Sunday, October 11, 2009

TUYÊN CÁO LÊN ÁN TẬP ÐOÀN CỘNG SẢN VIỆT NAM BÁN NƯỚC CẦU VINH


HỘI ÁI HỮU TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ VÀ TÔN GIÁO VIỆT NAM
– Chi Hội Cambodia –
Vietnamese Political and Religious Prisoner Friendship Association
– Cambodia Chapter –
(VPRPFA-CAMBODIA)

    TUYÊN CÁO LÊN ÁN TẬP ÐOÀN CỘNG SẢN VIỆT NAM BÁN NƯỚC CẦU VINH
    VÀ BÁ QUYỀN TRUNG CỘNG XÂM LĂNG LÃNH THỔ VÀ LÃNH HẢI VIỆT NAM

Xét rằng:

1. Xuyên suốt dòng lịch sử lập quốc, đế quốc Đại Hán luôn luôn bành trướng thế lực xâm lược các quốc gia láng giềng để đồng hóa các tộc người này vào Hán tộc và bành trướng lãnh thổ rộng lớn như ngày nay. Ngay từ thời đầu lập quốc thuở Thương-Chu, Hán tộc đã xâm lăng, tiêu diệt các tiểu quốc Bách Việt của Việt tộc, xua đuổi Việt tộc ra khỏi địa bàn đất Tổ ở Trung nguyên- thuộc lãnh thổ của Trung cộng hiện nay. Lịch sử cũng chứng minh sự xâm lăng của Hán tộc đối với các tộc người Việt, Mông, Mãn, Tạng, Hồi để trở thành một đế quốc rộng lớn như ngày nay. Những năm của thế kỷ XX, ngay sau ngày thành lập nước CHND Trung Hoa, Trung Cộng đã xâm lấn đất đai, gây hấn với các nước láng giềng, đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, cuộc chiến biên giới năm 1979 và một phần quần đảo Trường Sa. Và đầu thiên niên kỷ thứ ba khi nhân loại đang bước vào kỹ nguyên của hòa bình, đối thoại, và hợp tác, thì đế quốc Trung Cộng lại ngang nhiên thách thức công luận của cả loài người tiến bộ khi công khai thành lập huyện Tam Sa để sát nhập quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam vào lãnh thổ của tập đoàn bá quyền Đại Hán này.

2. Kể từ khi Hồ Chí Minh, một tay sai đắc lực của quốc tế cộng sản, lãnh nhiệm vụ bành trướng chủ nghĩa cộng sản xuống phương Nam, nhuộm đỏ Đông Nam Á mở đường thông thương ra biển Nam cho đế quốc Trung cộng. Chính vì vậy, từ ngày thành lập cho đến nay, đảng cộng sản Việt Nam luôn luôn là công cụ tay sai cho cả Liên Xô lẫn Trung cộng. Hồ Chí Minh đã lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam, giải tán đảng cộng sản rồi núp dưới tên đảng Lao động để đưa ra chiêu bài giải phóng dân tộc nhưng thực chất là bành trướng chủ nghĩa cộng sản, nhuộm đỏ đất nước Việt Nam. Cũng chính Hồ Chí Minh đã thỏa hiệp để thực dân Pháp trở ra Hà Nội để tiêu diệt các chiến sĩ yêu nước của các đảng phái quốc gia - bằng một câu phát ngôn được xem như là bất hủ của vị bố già dân tộc “Thà ngửi cứt thằng Tây ít lâu, còn hơn suốt đời ăn cứt thằng Tàu". [Plutôt flairer un peu la crotte des Francaisque manger toute notre vie celle des Chinois – Paul Mus, "Vietnam, Sociologie d'une guerre", Paris, Seuil, p. 185], và cũng chính Hồ Chí Minh dưới áp lực của Liên Xô Trung Quốc đã phản bội công cuộc kháng chiến của dân tộc, thỏa hiệp với thực dân Pháp ký hiệp định Genève ngày 20 tháng 7 năm 1954 để chia đôi đất nước. Năm 1958, Hồ Chí Minh đã chỉ thị cho Phạm văn Đồng gửi công hàm cho Trung Cộng thừa nhận chủ quyền của Trung cộng đối với Hoàng Sa và Trường Sa. Năm 1960, cộng sản Việt Nam đã chà đạp lên hiệp định Genève đem quân xâm lấn miền Nam và một lần nữa, Hồ Chí Minh lại lợi dụng chiêu bài giải phóng miền Nam để thực hiện ý đồ xâm chiếm miền Nam, nhuộm đỏ toàn bộ đất nước Việt Nam. Sau khi ký kết hiệp định Paris năm 1973, lại một lần nữa Cộng sản Việt Nam xé bỏ hiệp định vừa ký chưa ráo mực để đem quân cưỡng chiếm miền Nam. Năm 1999, đảng cộng sản đã ký hiệp định biên giới Việt Trung, dâng 800 cây số vuông đất cho Trung cộng. Sang năm 2000 cộng sản Việt Nam lại ký hiệp ước vịnh Bắc bộ dâng hơn 10.000 cây số vuông biển cho đế quốc Trung Cộng. Chính vì vậy, đế quốc Trung cộng mới ngang nhiên thành lập huyện Tam Sa bao gồm cả Hoàng Sa lẫn Trường Sa của dân tộc ta vào lãnh thổ Trung Cộng.

3. Luận điệu mà cộng sản rêu rao đánh lừa quần chúng nhân dân là giải phóng dân tộc, đánh đuổi thực dân Pháp giành lại độc lập dân tộc, giải phóng miền Nam..., nhưng thực chất chỉ là chiêu bài để lợi dụng lòng yêu nước và tinh thần dân tộc của nhân dân Việt Nam để phục vụ cho ý đồ bành trướng của quốc tế cộng sản mà thôi. Lịch sử đã chứng minh hùng hồn rằng Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam là những tội đồ của dân tộc Việt Nam, đã cõng rắn cộng sản về cắn gà nhà dân tộc. Chính vì Hồ Chí Minh là tay sai đắc lực của đệ tam quốc tế cộng sản nên Tổng thống Hoa Kỳ Roosevelt đã không công nhận và không đặt Việt Nam dưới sự ủy trị của Liên Hiệp quốc. Kể từ khi Liên Xô và Trung Cộng công nhận nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tháng 1 năm 1950 là thành trì công nông đầu tiên ở Đông Nam Á thì sang tháng 2 năm 1950, Hoa Kỳ, Anh, Pháp công nhận chính phủ Quốc gia Bảo Đại và cuộc chiến ý thức hệ giữa Tự do và cộng sản bắt đâu. Chính vì Hồ Chí Minh và đảng cộng sản việt Nam du nhập chủ nghĩa cộng sản quái thai vào đất Việt nên đồng minh Hoa Kỳ phải nhập cuộc để ngăn chặn làn sóng đỏ, đưa dân tộc Việt vào thế trên đe dưới búa khiến hàng triệu người Việt Nam yêu nước phải hi sinh trong khi các nước khác trên thế giới cũng giành được độc lập dân tộc mà không tốn hao một giọt máu. Cộng sản Việt Nam đã thi hành chỉ thị của Quốc tế Cộng Sản phát động cuộc đấu tố cải cách ruộng đất nhằm tước đoạt tài sản đất đai riêng tư của các điền chủ đã khai khẩn đất hoang từ bao đời qua, khiến hàng trăm ngàn người Việt Nam vô tội đã bị hành hình một cách quá dã man, tàn bạo và vô cùng oan nghiệt. Hàng chục ngàn thường dân vô tội đã bị cộng sản chôn sống trong dịp tết Mậu Thân tại Huế và sau khi cưỡng chiếm miền Nam vào cuối tháng 4 năm 1975, chính bọn quỷ đỏ cộng sản khát máu cũng đã hành quyết hàng ngàn người Việt Nam yêu nước, trả thù, đày ải các viên chức sĩ quan quân lực VNCH vào các trại cải tạo tập trung buộc phải lao động khổ sai khiến hơn 65 ngàn người đã chết dần chết mòn trong các địa ngục trần gian mà bọn cộng nô đã xây dựng trên khắp mọi miền đất nước. Năm 1979, cộng sản lại xua hàng trăm ngàn thanh niên Việt vào một lò sát sanh mới mà chúng gọi với mỹ từ là nghĩa vụ quốc tế tại Cambodia.

Trong suốt hơn 32 năm thống trị đất nước, cộng sản Việt Nam đã đem lại hậu quả nặng nề cho dân tộc Việt Nam trên nhiều phương diện. Sang thiên niên kỷ thứ ba mà Việt Nam vẫn còn là một đất nước chậm tiến, tụt hậu và nghèo nàn nhất thế giới. Trong suốt dòng lịch sử dân tộc, tên gian hùng Hồ Chí Minh, một Lê Chiêu Thống của thời đại và đảng cộng sản Việt nam quái thai là những kẻ mãi quốc cầu vinh, đang tâm dâng đất bán biển, phản bội công lao của các bậc tiền nhân bao đời dựng nước và giữ nước, cùng với đế quốc Trung cộng xâm lược, Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng và bè lũ chính là tội đồ của dân tộc mà danh nhân văn hóa Nguyễn Trãi đã hài tội trong bài Đại Cáo Bình Ngô: Chặt hết trúc Nam Sơn cũng không ghi đủ tội ác, tát cạn biển Đông Hải cũng không rửa sạch tanh hôi … Thần người đều căm hận, Trời đất chẳng dung tha ..!

Từ những bằng chứng về chủ nghĩa bá quyền, cướp nước của bè lủ cộng sản Trung Quốc khát máu,
Từ những bằng chứng hùng hồn về tội đồ bán nước cầu vinh của bè lủ Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng và tập đoàn bán nước cộng sản Việt nam
Căn cứ vào Hiến chương Liên Hiệp quốc
Căn cứ vào Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền
Căn cứ vào Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và Chính trị

Nhân danh quyền sống của hơn 85 triệu người Việt Nam đang bị tước đoạt quyền sống tối thiểu của một con người dưới chế độ độc tài toàn trị của nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, chúng tôi khẩn thiết kêu gọi:

1. Các quốc gia dân chủ tự do, các hội đoàn thiện nguyện tranh đấu cho nhân quyền, quí vị khôi nguyên giải Nobel Hòa bình hãy thể hiện lương tri của nhân loại, ý chí của cộng đồng thế giới, xin nhất loạt lên tiếng và đưa vấn đề Trung Cộng xâm lược ra Đại hội đồng Liên Hiệp quốc để ra nghị quyết chế tài nhằm ngăn chặn ý đồ của Trung Cộng biến Việt Nam thành Tây Tạng thứ hai, sát nhập Việt Nam vào lãnh thổ của đế quốc Trung Cộng.

2. Đảng Cộng sản Việt Nam phải chịu trách nhiệm trước lịch sử và dân tộc Việt nam về tội bán nước hại dân. Đây là cơ hội cuối cùng để những người cộng sản giác ngộ quyền lợi tối thượng của dân tộc, chuộc lại những lỗi lầm của họ trước toàn dân Việt nam bằng cách trao lại quyền làm chủ đất nước cho nhân dân. Đã đến lúc đảng cộng sản Việt Nam phải hủy bỏ điều 4 Hiến pháp CHXHCNVN, tổ chức trưng cầu dân ý bầu một quốc hội dưới sự giám sát của quốc tế, một quốc hội lập hiến thể hiện ý chí của toàn dân để soạn thảo một Hiến pháp mới đáp ứng yêu câu của lịch sử. Để thực hiện điều này trước hết đảng cộng sản Việt Nam phải thành tâm mời gọi tất cả đại diện của các đảng phái chính trị, các hội đoàn trong lẫn ngoài nước về tham dự một Hội nghị Ziên Hồng thế kỷ thứ XXI để thống nhất ý chí của toàn dân tạo thành sức mạnh tổng lực chiến đấu bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ mà các bậc tiền nhân bao đời đã hi sinh xương máu xuống từng tấc đất bảo vệ sơn hà xã tắc suốt mấy ngàn năm qua. Lịch sử Việt đã chứng minh rằng chỉ có sự đoàn kết thống nhất muôn người Việt Nam như một mới đánh thắng được kẻ thù truyền kiếp Hán tộc xâm lược.

3. Đảng Cộng sản Việt Nam đã tự áp đặt một chế độ độc tài áp bức thống trị nhân dân Việt Nam nên nhân dân Việt Nam không bao giờ chấp nhận cái gọi là nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa hay Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Nhân dân Việt Nam long trọng tuyên bố trước công luận quốc tế: tất cả các hiệp định mà nhà nước VNDCCH và CHXHCNVN ký kết với Trung Cộng đều vô giá trị.

Nhân dân Việt Nam muôn người như một hãy đứng lên tranh đấu giành lại quyền làm chủ đất nước để xây dựng một thể chế dân chủ tự do thực sư hầu mang lại ấm no hạnh phúc cho 85 triệu đồng bào Việt Nam đang rên siết dưới ách thống trị tàn bạo và vô nhân tính của tập đoàn bán nước cộng sản Việt nam

Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam
Chi Hội tại Cambodia
Phnom Penh, ngày 10 tháng 10 năm 2009

Saturday, October 10, 2009

Suy tư: Chữ TÂM


Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người:
    - Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
    - Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
    - Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
    - Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
    - Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá …
Cho nên, ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:
    - Ðặt trên tay để giúp đỡ người khác.
    - Ðặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
    - Ðặt trên trán để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
    - Ðặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
    - Ðặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
    - Ðặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.
Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi người.

(sưu tầm trên net)

Những Con Cá Hồi ... Biến Thái - Đan Tâm


Đan Tâm

Gần 30 năm về trước, khi vừa đặt chân tới Hoa Kỳ, tôi đã được đọc một bài viết rất hay. Bài viết kể chuyện những con cá hồi, những con cá sinh trưởng ở môi trường nước ngọt. Khi lớn lên thì theo dòng nước bơi ra biển mặn để trưởng thành. Cá mới tới thì bơi từng đàn ở gần bờ. Khi đã quen với môi trường nước mặn thì bơi ra tít ngoài khơi. Khi cá đã lớn, miệng và lưng cá cong hơn, và màu vẩy cũng thay đổ: có con đổi từ màu trắng bạc sang màu nâu đỏ, có con từ màu xám bạc sang màu đỏ tươi. Cá trống và cá mái trưởng thành, theo đúng luật tạo hóa, phối hợp với nhau và thụ thai. Khi mang thai, cá hồi không chịu sinh sản ngoài biển tìm về nơi chôn nhau cắt rốn, tức là miền nước ngọt khi xưa để đẻ trứng và sau đó để nhắm mắt từ trần.

Giống cá hồi thực là siêu việt. Không ai có thể cắt nghĩa được là do đông lực nào cá hồi phải trở về vùng quê hương nước ngọt để sinh con đẻ cái và để chết. Người ta cũng không cắt nghĩa được là tại sao cá có thể bơi về đúng đường, không hề bị lạc giữa đại dương mênh mông. Ôi, những con cá hồi nặng tình quê hương và biết bảo tồn nòi giống. đáng khâm phục biết chừng nào !.

Cá hồi có tên Mỹ, là Salmon. Tên này phát xuất từ chữ Latin “Salmo”, có nghĩa là “nhẩy”. Trên đường tìm về cố hương, cá phải bơi ngược dòng, thực là muôn vàn khó khặn. Khi gặp các ghềnh thác, nước chảy cuồn cuộn, sức cá yếu đuối lại thêm bụng mang dạ chửa, cá bị cuốn xuôi dòng. Nhưng cá không chịu bỏ cuộc, mà lấy sức bơi trở lại. Khi gặp các chướng ngại vật như thân cây, tảng đá chặn đường, cá phải nhẩy qua. Nều nhảy hụt, thì rơi lại xuống nước, và bị dòng nước cuốn ngược chiều. Nếu không may, sức nhảy yếu, không qua nổi phía bên kia, mà lại rơi ngay trên mặt tảng đá, hay thân cây, khô cạn, thì cá hồi cam tâm nằm chờ chết. Cuộc chiến đấu để trở về nơi sinh quán của cá hồi cũng gian khổ và hy sinh chẳng kém gì những cuộc đấu tranh cho quê hương tự do của con nguời.

Người Việt Nam đặt tên cho những con cá này là “cá hồi”, nghĩa là hồi hương, tìm về sinh quán trong những giai đoạn quan trong của cuộc đời: sinh sản và lìa đời.

Đoạn kết của bài viết này, người ta đã ví những người Việt tỵ nạn CS giống như những con cá hồi. Bỏ nước ra đi để tìm xứ tự do, nhưng trong tim luôn luôn ấp ủ một hoài bão là sẽ có ngày trở về quê hương, giống như những con cá hồi, sẽ chiến đấu, quyết tâm và bền bỉ bơi ngược dòng, để tìm về vùng nước ngọt nơi đã được sinh ra.

30 năm về trước, những sự so sánh này thực cảm động và nhiều ý nghĩa. Ngày đó, người tỵ nạn mới dời bỏ quê hương còn mang nặng trong tim nỗi nhớ nhà, còn chất ngất trong trí những hình ảnh dã man tàn ác của chế độ CS. Ngày đó, cuộc sống mới hội nhập còn nhiều khó khăn, tài chính eo hẹp, ngôn ngữ bất đồng, công ăn việc làm trắc trở. Ngày đó, trước hiện tại khó khăn, và tương lai bấp bênh, mù mịt, mọi người đều oán hận CS và mong mỏi sớm được trở về quê nhà. Người ta đoàn kết với nhau hơn, người ta chống Cộng quyết liệt hơn, và chịu đựng hy sinh cho chính nghĩa nhiều hơn.

Nhưng 30 năm sau thì lại khác, thời gian đã soi mòn nghĩa khí đấu tranh của nhiều người. Có người viện cớ tuổi tác, thời thế, hoàn cảnh để an tâm buông xuôi theo dòng đời nơi xứ tạm dung. Có nhiều người ăn nên, làm ra, đem tiền bạc về VN phô trương và dấn thân trong các cuộc tình mua bán, thiếu luân lý. Có người ty tiện, ham hố miếng đỉnh chung, cam tâm làm tôi tớ cho kẻ thù, quên hết hai chữ liêm sỉ. Tệ hại nhất là những kẻ mượn danh chống Cộng, quyên góp tiền bạc của đồng bào hải ngoại, nhưng lại đi cửa sau, bắt tay với VC ở Ba Lan, Tiệp Khắc để qua mặt đồng bào. Cũng có những người làm công tác nhân đạo, nhưng lại đem tiền quyên góp của hải ngoại về dâng nộp cho hôi thương binh, liệt sĩ của VC để lãnh bằng khen.

30 năm trời, không phải chỉ có người Việt ở hải ngoại mới biến thái, mà nhà cầm quyền CS cũng biến thái. Các nhân vật dép râu, nón cối, xác xơ ngày nào, nay đã trở thành những đại gia tư bản đỏ, xe ngưạ xênh xang. Các giai cấp bần cố nông và thợ thuyền đã từng hy sinh và chống đỡ cho chế độ trong thời kỳ khó khăn thì nay đã đi vào quên lãng. Đám dân tỵ nạn, vượt biên khi xưa, từng bị chế độ xỉ nhục là “ngụy quân, ngụy quyền”, đã ra lệnh cho đám công an biên phòng xả súng bắn không nương tay, thì nay lại đươc chế độ môi mép nịnh bợ. Các lời nói hoa mỹ “khúc ruột xa ngàn dậm”, những nghị quyết 36, luật cho vào quốc tich, cho mua nhà được đưa ra để làm mồi nhử, mua chuộc. những kẻ ham hố, nhẹ dạ.

30 năm qua, cá hồi không hề thay đổi. Vẫn miệt mài bơi ngược dòng tìm về vùng nước ngọt, nơi chôn nhau cắt rốn, để sanh con đẻ cái, và để chết. Cá hồi chiến đấu bền bỉ và can trường như những dũng sĩ tả xung hữu đột để về nguồn. Tiếc thay, nhiều người tỵ nạn ngày hôm nay không còn xứng đáng được ví với cá hồi nữa. Thời gian làm họ quên đi những ô nhục khi xưa. Bả lợi danh đã làm họ mờ mắt, quên hết liêm sỉ, và miếng đỉnh chung khiến họ cam tâm lường gạt ngay cả đồng bào hải ngoại.

Xin đừng so sánh đám người tỵ nạn biến thái này với cá hồi nữa.! Sự so sánh không cân xứng chỉ làm hạ thể và đem nhục nhã cho cá hồi mà thôi !

Đan Tâm

Từ Du Kích Chiến Đến Vận Động Chiến Trong Mặt Trận Tuyên Vận Của Cộng Sản Việt Nam Tại Hải Ngoại - Nguyễn Thiếu Nhẫn

* CSVN phát pháo lệnh công khai đánh phá người Việt Quốc Gia tỵ nạn CS qua việc Bộ Ngoại Giao VC khai trương "Quỹ hỗ trợ, vận động người Việt Nam ở nước ngoài" và công bố kế hoạch hoạt động của quỹ này.

Nguyễn Thiếu Nhẫn

Không phải tới bây giờ Cộng Sản Việt Nam (CSVN) mới đặt nặng công tác tuyên vận vào cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn Cộng sản. Ngay từ khi quân dân miền Nam hoảng hốt tháo chạy, CSVN đã đặt người vào mai phục trong hàng ngũ những người di tản và số cán bộ Cộng sản sau này còn được gửi theo những chuyến vượt biên do CSVN tổ chức để lấy vàng.

Vào giữa thập niên 80, cộng đồng người Việt ở nước ngoài đã lớn mạnh với những tổ chức cộng đồng, những hội đoàn, liên hội, mặt trận ... ra đời. CSVN bắt đầu đẩy mạnh chính sách du kích văn hóa vào cộng đồng người Việt hải ngoại qua 4 khía cạnh:

Khía cạnh thứ nhất: Mượn việc hoạt động văn hóa làm bình phong che giấu những âm mưu tuyên truyền thâm hiểm cho cộng sản, vận động tranh thủ sự ủng hộ của trí thức phương Tây đối với Hà Nội, len lỏi vào hàng ngũ quốc gia thông qua các tổ chức, các đoàn thể, các sinh hoạt thuần túy văn nghệ để nói hành nói xấu người này người kia, đâm bị thóc chọc bị gạo, gây vô số những ngộ nhận, hiềm khích và chia rẽ giữa những người đáng lẽ phải tuyệt đối đồng tâm và đồng hành trong một trận tuyến chung chống lại bạo quyền;

Khía cạnh thứ hai: Gián điệp văn hóa;

Khía cạnh thứ ba: Chiêu dụ những người có tài, có tầm ảnh hưởng lớn trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại để họ động lòng đừng tiếp tục đấu tranh. Để họ làm ngơ mặc kệ bao nhiêu tội ác đang hoành hành trên quê hương khốn khổ. Để những tù nhân chính trị tại Việt Nam vẫn cứ "bình yên" trong các trại tù. Để hàng triệu người dân vô tội tiếp tục bị xua đi kinh tế mới như những bầy súc vật. Để họ cứ tiếp tục hát tình ca, làm văn chương thuần túy, văn chương dỗ dành nhau thiếp dần trong giấc ngủ lưu đày.

Các tạp chí của Việt Cộng ở nước ngoài viết vung tay rất cao và rất thoáng đối với các tác giả tỵ nạn. Để chứng tỏ Cộng Sản thực tâm "đoàn kết" với mọi người. Để khêu thêm nỗi niềm nhớ nhung quê hương vốn đã dày vò tâm sự đồng bào tỵ nạn hầu mọi người dễ dàng chấp nhận con đường "du lịch về thăm nước". Để cổ vũ cho lối văn chương thoát ly, mơ mộng, ru ngủ, đừng tố cáo những tội ác tày trời của cộng sản và cũng đừng ai kêu gọi đồng bào đứng lên tranh đấu cho tự do và nhân quyền của mình. Để xúi giục đồng bào tỵ nạn "phá giải ... những phức tâm ... phá vỡ ... thân phận lưu lạc của mình bằng tiếng nói thi ca. Với tâm trạng "an lành", không còn băn khoăn "ai thắng, ai thua".

Vào những năm cuối thập niên 80, CSVN đã chuyển thế du kích chiến văn hóa sang vận động chiến phối hợp với ngoại vận.

Ngày 24-8-1989, báo The Christian Science Monitor đăng một bản tin khá dài về cuộc gặp gỡ giữa những tác giả Việt Cộng và 4 tác giả Mỹ, tất cả đã viết sách về đề tài Việt Nam. Họ đã g?ïp nhau tại Boston tiểu bang Massachusetts trong một cuộc thảo luận công khai. Sau đó, họ gặp nhau tại một tư gia, sau khi 4 tên VC bị người tỵ nạn VN tại tiểu bang này chất vấn và đả kích dữ dội. Đây là một đòn ngoại vận mới của Hà Nội. Trước nữa là trò bịp dụ dỗ một số cựu chiến binh Mỹ đến thăm Việt Nam.

Đây là một chiến dịch lâu dài của Hà Nội được khai thác qua 4 phương tiện: các hội thân Cộng và phản chiến của nước Mỹ; cựu chiến binh Mỹ từng chiến đấu tại Việt Nam; truyền thông Mỹ và bọn Việt gian mới nằm trong khối tỵ nạn người Việt ở nước ngoài.

Thủ đoạn này với sự tiếp tay của bọn Việt gian mới đa,õ đang và sẽ còn gây nhiều khó khăn cho người Việt Quốc Gia tỵ nạn Cộng sản.

Năm 1992, mạng lưới trí vận của CSVN tại hải ngoại đã đẩy mạnh chiến dịch "Hoa hồng xám" nhằm "xóa bỏ tàn tích Việt Nam Cộng Hòa" và "nâng cấp trí tuệ quần chúng về cuộc cách mạng dân tộc".

Các chặng xóa bỏ và nâng cấp gồm 3 bước.

Bước một, VC sẽ tạo dư luận quần chúng đồng hóa chính nghĩa tự do với chính phủ miền Nam; đồng hóa chính phủ miền Nam với tham nhũng thối nát; chuyển ý thức chán ghét tham nhũng, thối nát sang chán ghét chế độ miền Nam. Từ chán ghét chế độ chuyển sang chán ghét toàn bộ những gì dính dáng đến chế độ như quốc kỳ, quốc ca, các ngày lễ quốc khánh 1 tháng 11, ngày quân lực 19 tháng 6. Gây tư tưởng bội bạc, vô ơn trong giới trẻ ở hải ngoại đối với xương máu của các thế hệ cha anh. Dè bĩu nỗ lực giữ nước của các thế hệ trước là "mặc cảm quá khứ". Để thực hiện bước này, CSVN đã giả vờ tẩy chay cả dấu tích của cả hai chế độ Nam, Bắc. Thí dụ như hô hào tẩy chay cờ đỏ, không treo cờ vàng. Kỳ thực ở hải ngoại không ai treo cờ đỏ bao giờ, cho nên sự hô hào này có người nghe theo, CSVN sẽ triệt được lá cờ vàng, và vì cờ đỏ xưa nay không ai treo nên có mất cũng không sao.

Bước hai, CSVN bung rộng báo giao lưu văn hóa một chiều đến các địa phương, nếu bán không được thì phát không, báo nào "cháy" hay bị lộ diện thì đóng cửa ra tờ khác, tiến tới hệ thống chân rết.

Bước ba, CSVN sẽ sử dụng toàn lực các tờ báo trong mạng lưới tập trung vào các mục tiêu chính trị, dân vận và ngoại vận, khuyến khích du lịch, liên hiệp hợp tác.

Về mặt nâng cấp trí tuệ quần chúng về cuộc "cách mạng dân tộc", chiến dịch trí vận do CSVN phát động năm 1992 tìm cách "cấy" vào quần chúng các tư duy theo trình tự sau đây:

- Cuộc chiến Việt Nam đã đi vào lịch sử hết mong sửa đổi.

- Gây tự hào dân tộc: dân tộc Việt Nam nhỏ bé đã đánh thắng được cả một lực lượng Đồng minh khổng l? gồm cả Mỹ, Đại Hàn, Úc, Tân Tây Lan, Thái Lan, Phi Luật Tân (kỳ thực không phải chỉ chế độ miền Bắc mà cả khối Cộng sản gồm Nga, Tàu, Đông Âu, Đông Đức, Bắc Hàn, Cuba).

- Xác nhận miền Bắc là "thực thể chính trị Việt Nam" trên trường quốc tế, còn miền Nam "sinh sau đẻ muộn không đáng kể.

- Khối Cộng sản là "anh em" của miền Bắc, Đông minh Hoa Kỳ là "chủ" của miền Nam.

- Gán ghép chiến công của miền Bắc vào các chiến công lịch sử của dân tộc: đưa chiến thắng Điện Biên Phủ lên ngang tầm chiến thắng Bạch Đằng, chiến thắng Đống ?a, và gọi chung đó là "chiến thắng của dân tộc Việt".

- Tự hào quá khứ chuyển hóa sang tự hào chấp nhận và tin tưởng tương lai.

Mặt trận tuyên vận kết hợp với ngoại vận của CSVN ngày càng tấn công ồ ạt vào cộng đồng người Việt tỵ nạn khi Hoa Kỳ và Việt Nam bắt tay bang giao.

- Con bài tuyên vận được thực hiện qua một nữ ca sĩ miền Nam được đưa ra trình diễn tại Bắc Cali đã bị cháy khi hàng ngàn đồng bào chống Cộng biểu tình phản đối.

- Cuộc hội thảo với chủ đề "Việt Nam: Nối Nhịp Cầu Cũ Mới" tại San Diego có sự hiện diện của đại diện VC là Hà Huy Thông, phó Đại sứ VC tại Hoa Kỳ bị hàng trăm đồng bào biểu tình phản đối.

- Phạm Chính Trực và phái đoàn đến Bắc Cali vận động thương mại.

- Trần Đức Lương (lúc đó là Phó Thủ Tướng) và phái đoàn đến San Francisco kêu gọi ngoại quốc đầu tư bị hàng ngàn đồng bào biểu tình phản đối. (Trong khi đó, theo Việt Nam nhật báo thì, vài ba ông "tai to, mặt lớn" của một tổ chức "xây dựng cộng đồng, giải phóng quê hương" ở Bắc Cali đã vào khách sạn để dâng "thỉnh nguyện thư" về kinh tế (sic!) cho Phó Thủ tướng Trần Đức Lương (sic!)

- Triển lãm VietExpo.

- Hội thảo "Bể Dâu" và trình bày tuyển tập "Phiá Bên Kia Thiên Đường" gồm 18 truyện ngắn nguyên bản Anh ngữ và có một số dịch ra từ Việt ngữ. 4 truyện ở trong nước là của các nhà văn Nguyễn Huy Thiệp, Bảo Ninh, Lê Minh Khuê, Hồ Anh Thái và 8 truyện của các nhà văn hải ngoại của các nhà văn, nhà báo Võ Phiến, Hoàng Khởi Phong, Nguyễn Mộng Giác, Trần Vũ, Nguyễn Xuân Hoàng, Andrew Lâm, Phan Huy Đường và Lai Thanh Hà. (Nguyễn Mộng Giác, theo tin báo chí đã về nước xin phép và được Nhà Nước CSVN cho phép in và phát hành quyển trường thiên Sông Côn Mùa Lũ ở trong nước, cũng như Nhật Tiến được in chung với người em là là văn Nhật Tuấn in và phát hành tập truyện "Quê Nhà, Quê Người.

- Trình diễn Múa Rối Nước.

- Triễn lãm tranh "Nghìn Trùng Xa Cách" tại San Jose.

- Với sự tiếp tay của Vũ Đức Vượng, một người được đi du học trong khi bao nhiêu người cùng lứa tuổi ông ta phải gia nhập quân ngũ chiến đấu để bảo vệ miền Nam, CSVN đưa 6 tờ báo trong nuớc ra bán ở Hoa Kỳ nhưng đã hoàn toàn thất bại.

- Tháng 8 năm 1997, Trung tâm băng nhạc Paris By Night tại Pháp có chi nhánh ở Nam California đã tung ra băng video số 40 với chủ đề Mẹ Việt Nam. Nội dung cuốn video nhằm bội nhọ Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, tuyên truyền cho chủ nghĩa cộng sản, kêu gọi người Việt hải ngoại hãy coi "cuộc chiến cũ là tiền kiếp" hãy đem sức người sức của về xây dựng đất nước. Cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn khắp nới đã phản ứng quyết liệt.

- Cuộc biểu tình dai dẳng là những cuộc biểu tình chống tòa Tổng lãnh sự CSVN tại San Francisco khiến Tổng lãnh sự là Nguyễn Xuân Phong, một trong những người có dính líu vào biến số chôn sống hàng ngàn đồng bào Huế trong Tết Mậu Thân 1968, và các nhân viên không dám mở cửa để tiếp xúc với đồng bào.

- Cũng trong khoảng thời gian này, tờ Thời Báo ở San Jose đã phỏng vấn Tổng lãnh sự Nguyễn Xuân Phong để tên này mạt sát người Việt Quốc Gia tỵ nạn, hạ nhục các người ra đi theo diện H.O. Tờ báo này đã bị đồng bào biểu tình 86 lần trước tòa soạn.

- Tháng 1 năm 1999, Trần Trường treo cờ đỏ, sao vàng và ảnh Hồ Chí Minh trong cửa tiệm cho mướn video của tên này bị hàng chục ngàn đồng bào tỵ nạn biểu tình phản đối trong 53 ngày đêm.

- Năm 2001 triễn lãm 35 bức dị ảnh của Hồ Chí Minh bị hàng ngàn đồng bào biểu tình phản đối hàng tháng trời.

- Bắt đầu năm 2001, CSVN, qua các tay sai hoặc con buôn văn nghệ tại hải ngoại đã đưa các ca sĩ tân nhạc và các ca sĩ cải lương từ trong nước ra hải ngoại trình diễn trình diễn tại nhiều nơi với sự yểm trợ tích cực của các tờ báo thiên Cộng ra mặt đăng quảng cáo, viết bài ca tụng các ca sĩ ... nhưng tất cả đều bị thất bại ê chề vì gặp phải sự chống đối quyết liệt của cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản.

"Tăng cường thông tin giữa trong và ngoài nước, mở rộng giao lưu trao đổi văn hóa phẩm, xuất bản phẩm, nâng cao công suất các phương tiện thông tin đại chúng đến tận từng vùng xa trên thế giới. Tạo điều kiện cho nhiều đoàn nghệ thuật, các tổ chức triễn lãm văn hóa Việt Nam, các nhà khoa học trong và ngoài nước gặp gỡ, đối thoại để góp phần bảo tồn văn hóa dân tộc, góp phần xây dựng một nước Việt Nam giàu mạnh".

Không phải tới bây giờ CSVN mới mở trận Tổng Tấn Công với "khí thế Mậu Thân, ra quân như Nguyễn Huệ"- như m?t tờ nh?t bao ? B?c Cali đã phản ứng điên cuồng khi bị đồng bào biểu tình phản đối trước tòa soạn của tờ báo này 86 lần, ngay từ tháng 3 năm 1992, tạp chí Cộng sản đã chỉ đạo "làm tốt công tác vận động cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài" - như đoạn tài liệu đã trích dẫn trên.

"Trong tương lai rồi sẽ có những cán bộ cao cấp của Hà Nội ra nước ngoài tiếp tục kêu gọi ngoại quốc đầu tư; rồi sẽ có những đoàn văn công được gửi ra nước ngoài trình diễn; rồi sẽ có những phim ảnh từ trong nước đem ra nước ngoài chiếu để... giao lưu văn hóa; rồi sẽ có những cuộc triễn lãm tranh ảnh; sẽ có những buổi hội thảo về khoa học kỹ thuật.

Và rồi sẽ có;

Một hệ thống truyền thông của CSVN với một nhà in, một nhật báo, một tuần báo, một bán nguyệt san, một tạp chí, một nhà sách với hệ thống phát hành, một đài phát thanh, một đài truyền hình ... xuất hiện tại Hoa Kỳ (biết đâu chẳng là ngay tại San Jose) trong tương lai nếu chúng ta không đoàn kết và tranh đấu quyết liệt với những kẻ xóa bỏ căn cước, vỗ ngực xưng danh người Quốc Gia chân chính nhưng lại lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tiếp tay CSVN chống người chống Cộng, đánh phá cộng đồng."

Lời tiên đoán của chúng tôi cách đây 6 năm hiện nay đã trở thành sự thật: CSVN, bằng một cách nào đó, đã dùng một số cơ quan truyền thông thiên Cộng đánh phá cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại một cách tinh vi. CSVN, bằng tiền bạc đã thủ đắc được qua tham nhũng, buôn lậu, buôn người ... đã dùng tiền bạc mua chuộc những cây bút đã từng là những cựu tù nhân chính trị, đã từng được đến định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. viết bài đánh phá người Việt Quốc Gia hải ngoại một cách tinh vi bằng cách ca tụng các văn công Việt Cộng, mỉa mai các anh em HO là "những ổ chứa vi trùng bệnh lao", mạt sát các cựu tù nhân chính trị là "đạo quân tấn công restroom", chê bai các Ban Đại diện cộng đồng, tìm cách đánh phá những biểu tượng chống Cộng, những cơ quan truyền thông chống Cộng ... (Ngoài ra, một điều cũng cần lưu ý là CSVN sẽ dùng tiền mua chuộc "một thiểu số đã từng đứng trong hàng ngũ chống Cộng" tách ra dùng internet bịa điều, đặt chuyện để tố cáo những tổ chức chống Cộng mà họ đã từng đứng trong hàng ngũ với mục đích phá hoại niềm tin của đồng bào chống Cộng).

Bản tin ngắn của hãng tin VietNamNet và tờ Nhân Dân hôm thứ Bảy ngày 26-4-2003 nói rằng "Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài" do Bộ Ngoại Giao CSVN thành lập cách đây ba, bốn năm "chính thức khai trương Quỹ hỗ trợ cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài". Quỹ này, theo tờ Nhân dân "có mục tiêu tài trợ cho các hoạt động bảo tồn và phát triễn bản sắc văn hóa truyền thống dân tộc, duy trì và phát triển bản sắc văn hóa truyền thống dân tộc, duy trì và phát triển tiếng Việt trong cộng đồng, tổ chức giao lưu về nguồn ..."

Nguyễn Đình Bin, Thứ trưởng Thường Trực Bộ Ngoại Giao, Chủ nhiệm ủy ban về người Việt ở nước ngoài vừa "khai trương" cái gọi là "Quỹ hỗ trợ cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài" với ngân khoản 7 tỉ đồng (khoảng 455.000 đô la) chắc chắn Đảng và Nhà nước CSVN đã có danh sách các tờ báo, đài phát thanh, đài truyền hình ... và một số nhà văn, nhà báo làm "truyền thông trung thực, hai chiều" ở nước ngoài cũng như một số chuyên viên quậy phá, được thụ hưởng số tiền máu này. Trong tương lai, cộng đồng người Việt Quốc Gia chống Cộng sẽ nhìn thấy những cơ quan truyền thông tay sai và các chuyên viên quậy phá sẽ hiện nguyên hình.

"Ý đồ chính trị" và cả "mục tiêu tình báo, gián điệp" của CSVN khi loan báo chính thức khai trương cái gọi là "Quỹ hỗ trợ cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài" chắc chắn là phải có.

Ngày khai trương cái gọi là "Quỹ hỗ trợ cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài" chính là ngày CSVN phát pháo lệnh công khai mở trận vận động chiến tấn công vào cộng động người Việt Quốc Gia chống Cộng tại hải ngoại.

Hơn lúc nào hết cộng đồng người Việt Quốc Gia cần đề cao cảnh giác nhằm ngăn chận sự xâm nhập của CSVN và bọn tay sai nằm vùng tại hải ngoại.

Nguyễn Thiếu Nhẫn