông nhưng đến với Hệ Thống Truyền Thông VNHN bằng cả một tấm lòng nhằm hổ trợ công việc làm đầy ý nghĩa của những người bạn trẻ và nhất là để hổ trợ người bạn đời của mình.

Ngoài công việc Giao tế & Nhân sự, Dương Văn Hiệp phối hợp cùng nhà báo Nguyễn Văn Khanh thực hiện chương trình Hội Luận Hàng Tuần.


Wednesday, September 16, 2009

Tang Lễ cố Đại Tá Hoàng Đạo Thế Kiệt


Trần Sơn

Trong khung cảnh lặng yên của vùng đồi núi Corona Del Mar, sát bờ biển Thái Bình dương, thuộc miền Tây Nam tiểu bang California, đông đảo thân bằng, chiến hữu khắp nơi đã về tham dự tang lễ của cố Đại Tá Hoàng Đạo Thế Kiệt, nguyên Cục Trưởng Cục Chính Huấn Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong hai ngày 13 và 14 tháng 9 năm 2009 tại nghĩa trang Pacific View Memorial Park.

Tang lễ được các tổ chức, hội đoàn thân hữu như Khối Lập Trường Chung ( lằn Ranh Quốc Cộng), Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam Cộng Hòa Nam California, Đại Gia Đình Cục Chính Huấn Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Khóa 1 Nam Định, Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Quốc Dân Đảng phối hợp tổ chức:

Phần Phát Tang và Cầu Nguyện do các Ni, Sư Cô Chùa Xá Lợi, Chùa Phật Quang phụ trách.

Cựu Đại Tá Nguyễn Văn Thuần, điều hợp toán phủ Quốc Kỳ tuyên đọc các Sắc Lệnh của Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa do các vị Nguyên Thủ Quốc Gia ấn ký và ban hành, trong đó có điều khoảng quy định: “ những quân nhân được Tưởng Thưởng BẢO QUỐC HUÂN CHƯƠNG, sau khi từ trần sẽ được Tổ Quốc Tri Ân và được Vinh Dự Làm Lễ Phủ Quốc Kỳ trong ngày an táng.”

Cố Đại Tá Hoàng Đạo Thế Kiệt đã được ban thưởng ĐỆ NGŨ ĐẲNG BẢO QUỐC HUÂN CHƯƠNG, xứng đáng nhận được những vinh dự đó.

Ông cũng nói lên những quá trình hoạt động hăng say, không mệt mõi của Cố Đại Tá Hoàng Đạo Thế Kiệt tại hải ngoại qua các thời kỳ:

- Chủ Tịch Hội Cựu Quân Nhân Nam California đầu tiên vào thập niên 80, nay đổi danh xưng thành là Liên Hội Chiến Sĩ VNCH Nam California.

- Vận động thành lập Hội Đồng Tướng Lãnh ở hải ngoại.

- Một trong những Sáng Lập Viên của Khối Lập Trường Chung (giữ vững Lằn Ranh Quốc Cộng).

- Thành Viên Ban Thường Vụ của Ủy Ban Đấu Tranh Cho Tự Do, Dân Chủ Tại Việt Nam.

Sau đó là nghi l ễ Phủ Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa được tiến hành thật trang nghiêm và long trọng, Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ đã được các Cựu Chiến Binh phủ kín quan tài theo đúng lễ nghi quân cách, và ước nguyện của người quá cố.

Niệm hương và nhìn mặt Cố Đại Tá Hoàng Đạo Thế Kiệt lần cuối cùng là những giây phút cảm động, khó quên cho thân bằng quyến thuộc và các chiến hữu một thời đã từng sinh hoạt và chiến đấu bên nhau.

Trần Sơn
Ghi lại từ Pacific View Memorial Park
















Tuesday, September 15, 2009

Xin đừng ... điện cho tôi nhé! - Nguyễn Khắp Nơi

Nguyễn Khắp Nơi

Hôm đi dự buổi lễ 49 năm Biệt Động Quân ở Sydney vào tháng 7 vừa qua, tôi có gặp lại một người bạn cũ. Hàn huyên ba điều bẩy chuyện xong rồi, hai anh em chào nhau hẹn ngày tái ngộ. Anh bạn tươi cười nói lời từ giã:

- “Về tới nhà, tôi sẽ ... điện cho anh liền đó!”

Tôi giật mình, hỏi lại người bạn:

“Anh nói sao? Anh ... ĐIỆN ... cho tôi?

Đừng! Đừng làm vậy, điện giựt tôi chết thì sao?

Tôi còn nhiều chuyện phải làm ... Tôi chưa muốn chết đâu!”

Anh bạn tôi tỏ vẻ ngạc nhiên, nhìn tôi kỹ hơn một chút, rồi cười, có vẻ chê tôi nhà quê, không biết dùng danh từ mới. Cười xong, anh mới vui vẻ móc túi lấy ra cái điện thoại , lắc qua lắc lại vài cái rồi trả lời tôi:

- Không phải tôi cho điện giựt anh đâu! Tôi chỉ dùng cái điện thoại cầm tay này để .... ĐIỆN cho anh mà thôi. Ý tôi muốn nói, tôi . . . GỌI ĐIỆN THOẠI cho anh đó mà, anh hiểu không?

(Ghi chú: điên thoại này được chế ra để chỉ cầm bằng tay thôi, không được cầm bằng ... chân đâu đó)

Tôi nghe anh giải thích, thì mừng quá, nói liền lập tức:

“Trời đất ơi! Vậy mà tôi cứ tưởng tôi nói câu nào lỡ lời, làm anh giận tôi, nên mới .... cho Điện dựt tôi vài cái cho bõ ghét chớ! Anh gọi điện thoại cho tôi, thì cứ việc nói “Gọi điện thoại” cho rồi, nói chi “Điện” nghe ghê quá, làm cho tôi chẳng hiểu gì cả!”

Anh bạn ngại ngùng cho cái quê mùa của tôi, trả lời:

“Bây giờ ai cũng nói như vậy hết trơn hà! Bộ anh ... ít có gặp ai? Ít có nói chuyện với ai lắm hả?”

Bạn bè lâu ngày mới gặp lại, tranh luận nhiềulàm chi cho mất lòng! Tôi liền gài số de:

“Vậy ... anh về mạnh giỏi nha, nhớ gọi điện thoại cho tôi liền nha!”

Anh bạn đã leo lên xe lái đi rồi, mà tôi vẫn còn đứng yên một chỗ, bâng khuâng suy nghĩ:

Có thật là cái TIẾNG VIỆT của tôi đã quá cổ xưa rồi, không còn ai nói nữa, hay chăng?

Có thật là, cái TIẾNG VIỆT mà tôi đang nói, không phải là tiếng Việt mà mọi người chung quanh tôi đang nói?

Nói gì thì nói, điều mình nói ra phải ... có lý một chút, thì người nghe mới biết mình là ai? Mới hiểu mình muốn nói cái gì?

Điện, có nghĩa là dòng điện, do máy phát điện tạo ra. dùng để tạo ra năng lượng khác, dùng để chạy máy, để thắp sáng những ngọn đèn điện.

Muốn đặt tên những loại máy móc dùng điện để hoạt động, chúng ta được dùng chữ “Điện”ghép chung với tên của dụng cụ đó. Ví dụ: Đèn điện, Quạt điện, Máy điện toán ...

Cũng theo cách gọi tên nói trên, cái máy dùng để nói chuyện với người khác qua dòng điện, được gọi là “Điện Thoại”.

Khi sử dụng những loại máy chạy bằng điện này, chúng ta phải thêm một động từ ở đằng trước. Thí dụ: MỞ Máy lạnh, MỞ Đèn, MỞ Quạt điện, GỌI Điện thoại ...

Cũng tùy theo cách thức sử dụng, mà chúng ta có “Điện Nhà” là loại điện nhe, dùng để chạy máy móc nhỏ trong nhà. “Điện Kỹ Nghệ” là dòng điện mạnh, dùng để chạy các loại máy móc lớn trong các nhà máy sản xuất.

Do đó, “Điện” chỉ là một “Danh Từ Phụ” mà thôi. Nếu chúng ta nói độc nhất một chữ “Điện” không thôi, sẽ không đủ nghĩa. Người nghe sẽ không hiểu, phải đặt câu hỏi “Điện gì? (Điện nhà? Điện kỹ nghệ?) hoặc Điện dùng làm gỉ? (Máy phát điện? Đèn Điện? . . .)

Người bạn của tôi, khi dùng một chữ “Điện” không thôi, anh đã làm một công hai việc:

Biến chữ “Điện” trở thành “Điện Thoại” và cho nó thêm một công việc làm, là GỌI ĐIỆN THOẠI.

Thay vì nói “GỌI ĐIỆN THOẠI” anh chỉ nói “ĐIỆN” mà thôi, để người nghe tự hiểu là anh muốn nói cái gì.

Nếu dịch câu nói của anh bạn tôi ra tiếng anh, câu nói đó sẽ như sau:

“Whenever I got home, I will . . . ELECTRIC you straigh away”

Và nếu chúng ta đồng ý theo cách gọi của anh, vậy thì khi cái biên lai tiền điện thoại (Telephone bill) gởi tới cho anh, anh ta sẽ gọi cái biên lai này là gì?

BIÊN LAI . . . TIỀN ĐIỆN hay chăng?

Và khi cái biên lai tiền ĐIỆN TIÊU THỤ (Electricity bill) gởi tới cho anh, anh sẽ gọi nó là gỉ? cũng gọi là BIÊN LAI . . . TIỀN ĐIỆN hay sao?

Anh có thể nào cầm cái biên lai tiền điện thoại ra qưầy trả tiền mà nói với nhân viên phụ trách:

“Cho tôi trả cái biên lai tiền . . . Điện”?.

Rồi sau đó lại đưa cái biên lai tiền Điện ra mà nói:

“Cho tôi trả cái biên lại tiền . . . Điện”?

Nếu anh ta làm như vậy, chắc chắn nhân viên phụ trách việc trả tiền sẽ nói với anh ta:

Cái biên lai này là “BIÊN LAI TIỀN ĐIỆN THOẠI”, còn cái biên lai kia là “BIÊN LAI TRẢ TIỀN ĐIỆN”.

DO ĐÓ, DÙNG CHỮ “ĐIỆN” ĐỂ THAY THẾ CHO CHỮ “GỌI ĐIỆN THOẠI” LÀ KHÔNG ĐÚNG!

Thực sự thì đây không phải là lần đầu tiên tôi được nghe chữ “ĐIỆN” thay thế cho câu ‘GỌI ĐIỆN THOẠI”! Tôi đã được nghe cái câu này từ hồi 1975 lận!

Lúc đó, vào khoảng cuối tháng 5 năm 1975, bọn “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam”, với danh xưng là “Ủy Ban Quân Quản” đã tổ chức một lớp học, đặt tên là “Học Tập Cải Tạo” tại “Hội Việt Mỹ” cũ. Tôi và một số bạn bè đã bị mời tham dự lớp học này. Thuyết trình viên là tên Trịnh Đình Ban, lúc đó đang được trao cho chức vụ Hội trưởng hội “Trí Thức Yêu Nước”. Sau khi học xong, tất cả chia ra từng “Tổ” nhỏ để . . . tìm hiểu thêm. Tên Ban được gài vào tổ của chúng tôi, vì thế tổ này được đưa vào văn phòng của hắn để họp tổ. Đang khi họp, thì có chuông điện thoại reo vang, Ban nhấc máy điện thoại lên nghe người nào đó gọi cho y. Nghe xong, y nói vào trong máy với một giọng kẻ cả:

“Thôi, cứ . . . nhất trí như vậy đi! Tôi đang bận . . . lên lớp. Để khi nào xong, tôi sẽ . . . ĐIỆN cho đồng chí.”

Một cô bạn tôi, ngồi gần y, thắc mắc liền:

“Anh Ban nói “Điện” có nghĩa là gỉ? tôi không hiểu!

Tên Ban hân hoan giải thích:

“Điện là danh từ riêng của người “Cộng Sản” chúng tôi, thay cho chữ “Gọi điện thọai” của bọn “Ngụy”.

Tôi đã ngứa miệng, nói thêm vào :

“Tại sao không nói “Gọi điện thoại” cho dễ hiểu?”

Tên Ban đã quay lại nhìn tôi, lên giọng:

“Chúng tôi là người Cộng Sản, chúng tôi dùng danh từ của chúng tôi. Chữ này không đúng với các anh, nhưng đúng với chúng tôi. Các anh không hiểu ngôn từ của chúng tôi bây giờ, nhưng sau này rổi cũng phải hiểu, cũng phải dùng thôi!”

Nói xong, hắn không họp với chúng tôi nữa, mà đứng dậy bỏ đi, nói rằng bận họp với các “Đồng chí lãnh đạo”. Khi lấy hồ sơ từ trong ngăn kéo bàn viết, không biết do vô tình hay cố ý, hắn đã làm rơi khẩu súng “Colt 45” xuống dưới sàn. Ban không nhặt khẩu súng lên ngay, mà cứ để đó một lúc rồi sau đó mới từ từ nhặt nên bỏ vào trong cặp, bước ra khỏi phòng họp.

Trong trường hợp tôi kể ra ở trên, tên Ban đã có lý của hắn: Hắn là Việt Cộng, hắn dùng tiếng của Việt Cộng.

Còn những người như chúng ta, không phải là Việt Cộng, vậy chúng ta có nên dùng những từ ngữ của Việt Cộng hay chăng?

Từ xưa, người Việt của chúng ta chia ra làm ba sắc dân chính: Dân Miền Bắc,dân Miền Trung và dân Miền Nam. Tuy dân cả ba miền cùng nói một thứ tiếng VIỆT, nhưng cách phát âm lại hoàn toàn khác nhau, và trong nhiều trường hợp, chúng ta dùng chữ cũng khác nhau nữa.

Nhưng, kể từ 1975, Tiếng Việt của chúng ta, ngoài sự khác biệt vì lý do địa lý, phong tục, tập quán, lại còn có sự khác nhau vì lý do chính trị nữa:

Tiếng Việt của Việt Nam Cộng Hòa, và Tiếng Việt của Cộng Sản.

Ngày xưa, ông bà chúng ta thường nói:

“Chửi cha không bằng pha tiếng!”

Vậy, chúng ta có nên . . . pha tiếng hay không?

Trong cuộc sống giao dịch hàng ngày, không phải chúng ta chỉ nghe có một chữ “Điện” không mà thôi, chúng ta chắc chắn còn được nghe rất nhiều danh từ lại tai, không đúng nghĩa khác nữa:

Hẳn bạn có nghe ai đó nói:

· “BỨC XÚC quá!”

BỨC XÚC là cái gì? Tôi dám chắc với các bạn, những người đang dùng chữ “Bức xúc” cũng không hiểu ý nghĩa của chữ này, và lại càng không biết viết “BỨC XÚC” hay là “BỨC SÚC” nữa đó! Trong tự điển tiếng Việt của Nguyễn Văn Khôn, chăc chắn không có chữ này. Tại sao không dùng chữ KHÓ CHỊU, hoặc BỰC MÌNH?

· VẤN NẠN là cái gì? Tại sao không dùng TỆ NẠN, mà lại phải đi nhập cảng cái chữ mà mình không hiểu, không biết?

· CÓ VẤN ĐỀ! VẤN ĐỀ GỈ MỚI ĐƯỢC CHỨ? Chỉ nói khơi khơi . . . Có vấn đề, ai mà hiểu bạn có vấn đề gỉ? Ăn không được? Ngủ không yên?

· ĐĂNG KÝ! Bạn còn nhớ, cái chữ đăng ký này dùng lúc nào không? Lúc bọn Việt Cộng lùa bạn đi “Đăng ký học tập cải tạo” đó! Bạn phải thù ghét cái chữ đó chứ! Sao lại dùng nó nhiều quá vậy? Tại sao bạn không dùng chữ “GHI DANH” hoặc “GHI TÊN” có phải là hay và đẹp biết bao nhiêu không?

· Tại sao bạn phải nói “CĂN HỘ”, thay vì một danh từ đẹp đẽ “CĂN NHÀ” hoặc “CÁI NHÀ”?

Hồi nhỏ, bạn chơi đùa với chúng bạn, có bao giờ bạn hát bài hát:

“Cái nhà là nhà của ta,
Ông Cố Ông Cha lập ra ,
Chúng ta hãy gìn giữ lấy,
MUÔN NĂM VỚI NƯỚC VỚI NHÀ”

Nếu một tên Cộng Sản, nói những chữ ngô nghê như vậy, bạn và tôi sẽ không thắc mắc gì hết, vì nó là thằng Cộng Sản, nó nói tiếng của chúng nó.

Nếu một du học sinh qua Úc du học, nói những tiếng như trên, bạn vả tôi cũng sẽ không thắc mắc, vì các cháu đã được học như vậy từ nhỏ rồi.

Nhưng còn bạn,

Rõ ràng bạn là Người Lính Việt Nam Cộng Hòa!

Rõ ràng bạn là Người Việt đã bỏ xứ ra đi vì không chịu được chế độ hà khắc, không tôn trọng nhân quyền của bọn Việt Cộng.

Bạn đã chiến đấu chống lại bọn Cộng sản, bạn đã chối bỏ chế độ Cộng sản, bạn đã hy sinh mạng sống để ra đi Tìm Tự Do,

Tại sao bạn lại quay trở lại, dùng những chữ, những câu của bọn Cộng Sản vậy?

Khi dùng những danh từ của Cộng sản, chúng ta đã:

TỰ NÔ LỆ VĂN HÓA VỚI VIỆT CỘNG.

TỰ GIẾT CHẾT NỀN VĂN HÓA VIỆT NAM CỘNG HÒA.

MAI ĐÂY, THẾ HỆ SAU CÓ CÒN AI BIẾT TÓI VIỆT NAM CỘNG HÒA NỮA HAY KHÔNG?

A. TẠI SAO CÓ NHỮNG NGƯỜI DÙNG NHỮNG DANH TỪ CỘNG SẢN?

A1. BỊ NHIỄM, VÌ “HỌC TẬP CẢI TẠO” QUÁ LÂU,

Đã có rất nhiều anh em chúng ta, bị bọn Việt Cộng giam cầm quá lâu, hàng ngày phải dủng những ngôn ngữ của bọn Việt Cộng, đâm ra quen đi. Đến khi được trở lại với gia đình, với xã hội Tự Do, họ chưa đổi trở lại với ngôn ngữ của Việt Nam Cộng Hòa ngay được. Điều này cũng đúng! Nhưng, đã hơn chục năm rồi, không lẽ chưa đủ thời gian để anh em chúng ta bỏ những cái gì của Việt Cộng đi hay sao? Một khi đã thoát ra khỏi ngục tù cộng sản rồi, đâu còn có ai bắt buộc nữa đâu mà anh em còn phải dùng những chữ nghĩa không có văn hóa ấy! Đã có rất nhiều chiến hữu khác, dù ở trong hoàn cảnh tù đầy, cũng vẫn giữ vững văn hóa của mình, cho đến bây giờ cũng không hề tiêm nhiễm một chữ nào của bọn Việt Cộng cả. Đáng khâm phục thay!

A2. ĐI VỀ VIỆT NAM LÀM ĂN, PHẢI CHỊU NGẢ THEO VĂN HÓA CỘNG SẢN

Có một số người, vì nhu cầu sinh sống, đã trở lại Việt Nam để mua bán làm ăn. Vì phải tiếp xúc với bọn Việt cộng hàng ngày, những người này đã bị tiêm nhiễm văn hóa cộng sản, thở ra rặt những “Hồ Hởi Phấn khởi, Ổn Định, Khẩn trương . . . Chính người dân Việt ở trong nước đều gọi Sài Gòn là thành phố thân yêu của họ, thì bọn con buôn xấu xa này đã luôn luôn dùng “Thành Phố Hồ Chí Minh” mỗi khi phải nhắc tới thành phố Sài Gòn. Cũng có một số những con buôn, bị bọn Việt cộng dùng tiền mua chuộc, bắt phải tổ chức những buổi văn nghệ, đem đám ca sĩ Việt cộng qua Úc, qua Mỹ trình diễn cái gọi là văn hóa cộng sản. Khi làm việc với bọn Việt Cộng, đương nhiên họ cũng phải nói theo chúng vậy.

Cũng có những tờ báo, không dính dáng làm ăn gì với Việt Cộng hết, mỗi khi viết bài quan điểm thì viết chống cộng rất mạnh, nhưng khi mở tờ báo ra đọc, chúng ta mới hỡi ôi, vì bài vở đa số là lấy từ những bài báo do bọn bồi bút Việt cộng viết sẵn bỏ lên Internet, làm cho tờ báo giống y như những tờ báo do bọn Việt Cộng cho phép xuất bản.

Cũng có một số người, đi biểu tình chống “Văn Hóa Vận” rất là hăng say, nhưng ở nhà lại gắn đĩa ăng ten để bắt đài Việt Cộng từ Việt Nam, cho con cháu học và xem những chương trình truyền hỉnh của Việt cộng.

A3. CỐ TÌNH DÙNG VĂN HÓA VIỆT CỘNG, VÌ COI CHÚNG LÀ KẺ MẠNH.

Một số người khác, đã cố tình dùng những chữ, những câu nói của Việt cộng, vì cho rằng đó là ngôn ngữ mới, ngôn ngữ của kẻ mạnh.

Họ đã cho rằng, Tiếng Việt của Việt Nam Cộng Hòa chỉ còn được dùng bởi những người Lính cũ, những người Việt thuộc Thế Hệ Thứ Nhất vượt biên tìm tự do. Những người này, từ từ sẽ đi vào dĩ vãng hết, tiếng Việt của họ, do đó mà cũng tàn lụi theo. Vậy thì dùng ngôn ngữ của họ làm gì nữa! Thói đời phù thịnh chứ chẳng ai phù xuy! Đó là lý do giải thích tại sao họ dùng văn hóa của Cộng sản.

Họ là những người không phân biệt được đâu là chữ nghĩa văn hóa, chỉ thấy người ta nói thì bắt chước nói theo, chứ họ không biết gì về Cộng Sản cả.

B. TẠI SAO CHÚNG TA KHÔNG NÊN DÙNG NHỮNG TỪ NGỮ CỦA VIỆT CỘNG?

B1. VÌ CHÚNG TA LÀ NGƯỜI QUỐC GIA, CHÚNG TA DÙNG TỪ NGỮ CỦA CHÚNG TA.

Đúng! Đúng lắm! Chúng ta là người Quốc Gia, chúng ta dùng ngôn ngữ riêng của chúng ta để chứng tỏ điều đó.

Ra ngoài đường, nếu bạn nghe ai đó hỏi:

“Đi đâu mà nhanh thế?”

Thì chắc chắn, bạn sẽ nghĩ rằng, người này là người Miền Bắc.

Nếu người đó nói:

“Đi mô mà mau rứa?”

Bạn sẽ cho rằng, người đó là người Miền Trung.

Nếu người đó hỏi:

“Đi đâu mà lẹ quá dzậy?”

Bạn sẽ cho rằng, người đó là người Miền Nam.

Tiếp theo, nếu người đó hỏi bạn:

“Đi đâu mà . . . khẩn trương thế?”

Bạn nghĩ sao? Người này thuộc thành phần nào?

Có phải rằng, bạn nghĩ, người này, nếu không là “Cán Ngố”, cũng là dân Bắc Kỳ 75?

Bạn không thể nào cho rằng, người đặt câu hỏi này là người của Việt Nam Cộng Hòa được! Vì lời nói của anh ta đã chứng tỏ anh ta là ai rổi mà! (Ngôn ngữ của chúng ta, có dùng chữ khẩn trương, nhưng dùng trong một trường hợp nào đó, chứ không dùng trong bất cứ trường hợp nào. Ví dụ: Vì tình trạng khẩn trương của đất nước, chính phủ phải ra lệnh giới nghiêm.)

Chúng ta đã chối bỏ chủ nghĩa Cộng Sản, đã hy sinh mạng sống của mình để vượt biên tìm tự do, chúng ta phải hãnh diện về hành động này, phải luôn luôn tự hào chúng ta là con dân của một chế độ CỘNG HÒA, TỰ DO, DÂN CHỦ, chúng ta có văn hóa riêng và phải có nhiệm vụ gìn giữ nền văn hóa này.

Từ khi bọn Việt Cộng cưỡng chiếm được Miền Nam, chúng đã ra sức tiêu hủy tất cả những gì gọi là Văn Hóa Của Miền Nam Việt Nam, mà chúng đặt cho cái tên là “Tàn Dư Của Mỹ Ngụy” Chúng đã cấm dùng sách giáo khoa, đốt hết tất cả các sách báo, phim ảnh, tài liệu trong văn khố, và đặt ra những từ ngữ riêng của chúng để bắt chúng ta phải nghe, phải dùng.

Chúng ta phải có nhiệm vụ giữ gìn lại tất cả những gì còn lại, để chứng tỏ rằng, bọn Việt Cộng không thể tiêu diệt được nền Văn Hóa của chúng ta.

B2. NGÔN NGỮ CỦA VIỆT NAM CỘNG HÒA CÓ ĐẦY ĐỦ Ý NGHĨA VÀ CÓ VĂN HỌC.

Ngôn ngữ của chúng ta, đa số là những danh từ kép, nghe nhẹ nhàng, êm ái và cũng rất đầy đủ ý nghĩa. Tiếng Việt mà chúng ta đang dùng, tuy chỉ mới được sáng tạo ra từ thời Pháp, nhưng càng ngày càng phong phú hơn lên. Với ngôn ngữ này, chúng ta đã tạo ra những áng thơ văn bất hủ, những bản nhạc thật hay mà bọn Việt Cộng, dù có dùng hàng trăm hàng ngàn văn công, cũng không thể nào bắt chước được.

Ngôn ngữ của Cộng Sản, không thể nào gọi là văn hóa được, vì nó được tạo ra bởi những đầu óc không có chữ nghĩa, văn hóa. Đối với Cộng Sản, văn hóa chỉ làm ru ngủ con người, bọn trí thức không có giá trị bằng một cục phân bón, vậy thì ngôn ngữ của chúng cũng chỉ là một cục phân mà thôi.

Với chữ nghĩa văn hóa của chúng ta, chúng ta mới có những bài thơ thật hay, như:

“Nhớ nhà châm điếu thuốc,
Khói huyền bay lên cao!

Nếu dịch ra tiếng Việt Cộng, bài thơ này sẽ là:

“Nhớ CĂN HỘ, THẮP ĐIẾU THUỐC,
KHÓI ĐEN KHẨN TRƯƠNG BAY LÊN CAO”

Ngôn ngữ của Việt Cộng, nghe cộc lốc, trơ trẽn. Vì muốn làm khác đi và ngắn hơn so với ngôn ngữ của chúng ta, nên sẽ không bao giờ đủ nghĩa và nghe rất đơn điệu.

Ví dụ: Khi nói về xe hơi, chúng ta gọi là XE VẬN TẢI, thì Việt Cộng cố tình sửa lại cho khác đi, cho ngắn đi, chúng gọi là XE TẢI. Chúng ta gọi là TIỂU BANG thì chúng cắt ngắn đi, gọi là BANG. Nhưng khi chúng ta nói LIÊN BANG, thì bọn chúng không còn cách nào khác, đảnh phải theo chúng ta mà gọi là Liên Bang.

Khi không thể nào làm ngắn đi được, chúng đảo ngược chữ của chúng ta để tạo nên chữ của chúng. Ví dụ: Chúng ta nói ĐƠN GIẢN, thì bọn chúng đổi lại thành GIẢN ĐƠN. Và SINH SẢN thì chúng đổi lại thành SẢN SINH

Vì không có tầm hiểu biết về chữ nghĩa, nên bọn Việt Cộng vớ được chữ nào là dùng chữ nấy, chứ không hiểu rõ chữ đó có nghỉa là gì. Bọn chúng luôn luôn dùng những chữ có ý nghĩa mạnh bạo trong những trường hợp thông thường, làm cho những từ ngữ đó trở thành ngây ngô, khó hiểu,

Ví dụ, Khi dùng chữ BIẾN CỐ, chúng ta chỉ dùng để chỉ một tình trạng nguy ngập của đất nước: ĐỨNG TRƯỚC BIẾN CỐ THIÊN TAI, CHÚNG TA PHẢI MAU CHÓNG LO VIỆC CỨU TRỢ. Nhưng bọn Việt Cộng lại đổi chữ này ra SỰ CỐ và dùng trong bất cứ trường hợp nào: SỰ CỐ TRỜI MƯA.

Khi chúng ta dùng chữ ỔN ĐỊNH, là chỉ một tình trạng của quốc gia hoặc tình hình của nền kinh tế: TÌNH THẾ ĐÃ ỔN ĐỊNH, TÌNH HÌNH KINH TẾ ĐÃ ỔN ĐỊNH. Nhưng bọn Việt Cộng thì dùng chữ này ở bất cứ trường hợp nào: XIN MỌI NGƯỜI ỔN ĐỊNH CHỖ NGỒI

C. LÀM SAO ĐỂ GIỮ VỮNG VĂN HÓA VIỆT NAM CỘNG HỎA?

Dễ lắm!

Đừng nói những từ ngữ của bọn Cộng Sản. Chúng tôi xin kèm theo đây một số từ ngữ để chúng ta dễ dàng đối chiếu và dùng cho đúng chữ.

Đừng đi xem văn nghệ của bọn Văn Công Cộng Sản. Đi xem bọn chúng trình diễn tức là đã tiếp tay với bọn chúng để xóa bỏ văn hóa của chúng ta đi, chúng ta đã vô tình ... thi hành Nghị Quyết 36 dùm cho bọn chúng đó. Khi bọn Việt Cộng đem văn công đi biểu diễn, Cộng Đồng chúng ta đi biểu tình chống đối là chuyện đương nhiên phải làm. Nhưng điều tiên quyết phải làm là: Bảo nhau đừng đi xem bọn chúng. Đừng để tình trạng cha đi biểu tình, con đi xem hát.

Quý vị chủ báo, chủ đài phát thanh, truyền hình, hãy ngưng trích những bài báo, ngưng đăng những tin tức của bọn Việt Cộng đã viết sẵn trên internet. Nếu quý vị hô hào mọi người gìn giữ văn hóa Việt Nam Cộng Hòa, thì quý vị phải làm gương trước nhất.

Đừng đọc, đừng nghe những tờ báo, những đài phát thanh nào chỉ chuyên dùng những từ ngữ Cộng Sản. Bọn Việt Cộng sở dĩ đưa ra Nghị Quyết 36 để đẩy mạnh việc tuyên truyền văn hóa của chúng ra hải ngoại, là vì chúng ta còn chống đối. Nếu chúng ta không phản ứng, một ngày nào đó, Văn Hóa Việt Nam Cộng Hòa Sẽ Mất Đi.
    HÃY GIỮ VỮNG NỀN VĂN HÓA, NGÔN NGỮ CỦA VIỆT NAM CỘNG HÒA.
Người Việt của tôi, là thế đấy!
Nguyễn Khắp Nơi

*****
    BẢNG ĐỐI CHIẾU TỪ NGỮ
TỪ NGỮ CỘNG SẢN - TỪ NGỮ VIỆT NAM CỘNG HÒA
    Chất lượng - Phẩm chất tốt (vừa quality và quantity)
    Chế độ - Quy chế
    Chỉ đạo - Lãnh đạo
    Chỉ tiêu - Định suất
    Chủ trì - Chủ tọa
    Chữa cháy - Cứu hỏa
    Chiêu đãi - Thết đãi
    Chui - Lén lút
    Chứng minh nhân dân - Thẻ Căn cuớc
    Công đoàn - Nghiệp đoàn
    Công nghiệp - Kỹ nghệ
    Công trình - Công tác
    Cơ bản - Căn bản
    Cửa khẩu - Phi cảng, Hải cảng
    Cụm từ - Nhóm chữ
    Cứu hộ - Cứu cấp

    Diện - Thành phần
    Dự kiến - Phỏng định

    Đảm bảo
    - Bảo đảm
    Đăng ký - Ghi danh
    Đột xuất - Bất ngờ
    Đường băng - Phi đạo
    Đường cao tốc - Xa lộ

    Gia công - Làm ăn công
    Giản đơn - Đơn giản

    Hạch toán - Kế toán
    Hải quan - Quan Thuế
    Hát đôi - Song ca
    Hát tốp - Hợp ca
    Hậu cần - Tiếp liệu
    Học vị - Bằng cấp
    Hệ quả - Hậu quả
    Hiện đại - Tối tân
    Hộ Nhà - Gia đình
    Hộ chiếu - Sổ Thông hành
    Hồ hởi - Phấn khởi
    Hộ khẩu - Tờ khai gia đình
    Hoành tráng - Nguy nga, tráng lệ, đồ sộ
    Hữu nghị - Thân hữu
    Huyện - Quận

    Kênh - Băng tần(Channel)
    Khẩn trương - Nhanh lên
    Khâu - Bộ phận
    Kiều hối - Ngoại tệ
    Kinh qua - Trải qua

    Làm việc - Thẩm vấn, điều tra
    Liên hệ - Liên lạc (Contact)
    Linh tinh - Vớ vẩn

    Múa đôi - Khiêu vũ

    Nắm bắt - Nắm vững
    Năng nổ - Siêng năng, tháo vát
    Nghệ nhân - Nghệ sĩ
    Nghĩa vụ quân sự - Quân dịch
    Nghiêm túc - Nghiêm chỉnh
    Nghiệp dư - Tài tử
    Người nước ngoài - Ngoại kiều

    Phần cứng - Cương liệu
    Phần mềm - Nhu liệu
    Phó Tiến Sĩ - Cao Học
    Phục hồi nhân phẩm - Hoàn lương
    Phương án - Kế hoạch

    Quản lý - Quản trị
    Quảng trường - Công trường
    Quân hàm - Cấp bực
    Quy hoạch - Kế hoạch
    Quy trình - Tiến trình

    Sơ tán - Tản cư
    - Sư đoàn
    Sự cố - Trở ngại

    Tên lửa
    - Hỏa tiễn
    Tham gia lưu thông (xe cộ) - Lưu hành
    Tham quan - Thăm viếng
    Thanh lý - Thanh toán, chứng minh
    Thân thương - Thân mến
    Thu nhập - Lợi tức
    Thư giãn - Tỉnh táo, giải trí
    Tiên tiến - Xuất sắc
    Tiến công - Tấn công
    Tiêu dùng - Tiêu thụ
    Tính thuyết phục - Khả tín
    Tờ rơi - Truyền đơn
    Tranh thủ - Cố gắng
    Trí tuệ - Kiến thức
    Triển khai - Khai triển
    Tư duy - Suy nghĩ
    Tư liệu - Tài liệu
    Từ - Tiếng

    Ùn tắc - Tắt nghẽn

    Vấn nạn - Vấn đề
    Vận động viên - Lực sĩ
    Vô tư - Tự nhiên

    Xe con - Xe du lịch
    Xe khách - Xe đò
    Xử lý - Xét xử

Văn Hóa Cạn Chén - TrầnVăn Giang

TrầnVăn Giang
    … Buồn như ly rượu đầy
    không có ai cùng cạn;
    Buồn như ly rượu cạn
    không còn rượu để say…
    (“Buồn” – Y vân)
Ngoài cái tên tựa mà tôi tạm thời chọn cho bài này, “Văn hóa cạn chén” (the ‘bottom-up’culture), còn có muôn vàn tên từ phàm tục, bình dân giáo dục cho đến thi vị, bi tráng để gọi một vấn đề (hay một tệ nạn xã hội) - uống rượu: ăn nhậu, nâng ly, cụng ly, cạn ly, nhâm nha, lai rai, tiến tửu, nghinh tửu …

Cạn chén là một “bộ luật bất thành văn” duy nhất của xã hội Việt Nam hôm nay được áp dụng rất “nhất trí.” Từ cấp lãnh đạo nhà nước, cơ quan chính quyền cho đến xí nghiệp tư nhân, tiệc tùng ăn nhậu gần như là một nghi lễ bắt buộc khi tiếp quan khách cấp bậc nhà nước hoặc tiếp các đối tác thương mại. Không có ăn nhậu được hiểu là “không phải phép,” “không biết điều,” “không rượu không phải lễ (vô tửu bất thành lễ’),” “khó chơi,” “chơi không vô …”

Lần đầu về thăm Việt Nam sau gần 30 năm, khi tiếp xúc với thân nhân, bạn bè, người nào cũng than vãn là: “cuộc sống quá khó khăn,” “làm không đủ sống,” “gạo châu củi quế …” nhưng tôi lấy làm ngạc nhiên khi nhìn thấy từ thành phố lớn cho đến thôn quê, từ đường phố lớn đông người chen chúc cho đến ngoại ô xa xôi vắng vẻ, từ nhà hàng sang trọng máy lạnh cho đến quán cóc xiêu vẹo lôi thôi nhếch nhác vỉa hè, khi chiều tối vừa lên đèn là đã đầy nghẹt khách nhậu!!! Tôi có đem chuyện vô số các quán nhậu đầy khách ra hỏi một đồng môn cũ hiện đang làm việc cho một ngân hàng ở Sài gòn, thì người bạn trả lời là:

“Ông nói đúng. Mỗi buổi chiều tan sở, có ít nhất 5 hay 6 nơi mời tôi đi nhậu. Tôi phải lựa chọn một chỗ ngon lành và tốt nhất để nhậu mỗi ngày. Mà nè! Ở thời buổi ‘đổi mới’ bây giờ, nói không quá, không nhậu không thể làm việc được; bởi vì các vụ làm ăn, trao đổi, ký kết, quyết định của cơ quan chính quyền cũng như cơ sở dân sự thương mại đều ‘xử lý’ không phải ở trong văn phòng; mà trên bàn nhậu!”

Trời đất! Ở Mỹ này, Các nhà lãnh đạo chính phủ cũng như xí nghiệp tư họp bàn và quyết định mọi chuyện khi đầu óc họ tỉnh táo, thông thoáng mà còn đôi khi còn bị sai lầm đổ vỡ; vậy mà ở nước ta “mọi quyết định quan trọng” đều xẩy ở trên bàn nhậu khi các người can dự đều say khướt nôn ọe thì đất nước này sẽ đi về đâu? Có lẽ chỉ có một con đường rõ ràng nhất có thể nhìn thấy là sẽ xuống hố cả nút … xã hội mỗi ngày mỗi băng hoại hôi hám như những bãi ói mửa quanh bàn nhậu …

Cạn chén, cạn ly, ăn nhậu, hũ chìm, hũ nổi … đó là chuyện bình thường ở Việt Nam (!) Cán bộ có nhiều tiền, nhàn rỗi không sợ mất việc thì nhậu đã đành; Anh thợ hồ cũng nhậu, anh xe ôm cũng nhậu; Có bằng đại học cũng nhậu, công nhân tép riêu cũng nhậu; Người dở người giỏi đều nhậu; Phụ huynh người lớn nhậu, các em tuổi học sinh bắt chước nhậu, không uống được mười phần (như bố) thì cũng được hai ba phần là tốt rồi; Chuyện nhậu không còn dành riêng cho nam giới “hữu phong” mà phụ nữ con gái cũng theo chồng, theo con, theo bạn nhậu quắc cần câu… Trên bàn nhậu thấy có mặt đủ mọi thành phần, mọi giới, mọi trình độ và nhậu với mọi “lý do.” Bạn bè gặp nhau (không nhất thiết phải là lâu ngày và tại sao) là phải nhậu … nhậu “giao lưu,” nhậu “kết nghĩa,” nhậu “trước lạ sau quen ...” Ma chay, cưới hỏi, giỗ chạp, lễ hội, đại hội, hội nghị, đình đám, khởi hành, khai trương là phải có nhậu. Cứ nhậu trước rồi tính sau. Ông Nguyễn Hiến Lê trong tập “Hồi ký Nguyễn Hiến Lê” đã kể chuyện một ngôi làng ở miền bắc chỉ họp nhau đào một cái giếng nước nho nhỏ thôi; vậy mà từ lúc bắt đầu khởi công đến khi hòan thành giếng nước, dân làng đã tổ chức nhậu liên tiếp từng chặng một, đánh chén hết tổng cộng 42 con heo (?)… Thiệt tình văn hóa ăn nhậu của nước ta đã đến mức siêu đẳng. Một hai ba cả nuớc chúng ta cùng nhậu, cùng nhau “liên hoan” mệt nghỉ cho tới ngày xuống hố một lượt cho tiện s sách… Chuyện đáng buồn là ở Việt Nam, nhậu còn được xem là một lợi thế thăng tiến trên đường công danh (?) Nhiều sếp lớn của cơ quan nhà nước cũng như xí nghiệp cần tuyển người “nhậu giỏi” để làm phụ tá giúp mình “uống” trong các buổi nhậu giao tiếp … hãi thật!

Theo thống kê của Bộ Y tế Việt Nam (?) (dân tị nạn “phản động” ở hải ngọai nên biết là cái “Bộ chuyên môn” này đã có một lúc - những năm 1980’s - nhà nước siêu việt của ta gọi là “Bộ Các Thứ Bệnh” cho nó “ăn theo” với “Xưởng Đẻ “ và “Nhà ỉa ...” Sau đó vì bị dân chúng cười chế nhạo quá xá, nhà nước phải đổi tên lại cho “hoàn chỉnh” là “Bộ Y Tế”) mỗi năm cái quốc gia “ra ngõ đã thấy anh hùng” tiêu thụ khoảng 350 triệu lít rượu, trong đó 90% sản lượng là rượu nấu thủ công. Nên biết danh từ “rượu nấu thủ công” để chỉ Rượu Trắng (còn được gọi nhiều tên khác nhau như: Rượu Đế - rượu trắng nấu lậu trốn thuế được đem đi dấu ở các bụi cỏ lau, cỏ năng, cỏ đế khi bị “Tây đoan” (một loại cảnh sát của thực dân Pháp chuyên đi bắt rượu lậu) lùng bắt; Rượu Ngang – rượu lậu phải đi tắt về ngang để đem bán; Rưọu Quốc Lủi – bán lậu như con cuốc trốn lủi trong bụi, trái nghĩa cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng với “Rượu Quốc Doanh” của nhà nước…) Cứ tạm cho là thống kê của “Bộ Các Thứ Bệnh” (chắc chắn phải kể cả bệnh nhậu! và bệnh teo não!) nhà nước ta đúng thì trung bình dân tộc Việt Nam anh hùng tính đổ đầu từ già cho đến sơ sanh nốc cạn chai trên 3 lít rượu trắng mỗi năm (?) Úi chà chà! Thế có chết người không?

Không phải chỉ nốc rượu vào dạ dày là xong đâu. Uống rượu thì phải có “mồi” chứ ai mà uống rượu xuông? Chả thế mà các tiệm nhậu, ở mọi nơi, mỗi ngày sáng chế ra thêm nhiều món thực đơn nhậu từ phong phú đến kinh hãi: “đặc sản” thịt rừng (nai, heo rừng, cá sấu …), thịt chuột, cóc, nhái, ếch, lươn, rắn, thỏ, đuông, cua đinh, bọ cạp. Rừng Việt Nam càng ngày càng ít đi vì bị tàn phá khai thác không luật lệ, không nương tay thì lấy đâu ra “đặc sản” “hương vị quê hương” cung cấp cho hàng hà quán nhậu mỗi ngày đều đặn như thế. Ai có đủ khả năng phân biệt thật hay giả? Mà đã không có ai kêu ca than phiền gì về chuyện “đặc sản” thật hay giả thì thắc mắc làm gì cho mất thời giờ nhậu quý báu. Cộng thêm các tên gọi mênh mông tình dân và đậm đà thói đảng như: “món ăn ba miền,” “nước mắt quê hương,” “thịt bò tùng xẻo,” “ngọc dương tiềm thuốc bắc,” “cá sấu hoa cà,” “cá kèo nướng mọi,” “sò huyết rang me,” “gà quay lu ketchup, “dựng bò nấu bia,” “ngầu pín xắt lát …”

Rượu bia làm gan, dạ dầy, tim mạch, lục phủ ngũ tạng “banh ta lông” hết trơn hết trọi. Rượu làm thần kinh rối lọan, tâm thần như đang treo ngược trên cành cây - Không biết đầu mình đang đội trời hay đầu đang đội đất??? Đâu có ai buồn để ý đến hậu quả tai hại của việc uống rượu uống bia. Mới 30 tuổi đầu, giữa ban ngày ban mặt đã lăn đùng ra chết vì bệnh gan; hoặc đột ngột “tạ từ trong đêm” vì tim ngừng đập (“cardiac arrest”, hay là bị “thương mã phong?” Chỉ có trời biết). Rồi gia đình bợm nhậu quá cố đưa tin là bợm chết vì xui xẻo, trúng gió? (Gió “lào?”) Chưa tới 50 tuổi đã đột qụy tai biến mạch máu não, tàn phế vĩnh viễn. Đất nước còn trông mong vào sức lực và trí óc ở đâu ra để sản xuất, để thăng tiến giầu mạnh. Men rượu còn làm thay đổi cả cá tính con người, làm mất đi sự đàng hòang sự kính trọng. Rượu vào lời ra làm bạn nhậu gây gỗ thanh toán chém giết lẫn nhau; Rượu gây xâm phạm tình dục, bạo hành gia đình (say rượu đánh vợ đánh con dã man, vợ chém chồng …) tan hoang cửa nhà sau khi say xỉn; Chạy xe gây tai nạn lưu thông chết người cũng vì say xỉn. Những tệ nạn này các thơ phú văn chương lãng mạn; những tập phim bộ, phim kiếm hiệp bi tráng đâu có nhắc đến. Thật vậy. Thơ nhạc lãng mạn đã tạo nên những hình ảnh nam nhi với thần thái hào sảng uống rượu như nước lã; khác hẳ n đời sống thực tế của con người phàm tục say rượu, ói mửa, phờ phạc, mệt mỏi, mất hồn.

Đầu tiên hãy thử nghe ông thi sĩ Vương Hàn (xì thẩu này chỉ là quan văn), trói gà không chặt, còn mơ ngủ ngay trong ban ngày trời sáng, của thời thịnh Đường (thế kỷ thứ 8 sau Công Nguyên) ca ngợi sự bi tráng của chiến sĩ uống rượu trước khi ra trận như sau:

Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi.
(Lương Châu Từ - Vương Hàn)

Dịch nghĩa nôm là:

Rượu bồ đào cùng với chén lưu ly
Muốn uống nhưng tỳ bà đã giục lên ngựa
Say khướt nằm ở sa trường, bác chớ cười
Xưa nay chinh chiến mấy ai trở về.

Dịch ra thành thơ

Bồ đào rượu ngát chén lưu ly
Toan nhắp tỳ bà đã giục đi
Say khướt sa trường anh chớ mỉa
Xưa nay chinh chiến mấy ai về.
(Trần Quang Trân)

Rượu bồ-đào, chén dạ quang
Muốn say, đàn đã rền vang giục rồi
Sa trường say ngủ ai cười
Từ xưa chinh chiến mấy người về đâu
(Trần Trọng San)

“Xưa nay chinh chiến mấy ai về.” Nhận xét này của ông Hàn gàn bát sách luận gần đúng không cần phải bàn thêm. Bởi vì đi đánh trận khác xa với đi “shopping” hay đi dạo trong công viên. Trận mạc là chỗ tên bay đạn lạc chiến sĩ mất mạng dễ như không. Nhưng cái ông Hàn trói gà không chặt này không những đã xúi bậy mà còn có máu khôi hài: “Sa trường say ngủ ai cười.” Ậy! Uống rượu say khướt rồi vào chui phòng đắp chăn ngủ với vợ còn có thể chết (xin đọc lại tai nạn “âm thầm tạ từ trong đêm!” ở bên trên). Chứ ra trận mà say rượu thì chết là chắc chắn chăm phần chăm. Quờ quang nửa tỉnh nở mê đi ngơ ngơ giữa lằn tên mũi đạn thì không chết vì đạn của quân địch cũng chết vì đạn lạc của quân ta.

Bây giở nghe ông danh sĩ thứ hai – nhà thơ Nguyễn Bá Trác – cũng lại ca nỗi niềm bi tráng của chí sĩ tị nạn lưu vong thất thời qua bài “Hồ Trường:”

Hồ trường, hồ trường
Ta biết rót về đâu?
Nào ai tỉnh…
Nào ai say…
Chí ta biết, lòng ta hay…
Nam nhi sự nghiệp ư hồ thỉ
Hà tất cùng sầu đối cỏ cây…
(Hồ Trường – Nguyễn Bá Trác dịch thóat từ một ca khúc của Trung Hoa – tên là “Nam Phương Ca Khúc” - vào khỏang năm 1912)

Bài này đã làm những người yêu thơ rượu rất thích thú cái phong vị khảng khái mà bi tráng của kẻ sĩ vì vận nước phải dọc ngang trời đất (nói nôm na là đang sống đời tị nạn lưu vong) cho đền khi già lụ khụ, tóc bạc răng long (hay đầu hói răng gỉa) hết rồi mà vẫn thất chí; mượn chai rượu (cognac) để than thở với người đồng hưong… Riêng cá nhân tôi cũng là dân tị nạn vượt biển, vì không biết uống rượu và cũng không phải thi sĩ cho nên đọc và thấy bài thơ bất hủ này có vài vấn đề:

- Thứ nhất “Rót vào đâu?” Rượu thì phải rót vào chén hay vào ly hay cùng lắm là rót thẳng vào miệng chứ không thể rót lung tung được; hay đổ lầm vào mũi sặc sụa chết bỏ!

- Thứ hai, “Nào ai tỉnh, nào ai say?” Đã tính chuyện đi cứu nước thì luôn luôn phải “alert,” tỉnh táo như con sáo sậu. Chứ cứ say túy lúy thì ngay bản thân mình còn chưa cứu được nói gì đến chuyện trọng đại cứu nước cứu dân.

Bây giờ quay trở lại vấn đề say xỉn ở trong nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa ta…. Cán bộ cao cấp nhậu say xỉn xong ngày mai đi họp đại hội đảng hay hội nghị tổng kết thành quả thì chắc chắn phải được việc rồi; chứ anh thợ bần cố nông thành trì cách mạng say xỉn mà ngày mai phải đi làm công việc lao động sản xuất bằng tay chân ở nhà máy; phải sử dụng máy tiện, máy cắt, máy cưa thì cơ hội được nghỉ hưu non (tất nhiên là không lãnh lương) rất cao! Kể ra, cán bộ giầu có dư ăn dư mặc hay dân đen vô sản khố rách áo ôm đều say rượu khướt đằng nào cũng tiện cho nhà nước cả. Nếu tỉnh táo mạnh giỏi họ lại cắc cớ nghĩ ra việc phản tỉnh, nộp đơn xin bỏ đảng, đòi hỏi thêm quyền này quyền nọ, biểu tình kêu oan ăn vạ rất phiền toái làm mắt mặt mất mũi đảng và nhà nước trước các con mắt của quan sát viên ngoại quốc. Mà làm cái quái gì phải ngăn cấm việc liên hoan, uống rượu cho mệt xác; Chỉ tổ làm phương hại đến ý nghĩa của châm ngôn cao cả mà đảng và nhà nước ta đã hết lòng đề phát: “Độc lập, Tự do Hạnh phúc.”

Không hiểu lãnh đạo nhà nước sáng mắt hơn nghệ sĩ Văn Vỹ không chứ: Cái quang cảnh đời sống của dân càng khó khăn, dân càng nhậu mút mùa lệ thủy không phải là dấu hiệu tốt đánh dấu sự thăng tiến của “Kinh tế thị trường định hướng XHCN” đâu! Dân phải uống rượu nhiều để giải sầu, để cố quên đi cái thực tế quá cay đắng mà họ không thay đổi được! Nước xã hội chủ nghĩa anh em vĩ đại Liên sô trước đây cũng có tỉ lệ dân đen nghiện rượu (volka) cao nhất thế giới vì cùng một lý do; không phải vì họ sống đầy đủ, ấm no hay “tự do hạnh phúc” đâu!

Lãnh đạo cao cấp nhà nước đang bận tham nhũng vơ vét; đang bận củng cố địa vị ăn trên ngồi trốc, tất tật tận dụng đời bố củng cố đời con, cha truyền con nối; và quá bận tâm đến việc ngăn chặn các cao trào của nhân dân đòi quyền dân chủ (còn có nhiều nhóm phản động đòi xin tí huyết của lãnh đạo đảng…) Cán bộ cấp địa phương một mặt thì thì bận sách nhiễu dân chúng, một mặt chu đáo tiếp đón các phái đoàn từ trên xuống… Ngoài ra, không hề thấy có một biện pháp hay phương án nào để cảnh giác, để làm giảm thiểu hay giáo dục tệ nạn ăn nhậu tới bến mút chỉ này? Mặt khác, các báo in, điện báo (“internet”), phim ảnh còn thi đua nhau giới thiệu, quảng cáo các món ăn chơi và nhậu nhẹt, rủ rê bợm nhậu gia nhập các hội nhóm (clubs) nhậu… Trên toàn quốc, các nhà máy bia, nhà nấu cất rượu “chính qui” cũng như “chui” mọc lên như nấm. “Cầu” nhiều thì tất nhiên phải có “cung.” Sản xuất không đủ thì cứ việc nhập cảng thêm rượu bia từ nước ngoài vào cho đủ. Uống rượu không đủ nồng độ (vì thường có nhiều rượu giả!) thì cứ cho thêm thuốc rầy, cồn sống… vào để uống cho ói ra mật xanh, cho “tím cả chiều hoang biền biệt” mới đã.

Tóm lại, “Cách mạng vô sản vô địch” và tiếp theo là “Kinh tế thị trường định hướng XHCN” chỉ ban phát cho dân một thứ tự do duy nhất thật quí báu và ý nghĩa. Đó là “tự do ăn nhậu” (không cần biết là tiền lấy ra từ đâu để nhậu?). Tương lai và hy vọng thì mù mịt, nhưng rượu lúc nào cũng có sẵn và đầy đủ: Rượu đế ngâm sâm nhung, tắc kè, bìm bịp, rắn hổ, rắn ngũ xà, rắn cửu xà, bao tử nhím, hải mã … tha hồ uống cho bổ dương, bổ thận, bổ … nhào!

Tái bút:
“Đừng bao giờ mong uống rượu để nhận chìm nỗi buồn; bởi vì buồn biết bơi” (People who drink to drown their sorrow should be told that sorrow knows how to swim – Ann Landers)

TrầnVăn Giang