Sunday, October 3, 2010

LẠI LẬP LỜ CHUYỆN DANH NHÂN VĂN HÓA - Trần Gia Phụng

Trần Gia Phụng

Sáng nay, Thứ Sáu 1-10-2010, Đại lễ Kỷ niệm 1000 năm Thăng Long được khai mạc tại Hà Nội. Trong diễn văn khai mạc, ông Phạm Quang Nghị, Ủy viên Bộ chính trị đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN), bí thư thành ủy Hà Nội, sau khi ôn lại công đức của tiền nhân, đã xưng tụng Hồ Chí Minh, lãnh tụ sáng lập đảng CSVN như sau: “Người được toàn thể nhân dân tôn kính gọi là Bác Hồ; được nhân loại tôn vinh Anh hùng giải phóng dân tộc, Danh nhân văn hóa thế giới. Người đã nêu cao chân lý của dân tộc, đồng thời cũng là chân lý lớn của thời đại: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do!”

Câu nầy là một câu tuyên truyền mẫu của CSVN, cả hai vế:

1. Vế đầu nói rằng Hồ Chí Minh được nhân loại tôn vinh là “anh hùng giải phóng dân tộc”.
2. Vế thứ hai cho rằng Hồ Chí Minh được nhân loại tôn vinh là “danh nhân văn hóa thế giới”.

Cả hai vế nầy đều cần phải xét lại vì càng ngày người Việt Nam càng thấy rõ những sai lầm của Hồ Chí Minh và đảng CSVN, và chính Hồ Chí Minh là tội đồ dân tộc vì đã đưa dân tộc vào vòng lệ thuộc Trung Cộng. Riêng bài nầy xin đề cập đến vế thứ hai là Hồ Chí Minh có được nhân loại tôn vinh là danh nhân văn hóa thế giới hay không?

Sở dĩ bài nầy chỉ đề đến chuyện danh nhân văn hóa thế giới, vì trong lễ khai mạc sáng nay, có cô Irina Bokova, tổng giám đốc cơ quan UNESCO tham dự. UNESCO là chữ viết tắt của United Nations Educational, Scientific and Cultural Organization tức Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc (LHQ).

Trong bài diễn văn trình bày tại buổi lễ nầy, cô Irina Bokova nói như sau: “As it did for the centenary of the birth of Ho Chi Minh, the General Conference of UNESCO adopted a resolution calling upon the world’s countries to celebrate with you today.” (http://unesdoc.unesco.org/images/0018/001895/189527e.pdf)

Như thế rõ ràng cô Irina Bokova hoàn toàn không đề cập gì đến việc UNESCO phong tặng Hồ Chí Minh là danh nhân văn hóa thế giới, vì sự thật, Hồ Chí Minh chưa bao giờ được UNESCO thừa nhận là một danh nhân văn hóa thế giới. Xin hãy trở lại từ đầu câu chuyện nầy.

Tổ chức UNESCO, trụ sở đặt tại Paris, hằng năm có thông lệ nhắc nhở sinh nhật thứ 100 của các vĩ nhân các nước thành viên LHQ. Vào năm 1987, phái đoàn Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN), nhân được luân phiên tham gia vào ban Chấp hành Tiểu ban Văn hóa UNESCO, đã đề cử Hồ Chí Minh (1890?-1969), lãnh tụ sáng lập đảng CSVN, vào “Danh sách danh nhân văn hóa thế giới”, nhân dịp 100 năm sinh niên của nhà chính trị nầy (1990).(1)

Theo sách Records of the General Conference [Tổng kết Đại hội đồng) của Hội nghị khóa 24 của UNESCO diễn ra tại Paris từ ngày 20-10 đến ngày 20-11-1987, tập 1 (bằng Anh ngữ, 215 trang), chủ đề “Resolutions” [Quyết nghị], phần B là “General programme activities” [Chương trình hoạt động tổng quát]), mục 18 là “External relations and public information” [Quan hệ ngoại vi và thông tin cộng cộng], tiểu mục 18.65 ghi nhận việc đề cử vinh danh Hồ Chí Minh vào năm 1990 (trang 134-135), kết thúc như sau: “Yêu cầu ông Tổng giám đốc UNESCO thực hiện những giai đoạn thích hợp để kỷ niệm một trăm năm sinh niên chủ tịch Hồ Chí Minh, và yểm trợ những hoạt động tưởng niệm trong dịp nầy, đặc biệt những hoạt động tại Việt Nam.”(2)

1. Ngoài Hồ Chí Minh, trong danh sách được đề nghị vinh danh năm 1990 còn có các nhân vật: Phya Anuaman Rajadhon (Thái Lan), Thomas Munzer (Đức), Anton Semionovitch Makarenko (Liên Xô), Jawaharlal Nerhu (Ấn Độ) và Sinan (Thổ Nhĩ Kỳ). (UNESCO, sđd., phần “Mục lục”, tr. VII.) Lời tuyên dương tất cả các nhân vật được đề cử, kể cả Hồ Chí Minh, do nhà cầm quyền các nước liên hệ soạn trình. Sau khi được Tiểu ban Văn hóa chấp thuận, Đại hội đồng UNESCO đã thông qua đề nghị trên mà không thảo luận. Lúc đó, Tổng giám đốc UNESCO là ông M’Bow, người Phi Châu. Ông M’Bow giữ chức vụ nầy hai nhiệm kỳ liên tiếp nhờ sự hậu thuẫn của Liên Xô, các nước cộng sản và các nước Á Phi chống đối Hoa Kỳ.

Quyết định đề cử Hồ Chí Minh vào “Danh sách danh nhân văn hóa thế giới” bị Cộng đồng người Việt hải ngoại phản đối khắp nơi trên thế giới. Tại Paris, nơi đặt trụ sở của UNESCO, Uỷ Ban Tố Cáo Tội Ác Hồ Chí Minh (UBTCTAHCM) được thành lập, do ông Nguyễn Văn Trần làm Tổng thư ký. Uỷ ban nầy đã hoạt động tích cực như sau:

1. UBTCTAHCM vận động người Việt và báo chí Việt ngữ ở hải ngoại (Bắc Mỹ, Úc Châu, Âu Châu, Nhật Bản) viết thư cho UNESCO vạch trần tội ác của Hồ Chí Minh và chế độ cộng sản trong nước, đồng thời phản đối việc đề cử Hồ Chí Minh vào danh sách danh nhân văn hóa thế giới. Ý kiến phản đối lên đến khoảng 20,000 thư, đều được Giám đốc phụ trách vùng Đông Nam Á của UNESCO chuyển cho Đại diện của Hà Nội tại UNESCO. Ngoài ra, có người còn viết sách tố cáo Hồ Chí Minh đã ăn cắp thơ của người khác làm thơ của mình trong tập thơ Ngục trung nhật ký (Nhật ký trong tù). (Lê Hữu Mục, Hồ Chí Minh không phải là tác giả “Ngục trung nhật ký”, Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, Canada, 1990.)

2. UBTCTAHCM liên lạc và kêu gọi Uỷ Ban Tương Trợ Việt-Miên-Lào và Hội Người Pháp Đông Dương (ANAI: Association Nationale des Anciens D’Indochine) gồm gia đình Pháp kiều, cựu quân nhân Pháp phục vụ tại ba nước Đông Dương, lên tiếng tố cáo Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã vi phạm nhân quyền đối với tù binh Pháp sau chiến tranh Đông Dương. Lúc đó, một học giả Pháp nổi tiếng là Jean-François Revel, tác giả các sách: Ni Marx ni Jesus (1970), La tentation totalitaire (1976), Comment les démocraties finissent (1983), khi nghe tin UNESCO dự tính vinh danh Hồ Chí Minh đã viết một bài báo vào đầu năm 1990, nói rõ Hồ Chí Minh đã lợi dụng ước mơ tự do để nô lệ hóa dân chúng, và cho rằng “đây là một trường hợp phạm tội gia trọng, một vụ ăn cắp, một vụ lừa bịp không hơn kém…”(3)

3. UBTCTAHCM liên hệ với Thị xã Paris và một số dân biểu, nghị sĩ Pháp, đề nghị họ đưa vấn đề ra trước Quốc hội Pháp, nhằm yêu cầu chính phủ Pháp có ý kiến với UNESCO về đề nghị vinh danh HCM, vì trụ sở của tổ chức nầy đặt tại Paris.

Trong khi cuộc vận động đang diễn tiến, thì lúc đó có ba sự kiện quan trọng xảy ra:

1. Trong nội bộ UNESCO, ông tổng giám đốc M’Bow thôi giữ chức tổng giám đốc, và ông Frederic Mayer, nhân sĩ Tây Ban Nha, đắc cử chức Tổng giám đốc. Ông Mayer không ủng hộ nhóm thiên tả, và không ủng hộ việc đề cử Hồ Chí Minh vào “Danh sách danh nhân văn hóa thế giới”. Ông Mayor tuyên bố không thể hủy bỏ quyết nghị năm 1987 vì chỉ có Đại hội đồng của UNESCO mới có quyền nầy, nhưng ông cũng cho biết UNESCO sẽ không tổ chức lễ vinh danh Hồ Chí Minh. Thực tế là ngân khoản năm 1990 do ông tổng giám đốc Mayer soạn thảo không có ngân khoản cho công việc nầy. Ngoài ra, hồ sơ lưu trữ về những hoạt động trong hai năm 1990, 1991 của UNESCO hoàn toàn không đề cập gì đến việc vinh danh Hồ Chí Minh. (4)

2. Tại Việt Nam, số người vượt biên càng ngày càng cao. Từ năm 1975 đến năm 1989 (trước thời điểm Cao Uỷ Tỵ Nạn LHQ ra lệnh khóa sổ các trại tỵ nạn, không nhận người vượt biên), số người vượt biên đến được nơi tạm dung lên đến khoảng 900,000 người, không kể số người tử nạn trên đường vượt biên.(5)

3. Các nước cộng sản Đông Âu bắt đầu lung lay và sụp đổ từ cuối năm 1989 đầu năm 1990.

Cuộc vận động của UBTCTAHCM, phản ứng của Cộng đồng người Việt khắp thế giới, và ba sự kiện trên đây đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến UNESCO. Cuối cùng UNESCO quyết định không thi hành việc đề cử Hồ Chí Minh vào “Danh sách danh nhân văn hóa thế giới”. UNESCO cũng thông báo cho nhà cầm quyền Hà Nội biết, đại để như sau:
    - UNESCO không tổ chức lễ kỷ niệm 100 năm sinh niên của Hồ Chí Minh tại Paris, cũng thư tại Hà Nội.

    - Thuận cho Tòa Đại sứ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ở Paris thuê một phòng tại trụ sở UNESCO để tự tổ chức, nhưng UNESCO không cử đại diện tham dự lễ.

    - Trong buổi lễ, ban Tổ chức không được tuyên truyền rằng UNESCO đã đề cao Hồ Chí Minh là danh nhân văn hóa thế giới, không được treo ảnh Hồ Chí Minh trong hội trường.

    - Thiệp mời chỉ được ghi là “tham dự buổi văn nghệ”.
Sau khi UNESCO quyết định như trên, để vớt vát thể diện, tòa Đại sứ CHXHCNVN tại Paris đã thuê một phòng tại trụ sở UNESCO ở Paris để tổ chức buổi trình diễn văn nghệ vào trưa ngày 12-5-1989, đúng một tuần lễ trước sinh nhật của Hồ Chí Minh.(6) Buổi trình diễn văn nghệ nầy, quy tụ khoảng 70 người hiện diện, bao gồm cả ban tổ chức và nhóm “Việt kiều Yêu nước” là tổ chức do CSVN lập ra. UNESCO và chính phủ Pháp không cử đại diện đến dự. Chỉ có các nước cộng sản gởi người đến tham dự là Cuba, Bắc Hàn, Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, Lào và Cambodia.

Trong buổi trình diễn văn nghệ nầy, ông Đại sứ CHXHCNVN tại Pháp là Phạm Bình không đọc diễn văn, mà chỉ có ông Nguyễn Kinh Tài, đại diện CHXHCNVN tại UNESCO đọc bài viết ngắn về ý nghĩa buổi lễ, ca tụng sự nghiệp của Hồ Chí Minh, nhưng theo đúng tinh thần quyết định sau cùng của UNESCO, là không đề cập gì đến vấn đề danh nhân văn hóa thế giới.

Tòa Đại sứ CSVN lập kế hoạch tổ chức trình diễn văn nghệ kỷ niệm lãnh tụ của họ vào buổi trưa ngày 12-9, đúng một tuần lễ trước ngày sinh của ông Hồ, nhắm tạo bất ngờ để tránh bị biểu tình phản đối, nhưng Uỷ ban Quốc tế Trần Văn Bá (UBQTTVB) (mới được thành lập nên không là thành viên của UBTCTAHCM), đã kịp thời tổ chức một cuộc biểu tình phản kháng, gồm khoảng trên 100 người Việt, tại công trường Fontenoy, gần trụ sở UNESCO.

Đại diện của đoàn biểu tình là các ông Trần Văn Tòng, Chủ tịch UBQTTVB, cùng với học giả Oliver Todd, thành viên sáng lập UBQTTVB và bà Anne Marie Goussard, Tổng thư ký Hội Quốc tế Nhân quyền, đến gặp ban Giám đốc UNESCO để hỏi rõ mục đích và ý nghĩa của buổi sinh hoạt văn nghệ do CSVN tổ chức tại một phòng họp của UNESCO. Ban Giám đốc UNESCO xác nhận với phái đoàn Uỷ ban Quốc tế Trần Văn Bá rằng, đây là buổi văn nghệ do Tòa Đại sứ CHXHCNVN tại Pháp tổ chức, chứ không phải là lễ vinh danh Hồ Chí Minh của UNESCO.

Sau khi ban Giám đốc UNESCO xác nhận như trên, trong cuộc họp của Uỷ ban Quốc tế Trần Văn Bá tại trung tâm Maubert Mutualité (Paris 5ème) vào lúc 6 giờ chiều cùng ngày 12-5-1989, ông Oliver Todd đã lên diễn đàn tường trình lại cuộc tiếp xúc với Ban Giám đốc UNESCO. Trong khi tường trình, ít nhất ông Oliver Todd đã hai lần nói rõ rằng Ban Giám đốc UNESCO xác nhận rằng UNESCO không tổ chức vinh danh Hồ Chí Minh, và cũng cho biết buổi trình diễn văn nghệ nhân kỷ niệm một trăm năm sinh niên Hồ Chí Minh vào chiều hôm đó, là do sáng kiến của Tòa Đại sứ CHXHCNVN mà thôi.

Cũng cần ghi nhận thêm, ông Bùi Tín, vào năm 1990 còn là đại tá bộ đội CSVN, đã có mặt tại Hà Nội trong buổi lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Hồ Chí Minh, do CSVN tổ chức tại Hội trường Ba Đình, Hà Nội, ngày 19-5-1990, cho biết không có đại diện của UNESCO đến dự. (7)

Như thế là rõ ràng là Hồ Chí Minh chưa bao giờ được tổ chức UNESCO vinh danh là danh nhân văn hóa thế giới. Đó là sự thật của câu chuyện được các tài liệu của UNESCO ghi nhận. Nếu ai chưa tin, thì xin mời sưu tra hồ sơ lưu trữ của UNESCO. Hồ sơ của UNESCO vẫn còn đó, rộng mở cho tất cả những nhà nghiên cứu, kể cả những nhà nghiên cứu của CHXHCNVN. Thời đại nầy là thời đại thông tin tiến bộ, mọi dữ kiện đều được ghi nhận cụ thể, nên mọi người có thể sưu tra trong các văn khố, nhất là những nguồn tin không thuộc loại bí mật quốc gia, như việc vinh danh một nhà hoạt động chính trị, chẳng cần gì phải để thời hạn lâu ngày mới công bố.

Trong lễ khai mạc kỷ niệm 1000 năm Thăng Long, ông Phạm Quang Nghị, Ủy viên Bộ chính trị đảng CSVN, bí thư thành ủy Hà Nội, thật sự cũng không dám nói là UNESCO vinh danh Hồ Chí Minh. Ông chỉ lắt léo chơi chữ là Hồ Chí Minh được “nhân loại tôn vinh Anh hùng giải phóng dân tộc, Danh nhân văn hóa thế giới ….” để tránh bị UNESCO khiển trách, nhưng đồng thời ông Phạm Quang Nghị lập lờ như thế nhằm kiếm cách đánh lừa người nghe trong nước có cảm tưỏng rằng Hồ Chí Minh đã được UNESCO tôn vinh là danh nhân văn hóa thế giới, vì ông đã trình bày điều đó ngay trước mặt cô Irina Bokova, tổng giám đốc UNESCO.

Đúng là trò tuyên truyền bịp bợm kiểu CVSN

Trần Gia Phụng
(Toronto, 1-10-2010)

CHÚ THÍCH:

1. Nghiêm Văn Thạch, tài liệu đưa lên Internet ngày 4-1-2005, và tài liệu Phan Văn Song đưa lên Internet vào cuối tháng 5-2005. Theo Bùi Tín, bài đưa lên Internet và các báo đăng lại vào tháng 8-2005, thì thư đề nghị do bộ trưởng cộng sản Võ Đông Giang, chủ tịch UNESCO của Việt Nam, ký ngày 14-7-1987.
2. Nguyên văn Anh ngữ: ”Requests the Director-General of UNESCO to take appropriate steps to celebrate the centenary of the birth of President Ho Chi Minh and to lend his support to commemorative activities organized on that occasion, in particular those taking place in Viet Nam.” Để truy tìm các quyết nghị của UNESO, xin vào: http://unesdoc.unesco.org/ulis/cfgdoc_25c.html, tại khung “Simple search”, điền chữ “Resolutions”. Muốn xem riêng quyết nghị năm 1987, xin kéo xuống “UNESCO. General Conference; 24th; 1987.”
3. Bản dịch đăng trên nguyệt san Thế Kỷ 21, Garden Grove, California, số 120, tháng 4-1999, tt. 31-32.
4. Đại hội đồng UNESCO được triệu tập hai năm một lần, nên hai năm mới có một bản tổng kết sinh hoạt UNESCO. (1986-1987, 1988-1989, 1990-1991).
5. Theo thống kê do Cao Uỷ Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc đưa ra năm 2000, được nhà báo Giao Chỉ ghi lại trong bài “Lịch sử 30 năm định cư tỵ nạn 1975-2005”, nhật báo Người Việt Online, ngày 1-4-2005.
6. Bài nói chuyện của bác sĩ Nguyễn Ngọc Quỳ, một nhà hoạt động chính trị kỳ cựu tại Paris, trước Cộng đồng Việt Nam tại Montréal, ngày Chủ nhật 25-4-2004.
7. Bùi Tín, bài báo đã dẫn.

Friday, October 1, 2010

VIỆT TÂN CŨNG LÀ VIỆT CỘNG? - Lê Văn Ấn

Lê Văn Ấn

Ở những bài trước, chúng tôi đã trích những tài liệu chính thức của Việt Tân để xác nhận Việt Tân và Việt Cộng đang cộng tác chặt chẽ với nhau từ trong nước ra hải ngoại. Ðiều đáng tủi hổ cho người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản là đảng Việt Tân lại cam tâm làm em hay tay sai đảng Việt Cộng! Chúng tôi cũng minh xác rằng từ trước đến nay, tuần báo Tiếng Dân vẫn gọi Việt Tân là Việt Cộng nối dài tại hải ngoại. Và sau khi chứng minh những điều xác định trên là đúng sự thật, chúng tôi cũng đã lưu ý đồng hương: chỉ tại đồng hương phần thì thiếu thận trọng, dễ tin, thiếu cương quyết, phần mau quên đã giúp Việt Tân phục vụ Việt Cộng đắc lực tại hải ngoại này. Chúng tôi cũng đưa ra mấy trường hợp ở các thời điểm khác nhau và các địa phương khác nhau để chứng minh: Việt Tân lúc nào cũng thế. Nói cách khác là Việt Tân ở Âu Châu, Mỹ Châu, Úc Châu vẫn là em của Việt Cộng.

- Trung Thu năm 1999 tại Houston, Texas, đảng Việt Tân đã lợi dụng Tết Thiếu Nhi để phân phối lén lút lồng đèn của Việt Cộng, lồng đèn nào cũng có khẩu hiệu của Việt Cộng Hồ Chí Minh: “Vì các cháu thiếu nhi, toàn dân ta kháng chiến”, cán bộ VC đi chân đất, đội nói cối. Sau khi bị lật tẩy với những chứng cớ không chối cãi được, Việt Tân đã phải công nhận các lồng đèn này của Việt Tân mua năm 1983 tại Hồng Kông?! Ðây là cái tình đồng chí của Việt Tân đối với Việt Cộng. Phải lén lút, rình chờ có dịp là biểu lộ tình cảm thắm thiết với Việt Cộng, nói Việt Tân là em Việt Cộng có oan không?

- Khi Trần Trường nịnh Việt Cộng để hình Hồ Chí Minh và lá cờ máu VC trong tiệm của hắn ta, đồng hương Nam Cali hợp cùng đồng hương các nơi khác về biểu tình 53 ngày đêm, ăn Tết luôn tại vỉa hè, trục xuất được Hồ Chí Minh và lá cờ máu. Trong 53 ngày đêm này, không thấy mặt mũi Ðỗ Hoàng Ðiềm và Ðoàn Thanh Niên Phan Bội Châu (của Việt Tân) đâu cả. Nhưng đến khi thấy Hồ Chí Minh và lá cờ máu phải cuốn gói, Ðỗ Hoàng Ðiềm liền xin phép Ban Tổ Chức Biểu tình tổ chức “Ðêm Không Ngủ”. Khi được chấp thuận, Ðỗ Hoàng Ðiềm cùng Ðoàn Thanh Niên này lập tức dùng hình ảnh, tài liệu Việt Cộng “Tội Ác Mỹ Ngụy” chiếu slideshow cho đồng bào coi, lại còn thả “bồ câu hòa bình” tâng bốc VC, bà Nguyễn Việt Nữ đã can ngăn nhưng chúng không chịu, đến khi bà tố cáo với đồng bào thì Ðỗ Hoàng Ðiềm năn nỉ “chị tha cho em một lần”. Ðỗ Hoàng Ðiềm và thanh niên “Phan Bội Châu” đã trả thù cho Trần Trường và Hồ Chí Minh cũng như lá cờ máu!

- Cách đây mấy năm, đài phát thanh Chân Trời Mới của Việt Tân đã phát thanh 5 tuần liên tiếp bài viết của tên Việt Cộng Hà Dương Dực tuyên truyền cho Việt Cộng, mạt sát người Quốc Gia thậm tệ, thế mà từ những tên chóp bu cho đến ban biên tập, ban kiểm tin, ban phát thanh vẫn phát đủ 5 lần. Bị đồng bào phản đối và chính Việt Tân cũng phải nhìn nhận đó là bài tuyên truyền cho Việt Cộng. Chỉ có Việt Tân và Việt Cộng là một mới có những hành động khốn nạn như vậy.

- Cộng đồng Việt Nam tại Vương Quốc Bỉ đang có đề án xây bia kỷ niệm và cảm tạ Vương Quốc Bỉ đã đùm bọc giúp đỡ người Việt tị nạn Cộng Sản mấy chục năm qua. Hội Chuyên Gia, một đoàn thể ngoại vi của Việt Tân lại phỗng tay trên, tự ý xin giấy phép và “mọi sự đã hoàn thành” chỉ xin các hội đoàn đóng góp để trả chi phí 7 ngàn euros! Nếu cộng đồng người Việt tị nạn Cộng Sản tại Bỉ không cương quyết, không buộc được Hội Chuyên Gia này ngưng việc làm “phỗng tay trên” như vậy, chắc chắn cái bia đó sẽ có lợi cho Việt Cộng.

- Chủ trương hiện tại của Việt Tân là đánh phá các Ban Ðại Diện Cộng Ðồng địa phương, để rồi chúng đưa người của chúng vào, nếu thành công thì coi như Việt Cộng đã chiếm được chính quyền nơi đó. Mấy chữ “Quốc Gia chống Cộng” chỉ còn là cái vỏ, “vàng vỏ đỏ lòng” như tại Houston, Portland. Hiện nay, Việt Tân đang núp sau lưng LÐCT do những đảng viên Việt Tân giựt dây để lũng đoạn cơ chế cộng đồng tại Bắc California với chiêu bài ủng hộ Minh Dương hạ bệ Madison.

Tuy nhiên, vì những tên Việt Tân hiện nay tại San Jose nói riêng, Bắc Cali nói chung đã bị đồng hương nhẵn mặt như Hoàng Thế Dân, Hoàng Hồ, v.v… coi như đã bị cháy, nên bọn này rút vào bóng tối, chúng dùng lại những “cựu cán bộ” có thành tích “chống Cộng” để thi hành quỷ kế mà điển hình là Huỳnh Lương Thiện.

Tuần báo Tiếng Dân từ khi góp mặt với giới truyền thông ở Bắc California, đã liên tiếp tố cáo trước dư luận đồng hương: Mặt Trận Hoàng Cơ Minh lúc trước và Việt Tân bây giờ là bàn tay nối dài của Việt Cộng. Ðến nay, chẳng đặng đừng, Tiếng Dân mới vạch thẳng mặt sự cấu kết giữa LÐCT, UBBN 2 và Việt Tân, đồng hương mới nhận rõ bộ mặt Việt Tân cũng là Vệt Cộng đang phá hoại cộng đồng. Nhiều đồng hương đã kêu điện thoại cho chúng tôi và trách “TẠI SAO CHUYỆN ÐỘNG TRỜI NHƯ VẬY MÀ ÐẾN NAY MỚI TIẾT LỘ!”

Cái thâm độc của Việt Tân hiện nay là bất cứ ai ở trong nước hoạt động vì tự do dân chủ mà bị Việt Cộng bắt, Việt Tân ở hải ngoại lập tức vu cho họ là “đảng viên Việt Tân” để Việt Cộng dễ bề tra tấn, lên án họ một cách vô tội vạ. Trong cuộc phỏng vấn của đài RFA do phóng viên Mặc Lâm phụ trách, chính Ðỗ Hoàng Ðiềm, Chủ tịch đảng Việt Tân đã không dấu diếm chủ trương và hành động độc ác của Việt Tân là gây khốn khó cho các cá nhân, những nhà đấu tranh vì tự do dân chủ ở trong nước và gia đình của họ.

Khi được phóng viên Mặc Lâm hỏi: Thưa ông trên trang Web chính thức của Việt Tân ghi rằng “Phải đợi đến sau khi đảng Việt Tân lên tiếng tố cáo trước công luận, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam mới thú nhận viêc bắt giữ ông Phạm Minh Hoàng vào ngày 9 tháng 9 vừa qua”. Ông nghĩ sao nếu dư luận cho rằng đây là một hành động chứng tỏ Việt Tân đã trúng bẫy của Hà Nội?

Ðỗ Hoàng Ðiềm đã trả lời: “Dạ thưa chúng tôi quan niệm như thế này, Hà Nội đã thường xuyên bắt giữ rất nhiều người và không bao giờ xét xử hoặc đem ra trước công luận là một thủ đoạn rất nguy hiểm, cách làm việc đó của họ rất tai hại … thành ra chúng tôi phải làm sao cho những người này được dư luận quốc tế biết tới.”

Quý độc giả và đồng hương nên nhớ, trước hết, dư luận đã biết rất sớm việc VC bắt giữ giáo sư Phạm Minh Hoàng, vì sau khi chồng bị bắt, bà Kiều Oanh đã báo động với truyền thông quốc ngoại, đâu phải đợi tới khi Web của Việt Tân lên tiếng??!!. Và qua lời của Ðỗ Hoàng Ðiềm ai cũng hiểu rằng: vì mục đích “làm sao cho những người này được dư luận quốc tế biết tới” mà Việt Tân “buộc lòng” phải nhận họ là đảng viên Việt Tân, dù họ có là đảng viên hay không. Ðây là cách gắp lửa bỏ tay người của đảng Việt Tân. Nói cách khác đây là cách toa rập với Việt Cộng để hại người quốc gia chống Cộng. Vì ai cũng biết, một khi là đảng viên của một đảng chính trị thì phải biết ai móc nối mình, hệ thống tổ chức của đảng, hoạt động với ai, tài liệu, tài chánh ra sao, đã làm gì v.v… Nếu một người không phải là đảng viên, dù có tra tấn đến chết, nạn nhân cũng không thể khai báo gì cả, vì họ hoàn toàn không biết. Như vậy, chẳng những Việt Tân giúp Việt Cộng có cớ để “hãm hại” các nhà đấu tranh, mà đây còn là cơ hội để dàn dựng một tổ chức Việt Tân được dư luận biết đến như một đảng chính trị đang hoạt động tại nước ngoài và có nhiều đảng viên hoạt động đấu tranh trong nước. Sau cùng, vì có sự xác nhận của Việt Tân nên sự can thiệp của quốc tế sẽ không hiệu quả bằng một người dân bình thường vì bị áp bức mà nói lên tiếng nói công đạo. Ðây là những gì mà Việt Tân giúp Việt Cộng trừng trị bất cứ ai chống đối chúng, vì “họ là đảng viên Việt Tân” một đảng mà VC gán cho là khủng bố, mặc dù họ có một hành vi “khủng bố” duy nhất là “khủng bố dổm”, liệng chất nổ không có ngòi nổ.

Ðỗ Hoàng Ðiềm là một người bình thường, không chậm trí, không bị bệnh tâm thần mà còn là một người trí thức, được giữ chức vụ lớn nhất đảng, không thể nào lại có những suy nghĩ và hành động của người điên, hay chậm trí như vậy. Hơn nữa, đây là chủ trương của đảng Việt Tân, nghĩa là đã được “Trung Ương” thông qua.

Bà Kiều Oanh, vợ giáo sư Phạm Minh Hoàng đã “khôn ngoan” hơn cả đảng Việt Tân khi không chấp nhận chồng mình là đảng viên Việt Tân. Chính những người đã từng là học trò của giáo sư Phạm Minh Hoàng xác nhận giáo sư chẳng những khuyên sinh viên lo học trước đã, không nên gia nhập đảng phái kẻo vấp lầm nhất là đảng Việt Tân. Ðiều này cho thấy sự độc ác tàn bạo của Ðỗ Hoàng Ðiểm nói riêng và đảng Việt Tân nói chung. Việt Tân đã vu oan cho giáo sư Phạm Minh Hoàng, giúp cho Việt Cộng có cớ giam cầm giáo sư lâu ngày “vì nhu cầu điều tra”. Và khi đưa ra tòa VC có cớ để buộc tội nặng nề nạn nhân. (Ba Cây Trúc: Sábg nay 30/9/2010, tờ báo Le Soir cho biết tin từ Hà Nội, VC sẽ đưa giáo sư Hoàng ra toà án với hình phạt từ 5 năm cấm cố đến tử hình!) Trong lịch sử chính trị, chưa ai ngu dại đến nỗi khai ra tổ chức của mình. Và chính tổ chức mà người đó gia nhập cũng phủ nhận để đối phương không thể buộc tội nạn nhân. Thế mà Việt Tân chủ trương “cấp chứng minh thư” cho bất kỳ ai bị VC bắt. Việt Tân đã lên án sẵn để VC dễ bề trừng trị đối lập.

Ðỗ Hoàng Ðiềm cho rằng VC khi tuyên án không căn cứ vào người có đảng hay không, như nữ luật sư Lê Thị Công Nhân là phát ngôn viên của đảng Thăng Tiến bị 3 năm tù trong khi nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa không nằm trong đảng phái lại bị 6 năm tù, vì vậy “Sau khi cân nhắc như tôi vừa nói lúc nãy thì tôi quyết định phải công bố sự liên hệ của 4 người này đối với đảng Việt Tân để chúng tôi có thể huy động sự đấu tranh một cách hữu hiệu hơn”. Ðây lại là một thứ ngụy biện man trá và dại dột nếu cho rằng Việt Tân là đảng chống Cộng. Không thể lấy 2 trường hợp cá biệt để “vu vạ” cho những nạn nhân của Việt Cộng là đảng viên của mình. Ðộc ác hơn nữa là dành công lao đấu tranh của họ để đảng mình “có thành tích”. Việt Tân đã chủ trương hợp tác và xây dựng với Việt Cộng (nếu VC cho phép) và bảo đảm sự tồn tại của Việt Cộng trên đất nước cho đến năm 2025, như vậy thì Việt Tân chiếm đoạt “thành tích” đấu tranh của người khác làm gì? Ðỗ Hoàng Ðiềm đã dấu đầu lòi đuôi, lạy ông con ở bụi này. Cho dù có đấu tranh thực sự đi nữa, cũng không nên lấy công lao của người khác làm thành tích của mình, nếu là người có liêm sỉ, có tư cách. Tiếc thay, Mặt Trận Hoàng Cơ Minh ngày trước, Việt Tân hôm nay, tập trung toàn những kẻ không tư cách và không liêm sỉ, vì nếu có tư cách và liêm sỉ họ không để lãnh tụ của họ chết 14 năm mới cho khai tử. Tàn bạo như vậy thì còn đâu là tư cách, còn đâu là liêm sỉ nữa?

Vấn đề dân oan là một vấn đề thuần túy xã hội, nguyên nhân là do cán bộ Việt Cộng tham nhũng, lạm dụng chức quyền để ăn cướp nhà đất ruộng vườn của đồng bào khiến họ phải đứng lên đấu tranh, nay Ðỗ Hoàng Ðiềm chứng nhận ông Nguyễn Thành Tâm, một “dân oan” là đảng viên Việt Tân, là chụp cái mũ chính trị cho dân oan để Việt Cộng thẳng tay đàn áp họ, vì họ muốn lật đổ chế độ chứ không phải vì bị ăn cướp mà khiếu nại. Nếu Ðỗ Hoàng Ðiềm điên thì có thể giải thích được, đằng này Ðỗ Hoàng Ðiềm và các lãnh tụ Việt Tân không điên, do đó, chỉ có thể giải thích là Việt Tân về hùa với VC để đàn áp dân chúng Việt Nam, để chính trị hóa vấn đề dân oan hay vấn đề VC ăn cướp của dân.

Trong câu hỏi chót, phóng viên Mặc Lâm đã bác bỏ luận điệu ngoan cố của Ðỗ Hoàng Ðiềm, vì những đảng mà Ðỗ Hoàng Ðiềm vừa nêu đều là những đảng đang hoạt động ở trong nước, tôn chỉ mục đích rõ ràng là bất bạo động. Còn đảng Việt Tân thì xuất phát từ hải ngoại, lại đã tạo được “thành tích khủng bố cuội”, liệng chất nổ ở ngoài cổng Tòa Lãnh Sự Việt Cộng mà lại không có ngòi nổ. Không ngờ, đây chính là dụng ý của Việt Tân, để Việt Cộng dựa vào đó lên án “cuội” Việt Tân là khủng bố, để những ai Việt Tân xác nhận là đảng viên của mình đều là những kẻ khủng bố. Khủng bố là một cái gì đáng ghê tởm, đáng lên án nặng nề. Ðó là dụng ý của 2 anh em Việt Tân và Việt Cộng để đàn áp dã man những ai đấu tranh chống lại Việt Cộng, dù họ không phải là kẻ khủng bố, dù họ không phải là đảng viên Việt Tân.

Một người tầm cỡ như Ðỗ Hoàng Ðiềm tất phải hiểu biết rằng trong khi bị địch bắt, họ có quyền tự do quyết định lời khai của họ, tùy theo trường hợp, hoàn cảnh và sự suy luận cá nhân. Ðằng này, Việt Tân tròng vào đầu họ một bản cáo trạng nặng nề là đảng viên Việt Tân, một đảng khủng bố. Việt Tân nói chung, Ðỗ Hoàng Ðiềm nói riêng phải bị luật pháp Hoa Kỳ trừng trị một khi các nạn nhân của chúng khiếu kiện.

Qua những thành tích của Việt Tân trong quá khứ cũng như những gì mà Việt Tân vu vạ cho các nhà đấu tranh ở trong nước, phải chăng chúng ta có thể kết luận Việt Tân chính là Việt Cộng??. Hơn bao giờ hết, đồng hương tị nạn Cộng Sản, nhất là đồng hương Nam Bắc California xin hãy đề cao cảnh giác, tránh những cạm bẫy của Việt Tân cũng là cạm bẫy của Việt Cộng.

Lê Văn Ấn



Friday, September 24, 2010

Mơ được gặp Chúa - Huy Nguyễn


Chào Bác giữa đêm,

Nhận meo Bác cả tháng rồi mà mãi đến nay Tèo mới phúc đáp được. Lý do chậm trể là lòng dạTèo đang cực kỳ hoang mang, trăm mối tơ vò trước “việc đạo” nhà Tèo xem ra đang có mòi “đổi mới tư duy” quy lụy “việc đời”xã hội chủ nghĩa. Tâm tư của Tèo lúc này ngẫm ra hao hao tâm tư tổng thống thiệu, “mất đất nước là mất tất cả”, việc nhà đạo cũng đang có mòi mất luôn, Tèo buồn quá chẳng còn muồn nói năng chi, chẳng buồn i-meo i-miếc chút nào nữa. Xin Bác lượng thứ.

Đang khi Satan tinh ranh nắm hết tình hình “các đấng”, thấu rõ tâm tư con chiên Tèo dao động, chộp thời cơ đến dụ dỗ Tèo bỏ đạo quách, đi theo nó cho rồi, Tèo may còn chút phúc đức ông bà được ơn Chúa Thánh Thần soi sáng, bổng nhớ lời hát “Bỏ Ngài con biết theo ai”.

“Ngài” đây là Đức Chúa Trời mà các vị từng nằm úp mặt xuống trước cung thánh nhà thờ thề thốt khi nhận thiên chức “ngôn sứ” của Ngài, các vị mà Tèo đã gửi trọn niềm tin tưởng bấy lâu, nay chẳng chịu ngôn lời nào trước bao cảnh lầm than của muôn dân, dân “bên đạo” lẫn dân “bên đời”, đang cam chịu bao oan trái dưới bạo quyền đầy mưu ma chước qủy gian tham và tàn ác.Trông mong vào các vị “thay mặt Chúa” lên tiếng hoài mãi thì chỉ thấy các đấng cứ thin thít, đến khi bị đàn chiên hoạch họe, các vị lại dỡ trò “lên tiếng hay không lên tiếng” nhằm biện hộ “chủ trương lớn” tiếp tục ngậm miệng, Tèo muốn gào lên, Chúa đâu rồi?

Quả là Chúa lòng lành vô cùng và thông hết mọi sự nên đêm qua Ngài đã hiện ra với Tèo. Chính xác, phải nói là Tèo được diễm phúc gặp Chúa trong mơ. (Chứ sức mấy, hơi đâu Chúa lại hiện ra với tên tội lỗi đầy mình, nhơ nhuốc lấm lem thuộc “diện”.. Cu Tèo này)’. Đêm qua Tèo mơ gặp Chúa Trời”. Nhờ vậy mà Tèo như được phục sinh, lấy lại tinh thần, leo lên mạng reply meo Bác .

“Cái thằng Tèo này, hết mơ gặp bác Obama nay lại mơ gặp Chúa, mà chẳng khi nào chịu mơ gặp Bác Hồ”. Tèo đoán thế nào Bác cũng ghen, cũng trách, nhưng biết làm sao được. Nói thật thì mất lòng Bác: lúc xưa Tèo hát là hát vậy chứ lòng nào có dám mơ tưởng gì gặp bác, vì cả ông bà nội lẫn ông bà ngoại mỗi lần nghe Tèo nghêu ngao “đêm qua em mơ gặp bác Hồ” là các ngài mắng Tèo như tát nước vào mặt. Nào là “mày mà đi theo cái thằng già khốn nạn ấy thì ra khỏi nhà này”, nào là “bà dì mày nuôi chúng làm cách mạng thành công là chúng nó cắt mạng bà dì mày liền tù tì, còn ngồi đó mà mơ gặp bác ...” vân và vân vân ...

Kể chuyện Chúa hiện ra với Tèo cho Bác phải chăng là trò vô duyên như đem đàn gảy tai trâu , hay thậm chí tựa việc khuơ khuơ Thánh Giá trước mặt quỷ? Không đâu. Tèo tin chắc như bắp là hôm nay Bác, do thấm đòn kách mệnh, đang thiết tha ơn cứu độ lắm, và lại, Tèo nghe thiên hạ đồn rằng, lúc sắp sửa “đi gặp cụ Mác cụ Lê”, Bác cũng đã từng năn nỉ các chú bu quanh, (mà tâm địa hầu hết các chú ấy đang “vòng ngoài bảy chữ” giả đò khóc thương Bác, song le “vòng trong tám nghề” lại thực tình mong bác chóng đi), cho Bác được gặp Đức cha Trịnh như Khuê. Thôi, biết Bác đang sốt ruột muốn nghe, à quên, đọc chuyện Đêm Qua Tèo Mơ Gặp Chúa, Tèo kể ngay đâỵ

Không như lần Tèo mơ gặp bác Obama, chỉ thấy hai hòn bi và một cái bàn chải trắng xóa giữa đêm đen, làm Tèo hú hồn, Chúa đến với Tèo trong hào quang rực rỡ, mặt mày sáng láng oai phong mà nhân từ, Tèo nhận ra Chúa ngay, chứ không phải chờ nghe kiểu “I am Obama, The President of the US”. Chúa rõ ràng như vậy mà Ngài còn chìa hai bàn tay có dấu đinh cho Tèo xem. Thấy Tèo run lẩy bẩy lập cập, Ngài mỉm môi thật là duyên, rồi phán, ”Con đừng sợ, Ta xuống đây đêm nay để an ủi con đang thất vọng não nề với nhưng kẻ Ta đã sai đi”. Tèo chỉ biết “Lạy Chúa tôi, lạy Chúa tôi!”. Lâu nay Tèo phàn nàn sao Chúa cứ để mặc các đấng ”Chúa chọn” thế này thế nọ mà không ra tay gì ráo; vậy mà nay được Chúa đích thân hiển hiện trước mặt, Tèo lại hồn viá lên mây. Nhưng mà nếu Tèo có nói được cũng bằng thừa, Chúa đã thông hết mọi sự trong lòng Tèo. Chúa phán:

“Con yên tâm. Ta hiểu, trước những chuyện tày trời như Khâm Sứ, Thái Hà, Tam Toà, Đồng Chiêm, Cồn Dầu, TGM Ngô Quang Kiệt phải rời toà TGM, Đại Hội Dân Chúa mà có người gọi là ĐH Giết Chúa, Cha xứ Vườn Xoài. Linh mục Quốc Doanh, Giám mục Bịt miệng, Tiến lên Hồng Binh, Kiệu Đức Mẹ đứng chung với già Hồ, linh mục bị đánh đập, giáo dân bị hành hung tù đày, có kẻ mất mạng; khắp nước thì oan kiên chồng chất, đạo đức suy đồi, giáo dục xuống cấp, học đường biến thành cái chợ mua bán bằng cấp, chùa chiền thì bị tà quyền giả dạng “quần chúng tự phát” dở trò cồn đồ với ni sư, tu sinh như vụ Chùa Bát Nhã, kể ra bao giờ cho hết ... mà các người thay mặt Ta chẳng những không hé môi lên tiếng bênh vực kẻ bị áp bức, chống lại bất công xã hội, lên án những việc làm xấu xa, trái lại có khi còn tỏ thái độ toa rập với quyền lực thế gian, không chỉ mình con, mà hầu hết đoàn chiên ta thất vọng buồn nản khi nhìn về Giáo Hội”.

Nghe Chúa thao thao một mạch, Tèo phấn khởi quá đâm ra nhanh nhẩu đoảng: ”Chúa không bị tường lửa hay đám CAM của tướng VC Vũ Hải Triều tặc tin à ?”, mà quên mất Chúa quyền năng từ trời cao mà vẫn thấy rõ cả phần dưới bụng con kiến đen nằm dưới cục đá đen trong một đêm trời tối đen ( Tèo xin mượn lời cố LM. Trần Thanh Ngoạn giảng ở nhà thờ chánh tòa Banmêthuột thập niên 60 của thế kỷ trước) đâu cần lên mạng như bác cháu ta lên mạng lâu nay. May nhờ Chúa chẳng chấp nhất gì nên chỉ nhìn Tèo cười khẩy rồi phán tiếp:

“Ta cũng biết con có đức tin khá vào đạo Chúa, chứ không thì con đã bỏ đạo lâu rồi khi con bị những kẻ dám nhân danh Ta mà làm việc ám muội toan hại chính đời con; đặc biệt hơn nữa là trước cách hành xử hiện tại của những người đang cầm đầu giáo hội ta trên mãnh đất đau khổ Việt Nam của con. Có được niềm tin vào Ta như thế thì con cứ bình tâm tin rằng, mọi việc đang xảy ra đều do ý Ta cả đó con à!

“Con nhớ lại đi, năm 1974, sau Hiệp Định Paris, Miền Nam có cha Chân Tín viết trên nguyêt san Đối Diện bài “Miền Bắc 20 Năm Xây Dựng XHCN” với luận điệu ca ngợi CS khiến con tức giận, nhưng chính khi bọn linh mục quốc doanh lũng đoạn hàng giáo phẩm nhằm hủy bỏ chuyện Giáo Hội phong thánh cho 117 vị tử đạo VN, cha Tín đã lên tiếng bênh vực mạnh mẽ quyết định của Tòa Thánh hơn cả hàng giám mục”. Tất cả chỉ là cái roi như cái roi chủ nghĩa CS chính ta sinh ra để vừa trừng phạt vừa cho sáng mắt ra loài người tội lỗi u mê. Trái đất con ở đang vào giai đoạn vàng thau lẫn lộn mà thau lắm hơn vàng; Giáo Hội Công Giáo VN lúc này lại càng cần phải thanh tẩy ưu tiên hàng đầu.

“Ta dạy con như thế không phải để con xem tình trạng hiện tại là do ý Chúa để rồi bắt chước ngậm miệng. Ta rất hài lòng thấy gã Hatka vẽ lại Ta trong bữa Tiệc Ly mắt lườm tên Giu Đa thời nay đó con .

“Ngày xửa ngày xưa, quân Giu Dêu vì lầm mà đóng đanh ta một lần, nay kẻ tự hào thông thạo Thánh Kinh, đã biết rõ Ta lại đóng đánh Ta nhiều lần, chẳng hạn như linh mục đêm đêm mò vợ mà sáng sáng dang tay “Chúa ở cùng anh chị em” rồi truyền phép thánh của Ta, như đám linh mục quốc doanh do Huỳnh Công Minh cầm đầu xua đuổi môn đệ đích thực của ta Giám mục Nguyễn Văn Thuận năm 1975 nay lại bày trò tuyên dương chính ngài trong “thánh lễ” trông rất là “hoành tráng” có mời đại diện bạo quyền đến dự. Lại còn trò “Đại Hội Dân Chúa” mà thực ra là Đại Hội Giết Chúa khi người tổ chức lại loại trừ chính anh em mình, như Dòng CCT, Dòng Đồng Công là những nơi dám lên tiếng bênh vực kẻ bị áp bức, chống điều gian ác .Ta đớn đau dường nào.” ..

Nghe đến đây, Tèo thương Chúa quá, khóc rống lên, Tèo phu nhân giật mình thức giấc, kéo vai Tèo, “anh anh”.

Tỉnh giấc Mơ Được Gặp Chúa, Tèo lấy lại được niềm tin tưởng chừng đang vụt mất. Tèo hứa sẽ góp bàn tay thương tích ốm o tiếp sức với mọi người quét rác rưởi khỏi nhà Chúa.

Chào tạm biệt Bác,

Cu Tèo


Thursday, September 23, 2010

VIỆT TÂN THÌ Ở ÐÂU CŨNG THẾ! - Lê Văn Ấn

Lê Văn Ấn

Mỗi khi đề cập đến Việt Tân là người ta nghĩ đến mấy chữ “mập mờ đánh lận con đen”. Cái mập mờ quan trọng bậc nhất của đảng Việt Tân là sự liên hệ giữa đảng Cộng Sản và đảng Việt Tân, nó như một mớ bòng bong không biết đâu mà gỡ. Ngay cả những điều Việt Tân đã viết ra giấy đã tuyên bố chính thức nhưng đến khi mặt giáp mặt và được hỏi tại diện tiền, Việt Tân cũng cắt nghĩa rất “lăn ba vi bộ”. Tuy vậy, những điều cốt lõi của Việt Tân được viết ra giấy và những việc Việt Tân làm tạo thành bộ mặt thật của Việt Tân không thể chối cãi. “Việt Tân ở đâu cũng thế”, ở thời điểm nào cũng vậy, ở Vương Quốc Bỉ trong vụ Hội Chuyên Gia Việt Nam mạo danh Cộng Ðồng Người Việt tị nạn Cộng Sản để “nhảy vào họng” Cộng Ðồng Việt Nam tại đây, dành quyền lập Bia Tri Ân và Cảm Tạ Vương Quốc Bỉ đã đón tiếp người Việt Nam tị nạn Cộng Sản 35 năm qua, đến vụ Việt Tân đang dồn mọi nỗ lực gây xáo trộn trong Cộng Ðồng Việt Nam tại San Jose để len lỏi vào nắm chính quyền. Cũng như vụ Những cái lồng đèn với biểu tượng Việt Cộng và lời của tên Hồ Chí Minh “Vì các cháu thiếu nhi, toàn dân ta kháng chiến.”. Một trăm vụ lợi dụng kiểu tu hú đều bị người Việt tị nạn Cộng Sản phanh phui cả trăm vụ, nhưng hai yếu tố quan trọng đã giúp cho Việt Tân thành công: đó là sự lỳ lợm của Việt Tân“tính hời hợt và hay quên” của người Quốc Gia chống Cộng, khiến cho Việt Tân vẫn bày trò và vẫn thành công.

Sự liên hệ anh em giữa Việt Tân và Việt Cộng rõ ràng trên giấy trắng mực đen, thế mà nhiều người nghe đó rồi bỏ đó, để mỗi khi có vụ lường gạt của Việt Tân mới đưa ra “bàn thảo” lại thì đã quá muộn.

Liên hệ Việt Tân và Việt Cộng ra sao?

Tài liệu có tựa đề “Giải pháp xây dựng Dân chủ cho Việt Nam” của đảng Việt Tân có đoạn liên hệ đến đảng Cộng Sản, tài liệu này ghi nguyên văn như sau: "Vai trò của các thành phần dân tộc trong tiến trình chuyển hóa dân chủ:

- Lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam,
- Những đảng viên tiến bộ trong đảng Cộng Sản Việt Nam,
- Những lực lượng dân tộc, dân chủ,
- Ðồng bào trong nước,
- Ðồng bào ngoài nước”

Trong 5 thành phần này, lãnh đạo đảng Cộng Sản và những đảng viên tiến bộ trong đảng Cộng Sản chiếm 2/5. Riêng “đồng bào ngoài nước” thì một tài liệu khác xác nhận “khi cần thì hy sinh 3 triệu đồng bào ngoài nước để chỉ chọn đồng bào trong nước!”. Chưa hết, cái gọi là “Tiến trình Dân chủ” của Việt Tân được chỉ thị rằng phải “kêu gọi đảng Cộng Sản Việt Nam chấp nhận tiến trình dân chủ”. Nói cách khác là xin phép Cộng Sản để Việt Tân đội lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam “những đảng viên Cộng Sản tiến bộ” lên đầu để phục vụ, còn 3 triệu người Việt ở hải ngoại khi cần là hy sinh không tiếc nuối, không gớm tay.

Lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam từ trước tới nay chỉ phục vụ cho ngoại bang, những ngày gần đây, lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam dâng đất, dâng biển cho Trung Cộng, tự đặt mình làm tôi tớ Trung Cộng, toàn dân đang trông mong một sự lật đổ thì đảng Việt Tân vẫn khư khư giữ bọn lãnh đạo này trên đầu để phục vụ, không có văn bản nào “mời” bọn lãnh đạo xuống. Ðáng tiếc cho dân tộc Việt Nam đã có đảng Cộng Sản, lại còn bồi thêm Ðảng Việt Tân. Ðiều nguy hiểm nhất là Việt Tân coi người Việt hải ngoại khi cần thì hy sinh, thế mà người Việt hải ngoại vẫn cắm đầu, cắm cổ nghe theo Việt Tân hay không chống đối Việt Tân một cách tích cực khi chúng dở trò lợi dụng.

Gần đây, vì nhu cầu công tác, đảng Việt Tân đã “tách làm 2” bên “chính thống” và bên “chệch hướng”. Nhưng qua những sự kiện xảy ra tại Vương Quốc Bỉ trong những ngày đầu của tháng 9 năm 2010 do Hội Chuyên Gia, một hội ngoại vi của Việt Tân, cũng như bài báo của bác sĩ Trần Xuân Ninh một lãnh tụ Việt Tân “chính cống”, người ta ngao ngán mà thấy rằng chệch hướng hay chính thống chỉ là bề ngoài, bề trong cũng như nhau và vẫn khắng khít với nhau. Bằng chứng là trong một tài liệu khác Việt Tân xác nhận chấp nhận chế độ Việt Cộng sẽ tồn tại cho đến năm 2025. Khắng khít như vậy thử hỏi chuyện Việt Cộng công khai lên án Việt Tân là bọn khủng bố, Việt Tân thì vội vàng công nhận bất kỳ ai ở trong nước bị VC bắt đều là “đảng viên Việt Tân”, để Việt Cộng tha hồ muốn kết án họ cách nào cũng được.

Sự kiện Hội Chuyên Gia của Việt Tân “phỗng tay trên” toàn thể người Việt tị nạn Cộng Sản trong vụ lập bia Tri Ân và Cảm Tạ Vương Quốc Bỉ. Ðây là một sự kiện mới toanh, đang xảy ra tại Bỉ, xin thuật lại đầu đuôi để đồng hương tị nạn Cộng Sản “nắm” vững và “thấm thía” cái truyền thống Mặt Trận lúc trước và Việt Tân sau này:

Cách đây 5 năm, Cộng Ðồng Tị Nạn Cộng Sản Việt Nam tại Vương Quốc Bỉ gồm nhiều hội đoàn (khoảng 9, 10 Hội đoàn, trong đó có Hội Chuyên Gia của Việt Tân) đã đưa ra dự án lập Bia “Cảm Tạ và Tri Ân Vương Quốc Bỉ” đã giúp đỡ người Việt định cư ở Vương quốc này. Công việc đang tiến hành thì đùng một cái, các đoàn thể nhận được một thư thông báo của Hội Chuyên Gia, thông báo rằng Hội Chuyên Gia đã xin giấy phép và địa điểm là trong thành phố Bruxelles, bia đã điêu khắc và kiểu mẫu đã được vẽ, các hội đoàn chỉ việc chia nhau đóng góp 7 ngàn euros. Các hội đoàn đã họp lại và phản đối, vì Hội Chuyên Gia đã phỗng tay trên mọi người. Cái quan trọng và nguy hiểm cho toàn thể đồng hương tị nạn Cộng Sản tại Vương Quốc Bỉ là không biết trên tấm bia đó vẽ những gì, viết những gì, có lợi cho Việt Cộng hay không. Hội Chuyên Gia Việt Tân chỉ yêu cầu các đoàn thể đóng tiền. Trong cuộc họp của tất cả các hội đoàn tại Vương Quốc Bỉ ngày 11.9.2010, để bàn thảo vấn đề này thì Hội Chuyên Gia không đến! Hội đoàn nào cũng phản đối cách làm việc độc đoán của Hội Chuyên Gia, nhưng qua biên bản cuộc họp, mọi người không đưa ra được một quyết định tích cực nào. Ðó là khuyết điểm tiêu cực và mau quên của người Việt tị nạn Cộng Sản chẳng những ở Vương Quốc Bỉ mà các nơi khác cũng vậy. Đó là yếu tố quan trọng giúp Việt Tân phục vụ Việt Cộng một cách hữu hiệu!

Ðiều hèn hạ của Việt Tân mà bất cứ người nào cũng không thể chấp nhận được, đó là Việt Tân đã lợi dụng cuộc vui của trẻ em ngày Tết Trung Thu để tuyên truyền cho Việt Cộng. Chuyện xảy ra đã lâu, từ ngày 24.9.1999 tại Houston, Texas. một màn “đánh lận con đen” của Việt Tân bằng cách lén phát lồng đèn Trung Thu mà nhiều người cho rằng do Việt Cộng sản xuất: tất cả “thiếu nhi” đều đội nón cối, đi chân đất, mặt trăng màu đỏ cam, và lồng đèn nào cũng có câu nói mà cán bộ VC thường cho là của “Bác Hồ” của chúng nói: "Vì các cháu thiếu nhi, toàn dân ta kháng chiến”. Sau một hồi chối quanh, chối quẩn, Việt Tân phải ra thông báo thú nhận đó là lồng đèn do chúng phát ra. Vụ việc này thực là đê hèn, nhưng đối với Việt Tân cũng như Việt Cộng, chúng luôn chủ trương “cứu cánh biện minh cho phương tiện”. Chúng ta đọc “lời bình” của một trong hầu hết báo chí tại Houston lên án Việt Tân hay Việt Cộng như sau: "Có rất nhiều vấn đề phức tạp quanh vụ chiếc lồng đèn, nhưng có điều đáng nói là bọn Cộng Sản quá lộng hành khi thực hiện công tác này…”. Việt Tân đã ra thông cáo chính thức công nhận chính bọn chúng đã phân phát loại lồng đèn “kiểu Việt Cộng” đó. Như vậy có phải Việt Tân và Việt Cộng là một không?

Tại San Jose này, Việt Tân cũng đang lợi dụng LÐCT và một vài “cựu” thành viên Mặt Trận hay Việt Tân như Huỳnh Lương Thiện để đánh phá cộng đồng người Việt tị nạn Cộng Sản tại đây. “Cứu cánh biện minh cho phương tiện”. Cứu cánh của Huỳnh Lương Thiện là gây xáo trộn tối đa cho cộng đồng người Việt tại San Jose để lên án Ban Ðại Diện Cộng Ðồng mà chính xác là ông Nguyễn Ngọc Tiên với mục đích thay ông Tiên bằng người của chúng như những nơi khác đã làm và đã thành công, còn phương tiện là gây cảnh máu đổ đầu rơi, tù tội cho những thành phần Quốc Gia chống Cộng. Từ 2 tuần nay, khi báo Tiếng Dân vạch rõ âm mưu đen tối xấu xa của Huỳnh Lương Thiện, có nhiều đồng hương đã “giựt mình” vì họ đang “ôm cọp mà ngủ”. Chúng tôi cũng vạch rõ “ủng hộ ứng cử viên Minh Dương chỉ là chiêu bài”, vì chúng cốt ý binh vực Hồ Phương theo chủ trương của Việt Cộng từ trước khi chuyện ứng cử, bầu cử chưa xảy ra. Nói cách khác là âm mưu phá hoại cộng đồng mới chính là chủ trương của chúng.

Ðiều đáng chú ý và cũng là yếu tố để nhận diện Việt Tân mỗi khi có những sự kiện bất thường xảy ra trong cộng đồng là luôn luôn binh vực Việt Cộng hay làm lợi cho Việt Cộng bằng cách tuyên truyền – nhưng luôn luôn núp dưới danh nghĩa người quốc gia. Suốt mấy tháng trời, Việt Tân San Jose đã tích cực binh vực và ủng hộ Madison Nguyễn trong vụ recall, vì trước đó, Madison Nguyễn đã công khai tuyên bố y thị chống tên Little Saigon chỉ vì nó có nghĩa chống Cộng.

Việt Tân ở đâu cũng giống nhau, thời nào cũng một chủ trương ủng hộ Việt Cộng.

Lê Văn Ấn