Monday, May 9, 2011

Thông điệp Phật Đản của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ

Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
International Buddhist Information Bureau
Bureau International d'Information Bouddhiste
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo,
Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 60063 - 94472 Boissy Saint Léger cedex (France)
Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61
E-mail: ubcv.ibib@free.fr
Web: http://www.queme.ne
*********
    THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 8.5.2011

    Thông điệp Phật Đản của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ
PARIS, ngày 8.5.2011 (PTTPGQT) - Viện Tăng Thống trong nước vừa gửi đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế Thông điệp Phật Đản của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Xử lý Thường vụ Viện Tăng Thống kiêm Viện trưởng Viện Hóa Đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất để phổ biến. Phật Đản năm nay rơi vào ngày 17.5.2011.

Hai sự kiện LHQ đã là nội dung hiện đại cho Phật giáo trong ngày Đản sinh Đức Phật. Vì vậy Đại lão Hòa thượng viết rằng: “Ý nghĩa quan trọng thứ nhất mà chúng ta nhận thấy, là trong cuộc khủng hoảng tư tưởng và chính trị thế giới, biểu hiện qua các nạn độc tài và khủng bố ngày càng phổ biến, LHQ đã nhận ra chiếc phao cứu độ nhân sinh chính là giáo lý từ bi, khoan hòa, an lạc của Phật giáo. Ý nghĩa thứ hai không kém phần quan trọng, đặc biệt cho người có tín ngưỡng ở Việt Nam, là năm nay LHQ kỷ niệm 30 năm bản “Tuyên ngôn về Xóa bỏ Mọi hình thức Bất bao dung và Kỳ thị vì lý do Tôn giáo và Tín ngưỡng”. Hơn ai hết trên đất nước này, người Phật tử Việt Nam là nạn nhân trực tiếp của sự mất tự do tôn giáo và nhân quyền qua 36 năm đằng đẵng”.

Hòa thượng nhận định sự kiện lần đầu tiên trong lịch sử, Phật giáo Việt Nam xuống đường đấu tranh thập niên 60 và tiếp diễn đến hôm nay, là vì “sự áp đặt ý thức hệ ngoại lai vẫn hiện hữu trên quê hương chúng ta, làm cho cốt nhục ly tán, kinh tế quẫn bách, xã hội điêu linh”.

Hòa thượng cũng nhấn mạnh “Lý tưởng tôn giáo của đạo Phật là tiền đề cho lý tưởng công bình xã hội biểu hiện qua văn hóa, kinh tế, chính trị. Không hề có những yếu tố phi xã hội trong giáo lý đạo Phật, vì thế người Phật tử luôn tôn trọng và đương đầu bảo vệ con người, chống lại những bất công hay bất bình đẳng xã hội, vốn là nguyên nhân chà đạp quyền sống của lương dân”. Nên Hòa thượng kêu gọi :

“Ngôi nhà Việt Nam sau một trăm năm bị ngoại xâm chiếm đóng, sáu mươi lăm năm huynh đệ tương tàn rồi độc tài toàn trị. Đã đến lúc người Phật tử không thể khoanh tay đứng ngó hay than thân trách phận, chờ đợi kiếp sau, mà phải đứng lên noi gương Ngài A Dục từ bỏ con đường bạo lực, mở lượng từ bi, khai thông trí tuệ, nối tiếp Con Đường Phật 2555 năm trước”. Sau đây là toàn văn bức Thông điệp Phật Đản:

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
VIỆN TĂNG THÔNG
Thanh Minh Thiền viện, 90 Trần Huy Liệu, Phường 15,
Quận Phú Nhuận, TP. Sài gòn
---------------------------------------------------------------------------------------
Phật lịch 2555 TĐPĐ/VTT

THÔNG ĐIỆP PHẬT ĐẢN PL. 2555
của Đại lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ,
Xử Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống
kiêm Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN
    Kính gửi :
- Chư tôn Trưởng Lão Hội Đồng Lưỡng Viện, chư Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức Tăng ni.
- Cùng toàn thể Phật tử các giới trong và ngoài nước.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Kính bạch chư Tôn đức,
Thưa toàn thể Đồng bào Phật tử,

Thay mặt chư Tôn đức Trưởng lão Hội Đồng Lưỡng Viện, tôi trân trọng kính gửi đến chư Tôn Hoà Thượng, chư Thượng Toạ, Đại Đức, Tăng Ni cùng đồng bào Phật tử trong và ngoài nước lời chúc mừng nồng nhiệt nhân ngày Phật đản sinh, và bày tỏ tâm nguyện phát huy sự nghiệp hoằng pháp lợi sinh, chuyển vận thời cơ, hoàn mãn Phật sự.

Phật Đản năm nay mang hai ý nghĩa lớn có tính thế giới và nhân loại. Hai ý nghĩa đến từ một diễn đàn lớn rộng của tất cả thành viên quốc gia trên địa cầu, đó là LHQ. Thông điệp Phật Đản của ông Tổng thư ký LHQ, Ban Ki-moon, gửi Đại lễ Phật Đản LHQ lần thứ tám lấy chủ đề “Phát triển xã hội – kinh tế”, tổ chức tại Thái Lan năm nay, viết rằng:

“Quý vị đã chọn chủ đề hiện đại là Phát triển xã hội – kinh tế, đặt trọng tâm vào vấn nạn khổ đau của nhân loại mà đức Cồ Đàm Tất Đạt Đa phát hiện cách đây hơn 2500 năm khi Ngài rời bỏ cung điện, từ bỏ tư hữu thế gian để dấn thân vào thế sự. (…) Lời dạy của đức Phật chống tam độc, tham, sân, si, có thể làm sống dậy những cuộc hội luận đa phương về nạn đói đang tác hại gần một tỉ người trong thế giới sung mãn của chúng ta, về nạn bạo lực hung ác đang giết hại hàng triệu người mỗi năm, và sự gây hại môi trường một cách vô nghĩa mà con người gây ra cho nơi cư trú của chúng ta, là hành tinh trái đất. Nhiều tổ chức Phật giáo đã đem giáo lý của đức Phật vào thực hành. Tôi vô cùng biết ơn các tổ chức Phật giáo hậu thuẫn những hoạt động của LHQ để hoàn mãn các Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ, là kế hoạch của LHQ nhằm khắc phục các thách thức xã hội – kinh tế quan trọng mà thế giới phải đối diện”.

Ý nghĩa quan trọng thứ nhất mà chúng ta nhận thấy, là trong cuộc khủng hoảng tư tưởng và chính trị thế giới, biểu hiện qua các nạn độc tài và khủng bố ngày càng phổ biến, LHQ đã nhận ra chiếc phao cứu độ nhân sinh chính là giáo lý từ bi, khoan hòa, an lạc của Phật giáo.

Ý nghĩa thứ hai không kém phần quan trọng, đặc biệt cho người có tín ngưỡng ở Việt Nam, là năm nay LHQ kỷ niệm 30 năm bản “Tuyên ngôn về Xóa bỏ Mọi hình thức Bất bao dung và Kỳ thị vì lý do Tôn giáo và Tín ngưỡng”. Hơn ai hết trên đất nước này, người Phật tử Việt Nam là nạn nhân trực tiếp của sự mất tự do tôn giáo và nhân quyền qua 36 năm đằng đẵng.

Trong quá khứ hai nghìn năm lịch sử Việt, đối diện với bi kịch khổ đau trầm thống, nạn xâm lược, và bất bình đẳng xã hội, người Phật tử đã chung dự giải quyết với sự hòa đồng của các triều chính sáng suốt biết thương dân. Nhưng ngày nay, sự hòa đồng đã mất vì nạn tranh chấp ý thức hệ có tính quốc tế xâm lăng vào đầu não con người Việt. Nên lần đầu trong lịch sử, Phật giáo Việt Nam mới phải có cuộc đấu tranh xuống đường thập niên 60 để bảo vệ lý tưởng đạo đức Đông phương trước sức tấn công hung hãn của các ý thức hệ ngoại lai làm tha hóa xã hội và con người. Cuộc đấu tranh và vận động ấy tiếp diễn đến hôm nay, đầu thiên niên kỷ XXI, vì sự áp đặt ý thức hệ ngoại lai vẫn hiện hữu trên quê hương chúng ta, làm cho cốt nhục ly tán, kinh tế quẫn bách, xã hội điêu linh. Lý tưởng tôn giáo của đạo Phật trong cuộc vận động này đòi hỏi cải thiện các chính sách chỉ hiện hữu trên giấy tờ, điều luật tùy tiện, chứ thực tế không mang lại sự ấm no, hạnh phúc, tự do cho toàn dân.

Lý tưởng tôn giáo của đạo Phật là tiền đề cho lý tưởng công bình xã hội biểu hiện qua văn hóa, kinh tế, chính trị. Không hề có những yếu tố phi xã hội trong giáo lý đạo Phật, vì thế người Phật tử luôn tôn trọng và đương đầu bảo vệ con người, chống lại những bất công hay bất bình đẳng xã hội, vốn là nguyên nhân chà đạp quyền sống của lương dân, ngăn cản hạnh nguyện tu học để tiến thủ, ngăn cản sự thực hành Từ, Bi, Trí, Lực, theo chí nguyện Bồ tát cứu đời, ngăn cản tiến trình Giác ngộ là cứu cánh của đạo Phật.

Từ nguyên tắc chỉ đạo cứu khổ ấy, Ðạo Phật Việt Nam phát triển thêm nhiều nhân tố tích cực trong cuộc dấn thân bảo vệ nhân dân và đất nước. Lịch sử Phật giáo Việt, lồng trong lịch sử dân tộc, trên hai nghìn năm qua, đã bao lần minh chứng rằng HỘ DÂN, HỘ QUỐC và HỘ PHÁP hòa quyện trong nhau làm kim chỉ nam cho nếp sống và hành động của người Phật tử Việt Nam.

Ngôi nhà Việt Nam sau một trăm năm bị ngoại xâm chiếm đóng, sáu mươi lăm năm huynh đệ tương tàn rồi độc tài toàn trị. Đã đến lúc người Phật tử không thể khoanh tay đứng ngó hay than thân trách phận, chờ đợi kiếp sau, mà phải đứng lên noi gương Ngài A Dục từ bỏ con đường bạo lực, mở lượng từ bi, khai thông trí tuệ, nối tiếp Con Đường Phật 2555 năm trước.

Có như thế, chúng ta mới thành kính Nhớ Phật, trả ơn Phật trong ngày Phật đản năm nay.

Nam mô Bổn sư Thích ca Mâu ni Phật.

Thanh Minh Thiền Viện Ngày Phật Đản 2555,
Tây lịch 2011
Xử Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống
kiêm Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN
(ấn ký)
Sa Môn Thích Quảng Độ

Thursday, May 5, 2011

Việt gian cộng sản Việt Nam đàn áp người Hmong

    Quân đội việt gian cộng sản Việt Nam dùng võ lực giải tán người Hmong biểu tình tại Điện Biên.

Hình trực thăng bay lên Ðiện Biên do một trang mạng xã hội đăng tải trước khi bị đóng. (Hình: BBC)

Source: http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20110505-quan-doi-viet-nam-dung-vo-luc-giai-tan-nguoi-hmong-bieu-tinh-tai-dien-bien

Trọng Nghĩa

Theo AFP, một nguồn tin từ giới quân đội Việt Nam ngày 5/5/11 xác nhận sự kiện binh lính được tăng viện lên tỉnh Điện Biên, miền Tây Bắc Việt Nam, để góp sức giải tán hàng ngàn người Hmong tập hợp biểu tình. Sự việc nổ ra từ nhiều ngày qua, nhưng mãi đến hôm nay mới được báo chí quốc tế loan tải.

Nguồn tin trên cho biết là các cuộc biểu tình đã khởi sự cách nay vài ngày tại tỉnh giáp giới Lào và Trung Quốc. Những người Hmong, còn gọi là Mèo, đã đòi quyền được thành lập vùng tự trị và quyền tự do tôn giáo. Theo nguồn tin này : “Một số vụ xô xát nhỏ đã xẩy ra giữa người biểu tình và lực lượng an ninh tại chỗ, buộc quân đội phải can thiệp để tránh không cho bạo động lan rộng”.

Một quan chức địa phương ở huyện Mường Nhé, cách thị xã Điện Biên khoảng 200 km về phía tây bắc, đã xác định với AFP rằng hôm nay, vẫn còn hơn 3.000 người Hmong tụ tập. Dù công nhận là tình hình phức tạp, nhưng viên chức này đã phủ nhận việc người Hmong biểu tình để phản đối chính quyền khi nói rằng : “Chúng tôi không biết họ muốn gì”.

Hãng AFP cũng đã tìm hiểu thông tin nơi lãnh đạo ngành công an tỉnh Điện Biên, nhưng điện thoại đã bị cúp ngay sau khi có câu hỏi về cuộc biểu tình.

Theo nguồn tin quân sự của AFP, chính quyền địa phương đã bắt giữ một số người và cho mở điều tra. Theo ông, người Hmong đã bị một số phần tử tại địa phương "kích động" nhân dịp kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 07/05/1954. Viên chức này cũng tỏ ý hết sức quan ngại trước nguy cơ tình hình xấu đi thêm : “Hôm nay thứ Năm tình hình nói chung là ổn định, nhưng chúng tôi không biết điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai”.

Dẫu sao thì tình hình tại chỗ căng thẳng đến mức chính quyền đã phải điều thêm quân từ Hà Nội lên tăng viện cho bộ đội địa phương. Theo nhận định của AFP, có lẽ đây là cuộc biểu tình phản đối chính quyền nghiêm trọng nhất của các sắc dân thiểu số tại Việt Nam từ sau phong trào nổi dậy rầm rộ trong hai năm 2001 và 2004 của các nhóm ít người tại vùng Tây Nguyên Việt Nam. Vào khi ấy, chính quyền đã mạnh tay trấn áp khiến cho khoảng 1.700 người Thượng đã phải chạy qua lánh nạn tại Cam Bốt.

Riêng lần này, theo một tổ chức đấu tranh cho quyền lợi của người Hmong mang tên Trung tâm Phân tích Chính sách Công (Center for Public Policy Analysis), có trụ sở tại Washington, thì đã có 28 người Hmong biểu tình bị thiệt mạng và hàng trăm người mất tích. Số liệu này tuy nhiên không thể được kiểm chứng một cách độc lập.

Vấn đề khiến giới quan sát lo ngại là lịch sử quan hệ không mấy tốt đẹp giữa chế độ Việt Nam hiện nay với người Hmong. Trong cuộc chiến tranh kết thúc năm 1975, người Hmông là một sắc dân đã giúp lực lượng Mỹ chống lại lực lượng Cộng sản Việt Nam cũng như Lào. Ngoài ra, trong thời gian qua, tại các vùng hẻo lánh xa xôi, hiện tượng cường hào địa phương hay các hành vi ép buộc bỏ đạo không phải là hiếm hoi. Đó là những mầm mống dễ gây bất mãn.

Trong số 53 dân tộc thiểu số của Việt Nam, tổng cộng khoảng 10 triệu người, http://www.blogger.com/img/blank.giftheo Ngân Hàng Thế Giới, có gần 790.000 người Hmong. Một trong những yếu tố đáng quan ngại, theo định chế tài chánh thế giới, là tỷ lệ đói nghèo của người thiểu số cao hơn năm lần so người Kinh.

Cho đến trưa nay (05/05), chính quyền Việt Nam chưa thấy xác nhận nguồn tin nói trên, trong lúc báo chí trong nước hoàn toàn im tiếng.
---

    Vietnam troops clash with Hmong protesters
Source: http://www.abs-cbnnews.com/global-filipino/world/05/05/11/vietnam-troops-clash-hmong-protesters

By Ian Timberlake, Agence France-Presse

HANOI, Vietnam - Vietnamese soldiers clashed with ethnic Hmong after thousands staged a rare protest in a remote mountain area calling for greater autonomy and religious freedom, a military source said Thursday.

Trời rét, học sinh lớp 1, của một trường tiểu học ở huyện Mường Nhé, đi chân đất và ngồi trong những phòng học tranh tre tuềnh toàng


The Vietnamese army sent troop reinforcements after the demonstrations broke out several days ago in Dien Bien province in the far northwest of the communist nation, near the border with China and Laos.

Soldiers "had to disperse the crowd by force," according to the military source, who did not provide details of any casualties or the number of troops involved.

"Minor clashes occurred between the Hmong and security forces," he added.

Protesters numbered in their thousands and "the army had to intervene to prevent these troubles from spreading", the source said.

It is Vietnam's worst known case of ethnic unrest since protests in 2001 and 2004 in the Central Highlands by the Montagnards. About 1,700 of them fled to Cambodia after troops crushed protests against land confiscation and religious persecution.

In a statement citing Le Thanh Do, a senior provincial official, the Ministry of Foreign Affairs said Hmong had gathered since early May and camped in unsanitary conditions believing that a "supernatural force" would arrive to lead them to "a promised land."

"Abusing the information, some people instigated and campaigned for the establishment of a separate kingdom of Hmong people, causing disorder, insecurity and an unsafe situation," it said.

The mainly Christian Hmong, among Vietnam's poorest people, are a Southeast Asian ethnic group who helped US forces against North Vietnam during the secret wartime campaign in Laos. They faced retribution after the communist takeover.

A foreign diplomat said he heard "that all of a sudden some guy sort of declared himself king and gathered people together."

Some Hmong have previously called for a separate Hmong Christian state, he said.

A local official in Muong Nhe district, about 200 kilometers northwest of Dien Bien town, told AFP that more than 3,000 Hmong were still gathered on Thursday.

The scenic Dien Bien region is normally popular with Vietnamese travellers, some of whom warned each other on a Web chatroom to stay away from the area because of a "Hmong uprising".

The U.S.-based Center for Public Policy Analysis, an outspoken supporter of the Hmong cause, said 28 protesters had been killed and hundreds were missing. The claims cannot be independently verified.

In a statement from the Center, Christy Lee, executive director of the Washington-based campaign group Hmong Advance, cited "credible reports" of a major crackdown.

The operation was in response to Hmong people's protests for land reform, their opposition to illegal logging, "or because of their independent Christian and Animist religious beliefs," Lee said.

Local authorities had detained several people and opened an investigation, the military source said, adding the Hmong were "incited" by local people wishing to exploit the May 7 anniversary of Vietnam's victory over French colonial forces at Dien Bien Phu in 1954.

"We are very concerned," the military source said. "The Hmong called for freedom of belief and the setting up of a locally autonomous region."

Carl Thayer, an Australian-based Vietnam analyst, said sending military reinforcements would be "quite extraordinary" given Vietnam's multi-layered security apparatus which includes local militias and troops, and mobile riot police.
http://www.blogger.com/img/blank.gif
The foreign ministry statement made no mention of military involvement. It said "cadres" were dispatched to persuade the people not to believe "distorted" information.

"At present some of the people have returned home," it said.

Vietnam is a one-party state where public gatherings are strictly controlled and all traditional media are linked to the regime.
---
    U.S. Probes Reports of Deaths After Hmong Protests in Vietnam
Source: http://www.bloomberg.com/news/2011-05-06/u-s-probes-reports-of-deaths-after-hmong-protests-in-vietnam.html

By Bloomberg News - May 6, 2011 4:48 PM ET

The U.S. Embassy in Vietnam said it is looking into unconfirmed reports of deaths following protests by ethnic mihttp://www.blogger.com/img/blank.gifnority Hmong people in a remote mountain areahttp://www.blogger.com/img/blank.gif near the Laos border.

Vietnamese soldiers clashed with thousands of protesters calling for greater autonomy and religious freedom, Agence France-Presse reported yesterday, citing an unidentified military official. Twenty-eight people were killed and hundreds are missing, according to Washington-based humanitarian advocacy group the Center for Public Policy Analysis.

“We urge all parties involved to avoid violence, to resolve any differences peacefully and in accordance with Vietnamese law and internationally recognized human rights standards,” the U.S. Embassy in Hanoi said in a statement today. The Embassy is inquiring into “unconfirmed reports of possible deaths associated with these protests.”

The protests are the third known incident of unrest among Vietnam’s ethnic minorities in the past decade. In 2001 and 2004, Vietnamese security forces confronted Montagnards in the Central Highlands protesting religious persecution and the loss of their homelands, causing at least 1,000 to flee the country.

Vietnam’s Ministry of Foreign Affairs said a “large gathering” of Hmong people took place in Dien Bien province in the country’s northwestern region after a rumor that a “supernatural force” would lead them to a “promised land.”

The crowd was incited to call for a separate territory for Hmong people, “causing disorder, insecurity and an unsafe situation,” the ministry’s statement said. Local officials have convinced many to return to their homes, it said.

“Significant numbers of Vietnam People’s Army troops from Hanoi, and security forces from Laos, have been deployed for special military operations directed againhttp://wwwhttp://www.blogger.com/img/blank.gif.blogger.com/img/blank.gifst the Hmong minority people,” Philip Smith, the executive director of the U.S. advocacy group, said in a statement on its website, citing other non-governmental organizations and people inside the region whehttp://www.blogger.com/img/blank.gifre the protests were taking place.

To contact the reporter responsible for this story: K. Oanh Ha Bloomberg News at oha3@bloomberg.net

To contact the editor responsible for this story: Bloomberg News at oha3@bloomberg.net



Tuesday, May 3, 2011

Nguyễn Thượng Long muốn gì ? - Lê Duy San

    Nhà Báo kiêm Nhà Hoạt Động Chính Trị Cộng Sản Nguyễn Thượng Long muốn gì ?
Lê Duy San

Trong bài “Tìm Mãi Yêu Thương”, sau một vài câu mào đầu, nhà báo kiêm nhà hoạt động chính trị Cộng Sản Nguyễn Thượng Long viết: “Tôi nghĩ rằng đã là người Việt Nam, dù là người chiến thắng hay là kẻ chiến bại, dù ở đâu trên mặt đất này thì ai ai vào ngày tháng đó cũng thở phào và không ít thì nhiều đều có chung cảm hứng yêu thương nhau như vậy”.

Ý nghĩ này chỉ đúng với đồng bào miền Bắc vì họ không còn lo con cái của họ phải “Sinh Bắc Tử Nam” nữa, không còn phải thắt lưng buộc bụng để nuôi quân. Còn đối với đồng bào miền Nam, nhất là những người đang sinh sống tại thành thị thì họ không thể nào có được cảm hứng như vậy, trừ những thành phần thân Cộng hay Việt Cộng nằm vùng, vì cả một tương lai đen tối đang chụp lên đầu họ ngay sau khi cánh cổng sắt của dinh Dộc Lập bị xe tăng của Việt Cộng dưới lốt quân đội Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam húc sập.

Tôi cũng không đồng ý với ông khi ông nêu lên một loạt những câu hỏi tại sao như:
    - Tại sao lại phải “Đào tận gốc, trốc tận rễ” đám Trí - Phú Địa – Hào … rồi bây giờ lại gọi đó mới chính là nguyên khí của đất nước !

    - Tại sao sau Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ), Chủ tịch Hồ Chí Minh đã phải thay mặt Đảng thanh minh trước quốc dân đồng bào rằng: Một Đảng biết nhận ra khuyết điểm của mình, Đảng đó còn có thể tiến bộ, rồi ông lặng lẽ rút khăn tay lau nước mắt. ( !?).

    - Tại sao lại phải cải tạo thực ra là đánh sập công thương nghiệp tư bản tư doanh tới 2 lần (Miền Bắc sau năm 1954 – Miền Nam sau 30/4/1975). Sau 1986 đến nay lại phải làm lại gần như từ đầu.

    - Tại sao lại phải mở ra các “Pháp trường trắng” trong vụ đàn áp nhân văn giai phẩm và xét lại chống Đảng. Pháp trường trắng là: “Nơi không có đầu rơi, không có máu chảy, nhưng có người chết” – (Nguyễn Tuân). Thời gian và năm tháng đã trôi qua đã đủ để minh oan cho những con người tài hoa, dũng cảm và trung thực đó. Đến nay trên thực tế không ít người trong họ đã được vinh danh trở lại thì hỡi ôi người còn, người mất, người đang sống nhưng phải sống đời sống thực vật, cỏ cây, người tha hương biệt xứ mãi mãi ôm theo những ký ức đầy ám ảnh nặng nề, tại sao lại phải làm như thế ?

    - Tại sao sau ngày 30/4/1975 ngày con Lạc ở miền Bắc chiến thắng cháu Hồng ở miền Nam, người chiến thắng không thực lòng hòa hợp, hòa giải mà lại tạo ra những thương tổn không đáng có trong lòng những kẻ bại trận. Những ngày tháng tù đầy, cải tạo và phân biệt đối xử với quân nhân, viên chức chính quyền cũ và vợ con gia đình họ đến nay vẫn là những ký ức đầy hãi hùng.
Vì những hãi hùng này mà ngày đó hàng triệu người con đất Việt phải liều thân bỏ xứ ra đi, mong kiếm tìm một vận hội mới. Người chiến thắng không chỉ làm ngơ mà còn không hiếm những kẻ trục lợi dựa trên cuộc tháo chạy kinh hoàng diễn ra trong nhiều năm đã làm biết bao gia đình tan nát, bao nhiêu người phải chết trong tuyệt vọng, phải khuynh gia bại sản, phải nhơ nhuốc vì hải tặc, phải hoài thân trong bụng cá, phải bỏ xác trên đảo hoang. Người sống sót không mấy ai tránh khỏi những sang chấn tinh thần không dễ bình phục.

Là một nhà báo Cộng Sản và cũng là một nhà hoạt động chính trị, như chính ông đã tự nhận, dưới chế độ Cộng Sản, ông thừa hiểu thế nào là “Đấu Tranh Giai Cấp”, thế nào là “Chuyên Chính Vô Sản”, thế nào là “Bạo Lực Cách Mạng” vậy mà ông cũng không biết TẠI SAO thì kể cũng lạ !

Ông viết rằng: “Chưa người Việt Nam nào đã quên Tuyên Bố Thượng Hải ngày 28 /2 /1972. Đó là cuộc mặc cả trên lưng người Việt Nam ở cả 2 miền của Hoa Thịnh Đốn và Trung Nam Hải, là cú “Đi Đêm” đầy tai tiếng giữa Nixon và Mao”. Và ông viết tiếp: “Đặc biệt là sau khi Hội Nghị Ba Lê được các bên ký kết, Mỹ chính thức bước ra khỏi cuộc chiến, bỏ rơi Việt Nam Cộng Hoà, Mỹ không chỉ có lỗi với đồng minh chiến lược của mình, Mỹ có lỗi với cả dân tộc Việt Nam khi dửng dưng, ngoảnh mặt đi để Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa phần lãnh thổ thiêng liêng của Việt Nam (1974) và từ đó cho tới ngày 30 / 4 / 1975 trong tiếng gầm thét của cỗ máy chiến tranh trong tay người Việt Nam, chỉ có người Việt Nam chúng tôi ở 2 bên là ngã xuống trong cuộc lao vào nhau, chém giết nhau, thanh toán nhau chí mạng chứ đâu có người Mỹ”.

Sao ông chạy tội cho bọn đầu sỏ Cộng Sản Hà Nội khéo thế? Mỹ nó không giúp VNCH được nữa thì chúng bỏ. Chính bọn lãnh đạo Cộng Sản Hà Nội của ông ta còn dửng dưng ngoảnh mặt đi coi như không thấy, không biết thì tại sao ông lại đi trách bọn Mỹ ? Việt Nam mất cả chục ngàn cây số vuông biên giới cũng như cả trăm ngàn cây số vuông lãnh hải, Việt Nam mất Hoàng Sa, Trường Sa là do Phạm Văn Đồng đã ký vào ngày 14/9/1958 và Hiệp Định Phân Định Vịnh Bắc Bộ mà bọn lãnh đạo Hà Nội của ông đã ký vào năm 2000 để nhượng thêm Biển Đông cho Trung Cộng sao ông không tránh móc chúng mà lại đi trách móc bọn Mỹ là người dưng nước lã?

Ông viết: “(Nếu) Sau hiệp nghị Giơnevơ 1954, phía Bắc vĩ tuyến 17 sẽ là những người dân miền Nam họ sẽ sống với Đảng cộng sản. Đảng sẽ dúi vào tay họ khẩu AK47 được sản xuất từ Liên Xô. Nam vĩ tuyến 17 sẽ là những người dân của miền Bắc. Họ sẽ sống với những người quốc gia. Trong tay họ là những khẩu AR15 được sản xuất ở Hoa Kỳ hay ở Tenavip. Điều gì sẽ xảy ra đây? Lịch sử sẽ phải viết khác đi chăng ? Tôi nghĩ rằng không thể. Người miền Nam mà sống ở miền Bắc cũng sẽ biết thế nào là đấu tố trong cải cách ruộng đất, thế nào là:
    “Mang bục công an đặt giữa trái tim người,
    Bắt tình cảm ngược xuôi theo luật đi đường nhà nước”
    (Lê Đạt)
Sẽ phải thắt lưng buộc bụng, phải làm viêc bằng 2 để xây dựng chủ nghĩa xã hội, vẫn phải dốc sức để “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Nguỵ nhào” như lời kêu gọi của ông Hồ Chí Minh. Người miền Bắc sống ở miền Nam cũng làm sao mà tránh khỏi những ngày quân trường Thủ Đức, có học hành chút ít như trang lứa chúng tôi tránh sao khỏi những ngày võ bị Đà Lạt !

Đúng, nhưng nói rằng: “Rồi tất cả cũng phải dốc sức để “Bắc Tiến”, để “Lấp sông Bến Hải !”, dốc sức để “Kéo dài biên giới Hoa Kỳ đến vĩ tuyến 17” như lời kêu gọi của ông Ngô Đình Diệm…” thì quả là quá cường điệu và lộng ngôn. Ông căn cứ vào đâu mà bảo rằng ông Ngô Đình Diệm nói như vậy hay sẽ nói như vậy ? Chính vì ông Ngô Đình Diệm không muốn cho người Mỹ đem quân vào VN để diệt bọn Việt Cộng gian ác của các ông nên đã bị người Mỹ dùng tiền mua chuộc một số tướng lãnh VNCH bất hảo giết.

Rồi ông kết luận: “Và nếu như lịch sử lại có một kết cục ngược lại, ngày 30 /4 / 1975 lại kết thúc chiến tranh ở Hà Nội ! thì liệu người dân Miền Bắc có thoát được những cuộc tập trung cải tạo để tẩy não như ngày nào ông Diệm “Tố Cộng”, lê máy chém đi lấy đầu cộng sản theo Luật 10/ 59 ! Vậy là bi kịch vẫn đến với dân tộc chúng ta như một thứ tiền định“.

Trời! Sao ông lại có thể “suy bụng ta ra bụng người” mà kết luận như vậy? Sao ông không chịu “động não” một chút ?

1. Người Quốc Gia là người Quốc Gia. Người Cộng Sản là người Cộng Sản. Chế độ miền Nam tuy không được hoàn toàn tự do dân chủ như các chế độ dân chủ tiền tiến Tây Phương nhưng cũng không độc tài, dã man và khát máu như chế độ Cộng Sản miền Bắc của ông. Ông không thể dùng cái đầu óc Cộng Sản của các ông mà suy diễn ra cái đầu óc của người Quốc Gia cũng như vậy.

2. Đảng Cần Lao Nhân Vị của Ngô Đình Diện hay Đảng Dân Chủ của Nguyễn Văn Thiệu dù có độc ác hay tàn bạo tới đâu cũng không thể nào bằng đảng Cộng Sản của các ông.

Ông thừa hiểu rằng người Cộng Sản các ông chủ trương Tam Vô: vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo. Còn người quốc gia chúng tôi chủ trương ngược lại: có gia đình, có tổ quốc, có tôn giáo. Người Cộng Sản các ông chủ trương “thà giết lầm hơn tha lầm”. Còn người Quốc Gia chúng tôi chủ trương ngược lại: “thà tha lầm hơn giết lầm”.

3. Về giáo dục, người Cộng Sản các ông chủ trương lấy học thuyết Mác Lê làm làm căn bản và áp đặt chủ nghĩa Duy Vật, một chủ nghĩa vô luân, vô đạo đức để đào tạo con người. Còn chính sách giáo dục của người Quốc gia chúng tôi chủ trương nhân bản và khai phóng, đặt trên căn bản Nhân Trị Chủ Nghĩa, lấy Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí và Tín làm đầu nhằm phát triển toàn diện con người trong chiều hướng tốt.

Người dân miền Nam không có được chính quyền miền Nam nhồi sọ thù hận nhân dân miền Bắc như nhân dân miền Bắc đã được bọn Việt Cộng Hà Nội nhồi sọ sự thù hận nhân dân miền Nam.

Bởi vậy có thể nói rằng kết luận của ông hoàn toàn sai. Và nếu ngày 30/4/75, kết thúc chiến tranh ở Hà Nội nghĩa là người miền Nam (người Quốc Gia) thắng trận, chắc chắn không hề có chuyện tập trung cải tạo để tẩy não như ngày nào ông Diệm “Tố Cộng”, lê máy chém đi lấy đầu cộng sản theo Luật 10/ 59 như ông Nguyễn Thượng Long viết. Phải nói là ông đã tưởng tượng mới đúng vì thử hỏi máy chém dưới thời ông Diệm đã chém được bao nhiêu cái đầu Việt Cộng, nhưng nội cái vụ Cải Cách Ruộng Đất ở miền Bắc thì sách sử đã ghi rõ trên một trăm ngàn người dân vô tội miền Bắc đã bị giết chết một cách dã man và tàn bạo.

Ông viết tiếp: “Tại sao sau ngày 30/4/1975 ngày con Lạc ở miền Bắc chiến thắng cháu Hồng ở miền Nam, người chiến thắng không thực lòng hoà hợp, hoà giải mà lại tạo ra những thương tổn không đáng có trong lòng những kẻ bại trận. Những ngày tháng tù đầy, cải tạo và phân biệt đối xử với quân nhân, viên chức chính quyền cũ và vợ con gia đình họ đến nay vẫn là những kí ức đầy hãi hùng. Vì những hãi hùng này mà ngày đó hàng triệu người con đất Việt phải liều thân bỏ xứ ra đi, mong kiếm tìm một vận hội mới. Người chiến thắng không chỉ làm ngơ mà còn không hiếm những kẻ trục lợi dựa trên cuộc tháo chạy kinh hoàng diễn ra trong nhiều năm đã làm biết bao gia đình tan nát, bao nhiêu người phải chết trong tuyệt vọng, phải khuynh gia bại sản, phải nhơ nhuốc vì hải tặc, phải hoài thân trong bụng cá, phải bỏ xác trên đảo hoang. Người sống sót không mấy ai tránh khỏi những sang chấn tinh thần không dễ bình phục”.

Đến đây thì ta đã hiểu mục đích của Nhà Báo Nguyễn Thượng Long kiêm Nhà Hoạt Động Chính Trị của Cộng Sản Hà Nội muốn gì. Ông muốn chúng ta quên quá khứ, quên hận thù để Hoà Hợp Hòa Giải với bọn Cộng Sản Hà Nội. Nhưng chúng ta làm sao có thể Hoà Hợp Hoà Giải khi mà bọn lãnh đạo Hà Nội vẫn bấu víu vào Chủ Nghĩa Mác Lê? Làm sao chúng ta có thể Hoà Hợp Hòa Giải khi mà bọn lãnh Đạo Hà Nội vẫn chưa từ bỏ độc quyền cai trị? Làm sao chúng ta có thể Hoà Hợp Hoà giải được khi mà bọn lãnh đạo Hà Nội vẫn chưa chịu chấp nhận đa nguyên, đa đảng?
    Làm sao chúng ta có thể Hòa Hợp, Hòa Giải với bọn bán nước?
Xin đừng mơ tưởng.

Lê Duy San
30/4/2011


Sunday, May 1, 2011

Osama Bin Laden dead: US has the body



Tourist Shawnarie Mills poses for a picture with a poster showing the Statue of Liberty holding the head
of Osama bin Laden at Ground Zero in New York. Picture: AP

    Click link
    http://www.abc.net.au/reslib/201105/r760123_6379902.asx

    Full text: Barack Obama's speech
    http://www.whitehouse.gov/the-press-office/2011/05/02/remarks-president-osama-bin-laden?utm_source=wh.gov&utm_medium=shorturl&utm_campaign=shorturl

    The White House

    Office of the Press Secretary
    For Immediate Release
    May 02, 2011
    Remarks by the President on Osama Bin Laden
    East Room

    11:35 P.M. EDT

    THE PRESIDENT: Good evening. Tonight, I can report to the American people and to the world that the United States has conducted an operation that killed Osama bin Laden, the leader of al Qaeda, and a terrorist who’s responsible for the murder of thousands of innocent men, women, and children.

    It was nearly 10 years ago that a bright September day was darkened by the worst attack on the American people in our history. The images of 9/11 are seared into our national memory -- hijacked planes cutting through a cloudless September sky; the Twin Towers collapsing to the ground; black smoke billowing up from the Pentagon; the wreckage of Flight 93 in Shanksville, Pennsylvania, where the actions of heroic citizens saved even more heartbreak and destruction.

    And yet we know that the worst images are those that were unseen to the world. The empty seat at the dinner table. Children who were forced to grow up without their mother or their father. Parents who would never know the feeling of their child’s embrace. Nearly 3,000 citizens taken from us, leaving a gaping hole in our hearts.

    On September 11, 2001, in our time of grief, the American people came together. We offered our neighbors a hand, and we offered the wounded our blood. We reaffirmed our ties to each other, and our love of community and country. On that day, no matter where we came from, what God we prayed to, or what race or ethnicity we were, we were united as one American family.

    We were also united in our resolve to protect our nation and to bring those who committed this vicious attack to justice. We quickly learned that the 9/11 attacks were carried out by al Qaeda -- an organization headed by Osama bin Laden, which had openly declared war on the United States and was committed to killing innocents in our country and around the globe. And so we went to war against al Qaeda to protect our citizens, our friends, and our allies.

    Over the last 10 years, thanks to the tireless and heroic work of our military and our counterterrorism professionals, we’ve made great strides in that effort. We’ve disrupted terrorist attacks and strengthened our homeland defense. In Afghanistan, we removed the Taliban government, which had given bin Laden and al Qaeda safe haven and support. And around the globe, we worked with our friends and allies to capture or kill scores of al Qaeda terrorists, including several who were a part of the 9/11 plot.

    Yet Osama bin Laden avoided capture and escaped across the Afghan border into Pakistan. Meanwhile, al Qaeda continued to operate from along that border and operate through its affiliates across the world.

    And so shortly after taking office, I directed Leon Panetta, the director of the CIA, to make the killing or capture of bin Laden the top priority of our war against al Qaeda, even as we continued our broader efforts to disrupt, dismantle, and defeat his network.

    Then, last August, after years of painstaking work by our intelligence community, I was briefed on a possible lead to bin Laden. It was far from certain, and it took many months to run this thread to ground. I met repeatedly with my national security team as we developed more information about the possibility that we had located bin Laden hiding within a compound deep inside of Pakistan. And finally, last week, I determined that we had enough intelligence to take action, and authorized an operation to get Osama bin Laden and bring him to justice.

    Today, at my direction, the United States launched a targeted operation against that compound in Abbottabad, Pakistan. A small team of Americans carried out the operation with extraordinary courage and capability. No Americans were harmed. They took care to avoid civilian casualties. After a firefight, they killed Osama bin Laden and took custody of his body.

    For over two decades, bin Laden has been al Qaeda’s leader and symbol, and has continued to plot attacks against our country and our friends and allies. The death of bin Laden marks the most significant achievement to date in our nation’s effort to defeat al Qaeda.

    Yet his death does not mark the end of our effort. There’s no doubt that al Qaeda will continue to pursue attacks against us. We must –- and we will -- remain vigilant at home and abroad.

    As we do, we must also reaffirm that the United States is not –- and never will be -– at war with Islam. I’ve made clear, just as President Bush did shortly after 9/11, that our war is not against Islam. Bin Laden was not a Muslim leader; he was a mass murderer of Muslims. Indeed, al Qaeda has slaughtered scores of Muslims in many countries, including our own. So his demise should be welcomed by all who believe in peace and human dignity.

    Over the years, I’ve repeatedly made clear that we would take action within Pakistan if we knew where bin Laden was. That is what we’ve done. But it’s important to note that our counterterrorism cooperation with Pakistan helped lead us to bin Laden and the compound where he was hiding. Indeed, bin Laden had declared war against Pakistan as well, and ordered attacks against the Pakistani people.

    Tonight, I called President Zardari, and my team has also spoken with their Pakistani counterparts. They agree that this is a good and historic day for both of our nations. And going forward, it is essential that Pakistan continue to join us in the fight against al Qaeda and its affiliates.

    The American people did not choose this fight. It came to our shores, and started with the senseless slaughter of our citizens. After nearly 10 years of service, struggle, and sacrifice, we know well the costs of war. These efforts weigh on me every time I, as Commander-in-Chief, have to sign a letter to a family that has lost a loved one, or look into the eyes of a service member who’s been gravely wounded.

    So Americans understand the costs of war. Yet as a country, we will never tolerate our security being threatened, nor stand idly by when our people have been killed. We will be relentless in defense of our citizens and our friends and allies. We will be true to the values that make us who we are. And on nights like this one, we can say to those families who have lost loved ones to al Qaeda’s terror: Justice has been done.

    Tonight, we give thanks to the countless intelligence and counterterrorism professionals who’ve worked tirelessly to achieve this outcome. The American people do not see their work, nor know their names. But tonight, they feel the satisfaction of their work and the result of their pursuit of justice.

    We give thanks for the men who carried out this operation, for they exemplify the professionalism, patriotism, and unparalleled courage of those who serve our country. And they are part of a generation that has borne the heaviest share of the burden since that September day.

    Finally, let me say to the families who lost loved ones on 9/11 that we have never forgotten your loss, nor wavered in our commitment to see that we do whatever it takes to prevent another attack on our shores.

    And tonight, let us think back to the sense of unity that prevailed on 9/11. I know that it has, at times, frayed. Yet today’s achievement is a testament to the greatness of our country and the determination of the American people.

    The cause of securing our country is not complete. But tonight, we are once again reminded that America can do whatever we set our mind to. That is the story of our history, whether it’s the pursuit of prosperity for our people, or the struggle for equality for all our citizens; our commitment to stand up for our values abroad, and our sacrifices to make the world a safer place.

    Let us remember that we can do these things not just because of wealth or power, but because of who we are: one nation, under God, indivisible, with liberty and justice for all.

    Thank you. May God bless you. And may God bless the United States of America.

    END 11:44 P.M. EDT
US president Barack Obama has confirmed the United States has conducted an operation in which Al Qaeda leader Osama bin Laden was killed.

Mr Obama made the statement during an address broadcast around the world earlier this afternoon.

"The United States has conducted an operation that killed Osama bin Laden, the leader of Al Qaeda - a terrorist who is responsible for the murder of thousands of innocent men, women and children," he said.

The confirmation follows widespread media reports that bin Laden was killed in a mansion outside Pakistan's capital Islamabad last week.

Mr Obama said he was briefed last August on a lead that bin Laden was hiding inside "a compound deep inside Pakistan".

"Last week [it was] determined we had enough information to attack the compound," he said.

"Today at my direction, the United States launched a targeted operation against that compound in Abbottabad in Pakistan.

"A small team of Americans carried out the operation with extraordinary courage and capability. After a firefight, they killed Osama bin Laden and took custody of his body."

There were no Americans nor civilian casualties in the mission, Mr Obama said.

Early reports said bin Laden had been killed along with 20 other people.

"The death of bin Laden marks the most significant achievement to date in our effort to defeat Al Qaeda," Mr Obama said.

"Tonight is a testament to the greatness of our country... we are reminded that America can do whatever we set our minds to."

The 54-year-old Saudi had been the most wanted man in the world since 2001 when he helped orchestrate the September 11 terrorist attacks on New York and Washington.

"It was nearly 10 years ago that a bright September day was darkened by an attack on the American people," Mr Obama said.

"Nearly 3,000 citizens were taken from us, leaving a gaping hole in our hearts.

"We reaffirmed our ties to each other, our love of community and country.

"We were united as one American family.

"We were also united in our resolve to protect our nation... we went to war against Al Qaeda.

"The American people did not choose this fight. It came to our shores and started with the senseless slaughter of our citizens."

Mr Obama reaffirmed the US was not at war with Islam.

"Bin Laden was not a Muslim leader; he killed scores of Muslims."

Mr Obama said he had a message for the families of the victims of the September 11 attacks.

"We have never forgotten your loss nor wavered in our commitment to do whatever it takes to prevent further attacks on our shores," he said.

The killing of bin Laden is a major accomplishment for Mr Obama and his national security team, fulfilling the goal once voiced by Mr Obama's predecessor, George W Bush, to bring bin Laden to justice.

Mr Bush, who was in office at the time of the September 11 attacks and famously said he wanted bin Laden dead or alive, said his death was a "momentous achievement".

"The fight against terror goes on, but tonight America has sent an unmistakable message: No matter how long it takes, justice will be done," Mr Bush said in a statement.

US soldiers and Afghan militia forces launched a large-scale assault on the Tora Bora mountains after the attacks in pursuit of bin Laden.

The trail quickly went cold after he disappeared and many intelligence officials believed he had been hiding in Pakistan.

While in hiding, bin Laden had taunted the West and advocated his militant Islamist views in videotapes spirited from his hideaway.

Besides September 11, the US has also linked bin Laden to a string of attacks, including the 1998 bombings of American embassies in Kenya and Tanzania and the 2000 bombing of the warship USS Cole in Yemen.

The death of bin Laden will raise huge questions about the future shape of Al Qaeda and also have steep implications for US security and foreign policy 10 years into a global anti-terror campaign.

It will also raise fears that the United States and its allies will face retaliation from supporters of bin Laden and other Islamic extremist groups.

Chants of "USA, USA" rang out from tourists outside the White House as reports of bin Laden's death sent an electric charge through Washington.

A group of around 20 people gathered outside the fence of the presidential mansion sung the US national anthem and started shouting and cheering.

Despite the decade that has elapsed since the September 11 attacks, the event, one of the most traumatic in US history, still stirs raw emotions, and bin Laden's demise will be celebrated across the United States.

Source: http://www.abc.net.au/news/stories/2011/05/02/3205331.htm