Thursday, March 17, 2011

Japan nuclear crisis

    Japan nuclear crisis: Atomic samurai not afraid to die
By Janet Fife-Yeomans
From: Herald Sun
March 18, 2011


THEY are being hailed as the modern-day samurai - the 180 brave men who stayed behind to fight the crisis at Fukushima nuclear power plant knowing it was very likely they had volunteered for a suicide mission.

It is virtually impossible to talk to the workers by phone. But the message came out from one that he was "not afraid to die" - that was his job, the Herald Sun reported.

The families of these brave men may never see them again, but they are proud of their sacrifice.

A 27-year-old woman, whose Twitter name is @NamicoAoto, tweeted that her father had volunteered for Fukushima duty.

"I heard that he volunteered even though he will be retiring in just half a year and my eyes are filling up with tears," she said.

"At home, he doesn't seem like someone who could handle big jobs. But today, I was really proud of him. I pray for his safe return."

Another loved one says in an email: "My father is still working at the plant. He says he's accepted his fate, much like a death sentence."

Prime Minister Naota Kan told the volunteers: "You are the only ones who can resolve a crisis. Retreat is unthinkable."

In shifts of 50, they are working in total darkness using flashlights or helmets with lamps on them.

Wearing head-to-toe protective gear and breathing through oxygen tanks as radiation reaches potentially lethal levels and temperatures soar, they crawl through dark mazes of pipes to make an adjustment on a valve, to read a gauge.

Nuclear experts say the skeleton crew is most likely not made up of managers but technicians, including firefighters, who know the plant inside out.

They are more likely to be skilled older men than fit young ones because they have already had children and even if they are exposed to massive amounts of radiation their cancers are unlikely to develop to a fatal stage in their lifetime.

The volunteers are being rotated in and out of the danger zone, often for only 10 or 15 minutes at a time, to limit their exposure.

Health Minister Yoko Komiyama raised the limit on the amount of radiation to which each worker can lawfully be exposed from 100 millisieverts to 250.

The average annual exposure for nuclear power plant workers is 20 millisieverts and most don't absorb more than one millisievert in a year.

Keiichi Nakagawa, associate professor of the Department of Radiology at the University of Tokyo Hospital, said: "I don't know any other way to say it, but this is like suicide fighters in a war."

Two workers are missing after the four explosions and fires at the plant since Friday.

One worker who was opening a valve to let out a build-up of steam was taken to hospital complaining of nausea and exhaustion after being exposed to 10 minutes of radiation.

Another 23 have been injured and 19, plus an unknown number of firemen, have been exposed to lower levels of radiation.

Plant operator the Tokyo Electric Power Company has said almost nothing about the workers, who remain anonymous, but made it clear they are racing against time to prevent a "critical meltdown".

A team of 34 US atomic experts is also now on the ground in Japan, equipped with ground and aerial hardware to monitor the radiation leaks.

American ambassador John Roos denied their presence shows a lack of trust in Japan's handling of the crisis.

Japan's nuclear crisis is not Chernobyl, say experts




By staff writers
From: news.com.au
March 17, 2011


A man is scanned for radiation at a temporary scanning center for residents living close to the quake-damaged Fukushima nuclear power plant, March 16, 2011 / AP

Is the world on the brink of a nuclear disaster? Eight experts give their opinion on the nuclear crisis in Japan, and their overwhelming message is to remain calm.

On the risk of nuclear rain in Australia

Dr Pradip Deb is Senior Lecturer in Medical Radiations at the School of Medicals Sciences, RMIT University.

“I completely disagree with this. Radiation exposure in Japan is mainly gamma radiation which is not 'material' that can be dissolved in water. It’s electromagnetic energy like light or ultraviolet rays. Gamma radiation cannot mix with water or anything else. So I do not think anybody will have any extra problem besides the normal ones if it’s raining just because of the incident in Japan.”

On public safety

Sir John Beddington, Chief Scientific Officer for the UK government

"If the Japanese fail to keep the reactors cool and fail to keep the pressure in the containment vessels at an appropriate level, you can get this ... dramatic word 'meltdown'. What a meltdown involves is the basic reactor core melts, and as it melts, nuclear material will fall through to the floor of the container. There it will react with concrete and other materials.

"Remember this is the reasonable worst case, we don’t think anything worse is going to happen. In this reasonable worst case you get an explosion. You get some radioactive material going up to about 500m up into the air. Now, that’s really serious, but it’s serious again for the local area.

"If you then couple that with the worst possible weather situation ... and you had maybe rainfall which would bring the radioactive material down - do we have a problem? The answer is unequivocally no. Absolutely no issue.

"The problems are within 30 km of the reactor. And to give you a flavour for that, when Chernobyl had a massive fire at the graphite core, material was going up not just 500m but to 30,000ft (10km). It was lasting not for the odd hour or so but lasted months, and that was putting nuclear radioactive material up into the upper atmosphere for a very long period of time. But even in the case of Chernobyl, the exclusion zone that they had was about 30km. And in that exclusion zone, outside that, there is no evidence whatsoever to indicate people had problems from the radiation.

"This is very problematic for the area and the immediate vicinity and one has to have concerns for the people working there. Beyond that 20 or 30km, it’s really not an issue for health.”

Prof Steve Jones, independent nuclear and environmental consultant.

"The radiation dose rates reported so far from the vicinity of the plant are consistent with a significant release of radioactvity, but so far on a scale very much lower than Chernobyl. However, without an estimate of the quantity of individual radionuclides released, or measurements of radionuclide concentrations in air or in deposits on the ground, it is not possible to make any very meaningful estimates of the possible radiation dose to affected members of the public."

Dr Richard Wakeford, Dalton Nuclear Institute and Visiting Professor of Epidemiology, University of Manchester.

“Words like ‘apocalypse’ and ‘catastrophe’ used about the situation at the Fukushima nuclear power plant are utterly inappropriate for the position there, as far as the radiation exposure of members of the public are concerned. No expert would use terms like these to describe the situation at Fukushima.

“To put radiation doses into context, many Japanese undergo CT scans for cancer screening purposes, and these scans produce radiation doses of about 10 millisieverts (10,000 microsieverts) - much more than they are receiving from the Fukushima reactors.

“Radiation sickness and other early effects of radiation exposure are caused by high doses of radiation (about 1,000 millisieverts - 1,000,000 microsieverts).”

On the safety of the public in Tokyo

Prof Paddy Regan, Professor of Nuclear Physics at the University of Surrey.

“Tokyo is approx 200km from the edge of the Fukushima site. This means that, assuming that any radiation is spread out evenly if was to get airborne, the dose of radiation would be 1 part in approximately 40,000 of that seen at the edge of the plant (assumes that the edge of the plant is 1 km from the source). If this radiation kept up at this level for a full year (also extremely unlikely), this would translate to an ADDITIONAL dose of approximately 0.2 mSv/year for people in Tokyo (or about the same as a chest X-ray and about 1/10th of the annual dose UK people get from the environment).

Even the max values quoted so far (spikes at approx. 200 msV/hour briefly at one on the reactors) translate to a maximum of approx. 40 mSv per year which is approx. 20msV, but still below the dose likely to cause significant increases in cancer.”

Prof Malcolm Joyce, Professor of Nuclear Engineering at Lancaster University.

"The spread of airborne contamination is unlikely to be evenly distributed because this depends on the transport mechanism - i.e. whether via smoke or steam, the altitude the contamination reaches before significant dispersion takes place and the time period over which the contamination is evolved - as John Beddington commented earlier in the week, concerning the important distinction between this incident and Chernobyl. I would expect the activity to be dispersed as a plume, probably teardrop-shaped but obviously this is very dependent on the prevailing winds. These currently appear to be away from Tokyo. There are well-established simulation models to predict these plume dynamics.

"In the unlikely event that the plume were to drift the 200km in the direction of Tokyo, given the direction of prevailing winds and the scale of the plume which is much, much smaller than Chernobyl, there would be a second potential issue associated with the deposition and ingestion of the very short-lived iodine isotopes.”

On the general situation

Dr. Philippe Blondel, Deputy Director, Centre for Space, Atmospheric & Oceanic Science, University of Bath.

"The magnitude of the Japanese earthquakes and the main resulting tsunami are apparent from the immense scale of devastation and from the fact that all countries around the Pacific were affected. For example, the tsunami waves were still more than 1 m high when they reached New Zealand, having travelled the 8,000 km in about 12 hours. And they even reached Antarctica, albeit much reduced in height. The current fears about nuclear safety should not shadow the huge plight of the refugees and the difficulties of on-going search and rescue operations. They are taking place in the background of regular earthquakes, some of them associated to tsunami alerts. The Japanese Meteorological Agency estimated on Monday that the next 3 days would see a 40% probability of large aftershocks (more than magnitude 5), reducing to 20% from 17-20 March. Current activity supports their predictions."

On staff safety

Tony Roulstone, Course Director, MPhil in Nuclear Energy, Department of Engineering, University of Cambridge.

"When the levels were 1000mSV it was understandable that people were withdrawn. The radiation levels now seem to be fluctuating at a level well below this high level and TEPCO seems to be managing the dose and risk of its staff in light of the serious situation. The current sea water cooling arrangement for units 1/2/3, while perhaps effective, could be called a jury rig and needs monitoring and management. If the station staff continue to do this the natural reduction of the fission product (decay) will allow the core to cool. Currently the fission product heating is about 1/300th of the prior core power - and falling. As we have seen with the interruption of cooling to unit 2 on Monday, continuous cooling is the top priority.”

- The experts were interviewed by the Australian Science Media Centre (AusSMC).

Nuclear Nightmare


Nuclear scale


Meltdown threat at Fukushima Daiichil


The effects of nuclear meltdown


Japan 039 s nuclear disaster


Chuyện hai người con gái Việt Nam - Vũ Đông Hà

Vũ Đông Hà

Lúc ấy, Hạnh 24 tuổi, tuổi của Cô Giang khi vị anh thư đầy khí phách của ngày Yên Bái tự kết liễu đời mình vào một buổi sáng mờ sương bên gốc cây Đề của làng Thổ Tang…

Hạnh sinh vào ngày 13 tháng 3 năm 1985 tại Di Linh, Lâm Đồng. Lớn lên ở vùng núi đồi cao nguyên Hạnh là người con hiếu thảo, một người bạn được mọi người quý mến và một học sinh giỏi. Là người sinh ra và lớn lên trong môi trường XHCN, Hạnh cũng như nhiều bạn bè học sinh trung học khác bị che khuất bởi màn đêm bưng bít thông tin và tuyên truyền một chiều của đảng và nhà nước. Cho đến khi về Sài Gòn, trong khuôn viên Đại học, Hạnh mới tiếp cận những luồng thông tin khác nhau, nhận thức được thực trạng của đất nước và tình trạng quyền làm người.

Nhận thức dẫn đến hành động. Hạnh đã chọn cho mình một con đường sống: sống một đời sống có ý nghĩa. Hạnh tham gia các sinh hoạt xã hội, nhân đạo giúp đỡ người nghèo khó. Con đường Hạnh chọn không chỉ dừng lại ở việc làm giảm bớt khổ đau cho một số người mà phải góp phần thay đổi hiện trạng của đất nước để dân tộc có thể theo kịp khuynh hướng của thời đại và cất cánh toàn diện. Trên con đường ấy, cô gái sinh viên 19 tuổi đã tìm đến gặp gỡ những công dân Việt Nam khác không cùng suy nghĩ với cách cai trị và nắm quyền của đảng và nhà nước đương thời.

Một năm sau, vào những ngày lập xuân, khi người người chào đón mùa xuân mới, Hạnh nếm mùi vị tết tù đầu tiên của một công dân nước CHXHCNVN. Công an Hà Nội đã bắt giữ trái phép Hạnh trong nhiều ngày. Không một lý do chính đáng. Không một luật lệ nào cấm hay nêu rõ Hạnh không được phép gặp công dân A hoặc công dân B của nước CHXHCNVN. Chỉ tùy tiện bắt giam, thẩm vấn, tra hỏi và sau đó giam lỏng theo cái gọi là áp giải về địa phương để địa phương quản lý.

Mùa xuân ấy là mùa xuân năm 2005. Hạnh – Đỗ Thị Minh Hạnh vừa tròn 20 tuổi.

Suốt chiều dài hơn 4000 năm, lịch sử VN thấp thoáng những anh thư mà câu chuyện của họ theo năm tháng đã trở thành những huyền thoại. Nhưng có lẽ nếu chứng kiến được từng ngày họ sống như thế nào chắc hẳn họ cũng bình dị như bao người. Hạnh cũng thế. Những ngày bị CA của đảng tròng một sợi dây thòng lọng vào cổ, Hạnh chăm sóc gia đình như một con người con hiếu thảo. Khi sợi dây thòng lọng được nới rộng một chút, Hạnh về lại Sài Gòn để vừa đi học, vừa đi làm và … vừa giúp dân oan.

Dân Oan! Dưới thiên đường XHCN, nước Việt Nam có nhiều từ mới, đa dạng phong phú cũng có và tầm bậy cũng có. Nhưng không cụm từ nào oái ăm bằng Dân Oan khi nó được ra đời tại một đất nước mà khẩu hiệu đại trà là Nhân Dân Làm Chủ. Nó làm cho các “chiến sỹ” Công an Nhân dân phải léo lưỡi, ngọng miệng, ngượng nghịu khi lỡ mồm gọi nhân dân là Dân Oan. Những người dân oan khiên bị tập đoàn cán-bộ-đầy-tớ cấu kết với nhau để tiến hành đại chính sách lẫn đại kế hoạch ăn cướp với tên gọi mỹ miều “Giải Phóng Mặt Bằng”. Họ đã tiếp tục sự nghiệp giải phóng và lần này đối tượng của dòng thác cách mạng là quần chúng nhân dân, mục tiêu của công cuộc đấu tranh là làm giàu, thành quả vinh quang là hình thành một thành phần mới trong xã hội: Dân Oan.

Hạnh đã đến, đứng vào hàng ngũ và sánh vai chiến đấu với những người Dân Oan Việt Nam trong lúc sợi dây thòng lọng của đảng quang vinh và vĩ đại vẫn lơ lững trên đầu. Đây cũng là thời khoảng Hạnh gặp Nguyễn Hoàng Quốc Hùng.

Cách đây hơn 80 năm, giữa những dòng nhạc của bản đại hùng ca Yên Bái, xen lẫn giữa tiếng thét Việt Nam Muôn Năm của những anh hùng Việt Nam Quốc Dân Đảng trước khi bị máy chém cắt ngang đầu, người ta rướm lệ bởi chuyện tình của Nguyễn Thái Học với một thiếu nữ phi thường của Việt Nam ở thế kỷ 20 – anh thư Nguyễn Thị Giang. Cô Giang gặp Nguyễn Thái Học vào lứa tuổi đôi mươi. Họ thề nguyện với nhau ở đền Hùng, nắm tay nhau hẹn ước cùng hiến dâng đời mình cho tổ quốc. Ngày Nguyễn Thái Học không thành công cũng thành nhân, Nguyễn Thị Giang lặng lẽ nhìn chồng lên máy chém, trở về quê quán quấn khăn tang và tự kết liễu đời mình bằng khẩu súng lục mà Nguyễn Thái Học đã tặng ở đền Hùng năm xưa.

Hơn 80 năm sau, những người con, người cháu của Cô Giang và Nguyễn Thái Học lại gặp nhau ở chốn này. Chung quanh họ là những người cùng khổ thời đại mới. Cuộc tình của Hạnh và Hùng được tưới xanh bằng lòng yêu nước và niềm thương cảm đối với những người dân khốn cùng. Hai sinh viên đại học đã nắm tay nhau đồng hành trên con đường hỗ trợ Dân Oan và bảo vệ những người công nhân lao động. Họ đã phải đi ngược thời gian đến gần 70 năm để hát lại bài ca mà nhiều thế hệ cha anh đã cất lời: vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian. Bài hát đó ngày hôm nay đã trở thành một lời nguyền ngược ngạo, cay đắng. Những kẻ cầm cờ lôi kéo lũ nô lệ ngày xưa giờ đã chết hoặc già nua. Còn lại là một tập đoàn ăn bám hào quang (dày công thêu dệt) của quá khứ, vẫn tự xưng là đại diện của tầng lớp nhân dân mà chính họ đã biến thành nô lệ. Thực dân trắng cuốn gói. Thực dân đỏ lên ngôi. Nô lệ vẫn còn đó. Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian… Hạnh đã cùng với Hùng lên đường, phẫn nộ nhưng không hận thù, hiền hòa nhưng dũng cảm, chông gai nhưng không khiếp nhược, thất bại nhưng không sờn lòng.

Tháng 1 năm 2010 Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cùng với Đoàn Huy Chương và những người bạn cùng chí hướng về Trà Vinh để hỗ trợ cho các công nhân nhà máy Mỹ Phong. Trong các ngày từ 29/1 đến 1/2 năm 2010, hàng vạn công nhân nhà máy Mỹ Phong – Trà Vinh đã đồng loạt đình công sau khi một số công nhân nữ bị xúc phạm nhân phẩm và bị bóc lột nặng nề. Sau đó, các cuộc đình công khác tiếp tục nổ ra trên khắp các tỉnh thành, kéo dài 7 ngày liên tục.

Gần 2 tháng sau, tập đoàn “đại diện cho giai cấp công nhân” ra lệnh Công an còn đảng còn mình bắt giam Hạnh và Hùng sau khi đã bắt giam Đoàn Huy Chương. Nguyễn Hoàng Quốc Hùng bị đánh đập gẫy sống mũi, tra tấn tại một nhà giam bí mật tại Sài Gòn. Sau 7 ngày bị tra tấn, khi Hùng vẫn kiên cường không khai bất cứ điều gì, công an áp giải anh về trại giam B14 – Nguyễn Văn Cừ. Đỗ Thị Minh Hạnh cũng bị đánh đập, bỏ đói và tra khảo.

Ngày 26 tháng 10 năm 2010 trong một phiên toà vội vã, không luật sư, không nhân chứng, toà án tỉnh Trà Vinh của đảng CSVN chớp nhoáng tuyên án xử tội những thanh niên thiếu nữ đã đứng lên vì quyền lợi của Dân Oan – những người là chủ của đất nước và Công Nhân – giai cấp tiên phong của đảng. Hạnh 7 năm tù. Hùng 9 năm tù. Chương 7 năm tù.

Trước vành móng ngựa của các quan tòa thực dân đỏ cộng với đám công an ldày đặc, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương đã tự làm luật sư bào chữa chính mình, hiên ngang bày tỏ khí phách can trường của những công dân yêu nước và nắm trong tay chính nghĩa dân tộc.

Tháng 10 năm 2010, lúc ấy Hạnh 24 tuổi; tuổi của Cô Giang khi vị anh thư đầy khí phách ấy tự kết liễu đời mình vào một buổi sáng mờ sương bên gốc cây Đề của làng Thổ Tang.

và chuyện của Phượng

Nguyễn Thanh Phượng sinh năm 1981. Phượng đi du học tại Thụy Sĩ, ra trường và tiếp tục học Thạc sỹ Quản trị tài chính tại Geneva, Thụy Sĩ. Ngoài thời gian học, Phượng đến thực tập tại tập đoàn Holcim. Ngay vừa mới tốt nghiệp xong, Phượng đã được tập đoàn này mời về Việt Nam làm Phó Giám đốc Tài chính cho công ty liên doanh Holcim Việt Nam.

Năm ấy, Phượng vừa tròn 25 tuổi, độ tuổi mà Đỗ Thị Minh Hạnh bị kết án 7 năm tù.

Công ty Holcim trước kia là công ty xi măng Sao mai ở tỉnh Kiên Giang vốn là quê quán của ba Phượng. Đây là một công ty của Thụy Sĩ đầu tư với một phần vốn nhà nước VN với nhãn hiệu Đầu trâu. Ba của Phượng có nhiều liên hệ mật thiết với công ty này và qua đó đã gửi gắm Phượng du học Thụy Sĩ, học ở đâu, làm sao tốt nghiệp… Có lúc ba của Phượng đã ép công ty Holcim phải ký hợp đồng mua bao bì tại công ty bao bì Hakipack.

Hiện nay Phượng là giám đốc đầu tư / chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Quản lý Quỹ Đầu Tư Bản Việt (Viet Capital Fund Management – VCFM), một công ty đầu tư với số vốn từ 500 – 800 tỉ đồng và có khả năng vận động vốn đầu tư ngoại quốc 100 triệu USD nhờ những quan hệ của Phượng – người đi gom tiền.

Phượng trở thành đảng viên đảng CSVN khi còn là học sinh, là một người phục sức sành điệu với quan niệm sống: học cho bản thân mình và “tôi muốn Phượng của ngày mai, của năm sau phải thật sự khác Phượng của ngày hôm nay”. Điều này được thể hiện qua “resume” của Phượng:

18 tuổi vào đại học.
4 năm ở trường Đại học Kinh tế Quốc Dân.
22 tuổi đi học tại Thụy Sĩ 3 năm.

Từ 25 tuổi đến 28 tuổi, trong vòng 3 năm Phượng là:

– Phó giám đốc tài chính của Holcim VN
– Giám đốc đầu tư của Vietnam Holding Asset Management
– Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị công ty quản lý quỹ đầu tư Bản Việt (Viet Capital Fund Management -VCFM)

Phượng không cần phải bắt đầu từ một vị trí thấp nào của bất kỳ công ty nào. Phượng ngay từ đầu đã khác với muôn người và mỗi năm sau của Phượng đều thật sự khác với năm trước.

Trên con đường thênh thang của chủ nghĩa tư bản đỏ, Phượng trở thành người bạn đời đồng hành với Nguyễn Bảo Hoàng, Tổng Giám đốc Quỹ đầu tư IDG Ventures tại Việt Nam. Hoàng là con trai của ông Nguyễn Bang, là một thứ trưởng trong chính quyền VNCH.

Chuyện của Phượng không có gì hồi hộp, gay cấn. Chuyện của Phượng cũng rất riêng, không có bóng dáng người Dân Oan, hay Công Nhân buồn bã nào. Cũng không có nhiều điều để kể ngoài những chức vụ và con số đô la hàng trăm triệu.

Phượng là Nguyễn Thanh Phượng. Ba của Phượng là Nguyễn Tấn Dũng, thành viên Ban Chính Trị ủy viên Trung Ương Đảng Việt gian CSVN – đảng đại diện cho giai cấp vô sản và công nhân. Ngày Hạnh vào tù là ngày ba Phượng nâng ly Champagne chúc mừng con gái cưng về thành công của một mối đầu tư bạc tỷ mới.

Vũ Đông Hà


Wednesday, March 16, 2011

Vì sao cảnh cướp bóc không xảy ra trong thảm họa ở Nhật? - An Bình

An Bình

Trên khắp thế giới, các dấu hiệu về những bất ổn của con người - cảnh cướp bóc và tranh giành đồ ăn và dịch vụ - thường xảy ra sau các thảm họa. Nhưng dường như những điều đó lại hoàn toàn vắng bóng tại Nhật Bản.

Quang cảnh nhiều khu vực ở phía bắc Nhật Bản trông giống như hậu quả thời Thế chiến II. Không một quốc gia công nghiệp phát triển nào kể từ đó lại chứng kiến số người chết vì thiên tai cao như vậy.

Theo dõi tin tức tại Nhật Bản thật khủng khiếp với 3 thảm họa liên tiếp - trận động đất mạnh kỷ lục, sóng thần và một nhà máy điện hạt nhân đang gặp tai nạn. Nhưng có những thông tin tốt mà cả thế giới phải noi theo.

Tại những nơi hàng hóa từ các tổ chức cứu trợ được đưa tới, mọi người xếp hàng đúng trật tự, lịch sự, bình tĩnh và không có thông tin về các cuộc ẩu đả, xô đẩy hay tranh giành. Các siêu thị Nhật đã giảm giá mạnh và các chủ sở hữu máy bán hàng tự động đã mở cửa các máy bán hàng của họ và phân phát nước uống miễn phí cho các nhân viên cứu trợ, các nhân viên khẩn cấp và những người tình nguyện tham gia trợ giúp trong thảm họa.

Và đặc biệt nhất là bất chấp sự tàn phá và sự khan hiếm hàng hóa, không xảy ra cảnh cướp bóc. Sự vắng bóng của nạn cướp bóc tại Nhật Bản đã khiến nhiều người quan sát phương Tây ngạc nhiên bất ngờ. Khác với các thảm họa thiên nhiên gần đây trên khắp thế giới, người Nhật có vẻ như rất đoàn kết và cư xử có trật tự, thay vì tận dụng cuộc khủng hoảng để làm lợi cá nhân.

“Tinh thần đoàn kết đặc biệt cao tại Nhật Bản. Sức mạnh xã hội có thể còn ghi đậm hơn sức mạnh kỹ nghệ của Nhật Bản”, nhà báo Ed West viết trên tờ Telegraph của Anh.

Nhìn trên khắp thế giới, cảnh cướp bóc không phải là hiếm trong các thiên tai gần đây. Sau siêu bão Katrina, người New Orlean đã chứng kiến nạn cướp bóc trên một quy mô mà nhiều người Mỹ cũng phải ngạc nhiên bất ngờ. Sau trận động đất tại Chile hồi năm ngoái, nạn cướp bóc diễn ra trầm trọng tới nỗi quân đội phải can thiệp.

Nạn cướp bóc tràn lan đã xảy ra tại Haiti sau trận động đất hồi năm ngoái và trong trận lũ lụt tại Anh năm 2007. Tại New Zealand, nạn cướp bóc và hôi của cũng xảy ra sau trận động đất hồi tháng 3 năm ngoái.

“Tại sao một số nền văn hóa đối phó với thảm họa bằng cách biến của cải của người khác thành của chính mình nhưng các nền văn hóa khác, đặc biệt là người Nhật, lại chứng tỏ lòng vị tha thậm chí trong thảm họa?”, Ed West viết.

Trên thực tế, mọi thứ dường như đang trở nên tồi tệ hơn tại Nhật Bản. Lương thực, nhiên liệu, nước sạch và điện đều bị cắt giảm.

Một số gian hàng trong các siêu thị trống trơn. Tại khu vực đông dân cư Nerima của thủ đô Tokyo, các nhu yếu phẩm như gạo, bánh mì, mì ăn liền đều cháy hàng. Điện bị cắt để tiết kiệm điện năng.

“Khoảng 40-50 người đã xếp hàng bên ngoài khi chúng tôi mở cửa lúc 10 giờ sáng. Lượng thực phẩm dự kiến bán trong một ngày đã hết veo chỉ trong 1 giờ. Chúng tôi đã được chuyển đến một lượng thực thẩm tương tự khác vào buổi trưa nhưng cũng bán hết chỉ trong một giờ”, ông Toshiro Imai, một quản lý cửa hàng tại Tokyo, cho biết.

Hơn 100 tuyến tàu điện tại khu vực Tokyo hôm thứ Hai đã bị gián đoạn do cắt điện, khiến việc đi lại của hành khách bị ảnh hưởng khi mọi người trở lại làm việc sau ngày nghỉ cuối tuần.

Công ty điện Tokyo đã bắt đầu cắt điện luân phiên tại Tokyo và các thành phố lân cận để tiết kiệm điện giữa lúc xảy ra cuộc khủng hoảng tại các nhà máy điện hạt nhân tại những khu vực bị ảnh hưởng bởi động đất.

Đài truyền hình NHK đã chiếu hình ảnh quay được từ trên cao về tỉnh Ibaraki, phía bắc Tokyo, nơi quang cảnh là một màu đen kịt ngoại trừ vài đốm sáng từ những chiếc ô tô.

Tuy nhiên, bất chấp những khó khăn, cách cư xử của người Nhật dường như ngày càng tốt hơn.

Một nhân chứng tại Miyagi, gần tâm chấn của động đất, cho hay: “Khí đốt và nước đã bị cắt tại Miyagi và thành phố Sendai. Ngoại trừ các trường hợp đặc biệt, điện cũng bị cắt. Nhưng không có sự hoảng sợ trên đường phố cũng như trong các cửa hàng”.

Những đức tính của người Nhật như lịch sự, trung thực, hành động có trật tự … vốn được nhiều người ngưỡng mộ.

Một người Brazil hoạt động trong lĩnh vực trang sức do mệt mỏi sau một chuyến bay dài đã để quên một hành lý không khóa chứa hàng nghìn USD tiền mặt và nhiều đá quý trên một tuyến tàu điện ở Tokyo. Chủ nhà trọ đã trò chuyện với anh này và dẫn anh tới nhà ga quản lý tàu điện. Tại đây, hành lý và toàn bộ tài sản bên trong đã đợi chủ nhân tại quầy đồ đạc thất lạc.

Những câu chuyện như vậy có thể tin được tại Nhật Bản nhưng lại khó tin ở New York, Paris hay London. Vì sao vậy?

Gregory Pflugfelder, giám đốc trung tâm Văn hóa Nhật Donald Keene tại Đại học Colombia (Mỹ), giải thích:
    “Người Nhật ý thức rằng trước hết phải có trách nhiệm với cộng đồng”


An Bình