Friday, July 24, 2009

Nước mất chẳng khóc, khóc người phương xa! - Nam Dao

Nước mất chẳng khóc, khóc người phương xa!
Nam Dao
    Hỡi ôi con cháu cáo Hồ
    Nước mất chẳng khóc, khóc Mai cồ phương xa
Trong mấy ngày gần đây, trên nhiều diễn đàn điện tử xuất hiện những bức ảnh chụp tuổi trẻ Việt Nam ở Hà Nội mặc T-shirt màu tang đen, tay cầm di ảnh danh ca Michael Jackson, khóc sướt mướt trước bàn thờ Michael Jackson (MJ) do chính các em dựng lên. Và kinh hãi hơn nữa là có những em qùy sụp xuống đất vái lạy MJ. Tất cả những hình ảnh này cho thấy MJ đã giữ một chỗ đứng thần tượng trong trái tim của người trẻ VN ở Hà Nội. Kèm theo những tấm hình đó còn có những dòng chữ như :

Không ai khóc vì mất Hoàng-Sa, Trường-Sa và cao nguyên Trung phần, nhưng khóc MJ

hoặc là:
    Ông khóc Xít-ta-lin
    Bố khóc bác Hồ...
    Giờ con cháu khóc Michael Jackson !!!

Và có lẽ chua chát hơn nữa là những vần thơ trào phúng cười ra nước mắt :
    Tuổi trẻ Hà Nội lần đầu
    Được phép rơi lệ khóc một người
    Không phải là đao phủ thủ
    Ôi thủ đô đầy ắp tình người
    Việt Nam không phải con người, nên không ai khóc VN!
    Dù VN đang bị lũ chó rừng Trung Quốc
    Nó vồ, nó xé, nó nhai, nó nuốt trửng
    Từ Bản Giốc, Nam Quan đến Hoàng Sa, Trường Sa
    Từ ngư dân Quảng Ngãi đến nông dân Đắc Nông, Lâm Đồng
    Hỡi ôi con cháu bác Hồ
    Nước mất chẳng khóc, khóc Mai cồ phương xa
Tất cả những dòng chữ hay những vần thơ trên tuy ngắn ngủi nhưng tự nó đã nói lên thảm trạng bi đát trên quê hương Việt Nam trước thái độ làm ngơ toa rập của lãnh đạo CSVN. Thảm trạng đó đã được đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ qua Lời kêu gọi Biểu tình tại gia, gióng tiếng chuông báo động cho toàn dân VN thấy vòng kim cô hiểm họa 3000 năm đô hộ giặc Tầu ngày càng siết chặt dân tộc VN nếu người dân không thức tỉnh vùng lên để ngăn chặn kịp thời những gót giầy xâm lăng đang tràn vào cao nguyên Trung phần với cái cớ khai thác bô xít. Thông điệp mà Hòa Thượng Thích Quảng Độ gửi đến toàn dân là qua thái độ tranh đấu tại gia để xây dựng ý thức hệ tự chủ, "Nam quốc Sơn hà Nam đế cư", là yếu tố quan trọng để giữ tổ quốc.



Nhìn những khuôn mặt trẻ thông minh rạng rỡ, ôm di ảnh Michael Jackson, tôi thầm nghĩ giá như các bạn ấy ôm tấm hình tưởng niệm cha của ba em bé thơ ở Đồng Nai đã bị công an sai côn đồ hành hung cho tới chết để cướp đất thì hay biết mấy. Cũng đoàn người trẻ đó vai sát vai gia đình nạn nhân và cùng nhau thắp sáng lên những ngọn nến nhân quyền soi đường cho nhân loại nhìn cho rõ tội ác của CSVN thì đẹp và ý nghiã biết bao! Cùng một hành động thắp nến tưởng niệm người quá cố nhưng nó đầy ắp tình thương dân biết ngần nào! Những việc làm hữu ích đó sẽ đem lại sức sống và niềm tin gây dựng tương lai VN tươi sáng một khi tuổi trẻ VN biết gióng tiếng nói công bằng, lẽ phải và tình con người.



Ngắm thật kỹ những ánh mắt ngậm ngùi thương tiếc Michael Jackson hiện trên các khuôn mặt trẻ khôi ngô sáng sủa, tôi thắc mắc tự hỏi, nếu các bạn trẻ đó được nhìn thấy hình xác ngư dân sình trong rổ đá, liệu những ánh mắt đó có phẫn uất trào lệ khóc thương người ngư phủ VN vừa bị tầu Trung Quốc bắn chết ngoài khơi Trường-Sa , Hoàng-Sa hay không ? Người ngư phủ VN nọ ra khơi trang bị một thúng đá để giữ cá khỏi ươn và gia đình họ nào có ngờ được rằng lợi tức là mẻ cá đánh được ướp đá mang về để nuôi sống gia đình đã bị tàu Trung Quốc tịch thu và được thay vào đó là cái xác ướp đá của người thân mình! Một cái chết thật tức tưởi và phi lý! Chết bởi viên đạn ngoại xâm ngay trên lãnh hải của tổ tiên để lại. Chết trước sự im lặng nhục nhã của nhà nước CS không dám lên tiếng bảo vệ dân! Đây là cái chết bi thương cần được tuổi trẻ VN đứng lên thắp nến tưởng niệm và chia buồn cùng gia đình nạn nhân. Thắp nến để soi cho toàn dân Việt thấy rõ gót giày xâm lăng Trung Quốc đang giày xéo quê hương giết hại dân lành. Và thắp nến là cũng để thắp sáng ngọn lửa ý thức hệ tự chủ "Nam quốc Sơn hà Nam đế cư" trong lòng mình và trong lòng mỗi người dân Việt.

Từ hơn nửa thế kỷ qua, Hồ Chí Minh và đảng CSVN nhồi sọ bắt dân tộc VN vinh danh, khóc các quan thầy Xít-ta-lin, Mao, Lê-nin, bác Hồ và ngày hôm nay cho phép người dân được tự do khóc Michael Jackson. Nhưng CSVN luôn tìm đủ mọi cách thủ tiêu và rập tắt tất cả những tiếng nấc nghẹn ngào tưởng nhớ biến cố Tết Mậu Thân 68, Quốc Hận 30/04/75 hay những tiếng khóc uất nghẹn của những người dân thấp cổ bé họng bị nhà nước đàn áp trấn lột. Ngày hôm nay nhìn các bạn trẻ VN ở Hà Nội qùy mọp vái lạy trước bàn thờ Michael Jackson, tôi thầm mơ trong một tương lai gần, khi thông tin không còn bị bưng bít, tuổi trẻ VN cũng sẽ biết nghiêng mình trước bàn thờ quốc tổ xác định lời thề sắt son với tổ tiên nguyện một lòng bảo vệ quê hương dân tộc. Tuổi trẻ VN cũng sẽ biết rơi lệ xót thương đồng bào, biết khóc vì nhục bởi lãnh đạo bán nước buôn dân, biết nhận lãnh trách nhiệm vùng lên tranh đấu giải thể cái chế độ bất nhân hầu bảo vệ đất tổ và đem lại ấm no hạnh phúc tình người cho muôn dân.
    Dân ta thống khổ vô vàn
    Sao dư nước mắt khóc người phương xa
    Người ơi giặc đã vào nhà
    Lệ hờn dâng sóng cuốn thù lập công.
    Tiền đồ có vững mới mong
    Muôn người hạnh phúc mỉm cuời thong dong
Một nén hương gửi về quê nhà để tưởng niệm người qúa cố và lời chia buồn chân thành xin gửi đến gia đình các nạn nhân.

Nam Dao (Adelaide)
8/7/2009
...
    Bố khóc cáo Hồ ….
    Giờ con cháu khóc Mai cồ Giắc sơn !!!
    Tuổi trẻ Hà nội lần đầu
    Được phép rơi lệ khóc một người
    Không phải là đao phủ thủ !

    Ôi Thủ đô đầy ắp tình người !
    Việt Nam không phải con người, nên không ai khóc Việt Nam !
    Dù Việt Nam đang bị lũ chó rừng Trung quốc
    Nó vồ, nó xé, nó nhai, nó nuốt trửng,

    Từ Bản Giốc, Nam Quan đến Hoàng Sa, Trường Sa,
    Từ ngư dân Quảng Ngãi đến nông dân Đắc Nông, Lâm Đồng,
    Hỡi ôi con cháu bác Hồ !!!
    Nước mất chẳng khóc, khóc Mai cồ phương xa.













Thư gửi các bạn trẻ Việt Nam quốc nội - Chu Tất Tiến

Chu Tất Tiến

Các bạn trẻ Việt Nam quý mến,

Hôm vừa qua, nhìn tấm hình chụp các bạn khóc Michael Jackson, tôi vô cùng cảm động, nhất là khi thấy các bạn khóc rất tự nhiên, khóc theo nhóm, và khóc ngay trên đường phố. Hành động ấy chứng tỏ tâm hồn các bạn còn trong sáng, chưa bị đầu độc bởi cái chủ nghĩa quái quỷ, vô luân Cộng Sản; cái chủ nghĩa bắt người ta phải xin phép để được khóc hay cười, và cũng cái chủ nghĩa ấy ra lệnh cho người ta phải cười hay khóc tùy trường hợp. Người dân trong xã hội Cộng Sản, nếu muốn sống yên ổn, phải thường hành động như một con người chỉ biết ăn, chơi, ngủ, và vỗ tay, không được có ý kiến gì cả.

Khi tôi còn ở trong các nhà tù khổ sai, nơi mà Cộng Sản dán cho cái nhãn là “Trại Tập Trung Cải Tạo”, một anh bạn của chúng tôi, nghe tin bố mất, bật lên khóc nức nở. Tay quản giáo đi ngang, chỉ vào mặt anh bạn, mắng:

- Im đi! Khóc cái gì? Bố chết thì đào lỗ chôn, có cái chó gì mà khóc!

Trước thời gian ấy, có một cái chết khác, ở một phương trời rất xa, lại làm chấn động cả vùng trời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa miền Bắc, khiến cả nước phải khóc rũ rượi. Từng đoàn cán bộ lãnh tụ mặc áo tang, đeo khăn tang, quỳ phục xuống trước tấm ảnh của một người ngoại quốc có râu ria rậm rạp, mà khóc ngặt nghèo, ngàn lần đau đớn hơn là khi bố hay mẹ của họ chết. Một trong những đại lãnh tụ của Cộng Sản Việt Nam khi ấy, đã nấc lên rằng:
    Ông Xít ta Lin ơi! Ông Xit Ta Lin ơi!
    Hỡi ông, ông chết, đất trời còn không?
    Thương cha, thương mẹ, thương chồng
    Thương mình, thương một; thương ông, thương mười!
Tại các làng xã, các cán bộ khóc nấc làm mẫu cho nhân dân cũng rống lên từng hồi rồi lăn ra, bất tỉnh. Cả miền Bắc lúc ấy phải để tang trắng toát. Trông thật rùng rợn, nhất là cái người chết ấy lại là tên Ðao Phủ Của Thời Ðại, tên Xít Ta Lin, là một con quỷ uống máu người không tanh (nói thật đấy, không ngoa ngoắt đâu), đã lạnh lùng ra lệnh giết, thủ tiêu cả Chục Triệu người, trong số đó, có hàng triệu đồng chí, đồng bào của chính hắn. Tên quỷ mặt người này đã gây ra biết bao đau thương cho toàn nhân loại, vậy mà các lãnh tụ Cộng Sản Việt Nam đã ra lệnh cho toàn thể nhân dân phải khóc và để tang trên toàn quốc. Những ai chống lại, chế diễu, hoặc chỉ mỉm cười khinh thị là lập tức bị ghép vào cái tội “chống lại Chế Ðộ! Chống lại Ðảng!”, và như thế, là đi “mò tôm” luôn. Mãi cho đến khi tên Xít Ta Lin này lại bị chính đồng bọn giết, pho tượng của hắn bị nhân dân Liên Xô chặt đầu và ném ra đường, các lãnh tụ mới của Liên Xô tuyên bố tên này là Ðại Ác Nhân thì các lãnh tụ Cộng Sản Việt Nam mới gỡ khăn tang và ngưng khóc. (Các bạn trẻ có biết “mò tôm” là gì không? Hồi đó, cứ đêm đêm, Việt Minh lén đi vào từng nhà mà chúng ghét, lôi cổ người mà chúng ghét ra, bịt mắt, bịt mồm, trói gô lại, rồi bỏ vào bao bố, vất xuống dưới sông, và gọi việc ấy là “cho chúng đi mò tôm”. Nhà văn Khái Hưng, tác giả của vô số tác phẩm độc đáo mà các bạn có thể đã đọc, cũng là nạn nhân của chiến dịch “cho đi mò tôm” này, nhưng hình như ông bị bắn vì chống cự, nên không bị bỏ vào bao bố?)

Các bạn quý mến,

Nhắc đến chuyện xưa để nghĩ về chuyện hôm nay. Chắc các bạn đã có nghe phong thanh rằng tấm bản đồ “made in China” bầy bán tại khắp nơi trên thế giới cho trẻ em học, hình thể nước Việt Nam yêu quí của chúng ta đã bị cắt xén mất phần nhọn trên cùng của Tổ quốc và Biển Ðông của chúng ta bị đổi mầu để biến thành cái ao nhà của Trung Cộng. Chắc các bạn cũng nghe về vụ Bâu Xít ở Tây Nguyên, đã biết rằng cả chục ngàn quân lính Trung Cộng giả dạng nhân công, đang tràn ngập Tây Nguyên, đang tiến hành kế hoạch biến miền đất mầu mỡ này thành một quận lị của Tầu? Ðặc biệt là người Tầu vào Việt Nam không cần xin chiếu khán, cứ tàn tàn bước vô rồi không thèm bước ra. Ngày 9 tháng 7 vừa qua, Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng của các bạn, tiếp La Bảo Minh, Tỉnh Trưởng Hải Nam, và hoan hỉ cúi đầu tuyên bố rằng: “Ðảng Cộng Sản Việt Nam sẽ làm hết sức mình để đưa quan hệ song phương lên một tầm cao mới”. Các chuyến bay trực tiếp từ Hải Nam sẽ bay thẳng tới Việt Nam, mở cửa cho người Hải Nam đi vào bất cứ chỗ nào mà họ muốn, mà không ai dám hỏi một câu. Như vậy, với “tầm cao mới” này, có lẽ người Tầu sẽ thỏa thuê lấy vợ, mua vợ, hay hãm hiếp phụ nữ Việt để biến thành vợ Tầu. Họ sẽ dựa vào “tầm cao mới” này mà phát thẻ căn cước cho bất cứ ai thích có quốc tịch Trung Quốc. Từ đó, theo kế hoạch “tầm ăn dâu”, cứ chầm chậm mà nuốt chửng từng phần của đất nước chúng ta, và tiếp theo, tiếp theo, tiếp theo.

Chắc các bạn cũng nghe việc ngư phủ Việt Nam bị bắn giết, tầu đánh cá Việt Nam bị tầu Trung Cộng đâm vào cho chìm, ngư phủ Việt Nam bị bắt và bị “đòi tiền chuộc mạng”? Trên hết, và gần nhất, qua “youtube”, khúc phim ngắn ngủi của chính lính Tầu quay lại, cho thấy ngư phủ Việt Nam, những người thân, người cùng quê, chú, bác của các bạn, với khuôn mặt khắc khổ, quần áo nâu xồng, phải CHẮP TAY, VÁI LẠY các lính tuần duyên Trung Cộng khi những tên cướp biển này phóng tới, hăm dọa, và cướp mất số cá mà họ đã đổ bao mồ hôi mới lưới được?

"Ngư dân VN vái lạy trước họng súng của hải quân Trung cộng"
Video source:
http://mil.news.sina.com.cn/2009-07-02/0844557400.html


Trời ơi! Xem đoạn phim đó, các bạn có khóc không? Các bạn có nhỏ lệ cho Danh Dự của Việt Nam bị chà đạp nhục nhã như thế không? Các bạn có đau xót cho đất nước mình, Tổ Quốc mình đang bị xâm lăng ngay dưới ánh sáng văn minh của Thế Kỷ 21, khi mà thông tin chỉ trong nháy mắt đã đi một vòng thế giới? Các bạn có buồn và tủi nhục cho những người dân mình, dưới sự lãnh đạo của “đảng Cộng Sản quang vinh”, đang phải sống kiếp nô lệ cho Tầu, những điều không thể tưởng tượng lại có thể xẩy ra với Lịch Sử 4000 năm oai dũng của chúng ta? Ít nhất các bạn đã học về Hai Bà Trưng, Bà Triệu là những vị đã oai hùng đánh đuổi quân xâm lược Bắc Phương khi các Bà còn trong tuổi thanh xuân như các bạn.

Chắc các bạn phải biết về Quang Trung Nguyễn Huệ, người hùng đã đuổi chục vạn quân Thanh chạy xô về nước, vừa chạy vừa dẫm đạp lên nhau mà chết, xác ngập cả giòng sông. Trần Hưng Ðạo, người Việt Nam duy nhất được ghi tên vào danh sách các Danh Tướng của Thế Giới, với mưu lược tuyệt vời đã đánh tan tành cả vạn quân Tầu trên giòng sông Hồng mà các bạn vẫn hát lời ca ngợi. Và Lý Thường Kiệt đã dẫn cả đạo binh hùng dũng tiến công sang đất Tầu, thế đánh như chẻ tre. Còn trận đánh ở ải Chi Lăng, chỉ một đường đao, đầu Liễu Thăng, một đại danh tướng của Tầu, đã rụng xuống ngọt như mía bị chặt. Trên hết, ngời sáng hơn hết, là Trần Quốc Toản, cũng độ tuổi của các bạn, mà hùng hùng dũng dũng đánh tan cả một đội thuyền tiếp liệu của Tầu. Trần Quốc Toản, đứa con yêu dấu của Lịch Sử Việt Nam, đã đưa danh dự Việt Nam lên cao chói lọi, đã làm cho Bắc Phương rùng mình kinh sợ, lúc ấy, vẫn còn ở tuổi chưa lớn hết, tiếng nói còn thanh, dáng người còn mảnh, vẫn thích chơi với gà và chim, nhưng trái tim và sự quả cảm đã là tấm gương chói lọi cho tuổi trẻ Việt Nam, ngàn xưa cho mãi đến ngàn sau. Các danh tướng Tầu, qua những phim chưởng chiếu ở Việt Nam, vẫn bay lượn như thần thánh trong các trận đánh, lại bị những viên tuớng trẻ Việt Nam mình, đánh cho tan thây nát thịt. Kẻ còn sống sót thì kinh hoàng chạy như thấy ma.

Vì thế mà khi so sánh những danh tướng ngày trước của của dân ta với các đấng lãnh đạo Việt Nam ngày nay, đảng Cộng Sản đã hiện thân y như những tên tướng Tầu ngày trước, cũng hèn hạ, khiếp nhược, sợ Tầu quá sức, đành phải cống nộp giang sơn, Tổ Quốc cho Tầu. Họ đã nhắm mắt, bịt tai, mặc cho nhân dân chết đói vì không còn đường sống. Họ để mặc nhân dân bị giết, bị làm nhục, phải CHẮP TAY VÁI LẠY ÔNG TẦU để khỏi chết, mặc cho những hình ảnh này phát tán đi toàn thế giới mà vẫn im lặng.

Còn các bạn, có thấy lòng mình rung động chút nào không?

Riêng chúng tôi, chỉ nghe thấy một kilô mét đất lọt vào tay giặc, là trái tim đã đau nhói. Mới nhìn thấy cảnh ngư dân vái lạy lính Tầu, nước mắt chúng tôi đã lã chã tuôn rơi.

Chúng tôi đã khóc và khóc trong thinh lặng, khóc vì bất lực không làm gì được cho đất nước thân yêu. Ðau lắm, các bạn ơi! Ngày trước, chúng tôi xông ra trận, cầm súng chống Cộng Sản, cũng vì biết rằng Cộng Sản Việt Nam, trước sau gì cũng BÁN NƯỚC. Họ chỉ là những công cụ cho Cộng Sản Quốc Tế, những tên nô lệ thời đại cho một chủ nghĩa bất nhân, bất nghĩa, Vô Tổ Quốc, một chủ nghĩa chỉ lạm dụng danh từ rất kêu cho một mục đích hèn hạ, dùng võ lực, tước đoạt quyền sống của mọi người để tập trung vào tay một nhóm người lãnh đạo mà thôi. Bài Quốc Tế Ca mà họ vẫn hát đã chứng minh điều đó: “Ðặc quyền, đặc lợi vào ngay tay mình!”

Ngày nay, sau khi họ đã giương cao những câu khẩu hiệu ngoa ngữ (Lương Tâm của Nhân Loại, Thủ Ðô của Phẩm Giá Con Người, Cái Nôi của Văn Minh Nhân Loại ..) họ đã để lộ bản chất là một lũ nô lệ cho người phương Bắc. Ðể làm vui lòng các đấng Quan Thầy, họ đã KHẨN CẤP bắt giữ tất cả những ai biểu lộ lòng Yêu Nước, Yêu Dân Tộc, không chấp nhận ngoại xâm. Khi các bạn xuống đường chống Trung Cộng xâm lăng, họ khẩn cấp bao vây các bạn như đàn sói vây đàn trâu lành. Họ dùng đủ mọi phương tiện văn minh hiện đại, điện thoại di động, máy quay phim tối tân, máy dò sóng, xử dụng bọn “hacker” để bắt các bạn, không cho một mạng nào vượt thoát. Họ đã rà tìm trên các mạng lưới, mọi địa chỉ để tìm nhốt những tiếng nói Lương Tâm, mặc dù đó là những người trẻ, hoặc chỉ sinh trưởng trong Xã Hội Chủ Nghĩa như Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Ðài, Lê Hồng Sơn, Blogger Ðiếu Cầy. Gần đây nhất là Lê Công Ðịnh, những hậu duệ của Trần Quốc Toản, những người không mang vũ khí, chỉ làm có một nhiệm vụ duy nhất là cứu nước và cứu dân.

Ðiều đau lòng là trong khi Khẩn Cấp truy lùng các tâm hồn Yêu Nước, những lãnh tụ Ðảng còn lộ ra dã tâm ác thú của họ khi dang tay cướp đất, cướp nhà, cướp nơi chôn rau cắt rốn của nhân dân, để làm sân Gôn, biệt thư cho chúng. Những tay nô lệ không tim này nhẫn tâm phá hủy tàn tệ các môi trường thiên nhiên, cưa sạch, phá trắng mỗi ngày hàng ngàn hécta rừng thiên nhiên, để lấy gỗ cống nộp cho Thiên Triều và làm giường ngủ diễm lệ, nguy nga cho bè lũ. Chúng đổ chất hóa học tràn lan, gây giống sinh vật mới bất chấp hậu quả, triệt tiêu rừng Chim, cào cát lấp sông, gây sạt lở hàng triệu mét bờ sông, đẩy hàng vạn nhân dân xuống nước, xô hàng chục triệu nhân dân vào chỗ lầm than đói khổ, phải làm vợ quốc tế, làm đĩ thế giới, bán lao công nô lệ đi khắp các quốc gia. Trong khi đó, lại rước lính Trung Cộng vào chiếm việc làm của nhân dân lao động trong nước, rồi hãnh diện khoe những công trình vĩ đại của thế kỷ, xây khách sạn siêu sao, hồ bơi trong khách sạn lớn nhất Á Châu, dây cáp treo cao nhất thế giới, sân gôn tiêu chuẩn quốc tế.

Tiền cứ đổ vào túi họ hàng triệu, triệu đô la mỗi ngày. (Phan Văn Khải, Trần Ðức Lương, Lê Khả Phiêu, Nguyễn Mạnh Cầm, Nông Ðức Mạnh, Nguyễn thị Xuân Mỹ, Lê đức Anh& tài sản người nào cũng vài trăm triệu đô la trở lên.) Ðặc biệt là họ đã tạo ra một mạng lưới gái bán thân nuôi miệng nhiều hơn Hồng Kông, Thái Lan, hoặc bất cứ xứ sở nào chấp nhận đĩ điếm là nghề chính thức. Nữ sinh viên phải làm đĩ để đóng tiền học năm sau gấp ba năm trước, nữ công nhân phải làm vợ thuê, đẻ thuê, ngủ thuê để nuôi con. Và một điều cũng độc đáo nhất thế giới là các hình thức Ôm: ngủ trưa ôm, hớt tóc ôm, cà phê ôm, karaoke ôm, bán mía ôm, bán chè ôm, xe ôm, bia ôm, hủ tiếu cùng ôm. Hệ thống đèn mờ, quần áo mát mẻ trải dài từ Lạng Sơn đến Cà Mâu, từ Trường Sơn Ðông đến Trường Sơn Tây. Thân phận phụ nữ Việt Nam được đại diện bằng tấm hình hàng hàng lớp lớp trần truồng đứng cho bọn ngoại bang lật lên, lật xuống, sờ mó nắn bóp như khi mua một con chó.

Nhìn tấm hình này, các bạn có khóc không?

Thật tâm, tôi không mong các bạn khóc khi nghe nói về Việt Nam mình như thế, mà chỉ mong các bạn đứng dậy, hiên ngang như Trần Quốc Toản, đánh đuổi bọn xâm lược. Trong khi chờ đợi cả tám chục triệu người bắt tay nhau thành một khối Dân Tộc khổng lồ, các bạn hãy đồng loạt tẩy chay hàng hóa Trung Quốc đang tràn ngập xâm lăng thị trường, giết chết hết hàng nội địa, triệt tiêu nguồn sống của nhân dân ta. Hãy tẩy chay các cuộc du lịch làm giầu cho Trung Quốc, tạo thêm phương tiện xâm lăng cho chúng. Nhưng quan trọng hơn hết, hãy tẩy chay cái Ðảng nô lệ, “tà lọt”, đầy tớ của Tầu Cộng là Ðảng Cộng Sản Việt Nam, Ðảng chỉ biết Khẩn Cấp trù dập người Yêu nước mà lơ là với ngoại xâm. Tẩy chay luôn Quân Ðội Cộng Sản, miệng thề “Trung Với Ðảng, Hiếu Với Dân” mà nay nhục nhã câm như hến, súng đạn đầy mình mà không dám xông ra bảo vệ nhân dân, mặc cho kẻ xâm lược bao vây từ trên xuống dưới, từ Tây sang Ðông, làm nhục nhân dân lao động. Tẩy chay hình tượng Hồ Chí Minh, con cháu của Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, những kẻ rước voi về dầy mả tổ. Tẩy chay hình tượng Phạm Văn Ðồng, kẻ đã ký giấy nhượng biển Ðông cho Tầu Cộng. Tẩy chay Nguyễn Tấn Dũng, Nông Ðức Mạnh, những kẻ bán linh hồn cho quỷ, ký mấy Hiệp Ước Trên Ðất và Trên Biển để dâng Giang sơn cho Tầu Cộng; kẻ chỉ lo ăn chơi phè phỡn, bảo vệ vợ con thâu góp đất đai, tài sản của nhân dân, (Con gái Dũng nắm toàn bộ đầu tư nước ngoài, vợ Nguyễn Tấn Dũng cướp hàng vạn héc ta rừng cao su, để xẻ gỗ bán, mới bị buộc trả lại 150 hécta ăn cướp quá lộ liễu).

Ðể cho cuộc chiến đấu chống gian tà được thắng lợi, các bạn hãy truy điệu hơn một triệu năm trăm ngàn vong linh tử sĩ Bộ Ðội, Thanh Niên Xung Phong, và nhân dân lao động đã bị lừa gạt “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” về đây lật mặt nạ Ðảng Cộng Sản, những kẻ phản bội đồng chí, đã từng đánh trống giục giã họ lên đường hy sinh, nay lại BÁN NƯỚC CẦU VINH.

Xin hồn thiêng sông núi phù hộ cho non sông, Tổ Quốc yêu quý ngàn đời của chúng ta.

Thân mến chúc các bạn Sức Mạnh, Dũng Cảm, Anh Hùng, làm rạng danh một nước Việt Nam ÐỘC LẬP thực sự trên toàn thế giới. Chúng tôi sẵn sàng đứng sau lưng các bạn.

Chu tất Tiến


Thursday, July 23, 2009

Nhà ngụy ta ở, vợ ngụy ta lấy, con ngụy ta sai ! - Đinh Lâm Thanh

Câu ranh ngôn của tên tội đồ dân tộc Việt Nam:
"Nhà ngụy ta ở, vợ ngụy ta lấy, con ngụy ta sai"
Đinh Lâm Thanh

Câu nói trên đây của Nguyễn Hộ, một cộng sản gộc nằm vùng, ông đã tuyên bố công khai ngay lúc quân cộng sản vào chiếm Miền Nam. Tác giả câu nói bất hủ nầy vừa từ giã đảng, nối gót già Hồ về với quan thầy Mao-Mác-Lê. Nếu một cái chết bình thường như của bao nhiêu cán bộ gộc cộng sản khác thì chẳng có gì để nói, đàng nầy, một đảng chính trị ở hải ngoại vội vàng đăng báo phân ưu và vinh danh Nguyễn Hộ như một nhà ái quốc đáng kính. Sự việc nầy đã gây ra nhiều phản ứng phẫn nộ trong cộng đồng người Việt tự do hải ngoại. Nhưng trái lại cũng có vài người lên tiếng cho rằng ‘nghĩa tử, nghĩa tận’, khi một ai đã nằm xuống thì nên hỉ xả bỏ qua. Tôi xin phép mượn cái chết của Nguyễn Hộ để nói chuyện với ‘những người còn sống’ ở hải ngoại !

Nếu những người lên tiếng bênh vực Nguyễn Hộ thuộc thành phần nằm vùng tại hải ngoại hay là những người tỵ nạn kinh tế mà từ trước đến nay thường huênh hoang ‘Nhờ cộng sản vào chiếm Miền Nam mà ngày nay họ có được cái nhà cao, chiếc xe đẹp’ và mỗi năm xum xuê áo gấm về làng thì chúng ta cũng không cần bàn đến làm gì ! Nhưng trong trường hợp những ai mà vợ đã bị Nguyễn Hộ lấy, nhà đã bị Nguyễn Hộ ở và con cái đã bị Nguyễn Hộ sai đi nghĩa vụ chết thay cho bộ đội, đi lao động kinh tế, xé núi phá rừng, đào kinh lấp đường cho chúng nó đi … mà còn lên tiếng phân ưu than khóc thì những người nầy cũng được xem như kẻ mất hẳn tình người chẳng khác gì cộng sản !

Qua việc phân ưu thương tiếc đồng thời vinh danh Nguyễn Hộ là một nhà yêu nước chân chính của một đảng lớn hải ngoại, cộng đồng người Việt tỵ nạn nhớ lại chuyện Hoàng Minh Chính xảy ra cách đây không lâu. Hoàng Minh Chính là sư tổ của cộng sản, được huấn luyện trước 10 năm và cho phép thành lập đảng đối-lập-cuội, sau đó cộng sản cho ra nước ngoài với chiêu bài ‘Tiểu Diên Hồng’. Thất bại trở về nước vẫn hưởng bổng lộc của đảng, ăn trên ngồi trước, khi chết thì được tổ chức rình rang để cò mồi than khóc thương tiếc … Đến ngày giỗ, một nhóm nằm vùng, cò mồi cũng như những người nhẹ dạ ở Mỹ đã dựng bàn thờ, khăn áo nón mũ, xì xụp vái lạy như cha chết không bằng !. Trong đó phải kể đến nhiều vị tai to mặt lớn trước đây như ông cựu thủ tướng, đại diện vài đảng phái, ít sĩ quan cao cấp của QLVNCH, những nhà trí thức đỏ ruột cũng như các cụ ông tuổi đã gần đất xa trời…đã đến thắp nhang vái lạy ông tổ cộng sản Hoàng Minh Chính. Đây là một điều sỉ nhục cho Việt Nam, cho tập thể người Việt Tỵ Nạn và cho hàng triệu vong linh đã chết để bảo vệ ngọn cờ Quốc Gia hay hàng trăm ngàn mạng người đã vùi thây dưới lòng đại dương. Trong bài viết ‘Kẻ Thù Trước Mặt, Người Đâm Sau Lưng’ tôi đã nhắc nhở với thành phần trên đây rằng : ‘Đáng gì một chút hư danh, một buổi tiệc hay vài ba trăm dollars mà phải bán thanh danh của mình đã khổ công ‘gìn vàng giữ ngọc’ suốt cả cuộc đời. Đáng gì một chút phù du mà tự mình đốt cháy nhân cách và danh dự gia đình giòng họ. Sử sách tỵ nạn sẽ ghi chép và lưu lại nhữnh hành động nầy cho đời sau, con cháu phải xấu hổ vì cha ông của họ vì một miếng ăn hời và tí danh hão mà phải bán luôn cả danh dự.

Nhưng đối với trường hợp Nguyễn Hộ, dù mới nằm xuống mà một đảng chính trị đã đăng phân ưu đồng thời tôn vinh một cán bộ cộng sản mà chính miệng ông ta đã hậm hực phun ra những câu nói dâm dật như già Hồ, nồng nặc mùi máu và căm thù thành phần quân-cán-chính của Việt Nam Cộng Hòa cũ, thì tôi nghĩ rằng lời ‘Phân Ưu’ đăng trên các báo & diễn đàn là một chứng cớ hùng hồn bằng bút mực để xác định những gì mà cộng đồng người Việt tỵ nạn trên khắp thế giới đã nói nhiều về đảng chính trị nầy. Để xem, những ngày giỗ Nguyễn Hộ sắp đến, thành phần nào ở hải ngoại sẽ đứng ra tổ chức và những khuôn mặt nào sẽ khăn áo đến vái lạy kẻ thù của mình !

Những anh hùng Vị Quốc Vong Thân không được thành phần người mất gốc trên đây vinh danh tưởng niệm mà thường thấy nhiều nhóm tổ chức dạ tiệc văn nghệ tạ ơn, vinh danh, thương nhớ … từ những tên ca nhạc sĩ nằm vùng trong tháng tư đen đến những ngày kỵ giỗ của những con bài tranh đấu cuội do cộng sản dàn dựng lên !

Chuyện gần đây nữa, khi nghe một vài cán bộ gộc cộng sản sắp từ giã cõi đời hay bị thất sủng lên tiếng chống đối nhà nước về việc tham nhũng, bán đất, nhượng biển và rước quân thù Tàu cộng qua đô hộ thì một số người ở hải ngoại đã vội vàng chuẩn bị chuông trống để hoan hô và áo mão chờ đợi tôn vinh ! Lấy ví dụ, Võ Văn Kiệt là sư tổ cộng sản, chính tên nầy đã giết hại biết bao nhiêu đồng bào ruột thịt chúng ta, ăn cướp bao nhiêu tài sản của đất nước cũng như của dân chúng Miền Nam … nhưng khi sắp chết Võ Văn Kiệt chỉ cần lên tiếng chỉ trích đảng cộng sản, nhà nước của chính ông ta đẻ ra thì được một số người ở nước ngoài lấy làm hả hê xem như đã tìm được một thần tượng yêu nước ! Xin hỏi rằng, chỉ một câu nói vớt vát trước khi chết – không biết thật hay giả - của Võ Văn Kiệt có thể đánh đổi được cả một biển máu, cả hàng triệu bộ xương của dân Miền Nam do chính bàn tay tên nầy và đồng bọn gây ra hay sao ? Tiếp đến, ví dụ tiếp theo là tiền của, xương máu và tội ác của Võ Nguyên Giáp chở cả trăm ‘chuyến tàu thống nhất’ cũng không hết. Nhưng khi Võ Nguyên Giáp gởi thư phản đối việc Bauxite ở Cao Nguyên thì lại cũng một số người hải ngoại, như đã nói ở trên, lên tiếng hoan hô ca tụng, tưởng chừng như vận mệnh đất nước Việt Nam sắp đổi đời nay mai ! Cướp của giết người cả trên 60 năm, bây giờ chỉ cần vài ba chữ phản đối là có thể chạy tội một cách dễ dàng vậy sao ? Nếu Võ Nguyên Giáp vẫn còn một chút lương tri như y tuyên bố thì hãy đứng lên lãnh đạo quân đội nhân dân đuổi quân Tàu về xứ đồng thời lật đổ cái đảng công sản khốn nạn kia thì may ra còn nghe lọt được lỗ tai ! Giả dụ mai đây Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Nông Đức Mạnh cũng tuyên bố vài câu lếu láo rồi qua Âu-Mỹ xin tiền, không biết những người nhẹ dạ trên có trải thảm đỏ quỳ lạy và dâng tiền cho chúng nó không ?

Đồng ý rằng, nếu những người cộng sản từ bỏ đảng thật sự, đứng về phía dân chúng để chống lại nhà nước bằng những hành động thực tiễn thì đó là thời vận của Việt Nam đã đến. Còn nếu những cá nhân nầy vẫn đội đảng lên đầu, xây xi-măng cốt sắt cho đảng rồi nhân danh cái nhản hiệu cộng sản để bóc lột xương máu đồng bào thì những người tranh đấu hay làm chính trị cần phải nghiên cứu trước khi ra quân để khỏi bị sụp xuống hố.

Thật ra, Võ Văn Kiệt và Võ Nguyên Giáp và các đảng viên kỳ cựu khác, nếu có lên tiếng chỉ trích nhà nước của chúng, thì cũng chỉ là những con gà gáy đi gáy lại những câu đã được trung ương bộ chính trị nghiên cứu và cho phép trước. Đây là một hình thức chữa cháy với mục đích trấn an dân chúng quốc nội và lừa bịp hải ngoại. Cộng sản cho rằng, những tiếng gáy nầy sẽ giúp dân chúng hã giận phần nào, đồng thời để cho những người suy nghĩ nông cạn nhầm lẫn rằng nội bộ của đảng cộng sản đã có những đột biến thuận lợi cho công cuộc tranh đấu. Xin cẩn thận đối với các thủ đoạn của cộng sản !

Tóm lại, một số người nhiệt tình vì quá nôn nóng trong việc đốt giai đoạn tranh đấu hay thành phần chính trị xôi thịt muốn nổi danh bằng con đường tắt vừa ‘nghe-thấy’ cái gì mới lạ xảy ra ở Việt Nam thì đã vội vàng xung phong lên hàng đầu đánh chuông khua mõ. Hành động nầy chỉ tạo trò cười cho quân cộng sản mà thôi. Đừng nói gì xa xôi, cả một số lớn người Việt nước ngoài đã bị ‘luật sư Cầu Muối của triệu dân oan’ lừa bịp ngay trên vùng đất tự do từ mấy năm nay. Thế mới hiểu tại sao, tranh đấu đã 34 năm qua nhưng cộng sản Việt Nam vẫn có đó !!!

Đinh Lâm Thanh
Tháng 7, 2009


40 Năm Di Chúc, Mấy Mươi Năm Lạc Đường? - Phạm Trần


Phạm Trần

Di chúc hồ chí minh
Đảng Cộng sản Việt Nam hô hào cả nước tập trung 6 tháng còn lại của năm 2009 vào cuộc vận động được gọi là “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” để kỷ niệm 40 năm thực hiện Di chúc của người lập ra đảng này, nhưng đảng viên lại gạt chủ nghĩa Mác-Lênin và Tư tưởng Hồ Chí Minh sang một bên để sống thoải mái với tham nhũng.

Bằng chứng này đã được Ban Chỉ đạo Cuộc vận động Trung ương báo cáo với Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư đảng, trong mội Hội nghị tại Hà Nội ngày 06/07/2009: “Kết quả thực hiện Cuộc Vận Động (CVĐ) chưa thực sự sâu rộng, chưa đến được với mọi tầng lớp như mong muốn; có lúc, có nơi chưa đạt yêu cầu, chưa tạo thành phong trào quyết tâm “làm theo”. Nhận thức về CVĐ của một số cấp ủy còn chưa sâu sắc, chưa đúng tầm nên chỉ đạo chưa thường xuyên, liên tục, kịp thời. Một bộ phận cán bộ đảng viên chưa gương mẫu. Việc xây dựng chuẩn mực đạo đức ở một số nơi chưa còn chung chung, chưa sát với từng đối tượng. Công tác tuyên truyền chưa thường xuyên, liên tục, chưa đều khắp và chưa đi sâu vào tất cả các đối tượng, trong đó có công nhân trong các khu công nghiệp, các doanh nghiệp tư nhân, doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài. Việc biểu dương, nhân rộng điển hình còn hạn chế ...”

Chuyện cán bộ, đảng viên, kể cả cấp lãnh đạo thờ ơ với việc học tập và làm theo “lời Bác” không mới mẻ gì. Mới hồi tháng 2/2009, khi kiểm điểm 2 năm công tác học tập của toàn đảng, Nông Đức Mạnh, đã nhìn nhận: “Trong một số hoạt động triển khai Cuộc vận động vẫn còn nhiều hạn chế. Sự lãnh đạo, chỉ đạo của các cấp ủy, nói chung chưa thực sự quyết liệt, thường xuyên; hoạt động của ban chỉ đạo các cấp chưa đồng đều. Việc tổ chức học tập các chủ đề về tư tưởng, tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh ở một số nơi, một số doanh nghiệp, cơ quan quản lý nhà nước chưa tốt, còn tình trạng làm qua loa, đại khái, chiếu lệ, cần nghiêm túc rút kinh nghiệm. Việc cụ thể hóa, xây dựng các chuẩn mực đạo đức phù hợp với ngành, địa phương, cơ quan, đơn vị ở nhiều nơi do chưa được quan tâm đúng mức. Việc lấy ý kiến góp ý của nhân dân với tổ chức đảng và cá nhân cán bộ, đảng viên, công chức còn lúng túng, chưa có tác dụng thiết thực. Việc tổ chức Hội thi "Kể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh có nhiều kết quả, nhưng còn có biểu hiện phô trương, hình thức, nặng về biểu diễn, "sân khấu hóa", tác dụng thực tiễn hạn chế và gây tốn kém.”

Trong lời phát biểu ngày 06/07/2009, ông Mạnh lại yêu cầu: “Cuộc vận động phải được tiến hành thường xuyên, lâu dài, là nội dung quan trọng xây dựng nền tảng tinh thần của xã hội, xây dựng Đảng ... Trong cuộc vận động thì học tập và làm theo không thể tách rời để dần tạo ra sự thống nhất về nhận thức, hành động tiến tới các hoạt động trong xã hội đi vào nền nếp theo tấm gương của Bác là “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư”.

Nhưng “tấm gương” này có được đảng thực hành khi Hồ Chí Minh còn sống không, hay đó chỉ là những chữ viết trong Di chúc ngày 10-05-1969 của họ Hồ ?

Ông Hồ nói: “Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thực sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân”.

Điểm cốt lõi này của “Di chúc” mà đảng CSVN nói do chính tay Hồ Chí Minh viết và sửa đi sửa lại nhiều lần từ năm 1965 đã sử dụng để tuyên truyền và giáo dục cán bộ, đảng viên từ sau ngày ông Hồ chết.

Theo Bộ Chính trị khóa VI thời Nguyễn Văn Linh, thì Hồ Chí Minh chết đúng vào ngày Lê Độc lập 02 tháng 09 năm 1969. Nhưng tại sao Bộ Chính trị thời Lê Duẩn lại công bố thời gian chết vào ngày 03/09/1969 ?

Hãy nghe Nguyễn Văn Linh, Tổng Bí thư đảng Khóa VI giải thích trong Thông báo số 151/TB-TƯ của Bộ Chính trị, ngày 19-08-1989: “Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời lúc 9 giờ 47 phút ngày 02 tháng 09 năm 1969, ngày Quốc khánh của nước ta. Để ngày Bác mất không trùng với ngày vui lớn của cả dân tộc, Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa III) đã quyết định công bố Chủ tịch Hồ Chí Minh mất vào lúc 9 giờ 47 phút ngày 03-09-1969. Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa VI) cho rằng nay cần công bố lại đúng ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời”.

Có ai làm chứng được sự trùng hợp “kỳ dị” này không, hay đây chỉ là hành động chính trị của nhóm Nguyễn Văn Linh nhằm “thần thánh hóa” con người đã có quá nhiều huyển thoại không thật như Hồ Chí Minh?

Nói theo đảng CSVN thì Di chúc của họ Hồ sẽ được tròn 40 năm vào ngày 02/09/2009 và đó là lý do khiến họ phải làm rùm beng lên tính kỳ diệu và giá trị của nó để tổ chức kỷ niệm.

Trong Chỉ thị số 36-CT/TW, ngày 02/07/2009 của Ban Bí thư về việc tổ chức kỷ niệm 40 năm thực hiện Di chúc, đảng CSVN đã để lộ ra nhiều chuyện “cười ra nước mắt”, nhất là về mặt xuống cấp tư tưởng, tình trạng suy đồi đạo đức của số không nhỏ cán bộ, đảng viên và sự sợ hãi cho thần tượng Hồ Chí Minh bị xóa mờ.

Chỉ thị viết: “Trong bối cảnh tình hình chính trị, kinh tế khu vực và thế giới diễn biến phức tạp, khó lường, sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên chưa được đầy lùi; các thế lực thù địch đang gia tăng chống phá sự nghiệp cách mạng chính nghĩa của dân tộc ta, mưu toan xóa bỏ nền tảng tư tưởng và phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng, bôi nhọ lãnh tụ, hạ bệ thần tượng, chống phá cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội X và tiến tới Đại hội XI của Đảng, Ban Bí thư Trung ương Đảng yêu cầu các cấp ủy đảng, đảng đoàn, ban cán sự đảng triển khai tổ chức tốt các hoạt động kỷ niệm 40 năm thực hiện Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh hướng tới kỷ niệm 120 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh và các ngày lễ lớn của đất nước”.

Về công tác tuyên truyền, giáo dục, Chỉ thị ra lệnh: “Tuyền truyền sâu rộng về đạo đức cách mạng sáng ngời của Chủ tịch Hồ Chí Minh; những giá trị tư tưởng chính trị, lịch sử, văn hóa kết tinh trong Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh; chủ động đấu tranh bác bỏ những luận điệu sai trái, xuyên tạc, thù địch, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, xây dựng hệ thống chính trị trong sạch vững mạnh. Nêu bật những thành tựu của cách mạng Việt Nam trong 40 năm thực hiện Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh: về sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, sự nghiệp đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc ... đẩy lùi suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống, chủ nghĩa cá nhân, tư tưởng, cơ hội, lối sống thực dụng ...”

Vậy “các thế lực thù địch” có bịa ra những thói hư, tật xấu của đảng CSVN không, hay đó là cái tật bẩm sinh của những người Cộng sản Việt Nam?

Xuống cấp ra sao?

Hãy đọc những câu chữ của Giáo sư, Tiến sĩ Trần Văn Bính viết trong Tạp Chí Tuyên Giáo ngày 15/05//2009: “Lâu nay, chúng ta đã nói khá nhiều và khá đầy đủ về thực trạng xuống cấp về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trong cán bộ, đảng viên. Các văn kiện của Đảng và Nhà nước, các hội thảo và các phương tiện thông tin đại chúng đã nói quá đầy đủ. Sự vi phạm nghiêm trọng những phẩm chất cơ bản của đạo đức xã hội: cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư.

Trong khi cả xã hội ra sức tiết kiệm trong sản xuất, trong tiêu dùng để làm lợi cho gia đình và cho xã hội, thì bộ phận cán bộ đảng viên suy thoái lại tìm cách lãng phí thời gian và của cải của xã hội. Họ tìm cách đục khoét và tiêu xài hoang phí tài sản công. Họ không hề nghĩ rằng tài sản đó là mồ hôi nước mắt của nhân dân làm nên. Bằng tiền của mà họ có được một cách phi pháp bằng các ngón xoay xở và những phi vụ mờ ám, họ mua đất, mua nhà, sắm ô tô,… hoặc chạy theo các cuộc chơi xa hoa trụy lạc.

Do chạy theo lợi ích cá nhân, những cán bộ đảng viên suy thoái đạo đức đã trở thành những kẻ vô liêm sỉ và bất chính. Phương châm sống của họ là tận dụng mọi thời cơ và điều kiện để đục khoét mọi tài sản của xã hội. Khi có quyền lực trong tay, họ dùng quyền lực để trả ân, báo oán. Họ cân nhắc, đề bạt những người cùng phe cánh, và tìm cách loại bỏ những người chính trực. Đối với họ, tiêu chuẩn để được đề bạt và sử dụng không phải là tài, đức, mà là có giúp họ đạt được các tham vọng cá nhân không.

Có lẽ đây là vấn đề đầu tiên cần đề cập đến, bởi vì khi một con người đã vi phạm những tiêu chuẩn đạo đức bình thường, thì làm gì có đạo đức cách mạng được.”

Giáo sư Bính viết tiếp: “Những cán bộ đảng viên suy thoái đã giải quyết các mối quan hệ trên một cách đảo ngược. Đối với cá nhân, họ tư kiêu, tự mãn, lười học tập, thích sống xa hoa đồi trụy. Đối với các đồng chí của mình, họ luôn đố kỵ, ghen ghét, giấu diếm các khuyết điểm của mình và sẵn sàng bịa đặt vu khống người khác. Đối với công việc, họ vô trách nhiệm, làm chăng hay chớ. Đối với nhân dân, xa cách, vô cảm đối với những thiệt thòi, bất hạnh của người dân. Đối với Đảng, họ không trung thực, lừa dối Đảng, lợi dụng Đảng để mưu cầu danh lợi …

Như vậy, từ sự suy thoái về đạo đức đã biến thành sự suy thoái, đầu cơ về chính trị. Kẻ suy thoái đạo đức đã biến thành kẻ thù của cách mạng, của Đảng, của nhân dân ...”

Tuy ông Giáo sư Bính không đưa ra số người trong đảng nằm trong hàng ngũ xấu xa này là bao nhiêu, nhưng chắc là không ít nên vào ngày 21/04/2009, Ban Tuyên giáo Trung ương - Cơ quan có nhiệm vụ giáo dục tư tưởng cho cán bộ, đảng viên – đã phải tổ chức Cuộc Hội thảo về đề tài “Những giải pháp và điều kiện thực hiện phòng chống suy thoái tư tưởng, chính trị, đạo đức, lối sống trong cán bộ, đảng viên”.

Tạp chí Tuyên Giáo cho biết: “Gần 10 ý kiến trao đổi, thảo luận thẳng thắn những vấn đề đòi hỏi cả lý luận và thực tiễn cần lý giải để tìm ra nguyên nhân căn bệnh suy thoái về tư tưởng, chính trị, đạo đức, lối sống của cán bộ, đảng viên hiện nay. Các ý kiến thảo luận tập trung vào những vấn đề : Những đánh giá trong các văn kiện của Đảng về tình trạng sa sút phẩm chất chính trị, đạo đức của cán bộ, đảng viên; những biểu hiện của sự suy thoái, mức độ, tính chất của sự suy thoái; những điều kiện để phòng, chống suy thoái; đặc biệt các ý kiến thảo luận khá sôi nổi về các nguyên nhân và giải pháp nhằm khắc phục sự suy thoái về tư tưởng, chính trị, đạo đức, lối sống của cán bộ đảng viên ...”

Từ suy thoái đạo đức, tư tưởng, việc tiếp tục để cho tham nhũng lan nhanh trong đảng cũng đang làm cho đội ngũ lãnh đạo bối rối. Trong vòng vài năm qua, Nhà nước luôn miệng nói Công tác phòng, chống tham nhũng đã đạt được những “kết quả bước đầu”. Nhưng Luật chống Tham nhũng đã có từ năm 2005 mà tới năm 2009 chỉ đi được một bước thì đến bao giờ mới đi được bước thứ hai ?

Như vậy, nếu công tác chống Tham nhũng tiếp tục rùa bò như hiện nay thì dễ gì đảng CSVN có thể chận đứng được tình trạng cán bộ, đảng viên không còn muốn nghe ai nói đến chủ nghĩa Cộng sản nữa?

Phạm Trần