Saturday, May 16, 2009

Học giả Toan Ánh qua đời



Toan Ánh để lại cho đời hơn 120 tác phẩm về văn hóa Việt Nam

Học giả Toan Ánh, người nổi tiếng với các tác phẩm về văn hóa Việt Nam, đã qua đời sau nhiều ngày nằm bệnh ở một bệnh viện ở Sài Gòn.

Báo chí trong nước cho biết nhà văn Toan Ánh, sinh năm 1915, ra đi lúc 23h50 ngày 14.5 tại bệnh viện Nhân dân Gia Định.

Với hơn 120 tác phẩm, ông thuộc trong số không nhiều các tác giả dành cả đời để viết về phong tục tập quán Việt Nam.

Bài biên khảo đầu tiên của Toan Ánh là về tục hát quan họ ở vùng quê ông, Thị Cầu, Bắc Ninh, in trên Trung Bắc tân văn năm 1937.

Kể từ ngày đó, ông cho ra mắt nhiều bộ sách giá trị, như bộ 11 cuốn, Nếp cũ, nói về vòng đời của con người Việt Nam.

Nhiều tác phẩm khác vẫn được nhiều người ưa thích như Hương nước hồn quê, Hồn muôn năm cũ, Phong lưu đồng ruộng, Thờ cúng tổ tiên...

Các cuốn như Cao nguyên miền Thượng, Làng xóm miền Nam là tư liệu quý để tìm hiểu văn hóa, phong tục các miền.

Trong một cuộc phỏng vấn với báo trong nước năm 2004, ông nói băn khoăn của mình là "xã hội Việt Nam thay đổi quá nhanh, những nét đẹp truyền thống ngày mỗi mai một".

Dự kiến lễ động quan sẽ diễn ra hôm 19.5, sau đó linh cữu được đưa đi hỏa tang ở nghĩa trang Bình Hưng Hòa.

(Nguồn: yahoo mail)


Đại Lễ Phật Đản Phật Lịch 2553 tại Chùa Điều Ngự - California

Đoàn Thiếu Nữ Chùa Điều Ngự hát mừng Phật Đản

VĂN PHÒNG II VIỆN HÓA ĐẠO HPGVN HẢI NGOẠI TẠI HOA KỲ
CHÙA ĐIỀU NGỰ

Vì đại nguyện cứu độ muôn loài nơi trần thế, Bậc Đại Giác Thế Tôn đã thị hiện đản sanh. Văn Phòng II Viện Hoá Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ/Chùa Điều Ngự đã long trọng tổ chức Đại Lễ Phật Đản Pl.2553 vào lúc 1:30 pm ngày Chủ nhật 10.5.2009 nhằm ngày 16 tháng 4 năm Kỷ Sửu.

Mặc dầu Trời nắng gắt nhưng đến 1 giờ trưa Đồng bào Phật Tử và Quan khách đã vân tập về Chùa đông đảo để viếng cảnh và lễ Phật trong Vườn Lâm Ty Ni với cây cảnh xanh tươi, nước phun mát mẽ qua hoạt cảnh Phật giáng trần với bảy bước hoa sen xinh đẹp. Đúng 1giờ 30 hội trường đã đông đảo,Pháp Sư Thích Giác Đức đăng đàn giảng một thời Pháp ngắn gọn. Sau đó là ba hồi chuông trống bát nhã cung nghinh Xá Lợi Phật, Phật Đản sanh và cung thỉnh Chư Tôn Đức Giáo Phẩm quang lâm lễ Đài.

Buổi lễ hôm nay được sự chúng minh của Đức Phó Tăng Thống Đại Lão Hoà Thượng Thích Hộ Giác, Đại Lão Hoà Thượng Phó Viện Trưởng Viện Hoá Đạo Thích Chánh Lạc, Pháp Sư Niên Trưởng Thích Giác Đức Tổng Ủy viên Kế Hoạch cùng đông đảo Chư Tôn Hoà Thượng Thượng Toạ Đại Đức Tăng Ni trong Hội Đồng Điều hành Văn Phòng II Viện Hoá Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ và hơn 150 Chư Tăng các Giáo Hội Nhật Bản, Nam Hàn, Hoa Kỳ, Thái Lan, Tây Tạng, Miến Điện,Đài Loan, Tích Lan, Lào, Cam Bốt và Ông Đại Sứ Phó Chủ Tịch Hội Liên Hữu Phật Giáo Thế giới tham dự.

hần quan khách có Ông Loucorea Nghị sĩ Tiểu bang California, Dân Biểu Tiểu Bang Trần Thái Văn, Phó Thị Trưởng Thành phố Westminster Tạ Đức Trí, Ông Contres Ủy viên Giáo dục Học Khu Westminster và nhiều vị khác.

Về Quan khách Việt Nam có Quí Vị đại diện các Tôn Giáo bạn như Công Giáo, Tin Lành, Phật Giáo Hoà Hảo v.v.. Quí Vị Cựu Tướng Lãnh, Sĩ quan cao cấp, Trung Cấp, Quí Vị Cựu Nghị sĩ, Dân Biểu, Nhân sĩ Trí thức, các Tổ chức Đòan thể, Chính Đảng, Các Cơ quan truyền thông báo chí và đồng bào Phật Tử các giới đông nghẹt cả hội trường . Sau nghi thức thường lệ, Thượng Tọa Thích Viên Lý Trưởng ban Tổ chức đã lên máy vi âm đọc diễn văn khai mạc, tiếp theo là Đạo từ của Đức Phó Tăng Thống Thích Hộ Giác , sau đó Hoà Thượng Thích Chánh Lạc tuyên đọc Thông Điệp Phật Đản 2553 của Hội Đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN, kế tiếp là phần phát biểu của Ông Đại Sứ Phó Chủ Tịch Hội Liên Hữu Phật Giáo Thế Giới , phát biểu của Thượng nghị sĩ Tiểu bang Loucorea và Dân biểu Tiểu bang Trần thái Văn cùng có nội dung chào mừng Đại Lễ và nổ lực yểm trợ công cuộc đấu tranh giải trừ Pháp nạn và Quốc nạn mà Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất do Đại Lão Hoà Thượng Thích Quảng Độ lãnh đạo. Thượng nghị sĩ Loucorea cũng đã đai diện Thượng Viện Tiểu bang California trao tặng văn phòng II Viện Hoá Đạo một bằng khen ngợi sự đóng góp về mặt tôn giáo cho Xã Hội. Sau đó Phó Thị Trưởng Tạ Đức Trí thay mặt Hội Đồng Thành phố Westminster lên phát biểu và đã trao tặng cho Thượng Tọa Trưởng Ban Tổ chức một bằng tưởng lục khen ngợi Chùa Điều Ngự đã góp phần phát triển văn hoá trong thành phố Westminster.

Cũng cần nên biết trước ngày cử hành Đại Lễ từ Văn phòng Tổng Thống OBAMA có gọi điện thoại đến Văn Phòng II Viện Hoá Đạo cho biết vì đang bận đối phó với tình trạng kinh tế suy thoái nên Tổng Thống chưa thể gởi thông điệp Phật Đản đến Đại lễ của Giáo Hội , hy vọng năm tới chúng ta sẽ có thông điệp của Tổng Thống Hoa Kỳ. Tiếp theo chương trình là phần cung thỉnh 15 Chư Tôn Đức Giáo Phẩm Việt Nam và Ngoại Quốc cùng mời 15 vị Quan Khách Chính quyền, Dân Cử và Nhân Sĩ Phật Giáo mỗi vị thắp một ngọn nến Chánh Pháp và tự cắm lên hai giàn nến để cầu nguyện cho Thế giới hoà bình, lảnh thổ lãnh hải Việt Nam được bảo tồn nguyên vẹn.

Sau đó nghi thức Đản sanh đã diễn ra thật trang nghiêm cả hai truyền thống Nam, Bắc Tông cùng thực hiện lễ Mộc Dục (tắm Phật) và lễ Phóng sanh.

Hôm nay cũng là ngày lễ Mẹ nên Đoàn Phật Tử Chùa Diệu Pháp cùng Ban Tổ chức đã thân kính trao đến năm Cụ Bà Cao niên nhất có tuổi thọ từ 87,86,85,84, 83 mỗi Cụ một bó hoa tươi thắm với lời cầu chúc an lạc và trường thọ. Đồng thời trao tận tay 1000 bông hoa hồng tươi đẹp đến 1000 hiền mẫu hiện diện với lời cầu chúc An vui, hạnh phúc và may mắn. Hội trường trở nên vui nhộn đầy tình đạo vị giữa những người con Phật cùng hướng về những Bà Mẹ Việt Nam nhiều thế hệ luôn luôn đầy tình thương bao la.

Tiếp theo Bình Luận Gia Lý Đại Nguyên, Giáo Sư Lưu Trung Khảo đã tuần tự lên phát biểu giới thiệu tác phẩm CỘI TÙNG TRƯỚC GIÓ, vinh danh Đại Lão Hoà Thượng Thích Quảng Độ với tiếng vỗ tay vang dậy cả hội trường. Hôị trường cũng đã vỗ tay nồng nhiệt khi người điều khiển chương trình loan báo tin vui Thượng Tọa Thích Viên Lý sẽ nhận Bằng Tiến Sĩ Triết học về Tôn Giáo vào thứ bảy tuần tới.

Tiếp theo,Thượng Tọa Thích Viên Huy Phó Ban Tổ chức về kế hoạch đã lên phát biểu lời Cảm tạ với sự hiện diện cuả toàn Ban Tổ chức.

Sau cùng là chương trình văn nghệ của Gia Đình Phật Tử Chùa Điều Ngự phụ diển mừng ngày Đản sanh kết hợp xen kẻ là xổ số trong khi mọi người được Ban Tổ Chúc trao mời tận tay một phần ẩm thực chiều.

Cùng thời điểm này trong Chánh Điện Thượng Toạ Tổng Thư Ký cùng sáu Chư Tôn Đức trang nghiêm cử hành lễ Thọ giới Qui Y cho 50 giới tử đã ghi danh từ một tuần trước đó, ai nấy hân hoan với phát nguyện từ nay quyết giữ gìn Tam Qui Ngũ giới và an tâm vui mừng với Pháp danh vừa được ban của mình .

Buổi Văn nghệ kết thúc đúng 6 giờ chiều sau khi đại diện Ban Tổ Chức một lần nữa ngõ lời cảm ơn tất cả Quí vị đã ở lại đến giờ chót và cám ơn văn nghệ sĩ cùng các Cháu trong đội Lân và ca vũ Gia đình Phật Tử Chùa Điều Ngự đã cùng nhau tạo nên chương trình phụ diễn mừng Phật Đản thành công tốt đẹp.

Ra về mọi người hân hoan vui cười và từng nhóm kháo với nhau hôm nay quá đông, từ vườn Lâm Tỳ Ny vào đến Chánh Điện, từ Khuôn viên Phật Bà cho đến khu ẩm thực và nhất là trong Hội trường Lễ Đài Chính, nơi nào cũng đông nghẹt vậy thì khoảng bao nhiêu người ? nhóm thì nói 3 ngàn, nhóm thì phân tách trong hội trường vừa ngồi, và đứng chật khoảng 3000, còn trong Chánh Điện và các khu vực khác cũng đông nghẹt do đó mà ước khoảng 5000.

Riêng người viết biết được lượng ghế thuê và cơ hữu của Chùa đã ngoài 4000, người Lễ bái trong Chánh Điện và đi lại trong các khu vực thì lúc cao điểm (sau 2 giờ chiều) số người đến Chùa khoảng 5000 người , không kể lượt người viếng cảnh lễ Phật vào ra suốt ngày và theo những người giữ trật tự bên ngoài cho biết thì nếu có nhiều địa điểm đậu xe cũng như hội trường hành lễ rộng lớn hơn thì số lượng đồng hương Phật Tử tham dự sẽ đông hơn nữa. Thực ra con số không là gì cả mà quan trọng là tấm lòng và chí hướng. Biết để vui với nhau và để cùng cố gắng, cùng cảm thông, để cùng ước mong những ngày lễ hội sau này tránh được nhửng khuyết điểm ngoài ý muốn, mỗi ngày một cải tiến hoàn thiện, hầu đáp ứng lòng mong ước tốt đẹp của mọi người con Phật luôn hướng về Văn Phòng II Viện Hoá Đạo/ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ/Chùa Điều Ngự.

Westminster, thứ hai 11/5/2009

Chơn Diệu.

Liên Khuôn Phật Học
Tâm Vị

Trang trí Lễ Đài trước giờ hành lễ

Vườn Lâm Tì Ni trong ngày Phật Đản PL 2553

Các CHT chuẩn bị rước Chư Tôn Đức vào Lễ Đài

Cung thỉnh Chư Tôn Đức vào lễ đài

Chư tăng và đồng bào Phật tử nghiêm trang trong lễ chào cờ


Friday, May 15, 2009

Cho tao chưởi mầy một tiếng - Trạch Gầm

    Cho tao chưởi mầy một tiếng

    Đụ má, cho tao chưởi mầy một tiếng,
    Đất của Ông Cha sao mầy cắt cho Tàu?
    Ngậm phải củ gì mà mầy cứng miệng,
    Đảng của mầy, chết mẹ … đảng tào lao.

    Chế độ mầy vài triệu tay cầm súng,
    Cầm súng làm gì … chẳng lẽ hiếp dân.
    Tao không tin lính lại hèn đến thế,
    Lại rụng rời … trước tai ách ngoại xâm.

    Mầy vỗ ngực. Anh hùng đầy trước ngõ,
    Sao cứ luồn, cứ cúi, cứ van xin
    “Môi liền răng” à thì ra vậy đó
    Nó cạp mầy, mầy thin thít lặng thinh.

    Ông Cha mình bốn ngàn năm dựng nước,
    Một ngàn năm đánh tan tác giặc Tàu.
    Thân phận mầy cũng là Lê, là Nguyễn
    Hà cớ gì .... mầy hèn đến thế sao!

    Chuyện mầy làm Toàn Dân đau như thiến,
    Mầy chết rồi, tao nghĩ chẳng đất chôn.
    Hãy tỉnh lại ôm linh hồn sông núi,
    Cứ đà nầy... chết tiệt còn sướng hơn.

    Đàn gảy tai trâu .... xem chừng vô ích,
    Giờ mầy nghe tao chưởi còn hơn không ...

    Trạch Gầm

Ðài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam - Ðỗ Thái Nhiên



Ðỗ Thái Nhiên


Ðài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam, vừa mới được khánh thành, nằm bên trong khuôn viên nghĩa trang Westminster ở Quận Orange, Nam California.

Ðứng bên trong khuôn viên vừa kể, quay lưng lại với đường Bolsa, khách viếng tượng đài sẽ thấy một bãi cỏ xanh và rộng. Kế đến là lư hương đồng đen. Ðàng sau lư hương là kiến trúc trọng tâm của tượng đài. Kiến trúc này bao gồm một hồ nước hình quả trám, lớn bằng chiếc thuyền vượt biên. Chung quanh hồ nước là những tảng đá màu trắng ngà, mặt mài bằng, diện tích non một thước vuông. Trên mỗi tảng đá, danh vị của thuyền nhân tử nạn được ghi bằng mực đen, nét khắc sâu và sắc. Tại một tảng đá bên hông tượng đài, gần trung tâm mặt đá, tình cờ tôi bắt gặp phương danh “Tô Lai Chánh”. Anh này là bạn rất thân của tôi tại trường Luật Saigon từ 1963. Hồi bấy giờ, Tô Lai Chánh là chủ tịch Ban Ðại Diện Sinh Viên Luật Khoa Saigon. Khi nhập ngũ, Tô Lai Chánh trở thành chánh án công tố của Tòa Án Quân Sự Nha Trang. Giữa năm 1985, Tô Lai Chánh từ trại tù “cải tạo” về. Tôi từ khám Chí Hòa ra. Hai chúng tôi gặp nhau tại một quán cóc bên đường Trần Quang Khải, gần Cầu Bông. Sau đó tôi mất liên lạc với Chánh. Tôi có hơn hai thập niên đi tìm tông tích người ban họ Tô nhưng tuyệt vô âm tín. Mãi cho tới sáng 25/04/09 tôi mới gặp lai Tô Lai Chánh trên phiến đá này, bên hông Tượng Ðài Thuyền Nhân. Ðây là tin tức ngắn nhất, bất ngờ nhất, chính xác nhất, bàng hoàng và xoáy tim óc nhất. Nhìn không chớp mắt vào danh vị Tô Lai Chánh, tôi thấp thoáng thấy đôi mắt to và đen của anh chủ tịch Sinh Viên Luật Khoa Saigon vài thập niên về trước...

Bây giờ hãy trở lại với cấu trúc của Tượng Ðài Thuyền Nhân. Ở giữa hồ nước mang hình dáng chiếc thuyền như đã nói ở trên là một tảng đá lớn, biểu tượng cho đảo tỵ nạn. Bên trên tảng đá kia là hình tượng một gia đình gồm năm người: bà cụ già, cặp vợ chồng trẻ và một cháu bé khoảng dưới một tuổi. Người phụ nữ gần ngã sấp nhưng vẫn cố vươn mình lên cao, tay trái ôm cháu bé mắt nhắm nghiền, tay phải đưa ra phía trước như một cầu cứu. Cạnh đó là chiếc nón lá của phụ nữ Việt Nam và chai sữa dành cho trẻ em nằm lăn lóc trên mặt đất. Tiếp sau là hình tượng người thanh niên, tóc tai rũ rượi đang dìu bà lão đi tới. Toàn cảnh tượng đài là bức tranh ghi nhận: ba thế hệ Việt Nam chịu chung một tai họa. Thế hệ thứ nhất là bà cụ mà người chồng có thể đang bị khổ sai ở trại tù cải tạo nào đó. Thế hệ thứ hai là cặp vợ chồng trẻ. Thế hệ thứ ba là cháu bé với đôi mắt nghiền trước một tương lai mịt mù mây xám. Trong ngôn ngữ của biểu tượng: ba thế hệ là nhiều thế hệ, là toàn bộ dòng sống của dân tộc. Bảo là một tai họa nhưng đây là loại tai họa có chọn lựa. Trên bước đường vượt biên có một ngàn lẽ một tai họa khác nhau, tai họa nào cũng khủng khiếp, cũng vượt ra ngoài trí tưởng tượng của loài người. Trong phạm vi của một bài bình luận ngắn, bài viết này xin trình bày một tai họa điển hình. Hồ sơ của tai họa này được tìm thấy trong văn khố của cơ quan Cao Ủy Tỵ Nạn của Liên Hiệp Quốc năm 1979. Diễn tiến của sự việc được trình bày như sau:

“Anh Huỳnh Văn Trân, 34 tuổi, ngồi trên 1 băng ghế gỗ ở trại tị nạn Songkhla ở một bờ biển cực nam của Thái Lan, thuật lại câu chuyện của mình lần thứ ba. Anh ra đi trên một chiếc tàu gồm 62 người: đàn ông, phụ nữ và trẻ em. Họ may mắn gặp thời tiết và gió thuận lợi, không bị rắc rối gì với máy tàu. Vào ngày thứ 5 trên biển, một chiếc tàu mã lực lớn dài 15 mét đến cặp sát mạn tàu anh. Có 12 người đàn ông trên thuyền, tất cả đều trang bị vũ khí đầy đủ. Trước hết, chúng ra lệnh cho hai người trong số phụ nữ sang tàu chúng. Một trong hai người này là vợ anh Huỳnh Văn Trân. Cô này bị ghì chặt xuống, súng trường kê sát thái dương, và bị ra lệnh không được kêu la. Cô bị bọn chúng cưỡng hiếp.

Bọn hải tặc sau đó nhảy qua tàu tỵ nạn, cướp đi mọi thứ có giá trị, bắn một người đàn ông còn do dự khi chúng cướp. Sau đó chúng tăng tốc độ phóng đi với các món của cải chiếm được, nhưng thình lình quay ngoắt lại. Vẫn giữ nguyên tốc độ tối đa, chúng nhắm thẳng vào tàu tỵ nạn và đâm mạnh. Chiếc tàu hải tặc đã lập đi lập lại hành động này trong khi nhóm người tỵ nạn đang hốt hoảng ngoi ngóp giữa biển khơi. Bọn cướp biển cố ý lái tàu cán qua vô số chiếc đầu đang nhấp nhô, có lẽ vì không muốn để sót lại nhân chứng nào. Khi vợ anh Trân còn đang chới với trên mặt nước, với đứa con trai mới lên 3 đang níu chặt cổ mẹ, cả hai đã bị tàu cán qua và chết đuối, 10 người trong số họ sống sót, sau đó được vớt lên và đưa tới Songkhla, Thái Lan.”
(Hết lời dẫn)

Tai họa kể trên cùng hàng vạn tai họa khác cho thấy thuyền nhân bị giết chết trong những tình huống vô cùng tàn ác nhưng cũng vô cùng bi tráng.

Bi tráng bởi lẽ: không phải những người chuẩn bị vượt biên không biết tất cả những hung hiểm trên sông, trên biển. Thế nhưng thuyền nhân vẫn quyết tâm vượt biên, quyết tâm bước vào con đường chỉ có thể chọn lấy một trong hai giải pháp: “Tự do hay là chết”. Con người có nhiều phương cách để diễn đạt tư tưởng. Con người có thể nói bằng ngôn ngữ bình thường, có thể nói bằng quả đấm, bằng tiếng thở dài, bằng cái nhíu mày, cau mặt. Trong tất cả những kiểu nói và cách nói kia, tiếng nói của im lặng là tiếng nói của tận cùng lạnh lùng và quyết liệt. Im lặng chôn dầu vượt biển, im lặng đút hối lộ cho công an, im lặng qua mặt các toán tuần duyên CSVN, im lặng đối mặt với hải tặc, im lặng viết tên của chính mình trên phiến đá ở Ðài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam. Tất cả các im lặng vừa diễn tả chỉ dễ nói lên một điều:

Chúng tôi là con người Việt Nam, Chúng tôi không thể sống không có tự do. Chúng tôi sẵn sàng mang sinh mạng của mình để đổi lấy tự do. Ðiều kỳ lạ là thuyền nhân Việt Nam đi vào cõi chết nhưng vẫn nheo mắt nhìn đời với miệng cười ngạo nghễ. Thông thường mỗi thuyền nhân trước giờ vượt biên đều thấy trước ba con đường: nếu vượt biên thoát thì đương sự sẽ làm việc kiếm tiền trợ giúp gia đình. Nếu bị bắt thì gia đình phải đi thăm nuôi. Nếu gặp tai họa giữa biển cả thì an giấc ngàn thu dưới đáy biển. Chúng ta hãy nghe một thuyền - nhân - trẻ từ giã mẹ già trước giờ vượt biên. Từ giã rằng:
    “Một là con nuôi Má,
    Hai là Má nuôi con,
    Ba là con nuôi cá.”
Rõ ràng lời giã từ rất đắng cay nhưng vẫn không thiếu phần hài hước. Chính tính hài hước trong hỏa ngục mới diễn tả trọn vẹn niềm thống hận của thuyền nhân. Trong niềm thống hận kia thuyền nhân gói ghém hai ước mơ:

Ước mơ một: Vượt biên vừa để phản kháng CSVN độc tài, phản nhân tính vừa để tìm lại cho gia đình, cho bản thân một đời sống đầy đủ tự do và dân chủ. Ðồng thời, giúp cho các thế hệ tương lai được giáo dục và đào tạo thành con người.

Ước mơ hai: từ giã đất tạm dung, quay trở về quê cũ, quyết tâm xây dựng lại một Việt Nam tự do dân chủ. Triệt để loại bỏ mọi bùa phép dân chủ ngụy trá của CSVN.

Thật là đau đớn, mỗi người hai ước mơ, hàng triệu ước mơ đã bị vùi sâu dưới đáy biển. Với thời gian, ước mơ của thuyền nhân từ lòng biển đã vang vọng về với dương thế làm xao xuyến hàng triệu triệu quả tim Việt Nam. Cuối con đường xao xuyến là Ðài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam. Tưởng niệm không chỉ là hương khói với hoa tươi. Tưởng niệm phải biểu hiện bằng quyết tâm biến ước mơ của thuyền nhân thành hành động cụ thể. Hành động cụ thể đó chính là đào thải chế độ Hà Nội ra khỏi vị trí cầm quyền, buộc chế độ này phải trả lời trước công lý về vô số tội ác tham ô, độc tài và bán nước

Ðỗ Thái Nhiên