Thursday, March 17, 2011

ĐÁM TÒNG PHẠM VỚI TỘI ÁC CSVN - Nguyễn Phúc Liên

    ĐÁM TÒNG PHẠM VỚI TỘI ÁC CSVN: CẢN MŨI KỲ ĐÀ
Nguyễn Phúc Liên

CÁCH MẠNG QUẦN CHÚNG

Dưới chủ đề TRÁCH NHIỆM QUỐC NỘI DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN HIỆN HÀNH, chúng tôi đã viết được 10 Bài và sẽ còn viết tiếp nữa về cuộc NỔI DẬY của quần chúng. Từ năm 2006, trong khung cảnh Tiên trình Dân Chủ Hóa Việt Nam do những Trí thưc Dân chủ khởi xương, chúng tôi đã nhận định và xác tín rằng chỉ có quần chúng NỔI DẬY mới có thể dứt khoát lật đổ được Cơ Chế CSVN hiện hành và chúng tôi luôn nhấn mạnh rằng Trí thức Dân chủ phải đi với quần chúng nghèo mới có lực lượng nổi dậy.

Từ cuối năm 2010, việc tụt dốc Kinh tế VN và hố sâu Giầu—Nghèo mỗi ngày mỗi cách biệt thê thảm, chúng tôi thấy rằng quần chúng nghèo khổ, phải sống với BỤNG ĐÓI, là lực lượng chủ yếu đứng lên chấm dứt cái Cơ chế làm phát sinh lớp người Giầu nứt khố do Tham nhũng Lãng phí cướp bóc sức lao động của dân và khai thác tài sản quốc gia làm của riêng..

Chúng tôi khởi xướng viết về Chủ đề này trước khi có biến cố Cách Mạng Hoa Nhài từ Tunisie lan sang các nước khác Bắc Phi và Trung Đông. Điều đó có nghĩa là không phải vì Phong trào Bắc Phi và Trung Đông mà chúng ta bị ảnh hưởng tâm lý để nổi dậy tại Việt Nam. Việc quần chúng NỔI DẬY để chấm dứt Cơ chế CSVN là một ĐÒI HỎI phải làm vì tương lai phát triển đất nước. Trong số những Bài đã viết, chúng tôi có đề cập đến Cách Mạng Bắc Phi và Trung Đông như những kinh nghiệm mà chúng ta có thể áp dụng khi cuộc NỔI DẬY tại Việt Nam bùng nổ lên.

Ngay từ những Bài đầu, chúng tôi đã nói tại sao quần chúng phải nổi dậy, đòi hỏi của quần chúng rõ rệt gồm những gì và chỉ điểm đích danh kẻ thù mà quần chúng phải diệt trừ. Với Bài thứ 10 này, chúng tôi muốn nói đến những loại người sống giữa hàng ngũ của chúng ta, nhưng lén lút làm tay sai che chở cho kẻ thù của quần chúng. Loại người này là TÒNG PHẠM với kẻ thù mà quần chúng đã gọi đích danh để diệt trừ.

Nhắc lại Lý do đứng lên,
Mục đích đòi hỏi và đích danh Kẻ thù của quần chúng

LÝ DO CƠ BẢN của từng cá nhân đứng lên là cái BỤNG ĐÓI của họ. Cái bụng họ đói không phải là do sự lười biếng không muốn làm việc để kiếm đủ miếng cơm nuôi sống thân xác mình, nhưng bụng đói vì có những người giữ quyền hành đã cướp lấy sức làm việc vất vả của dân chúng để làm của riêng cho mình và sống sung sướng trong giầu có hoang phí. Việc BỤNG ĐÓI kêu lên để mong có miếng ăn là bản năng của mọi sinh vật. Đứa trẻ sơ sinh, khi bụng đói, cũng khóc la lên để mẹ nó biết mà cho bú. Quần chúng nghèo, khi bụng đói bởi chính những kẻ cầm quyền bóc lột, cũng đứng lên đòi hỏi miếng ăn, đó là việc đấu tranh tự nhiên mà không ai có quyền đàn áp kết tội. Chỉ những kẻ tệ hơn súc vật mới đàn áp kết tội những người nghèo yêu cầu có miếng ăn.

Chính vì vậy, trong nhiều bài viết trước đây, chúng tôi tha thiết mong mỏi những vị Trí thức Dân chủ hãy tôn trọng cái lý do chính yếu NỔI DẬY của quần chúng đói nghèo, chứ đừng nhào vô tuyên bố trống rỗng rằng quần chúng đứng lên đấu tranh trong Lãnh vực Chính trị (Lutte Politique) đòi những ý niệm Tư do, Dân chủ, Nhân quyền để những tên CSVN kém súc vật kia ngụy biện đàn áp, kết án dân nghèo nhân danh Điều 88. Xin cũng hiểu biết cho rõ rằng ngay cả để có thể thực hiện cụ thể Tự do, Dân chủ, Nhân quyền, cũng cần phải có trước tiên những điều kiện Kinh tế khả dĩ. “Có thực mới vực được Đạo“ !

MỤC ĐÍCH ĐÒI HỎI cụ thể và tiên quyết của quần chúng nghèo đứng lên trên đây tất nhiên là Dạ Dầy của mỗi cá nhân phải có miếng ăn. Phải nhấn mạnh đến Mục Đích tiên quyết này. Như ở đoạn trên đã nói, quần chúng đói bụng không phải là do họ lười biếng không chịu làm việc, nhưng là do kẻ cầm quyền ăn cướp sức làm việc quần quật của họ. Họ phải chống lại sự bóc lột bất công này để bảo vệ cái kết quả của sức lao động.

Khi nói đến LÝ DO và MỤC ĐÍCH của quần chúng nghèo đứng lên như trên, chúng ta có thể chỉ đích danh KẺ THÙ của quần chúng. Đó là đảng CSVN chủ trương và vẫn còn “kiên định“ lấy Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế. Đó là cái Cơ Chế phát sinh ra và nuôi dưỡng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ làm cho quần chúng nghèo kiết xác và đảng CSVN giầu nứt khố.

Chỉ đích danh KẺ THÙ như vậy, thì cuộc NỔI DẬY của quần chúng nghèo tất nhiên là phải DỨT BỎ hẳn cái Cơ chế CSVN.

Có một số Trí thức Dân chủ muốn biện luận về thái độ đấu tranh: Bạo Động hay Bất Bạo Động? Chúng tôi không cần dài dòng về vấn đề này, mà chỉ nói ngay rằng Quần chúng NỔI DẬY không bao giờ muốn BẠO ĐỘNG, nghĩa là họ đấu tranh Bất Bạo Động. Chỉ có những kẻ cầm quyền dùng BẠO ĐỘNG, lấy võ lực ĐÀN ÁP cái Bất Bạo Động của quần chúng. Nếu kẻ cầm quyền không dùng Bạo Động đàn áp, thì quần chúng luôn luôn Bất Bạo Động. Việc quần chúng lấy sức mà chống lại sức Bạo Động của kẻ cầm quyền, đó là quyền TỰ VỆ chính đáng của quần chúng. Con chó khi mà người ta dùng gậy gộc đuổi nó vào chân tường, thì nó cũng phản ứng cắn lại, đó là quyền TỰ VỆ của mọi sinh vật.

Loại người sống giữa chúng ta, nhưng TÒNG PHẠM với KẺ THÙ của quần chúng

CSVN, với Cơ chế Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế, là KẺ THÙ của quần chúng nghèo khổ. Chúng ta chỉ đích danh kẻ thù đó rồi. Nhưng có một loại người sống giữa chúng ta, ẩn náu ở đũng quần, vạt áo của chính chúng ta, nhưng lại là TÒNG PHẠM với TỘI ÁC mà Kẻ Thù CSVN đang gây cho quần chúng. Loại người này không vô tình, nhưng hoàn toàn hữu ý làm tay sai cho KẺ THÙ mà đánh bóng cái Cơ chế CSVN hiện hành để cản ngăn việc quần chúng NỔI DẬY. Đám Tòng phạm này còn nguy hiểm hơn Kẻ thù bởi lẽ chúng ẩn hiện tranh tối tranh sáng để làm hoang mang quần chúng. Chỉ vì một vài mẩu bánh rơi rụng CSVN thẩy xuống cho mà hớp như đàn chó đói mà đám TÒNG PHẠM này luồn trôn CSVN để bao che cho KẺ THÙ tiếp tục gây tội ác.

Không cần dài dòng, mà chỉ cần nêu ra những loại luồn trôn này đã tòng phạm với tội ác CSVN trong nhiều năm trường :

1. Một số Trí thức Chính trị ở nước ngoài

Lịch sử đã chứng minh rành rành rằng CSVN đã phản bội lòng thành của phía Quốc gia để thanh toán mọi đối lập. Một số Trí thức Chính trị biết rõ sự phản bội này, nhưng vẫn ngoác mõm hô hào Hòa Giải Hòa Hợp nhằm CSVN thẩy xuống cho mấy mẩu bánh rơi rụng để hớp giống như đàn chó đói.

2. Đám môi giới kiếm Tiền Hoa hồng

Đám này thuộc đủ loại: thất nghiệp, về hưu muốn có tiền hoa hồng hoặc lui tới đi về Việt Nam với gái. Đó là những lý do cá nhân khiến họ phải luồn trôn đánh bóng Cơ chế CSVN hiện hành. Xin đừng nghĩ Nguyễn Cao Kỳ thay đổi lập trường mà hãy nhìn một vài cái lợi nào đó về hoa hồng để tên này có chi phí lui tới Việt Nam. Cũng có những người vẫn chống Cộng, nhưng chỉ vì cái Visa mà họ phải câm miệng như hến.

Những quan chức ở Việt Nam bầy vẽ ra những Dự án để có dịp Tham nhũng. Một số Việt kiều thất nghiệp, về hưu hay ham gái, về Việt Nam khoe khang làm vương làm tướng bên này, biết nhiều nguồn Tài chánh, nhiều Cơ xưởng máy móc. Một bên muốn có Dự án để ăn bẩn, một bên khoe khoang để mong có tiền hoa hồng và lấy cớ về Việt Nam.

Dần dần, CSVN quy tụ những người này để lập những “Nhân vật yêu nước “, “Hội doanh nhân“ để tuyên truyền lừa bịp đồng bào quốc nội, đánh bóng cho Cơ chế tại nước ngoài.

Tôi xin đưa ra một tỉ dụ tại Thụy sĩ: Nguyễn Thành Trung được coi như nhà Tài chánh yêu nước, hợp tác với Cơ chế CSVN và được Sứ quán CSVN khen tặng. Tôi biết Nguyễn Thành Trung từ thời còn sinh viên. Học xong muộn màng và có dịp may làm việc trong một Ngân Hàng, nhưng bị sa thải sau hơn một năm. Sống thất nghiệp đến nỗi không có tiền trả góp tiền mua Nhà. Nhà bị lấy lại. Anh chỉ biết lui tới Tòa Lãnh sự CSVN, đưa đón những quan chức Cộng sản sang đây. Anh dẫn đi một số hãng xưởng để xem những máy cũ. Quan chức từ Việt Nam muốn ăn bẩn, lại ham mua máy móc cũ cho Dự án, nhưng tính tiền cao lên để mua và Nhà Nước phải trả. Đó là cách ăn bẩn khi mua máy “second hand“. Khi đọc trong danh sách Hội doanh nhân yêu nước và được khen thưởng, tôi giật mình !

Những doanh nhân “yêu nước“ này biết rõ Cơ chế CSVN là thối nát, làm tội ác đối với Dân tộc, nhưng vẫn luồn trôn, tòng phạm với tội ác CSVN.

3. Một số Lãnh đạo Tôn giáo quốc doanh

Những ngợm Giáo gian quốc doanh này được CSVN cho những quyền lợi cá nhân ưu đãi và được CSVN dùng quyền lực xếp vào những chức vụ, một mặt làm chia rẽ giới Lãnh đạo Tôn giáo, một mặt cản ngăn Giáo dân trong việc làm nhiệm vụ Công dân cần thiết của mình. Thậm chí những ngợm Giáo gian quốc doanh này còn tổ chức những Đoàn thể Giáo dân để nhân danh Tôn giáo ủng hộ chính cái Cơ chế CSVN tham nhũng lãng phí.

a. Giáo Hội Phật Giáo VN

Giáo Hội Phật Giáo VN được Nhà Nước tạo ra để kềm chế những vị tu trì chân chính. Số lớn những Lãnh đạo ngợm này được CSVN cho những quyền lợi vật chất, thậm chí đàn bàn bà con gái phục vụ, để làm công việc buôn thần bán thánh, ủng hộ Cơ chế. Tôn giáo được sử dụng làm phương tiện che chở cho Cơ chế.

b. Hội Thánh Tin Lành Miền Nam

Hội Thánh Tin Lành Miền Nam được CSVN cho Giấy phép tại Đà Nẵng. Sau khi có Giấy phép, Hội Thánh được sử dụng như phương tiện ra ngoại quốc, nhất là Mỹ, để “giải độc“. Chính Mục sư Giáo Hội trưởng (hiện nay đã chết) đã dẫn một Phái đoàn sang Mỹ hồi ấy để nói về Tự do Tôn giáo tại Việt Nam. Tại trong nước, Hội Thánh Tin Lành Miền Nam đã được CSVN sử dụng để phá các Hội Thánh Tin Lành thuộc các Phái khác. Một số lớn Mục sư thuộc Hội Thánh Tin Lành Miền Nam được cho phép lui tới Hoa kỳ để làm tiền vì các Hội Thánh Tin Lành Hoa kỳ giầu có. Các Mục sư này tìm đủ mọi cách đưa những người thuộc gia đình sang Mỹ sống.

c. Giáo Hội Công Giáo Việt Nam

Giáo Hội Công Giáo Việt Nam không trở thành quốc doanh. Nhưng một số Giám mục đã làm tay sai cho CSVN để giữ “trật tự “ Giáo dân khỏi đòi hỏi Công lý đối với Cơ chế. Hãy kể ra điển hình những vụ đất đai Tòa Khâm sứ, xứ Thái Hà, Tam Tòa. Những Giám mục quốc doanh đã làm mất sự tôn kính của Giáo dân với chiêu bài “đối thoại “lừa bịp để loại trừ Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT và dẹp Phong trào Giáo dân đứng lên hàng trăm ngàn người đòi CÔNG LÝ. Chúng tôi có thể kể đích danh những vị đó. Hồng y Phạm Minh Mẫn, Giám mục Nguyễn Văn Nhơn, Giám mục Võ Đức Minh… Những vị này làm tay sai cho CSVN, che chở cho một Cơ chế CSVN đầy tội ác đối với Dân tộc. TGM NGÔ QUANG KIỆT và Phong trào Giáo dân đòi CÔNG LÝ là một cơ hội hiếm có để Công Giáo góp phần với Dân tộc tiễu trừ quốc nạn CSVN. Giáo dân Công giáo chắc chắn không quên tội tòng phạm của những Giám mục này với tội ác CSVN.

Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên


TRUYỀN THỐNG CỘNG SẢN - Kiêm Ái




Kiêm Ái

Hồ Chí Minh, khi rước quân đội thực dân Pháp từ Hải Phòng lên Hà Nội để rồi Pháp chiếm luôn Hà Nội, đánh Quốc Dân Ðảng giúp Hồ Chí Minh, đã bị hầu hết dân trong nước phản đối, vì cái tội rước voi (Pháp) về dày mả tổ quá rõ ràng, nhưng Hồ Chí Minh đã tự bào chữa rằng: “Ta thà ăn cứt thằng Tây chứ không làm bạn với thằng Tàu”. Ý Hồ Chí Minh cho rằng Tàu là tên quỷ quyệt, là kẻ thù truyền kiếp của dân Việt Nam v.v… thì thà làm tôi thực dân Pháp còn hơn làm bạn với Tàu. Nhưng than ôi! Sau này, Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản của y chẳng những làm bạn với Tàu Cộng mà còn làm đầy tớ cho chúng nó. Nào là vâng lệnh Mao Trạch Ðông thực hiện Chiến Dịch Cải Cách Ruộng Ðất, giết đến 200 ngàn người Việt Nam vô tội, ngay sau đó đổ tội cho đàn em và giết đến khoảng 20 ngàn cán bộ đảng viên trong Chiến Dịch Sửa Sai. Một chiến dịch khủng khiếp như vậy mà Hồ Chí Minh phải vâng lời Mao Trạch Ðông mà làm, nếu không sẽ bị Mao Trạch Ðông “phê điểm” là thiếu kiên định lập trường! Lập trường gì thưa quý vị? Lập trường Tam Vô, lập trường giết người không gớm tay, không chớp mắt. Chỉ nguyên cái việc vâng lời ngoại bang mà giết hại dân lành với cái tội danh: địa chủ, một tội danh mà bây giờ bọn Cộng Sản của thế kỷ 21 này không có tên nào là không phạm.

Nghe lời ngoại bang, giết cho đủ số (chỉ tiêu), nếu thiếu thì đôn lên, tức là ban đầu chỉ đấu tố rồi xử tử những ai có ruộng mà không làm, chỉ mướn người làm hoặc cho người khác thuê gọi là tá điền. Sau khi bắt giết hết những người này, chưa đủ số lượng quy định, Hồ Chí Minh ra lệnh bắt những kẻ có một mẫu ruộng trở lên, dù cho thuê hay tự mình canh tác. Có những địa phương cũng chưa đủ, Hồ Già lại xuống lệnh ghép tội địa chủ những kẻ chỉ có năm ba sào ruộng. Sau khi đã giết phủ phê, chán chê rồi, Hồ Chí Minh sợ cán bộ và dân chúng nổi loạn, bèn đem Trường Chinh Ðặng Xuân Khu ra làm vật tế thần trong Chiến Dịch Sửa Sai. Hồ Chí Minh lên diễn đàn đóng kịch khóc như mưa, bảo rằng “Chú Ba (Trường Chinh) không cho Bác biết gì hết, Chú Ba tội nặng lắm”. Những giọt nước mắt và lời đổ tội cho Trường Chính của Hồ Chí Minh chứng tỏ hắn ta chỉ là một tên hèn hạ, khiếp nhược. Là lãnh đạo mà kẻ thân cận với mình làm một tội ác tày trời như vậy, kéo dài cả năm mà Hồ Chí Minh không biết họa là đui mù. Mà có đui mù thì cũng còn lỗ tai để nghe, tại sao không biết, khi việc xảy ra tại Hà Nội, tại Hải Phòng, tại các tỉnh xung quanh thủ đô Hà Nội? Phải chăng Hồ Chí Minh là “con vật không có lỗ tai”??. Sau khi phạm tội ác nói trên, -theo như ông Vũ Thư Hiên, con trai cụ Vũ Ðình Huỳnh được cụ Huỳnh tiết lộ cho biết- thì Hồ Chí Minh luôn luôn gọi Trung Cộng là thiên triều!

Chẳng những thế, ngày 04.9.1958, Chu Ân Lai vừa ra văn thư xác định lại lãnh hải của Tàu, mà mục đích là cướp của Việt Nam Hoàng Sa và Trường Sa, thì ngày 14.9.1058, Hồ Chí Minh đã ra lệnh cho Phạm Văn Ðồng viết thư trả lời là: “tôn trọng quyết định ấy… .”. Cái truyền thống “ăn c.” của Tàu Cộng được truyền mãi xuống các thế hệ Cộng Sản Việt Nam từ đó. Ðến bây giờ, tay chân, thuộc hạ của Hồ Chí Minh vẫn noi theo cái “truyền thống Cộng Sản .. Việt” đó để tiếp tục phục vụ Trung Cộng.

Ðứng về phương diện nòi giống, về truyền thống của người Việt Nam, và với những tội lỗi rước voi về dày mả tổ của đảng Cộng Sản kể từ Hồ Chí Minh, Phạm Văn Ðồng cho đến bây giờ, chúng ta phải gọi những tên này là gì? Gọi chúng là những con vật thì quá bất công cho những con vật mà gọi chúng là con người đã mất nhân tính thì cũng oan cho con người.

Trong khi đó, Lê Chí Quang, một thanh niên vừa mới tốt nghiệp cử nhân luật, do Ðại Học miền Bắc đào tạo, nhưng không theo truyền thống Cộng Sản đã dám viết bài khuyên Việt Cộng phải Cảnh Giác đối với Tàu Cộng. Lê Chí Quang quả thực là thanh niên mang dòng máu Việt kiên cường và biết yêu nước thương nòi. Thế là Lê Chí Quang phải ở tù!

Gần đây nhất, khi Việt Cộng để cho Trung Cộng tổ chức rước đuốc Olympic qua ngã Việt Nam, sinh viên học sinh biểu tình phản đối thì Việt Cộng cho công an đàn áp. Những tên công an này không phải là người Việt Nam!!. Những bà mẹ đẻ ra chúng, những ông cha đã nuôi dưỡng chúng phải mang tội với tổ tiên. Tại sao cũng ở trong đất nước, dưới sự giáo dục của Việt Cộng mà Lê Chí Quang biết bổn phận của một người Việt Nam, khuyên Việt Cộng phải cảnh giác với.. kẻ thù Bắc phương là Tàu Cộng mà những tên công an Việt Cộng lại đàn áp sinh viên chống Trung Cộng? Chỉ vì những sinh viên này bất bình trước hành động của Trung Cộng coi lãnh thổ Việt Nam như là của chúng?

Tại sao những tên chóp bu Việt Cộng lại hèn nhát đến quỵ lụy Trung Cộng hơn cả tổ tiên? - Truyền thống Cộng Sản. Nói rõ hơn là truyền thống Cộng Sản Việt Nam, truyền thống của tên đầu đàn Cộng Sản là Hồ Chí Minh truyền xuống. Cái truyền thống phản quốc, làm nhục ông bà cha mẹ. Tại sao tôi nói đó chỉ là truyền thống Cộng Sản Việt Nam? – Trước khi trả lời câu hỏi này, chúng ta phải trả lời câu hỏi tại sao cũng là Cộng Sản, cũng xưng tụng là “anh em đồng chí xã hội chủ nghĩa ruột thịt” mà Trung Cộng biết bành trướng lãnh thổ của chúng, còn bọn Việt Cộng lại đem lãnh thổ của cha ông dâng cho chúng? Làm Cộng Sản phản bội tổ quốc, giết hại đồng bào? Làm cái loại Cộng Sản đầy tớ!? Những người tự xưng hoặc hãnh diện mà khoe rằng mình là người Cộng Sản nên suy nghĩ lại, thà làm “đầu gà, còn hơn làm đít …voi” quý ông bà ạ! Quý vị muốn chối? Thác Bản Dốc, Suối Phi Khanh là những địa danh Việt Nam, bây giờ đã là của Trung Cộng. Tại sao công an Việt Nam lại đàn áp sinh viên biểu tình chống Trung Cộng?

Truyền thống Cộng Sản còn đáng ghê tởm hơn nữa khi có những người đã tự xưng mình phản tỉnh rồi, nghĩa là biết Cộng Sản phản dân hại nước rồi, quay trở lại với dân tộc, với bản chất con người, nhất là con người Việt Nam, thế mà “cái tật” Cộng Sản vẫn còn. Ông Tô Hải, một người mấy chục năm theo Việt Cộng, chấp nhận đã làm những điều gian ác, chấp nhận mình là một trong những “Thằng Hèn” nên đã đưa đất nước đến ngày hôm nay, ngồi bên bờ vực thẳm của diệt vong, thế nhưng, cái truyền thống Cộng Sản vẫn còn trong ‘xương tủy’, ông ta biết một bài tràng giang đại hải rồi đi đến kết luận: “Nên nhớ, Trung Quốc không bao giờ ngồi yên khi thấy ‘một phần lãnh thổ’ của họ có nguy cơ sụp đổ đâu. Nhân đây, tớ cũng xin nhắc lại một khẳng định thứ 2 của tớ “Chừng nào Trung Quốc chưa thay đổi thì Việt Nam cũng chưa có thay đổi”. Lê Chí Quang, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Ðài là những người trẻ được đào tạo dưới chế độ Cộng Sản, thế mà họ có những hành vi của người Việt Nam truyền thống. Bao nhiêu ý chí, bao nhiêu lời khuyên mà Tô Hải đã nói với thanh niên trong bài viết này ai cũng tưởng để giúp thanh niên Việt Nam làm cách nào lật đổ chế độ Cộng Sản, nhưng rốt cuộc, với 2 câu nói trên đây, ai cũng biết bài viết chỉ với mục đích đầu hàng, quên đi Cuộc Cách Mạng Hoa Lài! Tại sao phải chờ Trung Quốc thay đổi? Tại sao lại chấp nhận Việt Nam là “một phần lãnh thổ” của Trung Quốc?

“Cũng là một thói quen xấu mà người Việt nói chung đã gần một thế kỷ nay là: bị cái chữ “SỢ” nó án ngữ trong đầu óc, tim, gan! Cái sợ này nó càng được bành trướng khi bộ máy đàn áp bằng võ lực cũng như đàn áp tư tưởng khổng lồ luôn không nhẹ tay với bất cứ ai, kể ca ông tùy viên chính trị của Ðại Sứ Quán Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, đến dân biểu Loretta Sanchez…”. Ðọc cái đoạn này, chúng ta tự hỏi với sự kềm kẹp như vậy, với cái “thẳng tay đàn áp” như vậy, tại sao Tô Hải lại có thể phản tỉnh trong khi đang nằm trong lòng chế độ Cộng Sản? Tô Hải can đảm hơn người hay Tô Hải được lệnh phản tỉnh? Trong cái mà Tô Hải gọi là “bộ máy đàn áp” của Việt Cộng biết đâu có một vài bộ phận trong cái máy đó sẽ hỗ trợ cho cuộc cách mạng một khi nó được bùng nổ? Chắc chắn là quân đội Trung Cộng có trước quân đội Việt Cộng, thế mà khi vụ Thiên An Môn nổ ra đã có mấy sư đoàn từ chối đàn áp, cuối cùng Ðặng Tiểu Bình phải đưa một sư đoàn “không cha không mẹ” tức là con hoang về mới dẹp được sinh viên Thiên An Môn? Không lẽ quân đội Việt Cộng toàn là những đứa con hoang? Không lẽ quân đội Cộng Sản thua xa quân đội Ai Cập, Tunisia? Ðã có bao nhiêu tướng lãnh về hưu phản đối Việt Cộng đương quyền? Chẳng lẽ giữa người về hưu và người đương quyền có một lằn ranh? Người Việt Nam đã gần cả thế kỷ mang bệnh “SỢ” nay họ hết sợ và sắp sửa đứng lên thì Tô Hải, Nguyễn Minh Cần, Nguyễn Thượng Long và Nguyễn Cần tức Tú Gàn ngăn cản? “Vạn sự khởi đầu nan” nếu không khởi đầu thì làm sao kết thúc được?

Cái truyền thống Cộng Sản giúp cán bộ chỉ biết tuân lệnh cho đến nỗi trở thành những cái máy, không còn biết phân biệt phải trái cho đến nỗi Hồ Chí Minh bịp một cách trắng trợn rằng tội ác Cải Cách Ruộng Ðất là do Trường Chinh tự ý làm mà cũng tin, ban đầu thì phải tin sau đó là … tin luôn. Nhưng cũng có người phản tỉnh. Thế nhưng cũng có những Nguyễn Minh Cần, Tô Hải, Nguyễn Thượng Long và nhiều người nữa thoát khỏi cái truyền thống đó mà phản tỉnh, tại sao người Việt bị cái sợ thấm vào tim, óc cả thế kỷ lại không “được phép” hết sợ? Bằng chứng là họ không sợ và đứng lên thì những người can đảm như Tô Hải, Nguyễn Minh Cần …lại kéo xuống?

Không có cái gì mà không có ngoại lệ. Cái ngoại lệ giúp cho những kẻ suốt đời làm tôi mọi Cộng Sản như Tô Hải, đến cuối đời phản tỉnh. Cái ngoại lệ cũng giúp cho những người Việt Nam “sợ cả thế kỷ” nay nhờ cái gương của các dân tộc Tunisia, Ai Cập, Lybia mà vứt bỏ cái sợ để làm Cách Mạng Hoa Lài. Cái truyền thống Cộng Sản đã yên trí rằng khi nào Trung Quốc thay đổi thì Việt Nam mới thay đổi theo, nhưng văn hào Nguyễn Du đã từng nói “xưa nay nhân định thắng thiên cũng thường” huống gì là Tàu Cọng? Quân Mông Cổ chiến thắng cả hoàn cầu tại sao người Việt Nam lại thắng chúng? Tại sao lại chấp nhận dễ dàng rằng Việt Nam là một phần lãnh thổ của Trung Cộng? Nếu cha ông chúng ta cũng chấp nhận như vậy thì hôm nay còn 2 chữ Việt Nam hay không? Tại sao đã 52 năm rồi người Tây Tạng vẫn đấu tranh cho một Tây Tạng độc lập? Một thằng bé bị bỏ rơi từ khi mới lọt lòng mẹ, được một đạo sĩ ẵm lên núi nuôi. Không biết đến người nào khác ngoài sư phụ. Ðến năm 20 tuổi được vị đạo sĩ cho theo xuống núi, khi thấy một cô gái làm ruộng bên đường nó hỏi sư phụ “Cái gì đây?” Sư phụ trả lời đó là bó lúa. Ngần ngừ vài giây, chàng thanh niên liền xin phép sư phụ cho nó “theo bó lúa”. Bản năng con người đã giúp chàng thanh niên nhận biết “tên thật” của bó lúa.

Cái “ngoại lệ” bổ túc cho cái bản năng, làm sống lại cái bản năng, có như thế mới giúp cho Tô Hải và Nguyễn Minh Càn phản tỉnh tuy trước đó cái truyền thống Cộng Sản đã làm cho Tô Hải trở nên thằng hèn. Ðừng để người ta cho rằng cái truyền thống Cộng Sản trong Tô Hải chỉ giúp cho Tô Hải “ngụy phản tỉnh”. Nhưng kẻ viết bài này tin chắc rằng cuối cùng thì cái bản năng con người sẽ đánh bại cái truyền thống Cộng Sản.

Ở San Jose đây cũng có hiện tượng đó, một số người trẻ lớn lên, ăn học theo lối Mỹ, thế mà không hiểu sao chúng lại có một ngoại lệ là làm theo lối Cộng Sản. Chúng mời mọi người tức là không trừ ai đến dự một buổi họp, nhưng khi đến nơi thì chúng chỉ cho những kẻ thuộc về phe của chúng vào mà thôi. Ðã là phe của chúng rồi mà chỉ được vào trong với điều kiện không được dùng máy quay phim, chụp hình và cả thu băng. Không phải chúng sơ suất mà làm một lần, chúng còn lập lại một lần y chang như vậy nữa! Tô Hải thường hội họp với Cộng Sản chắc phải nhận biết đây là truyền thống Cộng Sản chứ? Thế nhưng chúng tôi vẫn “phấn đấu”, hy vọng chúng sẽ trở lại bản năng con người. Chúng tôi dùng tên thật, địa chỉ, và chính con người thật để nói cho chúng biết điều hay lẽ phải, nhưng chúng chỉ dùng những tên ma tuổi quỷ để đối phó lại, y như những tên du kích núp trong quần chúng mà “chiến đấu”. Chúng tôi phải vất vả, gian lao, thậm chí còn bị đồng hương do ảnh hưởng rỉ tai của chúng ghét bỏ chúng tôi, cho tờ báo chúng tôi là “tờ báo chửi”. Nhưng hôm nay, bộ mặt thật của chúng đã được phơi bày, rất hy vọng chúng sẽ trở lại bản năng của con người và bản chất của người Việt Nam. Những tướng lãnh hồi hưu, những cựu lãnh tụ Việt Cộng đã mạnh dạn đưa ra những tư tưởng, những phát biểu đúng đường lối của người Việt Nam chân chánh, chúng tôi hy vọng sẽ giúp được cho những lãnh đạo Việt Cộng, những tướng lãnh đương quyền trở về với bản năng con người và bản chất của người Việt Nam. Trong bài “Ðồng tiền đi trước” chúng tôi khuyên người Cộng Sản nên “phản tỉnh” hợp tác với dân chúng trước khi cuộc Cách Mạng Hoa Lài bùng nổ. Họ sẽ hợp tác với dân tộc khi dân tộc đứng lên lật đổ chế độ Cộng Sản, biến sự đàn áp thành sự kết hợp, biến con người đã mất nhân tính “đoàn tụ” với bản năng con người, bản chất người Việt. Mấy người đã nhận biết truyền thống Cộng Sản là tàn ác, là tội đồ của dân tộc mà trở về, dù có “ngụy hàng” thì cũng nên “chính hàng” cho phải đạo con người.

Kiêm Ái


U.S. military: Libya vote won't impact Japan mission

Todd Eastham

Reuters - The U.S. military said a vote by the U.N. Security Council on Thursday authorizing a no-fly zone over Libya would not negatively impact its massive relief mission in Japan.

The assurance was given just hours after the U.N. vote by the head of U.S. forces in the Pacific region, Admiral Robert Willard, who also said the U.S. armed forces had a "long list" of capabilities to help Japan deal with its nuclear crisis.

"We don't anticipate any negative effects from the standpoint of the United (Nations) Security Council actions today," Willard said, briefing reporters at the Pentagon remotely from his headquarters in Hawaii.

Willard said the United States was fortunate to have enough forces deployed overseas "so that we can conduct these kind of operations simultaneously."

The U.S. relief operation outstrips even last year's effort in Haiti, with 20 ships already offshore around Japan and U.S. forces on the mainland mobilizing to deliver aid.

"I would offer that I have additional options to bring either relieving forces in or augmentation forces to bear if I need to," Willard said. "So I think we were in a good posture to begin with."

The Security Council vote could thrust the U.S. military into risky new overseas action and follows a dramatic pivot by Washington, which had been accused of moving too slowly to support Libyan rebels as Muammar Gaddafi's forces looked poised to snuff out their uprising.

The Pentagon, already stretched by the wars in Afghanistan and Iraq, is still ramping up its relief efforts in Japan, which beyond delivering food and water to survivors has also including providing Japan with radiation data and aerial video of the crippled Fukushima power plant.

Japanese engineers were racing to restore a power cable to the quake-ravaged nuclear power plant in hopes of restarting pumps needed to pour cold water on overheating fuel rods and avert a catastrophic release of radiation.

Willard said he was cautiously optimistic, and added the United States had provided the Japanese military with "a long list of areas in which we believe we can help."

The Pentagon has already dispatched a nine-member team specializing in biological and nuclear hazards to advise Japan's military. More could be deployed, if necessary.

"I have requested a force of about 450 radiological and consequence management experts to be available to us. They're on a prepare-to-deploy order," Willard said.


U.N. okays military action on Libya



Security Council members vote on a Libyan resolution during a Security Council Meeting at U.N. headquarters in New York March 17, 2011.
China, Brazil, Russia, India and Germany abstained from the vote.

By Maria Golovnina and Patrick Worsnip
TRIPOLI/UNITED NATIONS

Reuters - The United Nations authorized military strikes to curb Libyan leader Muammar Gaddafi, hours after he threatened to storm the rebel bastion of Benghazi overnight, showing "no mercy, no pity."

"We will come. House by house, room by room," Gaddafi said in a radio address to the eastern city late on Thursday.

Al Jazeera television showed thousands of people listening to the speech in a central Benghazi square, then erupting in celebration after the U.N. vote, waving anti-Gaddafi tricolors and chanting defiance of the man who has ruled for four decades.

Fireworks burst over the city and gunfire rang out.

The U.N. Security Council, meeting in emergency session, passed a resolution endorsing a no-fly zone to halt government troops now around 100 km (60 miles) from Benghazi. It also authorized "all necessary measures" -- code for military action -- to protect civilians against Gaddafi's forces.

But time was clearly running short for the city that has been the heart of Libya's month-old revolution.

French diplomatic sources said military action could follow within hours, and could include France, Britain and possibly the United States and one or more Arab states; but a U.S. military official said no immediate U.S. action was expected.

While other countries or NATO may play roles in military action, U.S. officials expect the United States with its extensive air and sea forces would do the heavy lifting in a campaign that may include airstrikes on tanks and artillery.

Gaddafi warned Benghazi residents that only those who lay down their arms before his advancing troops would be spared the vengeance awaiting 'rats and dogs'.

"It's over. The issue has been decided," Gaddafi said. "We are coming tonight...We will find you in your closets.

"We will have no mercy and no pity."

Residents said the Libyan air force unleashed three air raids on the city of 670,000 on Thursday and there has been fierce fighting along the Mediterranean coastal highway.

Ten of the Council's 15 member states voted in favor of the resolution, with Russia, China and Germany among the five that abstained. There were no votes against the resolution, which was co-sponsored by France, Britain, Lebanon and the United States.

Apart from military action, it expands sanctions against Gaddafi and associates imposed last month. Among firms whose assets it orders frozen are the Libyan National Oil Corp and the central bank.

U.S. President Barack Obama called British and French counterparts David Cameron and Nicolas Sarkozy and agreed to coordinate closely on their next steps.

Libya said the resolution, which also demands a ceasefire by government forces, was not worth the paper it was written on.

Rebel National Council head Mustafa Abdel Jalil told Al Jazeera television air strikes, beyond the no-fly zone, were essential to stop Gaddafi.

"We stand on firm ground. We will not be intimidated by these lies and claims... We will not settle for anything but liberation from this regime."

It was unclear if Gaddafi's threat to seize the city in the night was anything more than bluster. But at the very least it increased the sense that a decisive moment had arrived in an uprising that only months ago had seemed inconceivable.

Some in the Arab world sense a Gaddafi victory could turn the tide in the region, weakening pro-democracy movements that have unseated autocrats in Tunisia and Egypt and raised mass protests in Bahrain, Yemen and elsewhere.

Gaddafi's Defense Ministry warned of swift retaliation, even beyond Libyan frontiers, to any military action against the oil-exporting nation.

"Any foreign military act against Libya will expose all air and maritime traffic in the Mediterranean Sea to danger and civilian and military (facilities) will become targets of Libya's counter-attack," the ministry said in a statement.

RETALIATION

John Drake, senior risk consultant at UK-based consultancy AKE said he did not think Gaddafi would strike against oil facilities or oil companies. "He would be hurting himself."

"We don't think they have the capability to impose a no-fly zone over the whole country immediately, although they could try to impose one over Benghazi and maybe also Tripoli," he said.

Proposals for action could include no-fly and no-drive zones, a maritime exclusion zone, jamming army communications and intelligence help. Air strikes would almost certainly be launched to knock out Libyan radar and air defenses.

An Italian government source told Reuters Italy was ready to make its military bases available. The airbase at Sigonella in Sicily, which provides logistical support for the United States Sixth Fleet, is one of the closest NATO bases to Libya.

Past no-fly zones have had mixed success.

The U.N. imposed a no-fly zone over Bosnia in the 1990s, although some analysts say the measure did nothing to stop massacres such as the 1995 slaughter of more than 8,000 Muslim men and boys in the town of Srebrenica.

Former British foreign minister David Owen saw the vote as reflecting a serious division in NATO and the EU, with Germany abstaining and declaring that the venture carried "considerable dangers and risks."

"It's very late for this no-fly zone," Owen said. "Gaddafi's forces are very close to Benghazi and may now push on."

The resolution followed a sharp shift in tone by the United States, which had resisted calls to military action. Diplomats said Washington's change of mind was influenced by an appeal to action by the Arab league and the prospect of a Gaddafi government flush with oil wealth fomenting unrest in the region.

"Mission creep" poses a serious danger. Western powers, chastened by protracted wars in two other Muslim countries, Afghanistan and Iraq, would be wary of getting drawn into any ground action in Libya.

Rebels have retreated over the last two weeks as Gaddafi, dubbed the 'mad dog of the Middle East' by president Ronald Reagan in 1986, has brought air power and heavy armor to bear.

AIR STRIKES

Residential areas of Ajdabiyah, a strategic town on the coast road to Benghazi, were the scene of heavy fighting on Thursday and around 30 people were killed, Al Arabiya reported.

On the approaches to Ajdabiyah, burned-out cars lay by the roadside while Libyan government forces showed the foreign media artillery, tanks and mobile rocket launchers -- much heavier weapons than those used by the rebels.

In Libya's third city, Misrata, about 200 km (130 miles) east of Tripoli, rebels and residents said they were preparing for a new attack by Libyan troops, who had shelled the coastal city overnight. A government spokesman said Gaddafi's forces expected to be in control of Misrata by Friday morning.

(Additional reporting by a Reuters reporter in Benghazi, Michael Georgy in Tripoli, Mariam Karouny and Tarek Amara in Tunisia, Louis Charbonneau and Patrick Worsnip at the United Nations, John Irish in Paris; Writing by Ralph Boulton; Editing by Michael Roddy)