Friday, November 20, 2009

Viết Về Người Anh Em Linh Mục - Lm Nguyễn Hữu Lễ

Lm Nguyễn Hữu Lễ

Tin Linh mục Nguyễn Văn Lý bị tai biến mạch máu não, bị liệt nửa người và được đưa từ trại tù Nam Hà về bệnh viện ở Hà Nội điều trị đã làm nhiều người quan tâm và bày tỏ lòng thương mến. Trong nước, số đông thân nhân và giáo dân tới bệnh viện thăm. Ờ hải ngoại tin cha Lý bị “stroke” được truyền đi nhanh chóng trên các cơ quan truyền thông Việt ngữ với lời cầu nguyện cho Cha được bình phục, tai qua nạn khỏi. Một vài tờ báo ngoại quốc cũng đăng tin này và nhân dịp này có sáu Dân biểu Mỹ, trong đó có Dân biểu gốc Việt, Cao Quang Ánh, lên tiếng kêu gọi cộng sản Việt Nam trả tự do cho Linh mục Nguyễn Văn Lý.

Một lần nữa, tên tuổi Linh mục Nguyễn Văn Lý lại trở thành đề tài thời sự, sau sự kiện “phiên tòa bịt miệng” ngày 30 tháng 3 năm 2007, và chắc chắn là đề tài này sẽ còn được nhiều người nhắc tới. Cụ thể là có thông báo trên các diễn đàn điện tử về cuộc Paltalk vào ngày Chúa Nhật 21 tháng 11 trên diễn đàn của Khối 8406 nói về Linh mục Nguyễn Văn Lý mà diễn giả là Linh mục Phan Văn Lợi ở Huế và nhà văn Trần PhongVũ ở Hoa Kỳ, cuộc hội luận này sẽ do Mục sư Huỳnh Quốc Bình điều khiển chương trình.

Về phần tôi, dĩ nhiên tôi rất đau xót và cảm thương khi biết tin cha Lý bị cơn bệnh hiểm nghèo, và tôi cầu nguyện cách riêng cho cha Lý được ơn chữa lành để vượt qua cơn bệnh. Tôi thương cha Lý vì là Ngài là một anh em linh mục của tôi. Tôi thương cha Lý vì Ngài là người bạn tù nhiều năm với tôi trong trại Thanh Cẩm và Nam Hà . Tôi thương cha Lý vì Ngài cùng chung lý tưởng với tôi trong việc tranh đấu cho Dân tộc và Tôn giáo. Ngoài ra tôi còn kính phục ý chí kiên cường bất khuất của Ngài trong vai trò của một linh mục đã hiên ngang đứng thẳng người, cất cao đầu để làm chứng nhân cho SỰ THẬTgiữa lòng một chế độ chủ trương gian dối, cổ võ cho sự lưu manh và lừa đảo.

Để làm trọn vai trò chứng nhân cho SỰ THẬT, cha Lý vui lòng chấp nhận cuộc sống lao tù dưới chế độ cộng sản. (Tôi viết thêm mấy dòng này cho những ai may mắn chưa bị rơi vào nhà cộng sản: xin đừng quá “đơn sơ” đem so sánh nhà tù Mỹ, Úc, Canada … với nhà tù cộng sản.) Dù vậy trong loại nhà tù mang tính chất trả thù và tiêu diệt của Việt cộng đó, tôi nghĩ là thân xác cha Lý không cảm thấy đau khổ bằng tinh thần, với tâm trạng cô đơn, bị hiểu lầm và bị bỏ rơi, ngay cả bởi những anh em linh mục và một số chức sắc cao cấp của Giáo Hội Việt Nam. Tôi rất đau lòng khi nghe một số người, kể cả giáo sĩ, để biện minh cho thái độ “khôn ngoan và biết sống hợp thời” của họ đã không tiếc lời chỉ trích và kết án cha Lý. Những lời kết án này, so với lời buộc tội của loại tòa án rừng rú, như kiểu phiên tòa “bịt miệng” của Việt cộng, còn nặng nề hơn gấp bội. Về điểm này, tôi cảm thấy thương và xót xa cho cha Lý nhiều hơn.

Là một người Việt Nam, tôi tạ ơn hồn thiêng sông núi đã sản sinh ra một người con Việt Nam Nguyễn Văn Lý, người đã quên cuộc đời mình, nêu tấm gương anh dũng thách thức bạo quyền để nói SỰ THẬT về số phận dân tộc Việt Nam đang phải chịu đựng dưới chế độ vô nhân và quỷ quyệt nhất trong lịch sử dân tộc. Là một linh mục, tôi cảm thấy hãnh diện vì trong giai đoạn lịch sử khi mà Giáo hội phải sống dưới chế độ vô thần cộng sản, một chế độ quyết tâm tiêu diệt các tôn giáo, dưới hình thức này hoặc quỷ kế khác, có được một Linh mục Nguyễn Văn Lý hiên ngang nói lên SỰ THẬT về tình trạng của Giáo hội Công giáo và các tôn giáo nói chung, một điều mà ai cũng biết nhưng vì quá “khôn ngoan” nên đành im tiếng.

Ngày nay, nếu nhìn vào Giáo Hội tại quê nhà, chắc hẳn những người công giáo sẽ vui mừng hớn hở trước cảnh tượng trăm hoa đua nở. Các buổi lễ, các cuộc rước kiệu, các dịp hành hương, các Đại Hội thật rầm rộ. Các cơ sở tôn giáo, các cơ quan từ thiện, các dòng tu đã được chỉnh trang. Nhờ vào công khó của các linh mục và sự yểm trợ tài chánh của đồng bào hải ngoại, các nhà thờ được sửa sang, một số nhà thờ mới được xây lên, có nơi thật nguy nga tráng lệ, và chắc là còn nhiều nhà thờ khác đang nằm trong bản vẽ. Trải qua 4 thể chế chính trị, từ thời Pháp thuộc, đến thời Đệ Nhất Cộng Hoà rồi Đệ Nhị Cộng Hoà và chế độ cộng sản ngày nay, tôi có thể khẳng định chưa bao giờ Giáo hội Công Giáo Việt Nam “được mùa” và nở rộ như dưới chế độ cộng sản vô thần như hiện nay. Xin nói cho rõ, tôi không bao giờ phản đối nhu cầu sửa sang và xây nhà thờ tại Việt Nam, nhưng hiện tượng này làm cho tôi phải suy nghĩ.

Sự suy nghĩ của tôi rất đơn giản, dựa trên những gì tôi hiểu biết khi nghiên cứu về lịch sử Giáo hội. Bài học trong lịch sử Giáo hội cho tôi biết một điều mà tôi cho là một chân lý:

Thời đại nào mà Giáo hội bị bắt bớ, bị ngược đãi, giáo sĩ và giáo dân bị cầm tù, bị chém giết: Đó là lúc Giáo hội mạnh nhất. Ngược lại thời đại nào mà Giáo hội dựa vào các các thế lực chính trị và được chánh quyền ban cho nhiều quyền lợi, nhiều bổng lộc, nhiều ưu tiên: Đó là lúc Giáo hội sa đọa nhất.

Trong chiều hướng đó, tôi ước mong rằng bên cạnh những ngôi nhà thờ bằng gạch đá, được xây dựng khá nhiều giữa lòng một dân tộc nghèo khổ đang sống dưới chế độ đầy dẫy sự bất công, và chế độ đó luôn tìm khai thác mâu thuẫn giữa các tôn giáo, Giáo hội Việt Nam cần phải có một ngôi ĐẠI THÁNH ĐƯỜNG xây bằng SỰ THẬT. Ngôi Đại Thánh Đường này rất cần thiết cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam để soi đường chỉ lối cho đàn chiên đang sống dưới nanh vuốt của loài lang sói, biết đi theo đúng con đường của Đức Giêsu Kitô, Đấng đã nói: “Ta là Đàng, là SỰ THẬT và là Sự Sống”.

Tôi rất vui mừng được biết ngôi Đại thánh Đường của SỰ THẬT đang được một số người ra công xây dựng tại Việt Nam và Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý, trong bao nhiêu năm tù tội dưới chế độ vô thần cộng sản, đã âm thầm làm công việc của người thợ cái.

Lễ Chúa Kitô Vua 2009
Linh mục Nguyễn Hữu Lễ

Thursday, November 19, 2009

Những đặc điểm của dân biểu Cao Quang Ánh - Nguyễn Đạt Thịnh

Nguyễn Ðạt Thịnh

Trong cuộc bỏ phiếu chấp thuận bản biểu quyết hạ viện số 3962, hình thức luật pháp đầu tiên của kế hoạch cải cách y tế, Cao Quang Ánh là dân biểu Cộng Hoà duy nhất bỏ phiếu thuận; lá phiếu của ông giúp bản biểu quyết hạ viện mang tính chất luỡng đảng, tính chất mà cả tổng thống Barack Obama và chủ tịch hạ viện Nancy Pelosi rất thèm muốn.

Ðó là đặc điểm thứ nhất của dân biểu Ánh. Ðặc điểm này càng nổi bật vì trước đó dân biểu John Boehner, chủ tịch khối thiểu số hạ viện đã hạ quyết tâm là không một dân biểu Cộng Hoà nào bỏ phiếu thuận cho biểu quyết 3962.

Ðặc điểm thứ nhì là thái độ của dân biểu Ánh trước những phản ứng phẫn nộ của đảng Cộng Hoà. Có người đòi đuổi con ‘cow” Quang Ánh trở về Việt Nam; người khác đòi trừng phạt ông.

Phát ngôn viên của ông, bà Princella D. Smith, bênh vực xếp, “Ổng honest tới mức người khác thấy xót xa. Ổng nói ổng không phải là người mà các đồng nghiệp dân chủ hô hoán reo mừng như một ‘tay trong’. Ông ta không giống như những chính khách khác, và ông ta cũng không tự coi mình như một chính khách. Ông ta là một nhà tu”.

Một vài bạn đồng viện khiêu khích ông bằng cách hỏi xỏ xiên, “Quý danh là gì?”. Họ muốn ông đọc ra chữ Cao với cái đồng âm Anh ngữ là “cown” để họ có dịp cười chế nhạo. Ông Ánh nhã nhặn bảo họ, “call me Joseph”, như bất cứ người Mỹ nào khi muốn tỏ thân tình bảo bạn gọi mình bằng first name.

Ðặc điểm thứ 3 là ông Ánh chân thành, mặc dù sự thật ông nói lên đôi khi mang cái nghĩa gần như khiêu khích. Báo chí hỏi ông là viên chức đảng Cộng Hoà có gây khó khăn cho ông không, khi họ nói họ không trả thù, không trừng phạt ông, ông Ánh trả lời, “có đấy chứ: một vài người hủy bỏ lời hứa trợ giúp quỹ tranh cử của tôi, một vài người khác đòi refund tiền đã giúp”.

Trước cuộc bỏ phiếu tại hạ viện, ông Michael S. Steele, chủ tịch hội đồng toàn quốc của đảng Cộng Hoà, hăm he, “Nếu anh bênh vực dự án y tế của Nancy Pilosi, chúng tôi sẽ đến tìm anh, và anh sẽ thấy mình rơi vào một cái hố đầy khó khăn”.

Truyền thông hỏi ông nghĩ gì về thái độ của ông Steele, ông Ánh trả lời, “Nếu ông chủ tịch cho là tôi không bảo thủ đúng mức thì đó là quyền của ông ta. Tuy nhiên tôi vẫn mong muốn ông ta tiếp tục cộng tác với tôi để đạt đến những giải pháp tốt cho đất nước.

Ðất nước không cần một hố sâu phân đôi những đảng viên Cộng Hoà bảo thủ và những đảng viên Cộng Hòa khác dung hòa hơn”.

Ký giả Joseph Weber, người đã từng cộng tác với ông Steele, viết trên tờ Washington Times về ông Ánh như sau, “Ông ta không suy luận theo đường hướng của Ðảng, và ông ta chỉ hành động theo nhu cầu của cử tri. Tuy nhiên, ông ta vẫn là một đảng viên Cộng Hoà thuần thành, mặc dù ông đặt trách nhiệm đối với cử tri trên mọi bận tâm khác. Các lãnh tụ Cộng Hoà nể nang ông, mặc dù không đồng ý với quan điểm của ông, nhất là họ không đồng ý với lá phiếu ông vừa bỏ cho dự án cải tổ y tế. Tuy nhiên việc này không biểu hiện một rạn nứt giữa ông Ánh và những viên chức lãnh đạo Ðảng, kể cả ông chủ tịch Steele. Với kinh nghiệm một người đã cộng tác với ông, tôi biết Steele có một tầm nhìn rộng rãi hơn, và đảng viên Cộng Hoà phải gồm cả những người dung hòa và những người bảo thủ. Và tôi có thể đoan chắc là nếu một đảng viên Cộng Hòa có thể thắng cử năm 2010 tại quận 2 Louisiana, thì người đó không thể là ai khác hơn Joseph Ánh.”

Ðiều này không có gì chắc chắn, vì ký giả Weber không nói nhân danh ông chủ tịch Steele, và ngay cả ông Steele cũng không giúp dân biểu Ánh được bao nhiêu, cả trong lần ông đắc cử năm 2008 lẫn trong lần tới, ông tái ứng cử năm 2010.

Cử tri quận 2 Louisiana gồm 60% Mỹ đen và 62% cử tri dân chủ, và dĩ nhiên LA-02 không phải là chỗ đắc địa cho một chính khách Cộng Hòa. Năm ngoái ông Ánh thắng là nhờ Chúa, và năm tới nếu ông có thắng nữa, cũng vẫn chỉ nhờ cậy vào Chúa.

Năm 2008, ứng cử viên dân chủ là dân biểu William Jefferson, với thâm niêm làm dân biểu liên tục 9 nhiệm kỳ tại LA-02. Nếu không theo ý Chúa thì làm gì có việc ông ta bị truy tố về tội tham nhũng vào đúng lúc cuộc tranh cử diễn ra, giúp một chính khách Việt Nam tay mơ bước vào hạ viện liên bang.

Nhưng dù không đắc cử lần thứ nhì, dân biểu Ánh cũng đã đánh phấn cho khuôn mặt Việt Nam hải ngoại bằng việc ông bỏ phiếu theo lương tâm.

Phỏng vấn ông, đài CNN đem câu ông Ánh nói, “tôi quyết định lá phiếu tôi bỏ, căn cứ trên nhu cầu của công dân trong quận tôi sống”, rồi so sánh ông với nghị sĩ Joe Lieberman, bang Connecticut. Họ hỏi Lieberman là ông sẽ đặt nặng quyền được chăm sóc y tế của 30,000 nhân công Connecticut vừa mất bảo hiểm y tế vì mất việc, hay đặt nặng $65,000 tiền tặng mà hãng bảo hiểm Aetna Health Insurance Corporation biếu vào quỹ ứng cử của ông, và tiền biếu của nhiều hãng bảo hiểm khác.

Không phải là một tín đồ công giáo, nhưng tôi vẫn cầu nguyện xin Chúa đồng hành với dân biểu Cao Quang Ánh, ít nhất cho đến ngày bầu cử 2010. Ông cần ơn Chúa để vượt qua nhiều khó khăn trên con đường chính trị, ở lại hạ viện thêm một nhiệm kỳ nữa. Hai năm quá ngắn để vẽ thật rõ chân dung một thanh niên Việt Nam yêu cả hai nước Việt-Mỹ, và tôn trọng sự thật, lẽ phải.

Truớc kia, tôi phê bình ông là thiếu hùng biện, giờ này ông dạy tôi bài học là một việc làm đúng nói nhiều hơn 10 bài diễn văn dài lê thê mà vô nghĩa.

Nguyễn Ðạt Thịnh

Ðảng việt gian cộng sản VN: Một tổ chức lưu manh ăn bám lớn nhất thế giới.




Trần Nhu
    * Trên thế giới này từ cổ đến cận kim, không có một tổ chức “ăn bám” nào lớn như Đảng Cộng Sản VN.

    -“Vô địch!”

    * Trên thế giới này từ tối cổ đến cận kim, từ Đông sang Tây không có một chính quyền nào cai trị dân lưu manh như chính quyền của Đảng Cộng Sản VN.

    * Trên thế giới này cũng không có một nhà nước nào lại xem thường “Hiến Pháp” do chính mình đặt ra như nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN.
Đảng việt gian Cộng Sản VN là một tổ chức “ăn bám”, lớn vô địch trên thế giới. Ở các nước tự do, ngân sách quốc gia, một phần dành cho việc trả lương các công chức, viên chức của chính phủ hàng tháng, ngoài ra chính phủ không phải trả lương cho viên chức của bất cứ một đảng phái nào nằm ngoài hệ thống hành chánh. Ở Việt Nam, một trong những nước nghèo nhất trên thế giới xếp hạng 108 trước 152, nhưng ngân sách dành cho việc trả lương cho viên chức lại phải chia. Một cho viên chức nhà nước, một cho viên chức của Đảng: Bên nhà nước có Chủ Tịch Nhà Nước, và các bộ trưởng, thì bên Đảng Cộng Sản có Tổng Bí Thư, và một lô các Ủy viên Bộ chính trị, nhiều hơn gấp bội. Và bên nhà nước có cơ quan nào thì bên đảng cũng có cơ quan ấy. Chẳng hạn như bên nhà nước có Bộ trưởng Bộ thương mại, thì bên Đảng có Ban Kinh Tế Trung Ương. Bên nhà nước có Bộ ngoại giao, thì bên Đảng có Ban Đối Ngoại Trung Ương Đảng v.v... Bên nhà nước ở cấp dưới, có các Chủ tịch Ủy ban hành chính tỉnh, thành, quận, huyện, xã, thì bên Đảng, có Tỉnh Bộ Đảng, thành Bộ Đảng, Huyện, Xã ... Khi đem đối chiếu và xem xét kỹ, thì sự thực bên Đảng còn có nhiều ban ngành, cục, bộ hơn hẳn bên chính quyền. Thí dụ như bên nhà nước có Bộ Nội vụ, thì bên Đảng thời cáo Hồ, có:

1. Ban tổ chức Trung ương Đảng, Lê đức Thọ làm Trưởng ban,
2. Ban kiểm tra Trung ương Đảng, Trần Quyết làm Trưởng ban.
3. Ban nội chính Trung ương Đảng do Hoàng Thao làm trưởng ban.
4. Ban bảo vệ Bộ chính trị do Nguyễn Đình Hương làm trưởng ban.
5. Ban chỉ đạo Trung ương Đảng do Nguyễn Đức Tâm làm Trưởng ban.
6. Ban bảo vệ Đảng do Nguyễn Trung Thành làm trưởng ban v.v...

Ngoài những ban bộ tạm kể trên, Đảng Cộng Sản VN còn có nhiều tổ chức tay phải, tay trái như Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh, Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, Ban Tôn Giáo Trung Ương v.v... Các Ban, các ngành, các cục, đến các đoàn thể, tay phải, tay trái như Đảng đều có trụ sở, xe cộ, nhân viên được tổ chức từ trung ương đến các địa phương, phường, xã. Con số đảng viên hiện nay là khoảng 2.3 triệu, không kể đến các đoàn viên, các đoàn thể quần chúng.

Từ trước đến nay, bao giờ các cơ quan của Đảng Cộng Sản ở Trung ương và các địa phương có nhiều nhân viên hơn hẳn bên chính quyền. Các lực lượng ăn bám này đều có trụ sở được xây dựng to lớn, đồ sộ, lộng lẫy, xe cộ đi lại của cán bộ Đảng thuộc loại sang. Các thiết bị văn phòng, chi phí cho nhân viên từ trung ương đến các địa phương đều do tiền thuế của nhân dân chi dùng cho hoạt động riêng của đảng. Nhưng Đảng Cộng Sản VN tự nó không bao giờ có hoạt động sản xuất, hoặc phát minh, sáng chế gì, có lợi cho đời sống. Họ chỉ là những kẻ ăn bám! Nguy hiểm hơn nữa là họ còn nghĩ ra những thủ đoạn đê hèn, những việc làm ác độc đối với nhân dân, toàn học tập bắt chước những việc làm tàn bạo phi nhân của Cộng Sản Tầu.

Còn có quá nhiều những điều quái dị và nghịch lý, trái đạo lý, khá độc đáo, mà các chính khách nước ngoài dù thông minh đến đâu cũng không thể hiểu nổi. Trong một đất nước mà toàn bộ sở hữu quốc gia hoàn toàn Đảng Cộng Sản bao hết và nắm độc quyền hết cả các hoạt động xã hội. Từ trung ương đến địa phương đều có các Chi Bộ Ðảng, các cấp đến các cơ sở hạ tầng. Các tổ chức Đảng kiểm soát bộ máy nhà nước, rút tiền trực tiếp từ ngân hàng nhà nước ở các cấp ... Nó ban phát quyền lợi cho các nhân viên nhà nước, duyệt chi các công trình xây dựng, cấp vốn, cấp tiền cho mọi dự án. Tất cả việc chi thu đều do Đảng Bộ quyết định.

Nên biết rằng trước năm 1991, ở Việt Nam hệ thống ngân hàng nhà nước do Đảng Cộng Sản quản lý như một cơ chế ngân khố tập trung việc chi thu. Nó có toàn quyền, nó làm chủ 100%. Hiện nay, có thấy đề ra vấn đề cho phép lập ra các ngân hàng cổ phần theo kinh tế thị trường, tuy nhiên loại này rất nhỏ yếu. Ngân hàng nhà nước là tài sản của đảng Cộng Sản VN và vẫn chiếm ưu thế cao trên 70%.

Đảng Cộng Sản VN đã hút tất cả nguồn lợi của đất nước vào trong tay Đảng. Nhân dân Việt Nam từ ngày Đảng Cộng Sản VN cướp chính quyền, từ khi Hồ Chí Minh đọc tuyên ngôn độc lập 2/9/1945 đến nay, không một ai được biết ngân sách quốc gia hàng năm, thu chi bao nhiêu? Không biết những khoản viện trợ của nước ngoài là bao nhiêu? Vay để dùng vào việc gì? Cũng không hề biết các hiệp định ký kết với nước ngoài, nội dung ra sao? Và tuyệt nhiên không có hạng mục thống kê công khai. Mặc dù họ được Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản phong cho làm “chủ nhân ông” của đất nước này!!

Nhân dân Việt Nam, không chỉ buộc phải nuôi một tổ chức du côn, lưu manh ăn bám, mà chúng còn phá phách đủ mọi thứ, từ văn hóa, văn hiến, đến tài nguyên đất nước không thể kể xiết. Hiện tại, những dự án đầu tư xây dựng thất thoát, lãng phí đến 40%, tính riêng năm 2006. Nhiều công trình bị “rút ruột” đến mức mới xây dựng xong đã hư hỏng không xử dụng được. Một đại biểu quốc hội nói rằng “tiền thất thoát trong lãnh vực xây dựng cơ bản hàng năm đủ trả lương cho toàn bộ công nhân viên chức nhà nước.” Bọn cán bộ đảng, ngoài tiền lương chúng tham nhũng, biển thủ công quỹ vô tội vạ. Vì thế, chúng mới có tiền mua nhà lầu xe hơi, gởi con cái ra ngoại quốc ăn học v.v...

Các tổ chức Đảng giống như con bạch tuộc khổng lồ đã và đang găm thật chặt những cái vòi của nó vào từng tế bào nhỏ nhất của xã hội, len lỏi vào từng thớ thịt, găm vào từng mạch máu, để hút máu, hút tủy và khống chế trói chặt người dân bằng hàng trăm sợi dây, thao túng nhân dân, rút kiệt hết nguồn tài nguyên của đất nước, cho nên nhân dân ta mới nghèo khổ lam lũ đến thế!

Nhân dân Việt Nam từ khi Hồ Chí Minh và đồng đảng nắm chính quyền cho đến ngày nay, đã phải cõng trên lưng không phải chỉ những quan chức bù nhìn nhà nước mà còn các quan chức, viên chức của Đảng này với số lượng lớn hơn. Nó thực sự là những con quái vật độc ác và tham tàn, muốn sống nhân dân Việt Nam chỉ còn cách phải quật chúng xuống.

Con quái vật độc ác này, nó sống trên xương máu, mồ hôi của nhân dân Việt Nam quá lâu! Nó là một con vật lạ “ngoại lệ” trong dòng lịch sử trên 4000 năm của dân tộc. Con quái vật phá phách ... ăn bám còn có một đặc điểm rất điếm đàng. Nó bắt “chủ nhân ông đất nước” phải cung phụng cho nó, mọi thứ về vật chất, nhưng lại phải mang ơn nó. Chủ nhân ông phải xin xỏ nó mới có mà ăn, mà mặc. Ở miền Bắc trước đây cứ mở miệng ra là phải nói: “cơm cụ Hồ”, “áo cụ Hồ”, “muối cụ Hồ”, bộ đội cụ Hồ, biết ơn Bác và Đảng v.v... Đồ đểu! Không có ngôn từ nào thích hợp để mô tả bản tính điếm đàng này. Tàn bạo, tham lam, và lưu manh của Đảng việt gian Cộng Sản VN đứng đầu là Hồ Chí Minh.
Vì là “vô thần”, nó không sợ trời trừng phạt, và vì nắm quyền hành độc tài toàn trị, nó không sợ bị luật pháp ràng buộc khi nó hành động với bản tính côn đồ, lưu manh, bịp bợm và bạo ngược của nó, mà không có ai có thể kiểm soát được. Đảng Cộng Sản VN tự biên, tự diễn, tự do giết người, tự do bỏ tù, tự do trấn lột, tự do tuyên truyền, nói láo!

Hơn nửa thế kỷ qua, nó hoàn toàn không bị kềm chế về mặt pháp luật và đạo đức. Hồ Chí Minh và đồng đảng của y đã gây ra không biết bao nhiêu là tội ác đối với nhân dân Việt Nam, nhất là đối với nhân dân miền Bắc. Họ sẽ phải trả lời về các tội ác của họ như các Quốc gia Đông Âu đã làm.

Trần Nhu

Wednesday, November 18, 2009

Tiền gởi về Việt Nam sụt giảm

Việt gian cộng sản Hà Nội hy vọng lấy tiền trong dịp lễ cuối năm

HÀ NỘI 17-11 (LÐ) - Tiền do người Việt ở nước ngoài gửi về cho thân nhân giảm đáng kể trong những tháng qua nên nhà cầm quyền Hà Nội chỉ còn hy vọng vào mùa lễ Tết cuối năm.

Theo báo Lao Ðộng, căn cứ trên các con số thống kê của Ngân Hàng Nhà Nước và Bộ Tài Chính tính đến cuối Tháng Mười “tổng lượng kiều hối chuyển về trong nước vẫn tiếp tục bước sụt giảm so với các tháng cùng kỳ năm 2008”.

Kiều hối gồm tiền của người Việt định cư ở nước ngoài cũng như hàng trăm ngàn người đi làm công nhân lao động ở nhiều nước trên thế giới.

Năm ngoái, kiều hối đạt khoảng $7.2 tỉ đô la, bằng gần một phần ba ngân sách nước Việt Nam. Nhờ số tiền ngoại tệ này mà chế độ Hà Nội có tiền để nhập cảng hàng hóa cũng như trả nợ các khoản tín dụng ngoại quốc.

Cách đây hơn một tháng, vì lượng kiều hối sụ giảm đáng kể, đã có dự báo lượng kiều hối năm nay nhiều lắm sẽ chỉ bằng 80% của năm ngoái. Nhưng Nguyễn Văn Giàu, thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước, còn lạc quan khi cho rằng hy vọng đến cuối năm với đợt giúp thân nhân ăn Tết, lượng kiều hối chỉ giảm từ 5.5% tới 16.5%, tức hy vọng có thể đạt từ $6 tỉ tới $6.8 tỉ USD.

Bằng chứng của sự giảm sút kiều hồi, báo Lao Ðộng dẫn con số của chi nhánh Ngân Hàng Nhà Nước ở Sài Gòn nói kiều hối của 10 tháng qua chỉ đạt gần $2.6 tỉ USD, bằng 60% của năm ngoái. “Chỉ riêng trong Tháng Mười, kiều hối tiếp tục giảm tới 8.07% so với tháng trước đó và chỉ đạt gần $260 triệu USD”, tờ Lao Ðộng nói.

“Nếu có đặt mục tiêu, việc đạt mức $4 tỉ USD kiều hối chuyển qua hệ thống ngân hàng ở Sài Gòn trong năm 2008 chỉ trong hai tháng cuối năm cũng là rất khó khăn. Sau hơn 2 tháng theo thống kê của NHNN, tổng lượng kiều hối về trong nước mới tăng từ mức $2.83 tỉ USD trong Tháng Sáu lên mức $4.2 tỉ USD đến cuối Tháng Tám”, theo Lao Ðộng viết.

Tình hình kinh tế khó khăn toàn cầu làm gia tăng người thất nghiệp ở các nước kỹ nghệ làm cho ảnh hưởng tới số tiền chuyển về nước cho thân nhân tại Việt Nam “đặc biệt với 1.5 triệu kiều bào tại Mỹ” và “làm giảm sút lượng lao động Việt Nam tại nước ngoài vẫn là yếu tố chính làm sụt giảm lượng kiều hồi chuyển về trong nước”.

Không những vậy, nguồn tiền của Việt kiều đổ về nước đầu tư cũng giảm theo “đáng kể” năm nay so với năm ngoái, theo Lao Ðộng tường thuật.

“Lượng kiều hối đầu tư vào các lĩnh vực như bất động sản, chứng khoán hay gửi lấy lãi suất ngân hàng như năm 2008 giảm mạnh cũng góp phần lớn vào mức giảm chung kiều hối trong năm 2009”, Lao Ðộng thuật lời ông Ngô Xuân Hải, trưởng phòng dịch vụ kiều hối Vietinbank.

Hồi giữa năm, Ngân Hàng Nhà Nước đã phải xuất cảng bán vàng dự trữ lấy $1.2 tỉ USD để chi trả và nhập cảng. Trước tình hình không mấy hồ hởi vào lúc nhà nước đang thiếu hụt ngoại tệ cho các dịch vụ trả nợ và nhập cảng, nguồn tin trên nói “hầu như toàn bộ các ngân hàng đều đặt kỳ vọng vào các tháng cuối năm - thời điểm được coi như ‘mùa’ chuyển tiền, chuyển quà cho người thân vào dịp Tết Nguyên Ðán”. Từ đó “Chính với nhận định này, Vietinbank vẫn đặt mục tiêu đạt $1 tỉ USD kiều hối trong năm 2009 dù đến cuối Tháng Chín, lượng kiều hối qua NH này mới đạt $700 triệu USD. Tương tự Sacombank - SBR cũng kỳ vọng doanh số kiều hối sẽ đạt $1 tỉ USD vào cuối năm 2009 dù trong 8 tháng đầu năm 2009, kiều hối chuyển qua Sacombank - SBR mới đạt 50%, tương đương khoảng $500 triệu USD. Không đặt chỉ tiêu tăng, công ty kiều hối DongA Bank dự kiến sẽ đạt doanh số kiều hối $1.2 tỉ USD tương đương mức của năm 2008”.

Source: http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=104255&z=2