Saturday, April 28, 2012

Tiên sư Bố! - Trần Văn Giang

Trần Văn Giang

Ông Nguyễn Cao Kỳ (NCK) đã hui nhị tì từ ngày 23/7/2011 (trên hai tháng rồi còn gì!) vậy mà chuyện đi theo sau cái chết của ông loại “chó chết hết chuyện” vẫn chưa thể hết chuyện… Đã từ lâu lắm rồi, tôi không hề quan tâm đến chuyện ông NCK sống như thế nào; thì nay chuyện ông ta chết cũng y như chuyện ông ta sống vậy thôi; Nhưng vì lẽ “cây muốn lặng mà gió không để yên.” “Phe nhà ta” cứ liên tục thay phiên nhau quẳng lên mạng (internet) những câu chuyện khá buồn cười, đánh bóng “thành tích” của ông NCK. Thật ra, chuyện “phe nhà ta” đánh bóng nhau kể cho (giới bình dân gọi là “gắp mắm cho nhau”) cùng cũng chẳng có chết thằng tây nào! Nhưng oan trái là ở chỗ “phe nhà ta” lại nhân cái chuyện “hui nhị tì” và “đánh bóng” này quàng thêm những lời chửi xiên chửi xéo cộng đồng tị nạn cs thì tôi thấy hơi “quá độ.” Tôi đã đọc liên tục 5-6 bài loại này (xin xem bảng liệt kê ở phần tham khảo). Mặc dù tôi không nói rành tiếng Đan Mạch (ĐM); thế mà bây giờ tôi đành phải tìm cách học thêm tiếng Đan Mạch để biết còn cách dùng ngôn ngữ đặc biệt này mà góp vài tiếng vào dòng dư luận chung; trước hết để “gọi là” (so called) tỏ tinh thần “đoàn kết cộng đồng tị nạn cs” sau đó để giới thiệu vài mẩu “sự thật” mong “ơn trên” nhắn nhủ “phe nhà ta” bớt hung hăng con bọ xít…

Và lời chào tiếng Đan Mạch mở hàng cho bài viết này là:

“Tiên sư Bố nó?!”

Một mặt “phe nhà ta” cứ ra rả “nghĩa tử là nghĩa tận;” “phải biết tha thứ,” “không nhốt mình trong tù đầy căn hận,” (*) trong khi mặt khác vợ cũ, con gái, con trai, con rể, và đám đàn em tà loọc… cứ thay phiên nhau chơi đòn “sấm động nam bang:” liên tiếp thả bom thối nổ rất to giữa đám đông trời sáng làm thối um cả trời đất chẳng giống con giáp nào; không còn nể mặt nể mũi ai? Các bài viết “nổ sảng” có chung một công thức đánh bóng ông bố “Bú đà chai” (Buddha‘s Child) tới bến - chỉ còn một tấc nữa là tới trời… Nhưng “sự thật” cho thấy là chưa tới trời (chẳng đi đến đâu cả!) vì vẫn chỉ còn thiếu đúng một tấc.

Bà vợ hơi cũ – vì ông NCK có bà vợ còn cũ hơn bà vợ cũ này! - người vợ mà bàn dân thiên hạ được biết là người đẹp “hoa soan bên thềm cũ,” chính “người,” không biết vô tình hay cố ý, đã mỉa mai binh chủng Không quân, dùng binh chủng oai hùng của QLVNCH như một cái “catwalk” biểu diễn thời trang qua các bộ đồ bay may thật chẽn vào thân thể, khăn quàng cổ mầu tím (?) hoa cà, mắt kiếng mát “à la mode” và giầy da dạ hội. Bà ta đã ly dị ông NCK từ năm Ất dậu nào (hu ke?), đã có lần bà tuyên bố tuyên mẹ những lời “Điệp ơi Lan đã cắt đứt dây chuông,” khá cạn tầu ráo máng như “…chính tôi đã bỏ anh! Tim còn nặng trĩu giận hờn, thù nghịch,” “đã cảm thấy quá mệt mỏi; ngỡ ngàng đến thù hận” hay “giọt nước cuối cùng đã trào khỏi ly!…” Lúc này bà ta lại đem cái “máng” cũ đi rửa lại; đổ bớt nước trong cái ly cũ đầy nước ra và ca rằng (?):

“Anh ơi anh đâu dzồi…’Đã mất anh thật dzồi (!)’”

Bà vợ hơi cũ đánh bóng ông chồng cũ thì chuyện đó, có thể vì thông lệ ngoại giao trước mắt công chúng, cũng không có gì lạ. Chẳng hạn như:

“Anh Kỳ có lỗi riêng với tôi. Nhưng riêng về lý tưởng và lòng yêu nước của anh vẫn chiếm trọn sự ngưỡng mộ của tôi.”

Tuy vậy, bà vợ hơi cũ cũng nhân cái dịp “hui nhị tì” của ông NCK, khai chuyện riêng tư là:

“Tôi thật sự ao ước, có một lần nào đó, gập lại anh và cho anh biết là tôi đã hết giận hờn.”

Lý do bà khai như vậy chỉ tại vì thấy ông NCK lúc gần đây đã có những “thay đổi” làm bà thấy mát lòng mát dạ, nhưng lại làm cộng đồng người Việt tị nạn thấy rõ khuôn mặt thật của ông NCK sau bao nhiêu năm ông chịu khó “nín thở qua sông”:

“…quay về bắt tay với người ngày xưa ở bên kia chiến tuyến, đã chĩa mũi súng vào anh…,” “anh đã chủ trương hòa giải,’ “nên xin trả lại sự thật cho sự thật.”
(xin xem thêm về cái “sự thật của sự thật” của ông NCK sẽ đề cập ở phần dưới).

Cô con gái út “rượu” – cái tên do ông chồng “cũng hơi cũ” của cô đặt cho cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên (KD) - KD có lẽ là người hăng tiết vịt và muốn ăn thua đủ nhất! Bởi vì, thứ nhất, cô KD là người có học (học luật?) và là một “em-xi” nổi tiếng có duyên (chưa nói đã cười!) Cô ta lại có một trang mạng cá nhân riêng (KyDuyen house) cho nên cô tha hồ “múa gậy vườn hoang.”

Trong “Điếu văn cho Bố” mà cô đọc trước đám tang ở Mã lai ngày 27/7/2011, ngay sau khi nói vài lời ngoại giao cám ơn mọi người, cô nhanh tay không bỏ lỡ cơ hội đánh bóng ông bố NCK:

“… chúng con thấy rất hãnh diện về lý tưởng, về lòng yêu nước cũng như ‘tinh thần khởi bước hòa bình’ của bố.”(?)

(người viết sẽ viết thêm về cái vụ “tinh thần khởi bước hòa bình của bố” cũng ở phần dưới).

Cô KD đã nêu ra một vấn đề dễ gây tranh luận, chỉ nghe thôi đã thấy không ổn chút nào:

“Bố đúng hay sai, sau này sử xanh sẽ phán xét.”

Vào thời buổi “mì ăn liền,” “thức ăn nhanh” “drive thru services” này, thiên hạ đâu có hưởn mà chờ đến “ngày sau, năm sau, sau này….” Hãy nghe chú Lưu Trọng Văn một văn công cs, con trai của bác “Tiếng thu” Lưu Trọng Lư, từng “giải bầy” về cái vụ “sau này” là:

“… thôi
Làm gì có trăm năm mà đợi
Làm gì có kiếp sau mà chờ...”
(“Về thôi” – Lưu Trọng Văn)

Chưa kể với “cách mạng tin học,” tin tức được truyền đi rộng rãi khá chính xác và sự kiện được ghi lại bằng hình ảnh và âm thanh rất rõ ràng trắng đen không phải phí thời giờ võ đóan chi cả đến bàn dân thiên hạ chỉ trong một vài giây đồng hồ… “Bố đúng hay sai?” thì các “video clips” bố láo của bố đã cho câu trả lời nhãn tiền rồi còn gì nữa? Sử xanh nào (?) (ngoại trừ cái loại sửa xanh “Lê Văn Tám” của cs) vào đây mà phán xét bố nó sau này?

Khoảng cuối tháng 8/2011, khi Thầy Thích Minh Mẫn của chùa Huệ quang (thuộc thành phố Westminster, Orange County, California, USA) từ chối làm lễ giỗ 49 ngày cho ông NCK, thì cô KD cho báo chí biết là gia đình ông NCK đã in giấy mời với thời giờ và địa chỉ (chùa Huệ Quang) về buổi giỗ này đến quan khách rồi. Thầy Minh Mẫn cũng giải thích (và xác nhận) với nhật báo “Người Việt” như sau:

“Lý do phải hủy bỏ lễ cầu siêu của bác Kỳ vì khóa tu học tại chùa trong dịp lễ Lao Ðộng đã kéo dài tới hôm Thứ Hai. Sau đó thì các thầy cô phải trở lại trường học hoặc đi làm. Chùa không có đủ nhân sự để làm lễ cầu siêu và lo thức ăn chay cho 200 người.

Chúng tôi (Chùa Huệ Quang) đã đề nghị với anh Nguyễn Cao Ðạt, con trai của ông Nguyễn Cao Kỳ, rằng nếu gia đình làm ở chùa Tây Lai hay mướn hội trường công cộng nào đó, thầy sẽ làm lễ cầu siêu cho bác Kỳ. Ngày nào cũng được, không nhất thiết là phải đúng 49 ngày. Nhưng cho đến nay, gia đình chưa cho biết gì về ý kiến này.”

Thầy Minh Mẫn đã có “nhận lỗi” với cô KD:

"Thầy không làm lễ cho ông cụ là Thầy thấy tự hổ thẹn với lương tâm lắm rồi… "

Cô KD cho là, theo báo Người Việt, “bỏ qua vấn đề chính trị,” chùa đã nhận đặt cọc $1000.00 từ gia đình cô, thì đây là chuyện vi phạm luật pháp:

“…khi Thầy tự ý ‘cancel’ mà không có một lý do chính đáng (!) thì Thầy đã vi phạm luật gọi là ‘in breach of oral contract.’ ”

Nếu cô KD bớt nóng giận, dừng lại ở lời nói này thì thật đẹp đẽ; có lẽ sẽ có không ít người chịu khó tạm “bỏ qua vấn đề chính trị,” đồng ý với cô KD là chùa “có vấn đề” vì đã không thi hành cái mà cô KD gọi là “oral contract”… Nhưng (chữ “nhưng” tai hại!) cô KD đã nổi dóa, “cả giận mất khôn,” hơi vội vã xổ ra tiếp theo một lô các danh từ “luật (?)” khá cẩu thả chứng tỏ rõ ràng cô KD là luật sư không (hề) hành nghề luật sư đã lâu (!) Cô KD “có cái cảm tưởng” thật tài tình, phong phú, đầy vẻ sáng tạo như sau:

“Không biết có Phật tử nào trong chùa (?) hay một thế lực nào đó (?) trong cộng đồng làm áp lực nên Thầy phải hủy bỏ. Tôi có cảm tưởng (!) như một ‘undercover mafia’.”

Bá ngọ! Giá mà cô KD là luật sư (thiệt hôn?) mà nói vung vít với quan tòa là cô “không biết” rõ nhưng lại đưa ra “cái cảm tưởng” loại này thì cô và vụ kiện của cô chắc chắn sẽ ăn một bát kim chi no nê (nếu cô đưa chùa ra tòa). Luật sư của chùa sẽ “rebut” cái “cảm tưởng” kỳ lạ “hearsay” này và chùa sẽ thắng kiện dễ dàng… Đó là chưa kể là có thể sẽ có một số Phật tử “fanatic” (tôn giáo nào mà chẳng có một số không ít tín hữu loại “quá tích cực” này! Chẳng hạn, tín hữu hồi giáo còn dám đeo cả bom trong người giữa đám đông cho nổ banh càng mọi người chung quanh, có kể gì mạng sống của chính mình!) của chùa Huệ quang cảm thấy họ bị hạ nhục. Ai biết đâu nào? Họ có thể cũng sẽ liều mình bất chấp, “bỏ qua vấn đề luật pháp” đòi “làm việc” với cô cho ra trò thì kể cũng hơi phiền cho cô… Lớn cả rồi; chớ dại dột!

Vâng, thưa cô KD! Xin tạm “bỏ qua vấn đề chính trị,” và “bỏ qua vấn đề luật pháp,” người viết có một đề nghị nho nhỏ: Khi gởi thiệp mời, hay loan báo qua báo chí cho các buổi lể sắp tới của gia đình cô (giỗ 100 ngày, giỗ đầu của bố cô chẳng hạn...) xin cô KD làm phước thêm một hàng nhỏ vào đâu đó trên thiệp mời một cái danh sách chữ nổi mạ vàng tên các quan chức của lãnh sự quán csvn, những người cũng được gia đình cô mời tham dự hôm đó, để một số người Việt quốc gia tị nạn cs thành tâm còn chút tình riêng với ông NCK biết trước mà tránh cái cảnh “bẽ bàng,” “khó xử,” “lúng túng,” “ngỡ ngàng…” như đã từng xẩy ra trong lần lể truy điệu ông NCK tại khu nghĩa trang Rose Hill, California ngày Chủ nhật 7/8/2011 nhe Cô…

Kế tiếp, đến lượt cậu ấm Nguyễn Cao Trí rõ thật là cao trí. Nhân ngày giỗ 49 ngày của bố “Bú đà chai” NCK (vào ngày 8/9/2011), sau khi theo thông lệ sẵn có của gia đình Nguyễn-Cao, đánh bóng bố như sau:

“Bố đã tận tụy cả đời cho tổ quốc. Cho đến lúc chết bố vẫn còn trong sạch (?)” (Chời đất! Thiệt hôn?)

Và:

“Bố đã tận hết sức với mấy chục triệu người Việt và chúng con cũng hãnh diện là Bố đã làm như thế (?)” (Hết biết!)

Nếu cậu Cao trí này cứ thong thả dừng bút “un-point-final” ở đây thì mọi người dầu sao cũng thông cảm cho vai trò con cái, lúc nào / con ai cũng vậy, cần phải biểu lộ sự kính trọng đối với đấng sinh thành; Nhưng (lại nhưng!) đằng này, cậu lại “ngựa con háu đá;” tính phóng một cú đá giò lái vào chỗ vị trí nằm khoảng bên dưới thắt lưng cộng động tị nạn cs – một cộng đồng khá phức tạp xưa nay vốn dĩ không có nhiều thiện cảm cho lắm với ông bố NCK:

“Thưa Bố, con thấy một số nhỏ người Việt ở đây ‘hèn hạ’ lắm Bố ơi (!)”(OMG!?)

Chờ một chút (“Wait a minute!”) Cậu Cao trí có hiểu nghĩa của chữ “hèn” là gì không? Cậu hình như đã quên bẵng đi là “bố nó” đã công khai giữa ban ngày ban mặt đưa, đẩy ý nghĩa của chữ “hèn” này lên một đẳng cấp mới… Nếu lỡ cậu chưa có dịp, hay “không biết” thi xin cậu làm ơn mở xem lại cái “video clip” “sự thật” đã được thâu hình từ lâu rồi mà bây giờ sau khi “bố nó đã đi dzồi,” chính quyền Hà nội (qua đài truyền hình vi-xi) vừa mới cho phát tán trên mạng: http://www.youtube.com/watch?v=3GzYOkgS-fw&feature=related



Nếu phải che cái màn ảnh nhỏ TV đi, không xem hình mà chỉ nghe âm thanh thôi (phần audio) thì người nghe, nếu không lãng tai, sẽ nghe thật đúng, thật rõ ràng các ngôn từ, bài bản mà chính quyền csvn vẫn ra rả chửi người Việt tị nạn cs ở ngòai nước; chứ có ai tin đó là lời nói của một ông cựu tướng lãnh QLVNCH, một ông cựu thủ tướng, một ông cựu phó tổng thống của chính phủ VNCH??? Ông NCK đã không thèm đâm sau lưng mà ông NCK đã ngang nhiêm đâm vào ngay trước ngực những người dân, quân, cán chính đã hy sinh cả cuộc đời họ để ông được sống lâu thêm, lấy thêm vợ, có dịp về Việt Nam sủa bậy. Ông NCK tự bôi đen mặt mình, không hề ngượng mồm (mà lại còn làm mặt với giọng nói tỏ vẻ tức giận cho thêm “ấn tượng” !!!) Ông NCK gọi những người bị ông đâm (trước ngực) là “một lũ côn đồ, một lũ phản quốc, hám danh hám lợi, lường gạt???” rồi sau đó ông xin vi-xi cho phép cho ông được tham gia vào việc “hòa giải dân tộc…” Nhìn lại, cho đến khi ông hui nhị tì, ông NCK đã về Việt Nam hơn 7 năm; Ông NCK đã làm được những gì mà vợ con ông đã vội “đánh bóng” là: “… đã chủ trương hòa giải,” “tinh thần khởi bước hòa bình???” chết tiệt của ông?

Nếu gọi ông NCK là “hèn” thì đây là một sỉ nhục lớn cho những người thật sự “hèn” vì ông còn “xuống cấp” thấp hơn cái cấp “hèn…” bình thường.

Sau chót, nhưng chưa phải là hết chuyện! Có anh chàng con rể luật sư hơi cũ Trịnh Hội (vì còn có anh con rễ cũ hơn anh này nữa kìa – thiệt tình! gia đình ông NCK sao có nhiều đồ cũ quá há?) viết một bài “trải lòng mình” nhưng thực ra cũng lại để “đánh bóng” ông bố vợ cũ rất tuyệt với tựa đề là “Bố Kỳ.” Theo phong tục, người Việt thường xem rể là người ngoài, nhất là rể đã “legally” ra rìa rồi, có nghĩa là ngòai của bên ngoài? thì rể có nói trời nói đất về bên nhà vợ cũng khó lấy được sự thông cảm (credits) của nhà vợ cũ. Nên biết chính cái bài “giải độc” của anh chàng lục sự (typo?) này viết mà anh gọi là “muốn viết đôi dòng cho những ai chưa hiểu về Bố!” là “giọt nước làm cho ly nước đầy” của tôi (người viết) tràn… Anh Trịnh Hội đem “4 năm làm con rể bố” ra so sánh với trên 30-40 năm và một chục cái “video clips” mà dân tị nạn cs đã biết bố anh ta, rồi nói:

“Tôi nghĩ đối với bất cứ trường hợp nào chính chúng ta phải sống và phải trải qua những kinh nghiệm của người mà chúng ta muốn phê phán, chúng ta phải bước qua những khổ đau của họ, phải biết khóc cười với thân phận của chính họ từ lúc họ mới ra đời cho đến ngày họ trưởng thành, thấy những gì chỉ có họ đã thấy, nghe những câu chuyện chỉ có họ được nghe, chỉ đến khi ấy tôi nghĩ họa chăng chúng ta mới có thể hiểu được tại sao và trong hoàn cảnh nào họ đã chọn con đường mà họ đã chọn, xử sự theo cách mà chỉ có họ mới có đủ thẩm quyền để quyết định cho riêng họ.

Còn không thì tất cả chỉ là đoán… mò.” (Ậy! Láo lếu vừa vừa thôi cha nội lục sự!)

Muốn “spin,” giải độc, hay chữa lửa miễn phí thì cũng biết điều, biết người biết ta một tí. Tôi cũng “đoán mò” là lúc này anh Trịnh Hội đang thất nghiệp, có nhiều thời giờ huởn thì thế nào chẳng có dịp xem mấy cái “video clips” của “Bố Kỳ?” Nếu có xem và nghe rồi thì nhìn lại bản thân anh… có lẽ anh Trịnh Hội cũng nhận ra phần nào chính anh là một trong những thành viên của cái “lũ côn đồ, một lũ phản quốc, hám danh hám lợi, lường gạt???” mà ông Bố cũ đã gọi đám người tị nạn cs. Phần anh, anh cũng đã từng bị bàn dân tị nạn ác ý vin cho cái tội “hám” cái danh hão nhẩy bàn độc mà phí đi cả một cái tương lai sán lạn cá nhân anh để lấy cô con gái út rượu đã có cái “resumé” hơi dài rồi.

Sau phần giải độc thì anh Trịnh Hội không quên đánh bóng ông Bố cũ một phát cho nó có vẻ thấm nhuần văn hóa nhà vợ (cũ):

“… tôi thật sự khâm phục cái ‘Dũng’ (viết hoa) ở nơi bố. Đó là ông dám làm, dám nói.” (Tuyệt chiêu!)

Thật buồn cười. “Dám làm và đám nói” chuyện phải thì mới khá… chứ nói bậy và làm bậy thì, như ông anh vợ cũ Cao trí đã nói ở trên rồi (‘hèn hạ’ lắm Bố ơi! ) chứ “Dũng,” có vẻ hơi kẹt đạn…

Nói tóm lại qua hình ảnh và âm thanh sống thực đã được ghi lại, chúng ta thấy không còn có lý do gì an toàn để biện hộ cho ông NCK nữa. Ông ta chỉ là một người phản bội, hèn hạ, vô liêm sỉ, một thứ cặn bã của người Việt quốc gia chống cs. Già đầu cỡ này mà ông vẫn còn chẳng hiểu “son mother” gì ráo! Vẫn còn quá khờ khạo tin là ông có thể cảm hoá, có thể hòa giải được với cs. Ông có cần được ở “tù cải tạo” một thời gian để có thể khôn hơn không? Mẹ kiếp! Miền Nam có Tư lịnh Không quân. Thủ tướng, Phó tổng thống mà như vậy hèn chi đám dân đen miền Nam Việt Nam “see mother” gần hết ráo trọi…

Riêng “phe nhà ta” thật sự còn nghĩ đến bố NCK thì chuyện đâu còn có đó, cứ thong thả để cho “bố” nó nằm yên trong “lọ tro cốt” đặt ở chùa tầu Tây lai (Hsi Lai Temple), hằng ngày được nghe kinh tầu; đừng có dại mà lôi cái lọ (tro cốt) mà đánh bóng để người ta lại có dịp phải chửi ông thêm nữa có tội.

Cầu mong linh hồn ông NCK tiếp tục “bám trụ” chùa tầu Tây lai cho đến ngàn thu; vì ở “cuối trời thênh thang…” nào đó đang có cái đám người mà ông đã gọi là “một lũ côn đồ, một lũ phản quốc, hám danh hám lợi, lường gạt…” đã vắn số hơn ông; và những người quân cán chính VNCH đã bỏ mình ngoài mặt trận cũng như tại những nhà tù cs; những người đi tị nạn cs đã chết trên đường tìm tự do đang xếp hàng chờ ông từng giây từng phút để họ sẽ thay phiên nhau “làm việc” với ông ???

Trên trời có… Tiên
Ở chùa có … sư
Ở chùa (tầu) cũng có… Bố
Ở đây chỉ có… nó!!!

Thiện tai… thiện tai… Hay là cứ mặc kệ nó… cho đỡ đau dầu?

Cẩn cáo.

Trần Văn Giang
_______
Ghi chú: (*) Những chữ in nghiêng trong ngoặc kép được trích “nguyên văn” từ các bài viết truy cập trên mạng.
________
Tài liệu tham khảo:

Qua các bài viết sau đây (đọc giả có thể tìm đọc thêm trên mạng – dùng “Google search” cái tựa bài):

- “Đã mất anh thật rồi” – Đặng Tuyết Mai.
- “Điếu Văn của Nguyễn Cao Kỳ Duyên đọc cho Bố Nguyễn Cao Kỳ” - Nguyễn Cao Kỳ Duyên.
- “Kỳ Duyên phát biểu về việc chùa không cho làm giỗ 49 ngày tướng Nguyễn Cao Kỳ” – Nhật báo người Việt.
- “Cửa Chùa Khép Kín” – Nguyễn Cao Kỳ Duyên.
- “Ngày sinh nhật của Bố`” – Nguyễn Cao Trí.
- “Bố Kỳ” – Trịnh Hội.




Chống Cộng Bằng Mồm - Lê Duy San

LS.Lê Duy San

Từ ngày miền Nam Việt Nam bị bọn Cộng Sản miền Bắc thôn tính nốt để áp đặt một chế độ độc ác và dã man có một không hai trên thế giới cho cả nước và khiến cho cả triệu người chúng ta phải bỏ nước ra đi lưu lạc khắp bốn phương trời. Có thể nói đây là quốc nạn, nhưng cũng nhờ đó mà phong trào chống Cộng bùng phát mạnh mẽ hơn lúc nào hết nhất là kể từ khi một số các tiểu bang như Virginia, Texas, California có đông người Việt đến định cư. Không phải chỉ có những chính trị gia, những nhà hoạt động cho nhân quyền, không phải chỉ có những người trí thức, những công thương kỹ nghệ gia, mà cả những ông gìa, bà cả, những em học sinh tiểu học, trung học cũng tham gia.

Nhưng nước đã mất, quân đội đã tan hàng, tiền bạc, súng đạn thì không có, chúng ta chỉ còn có cái MIỆNG. Vậy chúng ta chống Cộng bằng gì ? Những cuộc biểu tình đả đảo Cộng Sản, hội thảo, hội luận hay viết bài tố cáo sự vi phạm nhân quyền hay tội ác của Cộng Sản đăng tải trên báo chí hay đưa lên nét, nếu không có cái MIỆNG thì chúng ta làm sao để bầy tỏ? Thể hiện tất cả các điều đó, chính là chúng ta đã thể hiện những quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do tư tửơng v.v…tức là chúng ta đã mở một mặt trận cuối cùng để chống lại bọn Cộng Sản VN, đó là MẶT TRẬN VĂN HÓA. Nhưng tiếc thay, một số người vô ý thức, trong đó có cả những kẻ đã ăn cơm quốc gia hay ít nhất thì bố mẹ chúng đã được hưởng nhiều ân sủng của chế độ Việt Nam Cộng Hòa mà chúng mới có được những địa vị như ngày hôm nay, đã mỉa mai gọi những người chống Cộng như vậy là CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM.

- Chính vì sự chống Cộng bằng MỒM của chúng ta mà bọn Cộng Sản Việt Nam đi đến đâu cũng phải trốn lui, trốn lủi, phải luồn cửa hông, phải chui cửa hậu, phải nhờ cảnh sát Mỹ bảo vệ.

- Chính vì sự chống Cộng bằng MỒM của chúng ta mà cờ MÁU của bọn Cộng Sản Việt Nam, ngoi lên được cái nào là bị giật bỏ cái đó, trái lại, cờ VÀNG ba sọc đỏ của chúng ta thì không những luôn luôn được đồng bào chúng ta trang trọng giương cao và càng ngày càng nhiều.

- Ngay cả một số những người đã và đang sống dưới chế độ Cộng Sản Việt Nam và cả những người đã từng là đảng viên Cộng Sản VN cũng mong muốn một ngày nào đó, ngọn cờ vàng ba sọc đỏ của chúng ta sẽ tung bay trở lại trên bầu trời Việt Nam. Chính vì vậy mà ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam phải đề ra Nghị Quyết 36 để chống lại.

- Đọc qua bản Nghị Quyết này, chúng ta nhận thấy ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam đã đánh gía “rất cao” người Việt tỵ nạn Cộng Sản mà chúng khôn ngoan gọi là “người Việt Nam ở nước ngoài”. Chúng không những đã chỉ thị cho các cơ quan, các tổ chức của chúng ở hải ngoại cũng như ở trong nước phải phối hợp chặt chẽ với nhau dụ dỗ người Việt Hải Ngoại về giúp nước hoặc làm ăn buôn bán với bọn chúng mà còn phải có biện pháp đấu tranh với “những biểu hiện cố tình đi ngược lại lợi ích dân tộc”.

“Những biểu hiện cố tình đi ngược lại lợi ích dân tộc” ở đây là gì ? Đó chính là những hành động chống đối bọn chúng của chúng ta như biểu tình, mít ting, hội luận, hội thảo để chống đối bọn chúng cũng như những bài tham luận, bình luận phê bình chỉ trích bọn chúng trên đài phát thanh, trên vô tuyến truyền hình hoặc trên diễn đàn internet hay những sự chống đối, phản kháng của người dân bằng những bài thơ, câu vè, những câu chuyện tiếu lâm. Tóm lại đó là tất cả những gì mà bọn người vô ý thức, bọn ViệtGian Công Sản và bọn Cộng Sản nằm vùng gọi là “CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM”.

Còn biện pháp đấu tranh của bọn chúng là gì ? Sở trường của bọn Cộng Sản VN là xâm nhập để lèo lái; nếu không được thì xúc xiểm để chia rẽ và mua chuộc.

- Cả hai phương pháp này, đối với Việt Cộng đều qúa dễ bởi vì các đảng phái, đoàn thể và hội đoàn của người Việt tỵ nan Cộng Sản ở hải ngoại đều qúa lỏng lẻo, tài chánh thì lại không có. Người có khả năng, có uy tín thì phần lớn lại không muốn xuất đầu lộ diện vì sợ bị chụp mũ, bị bôi nhọ. Hội đoàn nào cũng phải tự đóng góp và sống nhờ vào các Mạnh Thường Quân. Báo chí, truyền thông cũng vậy, phải sống nhờ vào quảng cáo. Mạnh Thường Quân mà không có, Quảng Cáo mà ít thì rất dễ lọt vào tay Cộng Sản hoạc bị bọn chúng lèo lái bởi vì tiền bạc thì bọn chúng nhiều, mà bọn Việt Gian Cộng Sản ham danh hỗ trợ bọn chúng lại không ít. Vì thế chúng ta không lấy làm lạ khi thấy nhiều hội đoàn bị chia rẽ và có khi còn bị tách làm đôi. Nam Cali, một hồi chúng ta đã thấy có hai Cộng Đồng. Hết Nam Cali nay lại tới Bắc Cali, cũng có hai Cộng Đồng, hai hội Ái Hữu Đồng Hương Quảng Ngãi v.v…Cái lưu manh của bọn Cộng Sản là không bao gìơ xuất đầu lộ diện trừ phi bị lộ tẩy. Chúng chuyên môn khích bác người này, xúc xiểm người kia. Nếu chúng có viết bài đưa lên nét hay lên báo chí thì cũng chỉ đề bút hiệu hoặc tên giả, không bao giờ dám để tên thật cho nên chúng không ngần ngại dùng những ngôn từ của kẻ vô học để chỉ trích người khác. Nhưng có lúc chúng cũng tỏ ra rất lịch sự và khách quan, làm cho người đọc, nếu không theo dõi ngay từ đầu, thật khó biết chúng thuộc hạng người nào, Quốc Gia hay Cộng Sản. Chúng tung hỏa mù để chúng ta không còn biết đường nào mà đánh, không còn biết ai là chánh, ai là tà, làm cho chúng ta nhiều khi đang chống Cộng trở thành chống lẫn nhau.

Nhưng dù sao ở hải ngoại, bọn chúng cũng chỉ là thiểu số, chúng lại không có quyền bắt ai, giam ai một cách vô cớ như chúng đã làm ở trong nước. Chính vì sợ cha Lý chống Cộng bằng MỒM mà bọn Cộng Sản Việt Nam đã phải bịt miệng cha Lý ngay tại phiên toà tại Huế ngày 30/3/07. Chính vì sợ chúng ta chống Cộng bằng MỒM mà bọn Cộng Sản Việt Nam đã phải mở cả một MẶT TRẬN VĂN HOÁ bằng nghị Quyết 36 để xâm nhập vào các hội đoàn, các đoàn thể, các cơ quan truyền thông, báo chí, các diễn đàn v.v…để gây chia rẽ và phá hoại. Chưa đủ, chúng còn phải cho bọn tay sai, bọn Việt Gian Cộng Sản gọi những CHIẾN SĨ đang chiến đấu trong MẶT TRẬN VĂN HÓA CHỐNG CỘNG là những người CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM.

Vì vậy, chúng ta không việc gì phải sợ, phải xấu hổ (mắc cở) hay khó chịu khi có những kẻ vô ý thức và bọn bưng bô cho Việt Cộng bằng mồm đã gọi chúng ta là những người CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM, mà trái lại, chúng ta phải hãnh diện về mấy chữ đó vì NHỮNG NGƯỜI CHỐNG CỘNG BẰNG MỒM chính là NHỮNG CHIẾN SĨ BIỆT KÍCH TRONG MẶT TRẬN VĂN HÓA CHỐNG CỘNG.

Còn bọn chúng mới chính là bọn bưng bô cho Cộng Sản bằng mồm.

 Lê Duy San


Một lần rồi thôi - Châu Đình An

Châu Đình An

Tháng Tư, nhìn lại để tìm hình ảnh của thân phận thuyền nhân trên chiếc thuyền con mong manh vượt biển tìm tự do. Chúng ta đến xứ tự do bằng hai bàn tay trắng, hội nhập, tạo dựng, rồi có một chỗ ăn, ở, thành một cộng đồng. Từ hai bàn tay trắng, chúng ta nỗ lực có được nhiều thứ, nhà cửa, xe cộ, con cái, tiền bạc… Quả là một hồng ân!

Thế nhưng, chúng ta đã quên nhanh một khi no đủ. Bây giờ chúng ta về nước trên những chuyến bay huy hoàng, khác hẳn ngày ra đi rách nát trên chiếc thuyền tả tơi. Lại còn ngây thơ đi xa hơn, cho rằng Việt Nam dưới chế độ độc tài toàn trị bây giời giàu có, tiến bộ, xe hơi nhiều, nhà lầu mọc lên như nấm, phố xá đẹp, pháo bông ở Đà Nẵng, Hà Nội, Sài gòn bắn đẹp hơn Mỹ quốc, Canada, … Chúng ta quên rằng, cái đó là hiện tượng, chỉ là bề ngoài giả tạo, vì các dự án, quy hoạch, lấy đất, lấy chỗ, để bán cho ngoại quốc đầu tư xây cất vila, xây cất chung cư, xây cất nhà máy, thậm chí cuối cùng có nơi xây cất các sòng đánh bài, cờ bạc để các quan tham độc đảng chia chác bỏ túi những khoản tiền lớn, chứ nào đâu có ích quốc lợi dân, và, nếu tỉnh táo nhìn quanh thì, toàn bộ dân mình, vẫn lây lất, nghèo, đói, chạy ăn từng bữa ấy mà. Bạn có thấy không, có đất nước nào mà nhà máy sản xuất bia, rượu nhiều nhất trên thế giới như ở Việt Nam mình? Và người uống bia, uống rượu, hút thuốc lá khói mờ mịt trong nhà ngoài ngõ như ở Việt Nam mình?

Chúng ta, những Việt Kiều đi về lộng lẫy, được thưa gởi, được đối xử kính trọng, được hàng xóm nhìn bằng con mắt trầm trồ, thán phục, chị hay anh tướng mạo sang ra, đẹp hẳn khác ngày nào. Chúng ta thích chí, vì chúng ta đang hơn người đồng loại, chúng ta sung sướng, an tâm, vì, chúng ta có hậu phương dân chủ tự do ở nước ngoài. Về nước, thăm nhà, thăm cha mẹ già là điều hợp lý và bình thường, sao ai lại lên án, chống đối? Thế nhưng, nếu bình tâm suy nghĩ thì…

Một lần rồi thôi!

Phải, bạn chỉ về một lần rồi thôi cho thoả lòng thương nhớ cố hương.

Mỗi chuyến bay ví dụ từ Mỹ Quốc về nước Việt Nam xa xôi vạn dặm, thì giờ di chuyển máy bay không thôi cũng mất cả mấy mươi giờ bay, phí tổn một chuyến bay trung bình $1,800 USD cho đến $2,500 USD, rồi tiền quà cáp cho thân nhân, tiền tiêu xài ở lại ít nhất hai tuần đến 3 tháng. Nghĩa là, về nước chỉ có chơi với “ca sĩ Diễm Chi” mà không chơi với “ca sĩ Lệ Thu”. Đúng thế, về nước hoàn toàn “chi”, mà không có “thu”. Chúng ta là những kẻ “chi”. Kẻ “thu” được là chế độ toàn trị, tiền đô của chúng ta sẽ chạy vào túi của những tay cầm quyền.

Một lần rồi thôi!

Nếu chúng ta ở hải ngoại, ai cũng đồng lòng, một lần rồi thôi thì cái ngân sách của đảng cầm quyền sẽ teo nhỏ lại. Vì sao thế, chẳng lẽ chúng ta cày đổ mồ hôi sôi nước mắt mới ra đồng tiền, rồi chỉ là “cố hương” mời gọi mà ta lại hăng hái nộp hết số tiền cày sâu cuốc bẫm đó vào túi các quan tham Việt Nam dễ dàng đến thế sao.

Mà chúng ta có biết không? Có tiền thì cái chính thể này sẽ mạnh, sẽ mua dùi cui, mua súng đạn, mua lựu đạn cay, xây nhà tù để đàn áp, bắn giết anh chị em cha mẹ và đồng bào của mình đấy. Nhìn cho rõ, biểu tình chống Tàu, bị bắt, bị đạp vào mặt, bị giam cầm, tra tấn. Thế thì tiền ở đâu? Tiền ở chúng ta, từ xa xôi ngàn dặm mang về tiếp tế ấy mà.

Một lần rồi thôi!

Quá hiếu thảo, các ông, bà, sao bây giờ hiếu thảo vì mỗi năm đi về Việt Nam hai đến ba lần với lý do, dời mộ “ông già”, tảo mộ “bà già”, hết ông bà già thì đến ông bà cố nội ngoại được “thị sát” mộ phần. Một lần rồi thôi, cứ lo mộ phần yên đẹp cả ông bà cố, ông bà “già” cho xong.

Một lần rồi thôi!

Bạn có đồng ý một lần rồi thôi, thì trong vòng 3 năm thôi, chúng ta sẽ thấy kết quả là cái chế độ độc đảng ấy sẽ thành con bệnh ăn mày thế giới, như Bắc Hàn bây giờ. Không tiền sẽ kiệt quệ, sẽ bớt hung hăng, phách lối, sẽ ngả vào bàn tay Mỹ cho nhanh. Bất chiến tự nhiên thành.

Vì nếu không thì, cho dù một ngàn lần “Thỉnh Nguyện Thư” đến Toà Bạch Ốc cũng vô ích. Chỉ vì chính phủ Hoa Kỳ hiểu rằng:

Ô hay, cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại này yêu cầu chính phủ Hoa Kỳ không làm ăn với Việt Cộng vì VC đàn áp nhân quyền. Nhưng, tại sao cộng đồng Việt Nam hải ngoại này lại tuôn tiền về nuôi chế độ đàn áp nhân quyền này, qua ngõ du lịch, qua ngõ gửi tiền đến 10 tỷ Mỹ Kim mỗi năm?

Châu Đình An


Escaped China activist in U.S. protection: rights group

Reuters: By Chris Buckley and Michael Martina

BEIJING (Reuters) - Blind Chinese activist Chen Guangcheng is under U.S. protection in Beijing after an audacious escape from 19 months under house arrest, a U.S.-based group said on Saturday, in a drama that threatens to ignite new tensions between the two governments.

The United States has not confirmed publicly reports that Chen, who slipped away from under the noses of guards and eyes and ears of surveillance equipment around his village home in Shandong province, fled into the U.S. embassy.

China has also declined direct public comment on Chen's reported escape, which threatens to overshadow a two-day meeting with top Obama administration officials, including Secretary of State Hillary Clinton, in Beijing from Thursday.

But Texas-based ChinaAid said it "learned from a source close to the Chen Guangcheng situation that Chen is under U.S. protection and high level talks are currently under way between U.S. and Chinese officials regarding Chen's status."

"Because of Chen's wide popularity, the Obama Administration must stand firmly with him or risk losing credibility as a defender of freedom and the rule of law," Bob Fu, president of the religious and political rights advocacy group that has long campaigned for Chen's freedom, said in an email.

The reports of Chen's escape come nearly three months after a Chinese official Wang Lijun fled into a U.S. consulate for over 24 hours on February 6, unleashing a scandal that has rattled the ruling Communist Party a few months before they head into a once-in-a-decade leadership handover.

Wang's brief flight to the U.S. consulate led to the downfall of top official Bo Xilai who had been openly campaigning for a place in the inner circle of power in Beijing.

Pu Zhiqiang, a Beijing lawyer and rights advocate, said reliable contacts also told him Chen took refuge in U.S. embassy grounds. The incident will be another damaging blot on China's security services, following Wang's flight, said Pu.


An image grab taken from a video uploaded on YouTube yesterday shows Chen Guangcheng. The blind lawyer confirmed his escape from house arrest and appealed to Premier Wen Jiabao to keep his family safe. Source: AFP


"Everyone knew about the suffering of Chen Guangcheng and his family but nobody dared raised his head over this and ignored it," he told Reuters, referring to Chinese officials.

"Chen Guangcheng has been the most typical victim of this lawless, boundless exercise of power," said Pu. "But the day has finally come when he has escaped from it."

Chen, a self-schooled legal advocate who campaigned against abortions forced under China's "one child" policy, had been held under extra-legal confinement in his village home in Linyi in eastern Shandong province since September 2010 when he was released from jail.

His confinement with his family under relentless surveillance fanned protests by Chinese sympathizers and criticism from foreign governments and groups.

Chen's escape and the furor it has unleashed could add to the headaches of China's ruling Communist Party, which is striving to ensure stability and authority before a leadership transition later this year.

It also threatens to overshadow a visit by Clinton and Treasury Secretary Timothy Geithner, who are due in Beijing next week for the annual "strategic and economic dialogue" between the two countries.

Asked whether any issue could force the meeting to be canceled or postponed, Chinese Vice Foreign Minister Cui Tiankai said, "I don't know why you'd ask the question."

"Our holding this briefing today shows that the Strategic Economic Dialogue will take place as scheduled," Cui told a news conference about the China-U.S. dialogue. He said he had "no information" on Chen.

ChinaAid's Fu told Reuters by telephone from Texas that Chen's flight was not timed to take advantage of the high-level diplomacy.

"There's really no calculation. He was totally cut off from the outside world and has been preparing for this moment for months," he said.

U.S. economic analysts who follow China voiced conflicting views on the potential of Chen's standoff to disrupt bilateral ties - and by extension the world economy.

Bonnie Baha, portfolio manager at the $32 billion DoubleLine Capital, said "the timing couldn't be worse" with the Clinton trip and with Beijing "already embarrassed over the Bo Xilai scandal."

"Given the state of the world's economy and the level of economic interdependence which currently exists this certainly has the potential to roil world markets," she said.

But David Hale, an economist based in Chicago and veteran China watcher, said he saw "nothing new in this and (it) will continue so long as China remains an authoritarian country."

"I do not think this will have a major impact on the markets. The Obama administration will try to manage this in a low-key way," he said.

Hu Jia, a Beijing dissident who met Chen several days ago in Beijing, recounted that Chen said he would not seek asylum from within the U.S. embassy.

"If they catch him, there will be unprecedented retaliation against him. So in the end we decided there was only one place that could guarantee his safety," Hu said, referring to the embassy.

"Before making a decision to go there, he said he wanted to stay and fight, and not request asylum," added Hu.

Later Saturday, Hu was escorted away by a group of police, according to his wife Zeng Jinyan. More police were likely to come to take her away as well, she said.

"The situation is very complicated. The police are outside right now," Zeng said in a strained voice before ending the conversation.

Fu said Zeng and Chen's mother and daughter are "still under tight house arrest," while his older brother, Chen Guangfu, and nephew have been arrested and other relatives and neighbors were taken away for questioning.

Washington and other Western governments have criticized Beijing's jailing and confinement of dissidents, protesters and other citizens who challenge Communist Party power. China says such criticism is unwelcome meddling in domestic affairs.

SENSITIVE MOMENT

Two prominent Chen supporters, friend He Peirong and Beijing researcher Guo Yushan, were out of contact on Saturday. Fu said He was detained on Friday morning in the city of Nanjing but was unaware of Guo's fate.

"I was actually talking to her and the last words she said were 'the PSB has arrived,'" Fu said, referring to the Public Security Bureau.

There was no sign of any greater than normal security around the U.S. embassy, a fort-like compound of concrete and steel in northeast Beijing.

If Chen is sheltering inside, that could thrust Washington into the midst volatile leadership politics in China, recalling the case of dissident astrophysicist Fang Lizhi. He hid inside the U.S. ambassador's resident with his wife after the 1989 Tiananmen crackdown, to Beijing's outrage.

Fang settled in the United States and died recently.

Officials in Shandong said on Saturday they had no comment on Chen's escape. State media has made no mention of the saga.

"It is the Shandong government that has bungled this by turning a small matter into an international affair," said Li Datong, a former editor at the China Youth Daily, a party paper, who was pushed aside for denouncing censorship. "It is certainly a loss of face for the central government."

"It is especially a loss of face if a regular Chinese citizen has gone to another government to seek protection."