Saturday, July 31, 2010

Thêm bài học cho những ai làm ăn với Việt Cộng

    Jetstar Pacific Vietnam "Living Nightmare" For Qantas, Staff

Jetstar Pacific - Tristan Freeman and Daniella MarsilliTHE risks of doing business in Vietnam have been dramatically illustrated by the trevails of two Qantas staff, Tristan Freeman and Daniela Marsilli, who worked senior roles for Jetstar Pacific. Qantas Group has a 27% stake in the carrier. Its partner, the Vietnam Government, launched an investigation into US$31m fuel hedging losses sustained by the carrier, the country's second biggest, separated Marsilli and Freeman from their families, and interrogated them over a six month while refusing to allow them to leave the country. The enquiry was suddenly dropped without explanation. Both are now back in Australia but Jetstar Pacific's CEO Luong Hoai Nam is in jail.

See full Sydney Morning Herald Story.

    Qantas duo rescued from Vietnam
July 30, 2010

How a foreign posting went horribly wrong for two Jetstar executives. Matt O'Sullivan reports.

They were two ambitious managers sent to the outer reaches of Qantas's empire. Their job was simple: to help turn a small, loss-making airline in Vietnam into a profitable offshoot of Qantas's no-frills Jetstar brand that would become central to its expansion into the lucrative Asian market. Daniela Marsilli first moved to Vietnam's bustling financial capital of Ho Chi Minh City in 2007 with her husband, John Brinkley, and their four-year-old daughter, Amelia. Marsilli was one of the first Qantas executives to work in Vietnam, becoming operations chief of what was to be a rebadged Jetstar Pacific.

A year later Tristan Freeman, from Melbourne, moved into an up-market apartment in the city's District One with his wife and two young daughters, and took over as the chief financial officer.

The foreign postings were to become a living nightmare.

Several weeks ago the pair quietly slipped back into Sydney after enduring what friends describe as an ''ugly and shameful experience'' in Vietnam. For more than six months they had been barred from leaving the country while authorities investigated losses at Jetstar Pacific.

Their hopes of returning home were frequently dashed as officials repeatedly questioned them - neither speak Vietnamese. ''They were subjected to intimidation and interrogations, denied legal representation and not told of any charges against them,'' an associate says.

Despite their predicament, Marsilli and Freeman did not linger in the minds of most Australians - even when it emerged early this year that Vietnamese authorities had separated them from their families shortly before they were due to board flights home for Christmas.

While saying little publicly, Qantas worked intensely behind the scenes. The airline's chief of security, Steve Jackson, spent considerable lengths of time in Vietnam trying to resolve the impasse. A veteran of the Australian Federal Police, Jackson headed the investigation of the 2002 Bali bombings and was operational commander for the Sydney Olympics.

The executives might now be home but doubts remain about Qantas's ability to continue to do business in Vietnam. No charges were laid against Marsilli and Freeman. The investigation into $US31 million in fuel-hedging losses at Jetstar Pacific in 2008 was ''terminated'' without explanation. It is understood the pair do not want to talk publicly about the events.

The matter at the heart of the investigation runs to the top of Qantas. Alan Joyce, the boss of Jetstar before he took over as the Qantas chief executive in late 2008, was one of two Australian executives on the six-member board of Jetstar Pacific when the fuel-hedging contract was approved in February 2008. The other was David Hall, Jetstar's former chief financial officer, who is now Qantas's technology boss.

When the controversy first emerged, Qantas sought legal advice about whether it would be safe for its executives to travel to Vietnam. At one stage a Jetstar Pacific board meeting was held in Singapore instead of at its headquarters in Ho Chi Minh City.

Qantas is caught between two camps in Vietnam: one that wants it to strengthen Jetstar Pacific and another that simply wants it out. Aside from the fuel-hedging investigation, Jetstar Pacific has faced other hurdles over the past year, including a push from the powerful Ministry of Transport to have the airline change its logo by September.

Jetstar Pacific is a big threat to the country's flag carrier, Vietnam Airlines. The country's second-largest airline was the first to be opened to foreign investment when Qantas bought its initial stake in July 2007.

Qantas now has a 27 per cent holding, and the Vietnamese government holds the remainder through the State Capital Investment Corporation.

Carlyle Thayer, a professor of politics at the University of NSW who is an expert on Vietnam's political and economic transformation, says foreigners cannot expect to rely on the legal system in Vietnam because the law and commercial practices cannot be trusted to mean what they state. ''The bottom line is that Vietnam is not a market economy in the real sense. There is risk in the business environment because the state will intervene politically and can criminalise actions that are commercial,'' he says.

''The lesson is that Vietnamese state enterprises are always going to be protected against foreigners - it is not a level playing field.''

The Vietnamese government's investigation into the fuel-hedging losses began last year, despite an earlier review by KPMG for Jetstar Pacific's shareholders committee finding nothing wrong with the contract. Fuel-hedging contracts are a common tool used by airlines to stabilise the price of jet fuel. The contract Jetstar Pacific entered into for the 2008-09 financial year was its first.

With fuel prices near record levels, Freeman struck a deal with the state-owned Vietnam Air Petrol Company for about 75 per cent of its fuel to be capped at $US135 a barrel for the year to May 31 last year. But within months the price of fuel had dropped sharply as the financial crisis gripped the world, and by the end of 2008 it had fallen to about $US50 a barrel. It left the airline ''losing money hand over fist'' on the contract.

Marsilli was inadvertently caught up in the investigation because she signed documents related to the contract while filling in for the airline's now jailed Vietnamese chief executive, Luong Hoai Nam, who was away on holiday at the time.

The losses proved to be ammunition for the Vietnamese political hierarchy opposed to Qantas's investment. ''There was opposition from the day that the airline was branded Jetstar Pacific [from Pacific Airlines],'' an employee says. ''It was seen as Qantas coming in to ride roughshod over a little operator.''

Qantas was seen as effectively being held to ransom by the Vietnamese authorities - with Marsilli and Freeman used as collateral - to ensure it would not exercise its right under a put option to pull its investment out of Jetstar Pacific. Put options are used to attract investors by giving them the opportunity to recall their investment later if the company fails to live up to expectations.

However, much as some may have wanted to see it gone, an exercising of the put option would have meant that the Vietnamese shareholders would have had to find $50 million to pay Qantas.

An insider claims that Marsilli and Freeman were forced, as a pre-condition of their release, to make a statement acknowledging that they were responsible for the hedging losses, at a hearing headed by a general from the Ministry of Public Security late last month.

The corporate affairs chief at Qantas, David Epstein, dismisses the claims that the two Australians were held to ransom and says that they were not forced to make any written undertakings.

''There were a lot of conspiracy theories about, and most of them were wrong,'' he says.

Qantas acted as a ''trading agent'' in 2008 for the fuel-hedging transactions because there was not a mechanism available in Vietnam for Jetstar Pacific, he says.

''In the end the trading liability was with Jetstar Pacific and they have paid it back in tranches, as they were required to do.''

Epstein says Qantas recently extended its put option for ''a number of years or until the business reaches a point of commercial success''. He says Qantas has no plans to pull out of Vietnam and has committed to increasing its shareholding in Jetstar Pacific to 30 per cent.

He did confirm that Qantas has been owed up to $10 million at various stages by Jetstar Pacific under arrangements quite separate from the fuel-hedging contract.

''It certainly was at one stage of that order [up to $10 million]. [But] I don't believe we have anything of that order at present.''

Richard Broinowski, a former Australian ambassador to Vietnam, says the lesson for any business operating in Vietnam is to exercise caution and have a good intelligence network.

''Vietnam is like China. There has been a freeing up of the market but behind it you have the iron hand of the Communist Party,'' he says. ''If things are not in their interests … they are going to jolly well see to it.''

Qantas's expansion into Vietnam was part of a broader strategy to target the high-growth Asian market by boosting its presence there through partnerships under the Jetstar brand.

When Joyce and Qantas's then boss, Geoff Dixon, unveiled the rebranding of the airline in Vietnam in early 2008 they claimed that the route between Ho Chi Minh City and Hanoi was potentially larger than between Sydney and Melbourne.

Qantas also eyed Ho Chi Minh City as a hub for long-haul Jetstar flights to Europe using Boeing's new 787 Dreamliner aircraft. The city was a cheaper alternative to Singapore or Bangkok.

But the Vietnamese government's cap on fares has made it difficult to realise the domestic market's potential. Jetstar also opted early this year for Singapore's Changi Airport as its hub in Asia and launch pad for services to Europe instead of Ho Chi Minh City.

It leaves questions about the strategic rationale for remaining in Vietnam. But Qantas insists that it is committed to its investment.

''We are very confident, as are our Vietnamese partners … that this matter [with Marsilli and Freeman] need not have any significant impact on our commercial partnership,'' Epstein says.
----------------------
    Hai nhân viên cao cấp hãng Qantas được giải thoát khỏi Việt Nam
Lê Minh phỏng dịch
http://www.smh.com.au/business/qantas-duo-rescued-from-vietnam-20100729-10y2n.html

Làm thế nào mà việc nhận nhiệm sở ở hải ngoại lại trở thành đại họa cho hai nhân viên cao cấp của hãng Qantas. Phóng viên Matt Sullivan tường trình.

Họ là hai giám đốc tài năng được gởi đến những nơi xa xôi để nới rộng địa bàn làm ăn của Qantas. Công việc của họ cũng đơn giản: vực dậy một công ty hàng không liên doanh loại rẻ tiền với thương hiệu Jetstar, một trong những mục tiêu tiến vào thị trường Á Châu đầy triển vọng. Bà Daniella Marsilli được gởi đến TP.HCM, một thành phố năng động, vào năm 2007 cùng với chồng là ông John Brinkley và đứa con gái 4 tuổi Amelia. Bà Marsilly là một trong những giám đốc đầu tiên của Qantas làm việc tại Việt Nam, và đã trở thành Phó tổng giám đốc điều hành của hãng hàng không liên doanh mang tên Jetstar Pacific.

Một năm sau, thì ông Tristan Freeman từ Melbourne, đến nhận nhiệm sở tại đây với chức vụ Phó tổng giám đốc tài chính của Jetstar Pacific. Ông cùng gia đình gồm vợ và hai con gái nhỏ dọn vào căn chung cư sang trọng ở Quận Nhất.

Tai họa bắt đầu từ đây!

Cách đây mấy tuần, hai vị giám đốc này lặng lẽ chuồn về được Sydney sau một kinh nghiệm làm việc khó quên ở Việt Nam, mà bạn bè của họ gọi đó là “một kinh nghiệm thật đáng sợ và xấu hổ”. Họ bị giam lỏng tại Việt Nam hơn 6 tháng trong khi bị công an điều tra về các hoạt động mua xăng dầu dự trữ gây thua lỗ của công ty liên doanh Jetstar Pacific.

Họ chẳng có hy vọng được trở về nhà vì luôn bị công an hỏi cung dồn dập, trong khi cả hai đều không nói được tiếng Việt. Một đồng nghiệp của họ cho biết “họ bị dọa dẫm, hỏi cung và không cho tiếp xúc với luật sư cũng như không hề được biết tội danh”.

Mặc dầu gặp rắc rối như vậy nhưng cả hai Marsilly và Freeman ít được công chúng Úc nhắc đến - ngay cả sau khi báo chí loan tin nhà cầm quyền Việt Nam đã cách ly họ với gia đình ngay tại phi trường Tân Sơn Nhất khi họ quay trở về Úc nghỉ lễ Noel.

Mặc dầu bên ngoài thì gần như im lặng, nhưng bên trong hậu trường thì hãng Qantas đã cvận động chạy đôn chạy đáo. Ông Steve Jackson, Tổng quản Vấn đề An Ninh của hãng, đã phải bỏ ra rất nhiều thời gian tại Việt Nam để giải quyết vấn đề này. Trước đây, ông Steve từng làm việc cho lực lượng cảnh sát liên bang Úc, từng cầm đầu lực lượng đặc nhiệm cho Thế Vận Hội Sydney, và từng làm trưởng toán điều tra vụ đánh bom khủng bố tại Bali năm 2002.

Hai vị giám đốc này hiện nay đã an vị tại Úc nhưng từ nay liệu Qantas còn có thể tiếp tục làm ăn tại Việt Nam nữa không. Cả hai vị giám đốc này đều không bị truy tố. Cuộc điều tra về hoạt động mua xăng dầu dự trữ gây thua lỗ 31 triệu đô vào năm 2008 tại Jetstar Pacific được “chấm dứt” mà không có lời giải thích nào. Người ta cũng hiểu rằng cả hai vị chẳng muốn phát ngôn một điều gì về vụ này cả.

Vụ việc một thời làm náo loạn đến hàng ngũ lãnh đạo cao cấp của Qantas. Alan Joyce, vị Tổng giám đốc hãng Jetstar trước khi trở thành Tổng giám đốc của Qantas vào cuối năm 2008, là một trong hai thành viên cao cấp của Qantas nằm trong Hội đồng quản trị 6 người của Jetstar Pacific đã chấp thuận các hợp đồng mua xăng dầu dự trữ vào tháng Hai năm 2008. Thành viên khác là David Hall, khi đó là Tổng quản Tài Chánh của Jetstar, nay là Tổng quản Kỹ thuật của hãng Qantas.

Khi vụ việc mới nổ ra, Qantas đã hỏi ý kiến tư vấn xem việc đi lại của các nhân viên cao cấp của hãng đến Việt Nam có an toàn hay không. Có một lần, cuộc họp của hội đồng quản trị của Jetstar Pacific đã được tổ chức tại Singapore thay vì tại tổng hành dinh của hãng tại TP.HCM.

Qantas bị kẹt giữa hai phe nhóm: một phe thì muốn phát triển Jetstar Pacific, còn phe kia thì muốn đẩy Jetstar (Qantas) ra khỏi liên doanh. Ngoài cuộc điều tra về hoạt động mua xăng dầu dự trữ gây thua lỗ, Jetstar Pacific còn phải đương đầu với nhiều nhiêu khê khác trong những năm qua, kể cả việc Bộ Giao Thông Vận Tải muốn công ty liên doanh này phải thay đổi logo trước tháng 9 năm nay.

Jetstar Pacific là mối đe dọa đối với hãng hàng không quốc doanh Việt Nam Airlines, vì hãng liên doanh này là hãng hàng không lớn thứ hai tại Việt Nam và cũng là hãng hàng không liên doanh với nước ngoài đầu tiên sau khi Qantas mua lại một phần công ty này vào tháng 7 năm 2007.

Giờ đây hãng Qantas nắm giữ 27% cổ phần của hãng liên doanh này, và phía Việt Nam, thông qua Tổng công ty Đầu tư và kinh doanh vốn nhà nước (SCIC) nắm giữ phần còn lại.

Carlyle Thayer, giáo sư chính trị tại Đại học NSW, một chuyên gia về vấn đề chuyển đổi kinh tế và hệ thống chính trị của Việt Nam, nói rằng người nước ngoài không thể tin cậy vào hệ thống pháp luật của Việt Nam được bởi vì luật pháp và việc thi hành không ăn nhập với nhau. Ông nói “Vấn đề ở chỗ này: Việt Nam không phải là nền kinh tế thị trường đúng nghĩa. Môi trường làm ăn luôn có rủi ro, bởi vì nhà nước sẵn sàng can thiệp với mục đích chính trị và hình sự hóa vấn đề thương mại”.

“Bài học ở chỗ là các công ty nhà nước luôn được bảo vệ so với các công ty nước ngoài - Đây là một sân chơi không công bằng”.

Cuộc điều tra của nhà nước VN về hoạt động mua xăng dầu dự trữ gây thua lỗ bắt đầu vào năm ngoái, mặc dầu kết quả cuộc kiểm toán trước đó của công ty kiểm toán KPMG không thấy có dấu hiệu sai phạm nào. Các hợp đồng mua xăng dầu dự trữ là một hình thức mua bán bình thường rất phổ biến của các hãng hàng không để dự phòng đột biến giá cả. Vụ mua xăng dầu dự trữ này trong năm tài khóa 2008-2009 cũng là vụ giao dịch đầu tiên của hãng liên doanh Jetstar Pacific.

Khi giá xăng dầu lên đến mức kỷ lục, ông Freeman Tổng quản Tài Chánh đã ký mua xăng dầu dài hạn với Tổng công ty Cung cấp Xăng dầu với giá US$135/thùng. Jetstar Pacific đã đặt mua trước với số lượng xăng đầu đủ cung cấp 75% cho cả năm, tính đến 31/05 năm ngoái. Tuy nhiên, chỉ trong vòng 1 tháng giá xăng dầu rớt thê thảm khi cả thế giới rơi vào khủng hoảng, và cho đến cuối năm 2008 thì chỉ còn US$50/thùng. Do đó công ty liên doanh này bị “hố nặng vì ký hợp đồng quá sớm”.

Do sơ xuất mà bà Marsilly bị vướng vào cuộc điều tra bởi vì trong khi tạm nắm quyền Tổng giám đốc thay thế cho ông TGĐ Lương Hoài Nam nghỉ phép, thì bà đã ký vào các văn bản liên quan đến hợp đồng mua xăng dầu dự trữ này.

Vụ thua lỗ này đã tiếp thêm “đạn” cho phe nhóm đối nghịch với công việc làm ăn của Qantas. Một nhân viên nói rằng “Ngay từ ngày đầu tiên đã có sự chống đối khi công ty liên doanh được đặt tên Jetstar Pacific. Người ta cho rằng Qantas muốn bắt nạt công ty nhỏ”.

Có thể thấy rõ là Qantas bị nhà nước Việt Nam bắt bí vì hai nhân viên là ông Freeman và bà Marsilly nằm trong tay họ - để Qantas không thể sử dụng quyền sang nhượng giá cổ phần ban đầu trong Jetstar Pacific. Đặc quyền sang nhượng (Put Option) được đưa ra để thu hút đầu tư nước ngoài, bằng cách cho họ quyền được rút lại đầu tư nếu sau này công ty làm ăn kém hiệu quả.

Tuy nhiên, nếu điều này xảy ra thì thì phía cổ đông Việt Nam phải kiếm ra $50 triệu để hoàn trả cho Qantas.

Một nguồn tin nội bộ cho biết rằng trong một buổi làm việc do một viên tướng của Bộ Công An chủ trì vào tháng rồi, hai vị giám đốc này đã bị buộc phải thừa nhận trách nhiệm cho vụ giao dịch thua lỗ nặng nề đó.

Ông David Epstein, Tổng quản Ngoại vụ của Qantas đã bác bỏ các nguồn tin cho rằng hai vị giám đốc đã bị giữ làm con tin, và nói rằng họ không bị buộc phải ký nhận điều gì cả. Ông còn nói: “có nhiều giả thuyết này nọ, nhưng hầu hết đều không đúng”

Qantas đóng vai trò “đại diện giao dịch” trong năm 2008 cho các chuyển khoản mua xăng dầu bởi vì vẫn chưa có hình thức giao dịch xảy ra tại Việt Nam.

“Nói cho cùng, trách nhiệm là của Jetstar Pacific và họ phải trả lại đầy đủ”.

Ông Epstein nói rằng mới đây Qantas đã gia hạn quyền sang nhượng của mình “thêm vài năm nữa hoặc cho đến khi công ty liên doanh làm ăn phát đạt”. Ông cũng cho biết Qantas chưa có ý định rút ra khỏi Việt Nam và vẫn muốn gia tăng cổ phần trong Jetstar Pacific lên 30%.

Ông cũng xác nhận rằng có những lúc công ty liên doanh Jetstar Pacific nợ Qantas đến $10 triệu trong những tình huống khác nhau, nhưng không có liên quan đến vụ mua xăng dầu. “Chắc chắn là có lúc con số nợ lên tới mức đó ($10 triệu), nhưng tôi tin là hiện nay không có con số nợ nào đến gần con số này”.

Ông Richard Broinowski, cựu đại sứ Úc tại Việt Nam, nói rằng bài học cho việc làm ăn ở Việt Nam là phải hành xử cẩn thận và phải có được các nguồn tin thông thạo.

“Việt Nam cũng như Trung Quốc. Tuy là thị trường có mở cửa ra, nhưng đằng sau vẫn có bàn tay sắt của đảng cộng sản. Nếu sự việc không như ý muốn,... thì y như rằng họ sẽ nhúng tay vào”.

Việc mở rộng địa bàn làm ăn của Qantas đến Việt Nam thông qua công ty con Jetstar là nằm trong kế hoạch lâu dài, nhắm vào thị trường Á Châu đang lớn mạnh.

Khi Alan Joyce và Geoff Dixon, TGĐ Qantas khi đó, trình làng thương hiệu liên doanh tại Việt Nam năm 2008, họ tuyên bố là tiềm năng của tuyến bay Saigon-Hà Nội thậm chí còn lớn hơn tuyến Sydney - Melbourne.

Qantas cũng nhắm đến TP.HCM làm trung chuyển cho các chuyến bay đường dài đi Âu Châu sử dụng loại máy bay đời mới Boeing-787 Dreamliner, bởi vì rẻ hơn nếu sử dụng Singapore hoặc Bangkok.

Nhưng chính sách định giá vé bay của chính phủ Việt Nam khiến cho kế hoạch khai thác các tuyến bay nội địa tại đây trở nên khó khăn. Đầu năm nay Jetstar đã chọn phi trường Changi của Singapore làm nơi trung chuyển cho các tuyến bay Châu Á và đi Âu Châu, thay vì TP.HCM.

Nói đến đây, chúng ta không khỏi nghi ngờ đặt dấu hỏi cho các vấn đề căn bản khác còn tồn đọng tại Việt Nam. Nhưng Qantas một mực khẳng định rằng hãng vẫn tiếp tục công việc làm ăn tại đây.

Ông Epstein nói “Chúng tôi có lòng tin, và đối tác phía Việt Nam cũng vậy,... rằng vấn đề này (vụ việc bắt ông Freeman và bà Marsilly) sẽ không có ảnh hưởng lớn lao gì đến mối quan hệ làm ăn”.

Lê Minh phỏng dịch

Văn công việt cộng Mr ĐỜM Bị Thưa về Tội Trốn Thuế và Nhập Cảnh Lậu

Một văn công của CSVN đã bị tố cáo gian lận nhập cảnh vào Hoa Kỳ và trốn thuế bởi nhà tranh đấu cho Tự Do Lý Tống.

Đàm Vĩnh Hưng, một ca sĩ nhiều tai tiếng từ Việt Nam vốn là thành viên của đoàn Thanh Niên CSVN đang là đối tượng điều tra của sở thuế Liên Bang Hoa Kỳ và Bộ Nội An Liên Bang. Hưng và ban tổ chức nhạc của đương sự đã bị cáo buộc về tội gian lận kinh doanh thu nhập và không nộp thuế theo luật định.

Trong một bản khiếu nại có chứng thực do các nguồn tin thân cận thu thập được về văn công Đàm Vĩnh Hưng, thì đương sự đã thu được cả trăm ngàn đô la mỗi năm trong nhiều show trình diễn từ năm 2005 cho đến nay. Hưng đã thu tiền cashier trả công trình diễn của mình trong khi làm đơn là qua Mỹ để du lịch. Bản khiếu nại đã khai cho thấy rằng Hưng đã phạm tội trốn thuế thu nhập từ 5 năm qua từ các khoản tiền bán vé, bán CD hay đĩa DVD cũng như tiền quảng cáo liên quan tới các show nhạc của y.

Cục An ninh hình sự cáo buộc tội nhập cảnh gian lận dựa trên lời khai gian của Đàm Vĩnh Hưng trong mẫu đơn B-2 Tourist Visa Application (dành cho khách du lịch) để vào Mỹ, mà trên thực tế thì Hưng đã vào Mỹ với mục đích kinh doanh ca hát. Theo đúng luật thì Hưng phải nộp đơn P-3 dành cho giới nghệ sĩ trình diễn văn nghệ, và phải đóng thuế cho sở IRS theo như luật định. Mỗi lần vào Mỹ dưới dạng du khách, mà lại kinh doanh ca hát và không chịu nộp tiền thuế, là thêm một tội hình sự.

Lý Tống đã nhấn mạnh rằng không chỉ có một mình Đàm Vĩnh Hưng mà toàn bộ giới ca nhạc văn nghệ sĩ trình diễn đến từ Việt Nam đã đồng lõa với các tay bầu sô trong những hành động phạm pháp nầy. Với đơn khởi tố nầy, Lý Tống đã tung một đòn chí tử vào các văn công CSVN cùng với chương trình kinh doanh bất hợp pháp của các ca sĩ đến từ CSVN.

Các nhân viên điều tra của sở di trú ICE, một bộ phận của Bộ Nội An, nhấn mạnh rằng các trò gian lận nhập cảnh đang diễn ra và các cơ quan đang tiếp tục theo dõi ráo riết. Cơ quan ICE đang làm việc chặt chẽ về việc điều tra với USCIS và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. ICE cũng nhận được hỗ trợ với các trường hợp từ sở Hải quan Mỹ và cục Bảo vệ biên giới.

Viên chức IRS cũng đang tìm kiếm vào thu nhập các nguồn tiền mặt mà không được báo cáo trong ngành công nghiệp giải trí của các nghệ sĩ từ Việt Nam, và sẽ được điều tra kỹ lưỡng. Họ bảo đảm rằng bất kỳ các loại hình thức trốn thuế sẽ được trừng trị, không chỉ cho năm thuế hiện hành nhưng có hiệu lực hồi tố ngược lại từ ngày nộp đơn nhập cảnh đầu tiên.

Đối với bất cứ ai muốn tham gia nộp đơn khiếu nại hình sự đối với Đàm Vĩnh Hưng và những người khác cho chương trình gian lận và trốn thuế, nhập cảnh, các thông tin sau đây được cung cấp bởi anh Lý Tống và các nhóm pháp lý.
    KHIẾU NẠI IRS:
      Hãy điền vào mẫu đơn 3.949-A (trốn thuế) (đính kèm)
      Internal Revenue Service
      Fresno, CA 93.888
    CHO SỞ KHIẾU NẠI An ninh Nội địa:
      Gọi cho hoạt động đáng ngờ DI (lạm dụng thị thực du lịch B-2)
      Cục An ninh Nhà đất
      1-866-DHS-2-ICE hoặc 1-866-347-2423
ỦY BAN CHỐNG TUYÊN VẬN CSVN MỌI THÔNG TIN VỀ VIỆC LÀM THẾ NÀO ĐỂ GỞI FILE KHIẾU NẠI:



Xin quý đồng hương tỵ nạn cộng sản tại Hoa Kỳ và toàn thế giới hãy cùng chiến sĩ Lý Tống điền tên họ, địa chỉ, số phone theo mẫu đính kèm ở trên gởi về cơ quan IRS sở thuế Liên bang Hoa Kỳ địa chỉ:
    Internal Revenue Service Fresno, CA 93.888
Tố cáo viêc làm ăn phi pháp của Việt Cộng con Đàm Vĩnh Hưng và đồng bọn đã gây rối cuộc sống bình yên của Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại.

Source: http://vietvungvinh.org/index.php?option=com_content&view=article&id=1218:vc-dam-vinh-hung-bi-thua-ve-toi-tron-thue-va-nhap-canh-lau&catid=74:cong-dong&Itemid=122



Monday, July 26, 2010

Vẹm ngửi hơi cay bằng dân cày đổ máu! - Nguyễn Duy Ân

Nguyễn Duy Ân

Sự việc tên đặc công xung kích văn nghệ Đỏ Đàm Vĩnh Hưng bị Lý Tống xịt một chút hơi cay ở San Jose ngày 18/7/2010, đã được hầu hết dàn báo chí nô bộc, bồi bút của đảng Cộng trong nước đồng loạt và liên tục loan tin, lu loa rằng Đàm Vĩnh Hưng bị tấn công khủng bố!

Điều nực cười là cách đây không lâu, công an VC bắn chết hai người dân ở Thanh Hóa mà một trong hai người chỉ mới 12 tuổi, công an Quảng Nam Đà Nẵng đánh chết giáo dân Nguyễn Năm ở Cồn Dầu thì báo chí coi như đui điếc, nếu có một vài tờ báo đăng tin thì đã xuyên tạc, đảo ngược sự thật cho rằng những nạn nhân chết vì “chống người thi hành công vụ!” Vì vậy đến nay thủ phạm là những tên công an sát nhân vẫn nhỡn nhơ chờ thời gian để mọi chuyện sẽ đi vào quên lãng. Không chừng chúng đã được điều động đến nơi khác với cấp chức cao hơn như bao nhiêu vụ trong quá khứ.

Công an lại đánh chết người dân tại trụ sở công an Bắc Giang ngày 25/7/2010 là vụ mới nhất với nhiều hình ảnh dân chúng xuống đường, công an chìm nổi rượt bắn dân trên đường phố thì chẳng phải là “tấn công khủng bố?”

Đó là thứ “nhân quyền khác biệt” như gịong lưỡi của Phạm Gia Khiêm, Nguyễn Văn Hưởng… trơ tráo trả lời những chính khách phương Tây mỗi khi bị nhắc nhở đến chuyện “VN vi phạm nhân quyền!”

Đó là thứ tự do báo chí vẫn rêu rao đầu cửa miệng Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Tô Huy Rứa, Lê Doãn Hợp…trước những đại hội báo chí, những lễ lạc trao giải thưởng báo chí truyền thông.

Theo bài tường thuật “Lý Tống đối mặt với án tù 5 năm” của ký giả VC Trần Phước Mỹ từ Cali ngày 23/07/2010 ngoài việc lấy “tin từ cảnh sát Santa Clara cho biết số tiền bảo lãnh để tại ngoại hậu tra đối với trường hợp Lý Tống được đề nghị tăng từ 52.000 USD lên đến 100.000 USD. Lý Tống đang đối mặt với 4 tội danh: đột nhập trái phép, sử dụng hơi cay trái phép, chống người thi hành công vụ và hành hung.”

Bài tường thuật ghi lại giọng lưỡi tên Việt gian Lê Quốc Hùng, tổng lãnh sự VC tại San Francisco

“Là người đại diện cho Nhà nước Việt Nam tại đây, tôi rất đau xót khi có người Việt bị tấn công hoặc xâm hại. Tôi càng đau xót hơn khi thủ phạm và nạn nhân cùng là người Việt, cùng là đồng bào của mình.

Về đạo lý, theo tôi biết, nhiều người có mặt tại buổi nhạc hội hôm đó rất bất bình trước hành động thô bạo, vô văn hóa nhắm vào một ca sĩ đang mang tiếng hát của mình phục vụ cho bà con trong cộng đồng. Hành động này chỉ làm tổn hại đến hình ảnh của cộng đồng người Việt ở đây.

Về luật pháp, có thể coi hành động tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng vừa qua là một âm mưu được toan tính kỹ của cả người thực hiện và những kẻ đứng đằng sau. Xâm hại thân thể công dân là hành vi phạm pháp cần phải đưa ra truy tố.

Bảo hộ công dân là một trong những chức năng quan trọng của cơ quan đại diện tại địa bàn. Vì vậy, chúng tôi rất quan tâm đến vụ việc này. Ngay khi được tin, chúng tôi đã liên hệ với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng và những người tổ chức chương trình để thăm hỏi và tìm hiểu vụ việc. Sau đó, Lãnh sự quán đã có công hàm gửi Văn phòng Đại diện Bộ Ngoại giao Mỹ tại San Francisco, Sở Cảnh sát Santa Clara và Sở Cảnh sát Anaheim đề nghị họ thực thi các biện pháp cần thiết để bảo đảm an ninh cho ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng cũng như các ca sĩ Việt Nam khác đang biểu diễn tại đây. Lãnh sự quán cũng yêu cầu các cơ quan pháp luật Mỹ có biện pháp xử lý thích đáng đối với những cá nhân, những tổ chức có hành vi phạm pháp vừa qua và những hành vi tương tự sao cho phù hợp với luật pháp Mỹ và thông lệ quốc tế.”(Báo Thanh Niên)

Một cán bộ văn công của đảng chỉ mới nếm chút hơi cay mà tên lãnh sự Lê Quốc Hùng “rất đau xót” sao không thấy tên Việt gian CS nào từ chủ tịch nước, tổng bí thư, thủ tướng cho đến những tên đại sứ, tổng lãnh sự như Lê Quốc Hùng “đau xót” khi người dân bị công an bắn hay đánh chết, công nhân lao động bị hành hạ ở trong hay ngoài nước, những phụ nữ bị bán nô lệ tình dục rồi bị đánh đập, giết hại ở Đài Loan, Nam Hàn, Campuchia, Tầu Cộng…?

Chúng đã biết “lợi dụng tự do dân chủ ở Mỹ” để già mồm bênh vực cho loại cán bộ dù chỉ là tép riu của chúng như Đàm Vĩnh Hưng, còn tất cả người dân VN đều là rác rưởi dù ở đâu chúng chẳng cần thiết phải quan tâm, bận trí!

Hay bởi đã có nhiều tổ chức của người Việt tỵ nạn CS lo cứu giúp chu toàn cho tất cả những trường hợp công nhân VN, nạn nhân buôn người cho nên đảng CS Việt gian rảnh tay để tiếp tục “xuất khẩu lao động”, buôn bán phụ nữ và trẻ em, đàn áp khủng bố nhân dân ở trong nước? Đưa văn công ra hải ngoại thi hành nghị quyết 36?

Xịt một tí hơi cay vào mặt văn công VC là “thô bạo, là vô văn hóa cần phải đưa ra truy tố”? Nhưng cưỡng dâm nữ sinh vị thành niên như hiệu trưởng đảng viên Sầm Đức Xương, chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô thì nạn nhân bị hãm hiếp ngồi tù còn tên chủ tịch đến nay chỉ mới nghe “đình chỉ chức vụ” vì “thiếu gương mẫu trong sinh hoạt!”?

Sàm sở với nữ tiếp viên nhà hàng như bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế là Hồ Xuân Mãn thì được nêu cao thành tích “học tập tốt theo gương đạo đức Hồ Chí Minh!”

“Bảo hộ công dân là chức năng quan trọng của cơ quan đại diện” cho nên Lê Quốc Hùng ngay khi được tin đã “liên hệ với Đàm Vĩnh Hưng và những người tổ chức chương trình để thăm hỏi và tìm hiểu vụ việc. Gởi công hàm cho đại diện bộ ngoại giao Mỹ…”

Thế thì những cơ quan đại diện ở những nơi khác có chức năng gì khi người dân VN bị hành hung, bị đánh giết? Hay chỉ có chức năng bảo vệ những cán bộ đảng viên cần thiết như Đàm Vĩnh Hưng? Rõ ràng có sự liên lạc, cấu kết chặt chẽ giữa các lãnh sự quán, toà đại sứ VC với đám văn công và các bầu sô tổ chức, là những bộ phận đang thi hành nhiệm vụ được đảng giao phó.

Làm sao tin được lời dối láo của Đàm Vĩnh Hưng trong cuộc họp báo “ruồi bu, dơi chuột” lúc 2 giờ trưa ngày Thứ Hai 19 tháng 7 tại phòng hội của khách sạn Ramada thành phố Garden Grove.

Mặc dù “Hưng la lên ‘Rát quá.. rát quá’, vì đau quá Hưng la lớn lên. Lúc đó chị Mỹ Tâm ôm lấy Hưng rồi chùi mặt của Hưng.” Thế nhưng “Hưng thấy người đàn bà đó phóng bỏ chạy và sau đó cảnh sát bắt được”.

Bị đau rát nhưng vẫn mở mắt để nhìn thấy “người đàn bà đó phóng bỏ chạy” và vẫn thấy “sau đó cảnh sát bắt được”

Thực tế qua đoạn phim rõ ràng vệ sĩ của Đàm Vĩnh Hưng thuê mướn đã khống chế “người đàn bà” ngay tại chỗ trong khi “bà” ta còn cố gắng xịt thêm hơi cay nhưng không kịp, không những thế những vệ sĩ nầy đã xô đẩy “người đàn bà” vào vách tường gây thương tích đổ máu, mà miếng băng cho đến hôm nay vẫn còn trên thái dương “người đàn bà” là Lý Tống!

Ở đâu thì người ta cũng “phù thịnh” có phải nước Mỹ đang bảo vệ, che chở cho cường quyền là bọn Việt gian CS đã và đang xâm nhập để quấy nhiễu cộng đồng người Việt tỵ nạn đã hơn một lần trốn chạy khỏi nanh vuốt của chúng?

Đàm Vĩnh Hưng trả lời (báo chí) về vai trò của mình trong “Ủy ban hội liên hiệp thanh niên”:

“…họ (đảng) nhìn thấy ở Hưng và sức ảnh hưởng của Hưng có một mức độ lôi cuốn số khán giả trẻ ở tại Việt Nam. Không phải ở riêng VN mà bất kỳ một nước nào cũng vậy giới trẻ chiếm một số đông và không phải ai cũng là người tốt, những thanh niên bất hảo rất nhiều những người đua xe ma túy cờ bạc không nghề nghiệp. Họ muốn kêu gọi những người thanh niên đó nên sống tốt hơn đẹp hơn để làm giàu cho bản thân mình, gia đình mình cũng như cho quê hương đất nước và họ nhờ tiếng hát của Hưng, sức ảnh hưởng của Hưng để có thể may ra kêu gọi được từ cái sự yêu thương, yêu mến mà trước đây họ dành cho Hưng cho tiếng hát của Hưng với những ca khúc tình cảm thì họ có thể sống đàng hoàng hơn, đó là cái deal và cái mục đích mà Hưng nhận lời để trở thành cái người mà đại diện nói với công chúng, khán giả trẻ, họ muốn dùng ảnh hưởng của mình để nói với thanh niên ở VN nên làm hay làm đẹp. Ngoài ra công việc của Hưng thì chỉ đến những nơi nào đó để gặp các bạn sinh viên, hát cho các bạn nghe, vào những trại giáo dưỡng để hát cho những người lầm đường nghe những bài tình ca cho họ thấy bên ngoài cuộc đời bên ngoài còn đẹp hơn để họ nhanh chóng ra ngoài xã hội.”

Đàm Vĩnh Hưng không dám nói tiếp là “ra hải ngoại để hát cho thanh niên, sinh viên đừng lầm đường chống phá đất nước giàu đẹp” theo như công an Hà Trình:

“…vụ Lý Tống tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng vừa qua là có liên quan đến ‘chiến dịch’ chống phá Việt Nam của những kẻ bệnh hoạn chống cộng mù quáng ở Mỹ cần phải lên án mạnh mẽ.” (báo công an)

Đó là thứ mồm mép của Việt gian CS: “Đàm Vĩnh Hưng là CS, đảng CS là VN. Chống Đàm Vĩnh Hưng là chống đảng, chống đảng là chống phá Việt Nam!”

“Những người chống cộng ở Mỹ là mù quáng là bệnh hoạn!”

Hoạt động cho cs ở Mỹ như Đàm Vĩnh Hưng, bán nước cho ngoại bang như đảng CS Việt gian mới là lành mạnh, mới là sáng suốt?

Đàm Vĩnh Hưng tự thú nhận và biện bạch: “Nói mà để hát không thì cũng không ai nghe thì họ muốn đưa Hưng vào cái nhân vật mà có trong 60 người thanh niên tiên tiến là những người có cách sống tốt đẹp có sức ảnh hưởng đến công chúng để có sức thuyết phục các thanh niên xấu trở về đường ngay chứ Hưng chẳng có tới mấy cái buổi họp đó bao giờ và cũng chẳng biết cơ quan đó nằm ở nơi đâu. Hưng nhận lời chỉ để hỗ trợ phần hát của mình để gây quỹ làm cái gì đó tốt cho thanh niên chưa tốt”

Rồi Đàm Vĩnh Hưng lòi đuôi dối trá: “Với cái bản tánh của Hưng điên loạn và ngông cuồng thì không có một cái cơ quan nào đơn vị nào chấp nhận một người ngang tàng như Hưng tóc tai vàng nhuộm như vậy ăn mặc sexy rồi phát biểu ngông cuồng láo lếu thì không có một cơ quan nào chấp nhận như thế.”

“Với cái bản tánh điên loạn ngông cuồng, ăn mặc sexy phát biểu ngông cuồng láo lếu” như Đàm Vĩnh Hưng tự nhận lại “có sức thuyết phục các thanh niên xấu trở về đường ngay!” Vì vậy mà “họ (đảng) muốn đưa Hưng vào cái nhân vật mà có trong 60 người thanh niên tiên tiến là những người có cách sống tốt đẹp có sức ảnh hưởng đến công chúng!”

Chỉ trong một đoạn phát biểu, Đàm Vĩnh Hưng đã lộ chân tướng lừa bịp, bất nhất. Câu sau chửi câu trước. Vì chưa được huấn luyện nghiệp vụ đầy đủ.

Chứng tỏ VC đã khéo chọn lọc và sử dụng đúng người đúng việc, một người có chút năng khiếu ca hát như Đàm Vĩnh Hưng, với chút kiến thức đủ gan lì để chịu đựng, bất cố liêm sĩ, miễn được bạo quyền nâng đỡ để hái ra tiền.

Nên khi được hỏi: “nếu phải chọn lựa trình diễn một trong hai show tại hải ngoại, một gây quỹ từ thiện cho VN hai là tranh đấu cho dân chủ ở VN mà thời gian đều thuận tiện cho cả hai thì ca sĩ chọn lựa cái nào...?”

Đàm Vĩnh Hưng không dám dứt khoát: “Hưng sẽ suy nghĩ thật là khó để chọn một trong hai chương trình đó. Khi nào Hưng chọn xong sẽ báo cho mọi người biết.”

Có nghĩa là chờ Đàm Vĩnh Hưng “thỉnh ý lãnh đạo” mới có câu trả lời!

Đàm Vĩnh Hưng cũng như đám văn công chỉ là những con rối dưới sự dẫn dắt điều khiển của “Ủy ban về người Việt định cư ở nước ngoài”, vì vậy như Đàm Vĩnh Hưng khá thành thật: “thật sự họ cũng không có nói cho tụi em biết cái nghị quyết (36) đó là cái gì cả...”

Đúng! Đàm Vĩnh Hưng chỉ là loại robot khỏi cần huấn luyện kỹ, chỉ cần bấm nút điều khiển!

Theo Đàm Vĩnh Hưng “đi hát ở Mỹ không bằng đi hát ở VN, hát ở VN một tuần nhiều hơn một sô ở Mỹ” Thế nhưng hằng năm Đàm Vĩnh Hưng phải qua Mỹ cả chục lần chỉ để “gặp người thân, bạn bè và đi shopping!”

Phụ họa theo luận điệu Việt gian cs, nhiều người cho rằng những văn công cs ra nước ngoài chỉ hát nhạc tình cảm để kiếm tiền.

Đặc công văn nghệ Kim Cương, bọn bút nô nằm vùng Vũ Hạnh, Sơn Nam, Trịnh Công Sơn… trước đây cũng chỉ diễn kịch tình cảm, viết văn tình yêu, quê hương…mặt chuột chỉ lòi ra khi nhà đã cháy rụi!

Văn công cái Ái Vân một thời núp bóng trá hàng để cuốn hút và moi tiền người tỵ nạn, nay nhiệm vụ đã hoàn thành, thị quay về làm nô công cho đảng. Bây giờ là thời điểm thuận tiên, được Mỹ dung túng, bọn văn công đỏ công khai hoạt động thách thức cộng đồng tỵ nạn!

Họa mất nước đang bên bờ vực thẳm, nước Mỹ dù có thực tâm muốn kéo VN ra khỏi nanh vuốt đại bá Tầu Cộng, cũng khó lòng thay đổi tình thế khi mà bọn trung ương đảng VC chỉ toàn óc chó tim heo!

Bộ trưởng ngoại giao Mỹ, bà Hilary Clinton đến Hà Nội dự hội nghị Asean với thông điệp Mỹ đang trở lại Đông Nam Á, Thái Bình Dương để ngăn chặn đại Hán bành trướng, nhiều “trí thức” trong nước nuôi hy vọng, như tác giả Đinh Hoàn Thắng trong bài “Gặp lại nhau ở tầm cao mới” có đoạn:

“Quá khứ và hiện tại, lý trí và tình cảm, chính trị và đời thường..., tất cả những cặp phạm trù đó rồi đây có còn là xung lực cho mối bang giao, hiện vẫn còn gây nhiều tranh cãi trong đời sống chính trị của mỗi nước, hay không? Chắc chắn sau chuyến thăm được đánh giá là rất thành công này, bà ngoại trưởng sẽ có những đề xuất chính sách với vị tổng thống của bà. Một chính sách hóa giải toàn diện hy vọng sẽ được số đông ủng hộ, nhưng thiểu số những người chống lại sẽ vẫn còn đó ở mỗi nước.” (Tuần Việt Nam 25/7/2010)

“Một chính sách hóa giải toàn diện” của Mỹ cần sự hợp tác của một khối Asean hợp nhất và vững mạnh, chuyện nầy còn xa vời, một nước Lào hèn yếu, Miến Điện độc tài lệ thuộc Bắc Kinh, một Việt Nam hôm nay đứng với Mỹ, hôm sau qua Bắc Kinh vò đầu tạ tội. Bởi VN không có thực lực lòng dân, sức mạnh của một quốc gia không phải nhờ vào lực lượng công an quá hung bạo thừa sức để đè bẹp toàn dân từ thể xác đến tinh thần.

“Số đông ủng hộ” ở trong nước có vượt qua được trở lực nầy.

Trong khi “những người chống đối” là những tên cầm đầu bán nước với quyết tâm ôm chân bọn cướp nước.

“Những người chống đối” bên ngoài, về phía Mỹ dù có thể chỉ là thiểu số, họ là những chính khách có lương tri, họ đòi hỏi người dân VN phải được tôn trọng.

Về phía “người Việt chống Cộng cực đoan” chắc chắn không có ai tham vọng trở về tranh quyền bính. Rất ít người chống đối vì “lòng thù hận”. Họ chỉ đấu tranh cho một VN thật sự tự do dân chủ, mọi người dân phải được đối xử công bằng. Họ chống lại bất cứ chế độ nào độc tài, khủng bố, buôn dân, bán nước. Dù họ chỉ là “thiểu số.”

Muốn bảo vệ đất nước, muốn phát triển bền vững hài hòa thì VN phải có một chế độ tự do dân chủ thật sự, tam quyền phân lập rõ rệt. Mỹ hãy kiên nhẫn chờ đợi, loay hoay cứu kéo chế độ hiện tại chỉ hao công tốn của mà chẳng thu được kết quả gì!

25/7/2010

Nguyễn Duy Ân

    Các đoạn phim do người dân Bắc Giang thâu:


http://www.youtube. com/watch? v=1BXc56ErOfI


http://www.youtube. com/watch? v=sbVU7qT- BdM


http://www.youtube. com/watch? v=AvDwttKgGws


http://www.youtube. com/watch? v=mnrqZ7LDZT4


http://www.youtube. com/watch? v=mdiCnP_ cOY0


http://www.youtube. com/watch? v=qsR_Yo9AeKw


http://www.youtube. com/watch? v=WOHZvg63gWg