Tuesday, December 22, 2009

Hãy Quên Quá Khứ, Hãy Xóa Bỏ Hận Thù - Trang Hiền Võ

Trang Hiền Võ

Tôi đã đọc câu này ra rất nhiều lần - cả trăm lần - để chắc mình không hiểu lầm!

Hãy quên quá khứ …

Tại hải ngoại, CSVN không ngừng kêu gọi người Việt hãy quên quá khứ để hướng về tương lai. Trong Tâm Sinh Lý học, quên quá khứ là chuyện không thể làm được. Cái gì đã đi vào bộ não thì sẽ ở đó cho đến khi con người lìa đời? Một đôi khi chấn thương sọ não hay tinh thần có thể làm gián đoạn dẫn truyền của hệ thống thần kinh. Nhưng khi hồi phục thì người ta vẫn nhớ lại. Ngày nay, với tất cả thành tựu của con người trong mọi lãnh vực, văn minh trong cả khía cạnh vật chất lẫn tinh thần là nhờ quá khứ đấu tranh cả mấy ngàn năm – không chỉ qua những thành công mà chính là nhờ những thất bại. Thế thì tại sao phải quên quá khứ?

Nhưng “hãy” quên cái quá khứ nào?

- Có phải người cộng sản muốn nói đến cái quá khứ tù đày trong những trại học tập không biết ngày mai, bị sỉ nhục mỗi ngày mà vẫn phải cám ơn “cách mạng” đã khoan hồng? Có phải người cộng sản muốn nói đến cái quá khứ của gia đình bị hăm dọa đẩy lên vùng kinh tế mới để nhà cửa còn lại cho cách mạng tịch thâu và khi trở về phải ngủ dưới hầm cầu, trên vỉa hè của chính nhà của mình? Quá khứ hãi hùng hễ bị chụp mũ là tư sản thì đời kể như tiêu tùng, thân bại danh liệt, tài sản tịch thu, thân tù đày? Quá khứ hãi hùng trên biển cả, khiếp đảm trong bìa rừng Thái, Lào mà mỗi gia đình người Việt ngày nay ở hải ngoại đều có 1 câu chuyện như là một phần đời … xa hơn nữa, có phải người cộng sản muốn nói đến cái quá khứ của cuộc cách mạng địa chủ năm 1954 đã hành quyết hàng chục ngàn người hay là cuộc chôn sống tập thể cả 5 ngàn người vào Tết Mậu Thân tại Huế năm 1968? Ngược lại, có những quá khứ không nên quên bao giờ chẳng hạn như cuộc cách mang mùa Thu, Đại Thắng Mùa Xuân, những hy sinh vô bờ bến của Hồng Quân Liên Sô và Trung Quốc ...?

Mỗi lần nghĩ về lịch sử oai hùng của dân tộc và những hy sinh của tiền nhân trong công cuộc dựng nước và giữ nuớc là tôi thấy hãnh diện và sung sướng. Không phải quá khứ nào cũng huy hoàng – và không có lý do gì tôi chỉ nên nhớ những huy hoàng ấy và bỏ qua những sai lầm như một trốn chạy. Còn như để quên quá khứ như một người mất trí thì hướng về tương lai để làm gì?

Ngay tại Việt-Nam ngày nay, nhiều người đã muốn quên quá khứ như mượn rượu để giải sầu. Có người còn muốn quên cả hiện tại. Phải chăng đây cũng là phản ảnh của hiện tượng hút xách, ăn nhậu, chơi ngông ? – thêm vào đó chính quyền còn giúp cho đại đa số dân chúng một cuộc sống phải vật lộn với miếng cơm manh áo hàng ngày một – và một hệ thống giáo dục tẩy não để họ không có thời giờ nhớ về quá khứ hay phương tiện để tra cứu?

Hãy xoá bỏ hận thù …

Có lẽ người nói câu hãy quên quá khứ để hướng về tương lai muốn nói là hãy xóa bỏ hận thù để hướng về tương lai? Vì quá khứ là một “hiện thực” khách quan nên không thể quên được. Nhưng hận thù là sản phẩm của tâm tư con người nên con người có thể khắc phục được. Hận thù đưa đến trả thù sẽ làm cuộc sống máu me dơ bẩn. Hận thù làm tâm linh ta khốn khổ, cuộc sống mất đi cái hồn nhiên vô gía và hướng thượng … và ngay cả sau khi trả được mối thù, cái bàn tay nhuốm máu ấy vẫn không bao giờ rửa sạch …

Nhưng chính người cộng sản Việt-Nam đã lấy hận thù để làm cách mạng. Có cái lòng hận thù nào để giáo dục cho con cháu như thế này: hôm qua dân quân ta bắn rơi 2 máy bay của Mỹ Ngụy. Hôm nay dân quân ta lại bắn rơi thêm 3 chiếc nữa. Vậy tổng cộng ta đã bắn rơi bao nhiêu chiếc cả thảy? Họ đã lấy hận thù để tiêu diệt tất cả các đảng phái không cùng chính kiến với họ. Sau khi toàn thắng ở miền Nam, thay vì dùng cái cơ hội bằng vàng này để nêu cao chính nghĩa dân tộc và hoà giải quốc gia, họ nhìn ở đâu cũng thấy toàn kẻ thù. Cái tâm lý bệnh hoạn và sợ hãi củng cố chế độ đã làm họ phải quyết định bế môn tỏa cảng trong cả 10 năm đầu. Hậu quả thì như ai cũng biết, nước Việt-Nam đã trở thành 1 trong 10 nước nghèo đói nhất của thế giới. Đánh động được lương tâm của con người qua những việt trợ nhân đạo, chính họ cũng phải nới lỏng nền kinh tế chỉ huy thiếu hiện thực, như đã từng được chứng minh qua các cuộc cách mạng ở Liên Sô và Trung Quốc. Nhưng khi tình hình đã được khả quan hơn nhờ những trao đổi với bên ngoài, họ trở lại nhìn thấy thêm kẻ nội thù, từ chính người dân của họ, những đồng chí mà cách đâu không lâu đã hy sinh cuộc đời cho sự nghiệp “giải phóng” dân tộc do họ chủ xướng. Ngoài những lực lượng thù nghịch, họ đã đặt để thêm những kẻ thù trong những “diễn tiến hoà bình” - nỗi lo sợ và lời buộc tội đã mâu thuẫn với chính danh xưng của những biến chuyển mà nghe ra rất khách quan trong phát triển tự nhiên của con người. Họ khuyên người ta hãy quên quá khứ, xóa bỏ hận thù nhưng chính họ thì không bao giờ, vì hận thù vốn là sức sống, là linh hồn, là nền tảng của sự an toàn trong tư tuởng và lý luận của những người cộng sản Việt-Nam khi đi làm các mạng!

Nhưng có những hận thù nào ta không nên quên chăng? – cho dù cả ngàn năm sau? – như hận thù của 2 bà Trưng Trắc Trưng Nhị trước cảnh nước mất nhà tan mà rồi cuối cùng vẫn phải nhảy xuống sông tự vẫn?, Trong đấu tranh cho Chủ Nghĩa Xã Hội, người vô sản có nên quên mối thù không đội trời chung với bọn tư bản bóc lột? Không hận thù thì làm gì có cách mạng? những ai còn phân vân với tính chuyên chính vô sản này thì cứ tìm đến ông Tô Huy Rứa để nghe lời giải thích. Hay là chỉ có người cộng sản mới được quyền hận thù?

Mới đây thôi, trong bài diễn văn đọc trước Quốc-Hội Hoa Kỳ, bà Thủ Tướng nước Đức đã nói gì? Cần nhắc lại, bà Merkel đã sống và lớn lên trong xã hội cộng sản Đông Đức mà vẫn trở thành Thủ Tướng của nước Đức thống nhất là một bằng chứng của sự xóa bỏ hận thù: “Nhưng đừng có ai nhầm lẫn: Khoan dung không có nghĩa là thế nào cũng được. Không khoan dung với những ai không tôn trọng và chà đạp các quyền vô giá của con người.

Xóa bỏ hận thù không có nghĩa là đồng lõa với tội ác. Không chịu nhìn thẳng vào cái gì đã gây ra hận thù nhưng chỉ biết kêu gọi xoá bỏ, cũng như họ kêu gọi đoàn kết nhưng không chỉ cho thấy cái gì đã gây ra chia rẽ là một sự lường gạt ấu trĩ và rẽ tiền !.

Hướng về tương lai …

Có ai trong chúng ta sống mà không để hướng về tương lai?. Ngay cả trong tu dưỡng cá nhân cũng để cho một sự ra đi thanh thảng khi từ giã cuộc đời. Tất cả người Việt chân chính đều mong muốn thấy được một nước Việt-Nam giàu mạnh, công bằng và nhân bản. Nhưng một lần nữa chúng ta đang nói về một tương lai nào? Một sự thành cộng của chủ nghĩa xã hội tại Việt-Nam và trên toàn thế giới? Quên quá khứ để hướng về tương lai trong diễn dịch của nhà cầm quyền CSVN là quên hết (như người mất trí?) và chấp nhận trở về làm việc cho họ. “Bằng lòng đi em về với quê hương”. Những người cộng sản Việt-Nam đã nói rõ ràng rồi: yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội. Danh từ “đoàn kết” có nghĩa là từ bỏ vị trí chống đối hoặc không đồng chính kiến để trở về dưới sự lãnh đạo của họ. Không có hòa hợp hòa giải gì cả. Hãy thành thật với nhau như chút liêm sĩ còn lại mà chúng ta đều hiểu: không ai có tư cách mặc cả với chế độ CS hiện nay cả!

Tôi không tin là cho đến bây giờ những người gọi là Việt Kiều Yêu Nước vẫn chưa biết mình đang nói cái gì? Xin các Việt-Kiều Yêu Nước đừng lừa dối thế hệ trẻ ngày nay vì họ không có cơ hội để kiểm chứng. Xin đừng tiếp tục làm dơ bẩn những ý tưởng cao đẹp của lòng nhân đạo, tình quê hương là những giá trị cao quý của dân tộc. Nhắm mắt lại như con đà điểu chui đầu vào cát? - những người tự gọi là Việt Kiều yêu nước đi về Việt-Nam xây vài lớp học, đào vài cái giếng rồi giáo dục những người Việt khác cũng nên yêu nước như mình. Chính người viết bài này cũng đã và đang gởi tiền về Việt-Nam để giúp đỡ bạn bè thân nhân khốn khổ của mình nhưng yêu nước và “chỉ là” lòng nhân đạo khác nhau rất nhiều!. Hãy nhìn cho rõ cái nguyên nhân chính đã đưa đến tình trạng hiện nay. Đó là hậu quả của một chế độ chính trị lỗi thời đang ngự trị trên cái quê hương khốn khổ này. Con đường đi đã sai lầm rồi thì càng đi càng xa cái đích dù đi bằng cách nào đi nữa. Trong mặt tiêu cực, càng đi càng lãng phí, càng phá hoại như chúng ta đã nhìn thấy xã hội hiện nay. Dù có bao nhiêu nghị quyết, bao nhiêu “rà sát” cũng chỉ là “mị dân” mà thôi.

Chính cái chế độ chính trị này trong hơn 30 năm qua đã đưa đất nước thụt lùi, cụ thể là so với các nước khác trong vùng. Trong lãnh vực xã hội, chính cái chế độ chính trị này đã tạo ra 1 giai cấp thống trị mà giờ đây chẳng khác gì một loại băng đảng, bao che cho nhau và sống trên mồ hôi nước mắt của tuyệt đại đa số người dân còn lại. Cái hậu quả của chế độ chính trị này đã và đang thấy tại các quốc gia đi theo cùng một chế độ chính trị. Tại Việt Nam, để bảo tồn quyền lực, băng đảng này đối với các thế lực cường quốc thì lạy dạ run sợ nhưng đối với chính người dân khốn khổ của mình thì thẳng tay đàn áp. Người cộng sản nói rất rõ: chế độ nào cũng là chế độ độc tài của giai cấp thống trị. Trong chế độ XHCN, đó là giai cấp vô sản. Cho nên chế độ XHCN là chế độ độc tài của giai cấp vô sản. Người cộng sản cười thầm khi những kẻ theo đuôi họ cứ ráng giải thích tính dân chủ tư sản của chế độ cộng sản.

Nhưng thực tế chúng ta thấy gì? - chế độ của họ ngày nay quả là chế độ độc tài của 1 giai cấp lãnh đạo, nhưng không phải vô sản mà là 1 loại siêu tư sản, được bảo vệ một cách công khai bởi hệ thống chính trị và chính quyền. Điều này không chỉ thấy ở Việt-Nam mà trong hiện thực của tất cả các nước cộng sản ngày nay. Trong kinh tế , nhờ vào quyền lực sẵn có, họ hội tụ tài sản của cả quốc gia vào trong tay tập đoàn lãnh đạo của họ. Cho nên nhóm bè đảng lãnh đạo của bọn họ rất giàu trong khi quốc gia thì vẫn èo ọt và tuyệt đại đa số người dân thì vẫn nghèo đói. Trong chính trị, băng đảng của họ có quyền lực không khác mấy thời của những lãnh chúa … cái chế độ như cha truyền con nối là những ngạo mạn, thách thức đối với lương tri của con người. Nếu họ vẫn còn đó – và có lẽ phải còn chờ lâu nữa cho đến khi trình độ dân trí của dân ta đủ mạnh để chiến thắng những khó khăn và sợ hải của cuộc sống – thì xã hội sẽ tiếp tục như vậy ... Đó là cái tương lai mà Người Việt Yêu Nước muốn hướng về? Còn nếu không, hãy quên bất cứ quá khứ nào cũng được để hướng về 1 tương lại vô định thì nếu người nói không mù quáng là có ý xem thường khả năng phán đoán của người nghe rồi. Một số người Việt khác quả quyết họ vẫn yêu quê hương bằng một con đường hợp tác khác, như con đường của một Tôn thọ Tường thì tôi chỉ còn biết tặng họ lại hai câu thơ của cụ Phan văn Trị:

    Anh hởi Tôn Quyền anh có biết?
    Trai ngay thờ chúa gái thờ chồng …


Vào lứa tuổi của tôi có bạn đã chết, đang bị đày đoạ trên chính quê hương của mình, đã vùi thây trong Thái Bình Dương bao la, trong những bìa rừng âm u ở Thái, Lào hay đang lạc lỏng trên những mảnh đất xa lạ nào đó ở Châu Phi, ở Trung Đông … so với họ tôi may mắn hơn nhiều. Hơn 30 năm đã qua. Vì nhiều lý do: an ninh bản thân và gia đình, an toàn khi có dịp về thăm quê nhà, miếng cơm Tây, manh áo gấm khiến tôi đã vô tình im lặng và tránh né. Giờ đây tóc đã hai màu, còn chút tình mà vẫn không dám nói thì đợi đến bao giờ? Riêng đối với các chiến sĩ VNCH trong đó có hàng cha anh chú bác của tôi, những người đã chết cho cho một chính nghĩa đã bị chối bỏ và chưa bao giờ được nhìn nhận, họ sẽ được những người CSVN viết lại trong lịch sử như những tội đồ … tôi có thể nào quên họ, quên cái quá khứ có sự hy sinh vô bờ và cô đơn của họ? Trong tự do của hôm nay tội vẫn nên tiếp tục “hy sinh”, không nên nói lên những khát vọng của những người bạn, của đại đa số đồng bào kém may mắn hơn tôi đễ giữ an toàn và phồn vinh cho thiểu số còn lại chấp nhận đổi đời? Tôi không có tư cách để khuyên mọi người nên nói như tôi nói. Nhưng tôi sẽ cảm thấy hổ thẹn khi khuyên họ không nên làm như thế bởi vì với tôi, viết là để công bằng trả lại cho đời chút ân tình mà tôi đã nhận, dù chỉ là ngọn lửa của một que diêm, như một người bạn của chúng tôi có nói, sẽ không đủ sức để sưởi ấm cho cả một mùa đông băng giá này!.

Trang Hiền Võ


Saturday, December 19, 2009

Hãy ''chửi'' chính mình! - Trần Bình

Trần Bình

    Gửi các bạn ở hải ngoại
Các bạn chửi Cộng Sản 30 năm nay chưa thỏa lòng sao? Đã hơn 30 năm từ ngày "giải phóng", các bạn cứ tiếp tục chửi bới, và chế độ hà khắc ở VN vẫn tiếp tục tồn tại. Hiện nay, ngay từ trong nước, đã có nhiều nhà dân chủ đứng lên bất chấp nguy hiểm để đấu tranh, điều này đã bộc lộ rõ những nhượng bộ và yếu kém của chế độ. Nhưng sao đến giờ vẫn chưa có một phong trào dân chủ đủ mạnh để thách thức chế độ?

Câu trả lời: bao năm qua, ta cứ mãi lo "địch vận": Nói xấu, chửi bới chế độ hoặc kêu gọi chế độ tự thay đổi, mà không lo "dân vận": Củng cố sức mạnh dân chủ của cộng đồng hải ngoại để thúc đẩy "dân vận" trong nước và bước cuối cùng là tạo nên một sức mạnh toàn dân buộc chế độ phải thay đổi.

Như vậy, rõ ràng là thất bại không phải là do "địch" mạnh, mà do "ta" yếu. Nói rõ hơn, dân trí Việt Kiều, nhất là trong số những người hay về VN, quá yếu kém nên đã không thể thúc đẩy một phong trào dân chủ toàn dân ở trong nước. Người trong nước thì bị bưng bít thông tin nên mù mờ về khái niệm dân chủ pháp trị đã đành, còn người Việt nước ngoài, những người đã định cư ở những xứ có nền dân chủ pháp trị cao nhất trên thế giới, thì sao? Một sự thật đáng buồn: ngoại trừ một số ít trí thức hiếm hoi (tỉ lệ cao hơn ở các nước Châu Âu) có thể viết lách, lý luận và còn chút ưu tư đất nước, còn lại đa số Việt Kiều mặc dù đã tiếp cận với nền văn minh dân chủ Phương Tây đã lâu nhưng đã chẳng học hỏi được gì, bởi đa số họ vốn xuất thân từ một lối sống èo uột nửa Tây nửa phong kiến, khi ra được nước ngoài (dù là vượt biên, HO, con lai hay diện ODP) đều chỉ biết có một mục tiêu duy nhất là đồng tiền chứ không biết trau dồi tri thức (lười đọc sách, chỉ nghe nhạc hoặc xem Video). Họ còn cư khư khư giữ lấy những cái "Việt Nam" lẽ ra phải bị đào thải từ lâu. Họ sợ lớp trẻ quên tiếng Việt nhưng lại không biết lo rằng coi chừng tiếng Anh của chúng chưa đủ để tiếp cận tinh hoa văn hóa của phương Tây. Họ còn thích nghe những bản nhạc than khóc não nùng èo uột muôn thưở kiểu Việt Nam vốn có khả năng làm con người mềm yếu, mất tính chiến đấu (kiểu băng nhạc TN Paris) mà trước năm 1975 đã góp phần vào sự bại trận của miền Nam.

Ngoại ngữ kém cỏi (tiếng Mỹ, Pháp...) cũng là một đặc điểm nữa của cộng đồng Việt Kiều. Không phải là điều đáng ngạc nhiên khi dư luận Mỹ (và ở các quốc gia Châu Âu khác) cho tới giờ này vẫn biết rất ít về công cuộc đấu tranh dân chủ của người Việt hải ngoại. Bởi vì trong đa số VK, khả năng viết, nói và đọc ngoại ngữ rất kém, cho nên không thể trao đổi tư tưởng hoặc truyền đạt thông điệp của mình cho người bản xứ. Có một sự việc đáng buồn nhưng ít ai biết từ mấy chục năm qua, đến gần đây mới lộ ra. Ở New Orleans, US, nếu không có cơn bão Katrina vừa rồi, thì đâu có ai biết là rất nhiều người Việt định cư ở New Orleans không biết nói tiếng Anh và không thể tiếp xúc với Cảnh Sát khi có việc cần. (đây là những người qua đây từ 1975 đã có cơ nghiệp vững vàng, chứ không phải những người mới qua). Ở những nơi tập trung đông người Việt như California, Georgia, Texas, và vùng Washington DC, mọi giao dịch đều dùng tiếng Việt, kết quả là trình độ ngoại ngữ của người Việt rất kém.

Đã không tiến bộ, thì phải thụt lùi. Lối suy nghĩ, lý luận và cách hành xử của Việt Kiều giờ này chẳng khá hơn bao nhiêu khi còn ở Việt Nam. Hãy xem xét những hoạt động "văn hóa" của Việt Kiều ở hải ngoại. Có mấy ai đọc sách, suy tư, hoặc viết lách khi rảnh rang. Họ chỉ biết, từ năm này qua năm khác (1984 đến giờ) khi rảnh thì đón mua băng TN Paris để nghe đi lại nghe lại những bài nhạc "quê hương" cũ rích chỉ thay đổi có ca sĩ trình bày và để nghe ông NNNgạn và cô "đào" dài chân mặc váy ngắn (và rất ưa "phô" nó ra) NCKDuyen nhai đi lai lại ba cái chuyện đàn ông đàn bà ghen tuông nhảm nhí, thiếu vắng chiều sâu về tâm lý xã hội cũng như nghệ thuật hài hước. Tương tự như vậy, giới Việt Kiều rất "mê" Hoài Linh và Vân Sơn với những trò hề rẻ tiền được lập đi lập lại muôn thưở: ỏng ẹo giả gái, giả giọng Phú Yên, giọng Bắc, giọng Quảng, lời lẽ chợ trời thô tục. Những thứ giải trí thô lậu này xem ra vô bổ vô hại, nhưng thật ra là tai hại rất nhiều cho công cuộc đấu tranh dân chủ, vì chúng vô tình đóng góp vào chiến dịch "địch vận" của CSVN ngay trong lòng cộng đồng người Việt. Nếu bạn là một cán bộ địch vận CS, còn gì mừng cho bằng khi những kẻ ngày xưa đã từng lớn tiếng tự nhận là "tỵ nạn chính trị" phải hy sinh cả tính mạng bản thân và gia đình để "đi tìm bến bờ tự do", giờ này chỉ biết chạy đôn chạy đáo kiếm tiền, cơm ngày 3 bữa no nê nằm ễnh ngửa trên sa lông thưởng thức những băng nhạc hề nhảm nhí, những bản nhạc than khóc hay ca tụng (rỗng tuyếch) quê hương đất nước và hễ có dăm ba ngày nghỉ và dư vài ngàn đô là đem về VN "thả", xây nhà cất cửa, du lịch, ăn nhậu - đàn bà thì khoe khoang đồ trang sức quần áo, đàn ông thanh niên thì đi tìm gái, lấy vợ "hai, hoặc ba".

Mỗi năm, hàng triệu người Việt về thăm quê, ngoại trừ một vài trường hợp hiếm hoi chuyển tải một số tài liệu dân chủ vào trong nước, còn đại đa số là về VN để vung tiền đô la, khoe khoang, hưởng thụ, giải trí. Thậm chí còn buôn lậu nữ trang hoặc ma túy. Khi về VN, họ cố tình ăn mặc cho "ra vẻ VK", họ đòi hỏi tiện nghi này nọ, chê bai đường sá, nhà cửa ở VN thiếu tiện nghi. Chẳng trách sao người Việt trong nước vẫn đang nhìn Việt Kiều qua lăng kính "đô la". Dưới mắt họ, Việt Kiều là những "chủng loại" lạ lùng chẳng giống ai từ nước ngoài về, có rất nhiều tiền đô và cách ăn mặc, cư xử, dáng dấp ngoại hình không giống người trong nước (mập, trắng trẻo, xem "sang" hơn, hay đeo cái "bao tử (túi đựng tiền xu) ở bụng, đeo nhiều vòng vàng nữ trang hơn ...), khi nói chuyện thì giả bộ quên tiếng Việt hoặc bập bẹ vài chữ tiếng Anh cho ra vẻ.

Về khía cạnh nhân đạo, không thể khoe khoang hưởng thụ ngay trên quê hương mình vốn vẫn đang rất nghèo với hàng chục triệu người dù phải làm việc cật lực mà mỗi ngày không kiếm được hơn một đô la (khoảng 16 ngàn VNĐ). Nói thẳng ra, đây là hành động vô lương tâm.

Về khía cạnh dân chủ, cách hành xử nhố nhăng của đa số Việt Kiều khi về nước đã vô tình phá hoại (undermine) sự nghiệp đấu tranh của các nhà dân chủ trong cũng như ngoài nước. Đất nước còn nghèo, người VN cần tiền để mưu sinh. Tiền đô có thể giảm cái đói nghèo tạm thời. Nhưng để đổi đời, người Việt Nam cần một chế độ dân sinh dân chủ. Để được như vậy, người Việt trong nước cần những tấm gương dân chủ để noi theo, chứ không phải những tấm gương "đô la" qua lối hành xử nhăng nhít của Việt Kiều hiện nay. Chừng nào mà người dân trong nước nhìn mỗi Việt Kiều về nước như là một biểu tuợng của tinh thần trung thực, nhân ái, công bằng, tự do và dân chủ, trái ngược với hình ảnh mà họ thấy từ những cán bộ Đảng giảo quyệt, tàn ác, tham lam, độc đoán, thì chừng đó sự nghiệp dân chủ cho Việt Nam mới hy vọng có cơ hội.

Không bắt buộc mỗi Việt Kiều về nước phải là một "chiến sĩ dân chủ". Nhiều Việt Kiều bây giờ không màng đến chuyện chính trị vì lý do này khác. Đây là tự do cá nhân của họ, ta không thể bắt buộc. Tuy nhiên, với tư cách là một người Việt Nam sống ở những xứ sở dân chủ có nền dân trí cao độ, họ có trách nhiệm phải thể hiện một lối sống văn hóa xứng đáng với người dân và xứ sở đã cưu mang giúp đỡ họ trong những ngày khốn cùng chân ướt chân ráo mới nhập cư. Chính xã hội mang tính trung thực, năng động, nhân đạo, công bằng, dân chủ cao độ của người dân Tây Phương đã giúp cho người Việt định cư ở nước ngoài có thể hội nhập và thành đạt nhanh chóng. Vậy thì những người Việt này sau khi thành đạt rồi phải có trách nhiệm, phải học hỏi và thực hành tinh thần này mỗi nơi, mỗi lúc. Khi ở bản địa thì không được gian lận, luồn lách qua mặt luật pháp (kiểu giả nghèo xin foodstamps, giả ly dị để xin trợ cấp single parents, đi làm tiền mặt để trốn thuế ...) để khỏi phá vỡ nền dân chủ quí giá mà chúng ta đang thừa hưởng. Khi về Việt Nam thì hãy là tấm gương sáng về đạo đức, dân trí để hầu khai sáng dân trí và vô tình hay hữu ý thúc đẩy một lộ trình tự do dân chủ cho Việt Nam.

Mỗi Việt Kiều, khi về Việt Nam, phải hòa đồng (chứ không hòa nhập) với người trong nước. Phải ăn như họ. Phải mặc như họ. Phải chịu đựng cái họ phải chịu đựng và phải vui cái vui của họ. Tuy vậy, không đánh mất mình và luôn tận dụng mọi cơ hội để noi gương sáng dân trí. Không cần thiết phải đả động đến các vấn đề chính trị, nhưng phải gieo trồng hạt giống của tư tưởng dân chủ. Đây là con đường tuy dài nhưng thực tế và chắc chắn.

Hãy ngừng chửi Cộng Sản. Hãy làm "dân vận" bằng những hành động cụ thể nhất có thể làm được. Nếu bạn đồng ý với bài viết này, hãy đi mua ngay một máy in rẻ tiền, một xấp giấy in, và in bài viết này gửi tới địa chỉ của những người quen (hay không quen) của bạn ở Mỹ, Úc, Pháp, Đức, Nga ..., nhất là những người mà bạn biết rằng hay về VN thăm thân nhân hay du lịch. Đừng sợ mất lòng. Hãy đánh thức lương tâm, khai sáng dân trí của Việt Kiều để mỗi Việt Kiều bình thường khi về nước sẽ là một biểu tượng của tinh thần trung thực, công bằng, nhân ái, tự do và dân chủ.

Trần Bình


Tuyên Ngôn Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước


Tuyên Ngôn Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước
    Kính thưa toàn thể đồng bào trong và ngoài nước, đặc biệt các chị em phụ nữ!
A. Nhận thức rằng

1. Từ buổi đầu chống giặc Bắc phương và dựng nước hai bà Trưng Trắc và Trưng Nhị đã là những đấng anh thư liệt nữ đứng lên đánh đuổi quân xâm lược Tàu Phù dựng nên một giang sơn gấm vóc cho dân tộc Việt Nam.

2. Tấm gương liệt nữ đó đã được các thế hệ nữ lưu tiếp nối trong gịòng Sử Việt chống ngoại xâm cuả dân tộc. Cô Giang, Cô Bắc là những tấm gương sáng ngời cho nữ giới Việt Nam trong cuộc đánh đuổi thực dân Pháp giành độc lập cho dân tộc vào thế kỷ trước.

3. Biết bao nhiêu đấng nữ lưu vô danh đã hy sinh đóng góp to lớn và tuyệt vời trong công cuộc chống ngoại xâm và chống độc tài Cộng Sản để bảo vệ tự do, dân chủ và nhân quyền cho toàn dân.

4. Phụ nữ là một nửa phần thân mệnh của dân tộc, khi sơn hà nguy biến người phụ nữ phải có trách nhiệm như tiền nhân chúng ta đã dạy “giặc đến nhà đàn bà phải đánh”.

5. Người phụ nữ sống trong xã hội tự do dân chủ văn minh có điều kiện để thăng hoa cuộc sống, tạo dựng hạnh phúc. Trái lại, người phụ nữ dưới chế độ độc tài cộng sản chỉ là công cụ nô lệ phục vụ cho nền chuyên chính độc tài của đảng.

6. Người phụ nữ Việt Nam với tấm gương bà Trưng, bà Triệu, cô Bắc, cô Giang ... không thể ngồi yên khi bạo quyền Cộng Sản Việt gian (CSVN) chà đạp tự do, tước đoạt nhân quyền, dâng đất dâng biển và hiến các đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho quân xâm lược Bắc Phương, Từng ngày, từng giờ nhân dân yêu nước đau lòng khi thấy những vùng đất thân yêu, những hải đảo thơ mộng lần lượt rơi vào tay Trung Cộng trước thái độ khiếp nhược của nhà cầm quyền CSVN.

B. Thực trạng xã hội Việt Nam dưới chế độ Cộng Sản

1. Núp dưới danh nghĩa “độc lập dân tộc” lừa bịp toàn dân để cướp chính quyền vào mùa Thu năm 1945, đảng Cộng Sản Việt Nam đã nhận lệnh của Cộng Sản Đệ Tam Quốc Tế, quên đi Tổ quốc Dân tộc, thực hiện một chính sách cai trị độc tài tàn bạo đối với chính đồng bào của mình .Họ đã giết chết hằng vạn người dân vô tội qua cuộc Cải Cách Ruộng Đất, Vụ Án Nhân Văn Giai Phẩm ... và tiến hành khủng bố liên tục đối với lương dân trên toàn miền Bắc Việt Nam.

2. Tháng 4/1975 miền Nam tự do bị Cộng sản cưỡng chiếm.vì không sống nổi dưới ách thống trị bạo tàn của Cộng Sản Việt Nam, hàng triệu người dân đã rời bỏ quê hương thân yêu đi tìm tự do, bao nhiêu sinh linh vùi thây trong lòng biển cả, bao nhiêu xác chết bỏ lại trong rừng sâu, bao nhiêu gia đình bị đày ải lên vùng rừng thiêng nước độc kinh tế mới, hàng triệu người dưới chính thể Việt Nam Cộng Hoà bị tù đày vô thời hạn trong trại tù lao nô “cải tạo”. Hàng ngàn hàng vạn chiến sĩ phục quốc và cựu công chức ,sĩ quan,cán chính VNCH hoặc đã gục ngã trước mũi súng của quân thù Cộng Sản,hoặc phải chết tức tưởi oan khiên trong các trại tù mệnh danh là (cải tạo )và âm thầm bị hành quyết trên các nẻo đường quê hương. Tất cả các thảm họa đó là bởi bàn tay Cộng Sản!

3. Cộng sản Việt Nam cai trị nhân dân một cách độc tài tàn bạo, phi nhân,khiến đất nước chậm tiến và lạc hậu vào bậc nhất thế giới, với nạn tham nhũng hoành hành trở thành quốc nạn, tài sản quốc gia bị tham quan của tập đoàn Cộng Sản vơ vét bỏ túi. Tệ hại hơn nữa chúng còn bán buôn đày đọa phụ nữ, trẻ em Việt Nam làm lao nô tình dục. Chưa bao giờ giá trị người phụ nữ Việt Nam bị coi rẻ trước cộng đồng quốc tế như dưới thời cộng sản.

4. Trong khi tập đoàn CSVN cướp từng ngôi nhà,thước đất của người dân thì chính họ lại đem hàng vạn cây số vuông đất biển dâng cho quan thầy Trung Cộng. Ải Nam Quan,Thác Bản Giốc, Hoàng Sa và Trường Sa giờ đây không còn là địa danh của Việt Nam nữa! Gần đây, nhà cầm quyền CSVN lại phạm thêm một tội ác tầy trời, đó là đã để cho Trung Cộng khai thác Bauxite tại Tây Nguyên tạo nên sự đe dọa thường trực cho an ninh Tổ Quốc và tác hại nguy hiểm cho môi trường và đời sống hàng triệu người dân.

5. Cha ông chúng ta đă hy sinh bao xương máu để giữ nước và dựng nước, từ khi đảng CSVN cướp quyền họ đă liên tục phạm biết bao nhiêu tội ác đối với Quốc gia Dân tộc. Kết quả ngày nay dưới chế độ cai trị của tập đoàn CSVN, xã hội suy đồi, luân lý đảo lộn nhân tâm ly tán, con người bị đàn áp sợ hãi, tuổi trẻ sống sa đọa không lối thoát, tương lai dân tộc đen tối. Đối với ngoại xâm, CSVN hèn nhát vô cùng, những người yêu nước thì bị bắt tù đày còn kẻ bán nước thì được tuyên dương và hưởng mọi đặc quyền đặt lợi.

C. Mục Đích của Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước

Với nhận thức các thực trạng bi thảm của dân tộc Việt Nam nêu trên, Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước ra đời.

1. Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước được thành lập nhằm mục đích nối kết các phụ nữ Việt Nam trong và ngoài nước yêu tự do, dân chủ, nhân quyền, bảo toàn lãnh thổ lãnh hải của tiền nhân để lại, cương quyết giải trừ chế độ độc tài Cộng Sản Việt gian phản dân bán nước.

2. Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước đấu tranh cho quyền sống của người phụ nữ được tuyên xưng bởi bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc ra đời ngày 10 tháng 2 năm 1948..

3. Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước nhằm mục đích liên kết phụ nữ trong và ngoài nước đấu tranh cho một Việt Nam độc lập, tự do, dân chủ và thăng tiến phụ nữ.

4. Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước liên kết với phụ nữ các dân tộc bị Cộng Sản bức hại để tạo thế liên kết đấu tranh quốc tế chống lại sự cai trị độc tài của các nước Cộng Sản đứng đầu là Trung Cộng.

D. Hoạt động của Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước

1. Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước vận động các chị em phụ nữ trong và ngoài nước thành một phong trào phụ nữ đấu tranh góp phần cùng các tổ chức đấu tranh của người Việt nhằm giải thể chế độ độc tài bán nước Cộng Sản Việt Nam.

2. Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước xử dụng mọi phương tiện truyền thông hiện đại và các phương thức khác ... để thực hiện mọi công tác nhằm vận động sự vùng lên của giới phụ nữ góp sức cho công cuộc đấu tranh nhằm đem lại tự do, dân chủ, nhân quyền cho dân tộc Việt Nam.

3. Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước sẽ vận động giới phụ nữ tại các quốc gia độc tài Cộng Sản nhằm tạo thế liên kết đấu tranh của giới phụ nữ nói chung cho tự do, dân chủ, nhân quyền.

4. Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước sẽ phối hợp với các tổ chức đấu tranh chân chính và kiên trì hoạt động để tiến đến giải thể chế độ CSVN,và không bao giờ chấp nhận sự thương thuyết hoặc hòa hợp hòa giải với Cộng Sản dưới bất cứ hình thức nào.

Làm tại Pháp Quốc, ngày 04 tháng 10 năm 2009
Thay mặt Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước
Nguyễn Thị Ngọc Hạnh



Wednesday, December 16, 2009

Bất Đồng Nhưng Không Nên Bất Hòa - Tuệ Vân

Tuệ Vân

Cộng sản Việt Nam có thể đã thắng miền Nam Việt Nam, có thể đàn áp được người dân trong nước và cai trị đất nước một cách độc tài độc đảng, tuy nhiên trong suốt 34 năm qua tại hải ngoại Cộng sản Việt Nam đã hoàn toàn thất bại trong mục tiêu vận động được người hải ngoại coi họ là lãnh đạo. Tuy thế những mưu kế chinh phục hải ngoại vẫn đang được tiếp diễn qua nhiều hình thức. Trong đó kế xâm nhập cộng đồng và lũng đoạn cộng đồng qua những nhân vật trung gian là một kế sách hay.

Hay như thế nào?

Sự việc đang xẩy ra tại New Orleans, Lousiana có thể đưa ra làm một thí dụ.

Cộng sản Việt Nam sử dụng những con em các binh sĩ VNCH cũ hay công chức của chế độ VNCH cũ làm việc cho chế độ cộng sản, và đưa ra các con em này ra ngoài móc nối với người quốc gia tại hải ngoại để có những sự tin cậy, từ đó đưa đến những công tác làm việc chung trong những đề án của cộng sản Việt Nam. Sự việc này giống như dưới thời Việt Nam Cộng Hòa. Cán binh cộng sản đi tập kết để lại vợ con tại miền Nam. Sau đó Việt Cộng cho người về móc nối để có những hỗ trợ cho chúng xâm nhập miền Nam và lũng đoạn, gây xáo trộn trong đời sống của người quốc gia qua những tranh cãi chính trị và biểu tình chống đối. Người quốc gia lúc nào cũng lý tưởng và ngây thơ cho nên dễ đi vào bẫy của người cộng sản và chia rẽ trong nội bộ. Kết quả là mất nước và có trên 3 triệu người Việt tỵ nạn cộng sản trên toàn thế giới, vì tình trạng dưới chế độ CS là “cái cột đèn mà đi được thì nó cũng đi”. Ngay đến bây giờ, chúng ta còn đang thấy hình ảnh và phóng sự những người dân sinh ra và trưởng thành dưới chế độ đã cầm cố nhà cửa để đi chui sang Âu châu mong có đời sống khá hơn.

Nhóm người thuộc Liên Hội Thủ Đức Hoa Kỳ đã làm việc chung với phái đoàn quay phim của nhà nước cộng sản Việt Nam là những người đã từng có những thái độ chống cộng, qua những thành tích kể ra. Nhưng hình thức chống cộng hiện nay của quý vị đó thì thật là đơn sơ và lý tưởng qua chủ trương “Đừng để hận thù cá nhân, lầm lỡ của chế độ cản trở bước tiến dân tộc.” như ông John Hòa nói. Ông Hòa từ bi cho nên dễ tha thứ những tội ác của chế độ cho dân tộc và đất nước. Cái mà ông John Hoà gọi là “sự lầm lỡ” của chế độ cộng sản Việt Nam như mọi người Việt Nam đều thấy, cho đến ngày hôm nay vẫn còn tiếp diễn và đang làm cản bước tiến của dân tộc thì cớ sao người quốc gia chúng ta lại phải tiếp tay họ và đến làm việc với họ? Sự việc người trong cộng đồng hải ngoại xuất hiện trên đài truyền hình và phim ảnh của Việt Cộng, giả sử có giới thiệu được những thành công của người hải ngoại đến người trong nước thì cũng chỉ là chuyện phụ . Nhưng chuyện chính là người dân trong nước thấy tinh thần chống cộng của người hải ngoại đã không còn và CSVN đã nắm được cộng đồng hải ngoại. Tạo được hình ảnh quốc cộng vai sát vai, làm việc đề huề, thì đây là một thành công to lớn mà người cộng sản mong muốn đạt được. Và điều này rất nguy hiểm trong công cuộc đấu tranh chung, vì khi đã hiểu lầm và bị tuyệt vọng về chỗ dựa hậu phương hải ngoại nay đã mất đi thì còn nói chi đến chuyện đấu tranh đòi nhân quyền tự do cho dân tộc của đồng bào quốc nội.

Kinh nghiệm đấu tranh với người cộng sản là những kinh nghiệm máu xương của ông cha Việt Nam để lại cho con cháu. Sự nhượng đất nhượng biển của cộng sản, cộng thêm nỗi đau khổ của dân tộc nói chung và nỗi nhọc nhằn của người Việt lao động nước ngoài như ông John Hòa đã chứng kiến thiết nghĩ cũng đủ nói lên khía cạnh tàn tệ, không thay đổi của chế độ. Chế độ đó chỉ tính ăn người chứ không muốn chia xẻ cho người cùng ăn, do đó việc đấu tranh phản tuyên vận như quý ông Liên Hội Thủ Đức Hoa Kỳ suy nghĩ đã được CSVN họ tiên liệu và tính toán trước. Bằng chứng là có khi nào nhóm ông Hòa suy nghĩ rằng CSVN sẽ cho phép các ông nói về thành công của người Việt hải ngoại bên biểu tượng cờ vàng hay không? hay họ có chấp nhận những cuộc tranh luận trước quần chúng trong nước giữa các ông với các viên chức của chế độ, đưa tới sự công nhận lỗi lầm của chế độ để mà trao trả tự do dân chủ về cho toàn dân tộc? Hay họ chỉ muốn đi tới mục tiêu Cộng đồng hải ngoại phải nằm dưới cái dù cộng sản?

Tóm lại cùng là người quốc gia, chúng ta có thể bất đồng nhưng không nên vì có người chỉ ra cái sai của mình mà có thái độ bất hòa và tranh cãi đến cùng bằng những nguỵ luận, và dán nhãn VC hay quá khích cho nhau. Tinh thần nhân bản của người quốc gia cũng cần nên thận trọng áp dụng đúng chỗ, nếu không chúng ta sẽ mắc mưu người cộng sản mà chia rẽ nhau và trở thành công cụ phục vụ cho chế độ cộng sản khi nào mà không hay biết.

Tuệ Vân
Source: http://tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%C5%B8F%15X