"Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác. Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu." (Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn).
Sự việc tên đặc công xung kích văn nghệ Đỏ Đàm Vĩnh Hưng bị Lý Tống xịt một chút hơi cay ở San Jose ngày 18/7/2010, đã được hầu hết dàn báo chí nô bộc, bồi bút của đảng Cộng trong nước đồng loạt và liên tục loan tin, lu loa rằng Đàm Vĩnh Hưng bị tấn công khủng bố!
Điều nực cười là cách đây không lâu, công an VC bắn chết hai người dân ở Thanh Hóa mà một trong hai người chỉ mới 12 tuổi, công an Quảng Nam Đà Nẵng đánh chết giáo dân Nguyễn Năm ở Cồn Dầu thì báo chí coi như đui điếc, nếu có một vài tờ báo đăng tin thì đã xuyên tạc, đảo ngược sự thật cho rằng những nạn nhân chết vì “chống người thi hành công vụ!” Vì vậy đến nay thủ phạm là những tên công an sát nhân vẫn nhỡn nhơ chờ thời gian để mọi chuyện sẽ đi vào quên lãng. Không chừng chúng đã được điều động đến nơi khác với cấp chức cao hơn như bao nhiêu vụ trong quá khứ.
Công an lại đánh chết người dân tại trụ sở công an Bắc Giang ngày 25/7/2010 là vụ mới nhất với nhiều hình ảnh dân chúng xuống đường, công an chìm nổi rượt bắn dân trên đường phố thì chẳng phải là “tấn công khủng bố?”
Đó là thứ “nhân quyền khác biệt” như gịong lưỡi của Phạm Gia Khiêm, Nguyễn Văn Hưởng… trơ tráo trả lời những chính khách phương Tây mỗi khi bị nhắc nhở đến chuyện “VN vi phạm nhân quyền!”
Đó là thứ tự do báo chí vẫn rêu rao đầu cửa miệng Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Tô Huy Rứa, Lê Doãn Hợp…trước những đại hội báo chí, những lễ lạc trao giải thưởng báo chí truyền thông.
Theo bài tường thuật “Lý Tống đối mặt với án tù 5 năm” của ký giả VC Trần Phước Mỹ từ Cali ngày 23/07/2010 ngoài việc lấy “tin từ cảnh sát Santa Clara cho biết số tiền bảo lãnh để tại ngoại hậu tra đối với trường hợp Lý Tống được đề nghị tăng từ 52.000 USD lên đến 100.000 USD. Lý Tống đang đối mặt với 4 tội danh: đột nhập trái phép, sử dụng hơi cay trái phép, chống người thi hành công vụ và hành hung.”
Bài tường thuật ghi lại giọng lưỡi tên Việt gian Lê Quốc Hùng, tổng lãnh sự VC tại San Francisco
“Là người đại diện cho Nhà nước Việt Nam tại đây, tôi rất đau xót khi có người Việt bị tấn công hoặc xâm hại. Tôi càng đau xót hơn khi thủ phạm và nạn nhân cùng là người Việt, cùng là đồng bào của mình.
Về đạo lý, theo tôi biết, nhiều người có mặt tại buổi nhạc hội hôm đó rất bất bình trước hành động thô bạo, vô văn hóa nhắm vào một ca sĩ đang mang tiếng hát của mình phục vụ cho bà con trong cộng đồng. Hành động này chỉ làm tổn hại đến hình ảnh của cộng đồng người Việt ở đây.
Về luật pháp, có thể coi hành động tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng vừa qua là một âm mưu được toan tính kỹ của cả người thực hiện và những kẻ đứng đằng sau. Xâm hại thân thể công dân là hành vi phạm pháp cần phải đưa ra truy tố.
Bảo hộ công dân là một trong những chức năng quan trọng của cơ quan đại diện tại địa bàn. Vì vậy, chúng tôi rất quan tâm đến vụ việc này. Ngay khi được tin, chúng tôi đã liên hệ với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng và những người tổ chức chương trình để thăm hỏi và tìm hiểu vụ việc. Sau đó, Lãnh sự quán đã có công hàm gửi Văn phòng Đại diện Bộ Ngoại giao Mỹ tại San Francisco, Sở Cảnh sát Santa Clara và Sở Cảnh sát Anaheim đề nghị họ thực thi các biện pháp cần thiết để bảo đảm an ninh cho ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng cũng như các ca sĩ Việt Nam khác đang biểu diễn tại đây. Lãnh sự quán cũng yêu cầu các cơ quan pháp luật Mỹ có biện pháp xử lý thích đáng đối với những cá nhân, những tổ chức có hành vi phạm pháp vừa qua và những hành vi tương tự sao cho phù hợp với luật pháp Mỹ và thông lệ quốc tế.”(Báo Thanh Niên)
Một cán bộ văn công của đảng chỉ mới nếm chút hơi cay mà tên lãnh sự Lê Quốc Hùng “rất đau xót” sao không thấy tên Việt gian CS nào từ chủ tịch nước, tổng bí thư, thủ tướng cho đến những tên đại sứ, tổng lãnh sự như Lê Quốc Hùng “đau xót” khi người dân bị công an bắn hay đánh chết, công nhân lao động bị hành hạ ở trong hay ngoài nước, những phụ nữ bị bán nô lệ tình dục rồi bị đánh đập, giết hại ở Đài Loan, Nam Hàn, Campuchia, Tầu Cộng…?
Chúng đã biết “lợi dụng tự do dân chủ ở Mỹ” để già mồm bênh vực cho loại cán bộ dù chỉ là tép riu của chúng như Đàm Vĩnh Hưng, còn tất cả người dân VN đều là rác rưởi dù ở đâu chúng chẳng cần thiết phải quan tâm, bận trí!
Hay bởi đã có nhiều tổ chức của người Việt tỵ nạn CS lo cứu giúp chu toàn cho tất cả những trường hợp công nhân VN, nạn nhân buôn người cho nên đảng CS Việt gian rảnh tay để tiếp tục “xuất khẩu lao động”, buôn bán phụ nữ và trẻ em, đàn áp khủng bố nhân dân ở trong nước? Đưa văn công ra hải ngoại thi hành nghị quyết 36?
Xịt một tí hơi cay vào mặt văn công VC là “thô bạo, là vô văn hóa cần phải đưa ra truy tố”? Nhưng cưỡng dâm nữ sinh vị thành niên như hiệu trưởng đảng viên Sầm Đức Xương, chủ tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô thì nạn nhân bị hãm hiếp ngồi tù còn tên chủ tịch đến nay chỉ mới nghe “đình chỉ chức vụ” vì “thiếu gương mẫu trong sinh hoạt!”?
Sàm sở với nữ tiếp viên nhà hàng như bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế là Hồ Xuân Mãn thì được nêu cao thành tích “học tập tốt theo gương đạo đức Hồ Chí Minh!”
“Bảo hộ công dân là chức năng quan trọng của cơ quan đại diện” cho nên Lê Quốc Hùng ngay khi được tin đã “liên hệ với Đàm Vĩnh Hưng và những người tổ chức chương trình để thăm hỏi và tìm hiểu vụ việc. Gởi công hàm cho đại diện bộ ngoại giao Mỹ…”
Thế thì những cơ quan đại diện ở những nơi khác có chức năng gì khi người dân VN bị hành hung, bị đánh giết? Hay chỉ có chức năng bảo vệ những cán bộ đảng viên cần thiết như Đàm Vĩnh Hưng? Rõ ràng có sự liên lạc, cấu kết chặt chẽ giữa các lãnh sự quán, toà đại sứ VC với đám văn công và các bầu sô tổ chức, là những bộ phận đang thi hành nhiệm vụ được đảng giao phó.
Làm sao tin được lời dối láo của Đàm Vĩnh Hưng trong cuộc họp báo “ruồi bu, dơi chuột” lúc 2 giờ trưa ngày Thứ Hai 19 tháng 7 tại phòng hội của khách sạn Ramada thành phố Garden Grove.
Mặc dù “Hưng la lên ‘Rát quá.. rát quá’, vì đau quá Hưng la lớn lên. Lúc đó chị Mỹ Tâm ôm lấy Hưng rồi chùi mặt của Hưng.” Thế nhưng “Hưng thấy người đàn bà đó phóng bỏ chạy và sau đó cảnh sát bắt được”.
Bị đau rát nhưng vẫn mở mắt để nhìn thấy “người đàn bà đó phóng bỏ chạy” và vẫn thấy “sau đó cảnh sát bắt được”
Thực tế qua đoạn phim rõ ràng vệ sĩ của Đàm Vĩnh Hưng thuê mướn đã khống chế “người đàn bà” ngay tại chỗ trong khi “bà” ta còn cố gắng xịt thêm hơi cay nhưng không kịp, không những thế những vệ sĩ nầy đã xô đẩy “người đàn bà” vào vách tường gây thương tích đổ máu, mà miếng băng cho đến hôm nay vẫn còn trên thái dương “người đàn bà” là Lý Tống!
Ở đâu thì người ta cũng “phù thịnh” có phải nước Mỹ đang bảo vệ, che chở cho cường quyền là bọn Việt gian CS đã và đang xâm nhập để quấy nhiễu cộng đồng người Việt tỵ nạn đã hơn một lần trốn chạy khỏi nanh vuốt của chúng?
Đàm Vĩnh Hưng trả lời (báo chí) về vai trò của mình trong “Ủy ban hội liên hiệp thanh niên”:
“…họ (đảng) nhìn thấy ở Hưng và sức ảnh hưởng của Hưng có một mức độ lôi cuốn số khán giả trẻ ở tại Việt Nam. Không phải ở riêng VN mà bất kỳ một nước nào cũng vậy giới trẻ chiếm một số đông và không phải ai cũng là người tốt, những thanh niên bất hảo rất nhiều những người đua xe ma túy cờ bạc không nghề nghiệp. Họ muốn kêu gọi những người thanh niên đó nên sống tốt hơn đẹp hơn để làm giàu cho bản thân mình, gia đình mình cũng như cho quê hương đất nước và họ nhờ tiếng hát của Hưng, sức ảnh hưởng của Hưng để có thể may ra kêu gọi được từ cái sự yêu thương, yêu mến mà trước đây họ dành cho Hưng cho tiếng hát của Hưng với những ca khúc tình cảm thì họ có thể sống đàng hoàng hơn, đó là cái deal và cái mục đích mà Hưng nhận lời để trở thành cái người mà đại diện nói với công chúng, khán giả trẻ, họ muốn dùng ảnh hưởng của mình để nói với thanh niên ở VN nên làm hay làm đẹp. Ngoài ra công việc của Hưng thì chỉ đến những nơi nào đó để gặp các bạn sinh viên, hát cho các bạn nghe, vào những trại giáo dưỡng để hát cho những người lầm đường nghe những bài tình ca cho họ thấy bên ngoài cuộc đời bên ngoài còn đẹp hơn để họ nhanh chóng ra ngoài xã hội.”
Đàm Vĩnh Hưng không dám nói tiếp là “ra hải ngoại để hát cho thanh niên, sinh viên đừng lầm đường chống phá đất nước giàu đẹp” theo như công an Hà Trình:
“…vụ Lý Tống tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng vừa qua là có liên quan đến ‘chiến dịch’ chống phá Việt Nam của những kẻ bệnh hoạn chống cộng mù quáng ở Mỹ cần phải lên án mạnh mẽ.” (báo công an)
Đó là thứ mồm mép của Việt gian CS: “Đàm Vĩnh Hưng là CS, đảng CS là VN. Chống Đàm Vĩnh Hưng là chống đảng, chống đảng là chống phá Việt Nam!”
“Những người chống cộng ở Mỹ là mù quáng là bệnh hoạn!”
Hoạt động cho cs ở Mỹ như Đàm Vĩnh Hưng, bán nước cho ngoại bang như đảng CS Việt gian mới là lành mạnh, mới là sáng suốt?
Đàm Vĩnh Hưng tự thú nhận và biện bạch: “Nói mà để hát không thì cũng không ai nghe thì họ muốn đưa Hưng vào cái nhân vật mà có trong 60 người thanh niên tiên tiến là những người có cách sống tốt đẹp có sức ảnh hưởng đến công chúng để có sức thuyết phục các thanh niên xấu trở về đường ngay chứ Hưng chẳng có tới mấy cái buổi họp đó bao giờ và cũng chẳng biết cơ quan đó nằm ở nơi đâu. Hưng nhận lời chỉ để hỗ trợ phần hát của mình để gây quỹ làm cái gì đó tốt cho thanh niên chưa tốt”
Rồi Đàm Vĩnh Hưng lòi đuôi dối trá: “Với cái bản tánh của Hưng điên loạn và ngông cuồng thì không có một cái cơ quan nào đơn vị nào chấp nhận một người ngang tàng như Hưng tóc tai vàng nhuộm như vậy ăn mặc sexy rồi phát biểu ngông cuồng láo lếu thì không có một cơ quan nào chấp nhận như thế.”
“Với cái bản tánh điên loạn ngông cuồng, ăn mặc sexy phát biểu ngông cuồng láo lếu” như Đàm Vĩnh Hưng tự nhận lại “có sức thuyết phục các thanh niên xấu trở về đường ngay!” Vì vậy mà “họ (đảng) muốn đưa Hưng vào cái nhân vật mà có trong 60 người thanh niên tiên tiến là những người có cách sống tốt đẹp có sức ảnh hưởng đến công chúng!”
Chỉ trong một đoạn phát biểu, Đàm Vĩnh Hưng đã lộ chân tướng lừa bịp, bất nhất. Câu sau chửi câu trước. Vì chưa được huấn luyện nghiệp vụ đầy đủ.
Chứng tỏ VC đã khéo chọn lọc và sử dụng đúng người đúng việc, một người có chút năng khiếu ca hát như Đàm Vĩnh Hưng, với chút kiến thức đủ gan lì để chịu đựng, bất cố liêm sĩ, miễn được bạo quyền nâng đỡ để hái ra tiền.
Nên khi được hỏi: “nếu phải chọn lựa trình diễn một trong hai show tại hải ngoại, một gây quỹ từ thiện cho VN hai là tranh đấu cho dân chủ ở VN mà thời gian đều thuận tiện cho cả hai thì ca sĩ chọn lựa cái nào...?”
Đàm Vĩnh Hưng không dám dứt khoát: “Hưng sẽ suy nghĩ thật là khó để chọn một trong hai chương trình đó. Khi nào Hưng chọn xong sẽ báo cho mọi người biết.”
Có nghĩa là chờ Đàm Vĩnh Hưng “thỉnh ý lãnh đạo” mới có câu trả lời!
Đàm Vĩnh Hưng cũng như đám văn công chỉ là những con rối dưới sự dẫn dắt điều khiển của “Ủy ban về người Việt định cư ở nước ngoài”, vì vậy như Đàm Vĩnh Hưng khá thành thật: “thật sự họ cũng không có nói cho tụi em biết cái nghị quyết (36) đó là cái gì cả...”
Đúng! Đàm Vĩnh Hưng chỉ là loại robot khỏi cần huấn luyện kỹ, chỉ cần bấm nút điều khiển!
Theo Đàm Vĩnh Hưng “đi hát ở Mỹ không bằng đi hát ở VN, hát ở VN một tuần nhiều hơn một sô ở Mỹ” Thế nhưng hằng năm Đàm Vĩnh Hưng phải qua Mỹ cả chục lần chỉ để “gặp người thân, bạn bè và đi shopping!”
Phụ họa theo luận điệu Việt gian cs, nhiều người cho rằng những văn công cs ra nước ngoài chỉ hát nhạc tình cảm để kiếm tiền.
Đặc công văn nghệ Kim Cương, bọn bút nô nằm vùng Vũ Hạnh, Sơn Nam, Trịnh Công Sơn… trước đây cũng chỉ diễn kịch tình cảm, viết văn tình yêu, quê hương…mặt chuột chỉ lòi ra khi nhà đã cháy rụi!
Văn công cái Ái Vân một thời núp bóng trá hàng để cuốn hút và moi tiền người tỵ nạn, nay nhiệm vụ đã hoàn thành, thị quay về làm nô công cho đảng. Bây giờ là thời điểm thuận tiên, được Mỹ dung túng, bọn văn công đỏ công khai hoạt động thách thức cộng đồng tỵ nạn!
Họa mất nước đang bên bờ vực thẳm, nước Mỹ dù có thực tâm muốn kéo VN ra khỏi nanh vuốt đại bá Tầu Cộng, cũng khó lòng thay đổi tình thế khi mà bọn trung ương đảng VC chỉ toàn óc chó tim heo!
Bộ trưởng ngoại giao Mỹ, bà Hilary Clinton đến Hà Nội dự hội nghị Asean với thông điệp Mỹ đang trở lại Đông Nam Á, Thái Bình Dương để ngăn chặn đại Hán bành trướng, nhiều “trí thức” trong nước nuôi hy vọng, như tác giả Đinh Hoàn Thắng trong bài “Gặp lại nhau ở tầm cao mới” có đoạn:
“Quá khứ và hiện tại, lý trí và tình cảm, chính trị và đời thường..., tất cả những cặp phạm trù đó rồi đây có còn là xung lực cho mối bang giao, hiện vẫn còn gây nhiều tranh cãi trong đời sống chính trị của mỗi nước, hay không? Chắc chắn sau chuyến thăm được đánh giá là rất thành công này, bà ngoại trưởng sẽ có những đề xuất chính sách với vị tổng thống của bà. Một chính sách hóa giải toàn diện hy vọng sẽ được số đông ủng hộ, nhưng thiểu số những người chống lại sẽ vẫn còn đó ở mỗi nước.” (Tuần Việt Nam 25/7/2010)
“Một chính sách hóa giải toàn diện” của Mỹ cần sự hợp tác của một khối Asean hợp nhất và vững mạnh, chuyện nầy còn xa vời, một nước Lào hèn yếu, Miến Điện độc tài lệ thuộc Bắc Kinh, một Việt Nam hôm nay đứng với Mỹ, hôm sau qua Bắc Kinh vò đầu tạ tội. Bởi VN không có thực lực lòng dân, sức mạnh của một quốc gia không phải nhờ vào lực lượng công an quá hung bạo thừa sức để đè bẹp toàn dân từ thể xác đến tinh thần.
“Số đông ủng hộ” ở trong nước có vượt qua được trở lực nầy.
Trong khi “những người chống đối” là những tên cầm đầu bán nước với quyết tâm ôm chân bọn cướp nước.
“Những người chống đối” bên ngoài, về phía Mỹ dù có thể chỉ là thiểu số, họ là những chính khách có lương tri, họ đòi hỏi người dân VN phải được tôn trọng.
Về phía “người Việt chống Cộng cực đoan” chắc chắn không có ai tham vọng trở về tranh quyền bính. Rất ít người chống đối vì “lòng thù hận”. Họ chỉ đấu tranh cho một VN thật sự tự do dân chủ, mọi người dân phải được đối xử công bằng. Họ chống lại bất cứ chế độ nào độc tài, khủng bố, buôn dân, bán nước. Dù họ chỉ là “thiểu số.”
Muốn bảo vệ đất nước, muốn phát triển bền vững hài hòa thì VN phải có một chế độ tự do dân chủ thật sự, tam quyền phân lập rõ rệt. Mỹ hãy kiên nhẫn chờ đợi, loay hoay cứu kéo chế độ hiện tại chỉ hao công tốn của mà chẳng thu được kết quả gì!
Đối với cộng đồng tỵ nạn người Việt trên thế giới, biến cố gây sôi nổi nhất lúc này là việc con hát Đàm Vĩnh Hưng (ĐVH) bị xịt hơi cay vào mắt ngay trên sân khấu lúc nó đang trình diễn. Vấn đề đã được báo đài tường thuật đầy đủ, và còn tiếp diễn dài dài, chúng tôi không cần lặp lại, chỉ xin nêu một vài cảm nghĩ sơ khởi sau:
Những Nhận Định
Giả thiết Lý Tống (LT) không xịt hơi cay mà xịt acit chẳng hạn, con hát ĐVH sẽ bị tắt tiếng suốt đời. Cuộc đời nó sẽ đi vào tối tăm. Nhưng kết quả cuộc đấu tranh của ngưòi Việt tỵ nạn sẽ rất bất lợi, vì trước dư luận thế giới, chúng ta không những không chứng minh được VGCS đang tấn công chúng ta, mà chúng ta sẽ trở thành kẻ khủng bố. Nhờ xịt hơi pepper, tên ĐVH có thể hát trở lại trong vòng 15 phút sau, tội trạng của LT được chứng minh rằng đây chỉ là đòn cảnh cáo chứ vô hại. Hơn nữa về mặt chính nghĩa đấu tranh, chúng ta gặt hái được nhiều thành quả đáng kể.
Sự kiện này:
1. Làm dấy lên phong trào chống văn hóa vận của VGCS rất sôi nổi trong cộng đồng tỵ nạn mà lâu nay tưởng chừng như đã tắt ngấm. Từ đó thấy được tinh thần chống cộng của đại đa số đồng bào tỵ nạn vẫn rất cao và rất kiên cường, bắt buộc bọn VGCS phải e ngại và dè chừng, không dám lấn lướt chúng ta như trước.
2. Làm lộ diện những tên bầu show vì tham đồng tiền nhơ bẩn đã bán rẻ lương tri và bán đứng đồng bào, những tên MC mặt dầy hơn thớt chuyên đưa người cửa trước rước người cửa sau để kiếm tiền như những mụ tú bà trong động điếm. Chắc chắn những bọn này phải e ngaị và chùn bước.
3. Đủ tác dụng để cảnh cáo bọn con hát trong nước còn mơ tưởng ra tuyên truyền và hốt bạc tại hải ngoại này, và nhiều khi còn hỗn láo nhục mạ người tỵ nạn. Chúng tôi không nhớ rõ nhưng biết có một con hát nào đó đã đe dọa chôn sống người tỵ nạn kia đấy. Thật ngông cuồng và khốn kiếp. Tất nhiên cũng còn cảnh cáo luôn bọn xướng ca vô loài mang danh tỵ nạn nhưng vẫn nuôi mộng trở về lòn trôn bọn VGCS.
4. Cho biết những ai là người thích đi nghe bọn này hát? Một người bạn lăn lộn trong giới báo chí cho biết đại đa số đám khán thính giả là thành phần du sinh và thân nhân ở hải ngoại, còn lại là “lũ ĐƯỢI” tha phương cầu thực, vì người tỵ nạn CS thực sự và có liêm sỉ không bao giờ mất tiền đi nghe bọn này hét cả.
5. Tự nhiên vạch ra lằn ranh giữa những người chống cộng dứt khoát và những kẻ chủ trương hòa hợp hòa giải với VGCS bởi một sự thật hiển nhiên là, hầu như tất cả mọi tổ chức, mọi nhóm, mọi cá nhân xưa nay kêu gọi đa nguyên đa đảng, bỏ điều 4 Hiến Pháp v.v. đều im lặng trước chiến dịch NQ36 của VGCS mà cụ thể là vấn đề tên ĐVH bị xịt hơi cay xẩy ra rất sôi nổi trong cộng đồng.
6. Còn làm lộ diện những tờ báo, những tên viết báo “hồnTrương Ba, da hàng thịt”. Tờ báo nào đã quảng cáo show ĐVH? Tờ báo nào đã cung cấp chỗ cho tên ĐVH mở cuộc họp báo? Nhà báo nào đến chầu chực để nghe tên này nói láo. Không nghe thì cũng biết nó nói gì rồi thì hà tất phải đến chầu chực để nghe nó nói. Có bao giờ nó nhận nó sai đâu? Ngày xưa bọn Bắc Việt xua quân xâm chiếm miền Nam rành rành như thế mà chúng còn chối leo lẻo, thì thử hỏi tên con hát đảng viên tự nhận nó đi tuyên truyền NQ36 sao? Một điều đáng lư ý khác nữa là tên ĐVH họp báo tại Anaheim hay Westminster gì đó có vi phạm luật lệ của thành phố này không. Người đứng ra tổ chức có vi phạm không. Chúng tôi nhớ không lầm là hình như luật lệ thành phố có cấm những tên CS lai vãng đến các thành phố này thì phải. ĐVH là một đảng viên CS, nó mở họp báo ở đây mà không phạm luật sao? Xin bà con coi lại vấn đề này.
7. Kết quả quan trọng nhất có thể đạt được nếu LT, các luật sư, và những vị dấn thân trực tiếp trong vụ này biết làm và làm khéo, là biến cố này có thể làm cho dư luận Mỹ hiểu được chính nghĩa chống cộng của người tỵ nạn để họ bằng lòng ủng hộ chúng ta.
Đừng tưởng rằng người Mỹ sáng suốt về các vấn đề chính trị thế giới, nhất là các vấn đề của VN. Xin đan cử một thí dụ để dẫn chứng người Mỹ ngu dốt lắm. Tuần qua, bà dân biểu Sheila Jackson Lee, người da đen, đơn vị 18 Texas, thành viên Ủy Ban Đối Ngoại, và Tiểu Ban Trung Đông và Nam Á Hạ Viện Hoa Kỳ đã tuyên bố tại cuộc họp khoáng đại Hạ Viện một cách quái đản thế này: Ngày nay chúng ta có 2 nước VN Bắc và Nam vai sánh vai trao đổi và làm việc chung với nhau. Chúng ta có thể không đồng ý với các việc mà miền Bắc làm, nhưng họ sống trong thanh bình. Tôi hy vọng miền Bắc có được một thành tích về nhân quyền hoàn hảo hơn, nhưng dù sao họ cũng đang sống đề huề bên cạnh nhau (Today we have two Vietnams, side by side, North and South, exchanging and working. We may not agree with all that North Vietnam is doing, but they are living in peace. I would look for a better human rights record for North Vietnam, but they are living side by side.) (The Washington Times 7-18-2010). Một dân biểu trong Ủy Ban Đối Ngoại Hạ Viện mà hiểu biết về VN như vậy thì thử hỏi giới bình dân Mỹ biết gì về CSVN và về vấn đề người Việt tỵ nạn chúng ta. Làm cho dư luận Mỹ hiểu chúng ta là điều hết sức cần thiết chứ không coi thường được.
8. Điểm so sót của chúng ta là phần đông chúng ta đã thổi tên ĐVH lên hơi quá đáng. Báo chí đến nghe nó họp báo là không nên. Có gì phải thông tin về những điều nó nói láo. Gọi nó là ca SĨ là đề cao nó quá. Trong văn hóa VN, chữ SĨ và chữ SƯ trong cái title để gọi một người nào đó rất quan trọng. Người đó cần hội đủ ít nhất 2 điều kiện: một là người đó phải đạt tới cảnh giới cao nhất về chuyên môn, khả năng, hay nghề nghiệp. Hai là phải có tư cách, đức hạnh đúng với phẩm giá của nghề nghiệp đó. Những người viết nhạc chỉ viết một vài bài tình ca rẻ tiền thứ “mì ăn liền” chẳng nên gọi là nhạc sĩ. Con hát nếu phải giở những trò tiểu xảo khoe vú phơi rốn, hay nhẩy choi choi như khỉ ăn ớt trên sân khấu để ăn xin cảm tình của khán giả thì nhất định không thể gọi là ca sĩ. Tên ĐVH không có 2 tiêu chuẩn để gọi là sĩ nên không nên gọi nó là ca sĩ. Gọi nó là ca công hay con hát được rồi.
Những Việc Nên Làm
Xin có vài ba ý kiến sau đây nhân cơ hội này:
1. Nếu LT và các luật sư khéo lèo lái được các quan tòa (xử sau này) chấp nhận hành động pepper spraying của LT là do động cơ chính trị và thắng kiện thì tức là chúng ta đã dành được chính nghĩa. Từ đó các đảng phái, đoàn thể, và các cá nhân chống cộng thực sự dựa trên sự kiện cụ thể này để phát động chiến dịch mở mắt các thành phần Mỹ khác từ thượng tầng đến hạ tầng xã hội. Đoạt lấy sự chủ động mà hiện nay đang ở trong các thành phần chủ trương hòa hợp hòa giải với VGCS.
2. Vận động cộng đồng tỵ nạn embargo và boycott giới văn nghệ sĩ và bọn trung gian thông đồng làm ăn với VGCS như không coi các show có các con hát đã về đầu hàng CS, không mua đĩa nhạc của chúng v.v. Cô lập bọn hòa hợp hòa giải. Nếu thành công chiến dịch sẽ lan dần sang đến các lãnh vực khác. Và cuối cùng là cộng đồng tỵ nạn hải ngoại sẽ tự mình đơn phương embargo và boycott tập đoàn VGCS trong nước như không gởi tiền, không về VN, không mua hàng của VGCS, trừ những trường hợp thật sự cần thiết mà thôi.
3. Trong cuộc biểu tình tại San Jose ngày 18-7 vừa qua, chúng tôi thấy có sự tham dự của DB Cao Quang Ánh. Chúng tôi rất cảm kích và hoan nghênh ông. Tuy nhiên, chúng tôi thiết nghĩ, ở cương vị một dân biểu liên bang, ông có thể làm một chuyện gì đó thiết thực và hữu ích hơn là chuyện tham gia biểu tình nhiều. Chẳng hạn ông có thể đưa ra QH một dự thảo luật cấm các show có mặt các con hát trong nước, nếu các show này bị nhiều (vài ba trăm chẳng hạn) người complain vì lý do nó quấy nhiễu và làm xáo trôn sự an vui của cộng đồng, hơn nữa còn làm tốn hao công quĩ vì cảnh sát phải tăng cường an ninh v.v. Nếu nhà hàng xóm của ông nuôi một con chó cứ sủa ban đêm làm ông mất ngủ, ông có quyền nhờ luật pháp bắt người hàng xóm phải khóa mõm con chó lại. Hoặc nếu ông có lòng muốn xây một ngôi chuà hay thánh đường trong một khu vực, nhưng bị cư dân ở đấy phản đối với chính quyền địa phương vì Chùa hay nhà thờ sẽ làm họ phải mất sự yên lặng trong cuộc sống, hẳn nhiên ông không thể đạt được ý muốn dù là việc công đức. Tôi không rành về luật, nhưng cũng thử đề nghi một thí dụ, còn tùy theo sáng kiến của ông. Nếu được thì đồng bào sẽ đỡ phải biểu tình. Tốt biết mấy.
Cảm Nghĩ Cuối Cùng
Ông bà ta thường nói “Mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên”. Ở cái mảnh đất San Jose này mà cứ khẳng định mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên là sai bét … dĩ vãng giờ đã xa rồi … nhưng người ta còn nhớ, đã có nhiều chuyện xẩy ra ở đây mưu sự do con người, nhưng bất thành sự cũng lại do con người cả. Đổ cái thất bại lên đầu ông Trời thì oan cho Ổng lắm. Việc chống văn hóa vận của VGCS hiện nay cần rất “cẩn tắc vô ưu” để tránh cái kết cuộc bất thành sự tại nhân như trong quá khứ mà ông LT góp phần chủ động và trực tiếp. Lại còn một điểm này nữa. Ông LT ra khỏi nhà tù vẫn còn mặc bộ đồ giả đàn bà trông ngộ ghê vậy đó. Nhìn ông, người ta thắc mắc không hiểu ông làm chuyện đại sự quốc gia hay đang mần tuồng tranh đấu. Hư hay thực chẳng biết đâu mà mò. Rõ khổ.
Lễ thành hôn "dzổm" giữa tên Đàm Vĩnh Hưng aka Hưng Minh Huỳnh và Liên Bầu Show aka Lien Jackie Pham (LJP) tại nguyện đường Las Vegas, Nevada, ngày 13, tháng Sáu, 2010 vừa qua?
Sáu Điều Tâm Niệm Của Người Lính Việt Nam Cộng Hòa
Là Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa,
Điều 1: Tôi nguyện chấp nhận mọi hy sinh gian khổ để chiến đấu bảo vệ cho sự sống còn của Tổ Quốc, của gia đình và của chính bản thân tôi.
Điều 2: Tôi tuyệt đối chấp hành các mệnh lệnh của cấp chỉ huy, đề cao cảnh giác trước mọi âm mưu tuyên truyền chia rẽ của giặc cộng.
Điều 3: Tôi luôn kính già, thương trẻ, đứng đắn với phụ nữ và giúp đỡ đồng bào.
Điều 4: Tôi luôn tâm niệm hành động làm mất lòng dân là xua dân về phía giặc cộng, là tự sát.
Điều 5: Tôi luôn đối xử tử tế với tù hàng binh địch (VC), không ngược đãi đánh đập họ, không đụng đến của riêng họ, để thêm bạn bớt thù.
Điều 6: Thực hiện các điều trên là tôi tích cực xây dựng tự do cho đất nước, đem lại hạnh phúc cho toàn dân, tôi sẽ được đền bù bằng sự cảm mến và biết ơn của Đồng Bào.
Di chúc của Vua Trần Nhân Tôn
"Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường làm một nẻo. Cho nên cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa.
Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra trên biên ải. Các việc trên, khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn. Tức là họ không tôn trọng biên giới quy ước. Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta. Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn:
"Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác".
Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu".
Lý Thường Kiệt
Tiếng Hán: 南國山河
南 國 山 河 南 帝 居
截 然 定 分 在 天 書
如 何 逆 虜 來 侵 犯
汝 等 行 看 取 敗 虛
Tiếng Hán Việt
Nam quốc sơn hà Nam đế cư, Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư
Trần Hưng Đạo
"Nếu bệ hạ muốn hàng, trước hết hãy chém đầu hạ thần"
Phan Bội Châu
SỐNG "Sống tủi làm chi đứng chật trời Sống nhìn thế giới hổ chăng ai Sống làm nô lệ cho người khiến Sống chịu ngu si để chúng cười Sống tưởng công danh, không tưởng nước Sống lo phú quý chẳng lo đời, Sống mà như thế đừng nên sống! Sống tủi làm chi đứng chật trời?
CHẾT Chết mà vì nước, chết vì dân, Chết đấng nam nhi trả nợ trần. Chết buổi Đông Chu, hồn thất quốc, Chết đời Tây Hán lúc tam phân Chết như Hưng Đạo, hồn thành thánh Chết tựa Trưng Vương, phách hóa thần Chết cụ Tây Hồ danh chẳng chết Chết mà vì nước, chết vì dân"
Đại Kỳ Việt Nam Cộng Hòa, Một Bảo Vật Lịch Sử
Công hàm bán nước của tập đoàn việt gian cộng sản Việt Nam ngày 14 tháng 09 năm 1958