Wednesday, July 14, 2010

Lịch Sử Một Trăm Năm Bóng Tròn Việt Nam - Mường Giang



Mường Giang

Dân tộc VN xưa nay vốn có truyền thống thượng võ, nên rất coi trọng việc rèn luyện cơ thể hằng ngày như là phương tiện để mà phát triển quân sự. Đá cầu là một trong những môn chơi rất được mọi tầng lớp xã hội các thời Lý, Trần, Hậu Lê, Nguyễn ưa thích và được coi đây là xuất xứ của môn bóng tròn VN, chính thức thành hình hơn 100 năm qua.

Theo tài liệu, thì đội túc cầu đầu tiên của nước ta ra đời vào năm 1906 tại Gia Định. Hai mươi năm chiến tranh (1955 – 1975) với bao nhiêu nỗi buồn bom đạn nhưng cũng là thời kỳ huy hoàng nhất của nền túc cầu Nam VN, chẳng những trong khu vực Đông Nam Á, mà tiếng thơm còn bay bổng tận làng bóng quốc tế, với những tên tuổi Phạm Văn Rạng, Phạm văn Mỹ, Đỗ Thới Vinh, Phạm Huỳnh Tam Lang, Lâm Hồng Châu.

Ở Miền Bắc xã nghĩa, từ năm 1964 các giải bóng tròn thường diễn ra trên các sân vận động Hải Dương, Thái Bình, Bắc Giang mà không tổ chức tại Hà Nội, vì sợ máy bay Mỹ oanh tạc. Năm 1965, đội tuyển Bắc Việt, tham dự Giải Túc Cầu hữu nghị, được tổ chức tại sân vận động Bình Nhưỡng (Bắc Hàn) gồm các đội banh Trung Cộng, Nam Dương, Kampuchia, Guinee, Bắc Cao. Đội Bắc Việt đứng hạng ba. Năm 1966, Liên Xô đá giao hữu và thua Bắc Việt 1- 0. Cũng năm 1966, trong giải Ganefo tổ chức tại Nam Vang, gồm 10 nước tham gia, đội Bắc Việt lãnh huy chương đồng. Nói chung, trước năm 1975, Bắc Việt cũng có một đội bóng tròn, gồm Nguyễn Văn Vĩnh (thủ môn) và các cầu thủ Hiếu, Thêm, Hiền, Hiển, Long, Vinh, Thọ, Ngọc, Phàn, Chinh tuy nói là tham dự nhiều nơi nhưng chẳng đem về cho quê mẹ một chiến thắng nào đáng kể, vì lúc đó Đảng tại Bắc Bộ Phủ, chỉ trăm phương ngàn kế, để mà làm sao cưỡng chiếm cho được Miền Nam, nên đâu còn sức lo cho thể thao, bóng tròn những món hàng được coi là xa xỉ, vô ích trong thế giới các nước xã hội chủ nghĩa.

ĐỘI TUYỂN BÓNG TRÒN MIỀN NAM VIỆT NAM

Năm 1959, lần đầu tiên đội tuyển bóng tròn VNCH đã đoạt được huy chương vàng, tại Đông Nam Á Vận Hội (không có sự tham dự của Nam Dương và Phi Luật Tân). Kỳ đó, phái đoàn thể thao Nam VN tham dự rất nhiều môn thi đấu như Boxing, bơi lội, bóng bàn, bóng chuyền, bóng rổ, xe đạp, điền kinh và bóng tròn. được tổ chức tại Thái Lan. Về đội tuyển VNCH có Phạm Văn Rạng (thủ môn), Nguyễn Văn Cụt, Phạm Văn Hiếu, Nguyễn Ngọc Thanh, Lê Văn Hổ (Myo), Nguyễn Văn Nhung, Đỗ Thới Vinh, Há, Đổ Quang Thách, Nguyễn Văn Tư. Đội tuyển VN vào chung kết hạ đội Thái Lan 3-1 và được chính tay Hoàng Thái Tử Xiêm trao chiếc cúp vàng, tại sân vận động.

Trước đó ở miền Nam, có trung phong đội AJS (Association de la Jeunesse sporttive), tức là Đội Cảnh Sát Quốc Gia sau này, cầu thủ Phạm Văn Mỹ, nổi danh trong làng bóng Đông Nam Á là ‘Cọp Đồng Nai’ qua kỹ thuật chơi bóng, cú sút trời giáng, tốc độ nước rút phi thường. Bên cạnh còn có Phạm Văn Rạng, từng được tạp chí thể thao hàng đầu của Pháp là tờ ‘France Football’ vinh danh là thủ môn số 1 của nền bóng tròn Châu Á, khi đội tuyển VNCH đã thắng đội banh Do Thái 2-0, trong khuôn khổ vòng loại, để được tham dự Thế Vận Hội năm 1964. Trận đấu diễn ra trên sân vận động Cộng Hòa, do công của Ngôn và Quang. Nhờ những thành tích trên, nên đội tuyển túc cầu VNCH đã có 4 cầu thủ là Phạm Văn Rạng, Nguyễn Ngọc Thanh, Đổ Thới Vinh, và Nguyễn văn Ngôn, được vào đội tuyển Châu Á, do Thiết túc cầu đại vường Hương Cảng là Lý Huệ Đường làm huấn luyện viên và Peter Velappan phụ tá.

Năm 1966, đội tuyển VNCH lại lập thêm kỳ tích khi đoạt cúp vàng Merdeka, tổ chức tại Mã Lai Á. Tham dự lúc đó gồm có Lâm Hồng Châu (thủ môn), Lại văn Ngôn, Phạm Văn Lắm, Văn Có, Phạm Huỳnh Tam Lang, Nguyễn Văn Chiêu, Nguyễn Vinh Quang, Nguyễn Văn Ngôn, Dương văn Thà, Đổ Thới Vinh, Nguyễn Văn Mộng, Trên sân cỏ, đội banh VN đã liên tiếp hạ Tân Gia Ba (5-0), Nhật (3-0), Mã Lai Á (5-2), Đài Loan (6-1) và thua Ấn Độ (0-1). Cuối cùng VN vào chung kết với Miến Điện. Trong trận này, đối phương tấn công VN tới tắp và ba lần banh vào khung thành của thủ môn Lâm Hồng Châu nhưng đều bị gạt ra ngoài, nhờ tài nghệ phi thường của cặp trung phong Văn Có – Tam Lang và thủ môn Châu. Đến phút 68, Tam Lang cướp được banh dẫn thẳng vào tuyến địch và sút vào cầu môn Miến, đem về chiếc cúp vàng vô địch cho quê hương.

Tại Đông Nam Á Vận Hội kỳ IV năm 1967, đội bóng tròn VNCH lại đoạt huy chương bạc, khi thắng Lào 5-0, Thái Lan 5-0 và thua Miến Điện 1-2 khi vào chung kết. Trong trận đó, hội tuyển VN có Lâm Hồng Châu (thủ môn), Hồ Thanh Chinh, Lại Văn Ngôn, Nguyễn Văn Mộng, Phạm Huỳnh Tam Lang, Nguyễn Vinh Quang, Dương Văn Thà, Nguyễn Thái Hưng, Đỗ Thới Vinh, Võ Bá Hùng, Lê Văn Đức, Nguyễn Văn Thuận, Hồ Thanh Cang, Quang Kim Phụng, Nguyễn Văn Chiêu, Cù Sinh, Nguyễn Văn Ngôn, Trương Văn Tư. Năm 1973, tại Đông Nam Á Vận Hội ở Tân Gia Ba, đội tuyển VN lại dành Huy chương bạc, sau khi vào chung kết lại thua Miến Điện, khi trận đấu chỉ còn 8 phút thì kết thúc với tỷ số 3-2.

Trong nỗi thăng trầm của túc cầu VNCH từ 1955-1975, chỉ có một điều đáng tiếc được báo chí thời đó ghi nhận,là sự xung đột giữa trung phong Ứng đội CSQG và tiền vệ Tống Mành của đội Tổng Tham mưu. khi tranh dành chức vô địch trên sân cỏ, Mành chẹn gãy chân Ứng. Tuy nhiên đó chỉ là chuyện rất thường trên sân cỏ. Điều quan trọng nhất là hầu như tất cả các cầu thủ của VNCH, hiện còn sống tại Sài Gòn, khi được báo chí thành Hồ phỏng vấn, đều tỏ ra xúc động và luyến tiếc thời vàng son của nền bóng tròn Miền Nam, giờ đây gần như tuyệt vọng, trước tệ nạn tham nhũng và cá độ của cái gọi là đội tuyển quốc gia, khi mang chân tới đá tại các sân cỏ xứ người, mà tỷ số thắng thua đã được định trước bằng tiền thưởng.

Dương Văn Thà, một cầu thủ lừng danh là ‘thần mã’, của đội tuyển Miền Nam từ 1967-1974, cho biết trước năm 1975 là thời kỳ cực thịnh của bóng tròn VN, qua nghệ thuật nhồi bóng cùng với tinh thần kỹ luật, tự giác và sự luyện tập. Còn Lê văn Tâm (cha Lê Huỳnh Đức, trung phong số 1 của VN ngày nay), nhắc lại trận đấu giữa VN và Nam Hàn, trong giải King’s cup ở Thái Lan năm 1970, VN thắng nước này 1-0, qua cú sút phạt của Võ Thành Sơn và Lê văn Tâm đội đầu.

Thế mà ngày nay, đội bóng của VN càng ngày càng sa sút, trong khi đó Nam Hàn, chẳng những lừng lẫy tại Á Châu mà còn được chen chân vào các kỳ Thế Vận Hội,điển hình là kỳ World Cup 2006 tại Đức sắp tới. Riêng Đổ Càu cho biết, cầu thủ VNCH khi dự các cuộc tranh giải ở các quốc gia bạn, đều được đồng bào địa phương, thương mến, trân trọng vì bản chất của cầu thủ VN hiền lành, đứng đắn, biết tôn trọng kỷ luật trên sân cỏ, cũng như đã giao đấu rất dũng mãnh, nhiệt tình, để dành vinh quang danh dự về cho màu cờ, sắc áo của dân tộc. Sau năm 1975, các cựu cầu thủ miền Nam như Phạm Huỳnh Tam Lang, Quảng Trọng Hùng, Cao Cường, Dương Văn Thà làm huấn luyện viên thể thao, Nguyễn Kim Hằng bán cà phê, Tư Lê lái taxi, Nguyễn văn Mộng, Đinh Công Hoàng thì ẩn dật.

Viết chuyện người khiến hồn thêm bồi hồi khi nghĩ tới quê hương và những ngày xa cũ, nhất là Phan Thiết quê tôi, vùng đất đam mê đá banh như là món ăn tinh thần không sao thiếu được. Trước khi Việt Cộng cưỡng chiếm được VNCH ngày 30-4-1975, Bình Thuận là một trong những tỉnh có phong trào thể thao rất mạnh, mà tiêu biểu là môn túc cầu. Từ năm 1962-1968, hàng năm Bình Thuận đều tham gia giải Liên quân khu, gồm 11 đội bóng của các tỉnh Quảng Ngãi, Pleiku, Kontum, Darlac, Bình Định, Phú Yên, Khánh Hòa, Ninh Thuận, Lâm Đồng, Tuyên Đức và hầu như chức vô địch trong những lần tổ chức ấy, khó có đội nào hơn được Bình Thuận.

Năm 1971, tại giải vô địch toàn miền Nam, với sự tham dự của 43 đội từ các tỉnh thị và 4 quân khu, đội bóng Bình Thuận, đã đoạt chức vô địch bóng tròn toàn quốc, sau khi hạ đội Mỹ Tho với tỷ số 2-1 tại sân vận động Cộng Hòa. Ngoài ra đội Bình Thuận còn đá giao hữu với các đội chuyên nghiệp lúc đó tại Sài Gòn như Quan Thuế, Không Quân, Hải Quân và Cảng. Các cầu thủ Tam Lang, Dương văn Thà, Nguyễn văn Ngôn, Võ Thành Sơn, Cù Sinh, Phạm văn Rạng măc dù chơi hay, nổi tiếng và chuyên nghiệp nhưng khi đụng với Phan Thiết, cũng rất e dè và thán phục.

Đó cũng là do công dìu dắt của ông bầu Tăng Khánh (nhà sách Vui Vui), và các ông Quản Đầu, Ba Hoàng (nước mắm Vĩnh Hương), Khánh Cao. Nhưng đặc biệt nhất phải kể tới công của ông Bầu Ba Toại, đã chiêu dụ được nhiều cầu thủ danh tiếng ở tỉnh ngoài về đá cho Phan Thiết như Đổ Thới Vinh, từng đá cho các đội Quân Cụ, Quan Thuế, Tổng Tham Mưu tại Sài Gòn. Với chiếc đầu hói, sống mũi dọc dừa, đôi mắt sâu sâu và nước da ngâm đen, đã tạo cho đồng đội nhiều cơ may dứt điểm khung thành địch. Vinh đang ở trong đội tuyển Miền Nam, thì được chọn vào đội tuyển Quốc Gia tham dự giải Đông Nam Á Vận Hội.

Cầu thủ Trần Ta, em ruột cầu thủ Trần Néo, sinh tại Phú Trinh, Phan Thiết, năm 18 tuổi là cầu thủ của đội trường trung học Phan Bội Châu, giúp đội đá bại trường trung học Võ Tánh, Nha Trang, đoạt chức vô địch bóng tròn cấp tỉnh miền Trung. Sau Trần Ta về đầu quân cho đội Thương Khẩu của Bầu Quyền. Rồi được tuyển chọn vào Đội túc cầu Thanh Thiếu Niên Miền Nam, tham dự nhiều nước Đông Nam Á như Phi, Mã và Nam Dương. Từ năm 1961 trở về sau, tài năng của cầu thủ Trần Ta người Phan Thiết đang lên vùn vụt, thì đột nhiên anh bị tử nạn năm 1966, trên đường từ Sài Gòn đi Đà Lạt. Người ta đã tìm thấy xác Ta và chiếc xe gắn máy hiệu Sprint dưới lũng sâu của đèo Blao, quốc lộ 20.

Tuy nhiên cũng có nguồn tin nói là Trần Ta bị Việt Cộng chận đường giết, rồi xô xuống đèo làm như là một tai nạn giao thông, câu chuyện xì xào một thời gian rất lâu trong giới mộ điệu thể thao tại Phan Thiết. Hai anh em Trần Mai và Trần Đáng cũng được Bầu Toại chiêu mộ từ Huế vào, đá cho đội banh Phan Thiết. Nhiều năm liền, cả hai rất được hâm mộ, vì đều là trụ cột làm bàn, sát bóng manh, lừa giỏi, đưa đội bóng Bình Thuận đoạt được nhiều giải tại miền Trung và toàn quốc. Sau năm 1957, hai anh vì lý do gia cảnh, nên trở về Huế và gia nhập đội tuyển miền Trung từ giai đoạn 1961-1963.

Tóm lại, ngoài các cầu thủ trên, thành phần đội túc cầu Bình Thuận-Phan Thiết gồm có: Thủ môn Đại, Du (thập niên 50,60). Hậu vệ Xây, Bụt (sau bị hư một mắt), Lâu (được mệnh danh là trụ đồng), Ngọ (búa). Hàng tiền vệ có Thơm, Néo (anh ruột Trần Ta), Phối, Nhiều, Minh. Tiền đạo Mỉn (chết trong tù cải tạo VC năm 1975), Phê, Tùng (năm 1970 được tuyển vào Đội Thanh Thiếu Niên Miền Nam, tham dự các giải Đông Nam Á), Quang. Hàng Trung phong có Hoan dù chỉ thuận chân mặt nhưng là một trong những kiện tướng làm bàn hàng đầu của Đội.

Phan Thiết còn có Huyền Vũ, là một ký giả thể thao nổi tiếng, qua những bài tường thuật cũng như bình luận, các trận cầu quốc tế tại sân cỏ, trên làn sóng phát thanh Sài Gòn, được phóng đi cùng khắp. Do trên nhiều người không có thì giờ vì bận rộn sinh kế, công vụ, chỉ cần mở máy thu thanh cũng đủ cảm thấy như mình đang tham dự trận đá một cách thích thú. Giọng tường thuật của ông rất truyền cảm, thu hút được nhiều người nghe cũng như ái mộ.

Ông cũng là ký giả của nhiều tờ báo, viết nhiều bài tường thuật rất có giá trị. Theo Đinh văn Ngọc, vì ông với bản tính ăn ngay nói thật của người Phan Thiết, thấy sao nói vậy, không bưng bợ hay phe cánh cá nhân, do trên bị va chạm nhiều người, nhất là giới thể thao và đồng nghiệp. Tên thật là Nguyễn Ngọc Nhung, sinh tại Phú Trinh Phan Thiết, chủ bút tạp chí thể thao hàng tuần và báo Nguồn Sống trước năm 1975. Ngoài ra cũng kể thêm một ký giả thể thao khác của Bình Thuận là Thanh Điều kiêm Trọng tài các trận túc cầu giao hữu trên sân cỏ Phan Thiết Huyền Vũ vừa qua đời tại Hoa Kỳ.

Trước năm 1975, những ông bầu túc cầu nổi tiếng của Phan Thiết như Tăng Khánh, Ba Hoàng, Khánh Cao, Ba Toại là những nhà Mạnh Thường Quấn, rất quan tâm tới đội tuyển của tỉnh nhà. Tiệm cà phê Phú Ngữ là nơi thường trực tập trung các cầu thủ cũng như giới hâm mộ, mỗi buổi sáng, để bàn chuyện thể thao. Trong những khi có trận đấu, trước khi đội ra sân, các cầu thủ tập trung tại Phú Ngữ, vừa uống cà phê, vừa lắng nghe Huấn Luyện Viên Nguyễn Văn Quới, người Hóc Môn, Gia Định, đã từng đá cho các đội AJS, Cảnh Sát Quốc Gia và Đội tuyển Miền Nam. Ông Quới được Đại Tá Ngô Tấn Nghĩa, chọn về làm huấn luyện viên trưởng cho đội tuyển bóng tròn Phan Thiết, nhờ vậy mới đạt được nhiều thành quả tốt đẹp.

Vậy mà cũng bốn chục năm rồi đó, nhưng không làm sao quên được, những tháng sáu mùa hè, ngồi trong lớp học hay đi dọc theo con đường Nguyễn Hoàng, bất chợt nhìn thấy hoa phượng chúm chím nở hoa, là lòng lại bồi hồi xúc động và vui tới rớm lệ khi giờ cuối cùng đã hết, học trò lớn nhỏ, ai cũng nhắp nhỏm chờ lên tàu, để trở về quê củ, có thầy me đợi em trông, trên đường làng huyết lệ nở thành bông và vườn rộng nhiều trái cây ngon ngọt, như Xuân Tâm đã viết, mà bọn học trò nhỏ ngày xưa ai cũng thuộc.

‘Kiểm soát kỹ có khi còn thiếu sót
Rương chật rồi khó nhốt cả niềm riêng’

Nhưng làm sao quên được những niềm vui ấu thơ, những ngày theo bạn bè đá banh hay leo tường vào sân vận động, để mà xem chui những trận giao đấu banh, giữa các đội học sinh Trung Học Phan Bội Châu với đội tuyển Phan Thiết và các đội banh danh tiếng tại Sài Gòn.

Nhật Trường Trần Thiện Thanh trước khi trở thành ca nhạc sĩ nổi tiếng của VN, từng là thủ môn của đội bóng tròn Trung Học Phan Bội Châu-Phan Thiết.

Mường Giang


Saturday, July 10, 2010

Paul The Octopus Has Spoken: Viva España



http://www.worldcupblog.org/world-cup-2010/paul-the-octopus-has-spoken-viva-espana.html
    Viva Espana, says Paul the 'psychic' octopus

(AFP)
Source: http://www.google.com/hostednews/afp/article/ALeqM5i6J6qgAWIIgYRitTdafEI0cE4f9A
Paul correctly predicted all six Germany games in the World Cup
OBERHAUSEN, Germany — Let the fiesta begin. Spain will win the football World Cup for the first time in their history on Sunday, according to Paul, the "psychic" octopus with a perfect prediction record.

The eight-legged oracle, who has become a World Cup sensation by correctly predicting all six Germany games, very quickly plumped for Spain on Friday carried live on national German television.

Earlier, the two-year-old mollusc medium also said that Germany, his country of residence, would defeat Uruguay in the third-place play-off game on Saturday.

In the now familiar routine, two boxes were lowered into his tank, each containing a mussel and the flags of the two opposing teams.

The tentacled tipster went straight to the Spanish box, wrenched open the lid and gobbled the tasty morsel.

But the art of football predicting has become a dangerous job for the English-born clairvoyant cephalopod with some bitter German fans threatening to turn him into sushi after he predicted a semi-final defeat for the German team.

Paul's home, an aquarium in western Germany, has received death-threat emails saying "we want Paul for the pan," said entertainment supervisor Daniel Fey.

"Since yesterday our colleagues have kept a very close eye on Paul," Fey added.

No less an authority than Spanish Prime Minister Jose Luiz Rodriguez Zapatero has hinted at octopus bodyguards.

"I am concerned for the octopus ... I am thinking of sending him a protective team," joked Zapatero on Radio Cadena Ser.

Spanish Industry Minister Miguel Sebastian has called for the creature to be given an "immediate" free transfer to Spain to "ensure his protection."

Stung by Paul's "treachery" at picking Spain over Germany in the semi-final, some sections of the 350,000-strong crowd watching the game on giant screens in Berlin sang anti-octopus songs.

The honour of Paul's mother was called into question, according to witnesses.

Friday's prediction is expected to be the last for Paul, who in octopus terms is a pensioner, at the grand old age of two-and-a-half. Octopuses generally live three years at the latest.



Tuesday, July 6, 2010

Cờ biểu hiệu Sài Gòn Nhỏ (Little Saigon) trên đường El Cajon, San Diego




Thông Báo

v/v Cờ biểu hiệu Sài Gòn Nhỏ (Little Saigon) trên đường El Cajon, San Diego


Kính thưa quý đồng hương,

Trong những tuần lễ gần đây, có rất nhiều đồng hương đã tiếp xúc, điện thoại hỏi ý kiến Hiệp Hội Người Việt San Diego về những lá cờ vừa được treo trên đại lộ El Cajon, San Diego với danh nghĩa là biểu tượng cho Sài Gòn Nhỏ (Little Saigon), một khu phố thương mại của người Việt Nam. Chúng tôi xin được trình bày cùng quý đồng hương quan điểm của Hiệp Hội Người Việt San Diego như sau:

1. Lá cờ Việt Nam Cộng Hòa, màu vàng ba sọc đỏ, đã được ghi rõ trong Hiến Pháp của Việt Nam Cộng Hòa, là biểu tượng thiêng liêng nhất của người Việt tự do tỵ nạn cộng sản trên toàn thế giới. Dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ, hàng triệu dân quân cán chính đã phải bỏ mình trong cuộc chiến Quốc Cộng. Vì thế, Hiệp Hội Người Việt San Diego tuyệt đối không chấp nhận bất cứ một thay đổi nào về hình thức của lá cờ này vì bất cứ lý do gì. Ngoài ra, Hiệp Hội Người Việt San Diego cũng không chấp nhận các hình thức biểu hiện, trưng bày lá cờ Việt Nam Cộng Hòa với tính cách cẩu thả, bôi nhọ, hoặc không đúng tiêu chuẩn trang trọng dành cho một lá cờ biểu tượng cho một quốc gia.

2. Sài Gòn là thủ đô của nước Việt Nam Cộng Hòa cho đến ngày Việt Cộng cưỡng chiếm miền Nam và cưỡng xóa cái danh xưng này. Trải qua hơn 35 năm qua, hai chữ Sài Gòn vẫn là biểu tượng cho sự quyết tâm của tập thể người Việt tỵ nạn Việt Cộng hải ngoại, tuyệt đối không chấp nhận chế độ phản dân tộc, vô thần, bán nước Việt Cộng hiện đang cai trị nước Việt Nam thân yêu của chúng ta. Vì thế, Hiệp Hội Người Việt San Diego nhiệt thành ủng hộ các nỗ lực đặt tên cho các khu phố có đông đảo những sinh hoạt và cơ sở thương mại của người Việt tỵ nạn trên toàn thế giới là khu Sài Gòn Nhỏ. Sự hiện diện của Sài Gòn Nhỏ tại một thành phố đánh dấu sự thành công và tinh thần quốc gia của tập thể người Việt tự do tại nơi đó.

3. Hiệp hội Người Việt San Diego nhận thấy những lá cờ biểu hiệu Sài Gòn Nhỏ hiện đang treo ở một khu phố trên đường El Cajon không những không thỏa mãn được những nguyên tắc căn bản trình bày ở trên mà còn gây ra nhiều phẫn nộ trong tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản tại San Diego. Hiệp Hội xin đưa vài bằng chứng cụ thể như sau. Lá cờ Việt Nam Cộng Hòa đã bị sửa đổi với sọc đỏ ở giữa bị ngắt quãng để dành chỗ cho những chữ có tính cách quảng cáo. Lá cờ Việt Nam Cộng Hòa đã được đặt dưới cùng trong tất cả các cờ biểu hiệu Sài Gòn Nhỏ; một cờ biểu hiệu Sài Gòn Nhỏ đã khiến cho người xem có ấn tượng lá cờ Việt Nam Cộng Hòa đang bị hai người đạp lên. Thành phố Sài Gòn có nhiều hình ảnh đặc thù như Chợ Bến Thành, công trường Tháp Rùa, Nhà Thờ Đức Bà, Viện Bảo tàng trong Thảo Cầm Viên v.v… mà những ai đã từng ghé đến Sài Gòn đều không thể quên được. Vậy mà lá cờ Sài Gòn Nhỏ lại được biểu hiện tượng trưng bằng hình vẽ của Chùa Một Cột, tọa lạc tại Hà Nội, hiện là thủ đô của Việt Nam dưới chế độ Việt Cộng.

4. Vì những lý do nêu trên, Hiệp Hội Người Việt San Diego yêu cầu các hội đoàn và cá nhân đã góp phần thực hiện và trưng bày những lá cờ biểu hiệu Sài Gòn Nhỏ ngưng ngay việc trưng bày những lá cờ không chính xác và có tính cách xuyên tạc này. Hiệp Hội Người Việt San Diego đồng thời đã gởi thơ chính thức tới các vị dân cử của thành phố San Diego cũng như tới cơ quan có thẩm quyền cho phép trưng bày các cờ, biểu ngữ trên khu phố El Cajon để giải thích quan điểm của Hiệp Hội và yêu cầu rút lại giấy phép trưng bày.

5. Hiệp Hội tin rằng trong tương lai gần, tập thể người Việt tự do tại San Diego sẽ tạo được một lá cờ biểu hiệu Sài Gòn Nhỏ khác, có thể nói lên được sự thành công và tình yêu thương tự do, dân tộc của tập thể người Việt tỵ nạn Việt cộng tại San Diego.

Trân trọng kính chào quý đồng hương,










Cộng Đồng sẽ không biểu tình chống các đoàn văn công Việt cộng

Có thể Cộng Đồng sẽ không biểu tình chống các đoàn văn công VC!

Cái gì?!

Đúng vậy (you've heard it right)! Có thể Cộng Đồng sẽ không tổ chức biểu tình chống các đoàn văn công VC!

Tại sao?

Tại vì không muốn cho bọn Việt gian và Việt cộng lợi dụng cái thể chế Tự Do, Dân Chủ để kiện cáo Cộng Đồng (CĐ) làm hao tốn thì giờ và tiền bạc của Người Việt Hải Ngoại.
    Như vậy thì Người Việt Tỵ Nạn đâu còn xứng đáng với danh nghĩa Tỵ Nạn Cộng Sản!
    Như vậy thì "mặt trận" Nghị Quyết 36, chiến dịch Hoa Hồng Đỏ bất chiến tự nhiên thành!
    Như vậy thì một sớm một chiều chế độ CS sẽ thâu tóm, nắm gọn, nhuộm đỏ cộng đồng Người Việt Hải Ngoại như đã từng cưởng chiếm Miền Nam VN vào năm 1975!
    Như vậy thì Người Việt Tự Do lại một lần nữa đưa tay đầu hàng CS!
Thật ra thì CĐ chúng ta có thể chẳng cần phải biểu tình chống đối các đoàn văn công VC làm gì nếu Người Việt Tỵ Nạn KHÔNG "mau quên", nếu Người Việt Tỵ Nạn ý thức. Có nghĩa là CĐ không cần phải bỏ công tốn sức tổ chức những cuộc biểu tình chống văn công VC nếu Người Việt Tỵ Nạn tỏ ra hiểu biết để có những thái độ, hành động thích nghi và đúng đắn đối với sự xâm nhập của VC núp dưới các bình phong văn hoá, nghệ thuật, dưới các lớp áo "duyên dáng" của các đoàn văn công gởi ra hải ngoại.

Do đó CĐ cần phải tổ chức những cuộc biểu tình không những là để chống đối những đoàn văn công VC, để nêu cao chính nghĩa Quốc Gia mà còn là để cảnh báo và đánh thức lương tâm của những Người Việt Tỵ Nạn "mau quên", ham vui và quá hời hợt. Ngoài ra, sự hiện diện, "giao lưu", trình diễn của các văn công "duyên dáng" và không duyên dáng của VC là những dịp tốt - qua các cuộc biểu tình - để cho Người Việt Tỵ Nạn có lòng mạnh mẽ lên tiếng - nói lên cái thực trạng phi dân chủ, độc tài, đảng trị tại quê nhà, nói lên những ước vọng sâu xa đối với dân tộc và đất nước. Là dịp tốt để lột trần bộ mặt thật của đảng mafia CSVN, để phơi bày những sự trân tráo, gian manh, bạo tàn của chế độ VC trước mặt thế giới. Và nhất là để giúp cho các du học sinh và những Người Việt mới hội nhập vào cộng đồng NVHN sau này thấy rõ sự thật, phân biệt trắng đen, tìm hiểu và so sánh giữa sự Tự Do, Dân Chủ của những đất nước không CS với cái "tự do, dân chủ" của "thiên đường CS".

Nhưng thời gian gần đây lợi dụng sự tôn trọng Nhân Quyền ở các nước Tự Do, Dân Chủ bọn VC đã dùng tiền rừng bạc biển cùng với sự tiếp tay của bọn Việt gian để gây khó khăn cho CĐ qua các vụ thưa kiện. Vậy bọn Việt gian này là ai và bọn chúng có được lợi lộc gì khi phải muối mặt, cúi đầu làm tay sai cho VC?

Những tên Việt gian tiếp tay cho VC là những thành phần có những đặc tính rất dể nhận biết sau đây:
    1. Bất mãn - Là những thành phần bất hảo trong xã hội, tội phạm, hút sách, ăn chơi sa đoạ, thất bại, ... và lại bất chấp phải trái, đúng sai, mang nặng lòng đố kỵ, tị hiềm, nhỏ nhen, cố chấp, đầy sân hận sẵn sàng làm bất cứ điều gì nếu họ được thoả mãn;

    2. Ham danh - Là những người vô tài bất tướng nhưng lại muốn được mọi người biết đến mình, thích được khen, thích được tung hô, thích được trọng vọng, thích gần gũi với những người có tiếng tăm để hưởng xái do đó họ cũng là thành phần thích nịnh bợ, bưng bô cho VC;

    3. Hám lợi - Là những người chỉ biết có tiền bạc, lợi lộc cá nhân, hưởng thụ ăn chơi. Là những người không cần biết đến quốc gia, dân tộc, sẵn sàng bán rẻ lương tri, danh dự để đổi lấy đồng tiền, lợi lộc riêng tư và các thú vui vật chất;

    4. Ngây thơ - Những người "ngây thơ" không nhất thiết là những người còn non trẻ mà là những người không có lập trường vững chắc, lừng khừng giữa lằn ranh Quốc Cộng, là những người chưa biết rõ bản chất của VC, nhẹ dạ, cả tin hay là những người "mau quên".
[Xin được nói rõ là việc "phân loại" và nêu lên các đặc tính trên đây không có nghĩa là tất cả những ai "bất mãn", "ham danh", "hám lợi" và "ngây thơ" đều là Việt gian. Không phải tất cả những ai vì danh, vì lợi hay vì bất mãn, ngây thơ cũng đều làm tay sai cho VC. Vì mọi người trong chúng ta ai ai cũng có đôi lúc gặp khó khăn, sa ngã hay có những ước muốn, những hoài bão và tham vọng về danh thơm, tiếng tốt, về một cuộc sống vật chất đầy đủ nhưng là những người biết tự trọng, có lương tâm. Cũng là những người bất mãn, gặp những nghịch cảnh, khó khăn trong cuộc sống nhưng họ luôn cố gắng vượt qua, không dễ gì để bị lợi dụng, mua chuộc. Cũng là những người muốn có tiếng tăm nhưng chính họ tự tạo lấy uy tín và được mọi người biết đến qua những sự thành công, những tài năng và nỗ lực đóng góp cho xã hội. Cũng là những người muốn được giàu có nhưng họ là những người tự tay tao dựng cho mình một cuộc sống đầy đủ, sung túc bằng mồ hôi và nước mắt. Cũng là những người "ngây thơ" khi bị vấp ngã và biết mình đã bị lừa, lầm đường lạc lối thì tự thức tỉnh và quay đầu trở lại. Tóm lại danh dự, uy tín và nhân phẩm đã giúp cho họ giữ vững được bản tính lương thiện (nhân chi sơ tính bổn thiện) và làm tăng thêm giá trị con người. Ngược lại, bọn Việt gian là những thành phần có những đặc tính nêu trên, nhưng lại là những người bất mãn, ham danh, hám lợi vô liêm sĩ.]

Vì biết rõ đặc tính và sở thích của những thành phần này cho nên VC chỉ cần dùng đến 3 món "mồi ngon": tiền bạc, hư danh (chức vụ, địa vị) và gái đẹp là có thể nắm đầu, sai bảo bọn Việt gian làm bất cứ điều gì chúng muốn. Riêng đối với những người "ngây thơ" thì bọn VC phải dùng thêm loại vũ khí "3 tấc lưỡi" - đưa ra những lý lẽ đánh động lương tâm, những lời nói ngon ngọt để dụ dỗ, mua chuộc tình cảm làm xiêu lòng người.

Để được ban thưởng những lợi lộc đó (từ bọn VC) những tên Việt Gian đã trơ trẽn đứng ra đâm đơn thưa kiện CĐ tại một số quốc gia Dân Chủ Tự Do. Rút tỉa kinh nghiệm qua những bài học, những vụ kiện vừa qua (BCH) Cộng Đồng có thể sẽ không đứng ra tổ chức biểu tình chống văn công VC. NHƯNG cộng đồng Người Việt Hải Ngoại sẽ không bao giờ chịu ngồi yên!

Đúng vậy!

Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản sẽ tự động tổ chức biểu tình chống các đoàn văn công VC nếu CĐ đắn đo, do dự. Khi họ tổ chức và kêu gọi biểu tình thì tất cả các hội đoàn, đoàn thể và đồng hương sẽ sẵn sàng ủng hộ, tham gia. Không những vậy, nếu cần, họ còn sẽ được chỉ dẫn, cố vấn, hỗ trợ và giúp đỡ tối đa về mọi phương diện như: thông dịch, dịch thuật, ghi tên, xin phép chính quyền địa phương, ra thông báo, in bích chương, truyền dơn, khẩu hiệu, cung cấp cờ vàng, biểu ngữ, âm thanh, phương tiện di chuyển, đưa đón, nhân viên an ninh, v.v...

Nhưng những người đó là ai? Họ chỉ là những người dân bình thường, là những Người Việt Tỵ Nạn như mọi người, nhưng là những người nặng lòng với quê hương, đất nước. Nhưng đặc biệt họ là những người "chuyên chính vô sản", là những người hoàn toàn không có tài sản (nhà cửa, tiền bạc, xe cộ ...).

Vậy xin mời mấy tên Việt gian và bọn VC cứ tha hồ đâm đơn thưa kiện. Và dĩ nhiên là kiện những người đứng ra tổ chức biểu tình chứ chẳng lẽ lại kiện hết tất cả những người tham gia biểu tình (nhưng nếu có muốn như vậy thì cũng chẳng làm sao biết được hết tên tuổi, chi tiết của hàng trăm, hàng ngàn người đi biểu tình). Nhưng ở các nước Tự Do, Dân Chủ quyền tự do ngôn luận luôn luôn được tôn trọng tối đa cho nên trên thực tế thì chưa có một ai bị làm khó dễ vì đi biểu tình ngoại trừ có những hành vi bạo động hay vi phạm những luật lệ quy định.

Vậy xin mời mấy tên Việt gian và bọn VC cứ vung tiền núi ra mướn luật sư, trạng sư, hí hửng kéo nhau đi kiện và chắc chắn là sẽ thắng kiện. Nhưng thắng kiện để được ăn cái giải gì ở những người "chuyên chính vô sản", những người mà chỉ có trên răng dưới dế, không có gì để mất, không có tiền mướn luật sư nhưng sẵn sàng vác chiếu ra toà và chấp nhận thua kiện! Sẵn sàng chấp nhận thua ngay từ đầu còn hơn là hung hăng đâm đơn thưa kiện nhưng đến lúc thua kiện thì lại cúp đuôi chạy làng thì còn gì là liêm sĩ!

Điều đáng tự hào và hãnh diện của người Việt Quốc Gia là lúc tung chiêu đánh trả chúng ta vẫn đường đường chính chính, công khai nói cho địch thủ biết trước. Đây là lúc Người Việt Tỵ Nạn tung "vô chiêu" (không tiền) để đánh "hữu chiêu" (có tiền), lấy "vô sản" đánh lại cộng sản (gậy ông đập lưng ông), dùng Tự Do, Dân Chủ chân chính để đập bọn lợi dụng Dân Chủ, Tự Do.

Lấy độc trị độc!

Source: http://www.lyhuong.net/viet/index.php?option=com_content&view=article&id=2751:2751&catid=37:bandoc&Itemid=56