Friday, June 5, 2009

Từ Balan Cho Tới Thiên An Môn - Trác Tuân


TỪ BA LAN CHO TỚI THIÊN AN MÔN VÀ KẾT CỤC CỦA CEAUSESCU!
BÀI TOÁN CÓ HAI ĐÁP SỐ?

Trác Tuân

Hôm nay ngày 4/6/2009, nhân dân thế giới, những người yêu chuộng tự do dân chủ trên toàn thế giới, long trọng kỷ niệm 20 năm, cuộc cách mạng dân chủ Ba Lan đã thành công vang dội bằng cuộc bầu cử tự do, khẳng định quyền làm chủ của nhân dân. Cuộc cách mạng Ba lan chính là tiếng súng đầu tiên báo hiệu ngày tàn của chế độ CS đã điểm.

Thiên An Môn bản hùng ca bi tráng

Đồng thời một sự kiện có tính ngẫu nhiên đã diễn cùng ngày 04/6/1989 . Đó là sự kiện xảy ra biến cố Thiên An Môn. Sự kiện đau thương đó đã đi vào lịch sử đương đại thế giới như một vết nhơ, một sự hổ thẹn về sự tàn bạo khát máu đã xảy ra giữa con người với con người trong một xã hội văn minh. Chỉ vì muốn độc quyền chiếm gữi quyền lực, muốn áp đặt lên đầu lên cổ nhân dân một thứ gông xiềng nô lệ kiểu mới, mà nhà cầm quyền CSTQ đã bất chấp tất cả, thách thức lương tri tất cả loài người, đã tàn bạo sử dụng quân đội có xe tăng và súng ống hỗ trợ đã dùng vũ lực để bắn giết những người dân, những công nhân sinh viên một cách hết sức dã man, chỉ vì họ muốn đòi lại những quyền làm chủ, bị cướp mất hơn 40 năm, kể từ khi chế độ CS hiện hữu.

Hai mươi năm sau biến cố đã qua đi, nhưng sự kiện đó sẽ còn ghi dấu mãi mãi về những khát vọng tự do dân chủ đã được giới sinh viên học sinh và công nhân Trung Quôc thể hiện. Những hình ảnh sống động về một thiên anh hùng ca, mãi mãi sẽ là biểu tượng cho ý chí và lòng dũng cảm vô song của lớp thanh niên trẻ Trung Quốc.

Những cuộc biểu tình rầm rộ, những gương mặt rạng ngời và phấn khích, sẵn sàng hy sinh cho một cuộc cách mạng vì nhân dân vì đất nước Trung Hoa Vĩ đại. Bất khuất thay, hình anh của một thanh niên yêu nước vô danh đã anh hiên ngang dũng cảm lấy tấm thân nhỏ bé của mình để ngăn chặn cả đoàn xe tăng hùng hổ và tàn bạo. Đã cho thấy sức mạnh của ý chí và nghị lực đã không chịu khuất phcuj trước bất cứ cường quyền nào.

Máu đã đổ, đầu đã rơi, cuộc đấu tranh cách mạng của thanh niên sinh viên TQ tuy bị dìm trong biển máu và cho dù nhà cầm quyền Bắc Kinh ra sức bưng bít che đậy, nhưng sức sống của nó vẫn lan tỏa ra toàn thế giới, nó làm cho lương tri loài người thức tỉnh và phẫn nộ. Nó vượt qua cả không gian và thời gian để rồi 2o năm sau nó vẫn là đề tài nóng hổi, nó vẫn là hồi chuông thức tỉnh và cảnh báo cho loài người vẫn còn hiện hữu những chế độ độc tài gian ác. Những chế độ mà sự ích kỳ mù quáng của một nhóm hay một cá nhân con người đã giết chế cả một dân tộc, đã đẩy lùi sự phát triển chung của nhân loại.

Những chế độ độc tài vẫn còn đó. Một Stalin, Mao Trạch Đông, Một Đặng Tiểu Bình, Hồ Chí Minh chết đi những vẫn còn đó Một Kim Chang Il, một Fiden hay một nhóm độc tài Bắc Kinh, Hà Nội vẫn đang hiện hữu để sẵn sáng bất chấp tất cả để diễn lại một kịch bản Thiên An Môn thứ hai. Chúng sẵn sàng dìm nhân dân trong biển máu để giữ yên cho ngôi vị của chúng. Thật là tàn bạo! Lịch sử sẽ ghi tội ác của chúng, hậu thế mai sau sẽ nguyền rủa chúng.

Nhưng cho dù chúng tàn bạo khát máu bao nhiêu cũng không ngăn cản được dòng thác cách mạng đang dâng trào khắp nơi. Sự toan tính dùng cái bả kinh tế nhằm trì hoãn, đánh lạc hướng ru ngủ nhân dân thì mưu toan của chúng cũng sẽ phải dừng lại trong một ngày không xa. Nhân dân thế giới nhất định sẽ cảnh giác và vạch trần âm mưu lợi dụng diễn tiến hòa bình để tồn tại.

Thấy gì qua Biến cố Thiên An Môn (TAM)

20 năm qua đi khi nhìn lại và đánh giá sự kiện TAM, người ta không khỏi bàng hoàng và đặt ra nhiều câu hỏi để làm bài học cho ngày hôm nay.

Tại sao nhà cầm quyền TQ khi đó lại phải huy động LL quân đội với sự hỗ trợ của xe tăng để đàn áp những sinh viên biểu tình trong tay không một tấc sắt???

Phải chăng khi đó họ thấy những người biểu tình có dấu hiệu bao loạn????

Hay họ muốn dùng “bàn tay sắt” nhằm dùng sức mạnh tàn bạo đánh đòn phủ đầu những người biểu tình ?

Tất cả những hình ảnh sau này tuy chưa thể hiện đầy đủ cũng cho ta thấy, những người biểu tình khồn hề có ý định đòi lật đổ chế độ mà họ chỉ mong muốn đảng CSTQ chuyển đổi từ chế độ độc đảng sang chế độ dân chủ, nhất là cuộc biểu tình được khởi phát nhân tưởng niêm 2 năm ngày mất của ông Hồ Diệu bang, một nhà lãnh đạo cấp tiến, muốn thay đổi chế độ độc tài sang chế độ dân chủ. Điều đó chứng tỏ lòng mong mỏi của người dân muốn chuyển đổi chế độ hơn là dùng sức mạnh số đông để gây biến cố lật đổ chế độ.

Nhưng nhà cầm quyền Bắc Kinh đã bất chấp điều đó họ đã sử dụng công cụ sắt máu để đàn áp thanh niên sinh viên, chứng tỏ họ muốn dùng sức mạnh không những để dập tắt cuộc biểu tình mà con dập tắt ý chí của những thế hệ nối tiếp nếu họ muốn tái hiện một Thiên An Môn.

Ba Lan, Trung Quốc và Romania ! Bài toán có hai đáp số?

Cùng thời điểm xảy ra biến cố TAM là thắng lợi của các nhà cách mạng Ba Lan, Trước một dấu ấn đậm nét của giáo hoàng John Paul II, sau chuyến trở về thăm tổ quốc đã công khai thúc giúc người dân đừng sợ hãi nữa, để cùng đứng lên đòi quyền dân chủ cho Ba Lan. Đồng thời dưới sự lãnh đạo của công đoàn đoàn kết đã thực hiện thành công công cuộc cách mạng vào ngày 04/6/1989 .

Nhất là chỉ sau thời điểm biến cố Thiên An Môn chưa đầy ba tháng, khi Ceauşescu cũng dùng biện pháp mạnh để đàn áp những người biểu tình Romania và y đã phải trả giá đích đáng cho hành động của y, không phải bởi những người biểu tình, mà do sự phản chiến, bất mãn của quân đội và những nhà lãnh đạo CS khác không đồng tình đã đứng về hàng ngũ những người biểu tình để nổi dậy lật đổ chế độ và xử tử y.

Rồi liên tiếp những năm sau đó là sự sụp đổ của của phe XHCN được bắt đầu bằng biến cố Moskov, đánh dấu chấm hết cho chế độc độc tài toàn trị ở châu âu.

Ở đây chúng ta cần nhân xét và đánh giá cùng một thời điểm và hoàn cảnh lịch sử tương tự. Tại sao cuộc cách mạng dân chủ ở đông âu lại thành công và ở Trung Quốc lại thất bại???

Trong các cuộc cách mạng, tác động của quần chúng tuy là một yếu tố quan trong nhưng chưa đủ để làm sụp đổ cả một chế độ, mà chính những người cầm quyền của chế độ hiện hành vẫn là nhân tố quyết định. Tư tưởng của họ dù sao vẫn có sự tiến bộ nhất định hơn so với những người đồng chí của họ tại châu á nói chung và TQ nói riêng.

Rõ ràng, điều kiện và hoàn cảnh ở mối vùng địa lý, mỗi quốc gia có những đặc thù riêng. Nó phụ thuộc vào yếu tố nhận thức của con người của cả hai phía, một bên là đa số nhưng không có công cụ hỗ trợ và đặc biệt là bên kia, nhóm thiểu số lợi ích có công cụ nhà nước hỗ trợ đã nhận thức và ý thức được hành vi của mình tác động lên xã hội có lợi hay có hại để sẵn sàng hy sinh quyền lợi, lợi ích cá nhân để trao trả lại quyền làm chủ cho nhân dân, đưa đất nước đi lên, thoát khỏi sự trì trệ của ách độc tài như các nhà lãnh đạo công sản đông âu đã làm.

Trái lại, những người CSTQ đã cố tình ngoan cố bảo thủ vì lợi ích cá nhân, bất chấp và không đếm xỉa đến quyền lợi chung của đất nước, để lập lại những thảm cảnh dã man như lịch sử thời phong kiến Trung Hoa đã từng xảy ra. Điều đó chứng tỏ ngoài yếu tố truyền thống thì yếu tố tri thức hiểu biết của con người theo từng vùng địa lý, lịch sử dân tộc là yếu tố quyết định.


Liệu trong tưong lai, Việt Nam có thể xảy ra điều tương tự như Biến cố Thiên An Môn không?

Tôi tin là với hoàn cảnh như hiện nay, moi thông tin được cập nhật và một thế giới luôn được theo dõi sát sao bởi mạng thông tin toàn cầu, chắc chắn nhà cầm quyền Việt Nam không dám ra tay đàn áp nếu có một cuộc biểu tình xảy ra. Vì nếu họ dám làm điều đó, ngoài sự phản ứng của thế giới họ sẽ không nhận được sự đồng tình của chính trong nội bộ chế độ. Thế giới ngày nay đã đổi khác so với 20 năm trước. Một thế giới đã được phân định rõ ràng, bản thân những người CS cũng đã ý thức được việc làm của mình, nếu họ dám liều lĩnh dùng bao lực để đàn áp, thì hậu quả họ phải gánh chịu là khôn lường.

Vì vậy một cuộc biểu tình như Thiên An Môn nếu có chỉ trông chờ vào nhận thức của người dân cũng như của thanh niên sinh viên có đủ sức và dám dứng dậy để làm lên cuộc cách mạng dân chủ không mà thôi! Xét về hoàn cảnh và thực tế đang diễn ra thì một cuộc cách mạng như Thiên An Môn cũng rất khó xảy ra tại Việt Nam trong thời điểm này, bởi ngoài sự kiềm tỏa khống chế, đàn áp PTCM từ trong trứng nước, thì việc các tổ chức CM đóng vai trò trụ cột dẫn dắt và lãnh đạo cuộc CMVN vẫn còn quá non nớt và yếu kém. Một thành tố không thể thiếu trong bấy kỳ cuộc cách mạng nào, nhất là những quốc gia có tư tưởng bảo thủ độc đoán khó có thể trông chờ vào cuộc tự lột xác chuyển đổi tự nguyện của những kẻ đang nắm quyền lãnh đạo đất nước hiện nay.

Cuộc biểu tình Thiên An Môn tuy bị đàn áp dã man, nhưng Thiên An Môn sẽ mãi mãi là biểu tượng bất khuất và khát vọng tư do dân chủ của nhân dân Trung Quốc. Hôm nay chúng ta tưởng nhớ đến biến cố Thiên An Môn, nhằm tôn vinh những người đã vì nền tự do dân chủ đã anh dũng ngã xuống cho một ngày mai tươi sáng, không chỉ cho đất nước TQ mà cho cả thế giới ngày nay.

Thế hệ thanh niên, sinh viên TQ ngày nay nhất định sẽ noi gương cha anh họ, những người con quả cảm của Thiên An Môn 20 năm về trước để đứng lên đòi tự do dân chủ, một thứ tài sản thiêng liêng bất khả nhượng, để giành quyền làm chủ của mình.

Hà Nội, ngày 04/6/2009
Trác Tuân


Tiếng cú Phương Nam - Tưởng Năng Tiến

Tưởng Năng Tiến

Trong tiếng Việt “con ốc” với “con vít ” là một, nếu chúng đều nằm trong thùng đồ nghề sửa xe. Còn trên bàn ăn thì hai con tuyệt nhiên không có liên hệ gì ráo với nhau.

Sở dĩ có chuyện hơi rắc rối như vậy bởi con ốc có nguồn gốc từ phương Tây. Khi nó mới đến Việt Nam, có người thấy mặt (liền) đặt tên là “con ốc” vì trông cũng hơi giông giống.

Nhưng ốc có nhiều loại (ốc biển, ốc núi, ốc khe, ốc ao, ốc suối, ốc vườn, ốc ruộng …) với hình dạng và tên gọi khác nhau: ốc dừa, ốc gạo, ốc hương, ốc lác, ốc leng, ốc ma, ốc nhồi, ốc vòi voi, ốc sên, ốc móng tay, ốc bươu vàng, ốc mỡ, ốc đỏ, ốc ngựa, ốc vú nàng, ốc bàn tay, ốc mặt trăng, ốc đụn, ốc tù, ốc trám, ốc bùn, ốc mượn hồn … Ngó bộ cũng lộn xộn dữ nên có kẻ (bèn) gọi nó là con vít – gần như cách phát âm chữ “vis” trong tiếng Pháp.

Tưởng như vậy là êm chuyện nhưng dân Việt Nam, ở vùng biển, không chịu vậy. Mấy chả nghe nói tới con vít là nghĩ ngay đến một loại rùa biển, mang khìa nước dừa để nhậu chơi, chớ không phải là … con ốc.

Do đó – có lúc, và tuỳ nơi – con ốc còn được gọi là con đanh vít, hay đinh vít. Cũng có khi, cho nó chắc ăn, người ta dùng danh từ kép: con ốc - vít. Việt Báo.VN – số ra ngày 7 tháng 10 năm 2005 – có đăng một một bản tin rất ngắn (và hơi buồn) về ốc:

“Chúng Ta Chưa Tự Làm Ðược Cái Ðinh Vít”

“Mỗi năm kinh phí cho hoạt động NC&PT lên tới 200 triệu USD. Chúng ta cũng đã có trên 1,4 vạn tiến sĩ và 1,6 vạn thạc sĩ. Đây là niềm tự hào bởi con số này cao gấp gần năm lần so với Thái Lan và gần 6 lần so với Malaysia. Nhưng nhìn lại trên góc độ hiệu quả thì thật đáng buồn … dù có hàng chục luận án tiến sĩ về tôi thép và cơ khí nhưng trong nước vẫn chưa tự làm được con ốc cho xe máy, ô tô đạt tiêu chuẩn quốc tế (cứ vặn là trờn ren).”

Ôi, nếu “nhìn lại trên góc độ hiệu quả thì” ở “nước ta” chuyện gì mà chả … đáng buồn! Bản tin vừa dẫn nếu sửa lại vài chữ, có thể dùng để nói về một chuyện còn … đáng buồn hơn nữa:

“Xã Hội Chúng Ta Chưa Có An Ninh Và Trật Tự”
“Mỗi năm kinh phí cho hoạt động của ngành công an lên tới hàng tỉ USD. Chúng ta cũng có mấy trăm ngàn chiến sĩ công an. Đây là niềm tự hào bởi con số này cao gấp gần năm lần so với Thái Lan và gần 6 lần so với Malaysia. Nhưng nhìn lại trên góc độ hiệu quả thì thật đáng buồn … dù có hàng chục loại công khác nhau – kể cả công an văn hoá – nhưng trong nước vẫn còn vô số những phần tử phản động, không thiếu kẻ đạt tiêu chuẩn quốc tế (cứ vặn là trờn ren).”

Ủa, nói vậy không lẽ con người cũng bị trờn ren luôn sao? Vặn hoài, và vặn quá tay thì con gì chả trờn ren – chớ có riêng chi con ốc – mấy cha! Sau đây là câu chuyện về một “người bị trờn ren”, ở Việt Nam. Nhân vật này vừa cho phổ biến một bức thư như sau:

“Thông báo về tình hình hiện nay của tôi (Đỗ Nam Hải)”

“Chiều hôm qua, ngày 5/2/2009, viên đại úy công an khu vực tên Huệ, thuộc công an phường 9 – Q. Phú Nhuận – Tp. Sài Gòn lại một lần nữa đến nhà gặp tôi và đưa tờ Giấy Mời do viên thượng tá Trần Thanh Tá, Phó trưởng công an Q. Phú Nhuận ký, đóng dấu với nội dung yêu cầu tôi: "Đúng 8.30 sáng nay, ngày 6/2/2009 có mặt tại Trụ sở công an Q.Phú Nhuận, số 181 Hoàng Văn Thụ - phường 8 – Q. Phú Nhuận gặp ông Long để: Làm việc về một số vấn đề có liên quan đến ông". Tôi đọc xong và ghi luôn vào tờ Giấy mời để viên đại úy công an kia đem về báo cáo cấp trên của ông ta như sau: "Sài Gòn ngày 5/2/2009, Tôi phản đối Giấy mời phi pháp này và cương quyết không đi làm việc!". (tôi được giữ lại 1 bản và gửi kèm bản tin này.)”

“Mấy ngày tết Kỷ Sửu 2009 vừa qua, công an Tp. Sài Gòn thuộc Phòng PA21 (Phòng trinh sát ngoại tuyến) cũng vẫn không hề lơ là đến tôi suốt ngày đêm (24 giờ/ngày, 7 ngày/tuần và 365 ngày/năm, tính từ ngày 8/4/2006 đến nay). Thậm chí họ còn tăng thêm người, thêm xe: ngày thường thì 3 người đi 2 xe máy, còn ngày tết thì 4 người đi 3 xe. Tôi đi đâu thì họ bám sát theo đó. Họ luôn có Camera đem theo sẵn để quay phim bất cứ ai lạ gặp tôi. Hồi tháng 1/2009 vừa qua, anh Hà Sỹ Phu từ Đà Lạt xuống đã tận mắt chứng kiến chuyện này, khi tôi và anh Phu cùng ngồi uống café trong khuôn viên phía sau Dinh Độc Lập – Q.1 – Sài Gòn. Vậy xin thông báo để quý vị và các bạn được rõ về tình hình hiện nay của tôi.”

Đây không phải là lần đầu tiên ông Đỗ Nam Hải “thông báo để quý vị và các bạn được rõ về tình hình” lôi thôi, và tồi tệ như thế của mình. Ai cũng biết, chuyện cơm không lành canh không ngọt giữa ông Đỗ Nam Hải và Nhà Nước CXHCNVN đã xẩy ra từ nhiều năm nay, và ai cũng hay – tự khởi thủy – đây không phải là chuyện lớn. Sự việc có thể được tóm tắt, một cách gọn gàng và chính xác, trong vài trăm chữ như sau:

Ông Đỗ Nam Hải là một người “sinh trưởng trong lòng cách mạng”. Một cuộc cách mạng vẫn được mô tả là đã mang lại “độc lập, tự do, hạnh phúc” cho tất cả mọi người.

Sau một thời gian xuất ngoại, sống “ngoài lòng cách mạng,” Đỗ Nam Hải (bỗng) có một số “nhận thức lại” về tình trạng xã hội ở Việt Nam. Bằng bút hiệu Phương Nam, ông đã trình bầy những vấn đề này qua nhiều bài viếtdưới hình thức một tập tiểu luận (*) với ý chính được nhấn mạnh – như sau:

“Tôi đề nghị hãy nghiên cứu, xem xét ý kiến đề nghị của tôi về 1 cuộc Trưng cầu dân ý ở Việt Nam. Trong đó, câu hỏi duy nhất cần nhân dân Việt Nam trả lời là: Việt Nam nên hay không nên theo chế độ đa đảng? Nếu ai đồng ý thì ghi Có. Ai không đồng ý thì ghi Không.”

Đề nghị giản dị này (tiếc thay) hoàn toàn không được Quốc Hội, và Chính Phủ lưu tâm. Còn Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam thì chuyển đạt nguyện vọng của công dân Đỗ Nam hải cho Bộ Công An … xử lý.

Cách xử lý của họ, xem chừng, hơi bị nặng tay: gây áp lực nơi sở làm khiến Phương Nam mất việc, đe doạ và sách nhiễu cá nhân cũng như thân nhân của đương sự, canh chừng và theo dõi để cô lập, lục soát nhà cửa và tịch biên tài sản một cách hoàn toàn phi pháp, bôi bẩn bằng tất cả những phương tiện truyền thông của Nhà Nước …Chưa hết, chỉ trong vòng vài năm, ông đã nhận được hàng trăm giấy triệu tập và và cả chục lệnh xử phạt hành chính từ chính quyền địa phương.

Cách phản ứng của Phương Nam, xem ra, cũng dữ dội và nặng nề … không kém – sau khi đã bị dồn đến chân tường:

- Cách anh là đồ ăn cướp …

- Các anh hèn lắm …

Đỗ Nam Hải cũng từ chối đóng tiền “xử phạt hành chánh”, và trả lại những giấy “mời đi làm việc” của công an – với lời chú thích giản dị là “Đây là thứ cơm nếp nát của cả dân tộc Việt Nam trong suốt sáu mươi ba năm qua.”

Như vậy là kể như rồi. Cái thời “dù gian nan cách mấy cũng lên phường”, coi như, đã chấm hết. Bây giờ, người dân Việt không còn tuân phục cường quyền nữa. Họ đã bầy tỏ một thái độ khác: chúng tao đ… đi thì đã sao nào!

Nói cách khác, và nói tóm lại là Phương Nam đã bị … trờn ren. Không cách nào vặn vẹo gì được nữa.

Đương sự cũng không phải là người đầu tiên hay duy nhất có thái độ bất tuân như thế. Cứ đọc biên bản ghi những cuộc đối thoại giữa công an và những nhân vật đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam, hay những biểu ngữ của đám dân oan biểu tình (đòi đất) ở khắp nơi là người ta có thể biết rằng tình trạng “trờn ren” đã đến mức … đại trà! Đây là những “tiếng cú” (báo chuyện chẳng lành) cho chế độ hiện hành.

Cách đây chưa lâu, một nhân vật lãnh đạo hàng đầu ở xứ sở này – thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – đã ra chỉ thị cho toàn dân … bước ra biển lớn! Thuyền ra cửa biển (có lẽ) chưa xa. Nếu quay về, may ra, còn kịp.

Khi một chế độ không làm nổi một cái đinh vít, không dám hó hé khi lãnh thổ bị xâm chiếm, và cũng không còn đủ uy quyền để trị an thì điều cần phải làm ngay là … bỏ Đảng (và bỏ của) chạy lấy người – chớ đâu phải là lúc … bước ra biển lớn, cha nội! Thiệt nghe mà phát … mệt!

Tưởng Năng Tiến


TQ siết chặt an ninh nhân ngày kỷ niệm vụ Thiên An Môn

04/06/2009

Nguồn: http://www.voanews.com/vietnamese/2009-06-04-voa6.cfm

Cảnh sát mặc đồng phục và nhân viên an ninh mặc thường phục đã ồ ạt đổ vào quảng trường Thiên An Môn hôm nay, ngày kỷ niệm 20 năm cuộc đàn áp đẫm máu nhắm vào những người biểu tình đã đến đây để đòi nhiều quyền tự do chính trị hơn và phản đối tham nhũng trong chính quyền. Từ Bắc Kinh, thông tín viên Stephanie Ho của đài VOA gửi về bài tường thuật sau đây.

Police stop journalists from reporting near Tiananmen gate opposite to Tiananmen square in Beijing, China, 04 June 2009Police stop journalists from reporting near Tiananmen gate opposite to Tiananmen square in Beijing, China, 04 June 2009Police stop journalists from reporting near Tiananmen gate opposite to Tiananmen square in Beijing, China, 04 June 2009Police stop journalists from reporting near Tiananmen gate opposite to Tiananmen square in Beijing, China, 04 June 2009
Cảnh sát ngăn các phóng viên nước ngoài vào Quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh hôm 4/6/2009

Cảnh sát tỏa ra khắp nơi ở quảng trường Thiên An Môn. Họ kiểm tra túi xách của người nước ngoài và ngăn không cho ký giả nước ngoài vào quảng trường. Từng cặp cảnh sát viên mặc đồng phục đi tuần tra. Những người khác mặc thường phục trà trộn vào các đám đông du khách.

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Tần Cương được yêu cầu trả lời câu hỏi tại một cuộc họp báo thường kỳ lý do vì sao lại có sự tăng cường hiện diện của nhân viên an ninh rõ ràng như thế.

Ông Tần Cương chỉ trả lời rất ngắn gọn và nói rằng quảng trường vẫn yên tĩnh như bình thường.

Không thể tiếp xúc được với hai trong số những người chỉ trích chính phủ nổi tiếng nhất là ông Bào Đồng, cựu viên chức cao cấp của chính phủ và bà Đinh Tử Lâm, một nhà hoạt động, trong khi có tin rằng họ đã được lệnh phải rời khỏi Bắc Kinh nhân dịp kỷ niệm ngày 4 tháng 6.

Trong một cuộc phỏng vấn trước đây trong năm, ông Bào Đồng nói ông tin rằng chính phủ sẽ phải đánh giá lại phán quyết rằng các cuộc biểu tình năm 1989 ở quảng trường Thiên An Môn là phản cách mạng, và do đó là phạm pháp.

Ông Bào nói rằng nếu các cuộc biểu tình được thẩm định lại, thì sẽ giống như một sự tái sinh cho Trung Quốc và sự phục hồi nhân quyền cho nhân dân Trung Quốc.

Ông Bào là viên chức cấp cao nhất đã bị tù vì ủng hộ những người trong chính phủ lúc đó đã muốn nói chuyện với sinh viên, chứ không phải nổ súng vào họ. Ông là giám đốc văn phòng cải cách thể chế chính trị của đảng Cộng sản Trung Quốc.

Bà Đinh Tử Lâm là một giáo sư hồi hưu đã vì một mối liên hệ cá nhân mà vận động đòi thực hiện một cuộc điều tra chính thức về những gì đã xảy ra 20 năm trước. Người con trai 17 tuổi của bà đã tử nạn vì đạn lạc gần quảng trường Thiên An Môn vào sáng sớm ngày 4 tháng 6 năm 1989.

Bà Đinh nói rằng mọi chuyện dường như mới xảy ra hôm qua. Bà nói rằng càng lớn tuổi thì sự đau buồn mỗi năm càng nhức nhối thêm.

Bà đã giúp thành lập một nhóm có tên là Các bà Mẹ Thiên An Môn, gồm phụ huynh những em đã bị sát hại trong cuộc đàn áp. Bà cho biết lực lượng nối kết mạnh nhất của nhóm là một cảm giác bi thảm được chia sẻ.

Bà Đinh nói rằng cách đây 20 năm, các bà mẹ này không hề quen biết nhau. Giờ đây, họ cảm thấy mối ràng buộc qua những kỷ niệm về con cái của họ.

Nhóm này đã phổ biến một bức thư đã trở nên truyền thông hàng năm, một bức thư ngỏ kêu gọi mở một cuộc điều tra chính thức, bồi thường cho gia đình các nạn nhân và trừng phạt những kẻ chịu trách nhiệm.

Phát ngôn viên của Trung Quốc không trực tiếp trả lời những câu hỏi được nêu lên nhiều lần về số tử vong chính thức trong cuộc đàn áp năm 1989. Ông nói rằng chính phủ không có kế hoạch xét lại phán quyết, ít nhất là trong thời gian sắp tới.

Thursday, June 4, 2009

Thiên An Môn: Bài học về tội ác man rợ còn đó - J.B Nguyễn Hữu Vinh


J.B Nguyễn Hữu Vinh

Ngày hôm nay (4/6/2009), kỷ niệm 20 năm cuộc đàn áp đẫm máu tại Quảng trường Thiên An Môn – của nhà cầm quyền Bắc Kinh với những người dân Trung Quốc biểu tình đòi tự do, dân chủ.
Tội ác không thể quên đối với loài người

Quân đội nhân dân Trung Quốc với những đoàn xe tăng được mua bằng tiền của nhân dân đã được huy động đến để cán nát những thanh niên, sinh viên và quần chúng yêu nước, yêu tự do dân chủ vào đêm 4/6/1989 tại Quảng trường Thiên An Môn.

Con số người chết chưa được công bố rõ ràng. “Những ước tính về con số thiệt mạng dân sự khác nhau: 400-800 (CIA), 2.600 (Chữ thập đỏ Trung Quốc) và một nguồn chưa được xác định khác là 5.000. Số người bị thương từ 7.000 đến 10.000” (Theo Wikipedia)

Tội ác Thiên An Môn không thể quên đối với loài người

Những tội ác dù được thực hiện ban đêm theo sách lược của những người Cộng sản Trung Quốc, họ tưởng chừng có thể mượn màn đêm che đi tội ác của mình trước lương tri nhân loại. Nhưng, nhân loại không quên, nhân dân Trung Quốc đã không quên.

Đây là một tội ác man rợ của nhà cầm quyền Cộng sản Trung Quốc với chính đồng bào mình, nhân dân mình.

Đã hai mươi năm qua, cuộc tàn sát đẫm máu đó vẫn đang là một nỗi đau và uất hận trong lòng mỗi người dân Trung Quốc yêu chuộng hòa bình, tự do, dân chủ. Đó vẫn là một vết nhơ ngàn đời không thể rửa và là một minh chứng hùng hồn, bài học đau thương về tội ác của Cộng sản đã gây ra ở đất nước này.

Sự kiện đó nói lên điều gì?

Không thể giải thích gì hơn là vì để bảo vệ sự độc tài của mình, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã không ngần ngại quay lại để cán nát quần chúng nhân dân Trung Quốc khi họ tỏ ý bất bình và tạo nguy cơ cho sự độc tôn của cộng sản.

Cũng không thể giải thích gì hơn, chính những người Cộng sản Trung Quốc luôn tự vinh danh là nô bộc của nhân dân đã lộ nguyên hình là những kẻ khát máu và bất chấp tính người khi vị trí độc quyền, độc đảng của mình bị đe dọa bởi những cuộc biểu tình ôn hòa, bất bạo động.

Cũng chính những khát vọng của nhân dân lao động (những người đã xây dựng nên chế độ độc tài Trung Quốc) đã là những đe dọa cho sự độc tôn của đám người Cộng sản, họ đã trở mặt với nhân dân khi quyền lực đã được kiểm soát bởi tay họ.

Đó cũng là cách hành xử của một “chính quyền được sinh ra từ họng súng” như Mao Trạch Đông đã nói.


Polpot

Tội ác diệt chủng

Nhớ đến tội ác diệt chủng, người ta không thể quên đất nước Campuchia láng giềng đã từng chịu nạn diệt chủng một thời gian dài dưới bàn tay của những người Cộng sản Campuchia là Polpot – IengXary. Những người cũng thường tự mệnh danh là “Cộng sản chân chính và trong sạch”. Những đàn em, học trò của Chủ nghĩa Mao và Cộng sản Quốc tế.

Bè lũ Polpot - IengXary một thời đã là “những người cộng sản anh em” của Việt Nam, đã gây bao nhiêu tội ác diệt chủng không chỉ với nhân dân Việt Nam bằng những cuộc tàn sát đẫm máu ở Ba Chúc - An Giang với 3.157 người bị sát hại từ buổi sáng 18-4-1978. Hơn 20.000 người Việt Nam tại dọc biên giới đã bị những “đồng chí” này sát hại.

Hơn thế nữa, ngay cả với đồng bào, nhân dân mìn, bè lũ Polpot còn thực hiện chính sách diệt chủng và cải tạo xã hội bằng cuốc, thuổng để xây dựng một “mô hình Cộng sản trong sạch”: Không chợ búa, không gia đình, không tiền tệ, không trí thức… đúng với mô hình “trí phú, địa hào đào tận gốc, trốc tận rễ”.

Hậu quả của việc “xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản trong sạch” này là 2,5 triệu người Campuchia đã bị sát hại dã man.




Với những tội ác diệt chủng này, người ta thấy bóng dáng của Chủ nghĩa phát xít hiện nguyên hình. Chỉ có điều khác hơn là Chủ nghĩa Phát xít dù man rợ, cũng thường chỉ giết hàng loạt người dị chủng trừ dân tộc mình. Còn ở đây, những người “cộng sản chân chính” đã không ngần ngại gây tội ác diệt chủng ngay với nhân dân mình, đồng bào và dân tộc mình.

Trên bình diện quốc tế, những cuộc chiến giữa những đất nước “cộng sản anh em” lại là những cuộc chiến đẫm máu và khốc liệt. Điển hình là cuộc xâm lược Việt Nam của nhà cầm quyền Bắc Kinh từ 17/2-05/3/1979. Những tội ác này còn in đậm trong lòng người Việt Nam dù vốn giàu lòng vị tha.

Không chỉ tác oai tác quái ngay trên đất nước nơi sản sinh ra nó. Chủ nghĩa cộng sản còn được xuất khẩu sang các nước khác, gây nên những thảm họa cho dân tộc khác. Với Việt Nam, những cuộc cải cách, cải tạo theo mô hình Cộng sản đã để lại những hậu quả to lớn cho dân tộc. Điển hình là cuộc Cải cách ruộng đất giữa những năm 1950 theo đường lối "cách mạng ruộng đất là điều kiện để giải phóng dân tộc" (Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản (Manifesto) - Karl Marx).

Việc nhập cảng những cuộc cách mạng từ chủ nghĩa cộng sản, đã không chỉ làm cho một đất nước, một dân tộc, một vùng lãnh thổ mà là cả một phần của thế giới đã chịu thảm họa bởi làn sóng đỏ.

Những bài học cho hôm nay

Những nạn nhân của cuộc đàn áp này đã hai mươi năm chưa được siêu thoát. Người thân của các nạn nhân đang đau nỗi đau riêng của gia đình và nỗi đau chung của cả dân tộc Trung Quốc vẫn dưới sự cai trị của nhóm độc tài đảng trị.

Với chính nhân dân mình, đồng loại của mình, dân tộc mình mà nhà cầm quyền Cộng sản Bắc Kinh còn không ngần ngại dùng xe tăng cán nát hàng loạt, là một tội ác chống nhân loại.

Vậy thì đâu có gì lạ khi những ngư dân Hậu Lộc – Thanh Hóa hiền lành đánh cá trên biển Việt Nam bị tàu Trung Quốc bắn chết một cách ngang nhiên.

Đâu có lạ gì khi để thỏa mãn mưu đồ bành trướng của giấc mơ Đại Hán, nhà cầm quyền Bắc Kinh đã tấn công chiếm giữ Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974. Năm 1988, Trường Sa của Việt Nam cũng đã bị đánh chiếm trắng trợn, 64 chiến sỹ đã bỏ mạng khi canh giữ từng hòn đảo chìm của đất nước.

Đâu có gì là lạ khi những ngư dân Việt Nam hiện nay đang bó gối ngồi nhà vì những lệnh ngang ngược cấm đánh bắt cá trên biển Việt Nam từ nhà cầm quyền Trung Quốc sau khi hàng loạt tàu bè của ngư dân bị tàu của “nước ngoài” tấn công.

Chỉ có những điều lạ là những cuộc biểu tình, biểu thị lòng yêu nước của thanh niên và nhân dân Việt Nam đã bị nhà cầm quyền Việt Nam trấn áp. Chỉ có điều lạ là những “công nhân nước ngoài” vào Việt Nam lao động với con số đã tính được là hơn 53.000 và rất nhiều người không hề có giấy phép mà không có cơ quan nào đứng ra nhận trách nhiệm.

Chỉ có điều lạ là hai người Trung Quốc đã dám ngang nhiên cầm chân một người Việt Nam để dộng đầu xuống đất cho đến chết ngay giữa lòng Thủ đô Hà Nội.

Và có một điều lạ lùng nhất, là dự án Bauxite Tây Nguyên đã được triển khai, được coi là “chủ trương lớn của đảng và nhà nước” lại manh tâm rước quân Trung Quốc vào mái nhà Tây Nguyên, dù mọi tầng lớp nhân dân, trí thức đã hết sức bất bình. Để giải thích điều lạ lùng này, cũng cần biết rằng chính những cơ quan đã và đang “làm hết sức mình” cho dự án này được triển khai lại là cơ quan đã có trang web tuyên truyền rằng phần lãnh thổ Việt Nam bị Trung Quốc cướp đoạt là “của Trung Quốc”?

Với những người cộng sản Trung Quốc, khi chính nhân dân mình, đồng bào mình còn bị tàn sát không gớm tay, thì với nhân dân Việt Nam hay dân tộc khác, có nên trông đợi vào sự hữu hảo, hữu nghị hay lòng tốt của họ?

Dù cho đó là 16 chữ vàng hay 1600 chữ gì đi nữa, cũng cần suy xét và cân nhắc cẩn thận những lời hoa mỹ của những người Cộng sản Trung Quốc với đất nước này, dân tộc này.

Là người dân Việt Nam, chúng ta hãy tỉnh thức, nếu chúng ta không muốn đất nước này quay lại thời kỳ 1000 năm Bắc thuộc.

Hà Nội, Ngày 4 tháng 6 năm 2009

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Những hình ảnh, những video quay lại sự rùng rợn, ghê tởm của tội ác Thiên An Môn hai mươi năm trước nhắc nhủ người dân Việt điều gì?

Video Thiên An Môn 1989-2009