Monday, March 24, 2014

Chính "Việt Kiều" tỵ nạn cộng sản đã giúp đỡ việt cộng

CHÍNH 'VIỆT KIỀU’ TỴ NẠN CỘNG SẢN ĐÃ GIÚP ĐỠ CỘNG SẢN
Trinh Việt Bắc

Từ trước năm 1975 ở miền Bắc có ai nghe thấy nạn tham nhũng lộng hành không? Có lẽ không ai biết hoặc là không có vì dân chúng nghèo quá làm sao mà có tiền hối lộ, tạo thành tệ nạn tham nhũng được. Nạn tham nhũng hối lộ ở Việt-Nam từ đâu mà ra ?

Sau khi VC xâm chiếm miền Nam, chúng - những tên rừng rú đỉnh cao trí tuệ - thấy chóa mắt về cảnh hào nhoáng (hoành tráng), giầu có tại Sàigon, rồi đâm ra hủ hoá vì người dân miền Nam đút lót chạy chọt cho được việc:

• để mua bãi vượt biên;

• đút lót tiền cho cán bộ CS để được thăm nuôi người nhà bị tù trong trại cải tạo;

• để có hộ khẩu,

• để khỏi đi miền kinh tế mới;

• để mua bán nhà cửa;

• để xin giấy phép mở tiệm làm ăn,

• v.v. và v.v....

Đủ mọi thứ chạy chọt, tạo thành một hệ thống THAM NHŨNG - HỐI LỘ khổng lồ, giống hệt như ngày trước dân chúng miền Nam “bắt tay” cảnh sát công lộ để khỏi bị phạt. Tại xa cảng Biên Hoà, VC dùng những xe chở hàng, chở trái cây, phía dưới giấu người và vũ khí, cũng “bắt tay” với cảnh sát mình để chuyển quân và súng ống vào Sàigòn hồi Tết Mậu Thân1968.

* Có lẽ chúng ta đấm ngực nhận lỗi đi là vừa.

* Khi chính phủ Clinton bắt đầu bang giao kết thân và giao thương với VC năm 1995, thì “Việt Kiều” về Việt-Nam ào ào.

Những “Việt Kiều” này đa số là những người đã sống với CS trước khi vượt biên. Họ đã quen cái lối đấm mõm cán bộ vc rồi. Những “Việt Kiều” này đã bầy ra cái thủ tục “đầu tiên” còn lai rai kéo dài cho đến ngày nay. Họ dấm dúi hối lộ ngay tại “hải quan” để được xem xét Visa, thông hành và lấy hành lý cho nhanh. Về đến phường xã, phải ra ghi tên nên lại một lần nữa nhờ thân nhân đem tiền ra “bắt tay” bỏ túi ít đôla hay tặng vài thùng bia cho đám công an khu vực để khỏi bị làm khó dễ.

Người miền Nam chúng ta sống lè phè quen rồi, nghĩ rằng chi vài đồng cho cán bộ vc để được thoải mái cũng vô tội và lại được tiếng là rộng rãi. Thân nhân “Việt kiều” đang bị giữ thành con tin... Thành phần “Việt kiều” và thân nhân của họ vô hình chung trở thành có giá được nâng cấp lên thành công dân hạng 2 sau cán bộ gộc và gia đình của bọn này, vì có tiền bạc rủng rỉnh, đi đâu cũng lọt.

Cho đến bây giờ đa số thân nhân được người nhà ở hải ngoại tiếp tế nên nhóm này tháng tháng nằm im bất động chờ quà, chờ tiền gửi về, không còn lo phải làm việc vì có tiếp tế đều đều từ hải ngoại, không còn muốn tranh đấu gì nữa. Khi họ có tiền thì họ được cảm tình với cán bộ, công an khu vực, vì họ bao cho cán bộ đi nhậu nhẹt chơi bời. Họ có tiền thì họ bắt đầu hành xử như một thứ * “bồ tèo” *hay* “người được công an bảo trợ”* và rồi coi thường loại công dân hạng ba là loại dân chúng nghèo khổ nhất nước.

Theo thống kê thì số tiền “gửi về nước” hàng năm cũng khoảng hơn 3, 4 tỷ Mỹ Kim. Năm qua 2011 lên đến trên 9 tỷ mỹ kim!!!

Số tiền mang tiếng là gửi về nước nhưng được giữ lại và gửi vào ngân hàng Mỹ tại Hoa Kỳ. Các tay tài phiệt Mỹ thấy có lợi trông thấy nên đã ép chính phủ Mỹ thả lỏng cho “Việt Kiều” gửi tiền vô hạn định, để họ kiếm lời. Số tiền đôla (*đồng tiền nào cũng có số mà!*) đem về xài tại VN một hồi cũng được thu góp đưa cho con cháu cán bộ sang du học, du lịch và đem bỏ băng Mỹ hay tiêu sài mua nhà, mua cơ sở thương mại tại Mỹ không mất đi một đồng xu nào.

Với giá hối đoái hiện nay, mỗi “VK đem về $10,000 USD (tính ra tiền hồ là 200 triệu/giá cả năm 2012) là đã trở thành siêu triệu phú.

Thành phần “Việt kiều” trở thành cái *mỏ vàng* hay nôm na một chút là các con *“bò sữa”* được nhà nước ta nâng niu để dễ dàng bòn vắt sữa. Chiêu bài gọi họ là “khúc ruột ngàn dặm,” hay “Việt kiều yêu nước”; mở thêm cả chục ngàn quán ăn, quán nhậu, làng nướng, quán cà phê, karaoke, bia ôm, đã được CSVN nghiên cứu kỹ càng.

Mới đây nhất CSVN đổi luật song tịch để cho “Việt Kiều” mua nhà dễ dàng và cho phép “Việt Kiều” về nước mà không cần visa. Tất cả chỉ nhằm mục đích dụ khị VK đem tiền về nước càng nhiều càng tốt.

Hội từ thiện bác ái... vắt bò sữa.

Một việc nữa là họ nhờ những nhà *“từ thiện bác ái hải ngoại”* đi *“vắt sữa”* giùm cho họ - quảng cáo xin tiền của những người hảo tâm ở hải ngoại cứu trợ dân nghèo Việt-Nam - rồi đem về Việt-Nam phân phát. Chắc chắn phải chia với cán bộ cộng sản một phần lớn chứ không thế nào đoàn cứu trợ tự do đi lại phát quà thoải mái được. Quý vị không tin cứ hỏi các chủ công ty như Thầy 6 VTA, linh mục Francis Hoàng, Mục sư Bảo, Nhóm Sưởi ấm của TG, v.v... thì sẽ biết quy tắc lề lối chia chác với cán bộ công an VC là bao nhiêu.

Kể từ khi các chuyên viên xuất ngoại ra hải ngoại “vắt sữa” bị dân tỵ nạn tẩy chay, thì lại mọc thêm nhiều nhóm từ thiện... hoặc nhóm quốc doanh trong nước đang bắt tay với hàng giáo phẩm cao cấp xuất thân từ Cali đang tiến hành chiến dịch bênh vực xoá tội “vi phạm tự do tôn giáo” cho VC. Chúng ta hãy chờ xem, nhóm này cựa quậy ra sao để đối chất với các nhóm nhân quyền Hoa Kỳ và thế giới tự do đang kết án CSVN.

Những gánh nặng của CSVN đáng lẽ chúng phải lo chăm sóc thì nay đã được những thành phần *“đĩ điếm phản động”* gánh vác giùm rồi mà chúng lại có phần ăn chia nữa chứ. Cộng sản chỉ cần thổi phồng lên lòng bác ái của người Việt hải ngoại, gọi họ là khúc ruột ngàn dặm, Việt Kiều yêu nước là có thể bòn rút tiền dễ dàng.

Chúng ta đã là những người phổi bò đễ tin, bị khai thác triệt để vì cái tật hám danh. Có nhóm từ thiện nào đến gõ cửa các quan lớn VC, cá độ, chơi cờ tướng ăn thua bạc tỷ, để vắt sữa đâu mà chỉ nhè những ông bà già, đang ăn welfare, ăn tiền hưu, tiền già để móc tiền sau khi tung hô kêu gọi lòng bác ái thương người của họ lên đến tận mây xanh.

Nghị Quyết 36 nhằm vào “Việt Kiều” CSVN biết rõ như vậy, cho nên chúng đã ra Nghị Quyết 36 chiêu dụ “Việt Kiều” bằng đủ mọi mánh khóe. Nuôi dưỡng đám “Việt Kiều” để hàng năm đem về cho chúng một số ngoại tệ 8,9 tỷ đôla. “Việt Kiều” mỗi cái Tết rủ nhau về cỡ 400.000 hay nửa triệu người. Cứ thử làm một bài toán nhân nhỏ là mỗi người “Việt Kiều” về như vậy trung bình đem vào VN khoảng 5 ngàn đô - hơn bù kém - thì số tiền là bao nhiêu. Nguyên 1 dịp Tết CSVN cũng thu được khoảng 2,3 tỷ Mỹ Kim.

Riêng kỹ nghệ * “thủ tục đầu tiên” * tại Tân Sơn Nhất cũng kiếm khá bộn được hơn 4,5 triệu đôla.

Mới đây cư dân trên mạng được xem thấy một đoàn xe super “xịn” của đám đại gia và cán bộ nhà nước VC đi dự đám cưới tại miền Bắc mà hoảng hồn.

CSVN hiểu rõ là kỹ nghệ du lịch VN chiêu dụ người ngoại quốc không ăn khách nên bám riết vào “Việt kiều” thương nhớ quê hương.

Du khách ngoại quốc chỉ du lịch một lần vì tiêu chuẩn khách sạn, vệ sinh và cách chiêu đãi phục vụ khách hàng tại Việt-Nam còn quá kém so với Thái Lan, Nam Hàn, Đài Loan và Singapore. Mời quý vị tìm xem các tạp chí về du lịch thế giới xem họ đánh giá du lịch Việt-Nam như thế nào thì biết rõ.

Việt kiều nhớ nhà hay nhớ cái gì ở VN ???

Chỉ những người Việt-Nam vì ham chơi, đem *áo gấm về làng*, ham được dân chúng trọng vọng vì có tiền, vì đồ đạc rẻ rề so với ngoại quốc nên tha hồ mua sắm.

Đúng ra vào thời điểm này, với kỹ nghệ tin học vượt bực, internet, chat, chụp hình, video gửi cho nhau để xem mặt nhau cho đỡ nhớ thì quá dễ. Nhưng đa số Việt Kiều” muốn lấy cái cớ là * “nhớ nhà và nhớ người thân” * đế mỗi năm phải về Việt-Nam một lần và trong thâm tâm thật ra là họ nhớ các làng nướng, các quán cà phê mờ ảo, quán bia ôm, các chợ bán quần áo rẻ mạt. Đem 100 đôla về may được ít nhất 5 cái áo dài làm sao mà các chị, các bà, các cô không thích cho được. Ở Mỹ thì 100 đô chỉ đủ tiền mua “vải” cho 1 cái áo dài.

Giả dụ như Việt-Nam có đời sống đắt đỏ như bên Âu Châu thì người Việt-Nam có rủ nhau về ùn ùn ăn Tết không? Có còn thương quê hương là chùm khế ngọt nữa không? Có thiếu gì “Việt Kiều” có bà con cha mẹ ở bên Pháp mà có năm nào cũng phải về Paris ăn Tết đâu ??? Vì vậy “Việt Kiều” vì ham chơi, ham trình làng áo gấm nên rủ nhau đem tiền về cúng cho con cái bác Hồ để chúng có đủ phương tiện trù dập đàn áp người dân lành của mình. Đó là một cái tính xấu của người Việt-Nam chúng ta là quá ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân.

Các “Việt kiều” chưa hiểu thấu rõ các ý nghĩ của người dân nghèo trong nước coi “VK áo gấm” về làng ra sao: Việt Kiều” kiêu căng lai căng!!!!!

Tiếp xúc với một số dân tại Sàigòn, họ coi “VK” như là những người “ngoại quốc” khoe mẽ, nói chuyện thêm tiếng Mỹ tiếng Tây cho nó oai, nên tìm cách lừa đảo moi móc tiền bạc không thương tiếc. Tiền “VK” đem về sài làm mọi thứ tăng giá khiếp đảm làm đời sống của dân nghèo đã cơ cực lại càng thảm thương hơn, nhất là “giá cả Việt Kiều” dịp Tết Nguyên Đán này. Chưa bao giờ người Việt-Nam lại chịu khổ nhục như thời nay!!!!

Tại sao ngày xưa người dân dám đứng dậy chống ngoại xâm, mà nay đối với CS sắt máu độc tài thì lại nhũn như con chi chi?

Quân Sư Phụ của Nho giáo ảnh hưởng đến người Việt? Vì đạo Nho dậy vậy chăng? “Quân-Sư-Phụ” mà lỵ. “Quân” ngày trước là “vua” nói gì là nhân dân nghe răm rắp, dù là những vua ăn chơi đàng điếm, ngày nay “Vua” đã đổi tên thành * Chủ tịch Nhà Nước, Tổng Bí Thư Đảng * và * Thủ Tướng* nên người dân VN vẫn coi họ là vua chăng mà chịu khổ sở vì chữ Quân kia. Chưa bao giờ thấy một quốc gia với dân số 87 triệu người mà không dám làm gì với 1 chính quyền giỏi lắm có gần 300 tên và một lũ cán bộ, công an đảng viên ăn bám, theo đóm ăn tàn.

Còn đâu những Ngô Quyền, Lê Lợi, Trưng Trắc, Trưng Nhị, Trần Hưng Đạo, Quang Trung Nguyễn Huệ,...anh dũng chống ngoại xâm ?????

Trí thức Việt-Nam đã mai một trở thành trí ngủ rồi!!!!

Qua vụ APEC 2006 người ta càng thấy rõ thêm là đại tài phiệt quốc tế chỉ biết có đồng đô la thu vào được thôi, nên đưa chiêu bài dụ khị: “Muốn đánh đổ chế độ độc tài, cộng sản, thì nên cho họ sung sướng phủ phê, viện trợ cho kinh tế lớn mạnh, rồi tự nó sẽ tự động dần dần trở thành dân chủ mà thôi, chả cần tranh đấu gì cả.”

Thực tế đã chứng minh là khẩu hiệu đó gian manh và sai lầm ở chỗ đám đại tài phiệt bán được nhiều sản phẩm cho các nước độc tài cộng sản, thu tiền vào túi áo của họ.

Những chính phủ độc tài kia được nhiều ngoại tệ thì thay vì dễ dãi với dân chúng, mở mang tự do dân chủ từ từ, thì chúng lại sử dụng những số tiền đó để mua những máy móc, dụng cụ chặn đứng làn sóng dân chủ như bên Trung Cộng chúng đã liên kết với Microsoft, Yahoo, Google để chặn những tin tức từ trong nước đưa ra và làm nhiều bức tường lửa cấm dân chúng trong nước truy cập nhưng tin tức tự do dân chủ trên thế giới.

Tại Việt-Nam đám công an mạng, cũng đã tìm đủ mọi cách làm tường lửa ngăn chặn những tin tức từ ngoài về. Chúng đã tăng cường số công an kiểm soát internet lên hơn 2.000 đứa từ Nam tới Bắc. Chúng đã áp dụng luật đăng ký SIM CARD của điện thoại di động để bóp chẹt tự do của người dân. Mới đây nhất chúng tuyên bố lập thêm 4,5 cơ quan khác để kiểm soát các BLOGs của dân chúng. Chúng còn thăng cấp, tăng lương cho đám công an, quân đội, để bọn này sả thân giúp cho đảng của chúng vững mạnh để tiếp tục ngồi lên đầu lên cổ người dân.

Một đề nghị khác của chính phủ Hoa Kỳ qua ông cựu đại sứ Michalak cũng được nhiều nước tự do sử dụng là tạo điều kiện dễ dàng cho thanh niên sinh viên các nước cộng sản độc tài đi du học với mục đích là nhồi vào đầu óc những sinh viên ý niệm dân chủ, rồi sau đó vài chục năm sau, những sinh viên này về nước lên cầm quyền thì sẽ có dân chủ.

Chiêu bài này cũng sai bét là vì ngay tại Việt-Nam thì những sinh viên được đi du học 99.9% là con cái của các cán bộ Cộng Sản gộc.

Chúng là những người sẽ kế nghiệp ngôi vua tại Việt-Nam. Khi trở về được làm vua, được ngồi trên đống tiền, được tham nhũng thả dàn, được hưởng mọi quyền lợi, ăn trên ngồi trước, thì chúng có dại dột đem áp dụng dân chủ tây phương trong nước không, hay là sẽ tiếp tục kiểu cai trị độc tài độc đảng để được hưởng lợi.

Hoa Kỳ đã thất bại hoàn toàn đối với các sinh viên Hồi giáo được gửi sang Mỹ học dân chủ, khi về nước thì chưa một quốc gia hồi giáo nào “dân chủ” cả mà chỉ là tăng gia “mầm mống chống đế quốc Hoa Kỳ” mà thôi. Có lợi trong những chiến dịch này thứ nhất là những trường đại học Mỹ tha hồ thu học phí “out of state” mà chả cần tìm hiểu là sinh viên đó mất mấy năm mới ra trường, miễn là học càng lâu càng tốt... và thứ hai là các nhà băng Mỹ tha hồ thu tiền của con cái cán bộ gộc đem sang rửa tiền, mua nhà, mua xe, mở cơ sở thương mại. Của Ceasar sẽ trả về Ceasar là vậy.

Một số các nhà “dân chủ” vận động xin phép chế tài CSVN thì được một câu như tát nước vào mặt: - Quý vị hãy về giáo huấn đồng hương của quý vị đi. Họ đã đổ tiền cả 8-9 tỷ MK về Việt-Nam mỗi năm!!!!

Tựu chung đa số “Việt Kiều” ra khỏi nước năm 1979-1985, nhiều gia đình đã bỏ mạng trên biển Đông vì sóng gió hãi hùng, vịnh Thái Lan vì nạn hải tặc đánh cướp rồi và làm đắm thuyền bè. Bao nhiêu trong số này khi thoát đến các trại tỵ nạn đã năn nỉ xin tỵ nạn chính trị tại các nước tự do vì * “không sống được dưới gông cùm cộng sản”* mà nay ngang nhiên về làm giầu cho chúng, làm tay sai cho chúng. ?

Phải nói một cách đau lòng là trong số này có những thành phần HO bị tù tội đầy đoạ nhiều năm trời, mà bây giờ cũng về nước rồi trở lại tung hô chúng nữa.

Nếu còn có chút liêm sỉ thì nên bỏ ngay quốc tịch hay thẻ xanh xin về trở lại sinh sống tại Việt-Nam, chứ đừng ở Mỹ vừa hưởng tiền già, tiền bệnh do các người Mỹ đóng thuế đem tiền về phục vụ cho chế độ Cộng Sản.

CSVN vô ơn với các gia đình liệt sĩ và bạn bè khi xưa :

Người dân miền Nam ngày xưa tin lời của VC đã cưu mang chúng trong những hầm hố để chúng cướp chính quyền năm 1975.

Chính những người miền Nam đã ngụy tạo ra cái gọi là *“Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam”* làm công cụ cho cộng sản miền Bắc chiếm hoàn toàn miền Nam tháng 4 năm 1975.

Chúng ta biết chắc là những người tham gia MTGPMN khi xưa bây giờ “hối lỗi” không còn kịp nữa, nhưng vì muốn giữ thể diện nên không dám nói ra mà thôi, hoặc là bị ép, bị cấy sinh tử phù nên không có thể nào dám phản lại.

Những dân biểu đối lập ngày xưa làm công cụ cho Cộng Sản bây giờ cũng ngậm tăm, vì bị chúng cho ra rìa. Bằng chứng là *Dương Qu ỳnh Hoa, Ngô Công Đức, Hồ Ngọc Nhuận, Kiều Mộng Thu, Lý Quý Chung *....bây giờ ra sao, có được cái ghế nào không hay là đang than thân trách phận vì đã quá ngu dại theo chúng ???

Một *Nguyễn Ngọc Lan* chống đối chính quyền VNCH đệ II, những tưởng được CS tưởng thưởng, những đã vỡ mộng đến khi bị gây tai nạn chết (2007) vẫn chưa được toại nguyện. Một * Trịnh Công Sơn * chuyên làm nhạc phản chiến, cũng có đầy hy vọng khi CSVN chiếm miền Nam, những cũng âm thầm mang xuống mồ những ưóc mơ thiên đàng Cộng Sản. Không biết kỳ nữ Đại Uý *Kim Cương* bây giờ làm ăn ra sao hay là cũng bị VC “vắt chanh bỏ vỏ” như những người khác. Những “mẹ nuôi chiến sĩ” ngày xưa bây giờ bị bạc đãi cũng sáng mắt muốn chửi thề vì đã bị lừa dối. Có người mang đầy huy chương trên ngực áo đi biểu tình đòi đất cũng bị Công An hốt lên xe không thương tiếc đưa về bót.

Tạm Kết

Ngoại trừ những trường hợp bất khả kháng thăm viếng bà con gia đình đau ốm, quan hôn tang tế phải về lại Việt-Nam thì được. Còn “Việt kiều” hàng năm phải về để ăn chơi du hí, tìm bò non thì đáng chê trách. Những “Việt Kiều” ngày nay đang tuôn tiền về nước cho chúng hãy mở mắt ra đi. Chúng có biết ơn không, hay là chúng đang dụ dỗ bòn rút tiền bạc của quý vị, để cầm chân thân nhân của quý vị như những con tin.

Quý vị đã và đang trở thành công cụ của Cộng Sản độc tài đang tàn sát dân lành.

Nếu quý vị không mở mắt ngay thì muôn đời dân tộc Việt-Nam sẽ không thể nào thoát ra khỏi chế độ Cộng Sản. Tương lai đất nước là ở trong tay quý vị. Quý vị thử “nhịn” về Việt-Nam, nhịn gửi tiền về cho thân nhân trong 1,2 năm thôi, thì CSVN sẽ mất đi một số ngoại tệ rất lớn, xem tình hình biến chuyển ra sao thì sẽ biết liền./.

Trịnh Viết Bắc

Bạo lực của cường quyền

Bạo lực của cường quyền: Xưa và nay

Huy Văn (HVC)

Chúng nó: Đảng Cộng sản Việt Nam; lũ ném đá không giấu tay, quân bán nước không cần che mặt, đồng thời cũng là một đám vô liêm sĩ đang cùng nhau củng cố địa vị trong chính quyền để cai trị quốc gia và đày đọa dân tình. Vì chúng nó mà non sông gấm vóc sau 4000 năm lại lâm vào nguy cơ bắc thuộc khi cả một đám hèn không dám hé môi, dù chỉ để than phiền quan thầy đại hán lấn đất, hại dân, chận tàu, cướp biển!. Khi bọn tàu phù thoải mái thò chiếc “lưỡi bò“ liếm trọn vùng biển Nam Hải thì chúng nó rụt đầu, cúp cổ, không dám hé nửa lời với công luận thế giới, để rồi mặc nhiên công nhận chủ quyền của kẻ thù truyền kiếp trong vùng đảo Trường Sa-Hoàng Sa bằng sự im lặng rất... nô tài! Chúng đã bị trói tay, cam tâm tự bịt mắt khi chứng kiến biên thùy bị xâm thực, nhưng đối với người dân thì chà đạp thẳng tay, không cho ai hài tội quan thầy!

Chúng ngăn cấm dân chúng hô hào đổi thay và công khai chọn con đường độc tài đảng trị. Chúng bắt bớ, giam cầm những ai thực tâm bày tỏ lòng yêu nước và dành quyền độc tôn trong việc “nói chuyện phải quấy với“ quân bành trướng từ phương bắc. Nhưng khi gặp quan thầy thì mấy mẫu “chuyện phải quấy“ đó lại trở thành những màn “đấm mõm“ thật ngoạn mục bằng nhiều hình thức khác nhau của đàn anh phương bắc, để rồi sau đó bọn tàu cộng đường hoàng đưa dân (thực chất là đưa lính trá hình làm dân lao động) vào đất nước ta để khai thác ... đủ loại tài nguyên. Và thay vì mang lại việc làm cho chính người dân bản xứ, thì đám nô tài thời đại, một lũ đầu bùn, óc đất đó đã thò tay ôm tiền hối lộ (sau đó chúng cùng nhau chia chác trong nội bộ) để rước giặc về thao túng mọi mặt, nhứt là trong lãnh vực kinh tế nội địa. Đáng lên án hơn hết là cộng sản Hà Nội đã cam tâm chấp nhận cho tàu cộng lập khu tự trị cho công nhân của chúng ngay trên phần đất cha ông của mình trên cao nguyên trung phần và mới đây nhứt là ngay tại vùng sông lạch Cà Mau.

Đám chóp bu Hà Nội không màng liêm sĩ cá nhân, chẳng thiết thể diện dân tộc và sự trường tồn của tổ quốc. Cả một guồng máy cai trị rập khuôn theo các quan thầy cộng sản nga- tàu đã công khai đề cao bạo lực cách mạng vốn là thứ hình thức khủng bố quy mô và man rợ về mọi mặt. Loại bạo lực này xuất hiện cùng thời với chủ nghĩa vô sản và vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay. Khi nghe nói đến hai chữ bạo lực, người ta thường nghĩ ngay tới những vụ đấu tố, tàn sát, bắt bớ, giam cầm ..v/v.. vốn là những hình ảnh cụ thể nhứt để minh họa cho hành động tàn ác của loài quỷ dữ. Nhưng không chỉ đơn giản như vậy! Bạo lực của thời phôi thai với dao búa và tầm vông vạt nhọn, bạo lực của những tên “răng đen mã tấu“ đêm gõ cửa thủ tiêu, ngày đặt mìn giựt cầu, phá chợ, đã rất lỗi thời nếu không muốn nói là từ lâu đã biến thể và hiện nay được ngụy trang rất khéo léo bằng nhiều hình thức (và phương tiện) mà người dân bình thường không tài nào nhận ra.

Những tên hèn đó tuy chỉ có đầu bùn và óc đất để xây dựng đất nước nhưng lại vô cùng xảo quyệt và khôn lanh trong những mánh khóe kềm kẹp và cai trị người dân qua những đòn phép thật hiệu quả trong từng lãnh vực của đời sống. Từ Văn Hóa đến Giáo Dục, từ Kinh Tế đến Xã Hội, đâu đâu cũng thấy bàn tay bạo lực của cộng sản. Những màn học tập chủ trương của đảng và nhà nước cộng sản, chế độ tem phiếu thời bao cấp, việc xin giấy di chuyển hay xin phép tạm trú, tạm vắng qua mọi thời kỳ, những tuyên truyền láo khoét nhằm bóp méo sự thật lịch sử cận đại, và cái quái thai “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa“ là những thí dụ điển hình nhất về những ngón đòn bạo lực tiềm ẩn trong các sinh hoạt cai trị của cộng sản suốt 70 năm qua. Tinh ý một chút, ai cũng sẽ thấy guồng máy cai trị hiện tại của Hà Nội đang dùng tiềm năng gần như vô hạn của mình về Kinh Tế và Tài Chánh để lãnh đạo quốc gia và cùng một lúc, vơ vét cho riêng từng người, từng nhóm. Và đây chính là bạo lực gần như vô hình, rất thâm độc nhưng êm ái, rất đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả của bộ máy cầm quyền tại Việt Nam.

Để dễ dàng thao túng và ru ngủ toàn dân trong cái gọi là thiên đường xã hội chủ nghĩa, chúng lần hồi nới lỏng sự kềm kẹp, và từng bước trở về con đường mại bản theo đúng mô hình của chế độ cộng hòa mà chúng đã bức tử và quyết san bằng đến tận cùng bằng số ngay khi vừa làm chủ cả nước. Nền tinh tế thị trường đã thay đổi bộ mặt xã hội, con người, và đất nước tới mức có kẻ đã cho là:

“Ngày nay đâu còn cộng sản, vì Việt Nam đang theo mô hình tư bản chủ nghĩa từ thập niên 90 rồi!”

Lầm to! Chủ trương của cộng sản Việt Nam là cho dân dễ thở để quên chuyện “ân oán” với chế độ và cùng lúc đó nhào nặn một guồng máy cai trị gồm toàn là đại gia có thẻ đảng. Con số này ngày càng đông và đang có khuynh hướng bành trướng rất sâu rộng và công khai trong nội bộ của 3 triệu đảng viên trong nước.

Cường quyền Hà Nội cũng đã mở ra một kỷ nguyên tham nhũng đồ sộ chưa từng thấy: tham nhũng từ trung ương đến địa phương. Lớn ăn theo lớn, nhỏ nuốt theo nhỏ, trong mọi nghành nghề của xã hội, trong từng sinh hoạt của chánh quyền. Chiếc ghế lớn, ghế nhỏ nào cũng có cái giá của nó, từ phường xã cho đến thành thị và trung ương. Gom tài sản để mua chiếc ghế xong thì cán ngố trong mọi ngành, mọi cấp phải tìm cách vơ vét cho nhanh, cho nhiều, để gỡ vốn rồi lấy lời và cũng để “cúng“ cho cấp trên nếu muốn ngồi yên mà trục lợi lâu dài. Ăn quen, nhịn không quen. Muốn có tiền để củng cố địa vị trong chế độ và làm giàu cho bản thân (cũng như gia đình), chúng đặt ra những công trình tái thiết, những đề án xây dựng rất quy mô để, thay vì tạo công ăn việc làm cho người dân, thì lại kêu gọi đấu thầu của ngoại quốc để có cơ hội nhận tiền hối lộ, đút lót.

Người không hiểu chuyện thì chỉ thấy xa lộ mịt mù, cao ốc hào nhoáng và những công trình vô bổ khác mọc lên như nấm, đồng thời cũng dựa vào đó mà suýt xoa khen ngợi tài trí kinh bang của chóp bu cộng sản khi mà, từ một nước chỉ lèo tèo một nhúm xe hơi (và còn lại toàn là xe đạp của thập niên 80), mà giờ đây cả nước đã có xe du lịch cáu cạnh, loại đắt tiền nhứt của thế giới cùng với đủ loại xe gắn máy (hầu hết mang nhãn hiệu củaTrung Cộng) chạy tràn lan trên các nẻo đường đô thị. Những kẻ nhẹ dạ cho đó là một bước tiến nhảy vọt của Việt Nam để theo kịp đà văn minh hiện đại. Và họ đã không tiếc lời ca ngợi chế độ hiện hữu tại Hà Nội. Họ không thấy hoặc cố tình không muốn thấy sự kịch cỡm của những xa lộ, khách sạn, chung cư, những khu du lịch và giải trí đắt tiền đó, khi các công trình này chỉ là những hình thức phô trương không hơn, không kém, vì bên cạnh đó là những tồi tàn, loang lỡ không cách gì che lấp được của cả nông thôn lẫn thành thị.

“Có tiền mua tiên cũng được“. Câu nói của cha ông đã khẳng định sức mạnh vô biên của vật chất và bạo lực của cường quyền cũng chính là đây! Chúng đã dùng mãnh lực của đồng tiền để chiêu mộ tay sai, điều khiển bộ hạ và đồng thời mua chuộc những thành phần nhẹ dạ trong các cộng đồng tỵ nạn để lần hồi khuynh loát họ và gây chia rẽ trong nội bộ những người chống cộng. Chưa kể từ lâu chúng đã đầu tư lần hồi vào công việc kinh doanh về mọi mặt của người dân hải ngoại. Từ việc mở những công ty chuyên lo dịch vụ chuyển tiền trước khi được Hoa Kỳ chấm dứt phong tỏa kinh tế, cho tới việc lần hồi len lỏi vào nội tình của những hội Ái Hữu, những tổ chức từ thiện, và cả những hội đoàn chống cộng, đều được chúng tính toán, phân công, gậm nhấm bằng những hình thức, dù cỗ lỗ sĩ nhưng bao giờ cũng thành công: đó là tâng bốc kẻ háo danh, đấm mõm phường ham lợi, tung hỏa mù để bôi lọ những gương mặt sáng giá của miền Nam trước đây và hiện nay, đồng thời chúng kêu gọi và tạo điều kiện thuận lợi cho việc đầu tư chất xám về phục vụ và xây dựng đất nước bằng cách khêu gợi tình hoài hương lúc nào cũng âm ỉ trong lòng của những người đang sống lưu vong trên khắp thế giới.

Và quả nhiên những chất xám, già cũng như trẻ đó, đã bị hớp hồn bởi những lời ngon ngọt, những ưu ái về cả vật chất lẫn tinh thần, những đường mật về tình tự dân tộc (vốn chỉ có trên đầu môi chót lưỡi) nên từ gần hai thập niên trở lại đây, đã hùng hồn cổ xúy và góp thêm những lời “ công đạo “ cho chế độ cộng sản mà không hề nghĩ tới việc mình đã góp phần tô bóng cho những gương mặt và việc làm của những kẻ phản bội quê hương, chà đạp dân tộc. Ngoài những trí thức từ lâu đã là tay sai của bạo quyền thì không ít những người hí hửng trở cờ đã từng là nạn nhân của chế độ sau khi miền Nam rơi vào tay cộng sản. Vì sao trí thức hải ngoại đã chạy đi rồi lại cam tâm chạy trở về và công khai trở mặt với đồng cảnh (tỵ nạn cộng sản) của mình như vậy? Câu trả lời thật đơn giản: chỉ vì danh, lợi và bên cạnh đó là nỗi nhớ nhà, một nhược điểm mà cộng sản Việt Nam cũng tận tình khai thác bấy lâu nay.

Những năm gần đây, chúng đã thành công trong việc ru ngủ rồi đổi màu trong tim óc của những ai còn nặng tình với quê hương nhưng lại nhẹ dạ khi đứng trước lợi danh. Đó chính là trọng điểm của cái gọi là nghị quyết 36, là thuốc độc mát lòng mà rất nhiều người tại hải ngoại đang thò tay bưng, húp. Đây chính là bạo lực “êm ái” của cường quyền, là một “bàn tay nhung bọc thép” đã và đang với dần tới từng cộng đồng của người Việt quốc gia tại hải ngoại. Cộng sản ra chiêu rất ngoạn mục: chỉ một đòn nghị quyết 36 đó thôi cũng đã làm chao đảo khí thế đấu tranh của người Việt quốc gia ở khắp mọi nơi qua hình thức mua chuộc bồi bút để tung hỏa mù, khích bác, bôi bẩn những ai nổi bật trong cộng đồng tỵ nạn.

Biết được thủ đoạn của địch là một chuyện. Ngăn chận để triệt tiêu những mánh khóe đó lại là một chuyện khác. Cộng sản có vẻ như đang chiếm thượng phong vì có đầy đủ phương tiện vật chất, có cả một guồng máy khổng lồ về cả nhân lực lẫn tài lực. Cộng thêm yếu tố thời gian đang là vũ khí lợi hại không kém mà địch đang nắm trong tay.Trí thức hải ngoại không nhẹ dạ nhưng lại mềm lòng. Và thời gian còn lại của tuổi về chiều cũng là một động lực chính để thúc đẩy người dân tỵ nạn quay về với tình tự dân tộc. Hải ngoại không còn nhiều thì giờ, còn cộng sản thì cứ nhởn nhơ đè đầu, đè cổ dân chúng trong nước. Hải ngoại chắt chiu từng đồng, từng cắc để gởi về cho thân nhân nơi quê nhà, chưa kể những màn đóng góp cho các quỹ từ thiện, khuyến học, cứu đói...v/v . Còn cộng sản thì cứ in tiền thoải mái để cả nước cầm hơi trong khi ngoại tệ thì chui vào túi riêng của các cán gộc (để rồi chạy ngược vào các ngân hàng ngoại quốc) hoặc trở thành phương tiện chính yếu để đánh phá những người yêu nước chống Cộng sản thực sự, trong cộng đồng Người Việt tỵ nạ cộng sản tại hải ngoại.

Thuở xưa, trong những cuộc chiến đấu giành đất, giành dân, các bậc vua chúa hay công, hầu, khanh tướng, các lãnh tụ cách mạng qua mọi thời kỳ phải cần hội đủ ba yếu tố căn bản: Thiên Thời, Địa Lợi và Nhân Hòa. Ngày nay, tiền tài và thế lực giải quyết mọi chuyện. Hay nói cách khác, thì Kinh Tế ảnh hưởng đến Chính Trị. Trong công cuộc đối đầu với cộng sản thì người Việt tự do tại hải ngoại gặp rất nhiều khó khăn vì nhân lực, tài lực đều có giới hạn. Ngoại trừ tấm lòng kiên định và lập trường vững chắc thì chúng ta không có Thế, mà Lực cũng không đủ để trực tiếp lật đổ bạo quyền cộng sản. Chưa kể chúng ta đang bị lũng đoạn bởi những nô tài thời đại, những kẻ cuối đời đang muốn đổi gió để trở cờ. Kẻ thù không phải chỉ có cộng sản nội địa và tay sai ở ngoại quốc, mà thời gian cũng là một vấn nạn nhức đầu không kém.

Chỉ chừng hai thập niên nữa thôi là những chứng nhân của ngày sử Việt sang trang năm 1975 sẽ trở thành thường trú nhân của các viện dưỡng lão nếu còn sống tạm trên cõi đời này. Vì vậy, ngay từ bây giờ chúng ta cần phải có biện pháp cần thiết để con đường hồi hương sẽ trở thành hiện thực càng sớm càng tốt. Nhận diện được bạo lực tiềm ẩn của địch vẫn chưa đủ, cần phải vượt lên trên sức quyến rũ của vật chất để khỏi bị cộng sản chiêu dụ, đồng thời cần phải loại trừ đám lâu la trở cờ khỏi các cộng đồng người Việt quốc gia, để công cuộc đấu tranh cho một nước Việt Nam dân chủ và cường thịnh không gặp trở ngại. Mai này, cho dù nhân lực có cạn dần theo thời gian, thì tiếng nói của chánh nghĩa vẫn trường tồn qua sự hiện diện của lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Ngày nào biểu tượng của hồn thiêng sông núi vẫn còn phất phới thì ngày đó niềm tin vào một ngày mai quang phục vẫn hằn nét trong lòng người Việt Quốc Gia ở khắp mọi nơi.

Hy vọng ngày mai đó sẽ không còn xa.

Mong lắm thay!

Huy Văn



VỊT KIỀU

    VIỆT KIỀU
Việt kiều về nước xôn xao
Quên đi nỗi nhục năm nào vượt biên
Trốn chui trong những khoang thuyền
Nhưng nay vinh hiển xem thường nhục xưa
Rủng rỉnh vài đồng đô thừa
Ào ào về lại nơi vừa ra đi
Mặt mày vênh váo phương phi
Ăn chơi trác táng mỗi khi đêm về

 Thói đời nhìn thấy ủ ê
Nhiều tên ở Mỹ làm nghề lượm lon
Khi về đến tận Sàigòn
Nổ như cái pháo chẳng còn ngại chi

Rằng là giám đốc Realty
Kỹ sư điện toán Huê Kỳ chính tông
Giáo sư dạy học trường công
Tiến sĩ hóa học làm trong Giác Đài

Mục đích "nổ" để thị oai
Việt kiều thứ thiệt chẳng sai chút nào
"Nổ" để mong kiếm ít "đào"
Gái tơ, mơn mởn ra vào hotel

Ở đời chẳng biết phân minh
Giữa cái ô nhục - hiển vinh con người
Xưa bị Việt Cộng trêu ngươi
Bỏ tù hành hạ ba đời tổ tông

  Nỗi nhục chưa giải quyết xong
Nay lại đèo bồng trở lại mua vui
Nhiều tên chơi trò hên xui
Đem tiền về "cúng" tìm mùi "đầu tư"

Nghe lời kêu gọi giả hư
Rằng yêu tổ quốc, bấy chừ Việt Nam
Ngày xưa chinh chiến cho cam
Anh em huynh đệ tương tàn với nhau

Ngày nay "thống nhất" một màu
Cùng nhau xây dựng làm giàu nước non
Nghe lời dụ dỗ ngọt ngon
Nhiều tên mất hết chẳng còn đồng ten

Bỏ của chạy thoát thân hèn
Khi về đến Mỹ lại khen nước nhà
Nào là phát triển xa hoa
Ngày nay sang trọng hơn là ngày xưa

Ăn chơi "bốn vách" dư thừa
Việt Cộng nay lại thích ưa Việt kiều
Về đi nhà nước đón chiều
Queo côm (Welcome) chất xám đủ điều lời ru

Nhiều tên trí thức còn ngu
Bon chen tìm gặp chóp bu Cộng thù
Chúng qua nước Mỹ công du
Để mà xin được ấp - ru (approve) việc làm

Cho đời sống được vinh sang
Mà quên nỗi khổ gian nan năm nào
Múi mặt xa rời đồng bào
Tị nạn hải ngọai kêu gào đấu tranh

Nhiều tên Hát Ô rỡm ranh
Chạy trốn cộng sản lại quanh trở về
Ăn chơi trác táng phủ phê
Nhiều tay già lại còn rê gái làng

Góp phần phá vở tan hoang
Thuần phong mỹ tục hàng ngàn năm qua
Người Việt truyền thống ông cha
Nghìn năm văn hiến, xót xa vô cùng

Vậy mà có kẻ ung dung
Biết mình sai trái vẫn chung đầu vào
Còn nói "ăn chơi cấp cao"
Việt kiều phải biết "mận" "đào" khác nhau

Thôi thôi thành thật xin chào
Mấy tên tị nạn đổi màu kỳ nhông.
................................................
Việt gian , Việt Cộng , Vịt Kìu .
3 Việt họp lại , tiêu điều Việt Nam .

Saturday, March 22, 2014

Italian nun Sister Christina Scuccia becomes pop star sensation

Nun Sings Alicia Keys ‘No One’ on ‘The Voice’ Italy

"I came here because I have a gift, and I want to share that gift, I am here to evangelize" Sister Cristina Scuccia
An Italian nun who appeared on her country's version of The Voice TV talent show has become an overnight sensation.
Source: AAP

A Catholic nun has become an overnight pop sensation after stunning the jury of Italy's The Voice television talent show with her version of the Alicia Keys song No One.

Sister Christina Scuccia, a 25-year-old Sicilian, bopped about on the stage in her black habit and a large cross necklace on Wednesday night's show, sparking wild cheers from the audience and stunned reactions from the four judges.

"I came here because I have a gift, and I want to share that gift," said the nun, who has an easy smile and is a member of the Ursuline Sisters of the Holy Family.

One of the judges, Italian rapper J-Ax, said he was "moved to tears."

She said she had been inspired to go on the show by Pope Francis, who "told us to come out" of our convents and spread the word of God.

Asked by judge Raffaella Carra what the Vatican thinks about her going on a talent show, she quipped: "I'm waiting for a call from the pope!"

Scuccia decided to become a nun after playing the part of a saint in a comic musical in 2007, according to Italian media reports.

The video of her performance has gone viral in Italy, with even the Vatican's minister of culture Gianfranco Ravasi tweeting his admiration.

"If I had heard you sing in mass when I was young, I'd be pope by now," J-Ax said, to the audience's delight.