Wednesday, September 8, 2010

Lời kêu gọi về việc chống Hiệp Hội Doanh Nhân việt cộng

    Tên giặc Cộng cắp ô đi trước
    Thằng gia nhân xách guốc chạy sau
    Miệng bảo giúp dân giàu
    Chân dẫm máu đồng bào chiến sĩ
Kính thưa quý đồng hương,

Anh em cựu quân nhân chúng tôi là những người được huấn luyện để cầm súng, không phải để cầm viết. Nhưng từ ngày tiếng súng tạm yên, trận địa giữa ta và VC đã chuyển từ núi cao, rừng rậm sang những trang giấy, những mạng điện tử. Hoàn cảnh bắt buộc, những người quen đổ máu hơn quen chấm mực như chúng tôi phải cầm bút để chiến đấu tiếp tục.

Ngày 25 tháng 9 sắp tới đây sẽ có cuộc biểu tình chống "Hiệp Hội Doanh Nhân Việt Nam Hải Ngoại", một tổ chức do CSVN đẻ ra. Đối với những người lưu tâm đến chính trị thì lý do chống tổ chức doanh nhân VC này đã hiển nhiên. Những người quan tâm vận mạng dân tộc đều biết những màn từ thiện trá hình, những show ca nhạc tuyên vận, những bả kim tiền là những bãi phục kích của giặc Cộng. Nhưng cũng có đồng hương không mấy quan tâm đến chính trị.

Có một nguyên tắc rất đơn giản mà hữu hiệu, đó là bất cứ chuyện gì của VC bày ra, thổi lên là ta chống. Nguyên tắc này không sai, vì có bao giờ VC bày ra trò gì mà không có lợi cho chúng, mà hễ có lợi cho VC tức là kéo dài sự thống trị độc tài, tham nhũng thối nát, cũng là kéo dài sự lầm than của dân tộc. Từ thiện, văn nghệ, mà ngay cả Hiệp Hội Doanh Nhân do VC bày ra cũng cùng một mục đích.

Nhưng không phải tất cả mọi người đều đồng ý và được thuyết phục bởi lập luận trên. VC sẽ tuyên truyền là Hiệp Hội Doanh Nhân này đưa lợi đến cho thương gia Việt kiều, tăng mối làm ăn cho người nước ngoài, từ đó tạo công ăn việc làm, tăng thu nhập cho người trong nước. VC sẽ bảo tham gia Hiệp Hội Doanh Nhân là tự giúp mình, đồng thời giúp nước.

Và sẽ có người lọt vào ổ phục kích của chúng. Thoạt nghe thì có vẻ như lời tuyên truyền của VC hữu lý, vì quỷ thuật ngụy luận của VC là nói đúng một phần, nhưng một phần của sự thật không phải là sự thật, mà là sự xảo trá.

Có phải hội "Gia Nhân" của VC mang quyền lợi kinh tế cho người dân trong nước chăng?

Đúng, nhưng chỉ đúng một phần trăm. Việt kiều làm ăn với VC thì người dân sẽ có ăn, dân có ăn một, còn VC sẽ ăn trăm, ăn ngàn. Ăn một thì đủ để không chết, còn giàu trăm, ngàn thì đủ để nắm quyền bính, cỡi cổ người dân suốt đời. Cuối cùng chú tiểu vẫn quét lá đa, người nghèo vẫn hoàn nghèo.

VC và tay sai sẽ bai bải chối! Chúng sẽ hỏi bằng chứng đâu?

Thưa, bằng chứng hiển hiện như ban ngày. Sau 35 VC cầm quyền, bình quân thu nhập của người dân VN xếp ở hàng mắc cá của thế giới, trong khi gian đảng VC thì giàu nức tường đổ vách. Chẳng có luận điệu đổ thừa đế quốc Mỹ, đổ thừa vết thương chiến tranh nào có thể che lấp được sự xảo trá, tham lam này của VC. Nếu bạo quyền không vơ vét thì tại sao khoảng cách giàu nghèo mỗi ngày một lớn.

Kính thưa đồng bào,

Vậy thì dưới ách bạo quyền, ông cha ta ta, tiền nhân anh hùng VN đã đối phó bằng cách nào?

Lê Lợi không làm từ thiện, Nguyễn Huệ không canh tác, Trần Hưng Đạo không buôn bán với nhà Nguyên, Nguyễn Thái Học không mở công ty! Trong lịch sử dân tộc, không có vị anh hùng dân tộc nào lo cho dân, giúp nước bằng cách hợp tác với bạo quyền cả! Dưới ách bạo quyền, chỉ có một con đường cứu dân, giúp nước là lật đổ chúng.

Luận như vậy thì VC sẽ cãi những anh hùng dân tộc ấy chống ngoại xâm.

Kính thưa quý vị,

Cuộc chiến Nam Bắc Mỹ để giải phóng nô lệ không có ngoại bang nào cả. Không thể giải phóng nô lệ bằng những cuộc buôn bán với bạo quyền, cũng chẳng thể làm từ thiện, mà chỉ có một con đường duy nhất: lật đổ bạo quyền.

Hợp tác với VC chỉ là giúp cho chúng củng cố vị trí độc tài. Hợp tác với VC là dẫm trên máu của những chiến sĩ đang đấu tranh cho VN tự do, dân chủ. Hợp tác với VC, củng cố thế lực của đám độc tài CSVN là phản dân, hại nước.

Nhưng tại sao có người còn gia nhập Hội "Gia Nhân" của VC? Có phải họ không biết hợp tác với VC là kéo dài sự lầm than của dân tộc? Câu trả lời cũng rõ như ban ngày. Chỉ vì hai chữ TƯ LỢI. Vì tư lợi họ tình nguyện làm "Gia Nhân" để theo đóm ăn tàn. Họ xung phong liếm gót quân gian để hưởng cặn bả mà chúng cho rơi rớt.

Kính thưa quý đồng hương,

Chúng ta đều mong muốn an cư lạc nghiệp. Không có bao nhiêu người không mơ ước cuộc sống sung túc, dư dả. Không ai trách người muốn làm giàu nhưng hôm nay chúng ta đã ở nước ngoài, đặc biệt là các thương gia đã có vốn liếng, có thừa miếng ăn, cái mặc.

Song hạnh phúc của con người không chỉ xây trên ăn mặc, nhà cửa, vật chất. Hạnh phúc của con người không chỉ xây trên đô la, mà còn xây trên niềm tự hào, sự được tôn trọng. Đã có ăn, có mặc, sao còn gục mặt làm gia nhân? Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc! Có ai cảm thấy hạnh phúc khi bị người khinh bỉ chăng? Hạnh phúc thế nào được khi bị đời phỉ nhổ vào mặt?

Kính thưa quý vị,

Đến đây có lẽ con người nào còn chút lương tri, còn chút lòng tự trọng, không ai vì đồng tiền mà bán linh hồn cho VC. Nhưng trong bãi cát trắng lúc nào cũng có vài hạt đen.

Lịch sử VN có Trần Bình Trọng, có Nguyễn Trãi, có Trần Hưng Đạo thì cũng có Lê Chiêu Thống. Quân đội VNCH có dũng tướng Lê văn Hưng, Nguyễn Khoa Nam, có trăm ngàn chiến sĩ vô danh, thì cũng sẽ có đâu đó lạc đàn những tên vô lại như Trần Bá Phúc.

Có lẽ Trần Bá Phúc, người tổ chức Hiệp Hội Gia Nhân của VC ở Melbourne, chỉ học được bốn chữ CƠM THỪA CANH CẶN nên hắn không biết chữ TỰ TRỌNG, chữ NGHĨA CẢ viết ra sao. Nhưng chính nhờ không biết hai chữ "tự trọng" mà sống lưng của hắn dẽo, chính vì không biết hai chữ "nghĩa cả" mà đầu gối của hắn mềm.

Kính thưa quý đồng hương cùng quý chiến hữu,

Với sự tiếp tay của những tên như Trần Bá Phúc, VC đã và đang đạp sang địa bàn tự do của chúng ta. Chúng ta có thể nào ngồi yên nhìn VC thôn tính phần đất tự do này? Ông cha ta, những người dựng nước và giữ nước, từng bỏ cày cầm kiếm, chẳng lẽ chúng ta, đàn con VN, lại bỏ kiếm để chỉ kéo cày? Hôm nay, cuộc chiến không còn đổ máu. Chúng ta không cần cầm kiếm, cũng không cần da ngựa bọc thây. Ngay cả anh em quân nhân, những người chỉ tập cầm súng, nay cũng đã cầm bút, cầm loa.

Chúng tôi xin kêu gọi quý đồng hương và anh em chiến hữu mỗi người bắc một cái loa, khoa một ngọn bút, bởi mỗi một tiếng nói, một dòng chữ sẽ là một viên tạc đạn chọc vào bức tường độc tài CS. Chúng ta phải đồng thanh lên tiếng, để cho những kẻ phản trắc như Trần Bá Phúc hiểu rằng tiền tài có thể làm cho đầu gối chúng gập xuống, nhưng chẳng thể làm cho đầu chúng ngẩng lên.

Con cháu của chúng ta đã, đang và sẽ là những người thành đạt ở xứ người, có ăn ngon, có mặc đẹp. Gia tài mà chúng cần nhất không phải là những đồng đô la trên nước mắt của đồng bào, mà là nụ cười ngạo nghễ làm người dân Nam.
    Thà làm quỷ nước Nam,
    Ai làm gia nhân VC
Trân trọng

Huỳnh Bá Phụng
Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH UC/ Qld

Tuesday, September 7, 2010

Giáo hội Công giáo Việt Nam: Những kiểu “bịt miệng” và sự thật “thực”

Nữ Vương Công Lý

Sự kiện cha Nguyễn Văn Lý bị chính quyền cộng sản bịt miệng ngay tại phiên tòa xử ngài, vào năm 2007, gây bực tức, làm trò cười cho công luận quốc tế, tưởng đâu chỉ là sơ sót của một cá nhân quan chức cộng sản nào đó vì “trách nhiệm” nên phải ra tay bịt ngay “cái miệng nói sự thật” của cha Nguyễn Văn Lý.

Khốn nạn nổi tiếng nhất của nhà cầm quyền Cộng sản, có lẽ là màn cắt xén bài phát biểu của Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt tại UBNDTP Hà Nội và bịt miệng để vu cáo, thóa mạ một lãnh tụ tôn giáo.

Mới đây, tại Đại hội Nhà Văn, trò “bịt miệng” lại được các quan chức chính quyền diễn lại với Nhà văn Trần Mạnh Hảo, cũng chỉ vì nhà văn đã dám nói thật, nhưng rút kinh nghiệm lần trước, lần này, họ tinh vi hơn, thay vì bịt miệng thì họ lại ra tay “bịt ngay cái micrô” phương tiện truyền tải sự thật.

Những kiểu bịt miệng trong Giáo hội

Tưởng đâu chuyện bịt tai, bịt miệng chỉ có ngoài đời, nơi một xã hội cộng sản độc tài, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn gần đây, chuyện bịt miệng cũng xảy ra trong Giáo hội Công giáo Việt Nam bởi tay của một số vị lãnh đạo vẫn thường rêu rao chủ trương “đối thoại”.

Trong cuộc Tọa đàm mừng kỷ niệm 100 năm ngày sinh Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình, tại Trung tâm Phaolô Nguyễn Văn Bình, Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp đã “động thủ” bằng cách gọi điện yêu cầu linh mục Chân Tín DCCT phải cắt bỏ những đoạn viết “nhạy cảm”. Cha Chân Tín sau đó đã không được đọc bài tham luận chỉ vì đã không chịu cắt bỏ theo yêu cầu. Cần biết đây là một bài tham luận công phu, do một linh mục 90 tuổi, từng là cố vấn một thời cho Đức cố Tổng Giám mục Phaolô và đích thân Ban Tổ chức đề nghị ngài viết bản tham luận trước đó.

Cao thủ trong hành động bịt tai, bịt miệng có lẽ phải kể đến Đức cha Giuse Châu Ngọc Tri – giáo phận Đà Nẵng, ngài bịt mắt cả các Giám mục khác. Trong bức thư gửi tới Đức cha Chủ tịch HĐGMVN và các Giám mục trong HĐGMVN, ngày 19/7/2010, về vụ Cồn Dầu, Đức cha Châu Ngọc Tri cho biết: “Một tuần sau, khi việc làm mồ mả cho chồng, cha đã tạm ổn, chị Đoàn Thị Hồng Anh cùng cô con gái lớn là Nguyễn Thị Tường Vy, 25 tuổi, đã đến Tòa Giám mục cám ơn về cuộc viếng thăm của chúng con tại gia đình trong lúc tang chế.”

Thực tế, chị Đoàn Thị Hồng Anh và cô con gái của chị đã không tự đến Tòa Giám mục mà chính Đức cha Giuse đã mời chị lên với lời nhắn qua cha chính xứ Cồn Dầu Nguyễn Văn Lục để “giải độc” giúp ngài. Cô con gái lớn của chị Nguyễn Tường Vy lấy chồng theo chồng về một vùng quê ngoài Huế và chỉ trở lại Đà Nẵng mấy năm nay lo lam lũ làm ăn còn chưa xong, nói chi đến là “cư dân mạng” như Đức cha đã viết cho các Đức Giám mục.

Một vị Giám mục khác, người luôn chủ trương “đối thoại” và rất tự hào về đường lối đối thoại của mình là Đức cha Antôn Vũ Huy Chương – Giám mục Hưng Hóa, thì lại có cách “bịt miệng” khác cũng không kém phần đáng nể:

Phục sinh năm 2010, chính quyền Sơn La khi đó đã ra một văn bản gửi tới các địa phương có đông người công giáo trong tỉnh, chỉ đạo cấp dưới những việc cần làm để ngăn cản giáo dân mừng lễ Phục sinh. Sau khi, Nữ Vương Công Lý đưa văn bản lên công luận, Đức cha Antôn Vũ Huy Chương đã gọi điện, mời các vị đại diện cộng đoàn đến để điều tra giúp công an xem ai là người đã cung cấp văn bản đó cho Nữ Vương Công Lý và yêu cầu từ nay không được cung cấp bất cứ thứ gì để đưa lên mạng nữa, khiến các giáo dân Sơn La một phen khiếp vía.

Một kiểu bịt miệng khác cũng rất lộng lẫy được một số vị Giám mục chủ trương “đối thoại” thực hiện, như gọi điện nhờ Bề trên các Nhà dòng yêu cầu các bề dưới không được nói hay viết điều gì mà các ngài cho là bất lợi cho HĐGMVN. Nạn nhân của trò bịt miệng này phải kể tới cha Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh, Ofm. Nhiều lần cha Bề trên Dòng Phanxicô đã phải giải thích cho các cán bộ đạo đời rằng linh mục Tỉnh không hề phạm bất cứ điều luật nào trong luật Dòng.

Bản danh sách các đại diện dòng tu tham dự Đại Hội Dân Chúa, nhưng lại không có đại diện Dòng Chúa Cứu Thế một Dòng đã hy sinh và đóng góp nhiều cho GHVN trong suốt chiều dài lịch sử hiện diện ở đây. Phải chăng cũng là một kiểu “bịt miệng” nữa?

Trong cuộc họp của Ủy ban hỗn hợp Vatican và Việt Nam lần thứ 2 vừa qua tại Rôma, phía Việt Nam đã đề nghị Tòa thánh 4 điểm, trong đó có yêu cầu “trục xuất Dòng Chúa Cứu thế ra khỏi Việt Nam hoặc ít nhất ra khỏi Hà Nội, như Dòng Tên Chúa Giêsu hồi xưa”. Không biết có phải vì vậy mà để cho “tốt đời đẹp đạo” mà DCCT không được tham dự Đại hội Dân Chúa 2010 hay chăng?

Bịt miệng để làm gì?

Ngoài đời, cha Nguyễn Văn Lý, nhà văn Trần Mạnh Hảo bị chính quyền bịt miệng không ngoài mục đích ngăn không cho nói sự thật về một xã hội thối nát, đạo đức xuống cấp, tham nhũng lan tràn, dân oan ca thán. Mặc dù chính quan chức chóp bu cộng sản thừa biết rằng bịt miệng là một hành động vô luân và đáng xấu hổ với thế giới văn minh nên Nguyễn Minh Triết đã phải công nhận trước báo giới quốc tế “Bịt miệng là không nên, nhưng do cán bộ thừa hành sai”(?)

Trong đạo, xem qua những kiểu bịt miệng mới xảy ra, thì vấn đề vẫn là ngăn không cho nói sự thật “thực” về hiện trạng Giáo Hội Việt Nam, vẫn là kiểu không nên “vạch áo cho người xem lưng ghẻ” của Giáo hội mà nguyên nhân chính tạo nên các mụn ghẻ lại là những người chủ trương “bịt miệng” này.

Cũng có một kiểu bịt miệng khác, tinh vi hơn, kín đáo hơn, đó là dùng chính nạn nhân để che lấp các hành động xấu xa của mình đã được thực hiện. Thật nhẫn tâm và bất nhân khi dùng chính Đức Tổng GMHN Giuse Ngô Quang Kiệt trong bài gọi là “Trả lời phỏng vấn” của Website HĐGMVN do Đức giám mục phụ tá Sài Gòn Nguyễn Văn Khảm phụ trách với nhóm cộng sự thuộc tờ “Công giáo và Dân tộc” của cái gọi là “Ủy ban Đoàn Kết Công giáo” như Nguyễn Nghị – “Cựu” linh mục Dòng CCT – và Khổng Thành Ngọc dựng lên để che đậy những nguyên nhân sâu xa của sự hợp tác, thỏa hiệp với bạo quyền cộng sản nhằm “tống cổ” Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt ra khỏi chức vụ Tổng Giám mục Hà Nội, thậm chí đẩy ngài đi trong đêm 12/5.

Vấn đề khó hiểu là chính những vị lãnh đạo Giáo hội đang rêu rao và cổ võ cái chủ trương “Đối thoại” lại là người tích cực nhất trong việc “bịt miệng” các tiếng nói phản biện bằng cách cắt cúp hoặc kết án là “ma quỷ”, “phá Giáo hội” “vạch áo cho người xem lưng” này nọ?

Câu hỏi đặt ra là: “Đối thoại thế nào và đối thoại với ai khi không thể đối thoại với con cái trong nhà? Phải chăng để đối thoại với chính quyền thì nhất định phải bịt miệng con cái Giáo hội?

Vậy, thực chất đằng sau chuyện giơ tay bịt miệng con cái là để làm gì?”

Chưa lâu, ngay khi được tin Tòa Thánh bổ nhiệm lên chức Giám mục GP Vinh, Đức GM Nguyễn Thái Hợp đã công bố “Phải chăng trước khi đối thoại với Nhà nước hay để có thể đối thoại hữu hiệu với bên ngoài cần “đối thoại thẳng thắn và công tác chân thành” với Cộng đồng Dân Chúa?”. Điều này đã làm dân Chúa hy vọng có một ĐGM thẳng thắn chân thành đối thoại ngay với cộng đồng dân Chúa. Thế nhưng, cũng chính ĐGM Nguyễn Thái Hợp – Chủ nhiệm CLB Nguyễn Văn Bình đã yêu cầu cắt xén bài phát biểu của Linh mục Chân Tín trong cuộc gọi là “tọa đàm” nhân 100 năm ngày sinh cố TGM Nguyễn Văn Bình. Và khi tác giả không nhất trí với trò cắt cúp, kiểm duyệt kiểu Cộng sản đó, thì linh mục Chân Tín đã không được phát biểu.

Điều này làm nhiều người ngỡ ngàng tự hỏi “Liệu lời nói và việc làm của vị mục tử mới này có khoảng cách bao xa”?

Từ nhiều năm nay, trong HĐGMVN, nhiều vị Giám mục vì lý do này nọ, đã liên kết cổ võ cho lập trường thỏa hiệp, với những mục tiêu cụ thể.

Mục tiêu đó là, đến năm 2015, thay vì xây dựng một mô hình Giáo Hội Yêu Nước kiểu Trung Quốc – bởi các vị này thừa biết xu thế thời đại và giáo dân Việt Nam không cho phép làm như vậy - do đó, các vị chủ trương sẽ chú tâm xây dựng một mô hình Giáo hội mới, với một tên gọi mới: “Giáo Hội Trung Thành”, với ba tiêu chí: “Trung thành với Dân tộc, Trung thành với Giáo Hoàng và Trung thành với Sứ mạng Xã hội hóa.”

Điều này giải thích tại sao khi vụ việc tại Tòa Khâm sứ – giáo xứ Thái Hà nổ ra, một số vị Giám mục đã chỉ trích Đức cha Ngô Quang Kiệt rằng “như thế là làm hỏng công việc của Giáo Hội”, đến độ, ngay cả một vị linh mục thân tín nhất được Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt tin tưởng đưa ra Hà Nội từ Miền Nam, giao cho các trọng trách quan trọng trong Tổng Giáo phận, khi có dịp gặp lại các nhóm giáo dân Miền Nam một thời gắn bó đã chia sẻ: “Đức cha Kiệt đã làm hỏng hết công việc đại sự của Giáo hội. Chúng tôi bây giờ đang phải chắp vá lại”, khiến một số giáo dân bức xúc bỏ về.

Không chỉ liên kết với nhau, cổ võ và phụng sự một “Giáo Hội Trung Thành” ngang qua các hành động, việc làm như đã thấy trong Giáo hội thời gian qua, nhóm chủ trương “đối thoại” còn nhiều lần qua giải độc và tìm kiếm sự hậu thuẫn tại Rôma. Với chủ trương, xây dựng một Giáo Hội “Trung thành với Dân tộc, Trung thành với Giáo Hoàng, Trung thành với Sứ mạng Xã hội hóa”, bằng cách vẽ ra những viễn tượng tốt đẹp, thì đến “Bộ rất Thánh” còn thích nữa là Đức thánh Cha.

Chính vì thế mà chúng ta hiểu tại sao, trong dịp Ad Limina 2010 vừa qua, cũng như trong các cuộc tiếp xúc gần đây với các giới chức trong đạo, Đức Giáo hoàng Benedicth 16, qua các vị Giám mục Việt Nam, luôn truyền đạt lại cho các giáo dân Việt Nam giáo huấn: “Phải trở nên người công dân tốt”.

Có thể nói rằng, giáo huấn “trở nên công dân tốt” của Giáo hoàng Benedicth 16 chính là kết quả của những chuyến giải độc, tìm kiếm sự hậu thuẫn của các Giám mục theo chủ trương thỏa hiệp trong các lần đi Rôma.

Chủ trương xây dựng một “Giáo hội Trung thành” quả là một phát kiến vĩ đại trong lịch sử Giáo Hội Việt Nam.

Tuy nhiên, cho tới giờ này, với những bước đi nhắm “chắp vá” bằng cách “im lặng trước bất công”, “hoàn thành việc đưa đức cha Kiệt ra khỏi Hà Nội”, “tổ chức hoàng tráng lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh Đức cố Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình”, “bịt miệng cha Chân Tín” và biết đâu ngay cả việc “không cho DCCT tham dự Đại Hội Dân Chúa”, khiến người ta chỉ thấy một Giáo Hội: “Trung thành với đảng cộng sản, đến độ im lặng trước những bất công, “đồng sinh đồng tử” trong các quyết định của cộng sản đang gây an nguy cho anh ninh của quốc gia, dân tộc như Bauxite, Biên giới và Hải đảo.”

Cũng vậy, một khi đã trung thành với đảng cộng sản, thì nói rằng “trung thành với Giáo hoàng” chỉ là cái bánh vẽ, phỉnh gạt cấp trên và với những kiểu “bịt miệng” như kể trên, thì ngay cả việc “trung thành với sứ mạng xã hội hóa” cũng chẳng bao giờ xảy ra, bởi làm sao có thể “xã hội hóa’ nếu như không “dân chủ hóa” trong Giáo hội.

Theo thông tin chúng tôi được biết, Đức Cha Giuse Võ Đức Minh, trong các cuộc chuyện trò với những người thân tín đã than thở: “đã trót đâm lao thì phải theo lao”. Nếu sự thật “thực” là vậy, thì không biết Giáo hội Việt Nam sẽ “lao” về đâu?

07/9/2010

Nữ Vương Công Lý
Source: http://www.nuvuongcongly.net/xa-hoi/binh-luan/giao-h%E1%BB%99i-cong-giao-vi%E1%BB%87t-nam-nh%E1%BB%AFng-ki%E1%BB%83u-%E2%80%9Cb%E1%BB%8Bt-mi%E1%BB%87ng%E2%80%9D-va-s%E1%BB%B1-th%E1%BA%ADt-%E2%80%9Cth%E1%BB%B1c%E2%80%9D/



Saturday, September 4, 2010

Tội ác tày trời của Hồ Chí Minh và đảng việt gian csVN nạn đói năm 1945


Em Bé Lên Sáu Tuổi
Hoàng Cầm

Em bé lên sáu tuổi
Lủi thủi tìm miếng ăn

Bố: cường hào nợ máu
Đã trả trước nông dân

Mẹ bỏ con lay lất
Đi tuột vào trong Nam

Từ khi lọt lòng mẹ
Ăn sữa, ngủ giường êm
Áo hoa lót áo mềm
Nào biết mình sung sướng

Ngọn sóng đang trào lên
Ai nghĩ thân bèo bọt
Nhưng người với con người
Vẫn sẵn lòng thương xót

Có cụ già đói khổ
Lập cập đi mò cua:
Bố mẹ nó không còn
Bỗng thương tình côi cút

Cụ nhường cho miếng cơm
Chân tay như cái que
Bụng phình lại ngẳng cổ
Mắt tròn đỏ hoe hoe

Đứng nhìn đời bỡ ngỡ:
- “Lạy bà xin bát cháo
Cháu miếng cơm, thầy ơi!”

Có một chị cán bộ
Đang phát động thôn ngoài
Chợt nhìn ra phía ngõ
Nghe tiếng kêu lạc loài

Chị rùng mình nhớ lại
Năm đói kém từ lâu
Chỉ mới năm tuổi đầu
Liếm lá khoai giữa chợ

Chạy vùng ra phía ngõ
Dắt em bé vào nhà
Nắm cơm dành chiều qua
Bẻ cho em một nửa

Chị bần cố nông cốt cán
Ứa nước mắt quay đi:
- "Nó là con địa chủ
Bé bỏng đã biết gì
Hôm em cho bát cháo
Chịu ba ngày hỏi truy“

Chị đội bỗng lùi lại
Nhìn đứa bé mồ côi
Cố tìm vết thù địch
Chỉ thấy một con người

Em bé đã ăn no
Nằm lăn ra đất ngủ

Chị nghĩ: “Sau lấy chồng
Sinh con bồng bụ sữa”

Chị phải đình công tác
Vì câu chuyện trên kia
Buồng tối lạnh đêm khuya
Thắp đèn lên kiểm thảo

Do cái lưỡi không xương
Nên nhiều đường lắt léo
Do con mắt bé tẻo
Chẳng nhìn xa chân trời
Do bộ óc chây lười
Chỉ một màu sắt rỉ
Đã lâu nằm ngủ kỹ
Trên trang sách im lìm
Do mấy con người máy
Đầy gân thiếu trái tim

Nào “liên quan phản động”
“Mất cảnh giác lập trường”
Mấy đêm khóc ròng rã

Ngọn đèn soi tù mù
Lòng vặn hỏi câu hỏi:

“Sao thương con kẻ thù?
Giá ghét được đứa bé
Lòng thảnh thơi bao nhiêu!”


Hoàng Cầm



Nguyễn Tấn Dũng đáng tởm

    MITTON: Odious Dung
    Hanoi leader crushes dissent and the economy
Thursday, September 2, 2010

By Roger Mitton - The Washington Times

HO CHI MINH CITY

Let's take the really bad news first. Not only did it stink, but the Obama administration, which should lambast this kind of thing, held its nose and instead ramped up its ongoing courtship of Hanoi as a hedge against China.

Last week, at the 65th anniversary of Vietnam's public security forces, Prime Minister Nguyen Tan Dung urged the police to continue to crush relentlessly any fledgling political bodies that might threaten the dominance of the ruling communist regime.

He told the massed ranks of the state security services to fight the "cunning plots of hostile forces and to prevent political opposition parties setting up to threaten our government."

Vietnam's constitution forbids the creation of any political party except the Communist Party of Vietnam. Keep that in mind when you castigate nearby Burma, which may oppress opposition parties horribly but at least allows them to exist.

Days before Mr. Dung's odious exhortation, its effects were demonstrated starkly once again when the police arrested professor Pham Minh Hoang, a lecturer in applied mathematics at the Ho Chi Minh City Institute of Technology.

Mr. Hoang was charged with belonging to an opposition group, and during his arrest, the police read out Article 79 of Vietnam's penal code, which bars "activities aimed at overthrowing the government."

Under this provision, the authorities have detained dozens of pro-democracy activists, teachers, lawyers and independent bloggers and sentenced them to many years in jail.

Last month, the noted lawyer Le Cong Dinh lost his appeal against a five-year sentence for "trying to overthrow the state" and went back to his cell along with his fellow pro-democracy advocates - one of whom was sentenced to 16 years.

These men also were convicted of espousing "peaceful evolution" - the notion that as a country develops economically, there will be a concurrent societal evolution that will permit greater political openness.

This idea, often touted by quislinglike Western governments as they lean over backward to excuse certain "strategically valuable" regimes such as Vietnam, Saudi Arabia and Ethiopia, has proved fallacious more often than not.

That certainly has been the case in Vietnam, where economic development has, if anything, been accompanied by more and more draconian moves against any form of political pluralism.

A Canadian diplomat in Hanoi told me that the country was going backward and its brutal crackdown on citizens espousing peaceful evolution made him "despair."

One of his American diplomatic colleagues informed me that public security officials claimed quite aggressively that political dissidents were criminals. "That is stupid and offensive," he said.

Yet there was a stunningly muted response from Foggy Bottom and the White House and even from Congress.

Indeed, last month, on the 15th anniversary of the normalization of ties between Washington and Hanoi, the Senate Foreign Relations chairman and great liberal Democrat Sen. John Kerry, said, "Vietnam's domestic politics are gradually changing, becoming more open and transparent."

Of course they are. That's why the Vietnamese arrested Mr. Hoang and Mr. Dinh and all the rest. That's why they ban all other political parties.

That's why they rigorously censor the Internet.

That's why, every Tuesday, the nation's editors-in-chief troop over to the Information Ministry to be told what they can and can't write.

Sure, Mr. Kerry, things are getting more open and transparent in Vietnam. And pigs are flying higher, too, you know.

Memo to Hanoi: There is nothing wrong with people getting involved in politics. As President Kennedy said: "Political action is the highest responsibility of a citizen."

And now the bad news:

Vietnam has a collapsing currency. On Aug. 17, the same day when Mr. Hoang was arrested, Mr. Dung's government devalued the dong for the third time since November.

After the official 2.1 percent devaluation, the dong plummeted further and was not helped when a government adviser let slip that Vietnam risked a foreign-currency liquidity "shock."

Its currency has now slumped 5.2 percent this year - the worst performance of 17 monitored Asian currencies.

Vietnam also has racked up a catastrophic trade deficit this year that has nearly doubled to $7.4 billion in the seven months to July.

It also has the world's worst-performing stock market. The benchmark VN Index has dropped 8.4 percent this month - the most of 93 markets tracked by Bloomberg globally.

Mr. Dung's communist regime is not only throwing innocent pro-democracy advocates into jail, but it has proved utterly inept at running an economy.

Second memo to the dinosaurs: Consider why, despite social unrest, Thailand's economy is booming.

The reason lies in last week's comment by Industry Minister Chaiwuti Bannawat, who said, "The government has a role to play in supporting the private sector, but not leading it. I don't believe the government is more capable than the private sector."

That last sentence should be blown up and hung over the desk of every Vietnamese official involved in leading its still largely state-run economy into bankruptcy.

And the sleeping apologists down at Foggy Bottom, along with the misguided strategists at the Pentagon who are coddling Hanoi in order to curb the rise of China, would be strongly advised to take a long, cold look at what's going wrong in Vietnam.

Roger Mitton is a former senior correspondent with Asiaweek and a former bureau chief in Washington and Hanoi for the Straits Times of Singapore.