Friday, July 10, 2009

Mất Nước Là Phải ! - Đinh Lâm Thanh

Đinh Lâm Thanh

Jackson vừa nằm xuống, dù tiếc một nhân tài bạc mệnh nhưng không có thanh niên thiếu nữ Việt Nam nào ở hải ngoại quỳ lạy than van khóc lóc người ca sĩ da đen nầy như đám trẻ con ông cháu cha dưới chế độ cộng sản Hà Nội. Nhìn lũ con nít ăn no rửng mỡ nầy làm người ta nhớ lại, dưới chế độ cộng sản, lớp tuổi ông nội thì khóc Sít-ta-lin, cha chú khóc già Hồ ! Và bây giờ đến lượt con cháu của chúng thì khóc Mai-Cồ Rắc Sơn ! Trông những bức hình chúng khóc như một lũ hát xiệc.

Thấy thật đau lòng, vì:

- Hàng trăm công nhân làm việc dưới quyền bọn Tàu cướp nước, những người thợ vô hạnh nầy bị đuổi nhà cướp cơm, bị đánh đập chết người … có ai lên tiếng thăm hỏi hay đổ vài giọt nước mắt cho phân phận người dân nghèo Việt Nam ?

- Hàng ngàn ngư dân Việt Nam bị xua đuổi ra khỏi vùng đánh cá, bị đánh đập, bị đổ máu và bỏ mình ngay trên mảnh đất thân yêu Việt Nam của mình ! Nhà nước chẳng những không dám binh vực, can thiệp mà còn giấu kín để làm vui lòng quan thầy ! Có ai than khóc cho họ không ?

- Hàng vạn bộ đội ‘lính sữa’ đã ngã gục vì đánh nhau với Tàu cộng để bảo vệ các tỉnh cực Bắc vùng đất giáp giới Trung quốc. Thành phần đáng thương nầy bị thí như một loài thú chết đâu lấp đó ! Nhà nước bưng bít giấu nhẹm, dân chúng thì chẳng ai thèm nhỏ một giọt nước mắt, báo chí không lời thăm hỏi vì mọi chuyện tiết lộ ra sẽ bị quan thầy Tàu cộng quở trách ! Giới trẻ Việt Nam có ai khóc cho những người bạn vô phước nầy không ?

- Hàng trăm ngàn giời trẻ thân yêu phải bán mồ hôi, bán thân xác để sống. Họ chấp nhận đi làm nô lệ kiếm ngày hai bữa ăn, chịu lấy chồng già nua bệnh hoạn hầu có phương tiện giúp đở gia đình hoặc phải bán thân để nuôi miệng … Những tên bóc lột Singapore, Đại Hàn, Đài Loan tha hố vắt nước, đánh đập rồi tống thành phần đáng thương nầy ra đường hoặc bán những người vợ Việt Nam từ ổ điếm nầy đến động đĩ khác … Thanh niên Việt Nam phản ứng ra sao và suy nghĩ thế nào hởi các bạn trẻ ?

Đối với tôi, không cần đề cập đến bọn ‘con ông cháu cha’ làm gì mà xin nhắc nhở các bạn trẻ Thanh Niên Việt Nam, là những người có con tim rất nhạy cảm, có trí óc biết suy nghĩ … Các bạn hãy vùng dậy và xử dụng con tim cũng như khối óc để thể hiện tình người mà âm mưu văn hóa đỏ của cộng sản đã xóa bỏ từ lâu. Các bạn có thấy đau lòng khi đất nước đang nằm dưới tay giặc Tàu ? Người dân trong nước bị bỏ quên ? Tuổi trẻ bị chà đạp mà tập đoàn cộng sản chỉ biết tham nhũng và bóc lột người dân đến tận cùng xương tủy ?

Xin nhắc rằng, tương lai Tổ Quốc Việt Nam nằm trong tay các bạn trẻ chứ không phải ‘bọn con ông cháu cha’. Một mai đổi đời, chúng nó sẽ bỏ chạy ra nước ngoài và chính các bạn là những người sẽ ôm lấy một gia tài rách nát, nợ nần chồng chất, đạo đức đảo lộn, tình người thui chột và văn hóa mất gốc !
    Vậy, hãy can đảm đứng dậy làm lại lịch sử ngay từ bây giờ.
Cầu xin Ơn Trên và Hồn Thiêng Sông Núi phù hộ các bạn trẻ.

Đinh Lâm Thanh

Paris, 09.07.09

"Ngư dân VN vái lạy trước họng súng của hải quân Trung cộng"
Video source:http://mil.news.sina.com.cn/2009-07-02/0844557400.html







Thật đúng là thanh thiếu niên "xuống hàng chó ngựa" thời nay!. Nước mất chẳng khóc, khóc Mai Cồ phương xa


Hà Nội khéo dư nước mắt khóc người phương xa !!!

Ông khóc Xít-ta-lin….
Bố khóc Cáo Hồ ….
Giờ Con cháu khóc Mai Cồ Jackson !!!
Tuổi trẻ Hà nội lần đầu
Được phép rơi lệ khóc một người
Không phải là Đao phủ thủ !
Ôi Thủ đô đầy ắp tình người !
Việt Nam không phải con người, nên không ai khóc Việt Nam !
Dù Việt Nam đang bị lũ chó rừng Trung quốc
Nó vồ, nó xé, nó nhai, nó nuốt trửng,
Từ Bản Giốc, Nam Quan đến Hoàng Sa, Trường Sa,
Từ ngư dân Quảng Ngãi đến nông dân Đắc Nông, Lâm Đồng,
Hỡi ôi con cháu Cáo Hồ !!!
Nước mất chẳng khóc, khóc Mai Cồ phương xa.

Nước mất thì cười toe toét. Kẻ bá vơ không thân không thích mất thì khóc như mất của, đến như cha mẹ chết cũng chưa chắc khóc được vậy. Ôi, thanh niên, trí thức, rường cột, tương lai đất nước là như thế đó ...

Này, mấy chú bé ơi, đừng khóc nữa! Cái ông ca sĩ Mai cồ đó là "đế quốc Mỹ" đấy nhé. Ông ấy chỉ hát nhạc rock chứ không hát nhạc cách mạng đâu. Ông Mai cồ ấy lại còn chối bỏ màu da đen cao quý để đeo cái màu da trắng đế quốc nhục nhã vào mặt. Khóc ông ấy là "phản động" đấy, sai "đường lối" đấy. Để dành nước mắt mỗi năm khóc ngày hochiminh chết, lenin chết, mác chết.

Kẹt nỗi là ai cũng chỉ chết 1 ngày, mấy trự này chết tới 3, 4 ngày khác nhau, chả biết ngày nào chết thật, chết giả, cứ phải khóc hoài cũng mệt đấy. Tình cảm cao quý dành cho lãnh tụ mà cứ phải "điều chỉnh" theo đơn đặt hàng mãi cũng khổ!

Hiện nay có mốt mới là khóc cho các đồng chí tàu cộng đền tội trong trận Hoàng Sa, trận biên giới 1979, các trận Bạch Đằng, Đống Đa xa xưa nữa. Cứ để dành nước mắt đấy (nếu đủ vô liêm sỉ), đừng khóc. Phí !!!

Đây cũng là cách dậy dỗ con cháu của bác và đảng, chỉ cần tạo cho chúng nghĩ những chuyện vu vơ đừng suy nghĩ gì về hiện tình của đất nước, nếu để đám trẻ này nó sáng suốt biết được những việc làm mờ ám của đảng đang bán nước cho Tầu cộng và lũ quan quyền địa phương đang cướp nhà cướp đất của dân quê, khi bọn trẻ này nó quậy cũng phiền lắm. Âm mưu của bọn lãnh đạo đảng thâm độc lắm. Chúng không muốn cho dân biết những việc của đảng làm chừng nào tốt chừng nấy. Chúng chẳng cần dân ủng hộ đâu chỉ cần mấy trăm ngàn tên công an côn đồ trung thành với chúng sai làm gì cũng làm là đủ rồi !!!

Đây mới gọi là tàn dư của bọn chó chết cộng sản. Khi trước cha ông của chúng chửi người miền nam là "tàn dư Mỹ Nguỵ", Văn hoá đồi trụy...

Vì thế, chính những hình ảnh này đã nói lên bọn chó chết hồ chí minh và bè lũ tay sai là đãbuôn dân bán nước cầu vinh, để sinh sản ra lũ tư bản đỏ nên mới lòi ra cái đám đua đòi này. Nếu cộng sản không ngu dốt thì cả nước VN đã đứng hàng đầu của các nước ĐNA từ lâu rồi.
    Việt Nam Cộng Hòa Muôn Năm - Ngô Tổng Thống Muôn Năm.
    Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nói:
    "Đừng nghe những gì cộng sản nói.
    Hãy nhìn những gì cộng sản làm."
Than ôi có ai nghe và suy ngẫm lời của vị lãnh đạo đệ nhị VNCH đâu !!!
    THÊM MỘT NỐT NHẠC
    Nhân xem hình các em ở Hà Nội tưởng niệm ca, nhạc sĩ Michael Jackson

    Các em khóc,
    thương một người nghệ sĩ
    Có em nào thương khóc đời tù giam?
    Các em khóc,
    thương cho một người Mỹ?
    Có em nào thương khóc cả … Việt Nam?
    Mừng các em,
    dù “con Đoàn, cháu Đảng”;
    dù “vô thần” vẫn … rung động trái tim.
    Mừng các em
    “không” cuồng say thác loạn
    Giặc vào nhà, chớ lười lĩnh nằm im!
    Nhé các em!
    Xin thêm chút tình cảm
    Hãy cùng đau với vận nước thăng trầm
    Nhé các em!
    Thương bà con, chòm xóm
    Thương dân nghèo phải bán máu nuôi con
    Thương dân oan đang trăm đòn chí tử
    Thương quê hương đang cung điệu trầm buồn,
    Không “Rock, Pop”*. Lệ bao người chan chứa
    Nhé các em! Hãy thêm lòng biết ơn
    Bao công khó của tiền nhân dựng nước
    Máu Cha Ông, sử ghi lại lòng son
    Không phải để cho cháu con bán nước.
    Ta cũng tiếc một tài năng vừa mất
    Nhưng niềm đau rất lớn vẫn: San Hà!
    Ta cũng phục người đa tài, thành đạt
    Nhưng thương nhiều vẫn duy nhất: Việt Nam!

    Ý Nga, 30.6.2009.
    * Michael Jackson là một ca sĩ được giới trẻ yêu chuộng qua cách hát và trình diễn dòng nhạc “soul, Funk, disco, rock”; anh còn được vinh danh là vua nhạc “Pop”
    KHÔNG RIÊNG TÂY NGUYÊN

    Phá ách xâm lăng: Lê Thái Tổ!
    Dẹp thù hiển hách: Trần Nhân Tông!

    Quang Trung đánh Mãn: tan hồn phách!
    Phá Tống, bình Chiêm: Lý Nhân Tông!

    Máu tô hùng sử còn không,
    Mà quên công khó Cha Ông? Tà quyền?
    Tây nguyên! Biến động Tây Nguyên!
    Dân gào tiếng thét: Chủ Quyền Việt Nam!

    Một “bầy” học dở, bở làm
    Hoàng, Trường Sa mất chẳng thèm bận tâm
    Đường Lào, Cam Bốt: mặt nam,
    Phía tây: Tàu cũng tham lam “mua” rồi!

    Bắc phương chỉ cần hở “Môi”*
    “Răng” Bác, “răng” Đảng? Ôi thôi sá gì!
    Nguy cơ mất nước? Chí nguy!
    Hồ Ba Giang, “Beauxite” đỏ: lợi chi quốc phòng?

    Lâm Đồng cho đến Dak Nông,
    Ngụy trang Hán giặc: ngoài, trong chững chàng
    Bắc, Nam, Trung: đảng quy hàng,
    Thành “Chiêu Thống Mới” rước sang kẻ thù*

    Bao sư đoàn giặc lù lù
    Nhà Tu * lên tiếng, Nhà Tù rung rinh
    Lòng dân phẫn uất, bất bình
    Hại dân, phản quốc, lộng hành Việt gian

    Vùng lên trừng trị bạo tàn!
    Thăng Long, Vạn Kiếp huy hoàng sử xưa!
    Mê Linh cờ phất, trống khua
    Diên Hồng “Quyết chiến!” Người xưa chẳng lầm!

    Bạn ơi! Xưa bày, nay làm
    Bình Than Hội Nghị đồng tâm hào hùng
    Bạch Đằng Giang đã lẫy lừng
    Ải Chi Lăng, giặc cũng từng thất kinh,

    Sông Như Nguyệt với hùng binh,
    Đống Đa khí phách quân hành! Khắc ghi!
    Bến Chương Dương vẫn uy nghi!
    Xin đừng nhu nhuợc! Cứu nguy sơn hà!

    Ngoại xâm quyết chống! Không tha!
    Thương ca cùng hát: Giữ Nhà Việt Nam!

    Ý Nga.

    - Vua Trần Nhân Tông là vị hoàng đế thứ ba của đời Trần, vừa có tài, đảm lược, vừa nhân đức. Người đã từng trải qua hai lần đại chiến với quân Mông Cổ và đã cùng với Hưng ĐạoVương Trần Quốc Tuấn, chủ tọa cuộc hội nghị tối cao về quân sự tại Bình Than với các vương hầu, để quyết định cho sự sống còn của Việt-tộc thời ấy.

    - Vua Lê Thái Tổ là người lãnh đạo cuộc kháng chiến đánh đuổi quân Minh trong vòng 10 năm và thu hồi nền độc lâp vào năm 1428.

    - Đại đế Quang Trung chỉ trong vòng 7 ngày đã đánh tan gần 300 ngàn quân Mãn Thanh vào năm Ất Dậu 1789.

    - Vua Lý Nhân Tông được lịch sử ghi công đã 2 lần hiển hách: “PHÁ TỐNG, BÌNH CHIÊM”

    * Bến Chương Dương, Hàm Tử Quan, Vạn Kiếp, Thăng Long , Vân Đồn, Thiên mạc là những địa danh đã có những trận thắng lớn đánh quân Mông Cổ.

    * Ải Chi Lăng: nơi quân ta đã chém đầu hầu Nhân Bảo, tướng nhà Tống, dưới thời vua Lê Đại Hành và quân của Bình Định Vương Lê Lợi cũng đã chém đầu tên Liễu Thăng tại đây (trên ngọn đồi Mã Yên)

    * Sông Như Nguyệt: nơi Lý Thường kiệt chỉ huy, đánh chận được bước tiến ồ ạt của quân Tống, không cho tràn sang nước ta.

    * Đống Đa và Ngọc Hồi là hai nơi quân ta đánh với giặc Mãn, đã khiến Tôn Sĩ Nghị phải bỏ cả ấn tín mà chạy thoát thân.

    * Năm 1974: Tàu đã chiếm Hoàng Sa của Việt Nam

    Năm 1988: Tàu chiếm luôn Trường Sa.

    * Bộ Chính Trị CSVN, với dự án ngụy trang: Khai Thác “Beauxite’ ở Tân Rai (Lâm Đồng) và Nhân Cơ (Dak Nông) đã rước bọn lãnh đạo Tàu vào Nhà VN.

    * Những tù nhân chính trị và cũng là những vị chân tu đã khí khái chống lại CSVN từ bao năm qua như hòa thượng Thích Quảng Độ, linh mục Nguyễn văn Lý ...v.v…
    * Khẩu hiệu VC: “Môi hở răng lạnh”.
    ** Có biết thương khóc cho ngư dân Việt bị tàu cộng bắt không??
"Ngư dân VN vái lạy trước họng súng của hải quân Trung cộng"
Video source:http://mil.news.sina.com.cn/2009-07-02/0844557400.html



1958 - 2009







Siêu Gián Điệp “Mỹ Nhân Kế”

Source: Lượm trên NET

Tứ đại mỹ nhân của nước Tàu, Tây Thi,
Vương Chiêu Quân, Điêu Thuyền,
Dương Quý Phi
Đọc chuyện đời xưa để suy gẫm việc một số uỷ viên Trung Ương Đảng Việt Cộng bị TC gài độ mỹ nữ. Bị thâu hình và quay phim, để bây giờ phải riu ríu nghe lời quan thầy Bắc Kinh.

Tây Thi đứng đầu trong Tứ đại mỹ nhân của nước Tàu, gồm Tây Thi, Vương Chiêu Quân, Điêu Thuyền, Dương Quý Phi.

Đứng đầu trong Tứ đại mỹ nhân, Tây Thi là nữ gián điệp tình dục đầu tiên và nổi tiếng nhất trong lịch sử Nước Tàu, được Việt Vương Câu Tiễn đánh sang nước Ngô nhằm mê hoặc Ngô Vương Phù Sai ... Kết quả, Phù Sai mất nước, phải tự sát. Tây Thi hoàn thành sứ mệnh, vẻ vang trở về cố quốc.

Năm 494 trước Công Nguyên, nước Việt (ngày nay là Thượng Hải, Bắc Chiết Giang và Nam Giang Tô) bị nước Ngô đánh bại, phải cầu hòa. Việt Vương Câu Tiễn phải sang nước Ngô làm con tin trong 3 năm. Nhẫn nhịn chịu nhục, Việt Vương Câu Tiễn tìm mọi cách lấy lòng Ngô Vương Phù Sai.

Chuyện kể rằng một lần Ngô Vương Phù Sai bị bệnh, Việt Vương Câu Tiễn đến thăm, không ngần ngại nếm phân và nước tiểu của Ngô Vương Phù Sai. Thất kinh, Ngô Vương Phù Sai tròn mắt hỏi Việt Vương Câu Tiễn sao lại làm thế ... Việt Vương Câu Tiễn đã trả lời rằng: “Thần nếm phân và nước tiểu là có thể đoán được bệnh tình. Nếu có vị ngọt, tức là bệnh tình nặng lên. Nếu có vị đắng, tức là bệnh tình đang thuyên giảm. Phân và nước tiểu của bệ hạ có vị đắng, chắc chắn bệ hạ sắp khỏi”.

Cảm thấy kỳ quái, Ngô Vương Phù Sai muốn khảo nghiệm liền bảo một hoàng tử nếm thử phân và nước tiểu. Thấy hoàng tử nhăn mặt, Ngô Vương Phù Sai than rằng: “Thân như cha con mà cũng không bằng tình của Câu Tiễn”, từ đó càng tín nhiệm Câu Tiễn, không lâu sau thì thả Câu Tiễn về nước ...

Trở về cố quốc, bề ngoài Việt Vương Câu Tiễn giả vờ tuân phục, đều đặn triều cống, nhưng bên trong vẫn nuôi chí phục thù, trọng dụng 2 đại thần là Phạm Lãi và Văn Chủng, cùng bàn kế tiêu diệt nước Ngô, bí mật luyện tập quân đội, tích trữ quân lương, đoàn kết dân chúng. Văn Chủng còn đưa ra 9 kế sách diệt Ngô, trong đó có việc nắm chắc nhược điểm của Ngô Vương Phù Sai là hoang dâm, hiếu sắc.

Để làm việc này, Việt Vương Câu Tiễn đã phải cất công cử người tìm mỹ nữ trong cả nước. Tây Thi là người con gái đẹp nhất trong số mỹ nữ mà Việt Vương Câu Tiễn triều cống sang nước Ngô. Tương truyền, Tây Thi đẹp đến nỗi khi nàng nhăn mặt, đàn ông vẫn như bị hút hồn. Không chỉ vậy, sắc đẹp của nàng còn khiến những đàn cá nhìn thấy bóng nàng soi xuống mặt sông say mê đến quên cả bơi, dần dần lặn xuống đáy sông. Chính tích “Tây Thi trầm ngư” bắt nguồn từ việc này.

Ở nước Ngô, Tây Thi tìm mọi cách lôi kéo Ngô Vương Phù Sai bỏ bê chính sự, hưởng lạc. Ngô Vương Phù Sai chẳng thể cưỡng lại sự quyến rũ của người đẹp, ngày đêm chỉ nghĩ tới việc làm người đẹp thỏa mãn. Những lầu, những đài liên tục được dựng lên, không chỉ ngốn mất của ngân khố bộn tiền mà còn khiến nhân dân cực khổ trăm bề.

Trung thần nước Ngô là Ngũ Tử Tư liên tục can gián, nhưng Ngô Vương Phù Sai đều bỏ ngoài tai, thậm chí còn buộc Ngũ Tử Tư phải tự sát. Trước khi chết, Ngũ Tử Tư yêu cầu được treo đầu ở cổng thành để có thể nhìn quân nước Việt tiến đánh, tiêu diệt nước Ngô như thế nào.

Lời nói của Ngũ Tử Tư quả nhiên ứng nghiệm. Năm 473 trước Công nguyên, Việt Vương Câu Tiễn xuất binh đánh nước Ngô. Ngô Vương Phù Sai thất bại, cầu hòa. Việt Vương Câu Tiễn không chấp nhận. Ngô Vương Phù Sai đành phải tự sát. Trước lúc lâm chung, Ngô Vương Phù Sai dặn những người xung quanh rằng: “Sau khi ta chết hãy lấy một tấm khăn phủ lên mặt ta bởi khi xuống dưới suối vàng, ta chẳng còn mặt mũi nào nhìn Ngũ Tử Tư nữa”.

Nước Ngô bị tiêu diệt, Tây Thi hoàn thành sứ mệnh của một nữ nhi yếm thắm đối với Tổ quốc, vẻ vang trở về nước Việt. Tuy nhiên, sau khi Tây Thi trở về nước Việt, số phận ra sao, hiện vẫn chưa có được sự thống nhất. Có người bảo Tây Thi và Phạm Lãi đã về quê sống ẩn dật. Tây Thi vốn là tình nhân của Phạm Lãi, nhưng vì nghiệp lớn cứu quốc đã hi sinh tình yêu và tuổi thanh xuân. Nước Ngô không còn, hai người có cơ hội gần nhau.

Phạm Lãi đã nói với Tây Thi rằng: “Câu Tiễn, con người này có thể chung hoạn nạn, nhưng không thể cùng hưởng sự an lạc. Khi thỏ chết, người ta cũng giết chó săn. Chúng ta không thể ngồi đó đợi nguy hiểm, chi bằng hãy cùng nhau cao chạy xa bay”. Hai người, sau đó đã lên thuyền ngao du thỏa chí thuyền quyên. Tương truyền, Phạm Lãi sau này chuyển sang làm ăn buôn bán và phát tài lớn, Tây Thi trở thành một “phu nhân” giàu có.

Cũng có người nói rằng, Tây Thi về nước Việt hôm trước, tối hôm sau đã bị Việt Vương Câu Tiễn gọi vào cung “hầu vua ngủ”. Việt Vương Câu Tiễn nói với Tây Thi rằng: “Phù Sai thỏa thê với nàng, tại sao ta lại không được nhỉ?” ...

Tây Thi, cuối cùng, vẫn là một công cụ thỏa mãn nhục dục ... Nhưng việc Tây Thi ở bên Việt Vương Câu Tiễn đã bị hoàng hậu coi là một mối họa không thể để lâu. Bà ta đã gọi Tây Thi đến, sai người dìm chết.

Vài sự kiện dẫn đến CSVN bán nước

Sau vụ CSVN bán nước cho TC, theo lời ông Hoàng Minh Chính cho biết thì không ai biết được ai trong bộ chính trị đã ký tên trong vụ bán nước nầy. Bộ chính trị CSVN đã dấu nhẹm chuyện nầy và Bí Mật Đã Được Bật Mí và sau đây là những diễn biến về cuộc Bán Nước như sau:

1. Lê Khả Phiêu bị TC gài Mỹ Nhân Kế lấy cô Trương Mỹ Vân (Cheng Mei Wang) lúc Lê Khả Phiêu sang thăm TC năm 1988 và sanh được một bé gái. LKP không đem con về vì sợ tai tiếng đưa đến nhiều lần TC gửi văn thư đòi lấn vùng biển vào tháng 01/1999. Đồng thời đòi đưa ra ánh sáng vụ nầy nếu LKP không hợp tác. Và buộc Lê Khả Phiêu phải hạ bút ký bản hiến biển ngày 30/12/1999.

2. Ngày 31/12/1999 phái đoàn TC cầm đầu do ông Tang Jiaxuan và tình báo TQ sang Việt Nam, họ gặp kín ông Lê Khả Phiêu bàn thêm về vấn đề hiến đất.

3. Ngày 25/12/2000, Lê Khả Phiêu phái Nguyễn Duy Niên sang TC, ông Nguyễn Duy Niên cho biết Lê Khả Phiêu đã đồng ý việc hiến thêm đất. TC nghe tin rất hoan hỉ mở tiệc chiêu đãi Nguyễn Duy Niên một cách nồng nhiệt với nhiều Cung Tầng Mỹ Nữ ở nhà khách Diao-yu-tai ăn nhậu cùng ông Ngoại Trưởng Tang Jiaxuan .

4. Bộ Trưởng TC Tang Jiaxuan gửi thư kín nhắn tin muốn gặp Bộ Trưởng CSVN tại ThaiLand khi ông viếng thăm nước nầy. Ngày 26/07/2000. Ông Nguyễn Duy Niên đáp chiếc Air Bus bay từ phi trường Nội Bài vào lúc 0647 giờ sang Thái Lan gặp Bộ Trưởng Ngoại giao TC tại khách sạn Shangri-Hotel Bangkok phía sau phòng Ballroom 2. Cuộc gặp rất ngắn ngủi. Tang giao cho Niên một chồng hồ sơ đòi CSVN hiến thêm đất, biển trong hồ sơ ghi rõ TQ đòi luôn 50/50 lãnh hải vùng Vịnh Bắc Việt, đòi Viet Nam cắt 24 ngàn Km2 vùng biển cho TQ. Ngày 28/07 bộ chính trị nhóm chóp bu họp kín.

5. Sau 2 tháng họp kín và bàn bạc. Bộ chính trị CSVN cử Phan Văn Khải qua gặp mặt Lý Bằng. Phan Văn Khải bay chuyến máy bay sớm nhất rời Việt Nam ngày 26/09/2000 qua Bắc Kinh và được xe Limo chở từ phi trường Bắc Kinh về Quảng Trường Nhân Dân vào trưa hôm đó. Nhìn thấy mặt Khải tỏ vẻ không hài lòng và hoan mang về vụ hiến đất (Điều nầy chứng tỏ Khải không rõ chuyện nầy). Lý Bằng cho Khải biết là hai tay Lê Khả Phiêu và Giang Trạch Dân đã gặp nhau 2 lần cho vụ hiến đất rồi. Lý Bằng ôm chặc PVK và khen đảng CSVN làm việc rất tốt và ông cho biết là đã có Nông Đức Mạnh (lúc đó là chủ tịch Quốc Hội DCSVN) đã đi đêm sang TC vào tháng 04/2000 và Lý Bằng đã gặp lại Nông Đức Mạnh, vào tháng 8 năm 2000 ở New York Hoa Kỳ. Lý Bằng cho biết Nồng Đức Mạnh phải được cử làm Tổng Bí Thư đảng CSVN sau khi Lê Khả Phiêu xuống, nếu không thì sẽ bị TC 'đòi nợ cũ'. Khải trước khi về vẫn khước từ vụ hiến vùng biển VN và nói với LB là sẽ xem lại sự việc ... Lý Bằng nhăn mặt bắt Khải ngồi chờ, vào gọi điện thoại, nói gì trong đó và trở lại nói là Chủ Tịch Giang Trạch Dân muốn gặp Khải tại Zhong-nai-hai và sau đó Khải được đưa đi gặp GTD và cho ông Zhu Rongji hù dọa Khải nói : TC đã nắm trong tay Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh ... nếu không nghe lời TQ Khải sẽ bị tẩy chay và coi chừng bị 'chích thuốc'. Khải cuối đầu và run sợ, sau đó đòi về. Trước khi Khải về, một lần nửa Giang Trạch Dân nhắn Khải gửi lời thăm Lê Khả Phiêu và Nông Đức Mạnh chứ không nhắc tới tên người khác trong Quốc Hội CSVN. Khải không được khoản đải như một vị quốc khách vì tính tình bướng bỉnh vì không nghe lời đàn anh ...

6. Vào ngày 24/12/2000, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao VN Lê Công Phụng được Trần Đức Lương phái âm thầm đến TC gặp tình báo của TC là ông Hoàng Di, ông nầy là cánh tay phải của Bộ Trưởng Ngoại Giao TC. Ông ta nói tiếng Việt rất rành. Hai bên đã gặp nhau ở một địa điểm X gần biên giới Việt, (Tỉnh Móng Cái Việt Nam).. Theo bản báo cáo cho bộ chính trị CSVN, ông Lê Công Phụng Cho biết lúc đầu ông Hoàng Di vẫn khăn khăn đòi chia 50/50 với Việt Nam về vùng biển Vịnh Bắc Việt 'Beibu Bay' đòi lấy luôn đảo Bạch Long Vĩ sau đó ông Phụng, được bộ chính trị dặn trước là xin lại 6 % của Vùng biển gần khu vực Bạch Long Vĩ vì đã được lâu đời là của Việt Nam. Kết Quả cuộc đi đêm Việt Nam còn lại 56 % Vịnh Bắc Việt và mất đi 16 ngàn sq Km vùng vịnh cho TC.

7. Ngày 25/12/2000, ông Trần Đức Lương rời Hà Nội qua Bắc Kinh gặp Giang Trạch Dân và được đưa về Thành Bắc của Quảng Trường Nhân Dân, theo tài liệu lấy được của tình báo TC. Trần Đức Lương và Lê Khả Phiêu chính thức quyết định thông qua bản hiệp ước hiến đất bất chấp lời phản đối của nhiều người trong quốc hội. Phe thân Nga và Phe Miền Nam đã không đủ sức đấu với Lê Khả Phiêu và Trần Đức Lương. Bản hiến chương hiến đất cho TC được chính Giang Trạch Dân và đảng CSTQ trả cho số tiền là 2 tỉ usd được chuyển cho Việt Nam qua hình thức Đầu Tư. Đảng CSTQ chỉ thị cho đảng CSVN sẽ phải làm gì trong kỳ đại hội đảng thứ 9 vào tháng 3 năm 2001.

8. Ngày 26/12/2000 vào lúc 1400 giờ, Lý Bằng được cận vệ đưa tới gặp Trần Đức Lương ở Quảng Trường Nhân Dân (QTNN). Lý Bằng cho Lương biết là số tiền 2 tỉ dollar để mua 16 ngàn km2 vùng vịnh Beibu của Việt Nam là hợp lý. Trần Đức Lương cám ơn đảng CSTQ về số tiền nầy. Số tiền 2 tỉ đồng nầy được Lương đem về để làm bớt sự phẩn nộ của Khải, Kiệt và những nhân vật khác trong quốc hội CSVN. Ông Lý Bằng nhắc lại chuyện TC đã bán vũ khí và hổ trợ cho đảng CSVN trong thời gian chiến tranh và số nợ trên TC dùng để trao đổi mua lại vùng đất Bắc Sapa của Việt Nam, Ải Nam Quan, Bản Dốc, Cao Bằng ... Thêm lần nữa Lý Bằng chỉ gửi lời thăm Lê Khả Phiêu và Nông Đức Mạnh ! Sau đó Lương được mời lên xe Limo và đưa về Zhong-nan-hai để gặp Zhu Rongj. Zhu Rongji không nói gì khác hơn là nhắc lại số tiền 2 tỉ đồng sẽ được giao cho Việt Nam sau khi Lương trở về nước.

9. Ngày 26/02/2001 Nguyễn Mạnh Cầm bay sang TC để gặp ông Qian Qichen tại đảo Hải Nam. Nguyễn Mạnh Cầm cám ơn TC đã mua vùng Vịnh Bắc Việt của Việt Nam (Beibu Bay) với giá 2 tỷ usd.

Thursday, July 9, 2009

Phải đập tan ý đồ “nhuộm đỏ” Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại của Việt Cộng - Đặng thiên Sơn

Đặng thiên Sơn

Khi ngồi bàn chuyện “chống cộng ” tại hải ngoại nhiều người nói rằng, ngày nay khó biết được ai thật lòng có cùng chung lý tưởng với mình. Điều này đúng chớ không sai. Và vấn đề càng trở thành nhạy cảm hơn, phức tạp hơn khi chung quanh chúng ta có quá nhiều thành phần gọi là “Người Việt hải ngoại”.

Để giải quyết từng cái khó, vấn đề ở đây là làm sao mọi người phải nhận ra được dã tâm của Việt Cộng, phải nhận ra được thành phần nào là người Việt tỵ nạn chân chính, thành phần nào là người Việt tỵ nạn cộng sản trá hình và thành phần nào là người Việt đang sống chung quanh chúng ta thuộc loại nguy hiểm cần phải cảnh giác, cần phải lưu ý tới. Nếu bình tâm giải đáp được từng gút mắc, thì chúng ta mới mong giữ được tuyến chống cộng về lâu về dài. Chớ còn lấp lững, cả nễ, lừng khừng thì tuyến phòng thủ sẽ bị Việt Cộng chọc thủng, dẫn đến thảm họa cho tiền đồ đấu tranh của dân tộc.

Hơn 30 năm qua, đến giờ phút này thì mọi người ai cũng nhìn thấy ý chí phấn đấu, lòng kiên trì chống cộng của người Việt quốc gia hải ngoại. Lẽ đương nhiên Việt Cộng trong nước cũng thấy được điều này và chúng đang tìm đủ mọi cách để tiêu diệt hàng ngũ người Việt quốc gia hải ngoại bằng mọi giá.

Nhìn chung, ai cũng nhìn thấy thành phần người Việt sinh sống tại hải ngoại gồm có:

- Những người tỵ nạn cộng sản chân chính.

- Những người làm kinh tế chớ không phải tỵ nạn cộng sản.

- Những cán bộ Việt Cộng được cài đặt nằm vùng và Việt gian đón gió trở cờ.

- Những du học sinh vừa còn đi học và sau khi tốt nghiệp chương trình học họ tìm đủ mọi cách để ở lại hải ngoại.

Người Việt tỵ nạn cộng sản chân chính, là thành phần có tư tưởng không chấp nhận Chủ Nghĩa Cộng Sản. Họ luôn luôn giữ vững trong lòng căn cước tỵ nạn chính trị và lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng thân thương của đời mình. Thành phần này là Quân - Cán - Chính và một số Dân chúng miền Nam từng sống dưới chế độ tự do Việt Nam Cộng Hòa. Đây là những người có thể nói “không đội trời chung” với bọn Việt Cộng hại dân, bán nước. Họ chính là những nạn nhân trực tiếp hay gián tiếp của Việt Cộng mà bản thân và gia đình đã bị Việt Cộng “đả thương” làm cho sống dở chết dở từ trong cho tới ngoài, từ tư tưởng cho tới tài sản.

Những người vì lý do kinh tế, là những người không có lập trường chính trị. Thời buổi nào cũng vậy, đối với họ chỉ có tiền là trên hết. Chủ nghĩa quốc gia dân tộc, chủ nghĩa cộng sản, tự do, độc tài và cờ máu hôi tanh Việt Cộng hay cờ quốc gia không có gì khác biệt ngoài môi trường thuận lợi cho họ “hốt bạc”. Tại hải ngoại có rất nhiều hạng người này, họ vừa kiếm ăn tại Mỹ vừa đem tiền về đầu tư tại Việt Nam để kiếm thêm.

Thành phần cán bộ Việt Cộng nằm vùng là số đảng viên, cán bộ được giao phó công tác gián điệp từ lâu. Đây là số người đã được đảng và nhà nước VC cài đặt từ trước năm 1975, cho đến ngày nay bọn chúng hoạt động dưới quyền điều động của các Tòa Đại Sứ, Tòa Lãnh Sự VC. Bên cạnh bọn Việt Cộng có thẻ đảng là bọn Việt gian chó săn, chim mồi. Điển hình dễ thấy nhứt là đám người trong cái gọi là “sáu chính đảng”. Bọn người này đã từng là Quân - Cán - Chính và Dân chúng Việt Nam Cộng Hòa nhưng nay đã trở cờ làm tay sai, chạy hiệu cho Việt Cộng .

Cuối cùng là thành phần người ta tưởng rằng không đáng ngại, đang được người thân ùn ùn tìm cách đưa sang vì nghĩ rằng vô tội. Nhưng xét cho cùng, thành phần này hết sức nguy hiểm cho Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại trong chuỗi dài đấu tranh chống cộng từ bây giờ cho đến về sau. Đó là những du học sinh.

Các Du học sinh Việt Nam có phải là những người trong Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh và họ đang là đối tượng để chuẩn bị vào làm đảng viên đảng Cộng Sản Việt Nam hay chỉ thuần túy là những du học sinh bình thường hay không ? Điều này không quan trọng bằng họ là ai, từ đâu họ xuất hiện trong cộng đồng người Việt hải ngoại.

Du học sinh có nhiều loại, như loại con giòng cháu giống chính thống ba đời của “bác và đảng”, loại dây mơ, rễ má với “bác và đảng”, loại nhân dân “có công với cách mạng”. Tuyệt nhiên trong các du học sinh không có loại con, cháu của “ngụy quân, ngụy quyền”. Cho dù dưới bất cứ hình thứ nào cũng không thể phủ nhận “Du học sinh là những người được đảng Cộng Sản Việt Nam ưu đãi”. Họ được ưu đải có lý do. Lý do dễ thấy, dễ hiểu nhất vì họ đã được huấn luyện trong môi trường vừa hồng vừa chuyên ngay từ thời “thiếu nhi quàng khăn đỏ” .

Nhiều người đã vội vã nghĩ rằng đời sống xã hội, sách vở về nhân bản, về tự do, về dân chủ tại hải ngoại là liều thuốc tiên sẽ chuyển hóa tư tưởng các du học sinh. Nên không chóng thì chày thành phần này sẽ “nghiêng” về lập trường tự do, nhân vị con người. Nói một cách khác, các du học sinh sẽ ủng hộ Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại trên phương diện chống cộng, đấu tranh cho một nước Việt Nam không cộng sản. Nhưng bao giờ thì họ “chuyển hóa”. Không ai trả lời được, cũng như số người suy nghĩ như trên đã quên rằng khi lên đường du học, các du học sinh đã được đào tạo, đã được cấy sinh tử phù “Học tập và làm theo gương bác Hồ”. Hơn nữa, liều thuốc chuyển hóa không phù hợp với tâm lý của các du học sinh khi họ đang coi “bác và đảng” là thần tượng trong việc “chống Mỹ cứu nước” và là “ân nhân” của họ. Trong khi ấy, thử hỏi Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại đã giúp đỡ gì cho họ khi cha mẹ, anh em, bà con xa, gần của họ đang hưởng những đặc quyền, đặc lợi do đảng Cộng Sản Việt Nam cung cấp. Đây là giá trị thực tế các du học sinh không thể phủ nhận. Cho nên, những ai đặt vấn đề cảm hóa họ là chuyện ảo tưởng, là chuyện mộng mơ. Ngược lại, hình như nhiệm vụ các du học sinh được giao phó nếu không muốn nói là cảm hóa người Việt quốc gia nên quên dĩ vãng, quên quá khứ.

Nếu thấy rằng du học sinh là thành phần nguy hiểm trong CĐNVQGHN, thì chúng ta mới có cái nhìn đúng đắn trong đấu tranh. Với lòng bao dung, người Việt hải ngoại không thù hằn tuổi trẻ. Nhưng vì tiền đồ dân tộc trước hiểm họa xâm lăng của Tàu Cộng từ biển cho tới đất liền, chúng ta không thể dễ dãi, thờ ơ để cho kẻ thù lợi dụng tuổi trẻ. Cho nên sự sáng suốt, sự can đảm nhìn nhận sự thật để phanh phui tình cảm đúng mức là điều cần thiết. Có như vậy, thì người Việt quốc gia mới ngăn chận được ý đồ nhuộm đỏ cộng đồng người Việt hải ngoại của Việt Cộng.

Với số lượng du học sinh Việt Cộng cho đi ào ạt như hiện nay, đã cho thấy đây là một sự kiện nằm trong chiến lược khống chế CĐVNHN của Việt Cộng. Sự nguy hiểm mà mọi người cần phải quan tâm là du học sinh sống trà trộn trong nhà thân nhân, trường học, nhà hàng, chợ búa, tiệm tạp hóa, v.v… được kể là mạng lưới tai mắt của VC. Chúng ta nên nhớ rằng khi cho các cựu tù nhân chính trị ra đi VC đã bắt làm 5,7 thứ giấy cam kết, thì các du học sinh chắc chắn sẽ không tránh khỏi có những ràng buộc chặt chẻ hơn khi sinh mạng của họ nằm trong vòng kềm chế, kiểm soát, theo dõi và chỉ huy của các Tòa Đại Sứ, Toà Lãnh Sự.

Nếu cứ ngại ngùng, sợ gây ra ngộ nhận, sợ mất lòng để rồi ngậm miệng không dám nói lên những điều cần nói sẽ trở thành vô tình tiếp tay với âm mưu thâm độc của VC. Điều mà chẳng ai muốn. Cho nên nói thẳng để xây dựng, để bảo vệ tiền đồn chống cộng vững mạnh là điều cần thiết.

Chúng ta nghĩ sao, với sự kiện 10 năm gần đây cờ máu Việt Cộng xuất hiện ở những trường học từ trung học cho đến đại học nơi có du học sinh VN theo học. Chúng ta hình dung thế nào, về vai trò của các du học sinh ở những trường học này. Phải chăng đối với những du học sinh thì cờ đỏ sao vàng là biểu tượng thiêng liêng gần gủi với họ, còn cờ vàng ba sọc đỏ là một cái gì xa lạ. Nếu không muốn nói thêm, du học sinh đã được nhồi sọ “cờ vàng ba sọc đỏ là tàn dư xấu xa của Mỹ - Ngụy”!!!...

Đặng thiên Sơn (09 tháng 7/2009)