Tuesday, June 15, 2010

Giáo gian tòng phạm với tội ác cộng sản Việt Nam - Nguyễn Phúc Liên



    CHỐNG LẠI TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM LÀ TÒNG PHẠM VỚI TỘI ÁC CSVN
Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên, Kinh tế

Khi Hồng y Phạm Minh Mẫn và Gm Nguyễn Văn Khảm nói lòng vòng để đưa đến kết luận rằng những Giáo dân hay Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ ủng hộ TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM là phản lại Giáo Hội Công Giáo Hoàn Vũ, là không theo Công Đồng Vatican II, khi Hồng y Phạm Minh Mẫn dám nói rằng TGM Ngô Quang Kiệt xin từ chức là vì lý do Lương tâm, đó là có ý xấu kết án TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM tự xuất phát từ Giáo dân mà TGM Ngô Quang Kiệt dám can đảm đứng đầu sóng ngọn gió đại diện.

Với bài này, chúng tôi muốn chứng minh rằng việc quyết tâm bảo vệ TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM không những không phải là chống Giáo Hội mà ngược lại là làm Giáo Hội hãnh diện với tinh thần của mình. Giáo dân Công Giáo Việt Nam là thành phần của Dân Tộc. Khi đặt TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM như «sống Phúc Âm giữa lòng Dân Tộc« , chúng tôi muốn kết luận rằng những ai làm tay sai cho CSVN để diệt TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM là những kẻ tòng phạm với tội ác CSVN nhằm tiếp tục áp đặt BẤT CÔNG thêm nữa cho Xã Hội Việt Nam.

Chúng tôi bàn vấn đề dưới những khía cạnh sau đây:
    Hình thành TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM
    Những kẻ làm mất thanh danh Giáo Hội CGVN
    Những kẻ tòng phạm với CSVN phản lại Dân Tộc VN
    Ai làm tay sai CSVN làm hại Vatican ?
Hình thành TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM

TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM được Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ làm sống mạnh trong tâm hồn và giơ cao lên như biểu tượng hướng dẫn hành động bảo vệ Giáo Hội, đồng thời thực hành “sống Phúc Âm giữa lòng Dân Tộc“ đặt nền tảng vững chắc trên ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM theo lời dậy của Chúa Giêsu và được soi sáng bởi Thánh Linh. Không ai vượt qua Lời Dậy của Phúc Âm và do đó không ai có quyền, ngay cả Đức Giáo Hoàng, mạ lỵ TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM, con đẻ của ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Công Giáo. Những ai mạ lỵ TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM là mạ lỵ ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Công Giáo, sẽ được xếp vào phía Satan phá hoại.

Ngày 06.01.2010, CSVN phạm thánh đối với Công Giáo, không phải chỉ đối với Đồng Chiêm, mà còn đối với Giáo Hội Công Giáo VN, đối với Giáo Hội Công Giáo Hòan vũ và đối với tất cả các Giáo Hội Thiên Chúa Giáo Tin Lành, Chính Thống Giáo và Anh Giáo. Tất cả các Giáo Hội này lấy THÁNH GIÁ làm biểu tượng hữu hình cho ĐỨC TIN vào ơn cứu rỗi mà Ngôi Hai Thiên Chúa đã nhập thể nhận lấy tội trần gian trên Thánh Giá. Chính trên cây Thánh Giá, Philatô cho ghi INRI (Giêsu Nazaret, Vua Dân Do Thái), nhận Vương Quyền của Chúa Giêsu.

Tại Tòa Khâm sứ, tại Xứ Thái Hà, CSVN có thể lấy ra vấn đề Đất đai để hạ thấp ý tưởng đấu tranh cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH. Tại Tam Tòa, CSVN cũng nại ra vấn đề di tích Chiến tranh. Nhưng tại Đồng Chiêm, không có vấn đề đất đai hay di tích chiến tranh mà CSVN đã bạo hành đánh đập Giáo dân, nhất là đàn bà.

Tại Đồng Chiêm, CSVN đã phạm một sai lầm rất lớn, đó là động chạm đến THÁNH GIÁ, biểu tượng hữu hình của ĐỨC TIN THIÊN CHÚA GIÁO. Thực vậy, trung tâm điểm của Đức Tin Thiên Chúa Giáo là cây Thánh Giá.

Ngôi Hai Thiên Chúa đã nhập thể và đã chịu chết trên cây THÁNH GIÁ để cứu Nhân lọai. Đó là trung tâm của Đức Tin vào sự Cứu Rỗi mà mọi người theo Thiên Chúa Giáo nhìn vào đó để hành đạo. Thập tự giá thời Đế quốc La Mã là một hình phạt cho những người bị kết án tử hình. Chúa Giêsu đã biến thập tự giá hình phạt mà ai cũng sợ hãi thời La Mã thành cây THÁNH GIÁ biểu tượng tình Thương yêu cứu rỗi Nhân Lọai. Cây THÁNH GIÁ được kính trọng bởi mọi Tín đồ Thiên Chúa Giáo: Công Giáo, Chính Thống Giáo, Tin Lành cũng như Anh Giáo.

Ngoài việc cây THÁNH GIÁ biểu tượng hữu hình cho Đức Tin, cây THÁNH GIÁ còn là phương tiện mà Chúa Giêsu thiết lập Vương quyền. Năm 1925, Đức Giáo Hòang PIO XI đã tuyên bố LỄ CHÚA GIÊSU VUA, Vương quyền trên THÁNH GIÁ. Thánh Bộ Phụng Tự đã trích Phúc Aâm Thánh Gioan (Jn 18, 33-37), theo đó Vương quyền của Ngài được tuyên xưng trong mùa Phục Sinh và kết thúc trên cây THÁNH GIÁ. Philato đã cho viết tấm bảng INRI (Giêsu Nazaret, Vua dân Do Thái) đóng trên cây THÁNH GIÁ.

Phạm đến cây THÁNH GIÁ là phạm vào sự thánh, vào ĐỨC TIN GIÁO DÂN, vào VƯƠNG QUYỀN CHÚA GIÊSU.

Ngay thời Vua, Chúa cấm đạo, các Vua, Chúa cũng đã hiểu ý nghĩa phạm sự thánh này. Các Vua Chúa chỉ yêu cầu Tín hữu bước qua cây THÁNH GIÁ, là được tha chết. Giáo dân biết rằng bước qua cây THÁNH GIÁ là chối bỏ ĐỨC TIN.

Tại Dồng Chiêm, CSVN đập phá cây THÁNH GIÁ, tức là mạ lỵ chính ĐỨC TIN người Thiên Chúa Giáo vậy.

Những kẻ làm mất thanh danh Giáo Hội CGVN

TGM Ngô Quang Kiệt chỉ là một cá nhân đã can đảm chấp nhận đứng ở vị trí đầu sóng ngọn gió đại diện cho TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM. Nguyễn Thế Thảo, CSVN muốn loại cá nhân Ngô Quang Kiệt ra khỏi địa bàn Hà Nội nhằm triệt hạ TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM.

Trong thời gian gần đây, một số Giám mục làm tay sai cho Nguyễn Thế Thảo, cho CSVN, khuynh đảo cả Hội Đồng Giám mục Việt Nam để loại trừ TGMNgô Quang Kiệt và thay thế vào đó một Giám mục, Gm.Nguyễn Văn Nhơn, đã từng tích cực hợp tác với đám ngợm Giáo gian quốc doanh Phan Khắc Từ, Nguyễn Tấn Khóaca tụng Pháp Lệnh Tín Ngưỡng Tôn Giáo, một Văn Bản kèm kẹp mọi Tôn Giáo. Việc loại bỏ và thay thế này đối với một Chủ chăn can đảm đại diện cho TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM là hành động phản lại ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Công Giáo, nền tảng của TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM. Đối với trách nhiệm điều hành Giáo Hội, việc làm tay sai cho CSVN để thực hiện chủ trương triệt hạ TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM là việc đặt cả một Hội Đồng Giám mục, đại diện Giáo quyền, bên dưới Thế quyền của quân Pharisiêu CSVN. Khi Hồng y Phạm Minh Mẫn nói rằng TGM Ngô Quang Kiệt xin từ chức là vì “lý do Lương Tâm“ là có ý xấu mạ lỵ Lương Tâm TGM Kiệt đã theo TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM và do đó mạ lỵ chính TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM, mạ lỵ cả ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM Công Giáo do chính Chúa Giêsu dậy.

Việc âm mưu làm tay sai cho CSVN để kéo theo cả một Hội Đồng Giám mục VN đặt Thế quyền bên trên Giáo quyền trong chủ trương phá hoại TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM là hành động làm mất thanh danh Giáo Hội Công Giáo VN vậy.

Những kẻ tòng phạm với CSVN phản lại Dân Tộc VN

Ở đoạn trên, chúng tôi phân tích vấn đề thuần túy trong phạm vi Tôn Giáo. Nhưng những Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ, Giám mục là người Việt Nam. Tất cả sống trong lòng Dân Tộc Việt Nam. Cái vui, cái buồn, cái đau khổ của Dân Tộc cũng là cái vui, cái buồn, cái đau khổ của người Công Giáo Việt Nam. Người Công giáo không thể reo hò vui mừng khi xây một Thánh Đường to lớn do CSVN ưu đãi với ý đồ bắt mình làm tay sai trong khi ấy những bà mẹ già hem hễ mất cả nhà đất không có nơi che nắng mưa và trồng cấy rau cỏ nuôi con. Đây không phải là tưởng tượng mà là cụ thể nhan nhản ở Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng tại chính Thủ đô Hà Nội.

Họ là những người bị quân ăn cướp đánh trọng thương nằm bên lề đường. Hãy mở Phúc Âm đọc chính tỉ dụ mà Chúa Giêsu dậy:

“Một người kia từ Giêrusalem xuống Giêsricô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi. Rồi cũng thế, một thầy Lêvi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi. Nhưng một người Samari kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy và chạnh lòng thương. Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: “Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác.” (Lc 10, 30-35)

Chúa Giêsu để chúng ta kết luận thẩm định giữa ba người Samari, thầy Lêvi và thầy Tư tế.

Thực hành điều răn thứ hai là yêu người như chính mình ta vậy, người Công giáo không thể lạnh lùng làm ngơ sống ích kỷ như thầy Lêvi và thầy Tư tế trước cảnh Dân TộcViệt bị kẻ cướp CSVN áp đặt BẤT CÔNG đánh trọng thương. Người Công Giáo đồng hành với Dân Tộc để chống BẤT CÔNG, đòi CÔNG LÝ theo TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM không phải là hành động Chính trị mà là tích cực thực hiện Tình yêu mà Chúa dậy như người Samari đã can đảm thực hiện lòng thương sót.

Một số Giám mục làm ngơ trước những cướp bóc đánh đập dân chúng của CSVN, giống như thầy Tư tế và thầy Lêvi, đã bị Chúa Giêsu chê trách rồi. Nhưng số Giám mục này còn làm tay sai cho CSVN tiếp tục gây tội ác đối với Dân, giống như thầy Lêvi và thầy Tư tế không những đã không cứu giúp người bị trọng thương nằm bên đường mà còn ngăn cản người Samari không được cứu vớt người trọng thương, thậm chí còn khuyến khích CSVN cứ tiếp tục cướp bóc, đánh đập Dân chúng nữa.

Âm mưu với CSVN loại TGM Ngô Quang Kiệt nhằm triệt hạ TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM đúng là hành động tòng phạm với TỘI ÁC CSVN đang cướp bóc, đánh đập Dân Tộc Việt Nam. Những Giám mục âm mưu với CSVN hãy nghĩ mình đang tòng phạm với TỘI ÁC bằng cách triệt hạ TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM, một tinh thần cùng đấu tranh chống BẤT CÔNG, đòi CÔNG LÝ với Dân Tộc. Xấu hổ thay khi không cứu giúp người bị trọng thương nằm bên đường, mà còn ngăn cản người Samari muốn thực hiện tình Thương yêu.

Ai làm tay sai CSVN làm hại Vatican ?

Chúng tôi xin nhắc lại rằng khi bảo vệ và phát huy TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM, chống lại những loại người như thầy Lêvi, thầy Tư tế, nhất là chống lại những kẻ làm tay sai cho CSVN làm mất thanh danh của Giáo Hội CGVN, tòng phạm với TỘI ÁC CSVN tiếp tục cướp bóc gây BẤT CÔNG nữa cho Dân Tộc, chúng tôi không những không chống lại Vatican, mà ngược lại còn bảo vệ Giáo Hội Hoàn Vũ khỏi tai tiếng đã hợp tác với Thế quyền CSVN Pharisiêu.

Thực vậy, Vatican đã can thiệp hai lần ngăn cản Giáo dân Tổng Giáo phận Hà Nội “sống Phúc Âm giữa lòng Dân tộc“, cùng Dân tộc chống BẤT CÔNG, đòi CÔNG LÝ.

Lần thứ nhất can thiệp là cấm Giáo dân cầu nguyện ở khuôn viên Tòa Khâm sứ cho CÔNG LÝ và HÒA BÌNH. Lần thứ hai can thiệp là làm theo đúng ý định của CSVN loại bỏ TGM Ngô Quang Kiệt và thay thế vào đó một Giám mục đã từng tích cực hợp tác với đám ngợm Giáo gian quốc doanh Phan Khắc Từ, Nguyễn Tấn Khóa. Hai lần can thiệp này giống như Vatican bất chấp sự đau khổ của Giáo Hội CGVN và sự đớn đau của Dân Tộc Việt Nam đã bao năm trường sống dưới cướp bóc và đàn áp của Cộng sản.

Chúng tôi không tin rằng Vatican đã tự ý can thiệp để tòng phạm với TỘI ÁC CSVN. Thánh Bộ Ngoại Giáo và Thánh Bộ Truyền Giáo không tự ý làm công việc ác nhân như vậy. Những Hồng y, Tổng Giám mục điều hành các Thánh Bộ là người nước ngoài, không trực tiếp nghiên cứu tường tận tình hình Việt Nam. Các Vị trách nhiệm này phải qua những Vị Giám mục Việt Nam và qua những Cố vấn gốc Việt Nam làm việc trong các Thánh Bộ tại Vatican. Nếu những người này, Giám mục tay sai CSVN hay Cố vấn nằm tại Vatican mà do CSVN cho chỉ thị, thì trách nhiệm việc can thiệp của Vatican là do những Giám mục tay sai và do Cố vân làm theo chỉ thị CSVN.

Dư luận có những bằng chứng nói rằng Cao Minh Dung, Cố vấn chính về việc chọn hay thuyên chuyển Giám mục tại Việt Nam, đã làm theo chỉ thị của CSVN,
    (i) một là vì Cao Minh Dung tự mình có liên hệ thân thiết với CSVN,
    (ii) hai là vì Cao Minh Dung ngầm nuôi hy vọng danh vọng tại VN mà CSVN có quyền chấp nhận hay không,
    (iii) ba là vì CSVN giữ những CÁI TẨY đời tư để bắt ép Đức Ông phải làm theo chỉ thị.
Chúng tôi chống những Giám mục tay sai CSVN đã đánh lừa Vatican, chống những Cố vấn gốc Việt Nam làm việc tại các Thánh Bộ mà theo chỉ thị của CSVN.

Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên, Kinh tế
Geneva, 16.06.2010



Huynh Đệ Chi Binh - Quách Huỳnh Hà

Quách Huỳnh Hà
(Cựu Đại Tá-Khóa 1 Trừ Bị Thủ Đức, nguyên Đô Trưởng Sài Gòn, nguyên Tổng Ủy Trưởng Công Vụ)


Năm 1951, Đại Tướng De Lattre Detassigny, tiêu biểu cho truyền thống hào hùng quân đội Pháp, đọc một bài diễn văn nẩy lửa ở trường Chasseloux Laubat, kêu gọi thanh niên Việt Nam đứng lên lãnh trách nhiệm với quốc gia dân tộc.

Nước Pháp sẵn sàng trao trả độc lập tự do cho người quốc gia chống Cộng trong chủ trương Liên Hiệp Pháp. Người Việt phải đứng ra trách nhiệm với nước Việt và chiến trường Việt Nam. De Lattre nhận định rõ ràng đây là giải pháp duy nhất trên bình diện quốc gia và quốc tế lúc bấy giờ.

Liền sau đó, lệnh động viên được công bố tức thì, thanh niên từ 21 đến 24 tuổi tốt nghiệp trung học đệ nhất cấp trở lên phải trình diện nhập ngũ, và giấy động viên đích danh đã được gửi đến tận nhà. Mấy đứa chúng tôi bàn cãi là thời hạn quân dịch 2 năm, đi cho xong nghĩa vụ rồi tính sau.

Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức lúc bấy giờ được cấp tốc dựng lên với những trại lợp lá (dừa nước) đốn chung quanh đồi Tăng Nhơn Phú, lá tươi cho nên sâu bọ sanh sôi nảy nở tạo cho chúng tôi những kỷ niệm khó quên. Cơm canh dọn ra, 5 phút, nếu không ăn xong là cứt sâu và con sâu từ trên mái nhà rớt đầy vào tô canh. Chúng tôi phải lấy vải lều cá nhân kết thành tấm trần che chỗ ăn, chỗ ngủ. Trường hoàn toàn mới cho nên các lớp đều học ở ngoài trời, hoặc tại các bàn ăn. Tới gần cuối khóa mới có các lớp học truyền tin, vũ khí, quân xa tại các kiến trúc bằng gạch ngói theo đồ án của trường.

Tuy thiếu phương tiện, nhưng Thiếu tá Bouillet Giám đốc trường là một sĩ quan tinh hoa của quân đội Pháp, các sĩ quan đại đội trưởng, trung đội trưởng là những sĩ quan xuất thân St. Cyr, Trường Võ Bị nổi tiếng trời Âu, được Napoléon thành lập. Khả năng và tư cách của họ làm cho chúng tôi phải kính nể, mặc dù chúng tôi là một đám sinh viên đa số đã tham dự vào các cuộc biểu tình chống thực dân trong phong trào “Trò Ơn”. Đa số không tin tưởng vào chủ trương Liên Hiệp Pháp và còn nghi ngờ thiện chí của Tướng De Lattre về việc trao quyền tự trị cho Việt Nam. Mặc dù tâm chưa phục, khẩu chưa phục nhưng kỷ luật quân đội, tài năng và tư cách của các sĩ quan chỉ huy và huấn luyện viên giúp chúng tôi ít ra cũng học được căn bản quân sự và tinh thần đồng đội, giúp chúng tôi lần lần thông hiểu vì sao mà quân đội Pháp thời Napoléon có sức mạnh bách chiến bách thắng khắp Âu châu.

Khi ra trường, tôi được đưa bình định chi khu Bình Thạnh, ven biên Đồng Tháp Mười, đóng đồn cấp trung đội, rồi đại đội, vào sanh ra tử với anh em đơn vị của mình. Thời gian ấy, Tòa Hành Chánh Tỉnh được giao lại cho người Việt, rồi chi khu, tiểu khu lần lượt trao quyền chỉ huy cho sĩ quan Việt Nam. Lúc bấy giờ mới cảm thấy trách nhiệm nặng nề về sinh linh của binh sĩ thuộc quyền và đời sống của quần chúng thuộc khu trách nhiệm. Đồn Bình Thạnh của chúng tôi đóng ở bờ sông Tiền Giang tỉnh Sadec, sâu vào Đồng Tháp là xã Bình Hàng Trung do một đại đội bạn trấn giữ. Đại Đội Trưởng là một sĩ quan đồng Khóa I Thủ đức. Chúng tôi thường mở đường bắt tay nhau để yểm trợ an ninh cho tàu tiếp tế vào đồn trong.

Một buổi sáng tinh sương, tiếng súng nổ rền vang hướng đồn Bình Hàng Trung. Mở máy liên lạc thì mới biết là toán tuần tiểu, một trung đội BHT lọt vào ổ phục kích. Chúng tôi tức thì tập họp điểm quân để xuất phát lên đường cứu viện. Mười người kể cả pháo binh và đồn phó giữ nhà và yểm trợ hỏa lực, 25 khinh binh dò đường để tiến quân. Nhà cửa dọc theo con rạch đều vắng tanh, dân chúng di tản từ lúc nào. Hiện tượng bất thường, tất cả anh em đều linh cảm địch đang chờ đón mình ở một địa điểm nào đây. Nhưng sốt ruột vì đơn vị bạn đang bị tràn ngập, hơn nữa cánh quân của chúng tôi có hai con chó của anh Trung Đội Trưởng dẫn đầu. Chúng sẽ phát giác địch trước khi chúng lộ mặt nên chúng tôi tiến nhanh.

Bỗng 2 con chó dừng lại sủa, anh binh nhứt Nguyên đi đầu khoát tay cho đơn vị ngừng lại bố trí. Liền sau đó, súng đại liên địch nổ vang liên tục, đạn bay vèo vèo trên đầu chúng tôi, cành lá cây gẫy đổ ào ào. Sau một dây đại liên, địch reo hò xung phong cùng khắp bên kia chiếc cầu khỉ. Anh Trung Sĩ Tiểu Đội Trưởng nhảy vào giựt cây Trung Liên của anh xạ thủ quét một băng về phía địch, án ngữ cầu khỉ, 3 anh khinh binh nằm kề tôi rút lựu đạn, chờ địch lội qua mương. Tôi điều chỉnh pháo binh tới tấp vào địa điểm phục kích địch. Đại liên địch từng chập cứ tiếp tục nhả đạn vèo vèo trên đầu chúng tôi, rồi địch lại reo hò xung phong lần thứ 2. Địch mặc quần đùi, quấn khăn tắm trên đầu, tay cầm mã tấu tiến sát chúng tôi, ở bên kia bờ mương rộng chừng 5 thước. Trung liên, tiểu liên, súng Mas 36 của chúng tôi nổ rất đều: không một tên địch dám vượt mương. Nếu không có 2 con chó phát giác địch từ ở đàng xa, nếu tất cả chúng tôi đi qua cầu khỉ thì đại liên của địch án ngữ cái cầu này, chúng tôi sẽ không có đường về.

Nhưng hiện tình là mỗi bên giữ một bờ mương, trông thấy nhau để cầm chân nhau. Không bên nào dám vượt 5 thước nước và một bãi sình để tấn công. Trong thế trận này, mỗi người trong 25 đứa chúng tôi đều đem hết sức lực tài trí ra để chiến đấu diệt địch và yểm trợ nhau trong một thế liên hoàn: gẫy một chỗ nào là nguy hiểm cho toàn đội.

Binh Thắng nằm kề tôi, bỗng nhiên cởi đôi giầy đinh ra, bò sát tôi rồi nói nhỏ: “Thiếu Úy yểm trợ cho em ném trái lựu đạn này”. Không đợi tôi trả lời, anh rút chốt lựu đạn, chạy nhanh lên giữa cầu khỉ, vừa nhảy tới vừa ném trái lựu đạn về hướng cây đại liên địch, lựu đạn vừa ném ra thì anh vừa rớt xuống mương. Chúng tôi hiểu ý, nổ súng tối đa để yểm trợ anh lội về bờ an toàn. Trái lựu đạn nổ tung ngay vị trí đại liên địch, từ đó không còn nghe cây đại liên này nổ nữa. Bắn nhau 2 tiếng đồng hồ, khẩu súng lục của tôi chỉ còn 2 viên đạn, anh em tất cả cũng gần hết đạn, nên khẩu đại liên vừa tịt là chúng tôi từng đợt rút về đồn.

Kiểm điểm lại thì thiếu Binh Nhứt Nguyên đi đầu. Toàn đồn xao xuyến. Tôi và anh pháo binh đang chấm điểm để điều chỉnh pháo binh vào địa điểm phục kích và đường rút lui của địch, thì anh Sơn, trẻ nhứt và hiền nhứt Đại Đội mà tôi cưng nhứt, mắt đỏ ngầu tới chào tôi và nghẹn ngào: “Thiếu Úy, mình đi kiếm thằng Nguyên”. Tôi biết tình Huynh Đệ Chi Binh của Đại Đội lên cao tuyệt đỉnh. Tiên pháo hậu lính, chúng tôi trở lại địa điểm thì Binh Nhứt Nguyên từ bụi tre gai bò lần ra, anh cũng quên mất không biết làm sao anh nhảy vào trong đó được.

Trong cuộc thử lửa đầu tiên này, chúng tôi hy sinh 2 con chó bị đại liên bắn chết tại chỗ, và bài học lớn nhứt cho anh em là tình Huynh Đệ Chi Binh, mỗi người sống chết với một người, và một người sống chết với mỗi người. Tôi nhận chân Huynh Đệ Chi Binh song song với Kỷ luật là sức mạnh của quân đội.

Thời gian sau, tôi được sang Pháp học một năm ở trường Bộ Binh cùng với các Sĩ Quan St. Cyr. Tôi đặt trọng tâm tìm bí quyết sức mạnh của quân đội Pháp, qua lò luyện thép Saint Cyr đào tạo những Sĩ Quan anh tuấn, trí dũng và giàu kiến thức chiến lược toàn cầu.

Tôi trở về làm Huấn Luyện Viên Trường Võ Bị Đà lạt. Binh thư của St. Cyr nói rằng kỷ luật là sức mạnh của quân đội. Nhưng Nội Quy Sinh Viên Sĩ Quan cũng như tài liệu đào tạo Sĩ Quan Đà lạt, tôi âm thầm thêm vào Huynh Đệ Chi Binh là chân lý của sức mạnh trong các đội ngũ của quân lực VNCH. Thật vậy, suốt đời binh nghiệp của tôi, tất cả những kế hoạch và những điều thực hiện, tôi đều nhờ được sự yểm trợ của các anh em khóa I Thủ Đức, làm lớn ở Bộ Tổng Tham Mưu và các Tham Mưu Quân Đoàn, và các Khóa đàn em Thủ đức và Đà lạt hết lòng giúp đỡ. Như trận Chi Khu Ngã Năm lúc bị Trung Đoàn chính quy Bắc việt vây khốn, phi cơ đến yểm trợ gọi nhau bằng Niên Trưởng Niên Đệ, tự nhiên tinh thần phấn chấn coi địch không vào đâu nữa. Đối đầu với những khó khăn nhứt, biết có một huynh đệ ở đâu đó, chỉ cần nhắc ống điện thoại là xong ngay. Huynh Đệ Chi Binh là tất cả.

Mất nước, di cư trong kiếp tỵ nạn là mất hết, nhưng đồng môn Thủ đức và Niên Trưởng Niên Đệ Đà lạt vẫn còn tình người, vẫn còn Huynh Đệ Chi Binh để kết hợp với nhau thành hội thành đoàn, tương thân tương trợ mà gầy dựng lại cuộc đời.

Nghĩ kỷ đi, sớm muộn gì nước Việt Nam cũng phải đi theo giòng lịch sử của nhân loại mà mở cửa cho tự do dân chủ trở về. Tái thiết Việt Nam, đương nhiên phải cần kỹ thuật cao, nhưng phải bắt đầu bằng gầy dựng lại cơ sở, nền tảng ở nông thôn, xã ấp để phục vụ 90% dân chúng. Lớp người nào rành những việc phục vụ đồng bào ở những con rạch nhỏ miền Tây, những vùng hẻo lánh cao nguyên, ở những mảnh đất cày lên sỏi đá, lớp người nào đã lê chân khắp cánh đồng chum Bắc Việt, qua những con rạch nhỏ Đồng Nai, những lớp người đó chỉ cần giữ được tình người, Huynh Đệ Chi Binh, thì có thể làm công cụ phục vụ đắc lực nhứt cho dân cho nước Việt Nam.

Quách Huỳnh Hà

Jesus statue in Ohio struck by lightning

The ‘King of Kings’ Jesus statue


Erected in 2004, the ‘King of Kings’ statue was the largest sculpture of Jesus in America,
standing over 60 feet high and weighing in the ballpark of eight tons.


All that remains of the six-story-tall "King of King's" statue of Jesus Christ on Tuesday, outside the Solid Rock Church in Monroe, Ohio, after it was struck by lightning in a thunderstorm Monday night and burned to the ground
Nick Graham / The Dayton Daily News via AP
MONROE, Ohio - A six-story statue of Jesus Christ was struck by lightning and burned to the ground, leaving only a blackened steel skeleton and pieces of foam that were scooped up by curious onlookers Tuesday.

The "King of Kings" statue, one of southwest Ohio's most familiar landmarks, had stood since 2004 at the evangelical Solid Rock Church along the Interstate 75 freeway in Monroe, just north of Cincinnati.

The lightning strike set the statue ablaze around 11:15 p.m. Monday, Monroe police dispatchers said.

The sculpture, about 62 feet (19 meters) tall and 40 feet (12 meters) wide at the base, showed Jesus from the torso up and was nicknamed Touchdown Jesus because of the way the arms were raised, similar to a referee signaling a football touchdown. It was made of plastic foam and fiberglass over a steel frame, which is all that remained Tuesday.

The nickname is the same used for a famous mural of the resurrected Jesus that overlooks the Notre Dame football stadium.

The fire spread from the statue to an adjacent amphitheater but was confined to the attic area, and no one was injured, police Chief Mark Neu said.

Estimated damage from the fire was set at $700,000 — $300,000 for the statue and $400,000 for the amphitheater, Fire Capt. Richard Mascarella said Tuesday.

The Ohio State Highway Patrol was at the scene Tuesday to prevent traffic jams and potential accidents from motorists stopping along the highway to take photographs.

Some people were scooping up pieces of the statue's foam from the nearby pond to take home with them, said church co-pastor Darlene Bishop.

"This meant a lot to a lot of people," she said.

Travelers on I-75 often were startled to come upon the huge statue by the roadside, but many said America needs more symbols like it. So many people stopped at the church campus that church officials had to build a walkway to accommodate them.

Bishop said the statue will be rebuilt.

"It will be back, but this time we are going to try for something fireproof," she said.

The 4,000-member, nondenominational church was founded by Bishop and her husband, former horse trader Lawrence Bishop.

Lawrence Bishop said in 2004 he was trying to help people, not impress them, with the statue. He said his wife proposed the Jesus figure as a beacon of hope and salvation.

Source: http://www.msnbc.msn.com/id/37703784/?Gt1=43001


Monday, June 14, 2010

35 Năm, Một Ước Mong: Đền Thờ 5 Tướng Vị Quốc Vong Thân - Trà Khan

Trà Khan

Bài viết mang tên “35 Năm, Một Ước Mong” được đặt tựa đề mới theo nội dung. Tác giả tên thật Nguyễn Thụy, 49 tuổi, theo ba mẹ đi HO 8, tốt nghiệp Computer Engineering. Sau 6 năm làm thuê, đã thành lập và điều hành công ty Newteck – PCB Inc tại City Tustin được 4 năm. Bài viết của ông nêu lên điều ước mong rất đáng được cộng đồng quan tâm: Thủ đô tỵ nạn của người Việt hải ngoại cần có một đền thờ 5 vị tướng anh hùng tuẫn tiết của miền Nam Tháng Tư 1975.

Cuộc chiến Nam Bắc – Quốc Cộng, chúng tôi không được dự vì tuổi đời còn nhỏ. Là con em một gia đình H.O., từng là nạn nhân của chế độ cộng sản Việt Nam, hằng năm khi 30 tháng tư lại về, chúng tôi cũng cảm thấy một niềm đau bất tận.

Tháng tư nhắc nhở chúng ta, những người bỏ nước ra đi, cho dù theo con đường nào, diện nào, đều cùng là những người tỵ nạn CSVN. Sau 35 năm, người Việt tỵ nạn tại Miền Nam Cali đã trưởng thành vững mạnh, trên mọi địa hạt. Những bài viết, chuyện kể, hình ảnh của “35 năm nhìn lại” đã làm cho tim tôi se thắt không ít.

Dầu trời đã về khuya, tôi cũng ráng ngồi vào Computer, mong góp tiếng nói, góp chút lòng thành, ước mơ và thiển ý vào ngày lịch sử đau thương này. Mong được các hội đoàn, các hội đồng hương, và người Việt tỵ nạn khắp năm châu bốn bể.

Ngày nước VNCH tự do bị xóa sổ cũng là ngày 5 vị tướng trong QLVNCH tuẫn tiết không hàng giặc. Đó là các vị tướng Nguyễn Khoa Nam, Lê văn Hưng, Lê Nguyên Vỹ, Trần Văn Hai và Phạm Văn Phú. Chúng tôi không đủ chữ để diễn tả hết lòng khâm phục trước tấm gương bất khuất của các Ngài. Các Ngài đã theo bước tiền nhân của một Hoàng Diệu, của Nguyễn Tri Phương, của Phan Thanh Giản, thật xứng đáng với câu nói của tiền nhân ta để lại “sống vi tướng, tử vi thần, anh hùng tử khí hùng bất tử“

Chính cái chết của năm vị tướng đã viết lên trang sử cận đai hào hùng của quân dân Miền Nam chiến đấu cho tự do ở thế kỷ 20. Các thế hệ mai sau, khi đọc đến những trang sử nầy, sẽ phải kính cẩn nghiêng mình mà kính phục.

Mỗi năm khi tháng Tư trở lại, báo chí truyền thông và công đồng đều không quên nhắc lại tấm gương của các ngài. Chính từ những tấm gường này, chúng tôi thấy rất cần thành lập một Đền Thờ 5 vị tướng tại Little Sài Gòn.

Chúng ta từng nói, bỏ nước ra đi là mang theo cả quê hương. Vậy thì, quê hương thứ hai này chính là nơi để lập Đền Thờ cho các Ngài. Nhất là nơi Miền Nam Cali, nơi có trên 300 ngàn người Việt tỵ nạn, được mang cái tên khá hãnh diện cho những người VN sống lưu vong nơi đây “thủ đô của người Việt tỵ nạn”. Nơi đây, chúng ta đã có tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ, có đền thờ Hùng Vương, có Thư Viện Việt Nam, thì sao lại thiếu đền thờ của các vị tướng lãnh tuẫn tiết.

Khi còn đối diện với kẻ thù, chúng ta là người lính, không ít thì nhiều, hoặc gián tiếp hay trực tiếp nằm cùng một “trướng” nhận cùng một lời “hịch” từ tay các Ngài ban xuống.

Thưa các bậc nhân hào! các bậc cao niên! Các bậc đàn anh! và những anh em cùng chung chiến tuyến!

Chúng tôi không dám “múa rìu qua mắt thợ” vì cạn hẹp kiến thức, nên chỉ nêu lên sự mơ ước của mình bằng tấm lòng chân thành. Mong rằng, chúng ta cùng góp một bàn tay thì vỗ nên kêu. Nơi đây, chúng ta đã có nhiều hội đoàn, có nhiều tổ chức, có nhiều trung tâm băng nhạc ca kịch múa hát, đã từng gây quỹ, từng làm thiện nguyện viên đi quyên góp, giúp đỡ nan nhân Katrina, Tsunami, Haiti, giúp đỡ nạn nhân bão lụt quê nhà v.v.... Chúng tôi tin chắc việc gây quỹ cho Đền Thờ các vị tướng vì quốc vong thân, không sớm thì muộn cũng sẽ thành công.

Mai kia, Đền Thờ khi được xây dựng sẽ chứng minh rằng người Việt bỏ nước ra đi không bao giờ quên ơn các Ngài, sau đó cũng là nguồn an ủi to lớn đến các gia đình thân tộc có liên hệ đến các Ngài hiện đang sống còn. Hồn thiêng sông núi, từ tinh thần của các Ngài sẽ phù hộ cho chúng ta, con cháu chúng ta.

Khách du lịch từ các tiểu bang khác trên nước Mỹ, hay từ Âu Châu, Úc Châu đến Nam Cali, chắc chắn sẽ không quên đến viếng thăm Đền Thờ các Ngài cũng như họ đã từng viếng thăm tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ trong mấy năm qua.

Nếu được như ý muốn, chúng ta sẽ có thể chiêu mộ các điêu khắc gia Việt Nam đang tỵ nạn trên đất Mỹ, tạc tượng hay đúc tượng bán thân cho các Ngài và nơi đó, có để một cuốn sổ vàng lưu niệm vài trăm trang giấy, và còn nhiều dự thảo khác nữa, khách viếng thăm Đền Thờ có thể viết vào đó vài lời, để nói lên cảm tưởng của chính mình.

Đoạn kết bài viết nầy, chúng tôi chỉ có thiện ý trong kiến thức cạn hẹp, chắc chắn còn nhiều lỗi lầm sơ sót. Mong được sự bao dung tha thứ. Và ước mong việc xây dựng Đền Thờ sẽ thành sự thật.

Trà Khan