Thursday, April 16, 2009

Anh Hùng hay Anh Hèn - N Nguyen

N Nguyen

Các anh thấy không, cái đảng mafia CS của các anh lại làm hề, lại dở cái trò diễu dai, diễu dài, diễu dở ... cứ cố sức thọc lét thiên hạ nhưng chẳng làm được ai cười mà ngược lại mọi người chỉ còn biết lắc đầu ngao ngán sự đời.

Bấu lâu nay Trung Cộng tung hoành trên biển đông, ngang nhiên tiến vào lãnh hải Việt Nam, bắn giết ngư dân, đánh đắm ngư thuyền vậy mà cái đảng mafia CS của các anh lại không dám hở môi, câm như hến. Trong khi đó gia đình của các nạn nhân đã không nhận được một sự bảo vệ hay giúp đỡ gì của nhà nước, không cả một lời chia buồn, an ủi mà lại còn bị hăm he, đe doạ là không được than thở, oán trách ai cả! Các anh có thấy trên qủa đất này, từ cổ chí kim có cái chế độ nào khốn nạn như thế không ?!

Rồi đến khi Trung Cộng tuyên bố Hoàng Sa, Trường Sa là của các chú (theo văn bản mua bán đã được Phạm văn Đồng ký vào ngày 14/09/1958) thì bao nhiêu cuộc biểu tình của người dân trong nước nổi lên bày tỏ sự phẫn nộ và lòng yêu nước đều bị dẹp tắt. Tai sao?! Dễ hiểu quá - nếu cha mẹ (không thông qua con cái trong nhà) đã lén ký giấy bán cái khoảnh đất sân trước nhà cho thằng cha hàng xóm mà bây giờ bầy con lại la lối, chửi mắng thằng cha hàng xóm thì coi sao cho đặng. Nên chi cha (lựu đạn) mẹ (mìn) phải ra tay bịt miệng bầy con lại nếu không thằng cha hàng xóm nổi giận đục cho phù mỏ thì bỏ mẹ.

Và thế là Nam Quan, Bản Giốc, cùng với hàng ngàn cây số vuông đất liền và biển Đông lặng lẽ ra đi không một lời từ biệt trong sự đắng cay, uất nghẹn của hơn 85 triệu con dân Việt Nam.

Một mặt thì lén lút ký giấy bán dần bán mòn giang sơn của Tổ Tiên Cha Ông để lại, một mặt thì đàn áp, đánh đập, bắt bớ tất cả những ai dám lên tiếng phản đối hay bày tỏ lòng yêu nước vậy mà bây giờ cái đáng mafia CS của các anh lại trân tráo, trơ trẽn bày ra những trò - nào là "Sổ Tay Pháp Lý Cho Người Đi Biển" (Lãnh hải Việt Nam, luật biển và Biển Đông - những điều cần biết) [1], nào là "Cần khơi dậy ý thức giữ gìn biển đảo của cha ông" [2], nào là "Việt Nam tổ chức thi tìm hiểu biển, đảo" [3], ...

Bu sịt!

Rồi bây giờ đùng một cái lại thêm tin là mới tìm thấy sắc chỉ cổ về Hoàng Sa của vua Minh Mạng [4]. Theo bản tin thì đây là một sắc chỉ được ban ra vào năm 1834, tính đến nay (2009) là đã 175 năm rồi, vậy mà cái màu son của dấu triện và nét chữ vẫn còn rõ ràng, sắc sảo như mới viết ngày hôm qua (?!) Sao mà nghi quá!

Thôi thì cứ tạm thời cho đây là "thứ thiệt", nhưng mà dùng sắc chỉ này để làm gì?! Đã có biết bao nhiêu chứng cứ lịch sử (những điều ghi chép trong sử sách, bản văn, bản đồ, cổ vật, ...) chứng minh và khẳng định Việt Nam là chủ nhân nhưng rất tiếc là chủ cũ (ex-owner) còn bây giờ hàng đã trao tay (có giấy tờ hẳn hoi) thì làm gì được các chú ba Tàu?!

Chẳng khác nào đảng mafia CS đã ký giấy bán nhà cho ngoại bang rồi mà bây giờ lại hô hoán lên là đã tìm thấy cái giấy chủ quyền căn nhà của mình. Vậy thì có giá trị gì và được ích lợi gì? Nếu có chăng thì hãy giữ lấy cái sắc chỉ ấy làm bảo vật hay đem ra bán đấu giá đồ cổ may ra kiếm được vài đô để nhét thêm vào cái túi tham của mình. Hơn nữa nếu Hoàng Sa, Trường Sa, Bản Giốc, Nam Quan, Biển Đông, ... không phải là của Việt Nam thì chú ba đâu có cần gì phải nhọc công dụ dỗ cái đảng mafia CS của các anh ký giấy nhượng bán cho họ. Nếu các quần đảo, những vùng biển, dải đất đó là vô chủ thì các chú cứ tự tiện, ngang nhiên chiếm giữ chứ cần gì phải trả giá, mua bán, dành giựt với Việt Nam.

Cấp lãnh đạo to đầu của các anh có cái bộ óc của "đỉnh cao trí tuệ" cho nên ăn nói "nhố nhăng" không có "lô-gích", hành xử cứ như bọn du đãng, du thủ du thực thì làm sao thuyết phục được ai. Hơn nữa các anh cũng phải biết rằng trong mọi "con người" cộng sản (Việt Cộng, Trung Cộng, Bắc Hàn, Cuba) đều có cái máu ăn cướp cho nên nếu lấy lý lẽ, luật lệ ra nói chuyện để mong rằng chúng sẽ biết phải trái mà hành xử đúng đắn thì e rằng đây là một chuyện khó tin nhưng không bao giờ có thật!

Bây giờ các anh cứ nghĩ lại trường hợp của chính các anh vào ngày 30/04/1975, lúc đó chúng tôi đâu có ký giấy tờ gì mua bán, đổi chác Miền Nam với các anh đâu. Bên cạnh đó lại còn có cái Hiệp Định Paris được các chóp bu đảng mafia CS của các anh vừa mới ký chưa ráo mực vậy mà các anh vẫn cứ điên cuồng, hung hãn đánh chiếm Miền Nam của chúng tôi; rồi còn đày đọa, bắt bớ, tù đày hàng triệu người dân Miền Nam và ra tay thủ tiêu hàng trăm ngàn Quân Dân Cán Chính VNCH bằng đủ mọi thủ đoạn đê hèn. Theo công pháp quốc tế thì đây là một sự cưỡng chiếm phi pháp, vi phạm trắng trợn Hiệp Định Paris. Vậy bây giờ chúng tôi lôi cái Hiệp Định Paris ra đập vào mặt các anh, thì các anh có bằng lòng rút hết trở về Miền Bắc để trả lại Tư Do cho Miền Nam chúng tôi không (và nhớ mang theo cả cái đám MTGPMN hết thời, đặc công, nằm vùng, tập kết cùng cái bọn ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản - trí thức nửa mùa, thành phần thứ ba và dĩ nhiên là luôn cả bà con dòng họ của các anh đã ào ạt, đổ xô vào Miền Nam "bị áp bức, đói khổ" sau nằm 1975, kể cả cái lũ "con cháu bác" mới được sinh sôi nẩy nở sau này trên vùng đất chiếm đóng). Dĩ nhiên là không! Huống chi bây giờ các chú có trong tay những giấy tờ nhượng bán (dầu chỉ là một mớ giấy lộn không có giá trị pháp lý) đã được cái đảng mafia CS của các anh thoả thuận ký kết. Vậy thì thử hỏi làm sao mà chú ba có thể trả lại những gì mà các chú đã nắm giữ được bấy lâu nay.

Còn khuya!

Lâu nay cứ ngỡ rằng, dầu là thuộc thành phần đầu trộm đuôi cướp, đâm cha chém chú , … nhưng để trở thành đảng viên, cán bộ lãnh đạo của đảng mafia CS thì ít ra cái đám này cũng phải được học qua các trường lớp chính trị Mác-Lê cao cấp ai dè lại toàn được cấp tốc đào tạo từ các trường kịch nghệ chuyên về môn hài. Nhưng khả năng diễn hài thối quá ngửi không nổi!

Còn riêng các anh, hởi các anh Quân Đội Nhân Dân “Anh Hùng”, đứng trước cảnh nước mất nhà tan thì các anh đã và đang làm được gì để bảo vệ giang sơn của Tô Tiên Cha Ông để lại?!

Các anh đã bỏ ra không biết bao nhiêu công sức, tiền bạc, của cải để tô son trét phấn cho chính các anh - những “anh hùng” đã từng đánh thắng hai đế quốc Pháp và Mỹ. Cái trò láo khoét, bịp bợm ấy nhằm vào hai mục đích: vừa (tự) bơm các anh lên tận mây xanh lại vừa dùng để tuyên truyền, nhồi nhét vào những người có đầu óc đặc sệt. Nhưng giờ đây chính các xảo ngôn, gian trá đó lại có những phản ứng ngược làm ô uế đến "danh dự" của các anh mà không thể nào che dấu hoặc cứu vãn được. Các anh vì lỡ mang giòng máu “anh hùng” của “đỉnh cao trí tuệ” cho nên cứ sẵn đà cương ẩu, thừa thắng nổ sảng làm văng miểng tùm lum, mà lại văng hết vào người của các anh, văng luôn cả bùn nhơ vào mặt các anh.

Vì ngày nay với sự lan rộng sâu mạnh của internet cùng với sự bạch hoá dần dần tài liệu về chiến tranh Việt Nam của Mỹ, Nga, Trung Cộng, ... thì bao nhiêu kho sách (trong nước và ở các thư viện ở ngoại quốc) ca tụng bác, ca tụng đảng, ca tụng cách mạng, ca tụng quân đội nhân dân anh hùng, chiến tích Điện Biên, đại thắng mùa xuân, ... nay đã trở thành là những câu chuyện tiểu thuyết kiếm hiệp, phong thần, là những chứng cớ rõ ràng và hiển nhiên nhất để nhận chìm bác, đảng, cách mạng và các anh trở xuống vũng bùn tanh hôi mà các anh đã xuất thân từ đó.

Gậy ông đập lưng ông!

Sau những cơn mưa sự thật cùng với những sự kiện đang diễn ra, bao nhiêu son phấn lòe loẹt bên ngoài của những kẻ tự xưng là Anh Hùng đã bị trôi đi mất đất chỉ còn trơ ra cái bản mặt của một đám Anh Hèn.

Chẳng lẽ bây giờ các anh phải chia nhau ra đi thu hồi lại tất cả những đống sách ấy về để liền vào sọt rác hay cân ký bán giấy vụn, để phi tang, để che dấu sự thật. Bây giờ các anh ăn nói làm sao, trả lời như thế nào với các thế hệ trẻ, với cái đám "con cháu của bác" về cái truyền thống anh hùng đã từng đánh thắng hai đế quốc nhưng sao nay lại hèn hạ cúi đầu trước sự xâm chiếm công khai của Tàu cộng. Xin các anh đừng đế chính con cháu của các anh phải khinh khi, kinh tởm các anh như cùi hủi.

Tàu cộng đã công khai lấn chiếm biển Đông, đánh chìm ngư thuyền, bắn giết ngư dân mà các anh đành làm ngơ, Tàu cộng đã ngang nhiên chiếm lấy Hoàng Sa, Trường Sa, Bản Giốc, Nam Quan mà các anh lại cúi đầu im thin thít. Rồi bây giờ cái đảng mafia CS của các anh lại rước voi về dày mả tổ trên Tây Nguyên với hàng ngàn (con số này sẽ lên đến số triệu trong nay mai) quân dân Tàu cộng đã tràn vào đây chiếm đóng để xây dựng căn cứ, làng mạc mà các anh lại nhắm mắt, quay lưng thì sớm muộn gì số phận của các anh cũng bị Tàu cộng tàn sát như chính các anh đã tàn sát lương dân của thành phố Huế trong dịp Tết Mậu Thân, trên Đại Lộ Kinh Hoàng trong Mùa Hè Đỏ Lửa. Quả báo sẽ đến với các anh chăng?!

Anh Hèn - anh Hùng rơm (CSVN)

Có một số trong các anh lại nhút nhát (tự xưng “Anh Hùng” mà lại nhát như thỏ đế?!) cho rằng tương quan lực lượng giữa Việt Nam và Tàu cộng là 1 chọi 100, 1 chọi 1000, như trứng chọi đá thì làm sao mà đánh thắng?! Khi thốt ra những lời này thì một lần nữa các anh đã tự vỗ ngực tự nhận mình là Anh Hèn chứ không phải là Anh Hùng. Hỡi các anh Quân Đội Nhân Dân “Anh Hùng” có nghe chăng -

Trước nhục nước nên hòa hay nên chiến?
Quyết chiến!

Thế nước yếu lấy gì lo chiến chinh?
Hy sinh!

(Hội Nghị Diên Hồng - Lưu Hữu Phước)


Anh Hùng nước Việt

Nói đến tương quan lực lượng và sự quyết tâm chống ngoại xâm, đánh giặc thù thì các anh có cần đọc lại những bài viết và tài liệu [*] về trận hải chiến Hoàng Sa của chúng tôi không ?! Hay là vì tự ái và tự ti mặc cảm mà Quân Đội Nhân Dân "Anh Hùng" của các anh không dám đọc ?!

Hơn nữa đây là vấn đề sinh tử, bảo vệ non sông, đất nước chứ đâu có phải chuyện cờ bạc, cá độ mà các anh lại cứ đặt vấn đề thắng với thua. Nhưng nếu các anh là dân cờ bạc đang ngồi đánh xì phé với một tay chơi có vốn thật lớn thì các anh sẽ làm gì? Chẳng lẽ các anh cứ để nó lấy thịt đè người, gậm nhấm, tỉa lần hồi, cho đến khi cạo sạch túi của các anh ?! Nếu có thua thì phải thua cho xứng đáng. Do đó khi các anh có một tay bài tốt là "ta-pi" ngay (tố hết tiền). Phải tố cho đối thủ choáng váng mặt mày, đổ mồ hôi hột. Các anh phải chụp lấy thời cơ đánh một ván bài sinh tử, một ăn hai thua! Chắc các anh sẽ hùng hổ nói ngay rằng: "Nếu đánh như vậy thì trước sau gì cũng thua, mà thua thì chắc chắn là mất nước". Vậy thì xin thưa cùng các anh - bây giờ các anh không đánh Tàu cộng thì có giữ được nước hay không?

Thà một phút anh hùng để giữ nước
Còn hơn là chịu nhục đến bao năm!

Bây giờ các anh còn có thời cơ ra tay trước chứ cứ đợi cho đến lúc quân dân Tàu cộng tràn ngập đất nước Việt Nam thì khi đó các anh chỉ cần nhúc nhích vươn vai thở mạnh là đã bị siết cổ chết ngay, vậy thì còn đánh đấm cái đếch gì được.

Nhưng nếu đánh thì đánh như thế nào và đánh làm sao đây? Vấn đề ở đây là bất ngờ đánh cho thằng Tàu cộng một cái bạt tai nẩy lửa để buộc nó phải công khai và chính thức lên võ đài quyết đấu tay đôi với các anh.

Chắc các anh cũng đã quá rõ là tàu bè của bọn Hán gian cứ thản nhiên ra vào lãnh hải Việt Nam như chỗ không người. Không những thế chúng còn đuổi bắt và bắn giết các ngư dân như là một trò tiêu khiển giải khuây. Đã đến lúc các anh phải dạy cho chúng một bài học - cứ đế cho tàu chúng đi sâu vào (xâm phạm) lãnh hải Việt Nam rồi các anh chỉ việc cùng lúc bất ngờ khai hỏa đánh chìm tàu chúng. Nhưng phải nhắm vào một chiến hạm quan trọng để gây tiếng vang - đó chính là cái bạt tai nẩy lửa!

Rồi chuyện gì sẽ xảy ra?! Dĩ nhiên Tàu cộng sẽ lồng lộn, gầm lên đem hải, lục, không quân đánh trả - đó là các anh đã buộc nó phải công khai và chính thức lên võ đài quyết đấu tay đôi với các anh.

Và sự việc sẽ diễn tiến ra sao? Khi chiến tranh xảy ra thì quyền quyết định nằm trong tay của các anh chứ không phải là cái đáng mafia CS. Và lúc đó các anh đã đưa Việt Nam vào cái thế thượng phong, chủ động, vào cái thế chỉ có tiến chứ không có lui (no point of return). Nhưng quan trọng hơn hết, các anh là niềm tự hào, là niềm hãnh diện của dân tộc, là sức mạnh đã giúp toàn dân đứng thẳng người, ngẫn cao mặt, đồng lòng quyết tâm đối diện kẽ thù thay vì cứ mãi cúi đầu, lầm lũi bước đi, làm thân trâu mọi một cách nhục nhã. Các anh sẽ đánh những trận thư hùng với quân Tàu cộng để bảo vệ đất nước, để bao vệ nhân dân và cũng chính là để bảo vệ các anh và gia đình của các anh. Còn chuyện bảo vệ đảng mafia CS ư? Các anh lo xa quá - khi chiến tránh xảy ra là bọn chúng đã khăn gói cao bay xa chạy rồi chẳng còn có ma nào để các anh bảo vệ nữa đâu.

Bây giờ thì các anh sẽ thở dài than rằng: "Như vậy thì đất Việt sẽ tan hoang, dân Việt sẽ bị tàn sát (trong đó có các anh), nước Việt sẽ bị Tàu cộng xâm chiếm". Một lần xin thưa với các anh là: Nếu các anh không ra tay đánh Tàu cộng ngay bây giờ thì đất Việt cũng đã, đang, và sẽ tan hoang, dân Việt cũng đã, đang, và sẽ bị tàn sát (trong đó có các anh), nước Việt cũng đã, đang, và sẽ bị Tàu cộng xâm chiếm.

Nhưng trong trận chiến này các anh sẽ có những lợi thế mà trước đây chúng tôi (QLVNCH) không có:

- lúc trước chúng tôi vừa chống ngoại xâm lại vừa đánh nội thù (là các anh) do đó lực lượng của chúng tôi bị phân tán. Không những thế chúng tôi vừa phải chống trả lại vừa phải đưa thân ra hứng đạn (của các anh) để bảo vệ dân lành. Còn bây giờ thì các anh rảnh tay không lo gì nội thù và toàn bộ lực lượng hải, lục, không quân có thể kết hợp để sẵn sàng cùng lúc tung ra đánh ngoại xâm bất cứ khi nào;

- lúc trước chúng tôi bị cái đám ăn cơm quốc gia thờ ma CS cùng với các tổ đặc công nằm vùng của các anh ngày đêm quậy phá hậu phương của chúng tôi làm chúng tôi luôn bị phân tâm, chia trí, lo lắng không yên lòng để chiến đấu ngoài tiền tuyến. Còn nay thì các anh hoàn toàn được sự hậu thuẫn vững mạnh của hậu phươfng, điều này sẽ giúp cho các anh yên tâm và hăng say chiến đấu đánh quân thù ngoài trận tuyến;

- lúc trước chúng tôi bị “đồng minh” phản thùng buộc tay trói chân để cho các anh tha hồ đánh đấm chúng tôi, họ lại còn tiếp tay cho các anh bằng cách chơi cho chúng tôi một nhát dao vào ngay sau lưng đau nhói (cho đến bây giờ vẫn còn đang rỉ máu). Còn nay thì các anh không bị lệ thuộc vào một thằng đồng minh nào cả. Đó là một điều may mắn vì qua những bài học lịch sử đầy máu và nước mắt của cả hai miền Nam Bắc thì "Dựa vào chủ thuyết, thế lực ngoại bang dưới bất cứ hình thức nào cũng chỉ đưa Đất nước đến Điêu tàn và Dân tộc đến Bất hạnh mà thôi." (Việt Nam Điêu Tàn Bất Hạnh - Nguyễn Thuyên).

Tuy nhiên bên cạnh các anh luôn luôn có một đồng minh KHÔNG BAO GIỜ PHẢN BỘI đó là toàn dân Việt Nam. Một khi các anh nhắm mũi súng vào kẻ thù khai hỏa, và ở ngay phát súng đầu tiên là 85 triệu người dân trong nước sẽ đứng lên chung vai sát cánh cùng các anh, và hơn 3 triệu Người Việt Tự Do ở hái ngoại sẽ hết lòng hỗ trợ các anh bằng mọi cách, mọi giá và mọi phương tiện sẵn có.

Vây thì xin thưa cùng các anh là giữa hai cái chết - một cái chết ANH HÙNG được toàn dân tưởng nhớ tiếc thương và một cái chết ANH HÈN bị sử sách nguyền rủa đời đời - các anh chọn cái nào ?!

N Nguyen
(Tháng Tư Đen 2009)


[*] Một số bài viết về Trận Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974:

http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=45&nid=122143,
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=115&nid=121584,
http://motgocpho.com/forums/showthread.php?t=3037,
http://phanchautrinhdanang.com/DATNUOCTA/YnghiahaichienHoangSa.htm,
http://thangtien.de/index.php?option=com_content&task=view&id=1098&Itemid=274,
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=a5ba2df6a19cf5de74462e2e6c10291a

Tài liệu "Kịch bản" tham khảo:

[1] http://tuanvietnam.net/vn/nghexemdoc/sachhaynendoc/6394/index.aspx
[2]
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=307537&ChannelID=3
[3]
http://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/03/3BA0D771/
[4]
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=309363&ChannelID=3



Wednesday, April 15, 2009

Lễ Công Bố Bạch Thư về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông

Diễn giả Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Văn Canh

Hơn 500 đồng hương Sydney đến tham dự Buổi Lễ Công Bố Bạch Thư về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông tại Trung Tâm Văn Hoá và Sinh Hoạt Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW ngày Chủ Nhật 12.04.2009.

Hình ảnh Dang955

Trích từ: http://lyhuong.net/viet/index.php?option=com_content&view=article&id=884:884&catid=39:sinhhoatcongdong&Itemid=58



ĐỪNG QUÊN THÂN PHẬN MÌNH !



Watch CBS Videos Online

THỦ ĐOẠN LY GIÁN KẾ CỦA BĂNG ĐẢNG MAFIA VIỆT TÂN - Trương Minh Hòa

Trương Minh Hòa

Một sự kiện được coi là qui luật là: xây dựng khó, mất nhiều thời giờ, trong khi phá hoại rất dể, nên mới có câu tục ngữ: "đốn củi ba năm thiêu rụi một giờ". Con người cũng thế, tạo uy tín rất lâu, nhưng bị tai tiếng chỉ một lần thôi, cũng lan nhanh hơn cả dịch bịnh, do đó một số người có tiếng tốt là chống Cộng như thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ, chỉ trở về đón gió là coi như thân bại danh liệt, ngay cả những bậc tu hành "công đức rầm rộ" chùa to, tượng Phật lớn, đi đâu cũng có đệ tử đón rước chẳng khác nào "thế gian là Phật sắp thành" như Thích Như Huệ, Thích Phước Huệ, sư về nguồn .... nhất là có tên trong bản phong thần "3 quyển giặc thầy chùa" của Đăng Văn Nhâm; hay bên Công Giáo, Hồng y Phạm Minh Mẫn, chỉ sau lần lạm dụng tín ngưỡng để hạ cờ vàng ba sọc đỏ trong kỳ đại hội thanh niên thế giới tổ chức tại Sydney (Úc Đại Lợi) nên bị ngay chính tín đồ phản đối, tẩy chay. Đảng Cộng Sản Việt Nam và băng đảng Việt Tân là một, dù sông Hồng có thể cạn do đảng Cộng Sản Việt Nam cho phép quan thầy Trung Cộng bế đập ở thượng nguồn, dải núi Hoàng Liên Sơn lọt vào tay Trung Cộng, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi. Do hai tổ chức tuy hai mà một, nên thủ đoạn của cả hai đều là:

"Gian manh, ma giáo y chang.
Lập lờ, thủ đoạn, mười phân vẹn mười"

Từ thời đảng Cộng Sản còn suy yếu, lập lời ban đầu và sau khuynh đảo trong Mặt Trận Việt Minh, cho người lòn vào 25 đơn vị chống Pháp tự phát ở miền nam, dùng thủ đoạn lọc lừa, khủng bố, chiếm các chức chính trị viên biến nhiều đơn thành công cụ Cộng Sản núp dưới bình phong "đánh Tây giành độc lập"; con sâu Cộng Sản nằm vùng trong các đơn vị quân sự, phá nát lập trường yêu nước, gây phân hóa các tổ chức, đảng phái quốc gia qua thủ đoạn ly gián: như thời 1945, sau khi Nhật đầu hàng đồng minh, thời kỳ tranh tối tranh sáng, Hồ Chí Minh giả vờ mời Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Hải Thần trong chính phủ liên hiệp, chính nhờ những người nầy mà lực lượng Việt Minh có điều kiện thuận lợi chiếm nhiều địa bàn hoạt động Đại Việt Quốc Dân Đảng, ngay cả Việt Nam Quốc Dân đảng sau nầy, bị đánh úp một số chiến khu. Sau 1954, cũng thủ đoạn ly gián cũ, tại miền Nam, đảng Cộng Sản dùng những người tập kết để phân hóa ngay trong gia tộc, dùng thành phần chức sắc Phật giáo cao cấp như Thích Trí Quang để xé Phật giáo thành hai phe, ngay cả thiếu tướng Nguyễn Cao kỳ, vì ngây ngô, mồm to mép giải, hữu võng vô mưu nên bị ngay cả đám sinh viên Cộng Sản là Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi .... khai thác mâu thuẫn tranh giành quyền lực với tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trong kỳ bầu cử 1971, nên Kỳ ủng hộ đám sinh viên Cộng Sản làm loạn, cho mượn cơ sở hoạt động chống chính phủ VNCH ngay trong khuôn viên của Phó Tổng Thống, cung cấp 2 ngàn quả lựu đạn M.K 3 để đám sinh viên nầy ném vào các phòng phiếu, làm kinh động cả thủ đô Saigon.

Câu chuyện của một sĩ quan tiếp liệu miền Nam, vì ham mê săn bắn chim nên bị đám em vợ gốc Việt Cộng nằm vùng, lợi dụng, giả vờ xin một số đạn dược để bắn chim, nhưng không ngờ chúng gian manh, ghi vào giấy mực; nên trong cuộc hành quân, quân lực VNCH tịch thu tài liệu và biết là sĩ quan nầy cung cấp đạn cho Việt Cộng, thế là bị An Ninh Quân Đội điều tra, thân bại danh liệt. Trong một gia đình, nếu các anh chị em hay có thói quen nghe lời người ngoài, xác xuất rất cao khi gặp những kẻ "đâm bị thóc, thọt bị gạo" làm anh em ly tán, thù nghich với nhau như kẻ thù, thường thấy nhiều gia tộc.

Tại hải ngoại cũng thế, băng đảng Việt Tân là công cụ của đảng Cộng Sản, là thứ "Mặt Trận Giải Phóng Hải Ngoại", đồng dạng với Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam trước 1975, nên hoạt động của Việt Tân rất nguy hiểm, len lõi xâm nhập, có khi xuất hiện, trà trộn nào các tổ chức, nằm mai phục và khuynh đảo. Tổ chức Việt Tân lấy nguyên tắc "đa số phục tùng thiểu số" làm hành động, nên trong bất cứ tổ chức, kể cả tôn giáo, hể có đảng viên hay cảm tình viên Việt Tân nằm trong ban chấp hành, ban đại diện là coi chừng bị lộn xộn, tệ hơn là bị lái sang những hoạt động có lợi cho đảng:

"Việt Tân chánh hiệu Việt gian.
Xâm nhập, khuynh đảo, tiêu tan hội đoàn"

Một điều đau lòng là: trong băng đảng Việt Tân lại có cả một số quân nhân, công chức Việt Nam Cộng Hòa, bài học lập lại thời chính phủ Liên hiệp 1945, trong thành phần chính phủ do Hồ Chí Minh lãnh đạo, có cả những người quốc gia nổi tiếng như Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Hải Thần, Huỳnh Thúc Kháng ... giống như đảng Cộng Sản, băng đảng Việt Tân có hai thành phần:

1. Đảng viên nổi: gồm các cơ sở Mặt Trận, nay thành cơ sở Việt Tân, hoạt động lộ mặt, lập đài phát thanh, báo chí ... những tổ chức râu ria như Hội Chuyên Gia, Liên Minh Việt Nam Tự Do; ngoài ra Việt Tân còn "đánh mùi" đón gió thính như "chó" nên tùy theo "triều cường chính trị" mà đẻ thêm nhiều tổ chức như: ủy ban bảo vệ người lao động, ủy ban vẹn toàn lãnh thổ. Cơ sở Việt Tân mặt nổi không đủ mạnh để lái quần chúng vào các hoạt động ĐẤU TRANH hình thức nhằm hùa theo chính sách "hòa hợp hỏa giải" của đảng ĐÁNH TRÂU tung ra hải ngoại, nên băng đảng Việt Tân dùng những mưu mẹp như tổ chức chống Cộng có kèm chương trình văn nghệ, một số ca sĩ giúp vui nhằm thu hút quần chúng, mời một số diễn giả có bằng cấp cao hay được quần chúng biết nhiều để lôi kéo cho đông. Lý do là nếu cơ sở Việt Tân đứng ra tự tổ chức những hoạt động của đảng, thì số người tham dự lèo tèo. Chính nhờ biết khai thác yếu tố "ham vui" của quần chúng, nên đó là một trong những lý do mà chính phủ sở tại các nước lầm tưởng Việt Tân là tổ chức bao trùm cả cộng đồng, nên chính phủ Hoa Kỳ thời George.W.Bush đã lầm lẫn khi mời Đổ Hoàng Điềm đến tòa Bạch Cung để tham khảo ý kiến về tình hình Việt Nam, trong khi họ không đếm xỉa gì đến những tổ chức cộng đồng dân cử và các chánh đảng chân chính khác.

2. Thành phần chìm: thuộc loại đảng viên "chiến lược" nằm vùng, trong sách lược "trèo cao lặn sâu", thành phần nầy gồm một số khoa bảng, nhà văn, thi sĩ và những nhân vật có tiếng, được uy tín trong cộng đồng. Dân chúng và nhiều người nhìn thành phần nầy, không nghi ngờ là Việt Tân, họ ngụy trang rất khéo và luôn luôn phủ nhận "tôi không phải là Việt Tân" như nhân vật Tám Khỏe trong tuồng cải lương "Người Ven Đô" do Út Trà Ôn đóng, có câu: "Tôi là Tám Khỏe, tuyên bố ly khai với Việt Cộng", nhưng thật ra Tám Khỏe áp dụng ngụy trang kế, khổ nhục kế, là cán bộ Việt Cộng, hoạt động ngay trong hậu phương quốc gia.

Cũng giống như trước 1975, mụ Nguyễn Thị Bình, bộ trưởng giáo dục trong quái thai "chính phủ lâm thời Miền Nam Việt Nam" là đứa con dị dạng của Cộng Sản Bắc Việt, lột xác từ Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam của Nguyễn Hữu Thọ, nặn ra để có bình phong trong hội đàm Paris, lúc đó mụ Bình chối dài: "không phải là Cộng Sản", nhưng sau 1975, thì đám nầy là Cộng Sản chánh hiệu "cờ đỏ sao vàng".

Thành phần Việt Tân chìm cứ len lõi, xâm nhập và khuynh đảo vào các hội đoàn, đỉnh cao và cũng là mục tiêu "chiến lược thời thượng" là lợi dụng dân chủ trong các cuộc bầu cử để vào trong các ban Chấp hành Cộng Đồng Người Việt tự Do, đoạn lợi dụng chức vụ, để phối hợp với các "cơ sở Việt Tân nổi" với chiêu bài cũng: chống Cộng, đấu tranh dân chủ, đa nguyên nhưng thật ra thì ru ngũ bằng "đấu tranh ôn hòa, bất bạo động". Do đó, có nhiều cộng đồng đã bị Việt Tân xỏ mũi, để dắt tay nhau đi theo "tấm bản chỉ đường: hòa hợp hòa giải theo định hướng xã hội chủ nghĩa" mà không hay.

Cho nên qua những thủ đoạn "cực kỳ xảo trá, đá cá lăn dưa" của băng đảng Việt Tân, người ta có cảm tưởng "khắp nơi nơi đều là Việt Tân", tình trạng nầy giống như miền Nam trước 1975, trong làng, quận ... chỉ có vài tên Việt Cộng khủng bố, thế mà dân chúng sợ, phập phòng, cứ ngỡ là: "khắp nơi nơi đều là Việt Cộng, Có những đoàn quân từ trong lòng đất ...", sau 1975, mới biết Việt Cộng không đông như người ta hiểu lầm, khi các đơn vị quốc gia cấp tiểu đoàn, bàn giao trong vòng trật tự cho một tiểu đội Việt Cộng, tuân hành lịnh của Dương Văn Minh và Nguyễn Hữu Hạnh.

Tại hải ngoại, qua các hoạt động của băng đảng Việt Tân, người ta có cảm tưởng "khắp nơi nơi đều là Việt Tân" nhưng thực ra thì "đám giặc cỏ Việt Tân" hải ngoại không đông, hãy nhìn những cuộc họp hành, có cộng đồng hổ trợ để nghe những nhà "cách miệng" mồm to mép giải, giải, với tài lếu láo từ trung ương như Lý Thái Hùng, Đỗ Hoàng Điềm .... đến các địa phương, số người tham dự, trong đó tính luôn ban tổ chức, vợ con, thân hữu "như buổi chợ chiều mùa đông" chừng vài chục (nếu nơi có dân số hơn 10 ngàn dân Việt) hay dưới 100 (nếu dân số khoản 60 ngàn trở lên) tại Úc Châu là bằng chứng, người ta nhìn thực lực nầy mà đánh giá Việt Tân "mạnh như thế nào".

Chẳng những Việt Tân nhi nhô "lấy thiểu số chế ngự đa số" qua cuộc "giành dân chiếm đất" với một trận chiến "không qui ước" như trước 1975 ở miền Nam. Những hoạt động Việt Tân, dù ngụy trang, cũng khó thành công như thời Việt Minh qua: xâm nhập, khuynh đảo, đưa tổ chức vào quỹ đạo đấu tranh "ôn hòa" ru ngủ và biến hải ngoại thành đất "giải phóng" đoạn chờ ngày bàn giao trong vòng trật tự cho Việt Cộng, là hoàn thành công tác xuất sắc. Băng đảng Việt Tân áp dụng những "mũi giáp công" trong trường kỳ, được nhìn thấy là Ly gián kế, sách lược có mục đích làm giảm khả năng đối phương, mục đích chính là tạo nghi ngờ và từ đó châm thêm những mâu thuẫn để làm tan rả cả tổ chức thành nhiều mảnh vụn và từ đó khai thác, tạo rối ren khi các hội đoàn kình chống nhau quyết liệt, thay vì chống kẻ thù chung là Việt Cộng, Việt Tân, Việt Gian, rồi sau khi làm tiêu tán, đoạn "cải tạo" các mảnh vỡ và gom lại, lái sang phục vụ cho Việt Tân qua những kẻ lãnh đạo ham danh, trở thành sứ quân tại các nơi có nhiều người Việt định cư. Hiện tượng có nhiều hội đoàn chia hai và trong một cánh đương nhiên là có Việt Tân công khai hay ngấm ngầm giựt dây; giai đoạn nầy kéo dài từ nhiều năm qua và sau nầy khi cánh không Việt Tân suy yếu, là cái màng "tiếp quản trong vòng trật tự" với chiêu bài đoàn kết được đưa ra và dàn dựng một cách khéo léo.

Trong một số tổ chức, kể cả cộng đồng Người Việt tự Do, băng đảng Việt Tân "điều nghiên" thành phần trong các ban chấp hành, rồi khai thác những người có đầu óc tiêu cực, cầu an, ham danh, thích "phô trương mà không muốn đấu tranh", thành phần nầy được ngấm ngầm móc nối bằng nhiều phương thức, phù hợp với đường lối đấu tranh "ôn hòa" ru ngủ, nên tạo xung đột giữa các thành viên khác; chưa nói đến những hậu quả khác, chỉ cần các hội đoàn mâu thuẫn giữa các thành viên, là kẻ hưởng lợi là Việt Cộng và Việt Tân, rồi dần dần ảnh hưởng, đưa những công tác của Việt Tân qua các thành viên tiêu cực, mù mờ, nên trong thời gian qua, nhiều cộng đồng có hiện tượng xuất phát một số việc làm như thắp nến, cầu nguyện, biểu tình trật mục tiêu, xin chữ ký .... là do bị uống phải thuốc mê của Việt Tân mà không hay, đinh ninh là "đấu tranh đúng hướng" là phù hợp với đấu tranh chánh trị, dân chủ hóa toàn cầu. Đấu tranh kiểu nầy là Cộng Sản không bao giờ sụp đổ, gián điệp nằm vùng, Việt gian vui mừng, nhưng người tham gia đấu tranh chỉ làm mất thời giờ, hao tốn đèn cầy, công sức. Nhưng nên đề phòng là biết đâu băng đảng Việt Tân xin chữ ký để nộp cho cục tình báo hải ngoại để đảng đánh giá tình hình mà có những sách lược thích hợp trong các giai đoạn?.

Nhằm tung hỏa mù về những "thành quả" hoạt động "chất lượng cao" trong nước, vì ở hải ngoại, băng đảng Việt Tân không đủ khả năng để lôi cuốn, thuyết phục quần chúng sau khi bị bể từ: chiến khu dỏm, kháng chiến quân ma với 10 ngàn quân, thu tiền, hành vi chẳng khác nào thảo khấu như giết người trong chiến khu; ma cô du đảng, thanh toán những người không đồng ý, lột mặt giả Mật Trận Hoàng Cơ Minh ở hải ngoại ..... nên băng đảng Việt Tân tung ra hỏa mù về một số tổ chức "phản tỉnh giả" trong nước, nổi bật với cái gọi là KHỐI 8406, qui tụ một số thành phần giả, gài bẫy bắt những nhà dân chủ thật, nằm tù dài hạn, trong khi phản tỉnh giả cứ tiếp tục "la làng chống đảng" như nhà dân chủ phòng lạnh Nguyễn Khắc Toàn, Trung tá Trần Anh Kim .... Việt Tân vừa có tiếng là có tổ chức liên hệ trong nước để "tháo gỡ độc tài" để gỡ gạc phần nào uy tín bị tiêu tán từ lâu, vừa thu tiền ủng hộ và vừa làm cho người Việt hải ngoại phân hóa thêm; vì có một số người u mê ủng hộ khối 8406, nhưng cũng có nhiều người nhìn ra sự thật, gây tranh cãi, là lọt vào ly gián kế của Việt Tân, thủ đoạn thâm độc vô cùng. Nên trong bất cứ hội đoàn nào, kể cả hội quân nhân, gia đình quân đội, binh chủng .... hễ có người nào đó ủng hộ khối 8406 là có tranh cải và những kẻ ủng hộ hay lợi dụng thu tiền, làm hội đoàn rạn nứt tình cảm với nhau.

Trong các tổ chức, tôn giáo, từ hình thức đến nội dung, băng đảng Việt Tân "điều nghiên" và khai thác những "mắc xích yếu nhất" để xâm nhập, bẻ gảy, lủng đoạn, nên ngoài vấn đề nhân sự kể trên, họ còn lợi dụng cả triết lý tôn giáo để len lõi, lái sang mục tiêu "hòa hợp hòa giải theo định hướng xã hội chủ nghĩa". Như trong Phật Giáo với "đại hùng-đại lực-đại từ bi" luôn áp dụng cả ba trong vấn đề hành đạo lẫn cư xử ngoài đời; thì băng đảng Việt Tân xé lẻ ra và áp dụng cái nào có lợi cho họ, nên "đại từ bi" mà mắc xích yếu nhất và dễ bị lạm dụng nhất trong Phật Giáo, chính cái đại từ bi áp dụng riêng rẽ mà trong Phật Giáo xuất hiện rất nhiều: "gian, tham, ác, dâm" tăng, làm hoen ố đạo pháp, thanh danh đức Phật, mức độ phạm giới trầm trọng đến nỗi "khắp chùa am đều là sư hổ mang", nên có người nói đùa là: "Phật giáo mà hết dâm tăng, thì lấy ai mà hành đạo nữa" nên trong cái "đạo Phật ngày nay", trong hàng ngũ tăng ni, dù "không làm động tới móng tay" mà đa số là "triệu phú Phật Giáo", thời MẠT PHÁP là cơ hội biến những kẻ gian giả vờ đi tu thành MẬP PHÁT. Ý nghĩa Từ Bi được lái sang "sống chung hòa bình" không hận thù, dù Cộng Sản tàn sát hàng chục triệu người, đàn áp tôn giáo dã man, ý nghĩa từ bi trở thành "hòa hợp hòa giải" bao dung nên phù hợp với chủ trương "đấu tranh bất bạo động để lật đổ chế độ độc tài Cộng Sản", là cách mà giúp cho đảng Cộng Sản được bền vững, vì người dân "đại từ bi" mà bao dung, khoan hồng quỷ vương, quỷ đỏ vô điều kiện là tạo thêm cơ hội cho quỷ đỏ tiếp tục lộng hành.

Cho nên người ta không ngạc nhiên khi thấy một số tu sĩ, cư sĩ, nổi tiếng chống sự đàn áp tôn giáo ngây thơ hay cố tình ủng hộ và "nhất trí" đường lối của Việt Tân qua các bản TUYÊN CÁO, TUYÊN BỐ .... đứng chung với cái nhân vật đại diện đảng phái xé lẻ, chủ trương "hòa hợp hòa giải" với Việt Cộng trong các chánh đảng khác; ngoài ra còn có đám tu sĩ về nguồn, tu sĩ công an giả dạng hỗ trợ mạnh, ra sức "thuyết pháp" có thu vào DVD để ru ngủ và khuyên đừng "bạo động" cứ yên tâm, vái Đức Phật, cầu nguyện rầm rộ tại chùa lờn, nhờ Phật trời ra tay diệt dùm Việt Cộng ... thì chờ tới ngày tận thế, Việt Cộng vẫn "thanh tâm trường cai trị" đất nước Việt Nam, là một huyện phía "cực nam" của Trung Cộng, đợi đến khi cả nước nói và viết tiếng Quan Thoại, thì coi như quá trễ. Trong Phật Giáo, câu chuyện ngụ ngôn Tây Du Ký, là một lối hành đạo tiêu biểu qua nhân vật Tôn Ngộ Không, áp dung một cách đúng đắn "đại hùng, đại lực, đại từ bi" trên đường thỉnh kinh, đủ thấy cái tinh túy Phật Giáo cũng có hàm chứa "gặp ma quỷ thì đánh, đến chùa thì tu" trong tinh thần "diệt gian trừ bạo" để bảo vệ chánh pháp; do đó sau khi đến Thế Giới Tây Phương Cực Lạc, Tôn Ngộ Không đắc quả "chiến thắng Phật". Như vậy Phật Giáo không phải chỉ đưa cái bụng ra "từ bi", mà phải có lý trí phán đoàn xem đúng hay sai và khi gặp kẻ ác, cũng phải ra tay trừng trị kẻ ác, cứu nhân độ thế. Câu chuyện giai thoại về Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, khi Ngài đắc đạo, ma quái tới phá ngài dùng phép thần thông làm rung chuyển cả đất, khiến ma quái phải bỏ chạy. Tuy nhiên chính cái lối hành đạo" phản ứng thụ động" của Phật Giáo, được giới Phật tử áp dụng một cách sai lạc, cũng là một trong nhiều nguyên nhân đưa đến pháp nạn sau 1975. Trái lại, Cộng Sản vô thần đã dùng lối "chủ động" để đánh phá chính quyền miền Nam trước 1975, qua những tên "tu hành ở quốc gia, thờ ma Cộng Sản" thuộc khối Phật Giáo Ấn Quang trước 1975. Khai thác lối tu thụ động, nên băng đảng Việt Tân lợi dụng, thành ly gián kế, làm phân hóa hàng ngũ Phật Tử khi thấy có những người mà trước đây có thành tích "bảo vệ đạo pháp" đấu tranh trường lỳ để đòi tự do tôn giáo, bỗng thấy có tên trong bản tuyên cáo, có nhiều thành viên băng đảng Việt Tân ... làm cho dân chúng hoang mang, nghi ngờ.

Công Giáo cũng bị khai thác yếu tố "nhân ái" là tiền đề, bị lái sang khoan dung, BAO DUNG, tha thứ kẻ thù Cộng Sản, trong khi đảng cướp vẫn luôn BUNG DAO sẵn sàng đâm sau lưng, trước mặt để tận diệt Công Giáo. Cho nên, trong Công Giáo vẫn không tránh khỏi những tín đồ của Chúa mà chấp nhận sống "hòa hợp hòa giải" với quỷ đỏ, hành động quyên góp xây dựng nhà thờ thêm cho giáo hội quốc doanh, từ thiện giúp đảng đỡ gánh nặng khó khăn kinh tế.

Do thế lực của băng đảng Việt Tân không đông, nên chúng tìm mọi cách xâm nhập vào các tổ chức nêu trên, ngoài ra còn vói bàn tay lông lá và những tổ chức đấu tranh như: biểu tình chống văn hóa vận, 30 tháng 4 hàng năm và thỉnh thoảng có nhiều vấn đề thời sự như biểu tình các chuyến công du của những tên đầu sỏ Việt Cộng .... đây là những CƠ HỘI rất tốt để băng đảng Việt Tân nhào vào ăn có, họ cũng trương mặt ra, giả vờ tham gia, hợp tác trong công việc chung nhưng lúc mọi người không đề cao cảnh giác, thì họ lái sang cuộc đấu tranh theo hướng Việt Tân như: mặc áo thun "diễn hành cho tự do" các thành viên mặc đồng phục, dùng dấu hiệu riêng và các cơ quan truyền thông của họ chụp hình, đăng tải những gì mà họ tham gia, nên dân chúng ở xa, đọc báo, xem đài nghe radio, tưởng do đảng Việt Tân chủ xướng.

Đó là thủ đoạn gian manh mà Việt Minh đã mang cờ đỏ vào năm 1945, với vài ba tên, rồi bắn vài phát súng và sau đó tuyên truyền là do lực lượng của Hồ Chí Minh. Đương nhiên là trong các cuộc chống Cộng chung nầy, bán tổ chức hay đăng báo các hội đoàn tham dự, thì trong đó có đại diện của băng đảng Việt Tân, là vô tình chấp nhận tổ chức tay sai công cụ của Việt Cộng trong cộng đồng. Sự kiện nầy xảy ra từ nhiều năm nay, cần phải chấm dứt, nên các tổ chức cộng đồng, nên loại bỏ Việt Tân ra khỏi các cuộc đấu tranh, vì sự có mặt của Việt Tân mang đến những hệ quả sau đây:

- Vô tình công nhận tổ chức tay sai Cộng Sản nầy trong cộng đồng, cũng như băng đảng nầy chủ trương công nhận đảng Cộng Sản "là thành phần dân tộc, Hồ Chí Minh có công với đất nước" rõ ràng hơn cả "đêm giữa ban ngày".

- Những hoạt động trong các cuộc đấu tranh cộng đồng bị lợi dụng và từ phương tiện truyền thông của chúng, làm cho người ta hiểu sai lạc và tưởng Việt Tân bao trùm cả cộng đồng.

- Những phá hoại ngầm ngầm mà băng đảng Việt Tân đứng chung, nguy hiểm vô cùng.

- Những người quốc gia, tổ chức chính trị nghi ngờ nên có thể không tích cực tham gia, khi thấy có Việt Tân trong đó.

Ngoài ra, thủ đoạn tạo nghi ngờ, ly gián qua các TUYÊN CÁO từ cộng đồng, đảng phái khái, tôn giáo đều được băng đảng Việt Tân nhắm tới, lơi dụng hai chữ "ĐOÀN KẾT" chống kẻ thù chung, băng đảng Việt Tân cho người chen vào, đại diện, ký tên và bản tuyên bố chung thật là "hòa hợp hòa giải" là vô tình giúp cho bộ máy tuyên truyền của Việt Tân thổi phồng, gây hoang mang trong dân chúng nên khi đọc những tuyên cáo thấy bên cạnh các đảng phái như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt, đại diện hải ngoại Phật Giáo của huề thượng Quảng Độ lãnh đạo, Hòa Hảo, Cao Đài, Thiên Chúa, Tin Lành, nhân sĩ, nhà văn, nhà thơ có đại diện Việt Tân, là coi như bị DÍNH DẦU NHỚT, tạo cho dân chúng, tín đồ nghi ngờ, là lọt vào Ly gián kế của băng đảng Việt Tân. Do đó, những cuộc tập hợp đảng phái, ra ra tuyên cáo, hảy loại ngay đại diện băng đảng Việt Tân, vì đây là tổ chức "giải phóng hải ngoại" để tiến tới bàn giao trong vòng trật tự cho Việt Cộng.

Câu chuyện ở vùng khai hoang đất đai ở những vùng rừng, khi một số gia đình lập nghiệp, trồng khoai, lúa bị đám khỉ trong rừng ùa ra ăn, phá dùng nhiều biện pháp như bẫy sập, bắn cũng không đảo ngược tình hình. Rồi có một sáng kiế thật hay, có kết quả ngay, là bắt một con khỉ trong bầy, đe, cạo đầu, sơn màu toàn thân và thả ra. Khi con khỉ nầy chạy theo bầy, thì cả bầy thấy lạ, bèn hoảng sợ bỏ trốn sâu vào rừng, chỉ mẹo vặt mà tránh được nạn khỉ phá. Tại hại ngoại, băng đảng Việt Tân không còn uy tín, gây nhiều tai tiếng, nên khi người của Việt Tân đứng chung là coi như dính bùn và từ đó cộng đồng, các tổ chức nhìn thấy Việt Tân trong đó là tránh xa, tức là lọt vào ly gián kế.

Trương Minh Hòa
15.4.2009