Tuesday, September 14, 2010

Lời Vàng Ngọc Của Mục Tử Chân Chính

    Lời Vàng Ngọc Của Mục Tử Chân Chính Ban cho các cháu Nhi Đồng Quàng khăn Đỏ choét (Đồng tặng các LM Phan khắc Từ (Liên Béo), Huỳnh công Minh, Vương đình Bích, Thiện Cẩm, Nguyễn tấn Khóa…)
    Con hãy ráng, đảng bảo gì làm nấy!
    Bảo con quỳ, hãy quỳ rất nghiêm trang
    Bảo hoan hô bác đảng, hãy hô vang
    Bảo quỳ mọp trước lăng, quỳ nghiêm chỉnh!

    Bảo làm theo gương đạo đức là chính
    Gương cách mạng mùa Thu của bác Hồ
    Hễ mai sau khôn lớn có thể vồ
    Nhà, đất dân miễn là thành cán lớn!

    Tiền bạc nhiều gửi con ra ngoại quốc …
    Cho du học dù tốn bộn đô-la
    Con con rửa tiền, tậu đủ thứ xe, nhà
    Nhớ qua Mỹ, chớ vào Nga, Trung quốc!

    Ức hiếp dân, đánh, bỏ tù, lăng nhụ c…
    Giết chết tươi như anh Nguyễn thành Năm
    Thủ tiêu dân chớ ngần ngại, trở trăn
    Chính sách bác là muôn đời không đổi!

    Muốn làm lớn, chịu khó lòn, đừng vội!
    Như cha đây, Đại chủng viện đã qua
    Ráng bề ngoài, rồi lâu cũng thành cha
    Thêm một bước đảng cho làm Đức Giám …

    Đức Vít-vồ người giáo dân rất … ngán
    Ngài bảo sao tín hữu phải nghe theo
    Rước tượng Chệt Hồ cũng đừng có mè nheo
    Trên Đức Mẹ, còn dưới sàn là bác …

    Có đảng quy - Đừng bao giờ làm khác
    Dù Đức cha Đà lẽng hay Hải phòng
    Cố chu toàn nhiệm vụ đảng cho xong
    Sẽ phú quí và vinh hoa, sung sướng!

    Hãy coi cha, một con người cao thượng
    Chết mặc ai, cha cứ lễ … cha làm
    Mặc cho người dị nghị tính tham lam
    Dù chó câm, cha hài lòng lắm nhé!

    Hãy cố lên rồi đời con cũng thế
    Cứ làm cha, làm Đức Giám, tốt thôi!
    Cứ “à uôm” gậy mũ, chẳng lôi thôi *
    Miếng đỉnh chung bác cho, tha hồ hưởng!

    Cha chỉ cần sao cuộc đời sung sướng
    Ăn ngon, mặc đẹp, mặt mũi phương phi
    Máy lạnh xài, người phục vụ quá đi
    Ôi đảng bác đã ban cha tận hưởng!

    Câm cũng được! Miễn làm sao sung sướng!
    SAO Y TẠI CỒN DẦU, ĐÀ LẼNG
    VÀ THỦ ĐÔ HÀ LỘI NGÀN LĂM
    THĂNG NONG RẤT SÚC VẬT,

    à quên, xin nỗi …VĂN VẬT.


    13-9-2010
    Phụng Sao

    Bút Xuân Trần Công Tử
*à uôm: đóng kịch cho qua chuyện

Việt Nam KHÔNG CẦN các anh làm từ thiện

    VIỆT NAM ĐÂU CẦN CÁC ANH LÀM TỪ THIỆN !
3G Mackeno

Mọi người đều biết triệu phú USD ở Việt Nam nhiều hơn triệu phú trong Cộng đồng người Việt Hải ngoại. Hôm nay, tiền thu lợi hàng năm đã có:

500.000 Việt Kiều về nước & mỗi người mang theo trung bình 2.000USD = 10 tỷ đô la Mỹ.
Người Việt hải ngoại gửi về nước 8 tỷ Mỹ kim thống kê được, nếu kể thêm số không thống kê được ít nhất 2 tỷ nữa, chúng ta có con số tròn 10 tỷ Mỹ kim.- Mỗi năm Việt Nam nhận các khoản viện trợ nước ngoài và LHQ trên 3 tỷ Mỹ kim. Tổng cộng gần 25 tỷ đô la.

Miền Nam Việt Nam (MNVN) trước 1975, không có sản xuất quan trọng, không mỏ dầu, chỉ nhận trung bình 700 triệu Mỹ kim một năm nuôi 17 triệu người và gồng gánh bộ máy chiến tranh.
Trung bình 42USD/người /năm.
    Thế nhưng, MNVN là con rồng Đông Nam Á.

    Trường học MNVN từ mẫu giáo đến Đại học đều được hưởng quy chế miễn học phí.

    Người bệnh vào bệnh viện từ xã phường đến trung ương đều được miễn phí.

    Thiên tai năm nào cũng có nhưng cả nước đùm bọc lấy nhau. MNVN không cần ngửa tay xin tiền ngoại quốc.
Ngày nay không cần làm gì mỗi năm Việt Nam vẫn nhận đều khoảng 25 tỷ đô la. Tính trung bình 287USD/người /năm.

Thế nhưng học sinh mẫu giáo đến đại học đều đóng học phí cắt cổ.

Bệnh viện từ xã đến trung ương đều thu lệ phí rất cao. Dù cấp cứu, không tiền không được nhập viện.

Từ 1989 đến nay đã 20 năm nay, VN vẫn lẽo đẽo phía sau các quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á. Tụt hậu 35 năm so với VNCH năm 1975.

Việt Nam ngày nay ở vào thời đại WTO, thời đại mở cửa, không còn là thời đại thời bao cấp, ngăn sông cấm chợ thuở trước 1989. Trước 1989 việc cứu trợ thiên tai tại VN là việc cần. Sau thời đại mở cửa 20 năm nay, VN phát triển vượt bực. Những người về VN đều thấy việc hàng quán đầy đường, người xe kín lối, nhà chọc trời đầy dẫy, tất cả các nhà hàng đều đông nghẹt, khách sạn giá quốc tế, địa ốc ngang tầm hay mắc hơn cả Tokyo, Sydney, Whasington DC, ....

Mọi người đều biết triệu phú USD ở Việt Nam nhiều hơn triệu phú trong Cộng đồng người Việt Hải ngoại.

Số tiền trong nước đổ ra nước ngoài mỗi năm rất lớn đều tuôn vào các ngân hàng và các trương mục tư bản đỏ.

Do vậy việc cứu trợ và từ thiện Việt Nam đã đến lúc cần được xét lại một cách đúng mức.
    Giúp đỡ thương phế binh VNCH bị bỏ rơi tại VN là cần.

    Giúp đỡ những cơn bệnh hiểm nghèo VN không có phương tiện chữa trị là không thể bỏ.

    Giúp đỡ những trường hợp cá biệt là cần.

    Giúp đỡ những nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân và dân quyền là không thể thiếu.
Tuy nhiên việc tổ chức thành những phong trào rầm rộ dưới hình thức từ thiện mang tiền về nước cống nạp cho CSVN là chuyện phải chống vì vi phạm luật lệ VN và không phục vụ lợi ích đích thực của cộng đồng hải ngoại. Luật lệ CHXHVN ghi rõ không tổ chức nào trong nước và ngoài được phân phối tiền cứu trợ tại Việt Nam ngoại trừ cơ quan Cứu trợ có thẩm quyền từ Trung Ương tới địa phương do Mặt Trận Tổ quốc lãnh đạo (Thông tư số 72/2008/TT-BTC của Bộ Tài chính & Nghị định số 64/2008/NĐ-CP ngày 14/05/2008 của Chính phủ). Những tổ chức vận động lạc quyên hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn mà nói rằng có thể mang về mua quà cứu trợ trao tận tay nạn nhân hết số tiền này, đó là vấn đề cần đưọc các tổ chức khác nhau trong Cộng đồng Người Việt Hải Ngoại nghiên cứu và tìm hiểu thích đáng.

Thay vì mang tiền về! Chúng ta chỉ giải quyết ngọn mà không giải quyết gốc.

Tại sao chúng ta không vận động chính phủ, vận động các nhà hảo tâm, vận động các nhà tư bản đỏ trong nước để họ tự đùm bọc giúp đỡ nhau?

Tại sao không vận động chính phủ tổ chức cứu trợ đúng mức cho nạn nhân trong nước?
Việc cứu trợ có thể giải quyết thỏa đáng bằng quy hoạch của chính phủ chứ không bằng các vận động ồn ào bòn rút của cải hải ngoại. VN trước 1975 không cần xin hải ngoại như hiện nay để giải quyết thiên tai, thế nhưng người dân vẫn no ấm và “phồn vinh giả tạo”.

35 năm qua chúng ta chưa làm tròn trách nhiệm của chúng ta đối với đồng bào ruột thịt của mình tại hải ngoại và cho tổ quốc mới của chúng ta.

Đừng nên quá ôm đồm. Cộng đồng VN hải ngoại còn nhiều người “mù vi tính”. VN sắp sang giai đoạn xoá mù vi tính.

Cộng đồng VN hải ngoại chưa dám mơ mọi người tốt nghiệp cử nhân. VN đã tính chuyện mọi nhân viên Bộ Sở trung ương từ quét dọn trở lên phải đạt bằng Tiến Sĩ.

Cộng đồng VN hải ngoại đang trên đà tụt hậu so với sự tiến bộ vượt bực trong nước. Chúng ta đã giúp VN từ 1975 đến nay.

35 năm cũng đã quá tròn tình nghĩa đối với người đã đưa tiễn chúng ta khi ra đi bằng đại liên trực xạ và trìu mến gọi ta bằng “ngụy quân, ngụy quyền, ham mê bơ thừa sữa cặn của đế quốc, chây lười lao động, vượt biên phản quốc, ...”

Đã qua thời 20 năm mở cửa (1989 – 2010).

Chúng ta đã làm đủ mọi thứ cho Việt Nam.

Xây cầu. Cất trường. Nuôi dạy trẻ mồ côi. Nuôi dưỡng người tàn tật. Giúp đỡ người nghèo, người bệnh. Xây chùa, nhà thờ, …

Thời gian 35 năm qua Bộ Thương Binh Xã hội VN đã báo cáo nhiều thành tích tốt mà không cần động đến móng tay và không cần quan tâm chăm sóc phúc lợi người dân trong nước vì ... mọi thứ đã có “bò sữa” hải ngoại chăm lo. Thời gian qua đảng Cộng Sản Việt Nam bồi dưỡng sức mình tung Nghị Quyết 36, cán bộ, đảng viên, tu sĩ vào Cộng đồng hải ngoại (CĐHN) để rồi ngày nay CĐHN đang dần dần tan ra từng mảnh. Đổi khách thành chủ. CSVN đang dần nắm ưu thế trong nhiều lãnh vực tại căn cứ địa vững chắc của chúng ta.

Nếu không khéo, chỉ mươi năm sau, chúng ta không còn con đường để vượt biên lần thứ hai!
Nhìn chung, theo quan điểm những nhà “pro-VietNam” hiện chúng ta còn hai việc lớn chúng ta chưa làm.

Một là dồn sức hải ngoại về VN, mỗi ngày hốt rác từ Bắc vào Nam để tư bản đỏ và cán bộ đảng viên mỗi chiều bia rượu cho thơm miệng.

Hai là tiếp tay nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam dâng nốt mảnh đất còn lại cho Hán triều để tổ quốc Việt Nam thêm một lần nữa nghìn năm nô lệ giặc Tàu.

35 năm qua đã đủ dài để chúng ta nên nhìn lại, phản tỉnh.

Chúng ta không nên ôm đồm làm thay mà cần giao trách nhiệm chăm sóc phúc lợi xã hội trong nước cho Đảng và Chính phủ “bách chiến bách thắng” của Việt Nam làm tròn sứ mạng của mình đối với đất nước và dân tộc mà họ muốn dành độc quyền cai trị.

Chúng ta cần làm tốt hơn vai trò đòn bẩy để giúp VN tiến nhanh tiến mạnh trên con đường mở cửa, hội nhập WTO và hội nhập trào lưu tự do - dân chủ - nhân quyền đang rộ nở trên mọi ngỏ ngách của địa cầu ngõ hầu cứu thoát Việt Nam một tai họa nghìn năm bắc thuộc lần thứ hai và chúng ta cũng không phải vượt biên thêm một lần nữa từ hải ngoại.

3G Macken

Sunday, September 12, 2010

Cảm nghĩ sau khi xem đoạn quảng cáo phim "LÝ CÔNG UẨN - ĐƯỜNG TỚI THÀNH THĂNG LONG" - GS Nguyễn Đăng Hưng (Liège)


    ..... Trời ! Ai có thể ngờ Việt Nam ngày nay có thể như vậy!
    Đậm đà bản sắc dân tộc mà như thế ư?

“Mới xem qua thôi mà tôi đã thấy hãi, nếu không nói kinh hoàng!

Từ trang phục cho đến cảnh quan, từ áo mão cho đến búi tóc, hình ảnh toát ra cho ta thấy:

Đây là một phim Trung Quốc, chẳng khác gì những phim lịch sử Trung Quốc khác mà đông đảo người Việt Nam quen xem.

Lời bình nhắc nhở diễn viên là người Việt Nam nhưng bất cứ ai chưa thấy họ trên phim Việt Nam đều nghĩ ngay họ là người Tàu, chỉ trừ cô gái và chiếc áo tứ thân. Đậm đà bản sắc dân tộc mà như thế ư?”
. GS Nguyễn Đăng Hưng


Chi tiết nhỏ này không thể cứu vãn được tính bao trùm của bản sắc Trung Quốc!
    Trời ! Ai có thể ngờ Việt Nam ngày nay có thể như vậy!
    Đậm đà bản sắc dân tộc mà như thế ư?
Vì thiếu kỹ thuật, thiếu điều kiện, thiếu tài năng (hay không muốn người thật tài thực hiện!), ai đó đã chọn giải pháp dễ dãi nhờ đến “Công ty Cổ phần Truyền thông Trường Thành”, một cái tên gợi ý rất rõ: đây là sản phẩm của Trung Quốc!

Than ôi, người ta vô tình (hay cố ý ai biết!), đang dẫn dắt dân Việt chúng ta tiến nhanh tiến mạnh đến bóng đêm của ngàn năm lệ thuộc!

Chúng ta đang thấy nhan nhản ngày nay văn hóa Thăng Long cổ kính, trong sáng, thanh lịch ngày càng phai nhạt.

Chúng ta than trách tại sao người lo bảo tồn văn hóa không thể hiện nét văn hóa cần thiết. Sơn phết màu mè, pha trộn, giả cổ là phổ biến.

Chỉ có mấy phút hình ảnh thôi mà những điều nhiều các nhà văn hóa đích thực thường trăn trở, lo âu bấy lâu nay, như được mở toang ra, một sự kiện có sức tố cáo đanh thép trước công luận: Từ chỗ vô văn hóa đến chỗ văn hóa nô dịch chỉ là khoản cách những bước đi nhỏ... Phim nhắc đến trên đây là một trong những bước đi ấy.
    Vô văn hóa mà làm văn hóa thì chỉ là người đào mồ chôn văn hóa đích thực!
    Mà mất văn hóa là mất hết, than ôi !

    Một nghìn năm Thăng Long,
    một nghìn năm văn hóa dân tộc,
    ai sẽ chịu trách nhiệm cho những tổn thương này?
Tp Hồ Chí Minh, 18h45 ngày 10 tháng 9 năm 2010.

Ý kiến của Thiếu tướng việt cộng Nguyễn Trọng Vĩnh
    "Thật không thể được! Nếu tôi là Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch, tôi sẽ cấm chiếu bộ phim này trên toàn cõi Việt Nam, bất kể trên truyền hình hay rạp".
*****
Mời quý vị xem đoạn phim

LÝ CÔNG UẨN - ĐƯỜNG TỚI THÀNH THĂNG LONG











Mẹ Việt Nam ơi ! Dân ta có tội tình gì
Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Ba mươi lăm năm, giặc cộng cướp nước
Gia tài của mẹ, một bọn lai căng
Gia tài của mẹ, một lũ PHẢN QUỐC, BÁN NƯỚC.




Saturday, September 11, 2010

Phản Ứng Từ Việt Nam Về Tuyên Bố Của Đảng Việt Tân

Thanh Quang, phóng viên RFA
2010-09-11
Đảng Việt Tân trụ sở tại Hoa Kỳ hôm thứ Năm ra thông cáo báo chí cho biết, 4 người bị công an Việt Nam bắt giam gần đây là những thành viên của đảng chính trị này.

Câu hỏi được nêu lên là lời tuyên bố đó gây phản ứng ra sao trong số thân nhân, chức sắc, tín hữu Hội Thánh Tư gia “Chuồng Bò” ?

Tuyên bố của Việt Tân

Lên tiếng với Đài Á Châu Tự Do hôm thứ Năm, ông Hoàng Tứ Duy, phát ngôn viên đảng Việt Tân trụ sở tại Hoa Kỳ trước hết cho biết 4 thành viên của Việt Tân đang bị VN giam giữ hiện giờ gồm giáo sư Phạm Minh Hoàng, từng giảng dạy tại Đại học Bách Khoa Saigòn, Mục sư Dương Kim Khải, Quản nhiệm Hội Thánh Tin Lành Tư gia, còn có tên thân mật là “Hội Thánh Chuồng Bò”, tân tín hữu Tin Lành Nguyễn Thành Tâm ở Bến Tre, và tiểu thương Trần Thị Thúy.

Ông Hoàng Tứ Duy đề cập tới lý do đảng Việt Tân công khai hóa tư cách thành viên của những người này:

"Lý do chúng tôi lên tiếng là tại vì trước sự kiện các anh em Việt Tân bị bắt một cách âm thầm, gia đình của họ bị khủng bố tinh thần và nhà nước VN không đưa ra một bằng chứng cụ thể nào là tại sao họ bị bắt, thì đảng Việt Tân cảm thấy đây là lúc chúng tôi phải lên tiếng để làm sao vận động dư luận ủng hộ và đòi tự do cho 4 anh chị em này".

Trước lời tuyên bố xác nhận tư cách thành viên đảng Việt Tân của số người vừa nói, chúng tôi tìm hiểu phản ứng của thân nhân và đạo hữu của những người này.

Từ Sàigòn, bà Lê Thị Kiều Oanh, vợ Giáo sư Phạm Minh Hoàng cho biết: "Thực sự trước đây tôi không biết việc đó. Nhưng tôi là người tôn trọng ý kiến của mỗi cá nhân, nhất là ý của chồng tôi. Nếu đó là sự chọn lựa của chồng tôi thì tôi nghĩ rằng anh ấy cũng có lý do của ảnh".

Khi được hỏi liệu lời xác nhận vừa nói của đảng Việt Tân có thể ảnh hưởng ra sao tới tình cảnh của giáo sư Phạm Minh Hoàng, bà Lê Thị Kiều Oanh nhận xét:

"Tôi nghĩ một tổ chức nào đó khi làm một việc gì cũng chắc là có một ý định của họ. Chính quyền VN cho đảng Việt Tân là một tổ chức phản động, và đang cố ghép chồng tôi vào cái tội là tham gia “tổ chức phản động Việt Tân để âm mưu lật đổ chính quyền.

Thì việc đảng Việt Tân lên tiếng nói như vậy, tôi vẫn tôn trọng. Tôi nghĩ là họ có ý gì đó mà thực sự tôi không biết. Nhưng, như tôi nói lúc đầu, là lúc nào tôi cũng tôn trọng ý của người khác, nhất là ý của chồng tôi".


Bà Kiều Oanh khẳng định chồng bà vô tội, và nhân tiện kêu gọi các tổ chức nhân quyền thế giới giúp can thiệp với chính phủ VN để chồng bà được sớm đoàn tụ với gia đình.

“Tôi được biết VN đã ký vào 2 văn kiện rất quan trọng: Văn kiện thứ nhất là Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền và văn kiện thứ hai là Hiệp ước về Quyền Dân sự và Chính trị. Tôi nghĩ khi VN đã ký 2 văn kiện quan trọng như vậy, tức đã có sự cam kết, thì VN nên giữ đúng với lời cam kết đó.

Việc chồng tôi cho dù có tham gia một đảng phái nào, cho tới bây giờ tôi vẫn nghĩ là anh ấy vô tội. Vì tôi biết chồng tôi là người đấu tranh chống tiêu cực, lúc nào cũng với thái độ hết sức ôn hòa. Bằng chứng là cho tới nay việc làm của anh ấy chỉ đơn giản là viết những bài báo dưới bút danh Phan Kiến Quốc.

Tôi nghĩ chẳng lẽ việc anh ấy viết những bài báo nói lên suy nghĩ của mình, về vấn đề xã hội, đất nước VN, thì phải chăng đó là âm mưu lật đổ chính quyền như cơ quan an ninh điều tra đang gán tội đó cho chồng tôi? Tôi muốn kêu gọi mọi tổ chức nhân quyền thấy sự việc của chồng tôi là một nỗi oan ức, thì lên tiếng nói để giúp gia đình chúng tôi sớm đoàn tụ”.

Từ Bến Tre, bà Chuyển, vợ tín hữu Tin Lành Nguyễn Thành Tâm vừa bị bắt, cũng lên tiếng sau khi đảng Việt Tân xác nhận ông Tâm là 1 thành viên của tổ chức này:

“Nói liên quan đảng Việt Tân thì tôi không khẳng định là chồng tôi làm việc đó. Tôi đâu có biết chuyện anh ấy gia nhập đảng Việt Tân. Chúng tôi là nông dân ở tỉnh Bến Tre, bức xúc những vụ đất đai.

Chính quyền ở VN lấy hết đất đai của người dân, cho tới mồ mả ông bà họ cũng lấy nữa. Họ còn gạt gẫm anh Tâm phải đóng tiền đo đạt. Rồi mới gạt nữa hồi tháng 10 năm 2009 khiến anh ấy bức xúc quá mới lên Saigòn nhờ Mục sư Dương Kim Khải tư vấn giấy tờ.

Theo ý của tôi – của một người dân, tôi cũng muốn dư luận thấy nỗi bức xúc của người dân mà lên tiếng giúp. Tôi là người dân, tôi muốn làm sao ở đất nước VN, người dân phải có nhân quyền. Và tài sản của người dân ở VN thì giới cầm quyền phải trả cho nông dân VN, trả cho nông dân ở tỉnh Bến Tre”.

Liên quan trường hợp MS Dương Kim Khải và tín hữu Tin Lành Nguyễn Thành Tâm, Chấp sự Nguyễn Mạnh Hùng, đang tạm thời thay thế MS Khải quản nhiệm hội thánh có tên thân mật là “Hội Thánh Chuồng Bò” ở ven sông Saigòn, lên tiếng như sau:

“Nói chung, Mục sư Dương Kim Khải và tín hữu Nguyễn Thành Tâm có tham gia đảng Việt Tân hay không thì đó là quyền tự do của mỗi người. Việc người ta có thể tham gia đảng phái nào thì đó là quyền của người ta.

Đúng ra thì bên Tin Lành, MS Khải cũng là một Mục sư rồi, tôi nghĩ tâm huyết chính của MS Khải, đời sống của MS Khải thật sự cũng chỉ để hầu Việc Chúa và tất cả để giúp cho Chúa, dâng hiến cuộc đời còn lại của mình cho Chúa.

Dù trong hoàn cảnh rất khó khăn, nhất là MS mới ở tù về, nhưng MS rất quan tâm đến đời sống tâm linh của anh em. MS đã đưa từ đời sống tâm linh vào đời sống thực tế của các anh em Cơ Đốc nhân rất nhiều. Hơn nữa MS cũng đã giúp đỡ dân oan trong vấn đề khiếu kiện đất đai.

Nếu như MS có tham gia đảng Việt Tân, thì điều đó cũng là nhằm đấu tranh để làm sao người dân VN có được nhân quyền như hiến pháp VN thừa nhận. Đối với anh em chúng tôi trong Hội Thánh, khi nhận được tin này thì, nói chung, chúng tôi không phản ứng gì cả, vì đó là quyền của mỗi người”.

Thầy Nguyễn Mạnh Hùng cũng đề cập tới trách nhiệm của đảng Việt Tân sau lời công bố vừa nói, đồng thời kêu gọi nhà cầm quyền VN trả tự do cho MS Dương Kim Khải và tín hữu Nguyễn Thành Tâm.

Thầy Nguyễn Mạnh Hùng cũng đề cập tới trách nhiệm của đảng Việt Tân sau lời công bố vừa nói, đồng thời kêu gọi nhà cầm quyền VN trả tự do cho MS Dương Kim Khải và tín hữu Nguyễn Thành Tâm.

“Nếu như MS Dương Kim Khải và tín hữu Nguyễn Thành Tâm thật sự là người của đảng Việt Tân, thì tôi nghĩ đảng Việt Tân bên Mỹ cần có trách nhiệm về việc hai người nầy, là người trong đảng, bị bắt. Đảng Việt Tân cần quan tâm đấu tranh cho họ được ra.

Trong khi đó, nhà nước VN cũng phải thấy được việc người ta tham gia đảng Việt Tân là không phạm tội. Vì theo pháp luật VN, cũng như VN đã ký kết với công ước quốc tế, công dân có quyền tự do bày tỏ chính kiến, tham gia đảng phái. Điều 9 của Hiến pháp VN quy định rõ ràng là công dân VN có quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do biểu tình, tự do hội họp và lập hội.

Do đó nhà nước VN cần xem xét lại để nhanh chóng thả MS Khải với tín hữu Tâm, là anh em Cơ Đốc nhân của chúng tôi. Về phía tôn giáo của chúng tôi, thì anh em trong Hội Thánh và Hội Thánh Mennonite VN vẫn lên tiếng đấu tranh theo góc độ tôn giáo”.

Diễn biến vừa nói khiến MS Thân Văn Trường, Cố vấn “Hội Thánh Chuồng Bò” lên tiếng như sau:

“Thưa, tôi cảm thấy đột ngột khi được tin MS Khải là đảng viên đảng Việt Tân. Nhưng theo quan điểm của tôi, tôi nghĩ rằng MS Dương Kim Khải cũng là một công dân VN nên việc ông có quả thực tham gia đảng Việt Tân thì cũng bình thường thôi. Cũng như người ta vào đảng CS cũng là việc bình thường nếu ai muốn vào phải phù hợp với điều lệ của đảng ấy.

Tôi nghĩ đó là chuyện bình thường. Một việc không bình thường là công an đã bắt MS Dương Kim Khải với lý do tham gia đảng Việt Tân. Tôi phản đối lệnh bắt đó”.

Nhưng, theo MS Thân Văn Trường, thì tuyên bố vừa nói của phát ngôn viên Việt Tân Hoàng Tứ Duy gây bất lợi không những cho MS Dương Kim Khải, tín hữu Nguyễn Thành Tâm, mà còn cho những người trong Hội Thánh, nói chung.

“Tôi nghĩ rất là bất lợi. Vì theo tôi biết, cộng sản VN luôn bắt những người tham gia đảng phái như vậy và đem ra xử với những bản án rất nặng. Do đó tôi nghĩ đây cũng là việc bất lợi cho MS Khải, cho tân tín hữu Tâm và cũng bất lợi cho một số Mục sư và anh em trong Hội Thánh của chúng tôi nữa.

Trên một phương diện, theo chỗ tôi biết, thì các Mục sư của Giáo Hội Mennonite có chủ trương không tham gia đảng phái. Cho nên Mục sư Dương Kim Khải tham gia đảng phái như vậy thì cũng không tốt cho Hội Thánh, nói chung”.

Thưa quý vị, nhận xét của MS Thân Văn Trường khiến người ta liên tưởng tới một số đảng viên Việt Tân từng bị nhà cầm quyền VN bắt giữ. Trong số này, những người có quốc tịch ngoại quốc thường lâm vào vòng lao lý một thời gian ngắn rồi bị trục xuất, trong khi những đảng viên Việt Tân là dân trong nước thì lãnh những án tù dài lâu.

Source: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/interview-hoang-tu-duy-spokesman-of-viet-tan-party-VL%20-09102010152410.html