Saturday, July 25, 2009

Sự vô nhân tính, dã dan tàn ác của Trung Cộng, Ăn Thịt Người Tây Tạng Sống !

WARNING!!: GRAPHIC PICTURES MAY NOT BE SUITABLE FOR SOME VIEWERS!
    Cảnh cáo: Dưới 18 tuổi, người yếu tim không nên bấm link vào xem. Dưới đây là những hình ảnh được lọt ra ngoài bằng một email từ Trung Quốc với ước mong phổ biến cho mọi người trên thế giới biết sự man rợ của chính quyền Trung Quốc đối với người dân Tây Tạng.
Cô gái trong hình bị "làm thịt" là một trong những người thuộc giáo phái Pháp Luân Công như trong email bằng tiếng Hoa cho biết là lò sát sinh nầy làm thịt luôn cả những người biểu tình Tây Tạng. Cô gái trong hình là một người biểu tình Tây Tạng Bị Bắt và bị chính quyền Trung Quốc "Làm Thịt" Cô ta tên là Trương Lợi Quyên.
    Xin quý vị tiếp tay phổ biến
Theo nội dung email cho biết khi chính quyền Trung Cộng gửi những người Tây Tạng hay Pháp Luân Công cho nhóm người chuyên làm thịt nầy để làm chà bông trộng chung với thịt heo để bán ra thị trường trên thế giới tạo thêm lợi nhuận cho cơ sở làm thịt chà bông Quốc Doanh Trung Quốc. Ngoài phần thịt người làm chà bông, những phần đồ lòng, chính quyền TQ cho những người làm thịt tự do lấy dùng ngâm rượu hoặc đem nướng nhậu.

Phần hình chụp, được chụp mỗi người bị làm thịt ghi vào con số HỒ SƠ là số mấy, sau đó những hình nầy gửi cho công an Trung Cộng cáo đã làm thịt bao nhiêu người để lãnh công. Những tấm hình nầy được một người bạn quen biết "nhóm người làm thịt" đánh cắp gửi ra ngoài. Nếu quý bạn đọc có phương tiện Internet, Blogs, xin phổ biến rộng rãi để giúp những nạn nhân Tây Tạng cũng như báo cho thế giới biết sự man rợ của chính quyền Trung Cộng.

Một phần tin về chuyện nầy được bắt đầu phổ biến trên các Blog tiếng Hoa, cũng đăng những tấm hình nầy. Ghi Chú phần tiếng Hoa được phổ biến qua một câu chuyện khác hoàn toàn với nội dung email cấp cứu. Có thể theo chúng tôi sau khi những tấm hình nầy được phổ biến về tội ác của tập đoàn Trung Cộng thì Chính Phủ Trung Cộng cho phổ biến với nội dung khác đi, cho rằng đây chỉ là dân đói nên tự ăn thịt người sống không liên quan gì tới chính quyền Trung Quốc. Bài viết nầy bằng tiếng TQ, được dịch giả Việt Hải Trần Dịch từ tiếng Hoa qua tiếng Việt để bạn đọc tham khảo. Chúng tôi nhắc lại bài nầy được viết sau lá email phổ biến. Bài viết dưới đây có thể nhằm đánh lạc hướng tội ác của tập đoàn CSTQ:
    CHUYỆN KINH TỞM RỢN NGƯỜI - XẺ THỊT GÁI TRINH ĐỂ ĂN TẾT
Nghèo, một số người không tiền mua thịt ăn. Họ chỉ có thể nuôi một con heo và đợi đến tết để làm thịt ăn, cũng qua được một cái tết nghèo. Bây giờ mức sinh hoạt của người dân đã được nâng cao và tốt hơn xưa rất nhiều, ngày ngày đều có thịt ăn.

Vậy bây giờ muốn ăn tết người ta sẽ chọn thịt gì đây?.

Một bút giả, trong tiết xuân đi thăm người bạn học đã tìm ra được một giải đáp: ĂN THỊT NGƯỜI. Mà còn là ăn thịt gái trinh nữa cơ! Ở cái thôn trang nhỏ bé này tuy là vắng vẻ và hẻo lánh, nhưng vẫn là một địa điểm các trục lộ của khách lữ du. Một số du khách độc hành thường phải đi ngang qua đây, hơn nữa, họ lại còn xin được ở trọ trong những gia đình dân chúng trong thôn làng này. Thế nhưng trong số họ, nếu những cô gái nào mà được các gia chủ coi là "con mồi" thì chắc chắn cô gái đó sẽ được bọ bắt giam lỏng để "nuôi thịt", trong thời gian nuôi ăn, nuôi ở, cô gái không được ra khỏi nhà, "con thịt gái trinh" không được quan hệ TÍNH DỤC với đàn ông, vì rằng thịt gái trinh, phần hạ bộ rất thơm ngon hơn những cô đã có trải qua chuyện giao hợp. Nuôi đến tết rồi, thì trói lại khiêng ra sau nhà để "thọc huyết", sau đó thì cả nhà này sẽ tận tình thưởng thức cái món thịt người trong suốt cả mùa xuân, lại còn có thể đem thịt bán cho những gia đình không có "thu hoạch", tỷ như trai lỡ thời, ế vợ hoặc những gia đình không có phụ nữ đến xin ở trọ, khách lữ du phụ nữ đa số họ chọn những gia đình mà hai vợ chồng có gương mặt nhìn đôn hậu.

Cũng vì, thường khi cận tết hầu như không có khách lữ du đến đây, do vậy nơi đây chuyện mổ người ăn thịt đã không bị người ta phát hiện, bút giả vì sang xe lộn, ngẫm nghĩ gần đây có nhà người bạn học, thôi thì sẵn đây mình đi thăm anh ta chơi, nhân đó mới tận mắt mục kích tiến trình làm thịt người - - Cô gái này khoảng trên hai mươi tuổi, công nhân, trước đây nửa năm cô ấy xin nghỉ việc, và cũng vì chưa tìm được công việc nào thích hợp, nên mới đi du sơn ngoạn thủy, xin ở trọ nhà bạn học tôi liền bị bắt "nuôi thịt". Bây giờ mới vừa được tắm rửa sạch sẽ khiêng ra, mình cô lõa lồ, vì lạnh nên da cô bị ửng đỏ lên. Chú của bạn tôi là một nhân viên bảo an trong làng nên trong lúc rửa ráy sạch sẽ cho cô gái, ông ta đã dùng còng, còng tay cô gái lại để việc rửa ráy được dễ dàng.

Dân trong làng đối với những vụ làm "thịt người" này, họ luôn xem như là mổ dê, mổ lợn, là chuyện thường tình hiển nhiên. Bạn tôi chưa có bạn gái, tôi nói: "cô gái đẹp như vậy mà đem làm thịt ăn thì uổng quá đi, hay là anh lấy cô ta làm vợ có phải là hay hơn không" ?. Bạn tôi nói, làng anh ta có cái lệ là không được lấy gái của làng khác, vì đối với họ, những cô gái ở làng khác đều chỉ được dùng để mổ thịt ăn mà thôi. Ngày thường chuyện vãn với nhau, họ thường bảo nhau các cô gái bị bắt để xẻ thịt là NIÊN TRƯ (heo thịt để ăn tết), tỷ dụ như bà Lưu đại thẩm, nghe nói nhà cháu bắt được một "ĐẠI NIÊN TRƯ" mập ốm thế nào? "còn đang nuôi, nên cho ăn ...", trong khi đang nói, NIÊN TRƯ đã được tháo còng, và trói lại đàng hoàng, cô gái rất đẹp,t hân hình rất là hấp dẫn, cô đã được cạo lông sạch sẽ. Má bạn tôi cho biết, khi mới bắt được cô ta nửa năm trước đây, cô còn ốm lắm, nhưng bây giờ đã mập mạp thêm nhiều rồi. Họ còn cho biết trói con gái thì trói hai tay hai chân ở phía sau lưng là được rồi, mặc cho cô ta cựa quậy vùng vẫy thế nào cũng không sao.

Cô gái được đặt trên cái bàn dài, rồi hai người chú của bạn tôi đã giữ chặt cô gái, cha bạn tôi kéo tóc cô gái về phía sau và để sẵn cái thau hứng máu ngay phía dưới cổ của cô. Cô gái sẽ bị cắt cổ trong chốc lát, tôi cảm thấy rất hồi hộp, nín thở, lấy máy ảnh ra chụp liền tấm ảnh thứ hai.


Cô Gái Bị Trói Tay Chân Chuẩn Bị Cắt Cổ

Cắt Cổ Lấy Huyết !

Quăng xuống đất cho chó liếm

Đổ nước rửa xác !

Treo lên cắt nhỏ ra !

Tìm đồ lòng !

Chặt Nhỏ Ra Từng Khúc !

Có tiếng kêu kóc "giống như là mổ lợn vậy", nhưng mà trên thực tế, người đang đối diện với đồ đao cũng còn rất bình tĩnh, dù là khóc, cô vẫn biết chẳng có ai đến cứu cô. Riêng tôi, tôi cũng đã từng động lòng trắc ẩn, nhưng nghĩ lại mình chỉ là người khách, mình cũng chẳng nói được gì hơn, cũng đành chịu thôi. Trước tiên, đường dao cứa ngay cổ cô gái, máu lập tức phun ra tung toé, phun cả lên tay tên đồ tể, dao lại được đâm sâu vào cổ và cứa qua, cứa lại để máu chảy ra nhanh thêm. Cô gái vì bị cắt cổ họng nên không thể kêu khóc, mà chỉ vùng vẫy cựa quậy rất mạnh, nhưng vì bị trói hết tay chân. Vai, háng, chân đều bị kềm chế, nên sự vùng vẫy hoàn toàn vô hiệu.

Máu phun ra càng nhiều, thì cái lực cựa quậy của cô gái cũng từ từ yếu đi, mọi người giờ đã khỏe rồi, họ chỉ cần đem đặt cô lên cái bàn dài. Cha của bạn tôi cũng vứt cây dao đi, ông nắm đầu cô ta giật ngược lại để cho máu chảy vào thau. Ông ta nói, máu của cô gái được nêm thêm gia vị, rồi cho vào ruột đã làm sạch sẽ, xong đem đi chưng thì ăn ngon lắm.

Máu ra cũng tạm vừa đủ rồi, cô được đặt trên mặt đất, một là để thay đổi cái tư thế để ngăn máu chảy ra, hai là để tháo dây trói ra. Con chó vàng bây giờ nó cũng chạy đến để xí phần, trước nhất nó xí được chút máu để "giải lao", và tối đến thì nó sẽ có được ít cục xương của cô gái để cạp chơi.

Dây đã tháo rồi, cô gái được khiêng tới chỗ sạch sẽ, những tên đồ tể bắt đầu rửa sạch máu trên mình cô. Sau cùng chúng xem xét lại thân thể của cô sau khi đã cạo rửa sạch sẽ lại, cô sẽ được xẻ thịt và cắt chân tay,

Ở cái màn nầy, tôi chụp ảnh không có gì là khó khăn, nhưng khi xuống đến phần dưới, chụp ảnh thì tay tôi bắt đầu run run. Vì không thể ngăn được tay run, nên những tấm ảnh kế tiếp tôi chụp không được rõ ràng cho lắm, tôi không thể tiếp tục chụp ảnh cho bà con rồi. Giai đoạn kế tiếp là chặt chân tay và móc nội tạng.

Thân thể cô gái đã được hoàn toàn xẻ thịt và cắt loại bỏ đi những phần xương vô dụng, nguyên đống thịt mềm mại đã được bày trên cái bàn để mổ xẻ.

Mấy ngày nay, cái thôn nhỏ này thường nghe có tiếng kêu khóc của cô gái sắp bị đưa đi mổ thịt, tiếng mài dao, tiếng đĩa chén, tiếng của cái thau đụng vào nhau. Trong thôn này có cái luật bất thành văn, là chỉ được ăn thịt người mỗi khi xuân về tết đến mà thôi; và mỗi một hộ gia đình thì chỉ được quyền mổ thịt một người thôi. Cái nhà này vì có hai gia đình anh em ở chung, nên được mần thịt một lượt hai cô gái.

Tay đồ tể dùng cây dao lớn hướng từ phía trên phần xương (xin xem hình) chỗ kín của cô gái mà rọc mạnh xuống dưới.



Source: VL


Ô NHỤC ! Hãy ghi nhớ những Bộ Mặt việt gian bán nước của cộng sản Việt Nam dâng Ải Nam Quan cho Trung Cộng ngày 23.02.2009

Tuổi Trẻ Việt Nam trong nước
có hay biết gì không ???

Buổi lễ Ô NHỤC dâng Ải Nam Quan cho Tàu Cộng ngày 23-02-2009

Đại lễ dâng đất tổ tiên của người Việt-Nam cho Trung-cộng đã được Việtcộng thực hiện trong niềm hân hoan vào ngày 23 tháng 02 năm 2009 vừa qua.

Đại lễ Ô NHỤC này do bọn việt gian cộng sản - và bọn Tàu cộng xâm lược thực hiện ngay tại Ải Nam Quan Ải Nam Quan, tại cột mốc ô nhục Km0!

Hồn Phi-Khanh dìu theo Nguyễn-Trãi đi ngược hàng trăm thước để đến xem bọn cộng sản buôn dân bán đất bỉ ổi đến mức độ nào.

Ôi bi thương! Tội này đáng cho tru di tam tộc! Đời đời nguyền rủa! Dân ViệtNam hèn hạ khiếp nhược ngoại bang như thế sao! Đất tổ tiên đã thấm máu hồng mà nay lại tươi cười dâng cho Tàu cộng ...
Hãy xem và đừng quên những khuôn mặt bán nước cầu vinh hèn hạ!

Toàn cảnh Đại lễ tại Ải Nam Quan
do Trung-Cộng thiết kế từ nhiều tháng trước
Hai bên chính phủ cộng sản-cộng nô đi qua dàn chào
Ngay tại Km0 địa hình lại thêm một lần biến đổi

Có thanh la, phèn trống cho đại lễ thêm phần long trọng. Từ thưở Hùng Vương, Lê Lai-Nguyễn Trãi, Nguyễn Huệ, Gia Long ... Bảo Đại đến thằng cu tí ra đời vào ngày 30-04-1975 có mơ cũng chưa bao giờ thấy những cảnh hãi hùng này!

Km0 ô nhục mang tiếng quá nhiều rồi.
Nay đàn anh Trung-Cộng tặng cho cộng nô Việt-Nam cái cột mốc đánh số 1116.
Xóa hết dấu tích!


Chụp hình lưu niệm dành cho lịch sử.
Con dân nước Việt đừng hòng bén mảng đến chân cửa Ải Nam Quan nữa nhé!
Chụp gần hơn. Một trong những tên bán nước nổi tiếng trong lịch sử nhân loại!
(Ung Gia Khiêm và Chủ tịch Tỉnh Quảng Tây)

Hoành tráng! Hãnh diện ! Dâng nạp.

Đồng thời trong ngày này, những vùng đất biên giới tranh chấp
giữa Trung-Việt đã thuộc về Trung-Cộng vĩnh viễn

Lực lượng Phân Giới Cột Mốc Trung-Việt đã tích cực hoạt động
"thầm lặng" hơn chục năm qua.
Hoạt động kỷ niệm 30 năm Chiến tranh biên giới Trung-Việt
ngay tại các cửa khẩu. (Ảnh chụp tại Thác Bản Giốc-Đức Thiên)

Nước mất chẳng khóc, khóc người phương xa!!

Thật bỉ ổi, Ô NHỤC !!


Friday, July 24, 2009

30 bông hồng vàng mừng sinh nhật LS. Lê Thị Công Nhân trong tù

HÀ NỘI (NV)- Ðúng ngày sinh nhật của con gái, bà Trần Thị Lệ đã mang một bó 30 bông hồng vàng từ Hà Nội vào nhà tù Thanh Hóa để thăm con.

“Con bé rất vui vào ngày sinh nhật khi có mẹ và hai chị em vào thăm.”

Bà Lệ kể cho báo Người Việt về chuyến thăm con gái hôm Thứ Hai, 20 Tháng Bảy 2009 vào ngày nữ Luật Sư Lê Thị Công Nhân tròn 30 tuổi. Tuy con gái bà đã trưởng thành, hành nghề luật sư, đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền và bị án tù, bà yêu con, quý con gái vẫn cứ gọi con là “con bé.”

Bà cho hay sức khỏe và bệnh trạng của Luật Sư Nhân vẫn không thay đổi gì so với lần thăm trước đây. Viêm mũi là bệnh kinh niên, vẫn có đốm ở tròng trắng mắt trái, và đầu gối vẫn rất đau nhức.

“Ðứng lên ngồi xuống, Nhân vẫn phải vịn.” Bà nói.

Sau lần thăm con lần trước, bà đã gửi đơn yêu cầu cho Lê Thị Công Nhân đi khám bệnh ở bên ngoài, nếu cần, bà sẵn sàng trả tiền y phí. Nhà tù chỉ cho ra ngoài thành phố khám mắt sơ sài còn chứng đau nhức ở đầu gối thì phòng y tế nhà tù cũng khám sơ rồi nói là viêm khớp, tức là không được khám và điều trị chuyên khoa.

“Ðốm ở tròng trắng vẫn còn tuy không đau, không biết có di chứng gì không?”. Bà Lệ nói, “Tôi mang một cái bánh ga tô chocolate và một bó 30 bông hồng vàng mà Nhân rất thích.”

Theo bà cho hay, LS Nhân vẫn không chú trọng nhiều đến sức khỏe của mình, đến thân phận tù tội của mình mà mà chỉ luôn hỏi thăm về tình trạng của những người khác.

“Công Nhân rất quan tâm đến anh em dân chủ bị bắt như Lê Công Ðịnh, Nguyễn Tiến Trung, luôn hỏi Nghiên, Nghĩa bao giờ xử, sức khỏe cha Lý v.v...” Bà kể.

Như những lần trước, lần này LS Nhân cũng dặn mẹ là đừng sốt ruột và mong mình về trước hạn tù. Cô cũng không chuẩn bị tinh thần hay chờ đợi như vậy.

“Con bé nói là có lẽ sẽ phải ở tù đủ 3 năm nên khuyên gia đình đừng mong gì được về sớm. Nghe thật xót xa.”

Theo lời bà “Nếu muốn được ân xá” thì phải “hối lỗi ăn năn, nhận tội và điểm thi đua phải từ khá trở lên. Mà Công Nhân thì không nhận tội dù nội qui nhà tù luôn luôn tuân thủ nên xếp hạng thi đua lúc nào cũng kém.”

Theo bà “nhận tội là điều cơ bản để xếp hạng nếu không thì đương nhiên bị cho hạng kém ngay.”

LS Nhân từng tuyên bố trước khi bị bắt là “sẽ không đầu hàng” nếu bị bắt và bỏ tù.

Nữ Luật Sư Lê Thị Công Nhân bị giam chung một phòng với khoảng 60 nữ tù khác trong một phòng nhỏ nên mỗi người chỉ được chia cho diện tích 2m X 0.8m.

Mùa Hè cũng như mùa Ðông, bằng ấy con người cùng phải chịu đựng từ cái nóng kinh người đến giá lạnh. Và muốn sống, gia đình họ phải thăm nuôi, gửi tiền để mua đồ ăn. Nhà tù cho ngày 2 bữa hai bát cơm sạn với tí rau già. Tất cả đều phải múc nước giếng tắm truồng giữa trời. Cả phòng có một cái máy truyền hình cũ để mọi người phải nghe, phải thấy nhà nước tuyên truyền nhưng cũng nhờ đó mà LS Nhân biết được thời sự bên ngoài.

Ðã có một số lần cán bộ Bộ Công An tới nhà tù đề nghị nữ Luật Sư Nhân “nhận tội và xin khoan hồng” để được thả sớm, cô đã từ chối. Cán bộ nhà nước đến yêu cầu bà Lệ làm đơn xin thay cho con gái nhưng bà cũng đã để con gái quyết định chứ không làm thay con.

LS Nhân là một trong những người đứng đầu danh sách các tù nhân chính trị được Hoa Kỳ và Liên Âu đòi hỏi chế độ Hà Nội phải trả tự do vô điều kiện trong mỗi khi có cuộc thảo luận về nhân quyền. Nhưng không có dấu hiệu gì thấy Hà Nội nhúc nhích. Không những vậy, lại còn bắt thêm một số người từ năm ngoái đến năm nay.



Gửi các bạn thanh niên sau khi đọc “Thư gửi các bạn trẻ Việt Nam quốc nội" - Tân Nhân

Tân Nhân

Tôi xin được phép tiếp tục ý tưởng “Thư gửi các bạn trẻ Việt Nam quốc nội” của tác giả Chu Tất Tiến, gửi đến thanh niên những suy nghĩ và lời kêu gọi tâm huyết sau đây.

Các bạn trẻ thân mến!

Suốt một thời phổ thông trong nhà trường cộng sản, chắc chắn các bạn đã được học đi học lại tiểu sử các anh hùng tuổi trẻ, rồi lấy tên các anh hùng ấy đặt tên cho các chi đoàn, chi đội, các hội trại, hoạt động. Các bạn đã thấy gì? Trước hết, có thể nói chúng ta chỉ học theo như một cái máy mà không có lấy một phân tích, suy nghĩ riêng, không một chứng cứ; trở thành cái loa tuyên truyền cho cộng sản. Chẳng hạn, “ngọn đuốc sống” Lê Văn Tám, nếu như có thật, thì cộng sản quả là ác: để đạt được mục đích của mình, cộng sản đã xúi cả trẻ con lao vào chỗ chết thiêu thân thảm thiết, diệt chủng cả quyền của trẻ em! Trong số những tuổi trẻ đã hy sinh vì dân tộc, họ không hề biết rằng họ đã hy sinh cho một đảng cầm quyền chẳng vì lợi ích dân tộc.

Sinh hoạt đoàn – đội , các bạn cũng từng nghe: “từ khi đảng ra đời, lịch sử đảng chính là lịch sử dân tộc Việt Nam”! Đảng dám tuyên bố như vậy mà bao nhiêu trang đen tối bằng những việc làm tội ác và ngu dốt của đảng thì không đưa vào lịch sử, bị đảng cho “chìm xuồng” hết:

- Cải cách ruộng đất, xây dựng con người mới XHCN (thực chất là bóp chết địa chủ – trí thức – văn nghệ sĩ, công giáo), thành lập HTX bậc thấp – bậc cao (thực chất là cướp ruộng, tích tụ đất đai của nhiều địa chủ thành một địa chủ mới duy nhất đại khổng lồ), cải tạo tư sản sau 1975 (thực chất là cướp của cướp nhà)…

- Xúi biết bao thanh niên vào chỗ chết, thương tích, bệnh tật qua phát động 02 cuộc cuộc chiến tranh trong nước. Chưa đủ, đảng còn xúi “tình nguyện quân Việt Nam” qua Campuchia để hàng ngàn người không còn xác.

- Phân biệt chính trị, làm nhiều người tài giỏi trong nước bỏ đi đến các nước khác sinh sống (thực ra, để còn lại một trình độ dân trí tầm thấp, dễ bề cai trị). Là nguồn gốc hình thành làn sóng vượt biển tị nạn trước 1986, còn cho họ là “phản bội tổ quốc”. Phản bội tổ quốc mà bây giờ mở cửa đón về lại cho là việt kiều yêu nước!

- Trói tay mình lại rồi lại tuyên bố “tự cởi trói”. Ngu dốt tụt hậu và đi sai tiến trình lịch sử rồi hô hào “đổi mới”. Mất phẩm chất và niềm tin rồi tự “lấy lại lòng dân”. Bao lần thực hành cải lùi, rồi lại tiếp tục “cải cách giáo dục”, cứ thế đến nay vẫn lùng bùng. Giết chết tư bản, thấy nghèo đói quá lại cho phát triển “5 thành phần kinh tế”. Phát triển 5 thành phần kinh tế tất có giàu – nghèo, nhưng không dám công nhận là mâu thuẫn giai cấp vì sợ dẫn đến đấu tranh, lại cho đó là “phân tầng xã hội”. Bưng bít mãi gần nguy cơ giẫy chết, rồi “mở cửa muốn làm bạn với tất cả các nước”. Muốn làm bạn với tất cả các nước, mà lại răn “không được can thiệp vào chuyện nội bộ của Việt Nam”. Không được can thiệp vào chuyện nội bộ Việt Nam, mà lại cắt đất liền và biển dâng cho Trung Quốc!

- Rồi những chủ trương kinh tế sai lầm nguy hiểm, cùng chuyện bắt giam và thủ tiêu những người khác chính kiến nhiều năm nay.

Và rất nhiều sự kiện khác nữa …

Đến đây thì các bạn đã lý giải được nguyên nhân vì sao trong các kỳ thi tốt nghiệp, kể cả thi vào đại học, có nhiều bạn trẻ đã viết những câu văn câu sử ngô nghê, mới đọc cười ra nước mắt, đọc thêm lần nữa thấy đau lòng!

Từ khi có đảng, “lịch sử đảng là lịch sử dân tộc” ở chỗ, bất cứ ai và cái gì vào tay cộng sản, chỉ còn 02 hệ quả là: ĐỔ MÁU CHẾT CHÓC và NGHÈO ĐÓI TỤT HẬU! Đảng dám tự xưng đảng chính là dân tộc, cho nên không trách một giáo viên của đảng khi viết thư ngỏ gửi cựu học sinh đã ra trường, nay mời họp lớp, cũng dám xưng rằng mình là “Mẹ Âu Cơ nơi trường xưa vẫn chờ đàn con trở về”!

Khoác lác, phạm thượng cả một hệ thống! Bởi vậy mà không ít những người có tài nói lái, đã lật tẩy: đi theo đảng, nghĩa là “đang theo đĩ”!

Khi mà gần đến ngày 27/07 này, nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn và hàng ngàn nghĩa trang khác trong nước, kể cả số chưa tìm được xác trong nước và cả tận bên Campuchia, không hiểu các anh hùng liệt sĩ (hầu hết là tuổi trẻ) khôn thiêng có biết rằng: HỌ ĐÃ CHẾT VÌ AI? (vì dân tộc hay vì đảng cộng sản ngu dốt, thủ đoạn), HỌ CHẾT VÌ MỤC ĐÍCH GÌ (vì đất nước này “độc lập – tự do – hạnh phúc” hay mỗi người bây giờ phải “độc lập – tự lo – hạnh phúc”).

Các bạn trẻ lớn lên trong vòng tay gia đình có thấy rằng nhiều cha mẹ, ông bà, dòng họ đã vắt kiệt sức nuôi con cháu học hành tử tế nên người không? Thế mà trong một bài hát, đảng cho rằng: “Có sách mới áo hoa đây là nhờ ơn Đảng ta …” . Còn công ơn cha mẹ, ông bà … là vấn đề thứ yếu, hoặc không được nhắc đến. Ngay cả ở lứa tuổi mẫu giáo mầm – chồi – lá, trẻ đã bị nhiễm “đảng tính”:

“Nhà em treo ảnh Bác Hồ
Bên trên là một lá cờ đỏ tươi …”

Thế còn di ảnh ông bà cha mẹ, bàn thờ tổ tông không thấy đề cập, rồi sắp xếp thứ bậc vị trí thờ ra sao? Toàn là xúi tuổi trẻ làm những điều đảo lộn, phản đạo trời, phi nhân tính!

Nhân nói đến Bác Hồ, các bạn đến những nhà sách mà xem. Vì sao chỉ mỗi ông Hồ, sách kinh điển đã xuất bản toàn tập dày cộp, nay lại bày bán nhan nhãn hàng mấy chục đầu sách khác nhau? Số sách ấy còn nhiều hơn sách viết về những vĩ nhân thật sự trên thế giới. Lại còn không biết bao nhiêu bài hát, bài thơ và nhiều hình thức nghệ thuật khác được huy động vào việc “phục dựng lại”; mà thật ra là bịa đặt, đánh bóng về Bác. Hãy nhìn mấy chục đầu sách ấy, chỉ nhìn thật kỹ trang bìa in hình ông Hồ thôi. Nhiều hình ông Hồ trên bìa sách có gương mặt toát ra một vẻ chân tướng gian lận khó tin!. Cố tô son trát phấn có khác nào “giấu đầu lòi đuôi”. Và cả ông Hồ cũng bị lợi dụng khi đã chết: ông đâu có nguyện vọng ướp xác, xây lăng, viết nhiều sách. Những học trò kế thừa ông làm thế không phải tôn kính, mà chỉ nhằm tạo bức bình phong thần tượng, để đảng chẳng còn vai trò trong lịch sử ngày nay cứ tiếp tục tồn tại. Dân gian nói: “buôn vua” là lời lớn nhất. Nhưng cộng sản còn “buôn” cả xác chết của vua, lời càng gấp bội!

Và như thế, các bạn (kể cả một số phụ huynh) dần dần bị “Hồ hóa”. Các bạn chẵng còn biết gì cả, thậm chí còn cho những giá trị chân thực khác là không giá trị, phi macxit hay lặp theo luận điệu “đi ngược lại lợi ích dân tộc”. Thực ra, đó là đi ngược lại lợi ích của một nhóm cộng sản nắm quyền và chính chúng ta mới đi ngược lại với cả thế giới.

Các bạn có nên tin và đi theo con đường của một đảng như thế không?

Thưa các bạn!

Trong chiến tranh, thanh niên xung phong mở đường, lấp hố bom, chuyển lương, chuyển đạn … Hôm nay, và ngay trong những ngày hè này, các bạn nối tiếp truyền thống ấy bằng phong trào thanh niên HS-SV tình nguyện ư?

Bức tranh của phong trào tình nguyện hiện nay là: lợi dụng khai thác sở thích du khảo của tuổi trẻ, nhất là về những “vùng sâu vùng xa”. Trong số đó, nhiều HS-SV xa nhà ở lại ký túc xá cả kỳ hè chẳng làm gì, thậm chí có em không còn tiền tiêu, “gá” vào tình nguyện có được bữa cơm nào hay bữa ấy! Nhiều em rỉ tai cho biết do tổ chức Đoàn trường buộc phải đi, nếu không sẽ liên quan đến xét cấp bằng tốt nghiệp sau này. Một số hiếu động đến nơi quấy phá nếp sống xóm làng. Cũng có trường hợp bị chết … Nhìn chung, tình nguyện chẳng giúp được gì nhiều, không bền lâu, lại tốn khối tiền nhiều phía (tiền cũng lấy từ dân cả). Trong chuyện này, cái được lớn nhất là cái được chính trị cho đảng – đoàn: vuốt ve lòng dân, để khi dân nổi giận còn nghĩ lại … Đó chính là “tâm địa đen tối” của phong trào tình nguyện! Các bạn tham gia chỉ nhà những “con tốt”.

Thế hệ thanh niên xung phong đã bị lừa, nay các bạn lại tiếp tay cho cộng sản. Minh chứng: con cháu của “mấy ổng”, cũng tuổi thanh niên, có cống hiến tình nguyện như các bạn đâu; chỉ làm toàn ở những ngành sạch sẽ, ổn định mà có thu nhập cao. Không ít “cậu ấm” còn được đi du học mặc dù chẳng có một năng lực, trình độ gì đặc biệt. Trong khi nhiều sinh viên đại học chính quy 04 năm hẵn hoi, năng lực thật sự, mà chẵng có một việc làm. Vùng sâu vùng xa, vùng chiến khu chiến tích, nơi các quan cộng sản trước đây được dân che chở. Bây giờ các bạn đến giúp họ, cứ cho là tình người giúp nhau đi. Nhưng tại sao những quan này không đến những ở nơi đó nữa; mà dọn nhà ra hết mặt phố và nơi thuận tiện buôn bán, cho thuê để kiếm lợi? Thứ bảy, chủ nhật các bạn đi tình nguyện, còn những quan cộng sản này vắt chân ở các quán càphê, quán nhậu sang trọng … Các bạn có thấy tinh thần tình nguyện của mình bị lợi dụng chưa? Các bạn có còn tự trọng không đấy? Gần đến giai đoạn Liên Xô sụp đổ, vượt ra khỏi sự kìm kẹp tư tưởng của cộng sản, nhà thơ Pactecnak có một đoạn thơ rất hay:

“… Dù chỉ một phần bé nhỏ
Cũng không chối bỏ mặt mình
Hãy sống, sống và cứ thế
Sống, và cứ thế, đến cùng!”

Các bạn có tương lai và cuộc đời của các bạn. Tại sao các bạn phải xung vào “đội hậu bị của đảng”, một đảng mà trong suốt quá trình ra đời đến tận bây giờ luôn gây tai hại hơn là đem lại lợi ích, bày ra đủ thủ đoạn rồi nói dối dưới những ngôn từ mỹ miều? Tại sao các bạn lại là “cánh tay đắc lực của Đảng”, mà không phải là chủ thể chính mình?

Cha mẹ các bạn và các bạn đầu tư đèn sách trong 12 năm học phổ thông, thêm mấy năm học nghề hay đại học. Khi ra trường, vì muốn nhàn mà “chui” vào cơ quan đảng – nhà nước với lương hợp đồng trên 1.000.000 đồng/ tháng! (tôi muốn dùng đúng tù chui trong ngoặc kép, vì không phải các bạn có năng lực sẽ được trải chiếu hoa; nếu không có “ô dù” đỡ đầu hay không “đi cửa sau”). Lại còn không dám cãi những đàn anh “sống lâu lên lão làng”, chịu cảnh “ma cũ bắt nạt ma mới”; mặc dù thấy dốt và sai rành rành! Quy chế dân chủ cơ quan chẳng qua là bảng chữ hình thức, để nhiều nước và tổ chức nhân quyền thế giới bớt lên án. Các bạn cứ nhìn sâu vào bên trong cách quản lý và mối quan hệ điều hành từng cơ quan ấy rồi suy ra cho cả nước này: có dân chủ thật sự không?

Và các bạn có nghe thông tin này chưa: tuổi trẻ các vùng nông thôn với làn sóng “dịch chuyển cơ cấu lao động” ra thành thị, được cho là nhờ chính sách “mở cửa thông thoáng của đảng cho nước ngoài vào làm ăn, tạo cơ hội việc làm và thu nhập”.

Hãy đến các khu nhà trọ, sẽ thấy điều ngược lại: công nhân chỉ vùi đầu theo ca, ở trong điều kiện chật hẹp thiếu ánh sáng, thiếu học hành và giải trí, lại bị các tệ nạn khác rình rập thường xuyên. Bởi vậy mà có những tâm trạng “chai lỳ”: “…tình yêu đến em không mong đợi chi, tình yêu đi em không hề nuối tiếc…”. Cuối năm, mỗi công nhân dành tiền về thăm quê 01 lần, ra giêng vào lại nơi làm việc bằng tay trắng, phải làm lại từ đầu. Một lớp trẻ thiếu chiều cao và thể trạng kém như thế, trong khoảng 10 năm sau, khi lớn tuổi, như vỏ chanh khô, nghỉ việc, họ còn gì? Sự hy sinh của tuổi trẻ như thế không ai quan tâm đến, nhưng báo cáo hàng năm của mấy quan cộng sản lại là “giải quyết được rất nhiều việc làm và thu nhập cho thanh niên”! Các bạn quên rằng họ chỉ cốt cho nước ngoài lập khu công nghiệp mà lấy tiền cho thuê đất, chẳng quan tâm gì đến các bạn đâu.

Chắc chắn đó không phải là điều kiện phát triển vững bền của tuổi trẻ.

Này các bạn!

Trong sách về Bác Hồ có nói khi đi qua nhiều nước, anh Ba phê phán rằng: trên thế giới có nhiều người, nhiều giai tầng nhưng tóm lại chỉ có giai cấp bóc lột và giai cấp bị bóc lột. Sau hơn 70 năm, tư tưởng mà “anh Ba” đem về áp dụng tại Việt Nam đến ngày nay vẫn thế, vẫn chỉ giàu – nghèo!. Các bạn có thấy đấy là một màn kịch chính trị: thành quả cách mạng đã vào gọn trong tay những “học trò xuất sắc của anh Ba”!

Sách lịch sử của đảng cộng sản cũng nói rằng: thời Tây “nhà tù nhiều hơn trường học”, vì Tây bắt bớ giam cầm cộng sản. Ngày này, khắp nơi trên rừng dưới biển Việt Nam, ở đâu cũng có: quán nhậu, karaoke “hát mỏi tay”, dịch vụ game, “vũ trường – động chích”, và những nơi tụ tập các nhóm xã hội không lành mạnh … Những chốn hủy hoại tuổi trẻ nhiều hơn trường học như thế là hình thức trá hình của nhà tù, để cộng sản làm ngu dân, dễ bưng bít và cai trị. Bạn nào sa vào những cạm bẫy ấy thì trở thành đối tượng của tệ nạn xã hội phải đi cải tạo hoặc vào tù …

Các bạn nghĩ gì trước tương lai của mình? Cách nào để các bạn chung tay xây lại một môi trường tích cực hơn? Các bạn hãy suy ngẫm!

Tân Nhân
19/7/2009