Sunday, June 7, 2009

Luật sư Lê Thị Công Nhân bị bệnh trong tù

Luật sư Lê Thị Công Nhân bị bệnh trong tù, không có thuốc chữa trị
Saturday, June 06, 2009


Nữ luật sư Lê Thị Công Nhân bị kêu án 4 năm tù trong phiên xử sơ thẩm ngày 11 Tháng Năm 2007 rồi giảm xuống còn 3 năm tù 3 năm quản chế trong phiên xử cuối Tháng Mười Một 07 chỉ vì đấu tranh đòi tự do dân chủ và nhân quyền. (Hình: AFP/Getty Images chụp qua màn truyền hình trực tiếp phiên tòa hiếm hoi mà báo chí ngoại quốc được dự).

HÀ NỘI (NV). - Nữ Luật Sư nhân quyền Lê Thị Công Nhân đang bị chứng bệnh mắt và sự đau nhức ở trong tù nhưng không được chữa trị.

Trong lần thăm con gái mới đây, bà Trần Thị Lệ cho hay như vậy về tình trạng sức khỏe của nữ Luật Sư Lê Thị Công Nhân đang bị giam giữ tại nhà tù tỉnh Thanh Hóa.

“Khi thăm con gái hồi giữa tháng, con tôi cho biết bị đau nhức rất nhiều và trên mắt có một cái mụn nên tôi rất lo”. Bà Trần Thị Lệ nói với báo Người Việt.

Thỉnh thoảng, theo lời bà Lệ, báo chí trong nước đăng tin cho biết mắt của người ta có cả giun sán lên tới đây vì tình trạng ăn uống mất vệ sinh và kham khổ. Trứng giun trứng sán đi vào máu rồi luân lưu chạy lên tới mắt và phát triển rồi nằm trong một cái bọc ở đó.

“Ðiều này làm cho tôi lo ngại và đã làm đơn xin họ cho con tôi đi ra bệnh viện bên ngoài khám và chữa bệnh”. Bà nói.

L.S Nhân bị chứng viêm mũi mãn tính từ trước khi ở tù nên phải uống thuốc thường xuyên. Bà Lệ vẫn gửi thuốc vào trong tù cho con mỗi khi đi thăm và tiếp tế mỗi tháng một lần.

Theo lời bà Lệ, nhà tù chỉ có một số thuốc chữa trị một vài loại bệnh thông thường chứ không có khả năng và thuốc men chữa trị các chứng bệnh đòi hỏi đến chuyên môn của bác sĩ và thuốc đặc trị, chưa nói tới chuyện cần giải phẫu. Bà cho hay phải chờ xem họ cứu xét lá đơn xin chữa bệnh ra sao và phải mất cả tháng nữa may ra mới biết kết quả. Khi đó, bệnh có thể nặng thêm trong khi thuốc chữa trị không có.

Hiện L.S Nhân đang bị giam chung với khoảng 60 người trong một căn phòng chật hẹp mà mỗi người chỉ được chia cho bề ngang 80cm, chiều dài 2m.

“Bây giờ là mùa nóng, gió Lào thổi rất nóng mà từng ấy con người phải cài vào nhau trong một phòng tù nhỏ như vậy thì phải hiểu là người ta phải chịu đựng như thế nào”. Bà nói.

Khi được hỏi về tình trạng trong tù, bà Lệ cho hay con gái bà chỉ cho biết “vẫn vậy, không có gì thay đổi” và chỉ quan tâm về chuyện bên ngoài. Trước đây, L.S Nhân từng cho hay tất cả các nữ tù đều phải múc nước giếng tắm truồng ở giữa trời bất kể trời nóng gắt mùa Hè hay giá lạnh cắt thịt mùa Ðông.

Luật Sư Lê Thị Công Nhân, năm nay 30 tuổi, bị vu cho tội “Tuyên truyền chống nhà nước” CSVN theo điều 88 của Luật Hình Sự trong khi hiến pháp thì nói người dân có quyền tự do báo chí, tự do hội họp, tự do lập hội.

Phiên tòa sơ thẩm ngày 11 Tháng Năm 2007 đã kêu án 4 năm tù và ba năm quản chế. Cùng một vụ án, Luật Sư Nguyễn Văn Ðài bị 5 năm tù và 4 năm quản chế.

Trước sự đả kích mạnh mẽ của thế giới, chế độ Hà Nội đã giảm án tù 1 năm cho mỗi người trong phiên xử phúc thẩm cuối Tháng Mười Một 2007. Các luật sư biện hộ đã nêu ra cho thấy tòa án CSVN đã hoàn toàn vi luật trong thủ tục hình sự tố tụng cũng như các sự gán ghép tội trạng đều khiên cưỡng và hoàn toàn vu cáo. Ðây chỉ là sự dàn dựng để chế độ Hà Nội bỏ tù những ai dám thách đố quyền lực thống trị độc tài của đảng CSVN nên họ sẵn sàng xài luật rừng để đạt điều họ muốn.

Trước khi có phiên tòa phúc thẩm, Nguyễn Tấn Dũng công du Ba Lan (giữa Tháng Chín 2007). Khi bị báo chí nước này chất vấn về tình trạng vi phạm nhân quyền và vụ án Lê Thị Công Nhân, Nguyễn tấn Dũng đã nói rằng nếu nước Ba Lan nhận, chế độ Hà Nội cho L.S Nhân đi ngay.

Tuy nhiên, L.S Lê Thị Công Nhân đã cương quyết từ chối. Hơn một lần, Bộ Công An CSVN cử người tới điều đình với L.S Nhân và cả với bà Trần Thị Lệ yêu cầu bà thuyết phục con gái, đề nghị “nhận tội và xin khoan hồng” thì sẽ được trả tự do sớm. Tuy nhiên, L.S Nhân đã cương quyết từ chối.

Trong một lần tiếp xúc với báo Người Việt, bà Lê cho hay viên chức Bộ Công An CSVN đem đến cả giấy và bút sẵn sàng để bà viết đơn “kiến nghị” thay cho con gái xin “khoan hồng”. Nhưng bà cho hay phải hỏi ý kiến con gái.

Trước khi bị bỏ tù, nữ Luật Sư Lê thị Công Nhân từng tuyên bố sẽ không bao giờ đầu hàng hay thỏa hiệp với một chế độ không tôn trọng quyền làm người của người dân.

Ðược biết, trong các cuộc đối thoại nhân quyền với chế độ Hà Nội, chính phủ Hoa Kỳ cũng như Liên Âu đều coi trường hợp L.M Nguyễn Văn Lý, L.S Lê Thị Công Nhân, L.S Nguyễn Văn Ðài là những trường hợp điển hình và quan tâm hàng đầu đòi phải được trả tự do tức khắc.

Nguồn: http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=96105&z=1

Saturday, June 6, 2009

“Đảng cộng sản Việt Nam” khôn nhà, dại chợ - Song Hà

“Đảng cộng sản Việt Nam” khôn nhà, dại chợ - Tổ Quốc có bao giờ nhục thế này chăng?

Song Hà

“Khôn nhà – dại chợ” là câu ngạn ngữ người ta hay dùng để chỉ những kẻ chỉ biết ích kỷ cho mình, tranh giành phần hơn cho mình với những người thân thiết, ngược lại thì hèn nhát, nhu nhược nhục nhã khi ra trước thiên hạ

Ngẫm những việc làm gần đây của nhà cầm quyền Hà Nội với dân chúng trong nước và trên phương diện ngoại giao, người ta thấy rất rõ ý nghĩa câu nói này.

Nhà cầm quyền CS Việt Nam không ngần ngại chiếm, cướp (có lãnh đạo) với tài sản, đất đai của nhân dân mình. Từ các nông dân bị cướp mất ruộng đến những người dân thành thị thấp cổ bé họng mất đất mất nhà cho các dự án nhằm đổ đầy túi tham của các quan chức.

Ngoài ra các tổ chức xã hội khác, các tôn giáo, và cả những hạng mục lợi ích công cộng như vườn hoa, công viên… cũng là đích ngắm của các lãnh đạo các cấp trong các chiến dịch: dụ dỗ, lấn chiếm, cưỡng đoạt và cướp trắng. Đủ cả

Họ thực hiện điều này có pháp luật, súng đạn, công an bảo kê đàng hoàng, ngang nhiên.

Nếu ai không tin điều này mời đến những vùng ngay quanh Hà Nội, Sài Gòn, Đồng Nai, Tiền Giang … những nơi bờ xôi, ruộng mật đều được các đồng chí lãnh đạo để mắt tới, vì nó ra tiền.

Ngay cả những nơi linh thiêng, những nơi thờ tự tâm linh, các “đồng chí” vô thần này đều không ngừng âm mưu, chỉ chờ cơ hội là có dự án ngay, có dự án xong là có lệnh, là có quyết định là cưỡng chế, là cướp.

Giữa Thủ đô Hà Nội được nhân dân mệnh danh là “ngàn năm ôn vật” này, không thiếu những ví dụ cụ thể: Vụ cướp đất đai của Công giáo thì muôn nơi muôn nẻo và muôn cách. Ngoài hai “vườn hoa” được cấp tập xây dựng kiểu cướp ngày, những cơ sở còn lại vẫn chị chiếm cướp ngang nhiên mà nếu kể ra đây chắc khiến nhiều người bị … choáng.

Không chỉ nhà cầm quyền cướp của mấy ông linh mục, tu sĩ và giáo dân cách ngang ngược, mà còn hà hiếp, lợi dụng các nữ tu chân yếu tay mềm như ở Dòng Thánh Phao Lô Hà Nội để cướp và chiếm.

Đảng làm được điều đó, vì trong tay là súng đạn, là “sức mạnh chuyên chính vô sản” là quân đội, là công an – đã đánh nhân dân là … thắng.

Không những có công cụ, vũ khí và hàng đàn hàng bầy công an được nuôi bằng tiền dân, nhà cầm quyền còn tạo ra một lũ nghị gật của đảng, chỉ biết giơ tay, còn đưa văn bản nào không cần biết nội dung, miễn là đẹp lòng đảng, được đảng nuôi và cho tiền. Vì thế nếu đảng muốn có nghị quyết nào cũng cứ được.

Giả sử ngày nào đó, đảng cần một nghị quyết rằng phải đào lấy hài cốt của ông bà tổ tiên lên vứt đi tất cả để chứng minh chẳng có thần thánh, ma quỷ gì sất, thì tất cả các ông nghị đảng viên cũng cứ phải giơ tay đều đều mà thôi, nói chi đến cái Nghị quyết 23 mà nhân dân hay gọi là “Ngụy-Cướp 23”.

Với nhân dân thì đảng hoành tráng lắm, đảng đã đánh trận nào thì dân thua trận đó. Dù đã có trận dân hợp sức chơi cho đảng những vố đau như ở Tiền Giang, Thái Bình … Nhưng rồi đảng giờ trò bẩn, trò đánh dưới thắt lưng với từng người đơn lẻ, bất chấp nhân tính và sự đàng hoàng để diệt bằng được.

Nhưng với kẻ thù của dân tộc thì đảng hèn nhát còn hơn cả con nhím, cứ gặp kẻ thù là nằm im co quắp lại mặc cho kẻ thù muốn làm gì thì làm.

Nhưng con nhím còn có mảnh áo giáp gai nhọn tua tủa nên có những con vật khác không thể ăn được, còn “đảng ta” thì có gì? “Đảng ta” chẳng có gì ngoài sự giận dữ và chán nản của mọi tầng lớp nhân dân vốn được nhận nhiều mùi bạo lực của đảng nên khiếp sợ.

Ngoài ra, đội quân trùng trùng điệp điệp đã bị đảng làm cho tha hóa từ cấp cao nhất bằng cách đưa con, cháu vào lãnh đạo – mà giống con cháu của đảng thì lấy đâu ra sự tài tình? Chỉ có sự khiếp nhược, hèn đớn là nhiều đúng với truyền thống của cha ông con cháu nhà đảng.

Vì thế trước kẻ thù dân tộc, “đảng ta” bó gối, khom mình đầu hàng ngay từ khi chúng mới chỉ hắng giọng.

Nam Quan Xưa

Hữu nhị quan của Việt Nam, nay của Trung cộng

Bằng chứng là những vụ mất đất biên giới, mất biển đảo, "đảng ta" đã góp phần quan trọng làm nên “thắng lợi” đó của kẻ thù. Không có “đảng ta” thì kẻ thù đâu nuốt nổi của dân ta đất đai biên giới và hải đảo dễ dàng như thế.

Không chỉ bán đất đai cha ông cho lũ xâm lăng, “đảng ta” còn nhập cảng một nền văn hóa của kẻ thù dân tộc vào từng ngõ ngách đời sống. Phim Tàu chiếu triền miên trên mọi kênh truyền hình, ăn phim Tàu, ngủ phim Tàu … vì thế nên con trẻ Việt bây giờ hiểu những kẻ thù của đất nước là những người nhân ái, tài giỏi và vĩ đại. Thậm chí báo đảng còn ca ngợi chính những tướng Tàu đã mang quân xâm lược nước ta năm 1979 thành tấm gương cho các đàn em khác noi gương như Hứa Thế Hữu. Mới đây, Thủ tướng Dũng còn cho thành lập Học viện Khổng Tử tại Việt Nam cho đủ bộ.

Sự kiện gần đây nhất được nhân dân ta khui ra, rằng là “đảng ta” đã đi đêm với Tàu nhằm đưa Tàu vào chiếm nốt nóc nhà Đông Dương bằng dự án Bô-xit. Làm được điều này nữa, thì sự nghiệp của “đảng ta” trong suốt quá trình phục vụ ngoại bang nhằm tìm chỗ dựa đề phòng con sóng lòng dân nổi dậy coi như hoàn toàn thắng lợi.

Dù mọi tầng lớp dân giận giữ, nhưng “đảng ta” vẫn cứ trơ mặt lạnh lùng. Thậm chí Thủ tướng Dũng còn dọa rằng “đây là chủ trương lớn của đảng”. Nhưng chủ trương bán nước này chắc không dễ thực hiện nếu dân ta biết đồng lòng.

Vậy mới hiểu con đường “đảng ta” đang đi là con đường nào và có phải là con đường của đất nước như những lời đảng thường tự vỗ ngực hay không.

Mấy hôm nay, ngư dân trên biển được nghỉ giải lao dài hạn, vì Trung Quốc ra lệnh cấm đánh bắt hải sản trên biển Việt Nam.

Điều này có vẻ vô lý, nhưng lại có thật. Đảng ta ngậm tăm, không dám ho he nửa lời. Quân đội ta đắp chăn ngủ kỹ, kệ nhân dân bị đuổi, bị bắn, bị giết ngay trên lãnh thổ nhà mình.

Trên đất nước mình, bọn xâm lược đang ngang nhiên hành động, cả đất nước được lệnh nín thinh. Chỉ vì trước đó, “đảng ta” đã tận diệt và ra tay trấn áp những người Việt Nam dám cả gan tỏ lòng yêu nước Việt bằng cách biểu tình ôn hòa. Hiện nay “đảng ta” chỉ còn lo chú ý canh giữ đường dây nóng với Trung Nam Hải để nhỡ có bề gì thì còn thông báo kịp với quan thầy khi nhân dân nổi giận.

Đáng thương thay dân tộc Việt đang bước vào một thời kỳ đen tối trong lịch sử dựng nước và giữ nước của mình.

Nhìn lại công lao của “đảng ta”, mấy ông nông dân nhờ ơn đảng được rỗi rãi, nhàn nhã vì mất ruộng đã cùng nhau họa bài thơ của “cha già dân tộc – Đảng ta vĩ đại” như sau:

Đảng ta vĩ đại bán biển rộng, bán cả núi cao
Bảy mươi chín năm chém giết và cướp đoạt biết bao nhiêu cực hình
Đảng ta là “đạo đức, là văn minh”
Là con đấu bố, vợ đấu chồng xác xơ
Công ơn đảng thật là to
Bán đất đai lãnh thổ, đảng kiếm được những kho, những hũ tiền vàng.

“Khôn nhà, dại chợ” câu ngạn ngữ này đúng, nhưng chưa đủ khi thực chất mà nói, nhà này, đất nước này đâu phải của đảng mà đảng đem bán như của mình.

Tổ Quốc, có bao giờ nhục thế này chăng?

5/6/2009. Những ngày ngư dân bị bắn, đuổi trên biển Việt Nam
Song Hà

Từ vụ cô giáo bị đuổi việc vì “xuyên tạc đường lối” - Ngọc Lan

Từ vụ cô giáo bị đuổi việc vì “xuyên tạc đường lối” “Liên hệ thực tế” đến đâu là vừa?

Cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh

Ngọc Lan
Friday, June 05, 2009



Hậu quả của một nền giáo dục do đảng CS lãnh đạo toàn diện là tạo ra một lớp trẻ tin thần thánh hơn tin chính bản thân mình.
Hình: Hoang Dinh Nam/Getty Images.


Học sinh Việt Nam sẽ không bao giờ được học những sự thật mà đảng cộng sản không hề muốn.
Hình: Hoang Dinh Nam/Getty Images
“Trong thời đại bùng nổ thông tin, biết rằng không thể ngăn chặn được những nguồn tin bất lợi cho Đảng trên internet, trên các website, nên chuyện buộc thôi việc cô Nguyễn Thị Bích Hạnh, phải chăng như một trò lấy đó làm gương cho những ai muốn hướng học sinh đến việc đi tìm hiểu và lý giải những sự thật mà Đảng không hề mong muốn?”

Nhân chuyện Thạc Sĩ Nguyễn Thị Bích Hạnh, giáo viên dạy môn văn tại trường Trung học phổ thông chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm, bị Sở Giáo Dục Đào Tạo tỉnh Quảng Nam buộc thôi việc hôm 1 tháng 6, 2009 vì lý do “sử dụng bục giảng làm nơi tuyên truyền những nội dung trái với quan điểm của chính sách; xuyên tạc đường lối của Đảng, chủ trương pháp luật của Nhà nước, vi phạm quan điểm nội dung giáo dục trong việc cập nhập khai thác, truyền bá trang web phản động, phản giáo dục,” tôi mang những thắc mắc của mình trao đổi cùng một số thầy cô giáo dạy văn tại Việt Nam để hiểu thêm vấn đề.

Khi nghe tôi nhắc lại những lý do khiến cô Hạnh bị quy cho “tội xuyên tạc đạo đức nhà giáo, hạ bệ lãnh tụ, và cấu kết với thế lực thù địch nước ngoài để làm diễn biến hòa bình” mà cô Hạnh nêu ra khi trả lời phỏng vấn của phóng viên RFA, một người bạn kể:

Chuyện cô Hạnh cũng gần giống với câu chuyện của một giáo viên xảy ra cách đây đã nhiều năm. Khi ấy, trong sách giáo khoa có bài "Đôi mắt" của nhà văn Nam Cao. Đại ý nhân vật chính trong truyện là Hoàng, một văn sĩ Hà Nội. Năm 1954, khi kháng chiến bung nổ, Hoàng cũng như nhiều người phải bỏ Hà Nội di tản về nông thôn. Nhưng Hoàng không thể nào hòa nhập được với những người kháng chiến mà Hoàng cho là quá ngu si đần độn. Anh ta cho là dù có hăng hái đi làm kháng chiến mà không có kiến thức hiểu biết thì cũng là đồ vứt đi. Nhưng dẫu sao trong "đôi mắt" của Hoàng thì nếu họ chỉ biết đi đánh đấm, bắn giết không thì cũng tạm chấp nhận, đằng này theo Hoàng thì điều tệ hại nhất là người ta lại cho thằng bán cháo lòng lên làm chủ tịch. "Bán cháo lòng thì chỉ biết đánh tiết canh, làm quái gì biết làm chủ tịch mà bắt nó làm chủ tịch".

Và thế là từ “Đôi mắt” của nhân vật trong truyện, ông thầy đó đã “liên hệ thực tế” để chứng minh cái nhìn đó tuy có phiến diện nhưng cũng đúng trong cuộc sống hằng ngày. Rồi thầy giáo này đưa ra những bằng chứng chung chung như có những người lên nắm quyền nhưng thực ra không có kiến thức chuyên môn mà chỉ vì những công lao trong kháng chiến, hay vì muốn đề cao “giai cấp nông dân” nên người ta cứ cho họ những chức danh, đặt họ vào những vị trí không phù hợp, vân vân …

Nói chung, tất cả những điều người thầy đó nói đều đúng với thực tế, không nhằm chỉ vào một ai. Nhưng "tai vách mạch rừng", lời ông thầy nói đã đến tai ‘lãnh đạo’ và ông thầy "lãnh đạn" với tội danh “tuyên truyền những điều không có trong sách vở, làm ảnh hưởng đến uy tín của Đảng và Nhà nước, gây hoang mang cho thế hệ trẻ …”

Nghe kể như vậy, tôi phán ngay: Vậy thì cứ sách vở mà dạy, đừng thèm dẫn chứng liên hệ thực tiễn chi cho phiền phức!

“Ồ, như vậy thì không được. Yêu cầu của Bộ Giáo Dục-Đào Tạo là dạy học thì phải có ứng dụng liên hệ đến thực tế. Nếu không thì bài dạy sẽ không đạt yêu cầu.”

“Vậy thì liên hệ thực tế đến đâu là vừa?” tôi tiếp tục thắc mắc.

Một người bạn khác thâm trầm và nhiều kinh nghiệm trong chuyện dạy học cho biết:

“Thực tế là không hề có bất kỳ một qui định cụ thể nào của Bộ Giáo Dục - Đào Tạo về việc đưa ví dụ dẫn chứng minh họa cho bài học cả, ngoài việc nói chung chung giáo dục phổ thông phải mang tính định hướng, mang tính sư phạm, không quá khích, chỉ trích, đi ngược lại đường lối chính sách.”

“Nếu thử nhìn lại vấn đề của cô Hạnh, những ví dụ minh họa mà cô Hạnh đã đưa ra trong bài giảng của mình là đúng hay sai dưới góc nhìn chuyên môn, và liệu đã vi phạm như thế nào về việc định hướng cho học sinh?” tôi nói.

Một người bạn khác thừa nhận: “Ví dụ hay nhất là cô Hạnh đưa ra về cách trả lời phỏng vấn của ông Nông Đức Mạnh. Nhìn ở khía cạnh nội dung bài học "Cách phỏng vấn và trả lời phỏng vấn" thì đó là một minh họa rất tốt. Việc cô Hạnh nhắc nhở học sinh nên biết tiếp thu và "xử lý" thông tin trên các trang web cũng là một định hướng đúng. Nếu tôi dạy, tôi cũng sẽ nói tương tự như thế.”

Thế thì tại sao cô Hạnh lại bị buộc tội xuyên tạc, phản động?

Mấy người bạn cười ý nhị: “Môn văn trong nhà trường hiện nay là một môn học “nhạy cảm”. Người thầy giáo cô giáo dạy văn ngày nay không chỉ là dạy cái hay cái đẹp của văn chương mà còn phải biết định hướng thẩm mỹ, giúp học sinh có nhận thức đúng đắn nữa. Văn phải đi liền với chính trị! Vì vậy để tránh những “tai nạn nghề nghiệp,” tốt nhất vẫn là phải biết "khéo léo", tránh đề cập đến những gì liên quan đến lãnh tụ, đến các quan. Họ đã được thần thánh hóa rồi thì coi như ‘tránh voi chẳng xấu mặt nào,’ chứ láng cháng đụng đến, thánh đâm cho một nhát thì toi mạng.

Hơn nữa chuyện chữ nghĩa một khi đã bị lên bàn mổ thì có trăm phương nghìn cách để người ta mổ xẻ, bóc tách. Kẻ thương hiểu tốt, người xấu hiểu gian. Bài giảng hôm nay với những dẫn chứng minh họa được coi là hùng hồn, thiết thực, nhưng ở đây, đâu ai nói trước được chuyện ngày mai những lời nói tưởng như gió bay lại trở thành tai họa!

Sống với “lũ” thì phải tập làm quen với “lũ”. Nếu thật sự tự tin vào đường lối, chính sách của mình là hoàn toàn đúng đắn thì cách đây không lâu Đảng đâu cần phải ra thông tư thông báo trong các chi bộ trường học về việc "phải có định hướng tốt, phải bài trừ những tư tưởng lệch lạc về Đảng và Nhà Nước trong đội ngũ giáo viên học sinh".

Cũng cần nhắc lại, vào dịp hè năm ngoái, ngay sau đợt tập huấn thay sách giáo khoa cho các giáo viên ở Sài Gòn, Ban Bảo Vệ Chính Trị Nội Bộ đã đến gặp người chịu trách nhiệm về môn văn của Sở Giáo Dục – Đào Tạo thành phố này để điều tra khi có nguồn tin cho rằng trong các giáo viên có sự lưu truyền những ấn phẩm, những đường dẫn (link) liên quan đến việc nói xấu lãnh tụ, Đảng, và nhà nước. Các tài liệu ghi chép, các “thẻ nhớ”, USB của các giáo viên tham gia bị kiểm tra. Không tìm ra bằng chứng bất kỳ nào. Các thầy cô giáo không ‘ngu’ như họ tưởng!

Trong thời đại bùng nổ thông tin, biết rằng không thể ngăn chặn được những nguồn tin bất lợi cho Đảng trên internet, trên các website, nên chuyện buộc thôi việc cô Nguyễn Thị Bích Hạnh, phải chăng như một trò lấy đó làm gương cho những ai muốn hướng học sinh đến việc đi tìm hiểu và lý giải những sự thật mà Đảng không hề mong muốn?

Như đã nói, sống chung với “lũ” thì phải tập làm quen với “lũ”. Người thầy giáo biết khôn khéo để tránh va chạm đến những vấn đề nhạy cảm, nhưng cũng cần nên hiểu rằng, họ sẽ biết làm gì khi nhận thấy rằng đã đến lúc đất nước này cần phải có sự thay đổi.

Ngọc Lan


Công Giáo chính thức nhập cuộc đấu tranh - Nguyễn Phúc Liên

Nguyễn Phúc Liên

Khi Tổ Quốc lâm nguy, nhất là trước nạn xâm lăng, thì mọi người, không phân biệt Chính kiến, Tôn giáo, Sắc tộc, Tuổi tác, Nam hay Nữ, phải đứng chung lại cùng thi hành BỔN PHẬN và TRÁCH NHIỆM bảo vệ Đất Nước.

Công giáo chính thức nhập cuộc

Ngày 19.04.2009, LIÊN HIỆP TRUYỀN THÔNG CÔNG GIÁO, ký tên bởi những Linh mục trách nhiệm Truyền Thông, đã long trọng kêu gọi:

“Chúng tôi kêu gọi tất cả đồng bào Việt Nam, đăc biệt đồng bào Công Giáo trong và ngoài nước, bao gồm các vị Giám Mục, Linh Mục, nam nữ Tu Sĩ và toàn thể giáo dân, bằng mọi cách và bằng mọi phương tiện, phổ biến tin tức đất nước yêu qúy và tài nguyên giá trị của Việt Nam đang bị Đảng Cộng Sản hiến dâng cho Trung Quốc. Cụ thể nhất là hãy ủng hộ tất cả những lời kêu gọi của bất cứ ai, bất cứ tổ chức nào kêu gọi Đảng Công Sản Việt Nam phải bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và môi trường sinh thái để 80 triệu người dân Việt được sống trong an bình, đất nước không bị đế quốc Tầu xâm chiếm.“

Liên Hiệp Truyền Thông Công Giáo Việt Nam được ký tên bởi những Vị sau đây:

- Đức ông Phêrô Nguyễn Văn Tài, Giám đốc Radio Veritas Asia Director of Radio Veritas Asia, Email: rvaprogram@rveritas-asia.org

- LM. John Trần Công Nghị, Giám đốc VietCatholic News
Director of VietCatholic News Agency, Email: conggiao@gmail.com

- LM. Joachim Nguyễn Đức Việt-Châu, Chủ nhiệm Dân Chúa Mỹ Châu
Director of People Of God Magazine in America, Email: danchuausa@yahoo.com

- LM. Stephen Bùi Thượng Lưu, Chủ nhiệm Dân Chúa Âu Châu
Director of People Of God Magazine in Europe, Email: info@danchua.de

- LM. Anthony Nguyễn Hữu Quảng, Chủ nhiệm Dân Chúa Úc Châu
Director of People Of God Magazine in Australia, Email: danchuaucchau@gmail.com

- LM. Paul Van-Chi, Giám đốc Phát thanh Tin Mừng Bình An
Director of Gospel and Peace Radio, Sydney Australia, Email: paulvanchi@yahoo.com

Với Thư Mục Vụ ngày 31.05.2009, Hồng Y Gioan Baotixita PHẠM MINH MẪN đã lên tiếng Hiệp Thông Công Giáo vào công cuộc tranh đấu chung trước những nguy cơ cho Đất Nước. Ngài viết:

“Trong những sự kiện như vụ việc Vedan và khai thác bôxít ở Tây Nguyên, đã có nhiều tiếng nói được gióng lên trên báo chí và các phương tiện truyền thông khác. Đây là dấu chỉ lành mạnh của một xã hội dân chủ, trong đó người dân ý thức trách nhiệm tham gia vào tiến trình quyết định về những vấn đề liên quan đến đời sống của họ và của đất nước. Là người công giáo, chúng ta ý thức rằng việc xây dựng một xã hội dân chủ, công bằng, văn minh là trách nhiệm gắn liền với niềm tin kitô giáo của mình.”

Người Công Giáo hội nhập vào cuộc đấu tranh để dành lấy những quyết định dân chủ liên quan đến vận mệnh của mình. Hồng Y PHẠM MINH MẪN không còn tránh né hai chữ “Chính trị” nữa mà CSVN thường gán ghép cho những ai đấu tranh cho quyền sống của mình. Cuộc đấu tranh ngày hôm nay là cuộc đấu tranh cho quyền sống từng người nói riêng và cho việc cứu nguy Đất Nước nói chung. Với việc dấn thân chính đáng này, người Công giáo cũng đứng chung với tòan dân trong cuộc đấu tranh trường kỳ nếu CSVN vẫn cố chấp độc đóan rước Tầu vào nhà xâm lăng.

Người Công Giáo có quyền ghét bỏ quân Pharisiêu CSVN

Là một người Công Giáo, lấy Phúc Âm làm căn bản để sống, tôi cũng đã suy nghĩ nhiều về câu hỏi: Chúng ta có được ghét bỏ những người Cộng sản hay không ?

Thiên Chúa là Tình Yêu. Chúa Giêsu nhập thể, chịu hy sinh để cứu Nhân Loại tội lỗi, nghĩa là qua Thập Tự Giá, Chúa Giêsu can thiệp với Thiên Chúa Cha để tha tội cho mọi người. Chính trên Thập Tự Giá, Chúa Giêsu còn xin Thiên Chúa Cha tha tội cho nhưng kẻ giết mình vì chúng lầm không biết. Điều răn THỨ HAI, cũng quan trọng như điều răn THỨ NHẤT là yêu Thiên Chúa, đó là hãy yêu đồng lọai như chính mình vậy.

Nếu Thiên Chúa trong Cựu Ước mang hình ảnh một Vị sẵn sàng trừng phạt, thì Tân Ước cho thấy Thiên Chúa là một người Cha sẵn lòng tha thứ.

Tuy vậy, cũng chính trong Tân ước, có một lớp người mà Chúa Giêsu hễ gặp họ đâu, thì mắng chửi họ đó. Lớp người này là quân Pharisiêu giả hình. Điều này xem ra có vẻ nghịch lý với tinh thần của Tân ước, với định nghĩa Chúa là Tình yêu, với điều răn THỨ HAI là phải yêu người như chính mình vậy.

Hãy xem Chúa Giêsu mắng chửi tụi Pharisiêu giả hình như thế nào:

“Khốn cho các người, hỡi các Kinh sư và người Pharisiêu giả hình ! Các người rửa sạch bên ngòai chén đĩa, nhưng bên trong thì đầy những chuyện trộm cắp và vô độ. Hỡi người Pharisiêu mù quáng kia, hãy rửa bên trong chén đĩa cho sạch trước đã, để bên ngòai cũng được sạch.” (Mt. 23, 25-26).

“Khốn cho các người, hỡi các Kinh sư và người Pharisieu giả hình ! Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngòai có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế. Các người cũng vậy, bên ngòai thì có vẻ công chính trước mặt thiên hạ, nhưng bên trong tòan là giả hình và gian ác.” (Mt. 23, 27-28)

Thái độ mắng chửi, ghét bỏ quân Pharisiêu này của Chúa Giêu, nếu suy ngẫm kỹ, thì hòan tòan nhất quán với tinh thần của Tân Ước mà Chúa Giêsu giảng dậy. Sự bình an mà Chúa Giêsu mang tới cho Thế gian là cho những người có Lòng Công Chính, cho những người Thành Tâm.

Chính ở khía cạnh này mà Giêsu nói rằng tôi phạm đến đức Thánh Linh, thì không thể tha thứ được. Đức Thánh Linh ở trong mọi người, ở trong cả những người Pharisiêu. Nhưng Chúa mắng chửi những người Pharisiêu không phải là chúng không có Thánh Linh ngự trị trong chúng, mà chính là quân Pharisiêu không tuân theo Thánh Linh, nghĩa là chúng PHẠM TỘI ĐỐI VỚI THÁNH LINH đang ngự trị trong chúng.

THÁNH LINH chính là LƯƠNG TÂM của mỗi con người. Khi không làm theo LƯƠNG TÂM mình, tức là phạm tới THÁNH LINH. Chúa Giêsu yêu thương mọi người, sẵng lòng tha thứ, nhưng nếu quân Pharisiêu cố tình phản đối lại Thánh Linh (Lương Tâm) thì chính chúng không tha thứ cho chính mình, thì làm sao Chúa Giêsu tha thứ cho chúng được.

Thiên Chúa đã cho con người quyền Tự do, ngay cả Tự do chối bỏ Thiên Chúa, và Thiên Chúa tôn trọng việc đó.

Chúa cho Thánh Linh (Lương Tâm) ngự trị soi sáng trong lòng mỗi người. Tội phạm đến Thánh Linh (Lương Tâm) là tội không thể tha thứ vì chính đương sự không tha thứ cho chính mình, nên Chúa cũng không thể tha thứ vì tôn trọng quyền Tự do mà Thiên Chúa đã ban cho con người.

Hiểu tội phạm đến Thánh Linh là như vậy.

Chúng ta, người Công giáo, có quyền mắng chửi, phỉ nhổ, ghét bỏ CSVN hay không ?

Tôi xin thưa là có quyền, bởi lẽ CSVN là quân Pharisiêu giả hình. Chúng dùng tuyên truyền độc đóan để sơn phết mồ mả chế độ của chúng cho đẹp, nhưng thực tế bên trong thì là gian ác, tham nhũng, bất công ô uế. Lương Tâm đã vạch rõ những gì là CÔNG LÝ, nhưng chúng không tuân theo đã bao chục năm trường, luôn luôn làm những BẤT CÔNG và TỘI ÁC cho người mà chúng cai trị. Chúng biết LẼ PHẢI (Lương Tâm/Thánh Linh), nhưng không tuân theo và làm những điều ác nhân theo qủy Satan. Chúng đúng là quân Pharisiêu giả hình.

Là người Công giáo, theo Phúc Âm, theo gương Chúa Giêsu nhập thể sống giữa Thế gian, chúng ta có thái độ của chính Chús Giêsu là không thể chấp nhận quân Pharisiêu CSVN, vì chúng phạm đến Đức Thánh Linh (Lương Tâm) ở chính trong con người của chúng. Chính LƯƠNG TÂM của chúng (CSVN=quân Pharisiêu) không tha thứ cho chúng, thì làm thế nào chúng ta tha thứ cho chúng được.


Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên, Kinh tế
Geneva, 06.06.2009