Wednesday, January 5, 2011

"Lửa Trần Văn Bá" vẫn tiếp tục cháy! - Nguyễn Thiếu Nhẫn



Nguyễn Thiếu Nhẫn

Trong cuộc chiến Việt Nam vừa qua, một trong những tờ báo mà người Việt Quốc Gia miền Nam hết sức căm ghét là tờ l’Express của Pháp. Trong cuộc chiến tranh tự vệ của quân dân miền Nam chống lại cuộc xâm lăng của Cộng sản miền Bắc, tờ báo này đã gây ra không biết bao nhiêu thiệt hại cho phía những người Quốc Gia. Tờ báo này qua tay bỉnh bút thiên tả nặng ký Oliver Todd đã ra rả tung hô Hồ Chí Minh, đã bỏ công lặn lội vào các vùng do Cộng sản kiểm soát ở miền Nam và ca tụng, thần thánh hóa những cán binh Cộng Sản như những anh hùng của cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc.

Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau tháng Tư năm 1975, sự thật đã làm Oliver Todd mở mắt. Tháng 6-1978, tuần báo l’Epress đã đăng một bài mang tựa đề “Le Goulag Indochinois” (tạm dịch Đông Dương: Quần đảo Ngục Tù). Đây là một bài viết chứng minh sự phản tỉnh hoàn toàn của Oliver Todd.

Trong bài viết, ký giả phản tỉnh Oliver Todd đã nhắc tới một lời phát biểu của văn hào Nga lưu vong Solzhenitsyn. Trong cơn hấp hối của miền Nam, đoán trước sự chiến thắng của Cộng sản và những gì họ sẽ làm trong tương lai ở Việt Nam, ngày 11 tháng Tư năm 1975, văn hào người Nga này đã gửi đến thế giới một thông điệp vắn tắt: “Toàn thể nước Việt Nam sẽ trở thành một trại tập trung”. Lời tiên đoán này đã trở thành sự thật.

Tiếp theo đó, Oliver Todd còn viết nhiều bài vạch trần những mặt trái của xã hội Cộng sản mà bấy lâu nay được che lấp bởi hào quang và huyền thoại. Một trong những tác phẩm của Todd là quyển “Cruel Avril 1975: La Chute de Saigon” (tạm dịch Tháng Tư Đen 1975: Sự sụp đổ của Sàigòn) để tưởng niệm và tôn vinh một người Việt Nam mà ông đã có dịp gặp gỡ: Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Paris Trần Văn Bá.

Có lẽ mọi người còn nhớ, Trần Văn Bá là con của cố Dân biểu Trần Văn Văn, du học tại Pháp từ trước 1975 và giữ chức Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Việt Nam tại Paris. Trong những ngày cuối cùng của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, Đại sứ Việt Nam Cộng Hòa tại Pháp lúc ấy là Nguyễn Duy Quang đang chuẩn bị bàn giao Đại sứ quán VNCH tại Paris cho đại diện Ngoại giao của Cộng sản và không thiêu hủy các hồ sơ mật. Chính Trần Văn Bá đã cùng các sinh viên trong Tổng hội Sinh viên Việt Nam trèo lên tầng lầu chứa các hồ sơ và tiêu hủy các hồ sơ đó.

Ai đã từng theo dõi cuộc đấu tranh chống Cộng của người Việt tại Pháp trong giai đoạn 1975-1980 chắc hẳn không ai mà không biết Trần Văn Bá, một trong những người lãnh đạo chủ chốt.

Cùng với các ông Lê Quốc Túy, Mai Văn Hạnh (đồng Chủ tịch Mặt trận Thống nhất các Lực lượng Yêu nước Giải phóng Việt Nam), Trần Văn Bá trở thành một trong những bộ óc lãnh đạo của tổ chức kháng chiến này.

Ngày 6 tháng 6 năm 1980, sau 5 năm chuẩn bị và trăn trở suy nghĩ, chán ngán các trò tranh đấu chống Cộng bằng những cuộc thảo luận tại những phòng khách sang trọng ở các thành phố, thủ đô Pháp, Mỹ, Trần Văn Bá bay sang Thái Lan. Dưới bí danh C.4 trong tổ chức, anh đã góp phần tuyển mộ, tổ chức, huấn luyện cho các chiến sĩ kháng chiến, chuẩn bị xâm nhập quốc nội.

Kỷ niệm hai năm ngày rời Paris, từ vùng hoạt động, anh gửi ra ngoài một lá thư, có đoạn viết:

“Tôi vẫn mạnh khoẻ. Thật là gay go và cực khổ. Nhưng tôi cảm thấy được sự liên đới mật thiết giữa tôi với quê hương nghèo khổ, bất hạnh và đói khát. Công cuộc giải phóng đất nước, chủ yếu sẽ là công trình của những người kháng chiến quốc nội, chứ không phải của các chính trị gia lưu vong.” (do tác giả bài này in đậm).

Trong những ngày anh còn ở Thái Lan, ông Trần Văn Tòng, anh ruột của anh (sau này là Chủ tịch Ủy ban Quốc tế Trần Văn Bá, trụ sở ở Paris) đã đến thăm và đã được anh tâm sự: “Quả thật là em đang làm cái chuyện đội đá vá trời.”

Và rồi, từ giã C.1 (bí danh của ông Lê Quốc Túy) anh cùng C.2 (bí danh của ông Mai Văn Hạnh) và một số chiến hữu khác mang vũ khí, đạn dược, phương tiện liên lạc xâm nhập quốc nội.

Sa cơ, anh và ông Mai Văn Hạnh cùng một số chiến hữu cùng xâm nhập và một số chiến hữu cơ sở quốc nội bị Cộng sản bắt.

Bạo quyền Hà Nội đã mở một phiên tòa hát bội, được quảng cao rùm beng ngày 19-12-1984 tại Nhà hát Thành phố Sàigòn để xử anh cùng 21 chiến hữu khác trong tổ chức.

Phiên tòa này, thực chất chỉ là một cuộc trình diễn hình thức và đọc lên các phán quyết đã được định trước: 5 án tử hình dành cho các ông Mai Văn Hạnh, Trần Văn Bá, giáo sư Hồ Thái Bạch, Huỳnh Vĩnh Sanh và Lê Quốc Quân (em của ông Lê Quốc Túy).

Trước phiên tòa, Trần Văn Bá đã giữ trọn vẹn khí phách của một chiến sĩ Quốc Gia can trường. Mặc dù theo luật, các tử tội có thể xin ân xá, nhưng anh đã thẳng thừng từ chối.

Trong số những người từ bên ngoài xâm nhập Việt Nam để hoạt động, có hai người lãnh án tử hình là Trần Văn Bá và Mai Văn Hạnh. Ba người còn lại thuộc cơ sở quốc nội. Trong những người này, chỉ có ông Mai Văn Hạnh là thoát khỏi mũi súng của đội hành quyết. Là công dân Pháp, ông được chính phủ Pháp tích cực can thiệp và đã được thả về Pháp sau nhiều năm tù. Trần Văn Bá và các chiến hữu khác đã lần lượt đền nợ nước trong năm 1985.

Trong phiên tòa, một cán bộ cao cấp của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao, đóng vai trò công tố viên, đã lồng lộn quy kết cho Trần Văn Bá và các chiến hữu của anh những tội danh nặng nề nhất. Đồng thời cũng lên án các “thế lực phản động quốc tế, bọn bành trướng Bắc Kinh, quân phiệt Thái Lan” đã tiếp tay hỗ trợ cho Mặt Trận Thống nhất các Lực lượng Yêu nước Giải phóng Việt Nam. Đặc biệt Hà Nội đã tố cáo đích danh Tình báo Lục quân Thái Lan do Tướng Yongchaiut, Tham mưu trưởng Lục quân Thái Lan vào lúc đó chỉ huy đã tận tình giúp đỡ tổ chức này. Youngchaiut sau này trở thành Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Thái Lan và đã qua thăm Việt Nam.

Anh Trần Văn Bá đã chết. Hai mươi ba năm đã trôi qua. Oliver Todd đã đặt câu hỏi:

“Cũng như những người kháng chiến vô danh khác, Trần Văn Bá là người của lý tưởng hay thực tế, can đảm hay mạo hiểm? Anh là một anh hùng gương mẫu hay là một kẻ tuẫn đạo vô ích? Cuộc đấu tranh mà anh Bá theo đuổi là một cái gì đó mơ hồ, tuyệt vọng hay một thách đố xứng đáng để chúng ta kính phục, thông cảm và ủng hộ?”

Đối với người Việt Nam chúng ta, có lẽ không cần thiết phải đặt ra một câu hỏi như vậy. Rõ ràng anh Trần Văn Bá là một người tranh đấu vừa lý tưởng vừa thực tế, can trường và dám mạo hiểm. Anh là một anh hùng gương mẫu và là một kẻ tuẫn đạo, và con đường anh đã theo đuổi, cuộc đấu tranh của anh là một thách đố hết sức xứng đáng để chúng ta kính phục và hết lòng biết ơn.

Mười lăm năm sau, vào ngày Quốc hận 30 tháng Tư năm 2000, tại Paris, một phụ nữ Việt Nam đã quyết định dùng thân xác của mình để đốt lên ngọn lửa Trần Văn Bá. Trong những lời trăn trối để lại của người phụ nữ này, có đoạn như sau:

“… Thế hệ cha anh của chúng ta đã dần dà yếu đuối, kiệt sức sau bao cảnh khốn cùng, đầy thương tích quá khứ. Vậy thì thế hệ chúng ta còn lại đây, không còn chờ đợi gì nữa, không thể trông cậy vào ai, nhất là không thể trông đợi vào quốc tế. Quốc tế vì quyền lợi của họ, họ đã mặc nhiên trên sự thống khổ của dân tộc ta, họ đã bị cái hỏa mù “Đổi mới”, cái lớp sơn che đậy sự mục rữa của một chế độ ung thối. Chúng ta phải có nhiệm vụ tẩy rửa cái lớp sơn đó ra, vạch trần nó trước công luận quốc tế … 25 năm qua, cũng ngày tháng tang thương này, biết bao xương máu của đồng bào và chiến sĩ đã đổ xuống, trước cảnh oan khuất, trước cảnh Việt Nam thân yêu bị bức tử bao nhiêu người đã liệt oanh tử tiết; dân tộc ta không thiếu anh hùng, không thiếu người dám nằm xuống cho quê hương, mà chúng ta chỉ thiếu lòng tin tưởng ở nhau 25 năm nay, cũng có biết bao nhiêu kẻ âm thầm hy sinh; nơi thủ đô Paris mà chúng ta đang đứng hôm nay, cũng có dấu chân của anh hùng Trần Văn Bá, có những anh em vừa thoát khỏi nhà tù Cộng sản. Hỡi anh chị em, chúng ta hãy đốt lên ngọn lửa Trần Văn Bá trong mỗi con người chúng ta …”

Người phụ nữ quyết định dùng thân xác của mình để đốt lên ngọn lửa, tự nguyện làm ngọn đuốc với lòng căm phẫn để lên án chế độ Cộng sản phi nhân, nhằm mục đích nối tiếp ngọn lửa Trần Văn Bá có tên Nguyễn Thị Ngọc Hạnh.

Ước vọng dùng thân xác của chính mình để đốt lên ngọn lửa Trần Văn Bá của chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã không thành. Nhưng không ai đem thành bại mà luận anh hùng! Không ai có thể chối cãi là ngọn lửa Trần Văn Bá sau 15 năm âm ỉ giờ lại bùng cháy mãnh liệt sau hành động phi thường của chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh.

Sau 15 năm âm ỉ, ngọn lửa Trần Văn Bá đã và đang bùng cháy mãnh liệt từ hải ngoại đến quốc nội.

- Ngày thứ Năm 31-8-2000, lúc 19 giờ 45, cũng chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã dùng xăng đốt lá cờ đỏ, sao vàng và tấn công sứ quán CSVN tại Luân Đôn, Anh Quốc.

- Ngày thứ Sáu 1-9-2000, lúc 11 giờ 15 phút, “lão tướng” Trần Hồng đã tới trước sứ quán Cộng sản tại Pháp để tuyên án khai tử chế độ Cộng sản Việt Nam bằng một hành động có tính cách tượng trưng, nhưng quyết liệt khi dùng súng bắn vào quốc huy của CSVN gắn trước mặt tiền sứ quán Hà Nội.

Không đầy 24 tiếng đồng hồ sau, pháp đình Paris đã đem vụ “lão tướng” ra xét xử. Ký giả Dominique Simonot của tờ Libération ngày 4-9-2000 trong mục “Sổ tay Tòa án” đã viết như sau:

“… Một người đàn ông nhỏ bé đứng dậy, đó là ông Trần, sanh năm 1930 tại Việt Nam. Một người (quốc tịch) Pháp làm trong ngành hàng hải thương thuyền đã về hưu. Ông Trần đã bị bắt trước sứ quán Việt Nam. Sau khi đốt một lá cờ CSVN, và với khẩu súng bắn hỏa pháo, ông ta đã bắn vào cái quốc huy gắn trên mặt tiền sứ quán. “Ông là một thuyền nhân và ông luôn luôn bày tỏ thái độ oán ghét của ông đối với chính phủ (CS) Việt Nam.” Bà chánh án đọc lớn: “Cách đây 4 năm ông Trần đã lái một chiếc xe ủi đất xông vào sứ quán.” Tại ghế bị can, ông Trần đã trả lời trước tòa: “Tôi là một người Quốc Gia, tỵ nạn tại đây và tôi có một mối thù sâu đậm với cộng sản. Hàng triệu đồng bào tôi đã phải chạy trốn, và hàng ngàn người đã chết trên biển để vinh danh cho Tự do” ông nói lớn không ngừng. “Tòa đã hiểu, bà Chánh án ngắt lời, ông không tin là có những phương tiện khác ngoài việc phải phạm tội?” Ông Trần trả lời: “Mọi phương tiện đều tốt, việc này nhắc lại cuộc kháng chiến chống Đức Quốc Xã tại Pháp, những kháng chiến quân này đã không tuân theo luật của ông Pétain. Với tôi cũng vậy.” (Bản dịch của Từ Ngọc Lê).

- Ngày 15-9-2000, vào lúc 10 giờ 30 sáng, phái đoàn Ủy ban Phát huy Chính nghĩa Dân tộc với sự tham gia của lão tướng Trần Hồng đã có mặt tại Luân Đôn tham dự buổi xét xử chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh tại tòa án hình sự West London Magistrates Court. Vì luật sư được cảnh sát Anh đề cử đã không can thiệp tốt cho chị Ngọc Hạnh, cốt đưa chị Ngọc Hạnh vào tội danh hình sự nên phiên tòa ngày 15-9 tòa chỉ giải quyết việc thay luật sư bào chữa cho chị Ngọc Hạnh. Tưởng cũng biết, trong buổi khảo cung trước khi đưa ra phiên xử ngày 15-9, chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã tuyên bố:

“Tôi không tranh đấu cho cá nhân tôi, mà tôi tranh đấu cho cả dân tộc tôi.”

Theo bản tin được báo chí phổ biến thì “Cuối cùng tòa quyết định không cho bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh được tại ngoại hầu tra. Trong vòng từ 4 đến 6 tuần, hồ sơ điều tra của cảnh sát mới chuyển đến tòa và do đó mới biết ngày xử.” Cũng theo bản tin thì, “Khi bà Ngọc Hạnh đưa về nơi giam giữ, đã quay lại nói thật lớn: “Tòa xử ép tôi, tôi sẽ chết để anh em đứng lên!” Một cảnh não nùng, người đàn bà nhỏ bé bị những người cảnh sát to lớn lôi kéo.”

Từ nhà tù Anh Quốc, chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh cũng đã gửi huyết thư đến đồng bào hải ngoại tố cáo nhà cầm quyền Anh Quốc đang âm mưu bóp nghẹt tiếng nói đấu tranh cho Tự do, Dân chủ và Nhân quyền của những người Việt Quốc Gia tỵ nạn Cộng sản mà chị là nạn nhân.

- Năm 2001, chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đến Hoa Kỳ, tìm cách vào khách sạn Mariott là nơi Nguyễn Tấn Dũng, Phó Thủ Tướng VC (lúc đó) và phái đoàn họp báo, lên tiếng tố cáo chế độ Cộng sản không có Tự do, Dân chủ và Nhân quyền. Chị bị chính quyền Hoa Kỳ bắt giữ và đưa ra tòa xử 5 năm tù giam về tội âm mưu khủng bố. Chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã từ chối lời đề nghị nhận tội để được giảm án với mục đích tố cáo tội ác của chế độ CSVN tại tòa án Hoa Kỳ.

Ngày 07 tháng 09 năm 2006, chị Ngọc Hạnh “đặt chân xuống phi trường Charles de Gaule, trở về với khung trời tự do sau khi mãn án 5 năm lao tù cộng thêm gần 6 tháng tù ở nhà tù Sở Di Trú Hoa Kỳ (United Sates Immigration Department)” (trích “Thế Lực Đen” tự truyện Nguyễn Thị Ngọc Hạnh” đã xuất bản khắp hải ngoại).

Dù yêu thương hay thù ghét, không ai có thể phủ nhận “anh thư” Nguyễn Thị Ngọc Hạnh là những người đã đem cả mạng sống của mình để đấu tranh cho tự do, dân chủ cho một nước Việt Nam tự do, không cộng sản.

Cũng như anh hùng Trần Văn Bá, chị Nguyễn Thị Ngọc Hạnh xứng đáng là biểu tượng tiếp nối cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền!

Lửa Trần Văn Bá đã tiếp tục rực sáng ở trong nước với các cuộc tranh đấu bền bỉ của Hoà Thượng Thích Quảng Độ, Linh mục Nguyễn Văn Lý, các Hội Thánh Tin Lành, Phật Giáo Hòa Hảo và những nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ khác ở trong nước.

Bài viết này xin được coi như một nén hương tưởng niệm kính gửi đến hương hồn liệt sĩ Trần Văn Bá - người mà cách đây 26 năm đã từ bỏ ánh đèn sân khấu Paris, cùng các đồng chí về nước tranh đấu để mưu tìm một cuộc sống tự do, dân chủ nhân quyền cho toàn dân Việt Nam.

Cái chết của anh sẽ mãi mãi là ngọn đuốc soi đường để chúng ta tiếp tục cuộc tranh đấu giành lại tự do, dân chủ và nhân quyền cho 87 triệu người dân trong nước.

Nguyễn Thiếu Nhẫn


Tuesday, January 4, 2011

Bác Cháu ta lên mạng - Cu Tèo

Cu Tèo

Chào Bác,

Lời đầu meo, Cu Tèo kính chúc bác năm mới đỡ bị các cháu “lão thành cách mạng” nay sáng mắt biết khôn hồn “tự diễn biến” quay ra oán trách Bác, (theo vè Nghệ Tịnh quê choa) rằng:
    Giận thì giận mà tức thì tức
    Bác đi sai đường
    Cháu không chịu nổi
    Giận càng giận mà tức càng tức
Thưa bác, Tèo muốn chúc xuân Bác thật nhiều, nhưng Bác cũng chẳng lạ chi, học hành Tèo nỏ (không) được mấy trự (chữ), vì khi học lớp một trường làng đang ngon trớn “tiên học lễ hậu học văn; có học phải có đức; ngọc bất trác bất thành khí, nhân bất học bất tri lý”, thi bỗng đâu cái loa làng oang oang “trí thức không bằng cục phân”; Thày mẹ Cu Tèo sợ con mình mai mốt không bằng cục phân nên bắt Tèo bỏ học ngay cái rụp.

Trong khi đó, Bác là người sính thơ văn. Cái sính thơ văn của bác, phải nói là trên thế gian này chẳng có ai theo kịp: chỉ có bác là người độc nhất phịa tên kẻ khác để viết cả một cuốn sách để ca ngợi mình bác. Đó là bác là “con người khiêm tốn dường ấy” đó nha; nhược bằng, không “khiêm nhường dường ấy”, bác còn viết hàng tỷ cuốn sách tự sướng khác, làm kho văn học nước nhà và hàn lâm viện thế giới không có chỗ chứa, mà Tèo thì học mệt nghỉ.

Nên không có khả năng tự làm thơ lấy, Tèo mượn đại thơ của ai đó, (Cứ thấy có chữ “Bác Hồ” là Tèo chụp đại, chứ Tèo cũng không hiểu nội dung, nhưng chắc chắn đại ý phải là khen bác lắm lắm) làm món quà đầu năm dâng bác, như sau:
    BÁC HỒ Và GIU ĐA

    Tháp Mười đẹp nhất bông Sen
    Cái hôn "chụt" nhất phải khen bác Hồ
    Hôn Khai hôn Tuyết hôn Bô (Bauvière)
    Hôn Xuân hôn một hôn ông (Chu) hôn mười

    Đứng bên ai đó mắc cười
    Ai cười cứ mặc bác thời cứ hôn
    Giu-Đa bán Chúa cũng hôn
    Bác đây bán nước phải hôn bằng mười

    Bác Hồ sinh ở Nghệ An
    Sao ông làm nhục Nước Nam quá chừng
    Tớ tôi thì cũng vừa chừng
    Đón quan thầy Chệt hôn mừng rứa na (tiếng Nghệ, thế à)

    Bác Hồ sinh ở Làng Sen
    Cớ sao thân "bác" lấm lem thế rày
    Sắc hương bác chẳng giống ai
    Cũng vì tại bác bon chen thành Tàu

    Bác khai quê quán Nam Đàn
    Đất đâu nẻ thứ ác gian như vầy
    Lại con phó bảng ơ hay
    Rõ là qủy sứ Trời đày hành dân

    Giu Đa bán Chúa: treo mình
    Bác Hồ bán nước: lăng đình nguy nga
    Gẫm suy hai chữ Chính, Tà
    Giu Đa với "bác" ai là chính nhân

    Giu Đa hối hận, treo mình
    Bác Hồ không hối, chình ình trong lăng
    Một bầy phản quốc lăng quăng
    Bu quanh xác thối rằng đây cha già

    Quê hương bị ám tà ma
    Hôm nay nông nỗi mới ra thế này
    Biển rừng giặc nắm trong tay
    Lương dân đảng nhốt cả thân lẫn hồn

    Giu Đa bị ép bán thầy
    Khi Thầy bị giết quăng ngay túi tiền
    Bác Hồ bán nước tự nhiên
    Như người Hà Nội sướng rên cả người

    Sướng Cải Cách, sướng Nhân Văn
    Tổ Quốc chia cắt, Mậu Thân máu tràn
    Gia tài để lại “cháu ngoan”
    Tiền rừng bạc biển từ nguồn bán thuê
    *

    Chú (Giu) Đa sánh với bác Hồ
    Cái mặt phản trắc “bác” to hơn nhiều
    Lê Nin con qủy nước Nga
    Bác xin về đứng vườn hoa Ba Đình

    Nó hăm nó chỉ nó rình
    Nó gieo nó rắc ma kinh mọi nhà
    Qua tay đảng bác đẻ ra
    Nó làm non nước tan hoang như rày

    Bác bôi, bác bác Phật Trời
    Đến khi bác chết bác đòi Mác Lê
    Mác Lê bác gặp chưa tề
    Sao nay "cháu bác" môi trề hai ông

    * Bán Bauxite, đất liền, hải đảo; cho thuê rừng, duyên hải
Ngần ấy câu thôi, Tèo nghĩ là bác không cần rượu cũng đủ cay và say xỉn trong mấy ngày xuân.

Chào Bác,
Cu Tèo


Sunday, January 2, 2011

QUỐC DOANH: đời đời chẳng cùng. Amen! - Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Lòng sùng kính Đức Trinh Nữ Maria là điểm nổi bật nhất của người công giáo Việt Nam. Không có người tín hữu VN nào không tự hào về điểm này. Biểu tượng của lòng sùng kính Đức Mẹ rực sáng lên ở một địa danh gọi là La Vang. La Vang được truyền tụng là nơi Đức Mẹ hiện ra để vỗ về an ủi các giáo hữu xưa kia bị bách hại. La Vang vì thế ngày nay đã được thiết lập thành một trung tâm hành hương cho các tín hữu khắp nơi qui tụ về để kính viếng và cầu nguyện. Tháng 5-1980, Hội Đồng Giám Mục VN (HĐGMVN) họp tại Hànội, đặt tên cho địa danh này là Trung Tâm Thánh Mẫu Toàn Quốc La Vang, và đã được Tòa Thánh chuẩn nhận bằng một Sắc Lệnh.

Năm 2010 là Năm Thánh của GHVN. Năm Thánh khai mạc ngày 24-11-2009 tại Sở Kiện, Hà Nam, và sẽ bế mạc vào ngày 4-1-2011 tại La Vang. Dịp lễ sẽ có mặt Hồng Y Ivan Diaz đại diện của Tòa Thánh, và đặc biệt là Nguyễn Minh Triết, chủ tịch nhà nước VGCS, cũng sẽ tới dự và đọc diễn văn bế mạc. Sự thể này cùng với việc Trung Tâm Thánh Mẫu Toàn Quốc La Vang không biết vì lý do gì âm thầm biến thành Trung Tâm Hành Hương Đức Mẹ La Vang đã làm bùng lên sự bất bình của giáo dân trong cũng như ngoài nước, và dư luận chú ý đến rất nhiều.

Nguyễn Minh Triết, Giáo Chủ?

Tin tức chính thức của toà TGM Huế phổ biến cho biết, Nguyễn Minh Triết, chủ tịch nhà nước VGCS sẽ đọc diễn văn bế mạc Năm Thánh của GHVN tổ chức tại thánh địa La Vang.

Theo nghi lễ thông thường thì, người đọc diễn văn khai mạc và bế mạc trong các biến cố quan trong của GH đều dành cho vị Giáo Chủ, trong trường hợp này là TGM Nguyễn Văn Nhơn, chủ tịch HĐGM, hay ít nhất là một vị chức sắc cao cấp trong GH. Thật lạ lùng, không hiểu tại sao tên chủ tịch nước lại tới dự lễ bế mạc Năm Thánh của GHCG, mà còn có quyền đọc diễn văn bế mạc nữa. Người tín hữu tự hỏi đây là lễ tôn giáo hay lễ hội quốc gia? Chuyện xưa nay chưa từng xẩy ra bao giờ. Các nguyên thủ quốc gia trước đây như các TT Ngô Đình Diệm hay Nguyễn Văn Thiệu đều có đến tham dự các đại lễ của người công giáo. Mặc dù các vị đó là tín hữu CG, nhưng họ cũng chỉ đến tham dự như một người tín hữu bình thường, không bao giờ phát biểu hay đọc diễn văn. Một tên chóp bu của một nhà nước vô thần mà đặc tính cơ bản của nó là tiêu diệt tôn giáo, lại được mời tới đọc diễn văn thay cho vị chủ tịch HĐGM. Chỉ có một cách lý giải duy nhất là hắn đã được HĐGM thừa nhận như là Giáo Chủ của Giáo Hội. Nếu sự kiện là một ám chỉ tất yếu thì GHCGVN đã trở thành GH của VGCS, chứ không còn phải là GH của Chúa nữa. Về hình thức, GHCGVN ngày nay đã biến thành một giáo hội giống như Giáo Hội Anh Quốc. Vua nước Anh vừa là Quốc Trưởng, cũng vừa là Giáo Chủ của giáo hội này.

Cách đây gần chục năm, chúng tôi đã đưa ra nhận định về tình hình GH qua bài “Công Giáo VN, Một Giáo Hội Quốc Doanh Phi Quốc Doanh”. Bài viết mô tả những sắc thái quốc doanh trong các sinh hoạt của GH. Những sắc thái này càng ngày càng biểu hiện rõ nét hơn. Và cho đến bây giờ thì GHCGVN đã trở thành quốc doanh hóa không còn nghi ngờ gì nữa. Sự thật này được chứng minh bằng rất nhiều bằng chứng xẩy ra trong đời sống của GH ngày nay, như việc nhà nước VGCS đỡ đầu, cung cấp phương tiện, và quảng bá cho nhiều sinh hoạt của GH, hoặc như nhà nước bằng những phương cách thiếu lương thiện để đưa người của chúng vào những chức vụ quan trọng điều hành GH v.v. Thái độ tiêu cực của nhiều vị lãnh đạo trong GH cũng được coi là bằng chứng cụ thể nói lên tính cách quốc doanh của họ. Khi nhà nước tịch thu nhà đất của GH, đàn áp các linh mục và giáo dân tại nhiều nơi thì hàng chức sắc lãnh đạo được VGCS dựng nên hoặc im lặng, hoặc đứng về phe cường quyền mà chạy tội cho chúng.

Nay đến việc Nguyễn Minh Triết đứng ra thay mặt cho GH để đọc diễn văn trong một dịp đại lễ trên qui mô toàn quốc của GH, thì bộ mặt quốc doanh của GH đã hoàn toàn bị lòi chành. Cứ suy nghĩ đơn giản thế này thôi, một tên CS vô thần lại tốt bụng với người công giáo như thế được sao. Chỉ khi nào chó (VN) chê cứt, mèo chê mỡ thì họa may. Và ngược lại, ông lãnh đạo công giáo chạy theo bọn CS vô thần chẳng đạt được lợi ích cho sứ vụ tôn giáo của mình ngoài những cái mà CS có thể cho được là chức tước, quyền lợi, tiền bạc, và đàn bà. Một điều khẳng định là những ông quốc doanh không những đã không làm cho tín hữu thêm lòng đạo đức mà còn làm cho họ nghi ngờ và xa lìa GH hơn. Cứ đọc trên các trong website thì sẽ thấy. Nếu có ai tìm đến được với Thiên Chúa thì chắc chắn không phải do công lao của các ông quốc doanh, mà do sự nhiệt tình của các vị tông đồ đích thực nhưng vô danh khác. Bằng chứng là những giáo dân tân tòng đó phần lớn là những kẻ đang là nạn nhân trực tiếp của VGCS. Đường lối gọi là đối thoại thực chất chỉ là một tấm mộc che chắn cho cái lương tri và lương âm đã chết của những kẻ chủ trương nó, là cơ hội tạo sự phô trương bên ngoài cho những kẻ giả hình ham được chúc tung.

Sự việc tên Nguyễn Minh Triết đọc diễn văn vừa có tính cách khẳng định tư thế kẻ cả của nhà nước đối với GH, vừa để phủ dụ lẫn dằn mặt toàn thể các tín hữu VN, đồng thời nói lên sự bảo đảm chắc chắn cho những vị chức sắc đã quyết tâm đi theo chúng. Thực tế, GH đã trở thành quốc doanh về mặt thực hành, chỉ còn chưa bị mang tiếng là quốc doanh trên bình diện lý thuyết. Đó là HĐGMVN còn hiệp thông trên hình thức với Tòa Thánh La Mã. Xin nhấn mạnh: chỉ trên hình thức mà thôi, vì Tòa Thánh còn có được quyền đề nghị danh sách các ứng viên giám mục của mình với nhà nước VGCS. Quyền chọn lựa và chấp thuận mới là quan trọng thì lại nằm gọn trong tay VGCS đúng như phương châm bọn cán bộ thường nói “nắm được giám mục là nắm được tất cả”. Tình trạng càng ngày càng có nhiều giám mục, tổng giám mục, hồng y đi theo VGCS cho thấy sách lược và đường lối thuần hóa tôn giáo nói chung, và Công Giáo nói riêng của VGCS là có hiệu quả.

Khi sự tham dự của tên Nguyễn Minh Triết trong ngày đại lễ được loan báo, thì ngay lập tức dư luận khắp nơi trong nước và hải ngoại nổi lên chống đối. Một bản tin trên internet cho biết hãng thông tấn Spero News, thuộc Tòa Thánh Vatican, ghi nhận về tình hình nhiều người Công Giáo lên tiếng chỉ trích về việc mời Chủ Tịch Nước VGCS Nguyễn Minh Triết hiện diện trong lễ Bế Mạc Năm Thánh. Bản tin nêu lý do chống đối là vì tên Triết là chủ tịch của một nhà nước CS khét tiếng đàn áp các tôn giáo. Hơn nữa, Triết đứng dầu một nhà nước công khai ủng hộ và khuyến khích việc phá thai trái với giáo lý CG. Khi bản tin được loan tải thì người ta thấy nhà báo Lữ Giang, tức ký giả Tú Gàn, lập tức lên tiếng công kích lại, cho rằng đây là một trò lừa bịp trắng trợn. Ông Lữ Giang tố cáo tác giả bản tin lừa bịp, nhưng không cho biết tác giả lừa bịp ai và lừa bịp cái gì. Bản tin loan báo Nguyễn Minh Triết hiện diện trong ngày lễ và đọc diễn văn là đúng. Tòa TGM Huế xác nhận như thế. Triết đứng đầu một nhà nước đàn áp tôn giáo là đúng. Thực tế xác nhận như thế. Việt Nam dưới quyền chủ tịch Nguyễn Minh Triết là một quốc gia đứng đầu thế giới về nạn phá thai cũng là đúng. Liên Hiệp Quốc xác nhận như thế. Chỉ có một điểm nhầm lẫn là tác giả bản tin nói rằng Spero News là cơ quan thông tấn của Tòa Thánh Vatican. Thực ra Spero News chỉ là một Website của một nhóm công giáo bảo thủ (conservative) Mỹ, trụ sở đặt tại Houston, Texas. Điểm đáng ghi nhận là người ta chỉ thấy có duy nhất một mình ông Lữ Giang lên tiếng gián tiếp bênh vực việc Nguyễn Minh Triết tham dự đại lễ và đọc diễn văn mà thôi. Như thế đủ cho thấy đa số dư luận đứng về phía nào.

Thay tên đổi lý lịch

Như trên chúng tôi đã trình bầy, Trung Tâm Thánh Mẫu Toàn Quốc La Vang không biết vì lý do gì đã âm thầm biến thành Trung Tâm Hành Hương Đức Mẹ La Vang. Việc thay tên đổi họ này cũng là một vấn đề đang bị dư luận phản đối. Thứ nhất, đây là một việc làm lén lút, không chính danh, không biết do ai hay từ cấp thẩm quyền nào. “Trung Tâm Thánh Mẫu Toàn Quốc La Vang” là một danh xưng được HĐGM đặt và được Tòa Thánh chuẩn nhận. Mặc dầu lúc đó bị nhà nước chống đối kịch liệt, nhưng nó vẫn được công khai sử dụng mà VGCS không làm gì được. Như vậy thì việc thay đổi này có phải do HĐGM đã xu theo đòi hỏi của VGCS mà quyết định không? Có thể tin là thế, bởi vì nếu là việc chính danh thì tại sao người ta phải hành động lén lút và không ai đứng ra chịu trách nhiệm.

Một chuyện tréo cẳng ngỗng là khi sự việc xẩy ra thì Lm Phan Văn Lợi là người đầu tiên lên tiếng báo động và phê phán. Nhưng ngay sau đó, Lm Nguyễn Văn Lý lại cũng lên tiếng, nhưng cho rằng việc đổi danh xưng chỉ là chuyện bình thường. Lm Lý còn trấn an dư luận rằng đây chỉ là một âm mưu khuấy đảo của vài người thôi, không đáng quan tâm. Cha Lý không nói rõ vài người này là ai. Lm Phan Văn Lợi có trong số đó không. Thế rồi vài ngày sau, Lm Nguyễn Hữu Giải gởi văn thư chất vấn và đòi Lm Nguyễn Vinh Gioang, Ủy Ban Thông Tin đại lễ Bế Mạc Năm Thánh tại La Vang, phải cho biết lý do về việcthay đổi danh xưng này. Cho đến nay cha Gioang vẫn im lặng. Điều đáng nói là các Lm Phan Văn Lợi, Nguyễn Văn Lý, và Nguyễn Hữu Giải đều ở trong nhóm linh mục đấu tranh mang tên Nguyễn Kim Điềm. Sự thể cho thấy quan điểm và đường lối đấu tranh của nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điềm đã không còn thống nhất. Tính chất “cuội” trong đường lối của Lm Nguyễn Văn Lý lại một lần nữa bị bộc lộ.

Việc thay tên đổi họ của Trung Tâm La Vang còn hàm chứa ý nghĩa thay đổi lý lịch của nó trong đó. Danh từ Trung Tâm Thánh Mẫu Toàn Quốc La Vang mang nội dung hoàn toàn tôn giáo. Đây là nơi mà mọi người tín hữu có thể đến để kính viếng và cầu nguyện với Đức Me cũng giống như Đức Mẹ Fatima, Bồ Đào Nha, Đức Mẹ Lộ Đức, Pháp, Đức Mẹ Naju, Nam Hàn, Đức Mẹ Medugorje, Nam Tư v.v. Nhưng cũng còn là nơi mà theo một vài linh mục cao tuổi cho biết, sẽ biến thành Trung Tâm Thánh Mẫu Học trong tương lai để quảng bá và phát huy lòng sùng kính Đức Trinh Nữ Maria cho toàn thể giáo dân VN. Nhưng chữ hành hương trong cụm từ Trung Tâm Hành Hương Đức Mẹ La Vang đã mang một ý nghĩa khác. Trung tâm La Vang ngày nay chỉ còn là nơi để các tín hữu đến chiêm bái, và đồng thời còn là địa điểm du lịch cho bất cứ ai đến thưởng ngoạn. Đây là mục tiêu mấu chốt của bọn VGCS, vừa để trấn áp đi phần nào tinh thần đạo đức của người công giáo, vừa tạo lập cách làm tiền một cách có hiệu quả.

Chúng ta rất cần đến một cái nhìn thực tế một chút về vấn đề này. Tại VN ngày nay, để phát triển và cũng là để vơ vét, khắp nơi trên toàn quốc, lũ cầm quyền đẻ ra đủ mọi hình thức làm tiền. Mở mang công kỹ nghệ thì ít, nhưng thiết lập các khu ăn chơi, giải trí theo cách ăn xổi là chủ yếu. Thay đổi danh xưng và phát triển Trung Tâm La Vang nằm trong đường lối chính sách này. Nên nhớ, Quảng Trị vốn là một vùng “đất cầy lên sỏi đá”. Trong khi không có bất cứ một yếu tố nào giúp phát triển khu vực cằn cỗi này, thì bọn người có biệt tài ngửi hơi đồng như bọn VGCS tại sao lại bỏ mất cái cơ hội biến La Vang thành nơi du lịch? Hãy cứ tính nhẩm thế này xem sao. Quây tròn nơi chung quanh Thánh đường La Vang khoảng 5 cây số vuông giao đứt cho các ông cha, ông cố quốc doanh. Trong đó mấy ông muốn làm gì thì làm. Đọc kinh, lễ lậy, rước sách v.v., bọn VGCS không cần biết, bởi vì việc này đã có mấy ông quốc doanh chịu trách nhiệm rồi, không còn sợ đi sai đường lối. Bên ngoài khu vực mới là chỗ chúng hốt bạc. Nơi đây sẽ mọc lên các khách sạn, nhà hàng, tiệm ăn, các cửa hàng bán nhang đèn, hoa trái, đồ kỷ niệm, các dịch vụ vui chơi giải trí v.v., và dĩ nhiên, khách hành hương ra vô Trung Tâm La Vang phải mua vé. Các xe lớn nhỏ không được đi vào khu vực Thánh Đường, mà phải mua vé gởi bên ngoài. Sẽ có hệ thống xe buýt shuttle để đưa khách hành hương và khách du lịch từ ngoài vô trong, từ trong ra ngoài. Nếu hàng năm có 500.000 khách hành hương tới Trung Tâm La Vang, mỗi người trung bình chi tiêu 100 dollars. Một con toán hết sức khiêm nhượng thôi cho thấy, bọn cán địa phương đã thu được 50 triệu dollars, một số tiền không nhỏ đối với một tỉnh đèo heo hút gió, chó ăn đá, gà ăn sỏi. Còn những chuyện làm ăn khác nữa được công an dung dưỡng và bảo kê con mắt không nhìn thấy cũng không kém phần quan trọng. Xem như vậy thì tên Nguyễn Minh Triết dù không được mời, hắn cũng có thể tự ý xin đến để qùi gối dưới chân Đức Mẹ trong dịp may hiếm có này. Bọn VGCS dám bán cả nước thì việc buôn thần bán thánh để có tiền, chúng coi ra cái gì, vì thần thánh vô hình có gì đáng sợ với kẻ không tin.

Thay cho lời kết

Có lẽ nhiều bạn đọc, nhất là quí vị ngoài công giáo, không hiểu ý nghĩa mấy chữ “đời đời chẳng cùng Amen” trên tiêu đề của bài viết. Xin thưa, đây là câu kết trong rất nhiều kinh sách của nhà đạo chúng tôi. Ý nghĩa gọn nhất là nói sự bất tận, không có chấm dứt. Trong tiêu đề, chúng tôi muốn nói thế này: đời đời chẳng cùng nghĩa là hết thuốc chữa rồi, và amen nghĩa là sự thực là như vậy. Cả cái tiêu đề có nghĩa là tình trạng quốc doanh của GHCGVN đã thực sự hết thuốc chữa rồi.

Quý bạn đọc chắc đã hiểu, xin chân thành cám tạ.

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất


Saturday, January 1, 2011

Dilma Rousseff



Brazil's first female President Dilma Rouseff