Saturday, November 28, 2009

Lời chúc mừng -- NGUYỄN XUÂN VINH & PHIẾN ĐAN -- trên Con Ong Việt

CHÚC MỪNG


Nhận được tin trễ, Nguyệt Hạ Lão Nhân vừa lấy sợi xích thằng cột chặt đôi uyên ương vào nhau:

- Phi-Công, Nhà-Văn, Giáo-Sư, Khoa Học Gia, Chủ Tịch Hội Đồng Đại Diện Tập Thể Chiến Sĩ VNCH/ Hải Ngoại, Cụ Ông "niên trưởng" NGUYỄN XUÂN VINH
    Với
- Cháu, “Hậu Duệ”, Chiến hữu PHIẾN ĐAN.

Nhóm Con Ong Việt và Báo Con Ong Việt thành thật chúc mừng đôi tân hôn:

- Trăm năm hạnh phúc - Bách niên giai lão - Phục nhì túng hỏi - Sẩu pì nạm sán - Phúc như Đông hải - Thọ tỷ Nam Sơn - Cúng hỉ phát sồi - Đa tử đa tôn đa phú quý.

Nhóm Con Ong Việt thân tặng tân lang cụ ông "niên trưởng" NGUYỄN XUÂN VINH món quà khiêm nhường, của ít lòng nhiều, món quà giá trị tuy nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa và hữu dụng trong đời sống phu thê cọc cạch, chồng già vợ nhí. Nhóm Con Ong Việt kính tặng tân lang cụ ông "niên trưởng" NGUYỄN XUÂN VINH Minh Mạng Hoàng Đế Toa, toa thuốc nổi danh bôi bổ sinh lực Nhất Dạ Lục Giao Sinh Ngũ Tử được truyền tụng trong nhân gian gần hai trăm năm.
    1. Hồng sâm 1 lượng
    2. Sa sâm 5 chỉ
    3. Câu kỷ tử 2 chỉ
    4. Bạch truật 3 chỉ
    5. Đào nhơn 5 chỉ
    6. Đương quy 3 chỉ
    7. Mộc qua 2 chỉ
    8. Thục địa 5 chỉ
    9. Tục đoạn 2 chỉ
    10. Phồng phong 3 chỉ
    11. Quế chi 2 chỉ
    12. Tần giao 2 chỉ
    13. Hổ cốt 1 chỉ (nếu hông có thì dùng cao hổ cốt 1 hộp nhỏ)
    14. Độc hượt 2 chỉ
    15. Bạch thược 3 chỉ
    16. Trần bì 3 chỉ
    17. Khương hoạt 2 chỉ
    18. Phục linh 3 chỉ
    19. Tiểu hồi 3 chỉ
    20. Cam thảo 3 chỉ
    21. Đại táo 2 chỉ
    22. Xuyên khung 3 chỉ
    23. Đỗ trọng 2 chỉ
    24. Xương truật 2 chỉ
    25. Tang phiêu tiêu 3 chỉ (Ổ vò vò)
    26. Liên tâm 3 chỉ
    27. Hồng hoa 5 chỉ
    28. Tử hà sa (optional)
    29. Lộc nhung 3 chỉ
29 vị thuốc ở trên ngâm với 2 lít rượu đế trong 49 ngày đêm, lọc rượu ra, pha thêm với nữa lít nước đã nấu chín (thêm 3 lạng đường phèn nếu sợ thuốc đắng khó uống) tất cả trộn đều là dùng được

Toa rượu bổ minh mạng này có 5 tác dụng đặc biệt:
    1. Đại bổ khí huyết, tăng cường sinh lực bồi bổ thần kinh
    2. Ngăn ngừa bịnh tật, trị khỏi đau lưng nhức mỏi
    3. Liệt dương, uống từ 1 đến 2 tháng sẽ được hồi phục
    4. Thận yếu lâu, suy thận đi đứng không được, uống vào rất tốt
    5. Không bị táo bón, ngủ ngon giấc
Mỗi tối trước khi đi ngủ, uống 1 chun nhỏ
_________________
    CS/QLVNCH, CÁC ANH NGHĨ SAO ?
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Trước kia,
- Nghe một số niên trưởng nói về thái độ hèn nhát của Trung tá Nguyễn Xuân Vinh ông hồi còn làm Tư Lệnh Không Quân QLVNCH đối với TT Ngô Đình Diệm, tôi không tin,

- Đọc bài viết nói đến tư cách khúm núm bệ rạc của Đại tá Nguyễn Xuân Vinh trước mặt tên Phản Tướng Đỗ Mậu, tôi không tin.

Gần đây,
- Nghe người ta đàm tiếu về việc ông Nguyễn Xuân Vinh bỏ tiền ra in thành sách những bài viết của người khác ca tụng ông và cho không để lấy tiếng, tôi cũng không tin. Tôi biện luận rằng: Còn hào quang nào mà ông Nguyễn Xuân Vinh không đội trên đầu rồi, ông làm thế để làm gì?

Tất cả tôi không tin vì cho rằng ông là một nhân vật hết sức đáng trân trọng trong cộng đồng người Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản của chúng tôi. Ông đã từng là:

- Một vị tư lệnh tuổi trẻ tài cao của một binh chủng đáng hãnh diện của quân đội mà tôi là một thành viên, mặc dầu lúc đó tôi chưa đi lính,

- Một nhà khoa học giỏi với tầm vóc quốc tế, được cả giới khoa học thế giới trọng vọng,

- Một người có được một vị trí và đời sống như ông mà khi về già vẫn còn hy sinh bỏ thì giờ và công sức ra gánh vác việc chung.

Mặc dù có một số bạn lính đã từng nêu ý kiến và gợi ý cho tôi viết để phê phán về các hoạt động của tổ chức Tập Thể Chiến Sĩ và cung cách lãnh đạo của GS Nguyễn Xuân Vinh. Thế nhưng tôi vẫn ngần ngại không viết. Phải thành thực nói là không dám viết, vì dù sao Tập Thể CS/QLVNCH, theo tôi nghĩ, cũng là cái thành trì chống cộng cuối cùng của người Việt tự do tại hải ngoại. Chống cộng mà không có quân đội không thể được, chắc chắn thất bại.

Theo cái nhìn của riêng tôi, rất đáng buồn là thực chất Tập Thể chỉ là một tổ chức có tiếng mà không có miếng, nghĩa là nó mang danh là tập thể, nhưng lại chỉ qui tụ được vài trăm nhân mạng trên tổng số ước lượng ít nhất vài trăm ngàn quân nhân các cấp thuộc các ngành, các đơn vị. Hơn nữa Tập Thể đã chẳng làm được cái trò trống gì trong thời gian 6 năm từ ngày nó ra đời đến nay. Đã thế nó còn bị Việt Tân xâm nhập và lũng đoạn, có khuynh hướng đi theo đường lối của bọn HHHG với CS, làm những việc bất lợi cho cộng đồng.

Riêng GS Nguyễn Xuân Vinh với cương vị lãnh đạo Tập Thể đã phạm những sai lầm nghiêm trọng sau đây:

1. Làm mất niềm tin của giới quân nhân và những đoàn thể quân đội vì thiếu tài lãnh đạo, tham quyền, tự tôn, và độc đoán, thiếu tài lãnh đạo nhưng lại ham lãnh đạo.

2. Hoàn toàn không có sáng kiến trong việc đấu tranh chính trị với CS. Mặc dầu ông dễ dàng vẽ được con đường lên cung trăng, nhưng bảo ông đưa ra đối sách trước một biến cố thì ông chịu thua. Ông chỉ có năng khiếu khoa học mà mù tịt về chính trị.

3. Xài toàn những bọn a dua, nịnh hót, háo danh, và phe đảng. Thí dụ như để cho Bút Vàng là một Người đàn bà ăn nói ba hoa, lỗ mãng tự tung tự tác trong Đại Hội của Tập Thể thì không còn ai hiểu nổi nữa. Bà Bút Vàng sao lại ở trong Tập Thể? Bà ta giữ chức vụ gì trong Tập Thể không ai biết. Cả một Tập Thể không có người hay sao mà lại phải xài đến một người đàn bà không danh phận trong Tập Thể Chiến Sĩ QLVNCH? Bà Phiến Đan nữa, xuất thân như thế nào mà lại là hậu duệ của Tập Thể. Không còn ai có khả năng để làm phát ngôn viên hay sao mà phải dùng đến hậu duệ Phiến Đan để bà gây ra scandal. Có quyền nghi ngờ rằng có một thế lực nào đó cố tình tạo sự kiện để giật sập cái thành trì chống cộng tại hải ngoại là QLVNCH bằng cách hủy diệt niềm tin cuối cùng của mọi người vào quân đội. Do đó ngưòi vô tâm hoặc dễ tính mấy cũng không thể nào còn chấp nhận GS Nguyễn Xuân Vinh trong vai trò lãnh đạo Tập Thể QLVNCH, và bà Phiến Đan trong vai trò phát ngôn của Tập Thể.

Nay trước sự việc GS Nguyễn Xuân Vinh lấy bà Phiến Đan thì bắt buộc tôi phải suy nghĩ lại. Tôi không thể không tin những gì tôi đã nghe và đã đọc về GS Vinh trước đây. Nếu bà Phiến Đan là một thiếu nữ chưa chồng hoặc một người đàn bà góa chồng thì việc làm của ông Vinh là chánh đáng. Nhưng bà này lại là một người đàn bà bỏ chồng, bỏ cả con để đi theo ông Nguyễn Xuân Vinh thì sự việc trở thành quá tồi tệ mất rồi. GS Vinh dù sao cũng mang tiếng là kẻ quyến rũ người đàn bà đã có chồng con, phá nát gia cang của người khác. Đạo đức, phong tục, và lễ giáo của dân tộc không thể nào chấp nhận việc làm của hai người. Nếu là một thứ vô danh tiểu tốt thì ảnh hưởng chẳng lây đến ai, bất quá chỉ một vài người thân cận. Nhưng GS Vinh lại đã từng là niềm hãnh diện của người tỵ nạn đối với thế giới, là lãnh đạo của tập thể chiến sĩ nữa. Vấn đề là ở chỗ đó.

Trưóc sự việc mất mặt này, chúng tôi xin có một vài đề nghị với mọi người, nhất là các anh chị em quân nhân QLVNCH như sau:

Thứ nhất, sự ê chề đã tới mức chót rồi, thùng phân càng quậy lên càng thối hơn thôi. Do đó không nên làm ồn ào lên làm gì nữa mà hãy để cho ông Nguyễn Xuân Vinh tự xử. Chúng tôi nghĩ rằng ông là người học cao, có địa vị chắc ông biết ông nên làm cái gì.

Thứ hai, chỉnh đốn lại công việc của Tập Thể CS/QLVNCH mới là vấn đề quan trọng trong lúc này. Xin đề nghị một việc làm cụ thể sau đây: Các đoàn thể quân đội kể cả các cá nhân đứng ngoài cố gắng tạo cơ hội họp một Hội Nghị Diên Hồng toàn quân. Tốt hơn hết là các hội đoàn quân đội đứng ra làm việc này. Mục đích của Hội Nghị là để:

Xóa đi mọi tỵ hiềm, cách biệt, hiểu lầm, tranh cấp nếu có trong tinh thần Huynh Đệ Chi Binh để tiến tới một lập trường, một đường lối đấu tranh chung, tạo sự đoàn kết và quyết tâm đoàn kết trong QLVNCH, thống nhất ý chí thành một tập thể có kỷ cương, và kỷ luật, hoạch định đường lối, chính sách chung ứng phó mọi vấn đề.

Theo nhận định thô thiển của chúng tôi, Tập thể QLVNCH chúng ta tuy có một số cá nhân thoái hóa, đầu hàng địch, chạy theo các thế lực tiền bạc, tổ chức đấu tranh cuội. Thành phần này không nhiều. Đại đa số vẫn kiên trì lý tưởng, giữ vững tinh thần “cư an tư nguy”. Chỉ tiếc rằng anh em bị lừa bịp quá nhiều nên đành phải chọn lối sống trùm chăn. Luôn luôn có 2 tử điểm mà VGCS và tay sai nhắm đánh vào chúng ta, mà hầu như chúng luôn luôn thắng. Đó là tiền bạc (lem nhem) và cái tôi quá lớn (háo danh). Khiêm tốn nhìn nhận và vượt thắng được hai trở ngại kỳ đà này là điều tiên quyết để thắng CS. Tin đi, chúng ta làm được mà. QLVNCH không thiếu người tài giỏi, không thiếu người dám quên mình và chịu hy sinh, không thiếu người nhiều sáng kiến và giầu mưu lược. Vụ GS Nguyễn Xuân Vinh là điều không may, nhưng biết đâu lại là cơ may Ông Trời cho để QLVNCH thanh lọc và chỉnh đốn hàng ngũ xông vào trận chiến diệt cộng, đuổi xâm lăng dành thắng lợi. Chúng ta há để cho những tên tuổi Nguyễn Khoa Nam, Trần Văn Hai, Phạm Văn Phú, Hồ Ngọc Cẩn, Ngụy Văn Thà và nhiều anh hùng liệt nữ vô danh khác phải chìm vào quên lãng? Quân nhân QLVNCH, các anh nghĩ sao?

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Friday, November 27, 2009

TỪ MEET VIỆTNAM Ở SAN FRANCISCO TỚI HỘI NGHỊ VIỆT KIỀU TẠI HÀNỘI - Lý Đại Nguyên

Lý Đại Nguyên

“Meet Việtnam” hay “Gặp gỡ Việtnam” do Tổng Lãnh Sự Việtcông và văn phòng Mậu Dịch Quốc Tế của thành phố San Francisco phối hợp tổ chức tại sảnh đường Tòa Thị Chánh San Francisco vào ngày 15 và 16/11/09, nhằm tuyên truyền cho một nước Việtnam, qua những hình ảnh gọi là “văn hoá” và tiềm năng phát triển dưới thời Cộngsản trị vì. Tuyên bố với báo Tuổi Trẻ hôm 14/11/09, Lê Quốc Hùng tổng lãnh sự Việtcộng ở San Francisco nói: “Chúng tôi muốn thông qua Meet Việtnam đưa những hình ảnh khách quan, trung thực đến với bà con. Chúng tôi muốn chuyển tải đến bà con thông điệp: đất nước ta đang chuyển mình, đang hội nhập và phát triển, mong bà con đồng hành cùng quê hương đất nước góp phần xây dựng quê hương giầu mạnh”.

Trong khi đó, hàng ngày, hàng giờ, người Việtnam ở nước ngoài lại thường xuyên “Meet Việtnam” qua tin tức và hình ảnh từ truyền thông quốc tế về một Việtnam do một đảng cầm quyền độc tài tham nhũng, bóc lột toàn dân, lừa dối đồng bào, khinh rẻ trí thức, đàn áp tôn giáo, khủng bố đối lập, bóp chết tự do, bưng bít thông tin, sập bẫy kiều bào, xuất khẩu nữ nô, bội tín quốc tế, bán nước cho Tầu. Nghĩa là theo đà này, với sự hèn mạt luồn cúi Trungcộng của bọn cầm đầu Việtcộng thì đúng là “đất nước ta đang chuyển mình hội nhập” làm một với Đế Quốc Đại Hán vĩ đại rồi còn gì. Chính vì ý thức được hiểm họa mất nước, mất luôn dân tộc đó, nên đồng bào và thanh niên Việtnam tỵ nạn cộng sản tại California, từ Nam chí Bắc hàng ngàn người kéo về tòa thị chính San Francisco để phản đối và tố cáo trước dư luận quốc tế về trò lừa bịp “Gặp Gỡ Việtnam” của bọn Việtcộng. Khiến cho buổi lễ khai mạc phải rút ngắn mất 3 tiếng đồng hồ.

“Meet Việtnam” tại San Francisco bị chìm lịm dưới “bóng Cờ Vàng” và tiếng hô “Đả đảo Việtcộng bán nước cho Trungcộng” của muôn dân Việt yêu quê hương tại hải ngoại. Còn cái gọi là “Hội Nghị Người Việt Nuớc Ngoài Toàn Thế Giới”, lần đầu tiên, do bộ Ngoại Giao Việtcộng tổ chức tại Hànội từ ngày 21 đến 23/11/09, nhằm thu hút sự trợ giúp của người Việt ở hải ngoại, thì cũng chỉ là hình thức khoa trương, quy tụ những thành phần Việtcộng sinh hoạt ở nước ngoài, những kẻ làm ăn với Việtcộng, bọn theo đóm ăn tàn, đơm đó ngọn tre, cam nhận mình là ‘Việt kiều’. Còn những người Việt tỵ nạn cộng sản là thường trú nhân hay là người Mỹ, Pháp, Anh, Đức, Úc … gốc Việt, không phải là Việt Kiều trực thuộc quyền quản lý của nhà nước Việtcộng nữa, nên chẳng ai ngu dại cúi mặt tự nhận mình là Việtkiều để cho Việtcộng sai xử.

Những người Việt mang căn cước Tỵ Nạn Cộng Sản có biết nhục không? Khi để cho bọn “vô tổ quốc’ ‘phi dân tộc’ ‘vô văn hoá’ đồng hóa mình vào hàng ngũ Việtkiều rồi nhơn nhơn lên lớp rằng: “Giữ gìn, phát huy bản sắc văn hóa và truyền thống dân tộc trong cộng đồng Người Việt ở hải ngoại. Xây dựng cộng đồng người Việt ở nước ngoài đoàn kết vững mạnh, thành đạt hướng về đất nước. Chuyên gia trí thức kiều bào góp phần vào công cuộc xây dựng đất nước. Doanh nhân kiều bào đóng góp vào sự nghiệp chấn hưng xứ sở”. Xứ sở Việtnam là của toàn dân ở trong cũng như ngoài nước, mọi người đều có sứ mệnh thiêng liêng là phải góp phần chấn hưng. Nhưng hiện nay dân tộc bị bất hạnh, đất nước gặp tai ương, toàn dân bị bọn Việtcộng độc tài tham nhũng ngu si toàn trị, chúng chỉ nghe lệnh từ đàn anh ngoại bang, không cần biết tới ý dân, biến dân thành bầy nô lệ, coi người Việt ở nước ngoài và trí thức chân chính trong nước là ‘kẻ nội thù’ thì đóng góp xây dựng xứ sở với chúng sao được.

Chúng lớn tiếng khuyên người Việt hải ngoại giữ gìn bản sắc văn hóa và truyền thống dân tộc. Mà lúc nào bọn Việtcộng cũng bắt toàn dân phải trung thành với chủ nghĩa cộng sản ngoại lai phi nhân tính, phi dân tộc, phi văn hóa: Mác-Lê-Hồ. Thường xuyên phát động chiến dịch học tập gương nô lệ ngoại bang và đạo đức dâm loạn của Hồ Chí Minh. Không phải sao? Đảng đã tuyên dương Hồ Chí Minh là cán bộ kiệt xuất của phong trào cộng sản quốc tế. Còn là nhà tư tưởng và có tinh thần dân tộc thì phải xét lại. Ông Hồ chẳng đã tự thú ông không có tư tưởng gì, tư tưởng là của Mao chủ tịch hết. Ngay trước lúc nhắm mắt lià đời. Nếu là người có tinh thần dân tộc thì ông phải nói: Về gặp tổ tiên mới đúng. Đàng này ông viết trong di chúc là: “Đi gặp ông Mác, ông Lê”, các ông tổ cộng sản.

Khi sắp được quốc tế chia phần cai trị Miền Bắc Việt Nam, Hồ Chí Minh đã tuân lệnh Mao Trạch Đông, phóng tay phát động phong trào “Cải Cách Ruộng Đất” đấu tố, tiêu diệt Trí, Phú, Điạ, Hào, thủ tiêu truyền thống tự chủ dân tộc qua việc phá bỏ “Hệ Thống Làng Xã Tự Quản” thay vào đó bằng “Chi Bộ Xã” trực thuộc Hệ Thống Trung Ương Tập Quyền Toàn Trị Cộng Sản. Thế là đảng theo Nga, toàn dân phải tuân lệnh chi bộ để theo Nga. Đảng theo Tầu thì toàn đảng, toàn quân, toàn dân phải theo Tầu. Dân Tộc Việtnam mất quyền tự chủ dân tộc, độc lập quốc gia kể từ đó. Nhất là khi Việtcộng chiếm được Miền Nam thì lập tức chúng vất luôn danh nghĩa “Giải Phóng Dân Tộc” vào giỏ rác để vỗ ngực xưng tên “Chủ Nghĩa Cộng Sản Bách Chiến Bách Thắng”. Chúng gọi chính quyền Miền Nam là “ngụy quyền”. Quân đội là “ngụy quân” bắt đi tù. Dân chúng bị xem là “ngụy dân” bắt đi vùng kinh tế mới. Chúng biến Miền Nam giầu có thành bần hàn, khiến hàng triệu người phải liều chết bỏ nước băng rừng, vượt biển bỏ quê hương đất tổ đi tìm tự do.

Nay người Việt tỵ nạn trên toàn thế giới đã vững mạnh, trở thành một lực lượng đáng nể về “cả chất xanh lẫn chất xám”, hàng năm vì tình thương gia đình, dân tộc đã gời hàng mấy tỷ đô la về trong nước. Đáng sợ cho Việtcộng hơn nữa là khối người Việt tỵ nạn cộng sản luôn luôn là hậu phương lớn cho phong trào tranh đòi Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền của toàn dân. Chính vì thế nên Việtcộng tìm mọi cách để gây chia rẽ, mua chuộc, nịnh bợ, lôi kéo người Việt ở nước ngoài về với chúng. Được vậy là chúng hy vọng nắm quyền lâu dài tại Việtnam. Hãy nghe Trần Đình Thiên vụ trưởng kinh tế Việtcộng nói về hội nghị: “Chủ trương thì nằm trong tinh thần hội nhập chung của chiến lược phát triển của Việtnam, nối kết với người Việt ở nước ngoài.. thông qua bà con để Việtnam kết thông với thế giới …”. Có nghĩa là người Việt tỵ nạn phải bỏ rơi dân tộc và toàn dân để làm công cụ cho Việtcộng trên trường quốc tế. Phát biểu trước hội nghị Nguyễn Minh Triết chủ tịch nước Việtcộng tuyên bố: “đây là cơ hội, là diễn đàn rộng rãi để lãnh đạo đảng, nhà nước và chính phủ trực tiếp lắng nghe ý kiến đóng góp, xây dựng của kiều bào hải ngoại”. Nhưng nhiều thành viên tham dự hội nghị “chưa thỏa mãn” về vấn đề Biển Đảo, muốn hỏi thêm, lại không có phần trả lời câu hỏi. Đúng là màn trình diễn rẻ tiền huê dạng, mà tốn của, chẳng lừa gạt được người tỉnh thức.

Lý Đại Nguyên
Little Saigon ngày 24/11/2009


Danh sách “Việt-kiều” về nước dự “Hội Nghị Việt Kiều Hà-nội”

Danh sách “Việt kiều” (VC nằm vùng hải ngoại) được lũ thú cầm quyền Hà Nội phổ biến để vinh danh chúng!

Người đứng đầu và điều khiển danh sách này là: Thái-Thanh-Giản

Ðặc công Tuyên vận VC:
    • Bs. Kiều Quang Chấn- Cali
    • Bs. Nguyễn Ngọc Hương-Springvale
    • Bs. Nguyễn Thị Thu Cúc- Richmond
    • Bs. Trần Thanh Nhơn-Melbourne
    • Bs.Hồng Anh Dũng-Belgium

    • Bs.Quỳnh Kiều-Cali
    • Cao Huy Thuần-Pháp
    • Cao Lương Thiện-Si
    • Cựu Nghị Nguyễn Sang-Melbourne
    • Gs. Tâm Ðàn-Úc

    • Gs. Võ Kim Sơn-Bolsa
    • Gs.Tạ Văn Tài-USA
    • Hồng Nguyên Nhuận-Sydney
    • Huỳnh Tấn Lê-Cali-HHHG
    • Hà Dương Tường-Pháp

    • Họa sĩ Dương Văn Thành- Thụy Ðiển
    • Hồ Lê Khoa, Chồng Bs.Cúc-Clayton
    • Hồ Tú Bảo-Nhựt
    • Hồ Văn Xuân Nhi Jr.-Cali
    • Hồng Quang-USA (Giao Ðiểm)

    • Ks. Ðỗ Anh Thư-San José -USA
    • Lm. Nguyễn Ðình Thi-Pháp
    • Ls. Nguyễn Hữu Liêm-USA
    • Lê Văn Chiêu-Cali
    • Lê Văn Hướng-Sj

    • Lương Cần Liêm-Pháp
    • Nguyễn Cao Kỳ-USA
    • Nguyễn Mỹ Lý-Úc
    • Nguyễn Văn Hiếu-Melbourne
    • Nguyễn Xuân Hồng-Cali

    • Nguyễn Xuân Thu- Melbourne
    • Phan Mạnh Lương-USA
    • Phan Văn Giưỡng-St Albans
    • Phạm Trọng Luật-Pháp
    • Phạm Văn Minh-Sydney

    • Thích Giác Nhiên-Houston
    • Thích Hạnh Tấn-Ðức
    • Thích Minh Tâm-Úc
    • Thích Mãn Giác-USA
    • Thích Nguyên Hạnh-USA

    • Thích Như Ðiển-Ðức
    • Thích Phước HuệVESAK-Sydney
    • Thích Phước Tấn-Melbourne
    • Thích Quảng Ba-Canberra
    • Trung Dung-V.Home Group-USA

    • Trần Bình Nam-Úc
    • Trần Hữu Dũng-Ohio
    • Trần Văn Thọ-Nhựt
    • Ts. Huỳnh Hữu Tuệ-Canada
    • Ts. Lâm Như Tạng-Sydney

    • Ts. Lê Dũng Tráng-Pháp
    • Ts. Lê Quang Bình-USA
    • Ts. Lê Văn Tâm-Ðức
    • Ts. Nguyễn Văn Chuyển-Nhựt
    • Ts. Phạm Gia Thu-Canada

    • Ts. Thái Kim Lan-Germany
    • Ts. Trương Nguyễn Trân-Pháp
    • Ts. Trần Minh Tâm-Thụy Sĩ
    • Ts. Trần Tiễn Khanh-USA
    • Ts. Ðỗ Hữu Tâm-Irvine

    • Vĩnh Hảo-Houston
    • Vũ Quang Việt-LHQ
    • Vũ Ðức Vượng-San Jose
    • Ðồn Thị Thanh Tâm-Úc
    • Ðặng Văn Hiền- Sydney-VESAK
    (Trích: Diễn Đán Công Luận, 24-11-2009)
Trên danh sách này không thấy tên ai ở Hawaii về VN tham dự Hội-Nghị, dù trước khi Hội Nghị của VC thành hình, ở Hawaii có “một nhóm 4 tên xấu” đã ăn phải “Bã” hoặc được VC trả công, đã tung ra danh sách (giả) 58 người mà VC mời về hội-nghị. Trong danh sách này có tên ông Ngô Xuân Tâm, Chủ Tịch Khu Hội CTNCT Hawaii.

Khi nhìn thấy danh sách thì nhiều người nghĩ rằng do VC tung ra, nhắm vào thành phần chống Cộng để triệt hạ uy tín, gây chia rẽ và đánh phá lẫn nhau. Nhưng những người quan tâm đến các sinh hoạt đấu-tranh, thì ai cũng biết danh sách này được cắt-xén, ráp-nối từ danh sách “phản đối nhà cầm quyền CSVN cho Trung Cộng khai thác quặng Bauxit ở Tây Nguyên VN” gồm có hầu hết các cộng đồng; các đảng phái quốc gia; các Hội Đoàn và các nhân vật nổi tiếng tại Hoa Kỳ ký tên yểm trợ, trong đó có tên ông Ngô Xuân Tâm, CT Khu Hội CTNCT/ HI.

Sự việc xẩy ra, ông Ngô Xuân Tâm và nhiều anh em Cựu-Tù đã đích thân truy-cứu và đã tìm ra nơi xuất phát danh sách gỉa trên. Ông Ngô Xuân Tâm đã điện thoại truy hỏi từng người trong đám 4 tên xấu này, nhưng tên thì không dám bắt phone, tên thì chối dài và đổ thừa cho nhau thật là hèn hạ ! (Lời chối tội và đổ thừa cho nhau có băng ghi lại ).

Nhận thấy đám 4 người này ở Hawaii thì chẳng ai lạ gì. Chúng đã bị bà con đồng hương chỉ mặt, điểm tên và chửi bới hàng ngày vì tiếm-danh, ma-mãnh, nhưng chúng cứ trơ mặt ra xưng danh này, chức nọ mà không biết nhục, thì nay có một lần nữa làm cho ra chuyện, đưa tên cầm đầu việc vu-khống và triệt hạ uy tín một người đứng đầu một tổ chức chống Cộng tại Hawaii mà ai cũng biết, thì cũng phí công, chẳng ích lợi gì. Vì thế Khu Hội CTNCT đã bỏ ý định đưa chúng ra trước công luận hoặc tòa án (vì có đủ yếu tố cấu thành tội trạng).

Cũng may cho Khu Hội CTNCT là: “vàng thật không sợ lửa” hoặc “cây ngay không bao giờ chết đứng” vì khi ở Hà-Nội khai mạc “Hội Nghị Việt Kiều” ngày 19-11-2009, thì tại Hawaii, ông Ngô Xuân Tâm đã đứng ra phối hợp thành lập một phái đoàn gồm có ông Chủ Tịch Cộng-Đồng Nguyễn Quang Ngọc, Ông Lê Văn Kỳ (báo Web), Bà Thuỳ Hương (truyền hình), K/sư Lê Việt Quốc (Cựu Chủ Tịch CĐ); Bà Nguyễn Q. Ngọc (Hội AHNVCN), ông Ngô Đăng Tỉnh và ông Ngô Xuân Tâm (Khu Hội CTNCT ) đã đến trường Washington Middle Shool gặp Ban Giám Hiệu, yêu cầu hạ Cờ Đỏ Sao Vàng VC mà trường này đang trưng bày, và xin thay thế bằng Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ, biểu tượng chính nghĩa, tự do của người Việt. Sau khi nghe phái đoàn trình bầy, nhà trường đã đồng ý cho thay thế ngay ngày hôm sau.

Đây là công tác Hạ Cờ Đỏ Sao Vàng lần thứ 3, trong 2 năm gần đây do BĐD Cộng-đồng, ông Chủ Tịch Nguyễn Quang Ngọc phối hợp cùng một số Tổ-chức, một số Phụ-huynh học sinh và Nhân sĩ … đã rất vất vả hoàn thành chức năng của mình. Ngược lại, có những tổ chức mang danh cho lớn, cho kêu, nhưng khi được báo có phái đoàn VC tới hoặc có cờ VC treo thì trốn không dám tham dự biểu tình hoặc tham gia vào công tác triệt hạ cờ Máu VC. Liệu người Việt tỵ nạn Hawaii đánh gía các tổ chức này ra sao !!!

Hawaii- Cuối tháng 11/2009
Ngô Xuân Tâm

Monday, November 23, 2009

GƯƠNG MẶT THẬT CỦA TIẾN SĨ PHẬT TỬ TRẦN KIÊM ĐOÀN - Bằng Phong Đặng văn Âu

Bằng Phong Đặng văn Âu

Cách đây một tuần, có người quen gửi cho tôi cái email (không ghi lời bình luận), chỉ thấy trong “attach file” có bài viết của Tiến sĩ Trần Kiêm Đoàn – một Phật tử – bày tỏ đôi điều với Thiếu tá Liên Thành, tác giả cuốn sách “Biến Động Miền Trung”. Đọc xong, tôi bèn viết một email nói lên vài cảm nghĩ cá nhân về nhà trí thức Trần Kiêm Đoàn cũng để gửi cho những người thân quen đọc chơi. Sau đó, một số người thân quen gửi email trả lời, yêu cầu tôi viết hẳn một bài để đưa lên diễn đàn hầu rộng đường ngôn luận. Do vậy, nay tôi xin khai triển cảm nghĩ của tôi:

Tôi được dịp đọc một số bài viết tả tình, tả cảnh, phiếm về Huế của ông Trần Kiêm Đoàn đăng rải rác trên các trang mạng và đăng trên các đặc san của các trường trung học ở Huế. Vì là người đi học và lớn lên ở Huế, tôi khá thích những gì ông Trần viết về Huế, nhất là cái văn phong nhẹ nhàng bóng bẩy rất nên thơ. Tìm hiểu thêm qua những người Huế, tôi được biết Trần Kiêm Đoàn tốt nghiệp Đại Học Sư phạm Huế, ra trường đi dạy học, sau năm 1975 vượt biển (?) đi tìm tự do, đến Hoa Kỳ làm việc cho cơ quan xã hội và tiếp tục học thêm để đạt bằng Tiến sĩ. Vừa có cảm tình với cái văn phong của tác giả, vừa chuộng con người hiếu học, tôi có viết một email ngợi khen gửi tới tác giả với tư cách là một độc giả. Đa số độc giả người Việt mình thường im lặng khi đọc được một tác phẩm có giá trị. Ngược lại, hễ đọc được một áng văn, thơ hoặc nghe một bài nhạc nào mà mình rung động, tâm đắc thì tôi liền viết thư hoặc điện thoại để cảm tạ công trình tim óc của tác giả. Tôi cho đó là phương cách bày tỏ lòng biết ơn người cung cấp cho mình món ăn tinh thần.

Nhưng kể từ khi đọc bài viết của ông Tiến sĩ Trần Kiêm Đoàn ca ngợi công đức của ông Võ Đình Cường vừa mới từ trần thì những cảm tình tốt đẹp mà tôi dành cho tác giả họ Trần không còn nữa, vì tôi cho rằng ông Đoàn là người thân Cộng. Tại sao? Vì cộng sản là tai họa cho Việt Nam.

Ông Võ Đình Cường, tác giả cuốn Ánh Đạo Vàng và vở kịch Mùa Gặt Ác, là người có ảnh hưởng lớn đối với quần chúng Phật tử tại Huế. Những huynh trưởng trong các Gia đình Phật tử như thầy Văn Đình Hy (Giám Học trường Quốc Học) cô Tịnh Nhơn (Hiệu trưởng Trường Đồng Khánh), anh Châu Tăng (Giáo sư Quốc Học), anh Hồ Viết Lợi (Giáo sư Quốc Học) đều sinh hoạt dưới sự chỉ đạo của ông Võ Đình Cường vì những vị này không biết ông Võ Đình Cường là cán bộ trí vận, tôn giáo vận của cộng sản. Cơ quan phản gián và tình báo Miền Trung đã bắt Võ Đình Cường một hai lần vì tình nghi ông Cường hoạt động cho cộng sản, nhưng ông Cố vấn Ngô Đình Cẩn can thiệp để thả ông Cường do sự yêu cầu của Thích Trí Quang. Có thể vì mang mặc cảm làm Cố vấn cho ông anh (Tổng thống Ngô Đình Diệm) là người theo đạo Công Giáo, nên ông Cẩn hết sức tỏ ra nhân nhượng Trí Quang để khỏi mang tiếng kỳ thị tôn giáo? Những người dân Huế nào quan tâm đến chính trị đều biết mối giao du thân mật giữa ông Ngô Đình Cẩn và ông Trí Quang. Hầu như mỗi tuần họ đều đến thăm viếng, đàm đạo với nhau.

Thế nhưng sau khi thành công lật đổ chế độ Ngô Đình Diệm, Trí Quang đã áp lực Tướng Nguyễn Khánh nhất định không được phép ký lệnh ân xá tử hình Ngô Đình Cẩn, mặc dầu nạn nhân đang bị bại liệt do chứng tiểu đường trầm trọng. Bà chị vợ của anh Phan Quang Đông đích thân đến lạy lục “Thầy” Trí Quang can thiệp cho Phan Quang Đông thoát khỏi án tử hình do Tòa Án Cách Mạng xử thì Trí Quang đã lạnh lùng khước từ, còn giả giọng đạo đức: “Tôi là người tu hành, không dính líu đến chính trị!”. Phan Quang Đông quê quán Nghệ An – cùng quê với tôi – có cha mẹ bị cộng sản đấu tố cho đến chết trong Cải Cách Ruộng Đất, nên nuôi mối thâm thù tận xương tủy đối với cộng sản. Để rửa mối thù cho cha mẹ, anh Phan Quang Đông tình nguyện hợp tác với ông Cố vấn Ngô Đình Cẩn trong công tác gửi biệt kích xâm nhập Miền Bắc để tổ chức xây dựng hạ tầng cơ sở trong lòng địch. Anh Phan Quang Đông không hề dính líu đến vấn đề an ninh, tình báo ở Miền Nam nên không thể quy cho anh là một phần tử ác ôn (?) đàn áp Phật giáo như sự cáo buộc của các nhà sư tranh đấu ở Huế. Thế nhưng anh Phan Quang Đông đã bị Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng xử tử hình tại sân vận động Huế do áp lực của “qúy Thầy”. Tướng Đỗ Cao Trí là người biết rõ trách nhiệm công tác của anh Phan Quang Đông, không dính dáng gì đến an ninh nội địa Miền Trung, nhưng vì sợ “Các Thầy” nên không can thiệp, để mặc cho Phan Quang Đông bị xử tử.

Chiếc áo cà sa của “Thầy” Trí Quang đã vấy máu trong cái chết của Ngô Đình Cẩn và Phan Quang Đông kể từ đó!

Sau Tháng Tư năm 1975, ông Võ Đình Cường hiện nguyên hình là một cán bộ trí vận cao cấp của cộng sản, gia nhập Đảng từ năm 1943. Thầy Văn Đình Hy, cô Tịnh Nhơn, anh Châu Tăng, anh Hồ Viết Lợi không biết Võ Đình Cường là cộng sản, nên hoạt động trong Gia đình Phật Tử dưới sự chỉ đạo của Võ Đình Cường là điều dễ hiểu. Còn sau năm 75 ông Tiến sĩ Trần Kiêm Đoàn đã biết rõ tung tích của Võ Đình Cường là cộng sản mà vẫn viết bài tán tụng, ca ngợi công đức của Võ Đình Cường, tức thị Trần Kiêm Đoàn phải có xu hướng thân Cộng. Không thân Cộng, tại sao đi tán tụng Cộng? Những tác phẩm nói về giáo lý của Đức Thích Ca trong Ánh Đạo Vàng của Võ Đình Cường chỉ là những viên thuốc bọc đường mê hoặc niềm tin tôn giáo, chứ không phải nhằm mục đích đưa con người về nẻo Từ Bi, Giác Ngộ bởi vì người cộng sản duy vật không tin vào Phật, Chúa, Alla! Và họ coi tôn giáo là thuốc phiện! Đã là kẻ thân Cộng thì dù đang sống dưới vòm trời tự do vẫn cứ phải ra sức bênh vực Cộng, cho nên con người đó không thể vô tư trong nhận định. Ấy là lý do tôi không còn tin vào những gì nhà văn Trần Kiêm Đoàn viết nữa. Một người Phật tử có cấp bằng Tiến sĩ lại đi tán tụng kẻ ác Võ Đình Cường lợi dụng danh nghĩa Phật Giáo là điều đáng tiếc, vì làm ô danh Phật giáo! Nếu ai tự cho mình là đệ tử của Phật, tín đồ của Chúa thì người ấy phải có nghĩa vụ lột mặt nạ những con qủy đội lốt tôn giáo của mình thì mới phải.

Giữa lúc hai kẻ đang đánh nhau chí mạng, lại có người nhân danh Phật, Chúa như Nhất Hạnh, Nguyễn Ngọc Lan đứng ra can gián mà lại ôm chân khóa tay một phía để cho phía khác tha hồ đấm đá túi bụi thì sao dám gọi là vì Công Lý, vì Hòa Bình? Ai đã nghe được từ Phong trào Nhân Dân Cứu Quốc của bác sĩ Lê Khắc Quyến, Phong trào Vì Công Lý, Vì Hòa Bình có một lời lên án Việt Cộng chính là kẻ gây tội ác, nguyên nhân của cuộc chém giết?

Nhất Hạnh đi dự hội nghị Phật giáo Thế giới ở Ấn Độ đã tố giác Miền Nam đủ thứ tội, trong khi ấy ông không hề có một lời buộc tội kẻ đầu nậu xâm lăng Miền Nam. Linh mục Nguyễn Ngọc Lan đã âm thầm tư thông với Trần Bạch Đằng chạy ra bưng để cùng nhau toan tính kế họach giật sập chế độ “quân phiệt” Thiệu Kỳ. Thử hỏi hạng người mượn chiếc áo cà sa Thầy Chùa, chiếc áo chùng đen Linh Mục đó có phải là những kẻ tu hành lương thiện không? Hay là quân phản trắc lộn sòng giả dạng khoác áo tôn giáo?

Kẻ thực sự yêu chuộng hòa bình, mong tiếng súng sớm chấm dứt chính là những người lính chiến của hai phía đang miệt mài ngoài trận mạc. Dù được Trời Phật che chở, độ trì, hộ mạng mà chiến tranh cứ kéo dài triền miên thì sao tránh khỏi có ngày vong mạng? Thế mhưng bọn tranh đấu nhân danh hòa bình, chấm dứt chiến tranh bằng mọi giá đã miệt thị những người lính cầm súng gìn giữ an ninh cho họ thì bị họ gọi là bọn lính Ngụy của Thiệu Kỳ! Trong vụ khủng bố xảy ra hồi tháng 9 ngày 11 năm 2001, Nhất Hạnh đã bỏ ra cả trăm ngàn Mỹ kim để đăng một quảng cáo trên tờ nhật báo New York Times tố cáo Hoa Kỳ đã ném bom giết chết ba trăm ngàn (300.000) lương dân vô tội ở tỉnh Kiến Hòa thì nay có chết 3000 ngàn người Mỹ cũng chẳng nghĩa lý gì. Mỗi quả bom nguyên tử thả xuống Hiroshima hay Nagasaki chỉ giết chết 100 ngàn người Nhật, dân số thành phố Kiến Hòa lúc bấy giờ lấy đâu ra 300 ngàn để bị chết vì bom Mỹ? Nhất Hạnh cho rằng tai họa “9/ 11” là luật Nhân Quả mà nhân dân Hoa Kỳ phải lãnh đủ? Đối với một con người bình thường, đứng trước cái chết của bất cứ ai (ngay cả của kẻ thù đi nữa) cũng không thể nhẫn tâm tỏ một thái độ dã man như thế, huống chi là một vị Thiền Sư?! Mới đây, Nhất Hạnh viết một bức thư cho Nguyễn Minh Triết trong vụ Công An Cộng Sản đàn áp, đánh đập tăng thân ở tu viện Bát Nhã thì lại không dùng danh xưng Thiền Sư Nhất Hạnh, lại dùng cái tên Nguyễn Lang! Sao không dùng pháp danh Nhất Hạnh để dựa vào thế tôn giáo như trước kia từng lên án Việt Nam Cộng Hòa? Cái pháp danh Nhất Hạnh – chưởng môn của một giáo phái – dễ nổi đình nổi đám hơn, dễ mượn danh nghĩa tôn giáo hơn như cái hồi đi họp Hội nghị Phật Giáo Thế giới ở Ấn Độ tố gian VNCH , sao không dùng?

Cuốn “Biến Động Miền Trung” của Thiếu tá Liên Thành ra đời chắc chắn gây ra nhiều xôn xao, bởi vì ông tiết lộ nhiều điều bí mật chưa ai biết tới, đã khiến cho một thiểu số người phản đối. Trong nước, có Việt Cộng Hoàng Phủ Ngọc Phan công kích Liên Thành chụp mũ cộng sản cho những Phật tử thuần thành (!); ngoài nước có Tiến sĩ Trần Kiêm Đoàn, thành viên trong phong trào tranh đấu tại Huế, thì biện bạch Đôn Hậu, Trí Quang không phải là cộng sản. Trước đó, luật sư Tạ văn Tài cũng lên tiếng biện hộ cho Trí Quang một cách nhiệt tình. Luật sư Tạ văn Tài là ai? Tôi chỉ biết ông Tài là người anh em đồng hao (cọc chèo) với luật sư Bùi Tường Huân, em trai của ông Bùi Tường Chiểu, một luật sư nổi tiếng của Sài Gòn vào thập niên 60. Hai ông Huân và Chiểu là bạn học của ông anh tôi – Đặng văn Châu – ở Pháp trước khi ông Ngô Đình Diệm được cựu hoàng Bảo Đại mời về nước thành lập Nội Các vào Tháng 7 năm 1954. Do đó, tôi cũng có hân hạnh quen biết hai ông Bùi Tường Chiểu và Bùi Tường Huân ở Sài Gòn. Có thể vì bị ảnh hưởng xu hướng tả khuynh của trí thức Pháp, ông Bùi Tường Huân cũng ngả theo Sư Phật giáo tranh đấu chống Mỹ Diệm và cũng nhờ sự hỗ trợ của các Sư tranh đấu, ông Huân được làm Viện trưởng Viện Đại học Huế, Tổng trưởng Giáo Dục. Ông Huân vừa lớn tuổi, vừa xấu trai nhưng lấy được chị Phương Thảo – một giai nhân có tiếng ở Huế, em gái ca sĩ Hà Thanh – là nhờ có địa vị cao trong chính quyền do sự đề bạt của các ông Sư tranh đấu. Sự ngây thơ của nhà trí thức tả khuynh Bùi Tường Huân đi theo “Các Thầy” đã bị trả giá bằng những năm tù tội trong trại Tập Trung Cộng Sản sau năm 1975. Ông Tạ văn Tài lấy cô Liên Như – em gái của chị Phương Thảo, của ca sĩ Hà Thanh – lên tiếng biện hộ cho Trí Quang không phải là đảng viên cộng sản, theo tôi nghĩ, cũng vì cái tình anh em đồng hao với Bùi Tường Huân, chứ chẳng phải do nhà cầm quyền trong nước thuê mướn làm thầy cãi.

Ông Tạ văn Tài bác bỏ những dữ kiện của Liên Thành tố giác Trí Quang là cộng sản dựa theo lời khai của cán bộ tình báo Hoàng Kim Loan và lời tiết lộ của ông Tố Hữu từng đứng ra nhận lời tuyên thệ của Trí Quang khi gia nhập Đảng Cộng Sản. Cả hai ông Tạ văn Tài và Trần Kiêm Đoàn đều ra đưa ra luận cứ Trí Quang, Đôn Hậu đã từng có hành động phản đối Đảng Công Sản Việt Nam sau năm 75 bắt buộc Phật Giáo Thống Nhất phải sáp nhập vào Phật Giáo Việt Nam (một loại tổ chức Phật Giáo Quốc Doanh) để biện minh rằng Trí Quang, Đôn Hậu không phải là cộng sản. Mặc dầu không phải là luật sư, tôi cho rằng những luận cứ của ông Tài và ông Đoàn không đủ sức thuyết phục, bởi vì ông Nguyễn Hộ từng chống lại việc Đảng CSVN giải thể Mặt Trận Giải Phóng Dân Tộc Miền Nam; Tướng Trần Độ từng chống lại chính sách độc tài toàn trị của Đảng CSVN thì không có nghĩa rằng hai ông Nguyễn Hộ, Trần Độ không phải là đảng viên cộng sản!

Mới đây tôi có xem video cuộc phỏng vấn Đại tướng Nguyễn Khánh cũng nghe ông Khánh mạnh dạn bảo Trí Quang không phải là cộng sản, mà là người của C.I.A. bằng lập luận rằng nếu Trí Quang là cộng sản thì Trí Quang đã được cộng sản “xài” sau năm 1975, chứ không bị quản chế như hiện nay. Tôi e rằng ông Đại tướng lập luận hơi … nông cạn. Cái nòi cộng sản chuyên trị vắt chanh bỏ vỏ, ăn cháo đá bát mà Đại tướng không thấu hiểu hay sao? Chiếu theo lập luận của ông Đại tướng, tôi xin hỏi lại rằng nếu Trí Quang là người của C.I.A. mà cộng sản lại để yên cho Trí Quang an lành ngồi dịch kinh kệ hay sao? Quân cán chính VNCH đâu có phải là người của C.I.A. đều bị đày đọa trong các trại tập trung mà Đại tướng không biết hay sao? Phạm Xuân Ẩn là đảng viên cộng sản làm gián điệp nằm vùng, sau năm 1975, cũng còn bị đi học tập đấy thôi!

Đã có nhiều cán bộ đảng viên cao cấp cộng sản từng tạo thành tích lớn cho Đảng, mà chỉ vì bất bình với Đảng đều bị cho ra rìa hoặc bị tù tội! Sau Tết Mậu thân, có một số Phật tử dù thân nhân bị sát hại cũng có luận điệu bênh vực Đôn Hậu bị Việt Cộng “áp giải” ra Bắc, chứ không phải “Ngài” tự ý. Hãy tạm tin vì bị Việt Cộng dùng vũ lực áp giải, Đôn Hậu phải đành chịu bó tay. Nhưng xin hỏi cái việc Đôn Hậu lên đài phát thanh cộng sản ở Hà Nội kêu gọi binh lính Miền Nam buông súng đầu hàng cũng bị cộng sản bắt buộc phải không? Vậy thì tinh thần “Vô Úy” của Đạo Phật mà Đôn Hậu thường rao giảng cho tín đồ để đâu lại không đem ra dùng khi bị bắt buộc?

Là một người lính Việt Nam Cộng Hòa, thuần túy tác chiến ngoài mặt trận, không phải là sĩ quan chiến tranh tâm lý hoặc tình báo, tôi không có bằng chứng, dữ kiện cụ thể để quy cho Trí Quang là cán bộ cộng sản. Nhưng qua những hành động gây rối liên tục của Trí Quang sau khi đã thành công trong việc lật đổ chế độ Ngô Đình Diệm thì rõ ràng Trí Quang muốn dâng Miền Nam cho cộng sản Hà Nội. Chiếc áo cà sa của Trí Quang nguy hiểm và lợi hại hơn Dép Râu, Nón Cối và súng AK, vì được tín đồ và dư luận mù quáng quốc tế hỗ trợ. Cộng sản coi tôn giáo là thuốc phiện, nhưng chúng đã dùng tôn giáo để gây mâu thuẫn, chia rẽ trong hàng ngũ đối phương rất thâm độc. Xin liệt kê một số hành động nguy hại cho Miền Nam của Trí Quang:

– Trí Quang đã cáo buộc tất cả các chính phủ sau năm 1964 đều là chính quyền Diệm không Diệm, liên tục xách động quần chúng Phật tử xuống đường đòi lật đổ. Thậm chí Cụ Trần văn Hương, kỹ sư Phan Khắc Sửu, bác sĩ Phan Huy Quát là những Phật tử, từng chống chế độ Ngô Đình Diệm cũng bị Trí Quang đòi lật đổ. Ngoài tiền tuyến, Cộng Quân gia tăng áp lực quân sự; ở nội thành Trí Quang gia tăng quấy rối, xáo trộn không ngừng, lại thêm gian thương đầu cơ tích trữ khiến cho đòi sống kinh tế của nhân dân thêm khó khăn thì thử hỏi có chính phủ nào đủ khả năng tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập Hiến để viết Hiến Pháp? Bất cứ ai lãnh đạo Miền Nam sau ngày 1 tháng 11 năm 1963 cũng phải dùng cán bộ được đào tạo dưới chế độ Ngô Đình Diệm để điều hành việc nước. Chỉ có cách sử dụng cán bộ cộng sản thì mới tránh được sự cáo buộc “chính quyền Diệm không Diệm” của Trí Quang.

– Nếu không khoác chiếc áo Cà Sa thì các ông Trí Quang và băng đảng không thể vận động quần chúng Phật tử mang bàn thờ xuống đường để ngăn cản Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa hành quân truy lùng địch và diệt địch hầu mang lại an ninh cho đồng bào. Trí Quang dùng chiêu bài bảo vệ đạo pháp để đưa ra những yêu sách không thể nào chấp nhận, để xách động tín đồ mù quáng làm theo lệnh của Thầy. Thực chất là cố tình gây hấn để dồn chính quyền phải ra tay dẹp bạo loạn, gây đổ máu thì mới có thể hô hoán với thế giới rằng Phât giáo bị đàn áp. Cái yêu sách đòi tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập Hiến để viết Hiến Pháp, thiết lập chính quyền dân sự để loại bỏ chính quyền quân nhân cũng chỉ là thủ đoạn của Trí Quang mà thôi. Trí Quang không phải là người tha thiết đến vấn đề Tự Do, Dân Chủ nên đã ngậm miệng dưới chế độ độc tài cộng sản. Tại sao Trí Quang không tự thiêu như Bồ Tát Quảng Đức đã tự thiêu để phản đối độc tài Ngô Đình Diệm?

– Vì không thể đương đầu với tình hình khó khăn, hai ông Phan Khắc Sửu và Phan Huy Quát đành phải trao quyền lãnh đạo Đất Nước cho Quân Đội; chứ không phải Quân Đội làm cuộc đảo chánh lật đổ chính quyền dân sự để thoán đoạt quyền bính. Tại sao Trí Quang cứ xách động quần chúng Miền Trung đòi lật đổ tập đoàn “quân phiệt” Thiệu Kỳ? Khi Đại sứ Cabot Lodge hỏi: “Ngài đòi hạ bệ Nguyễn Cao Kỳ xuống thì Ngài sẽ đưa ai lên?”, Trí Quang thản nhiên đáp: “Tôi sẽ đưa Nguyễn Cao Kỳ lên”. Mưu toan gì mà lạ lùng vậy? Hạ bệ Nguyễn Cao Kỳ để chính mình đưa Nguyễn Cao Kỳ lên, phải chăng chỉ nhằm khuấy động cho tình hình nát bấy để dâng Miền Nam cho cộng sản?

– Miền Nam bị Miền Bắc xâm lăng bằng quân sự nên phải dựa vào sức mạnh của Hoa Kỳ để tồn tại. Dù kẻ nào ngu lắm cũng phải biết rõ điều đó. Tại sao các sư tranh đấu dưới sự chỉ đạo của Trí Quang cứ đòi đuổi Mỹ ra khỏi Miền Nam và ngưng chiến, hòa bình bất cứ giá nào mà không hề kêu gọi Miền Bắc rút “Bộ Đội Cụ Hồ” về bên kia vỹ tuyến để Miền Nam tự giải quyết vấn đề nội bộ? Người Mỹ đã bị các phe tranh đấu đòi tống cổ thì không có lý do gì họ phải ở lỳ để tốn người hao của. Họ đâu có cuốn gói bỏ đi ra khỏi các quốc gia đồng minh của họ như Đài Hàn, Nhật Bản?

Đọc bài “Đôi điều …” của ông Trần Kiêm Đoàn, tôi nhận thấy tác giả có luận điệu giống Việt Cộng Hoàng Phủ Ngọc Phan và Việt Cộng Nguyễn Đắc Xuân. Việt Cộng Hoàng Phủ Ngọc Phan chê Liên Thành là một Trưởng ty Cảnh sát tồi, kém khả năng cho nên Miền Nam thua cũng phải! Ông Trần Kiêm Đoàn chê Liên Thành là một Trưởng ty Cảnh sát tỉnh lẻ, là kẻ nói … phách tấu. Việt Cộng Nguyễn Đắc Xuân trong bài “Những bạo hành ở Tu viện Bát Nhã, xin giải thích giùm tôi” lên án chế độ Ngô Đình Diệm kỳ thị tôn giáo (Phật giáo) nên mới có phong trào tranh đấu bảo vệ đạo pháp; còn ông Trần Kiêm Đoàn cho rằng Liên Thành viết cuốn “Biến Động Miền Trung” là do sự hỗ trở mạnh mẽ của nhóm “Phù Ngô Phục Hận” đầy bản lĩnh đang đứng ở hậu trường (?!) Không rõ ông Trần Kiêm Đoàn căn cứ vào đâu để cáo buộc tác giả viết cuốn sách “Biến Động Miền Trung” là do sự chỉ đạo của chân tay Nhà Ngô đứng ở hậu trường?

Những thành phần tranh đấu ở Huế cho đến nay vẫn cương quyết buộc tội anh em nhà Họ Ngô đàn áp Phật Giáo để biện minh cho lý do làm loạn của họ. Vì thời cuộc, vì kém nhận thức, năm 1963 tôi cũng nghĩ chế độ Ngô Đình Diệm chủ trương gia đình trị, chèn ép Phật giáo. Tuy không trực tiếp nhúng tay vào việc lật đổ chế độ, nhưng anh em tôi đã cho ông Trần Quang Thuận “tỵ nạn” trong nhà ở 57 D Tú Xương, Sàigòn sau khi ông Thuận lái xe chở Hòa thượng Quảng Đức ra góc đường Lê văn Duyệt – Phan Đình Phùng tưới xăng châm lửa hỏa thiêu Hòa thượng Quảng Đức, lúc ông Thuận bị nhà cầm quyền săn bắt. Ông Trần Quang Thuận – hiện ở Hoa Kỳ – pháp danh Trí Độ (lâu ngày tôi chẳng biết tôi có nhớ đúng pháp danh không) con rể cụ Tôn Thất Hối và em rể bác sĩ Tôn Thất Niệm, từng nằm cạnh giường tôi ở nhà ông anh tôi trong thời gian trốn tránh công an cảnh sát. Ai cũng có thể kiểm chứng với ông Trần Quang Thuận về chi tiết vừa nêu. Thuật lại điều này để độc giả hiểu rằng tôi là một Phật tử, từng ủng hộ những người chống chế độ Ngô Đình Diệm.

Qua nhiều biến cố xảy ra trên Đất Nước sau khi chế độ Ngô Đình Diệm bị lật đổ, tâm tư lắng đọng, có thời giờ nhìn lại giai đoạn lịch sử vừa qua, tôi thật tình hối hận và thương xót cho số phận của nhà ái quốc Ngô Đình Diệm cùng gia đình. Ông Diệm được vua Bảo Đại trao cho trách nhiệm lãnh đạo Miền Nam vào một thời điểm cực kỳ khó khăn, trong khi Miền Bắc đang ca khúc khải hoàn nhờ âm vang chiến thắng Điện Biên Phủ được thế giới – nhất là thế giới thứ ba – khâm phục. Anh em ông Diệm không có cán bộ của riêng mình, họ phải sử dụng viên chức hành chánh, quân sự, công an cảnh sát do thực dân Pháp đào tạo để lại, phần lớn kém khả năng chuyên môn và ý thức “quốc gia – cộng sản” rất mù mờ. Thủ đô Sài Gòn là một xã hội đen do bọn ma cô, tướng cướp của sòng bạc Đại Thế Giới và ổ điếm Bình Khang lộng hành. Ông Diệm cử Tướng Nguyễn văn Hinh – một người có quốc tịch Pháp – làm Tổng Tham mưu trưởng thì ông Hinh đã trả lời một cách hỗn láo: “Tôi không thèm nhận, vì tôi không biết ông là ai”. Trong khi ấy lực lượng giáo phái Bình Xuyên, Hòa Hảo chống anh em ông Diệm bằng vũ trang thì buộc lòng anh em ông Diệm phải ra tay đánh dẹp. Mặt khác, chiếu theo thỏa ước Genève, phe quốc gia phải rút về phía Nam vĩ tuyến 17 và phe cộng sản phải rút về phía Bắc vĩ tuyến 17, nhưng trong thực tế thì cộng sản chôn dấu vũ khí và cài cán bộ của chúng vào các hạ tầng cơ sở để chuẩn gây chiến tranh khuynh đảo. Tất nhiên ông Diệm phải phát động phong trào Tố Cộng để thanh lọc hàng ngũ “Quốc – Cộng”, thì không sao tránh khỏi bị những thuộc cấp xấu lạm dụng quyền thế, gây oan ức, phẫn nộ trong nhân dân. Tiếng ác do bộ máy tuyên truyền của cộng sản cứ gieo vào gia đình ông Diệm khiến cho quần chúng dễ tin vào sự đồn đãi vô tội vạ. Cho nên mới có lời truyền khẩu vô bằng: “Ngô Đình Diệm kéo lê máy chém khắp Miền Nam để chém đầu cộng sản” mà một người từng đặt chân từ Bến Hải đến Cà Mâu như tôi chưa hề thấy hình thù cái máy chém ra sao cả. Chưa hết, đối thủ chính trị (quốc gia và cộng sản) còn đồn đãi ông Diệm thông dâm với cô em dâu lăng loàn là bà Trần thị Lệ Xuân, vợ của Ngô Đình Nhu để triệt hạ uy tín đạo đức của ông Diệm. Bà Trần thị Lệ Xuân sinh năm 1925 trở thành góa phụ lúc mới 38 tuổi tràn đầy nhựa sống, bà đã sống cuộc đời thầm lặng thờ chồng nuôi con cho tới hôm nay, chứ không như bà Jacqueline Kennedy vội lấy ông già tỉ phú Artistotle Onassis (với mục đích moi tiền) mà gần đây có tác giả thân cận dòng họ Kennedy còn tiết lộ mối quan hệ luyến ái của bà Jacqueline Kennedy có với ông em chồng – Robert Kennedy.

Cục diện chính trị xã hội Miền Nam, phe mệnh danh là phe Quốc Gia nát bấy như tương như thế thì làm sao có nhân vật nào đủ khả năng ổn định để thi hành Tổng tuyển cử thống nhất đất nước? Miền Bắc tố cáo ông Diệm vi phạm thỏa ước Genève, mà lại có những phần tử ở Miền Nam phụ họa theo luận điệu kẻ thù là điều vô cùng bất công. Ông Diệm đã tổ chức cuộc di cư vĩ đại thành công, định cư cho một triệu người, vãn hồi an ninh trật tự, xây dựng những đổ nát hoang tàn sau chiến tranh, thiết lập một nền giáo dục nhân bản, khai phóng. Trong khi ở Miền Bắc, Hồ Chí Minh vâng lệnh Trung Cộng thi hành nhiều chính sách tàn bạo dã man chưa từng thấy trong lịch sử nước nhà.
Có phải chủ trương của chế độ Ngô Đình Diệm là dành đặc quyền cho Công Giáo và triệt hạ các tôn giáo khác? Đức Cha Lê Hữu Từ, người xây dựng khu tự trị Bùi Chu Phát Diệm, sau 1954 vào Nam yêu cầu ông Diệm cho phép giữ lại bộ phận quân sự của Đức Cha thì bị ông Diệm từ chối, vì ông Diệm quan niệm rằng Quân Đội phải được thống nhất, chiến đấu dưới ngọn cờ Quốc Gia duy nhất do một vị Tổng Tư Lệnh chỉ huy. Dưới thời ông Diệm, các chùa chiền được trùng tu, các khuôn hội Phật Giáo và hệ thống trường Bồ Đề được phát triển tự do, không hề bị hạn chế. Giả dụ ông Diệm là một Phật tử, chắc chắn cộng sản sẽ dùng Công Giáo để đánh đổ, bởi vì gây chia rẽ tôn giáo là một thế võ làm cho đối phương khó chống đỡ nhất. Do kinh nghiệm thành công trong cuộc xâm lăng Miền Nam nhờ vận dụng tôn giáo, bọn cộng sản cầm quyền ngày nay cương quyết “nhốt” tất cả các đoàn thể tôn giáo vào Mặt Trận Tổ Quốc (một loại nhà tù trá hình). Dù trong quá khứ Nhất Hạnh đã ra sức làm tay sai cho cộng sản, thì ngày nay tăng thân của Thiền Sư vẫn bị cộng sản hành hạ, đánh đập như thường. Ma vương, qủy sứ không bao giờ chấp nhận tôn giáo. Chúng chỉ dùng tôn giáo cho mục đích gian tà của chúng mà thôi!

Người ta thường nói “Hãy để lịch sử phán xét”. Chế độ Ngô Đình Diệm đã sụp đổ 46 năm rồi. Thời gian trôi qua đã đủ dài để phán xét một cách vô tư, công minh. Tôi nghĩ rằng ông Ngô Đình Diệm là một nhà ái quốc chân chính, luôn luôn đặt chủ quyền Đất Nước lên trên danh vọng, mạng sống của mình. Năm 33 tuổi, ông Diệm được vua Bảo Đại phong làm Thượng thư Bộ Lại (chức Thủ tướng ngày nay), muốn cải tổ đường lối cai trị nhưng bị người Pháp không bằng lòng, ông đã xin phép vua rút lui. Không chấp nhận yêu sách của Hoa Kỳ đưa quân vào nước mình, ông Diệm và hai người em đã bị giết. Trong khi ở Miền Bắc, Hồ Chí Minh cứ cúi đầu thi hành những mệnh lệnh của Quốc tế Cộng sản dù phi nhân, dù thiệt hại quyền lợi xứ sở đến đâu. Bằng chứng rõ ràng nhất còn lưu lại hậu thế là Hồ Chí Minh ra lệnh cho Phạm văn Đồng viết văn thư nhìn nhận Hoàng Sa, Trường Sa là lãnh thổ của Trung Cộng.

Ông Ngô Đình Nhu là người mưu trí, đọc nhiều sử sách, chắc chắn ông phải biết Hồ Chí Minh đã từng ký thỏa hiệp với Thực dân Pháp chấp nhận kẻ thù trở lại Đông Dương, nhằm rảnh tay tiêu diệt các đảng phái quốc gia yêu nước, thì ông Nhu cũng có thể khuyên anh mình thỏa hiệp với Hoa Kỳ chấp nhận cho Hoa Kỳ đưa quân vào Việt Nam để rảnh tay tiêu diệt những phần tử đội lốt tôn giáo gây bạo loạn. Nhưng anh em ông Diệm đã không làm, vì sợ ô danh với lịch sử về cái tội nô lệ ngoại bang! Giả sử ông Diệm chấp nhận yêu sách của Hoa Kỳ thì dù có đến mười ông Trí Quang cũng không thể lật đổ chế độ, vì các Tướng không được Hoa Kỳ bỏ tiền ra mua để tạo phản.

Ngày nay Cộng Sản Việt Nam dành mọi đặc quyền cho Trung Cộng khai thác tài sản Đất Nước mà bất cứ người dân nào có lời nói, hành vi chống lại Trung Cộng đều bị đánh đập, cầm tù. Chủ quyền của Đất Nước ta nay đã bị rơi vào tay kẻ thù truyền kiếp! Đó là thành quả tranh đấu của Trí Quang và băng đảng sau bao năm gây rối ở Miền Nam!

Nhắc lại công lao với Đất Nước của Tổng thống Ngô Đình Diệm, mong độc giả đừng nghĩ rằng tôi muốn làm sống lại nền Đệ Nhất Cộng Hòa – một nền Cộng Hòa bị thọ địch tứ bề. Điều tôi muốn nói với thế hệ trẻ rằng quyền lợi Tổ Quốc (chủ quyền Quốc Gia) là trên hết, hãy noi gương người xưa, dù phải hy sinh tính mạng cũng phải gìn giữ cho bằng được, bởi vì không có dân tộc nào, ngoại bang nào yêu thương mình cả! Chỉ có cách duy nhất là đoàn kết với nhau để tồn tại. Tấm gương lịch sử cận đại còn đó. Nguyễn Phúc Ánh nhờ sức mạnh của người Pháp lật đổ nhà Tây Sơn để thống nhất Đất Nước, cuối cùng Đất Nước rơi vào sự đô hộ của Thực dân Pháp. Hồ Chí Minh mượn khí giới Nga Tầu để thống nhất Đất Nước, cuối cùng Đất Nước rơi vào tay Trung Cộng. Công lao thống nhất Đất Nước không bằng cái tội đưa trăm họ vào sự nô lệ ngoại bang. Anh em trong nhà hãy tự giải quyết sự xung đột với nhau, đừng mượn tay người ngoài.

Nhờ đọc bài của ông Trần Kiêm Đoàn ca tụng, tán dương người cán bộ trí vận, tôn giáo vận cộng sản Võ Đình Cường mà tôi mới biết xu hướng thân cộng của tác giả để cảnh giác. Nếu cứ tin vào người có bằng cấp Tiến sĩ thông hiểu giáo lý Phật giáo, có văn tài như ông Đoàn thì một tín đồ Phật giáo như tôi rất dễ rơi vào bến mê bởi vọng ngữ của tác giả. Cuốn sách của Liên Thành sẽ còn gây nhiều tranh cãi, vì đụng đến các Sư tranh đấu, mặc dầu tác giả là cháu của Ngài Tăng thống Tịnh Khiết. Ngay cả Hoàng tộc Nguyễn Phúc cũng khai trừ Liên Thành, nhưng chưa bao giờ lên tiếng khai trừ một người nào trong Hoàng tộc đi theo cộng sản để tạo nên một xã hội tồi tệ như hôm nay. Sùng đạo là một điều qúy hóa, nhưng không nên mù quáng bảo vệ những kẻ đội lốt tôn giáo để cho cộng sản thống trị giống nòi. Vì cộng sản là qủy sứ, là ma vương.

Tôi mong ông Đoàn đừng nối gót Võ Đình Cường từng mượn mầu tôn giáo để cho cộng sản thống trị, vì tình trạng Đất Nước Việt Nam mình ngày hôm nay ra sao thì ông cũng đã thấy rõ rồi! Xin lặp lại một lần nữa: Cộng Sản là tai họa ghê gớm cho dân tộc Việt Nam!

Bằng Phong Đặng văn Âu, ngày 20 tháng 11 năm 2009