Thursday, June 11, 2009

Luật sư Cù Huy Hà Vũ kiện tưởng thú Nguyễn Tấn Dũng về vụ bauxite Tây Nguyên

Thanh Phương

Luật sư Cù Huy Hà Vũ
_Luật sư Cù Huy Hà Vũ (Hà Nội) hôm nay vừa nộp đơn khởi kiện ông Nguyễn Tấn Dũng vì theo ông, thủ tướng Việt Nam đã ra một quyết định ''trái pháp luật'' khi vẫn cho thực hiện các dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên, bất chấp những lời phản đối của dư luận. Sau khi nộp đơn kiện, luật sư Cù Huy Hà Vũ đã dành cho RFI bài phỏng vấn sau đây.




Nguồn: http://www.rfi.fr/actuvi/articles/114/article_3813.asp





Mời bấm tải PDF File



Hiểm họa xâm lăng từ phương Bắc - Trương Phú Thứ


Nguyên tác: Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu,
Phụ chú và giới thiệu: Trương Phú Thứ


Nước Việt Nam đang đứng bên vực thẳm của một cuộc xâm lăng của người anh em “môi hở răng lạnh” cộng sản Trung quốc. Những năm tháng gần đây, bá quyền Trung quốc đã dùng sức mạnh khống chế và áp bức tập đoàn cầm quyền Hà Nội phải cắt đất dâng biển cho người đồng chí vĩ đại. Mấy ngày qua, báo chí quốc nội đưa tin hải quân của cộng sản Trung quốc đã xua đuổi các thuyền bè đánh cá của ngư dân miền Trung ngay trên vùng biển của Việt Nam. Nhiều tầu bè đánh cá đã bị đâm chìm, cướp bóc nhiên liệu và các dụng cụ đánh cá. Cộng sản Trung quốc cũng như các triều đại vua chúa của Trung Hoa luôn luôn coi lãnh thổ của quốc gia Việt Nam như là một tỉnh, một phần đất của Trung Hoa và họ chưa bao giờ từ bỏ ý đồ xâm chiếm.

Gần nửa thế kỷ trước, vào mùa hè năm 1962, trong một tài liệu huấn luyện cho các cán bộ cao cấp đảng Cần Lao, Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu đã viết:

Từ năm 972, sau khi đã nhìn nhận độc lập của Việt Nam rồi, lúc nào Trung Hoa cũng nghĩ rằng đã mất một phần lãnh thổ quốc gia, và lúc nào cũng khai thác mọi cơ hội đưa đến, để thâu hồi phần đất mà Trung Hoa xem là của họ.

Chính sách ngàn đời của Trung Hoa là thống trị Việt Nam và không lúc nào họ thỏa mãn với sự thần phục và triều cống của chúng ta. Ngay những lúc mà quân đội chúng ta hùng cường nhất, và chiến thắng quân đội Trung Hoa, thì các nhà lãnh đạo của Việt Nam cũng khôn ngoan, tìm cách thỏa thuận với Trung Hoa và tự đặt mình vào chế độ thuộc quốc. Nhưng điều mà Trung Hoa muốn không phải Việt Nam chỉ thần phục và triều cống. Trung Hoa lúc nào cũng muốn lấy lại mảnh đất là lãnh thổ Việt Nam mà họ coi như bị tạm mất.

1. Diễn biến lịch sử

Từ năm 900 đến năm 1840, Trung Hoa đã bẩy lần đem quân xâm chiếm nước Việt Nam. Hai lần do nhà Tống chủ trương, ba lần do nhà Minh và một lần do nhà Thanh. Những họat động xâm chiếm liên tục như vậy chứng tỏ các triều đại vua chúa Trung Hoa đều theo một chính sách chung là thống trị và chiếm lãnh giang sơn nước Việt Nam. Lý do mà Trung Hoa muốn và cần phải xâm chiếm Việt Nam vì lưu vực sông Hồng Hà ở miền Băc Việt Nam là đường thóat ra biển của các tỉnh Tây Nam Trung Hoa và đó cũng là con đường xâm nhập của các đạo quân viễn chinh vào lãnh thổ Trung Hoa. Bởi vậy Trung Hoa luôn ôm mộng thôn tính nếu không được cả giang sơn Việt Nam thì ít ra cũng phải là miền Bắc Việt Nam. Cũng vì lý do này mà khi triều đình Tự Đức cầu viện Trung Hoa để chống lại quân Pháp thì Lý Hồng Chương lại ngả theo Pháp mà đề nghị một kế họach chia đôi nước Việt Nam để dành các phần đất bao bọc lưu vực sông Hồng Hà lấy đường ra biển. Sau khi đệ nhị Thê Chiến chấm dứt, Tưởng Giới Thạch đã giải giới quân đội Nhật từ vĩ tuyến 17 lên phía bắc Việt Nam cũng vì lý do này. Xem ra như vậy thì Việt Nam luôn là miếng mồi nhòm ngó của Trung Hoa bất kỳ ở thể chế nào.

Họa xâm lăng triền miên đe dọa dân tộc chúng ta và trở thành một ám ảnh cho các nhà lãnh đạo nước ta. Do đó mà lịch sử ngọai giao của chúng ta lúc nào cũng bị đè nặng và chi phối bởi tâm lý thuộc quốc. Lý Thường Kiệt và Nguyễn Huệ đã tìm cách bứt phá ra khỏi cái ách lệ thuộc đó nhưng hai nhà lãnh đạo của dân Việt với những chiến công lẫy lừng và tài ngoại giao khéo léo cũng phải khuất phục trước những gai góc thực tế. Họa xâm lăng từ phương Bắc đã trói buộc các nhà lãnh đạo nước ta vào con đường một là thần phục Trung Hoa, hai là mở rộng bờ cõi về phía Nam.

Khi Việt Nam bị Tây phương tấn công, triều đình nhà Nguyễn đã không đủ tri thức và khả năng dùng phương tiện ngọai giao để khai thác những mâu thuẫn giữa các cường quốc Tây phương mà thóat ra khỏi được vòng binh đao. Bởi vì quan quân nhà Nguyễn vẫn bị cái mặc cảm thuộc quốc đè nặng trên từng lời ăn tiếng nói. Chính sách ngoại giao chật hẹp đã đưa đất nước vào thế bị cô lập. Tất nhiên lúc hữu sự không thể nào đối mặt với sóng gió. Hành động ngọai giáo duy nhất lúc bấy giờ là sai sứ sang Tầu cầu cứu. Trung Hoa vào lúc đó cũng đang bị Tây phương đe dọa, nếu không thì Việt Nam lại một lần nữa bị Trung Hoa đô hộ.

2. Chống ngoại xâm

Quá trình chống ngọai xâm của các vua chúa ngáy xưa cũng chỉ hạn hẹp trên lãnh vực quân sự. Đó là một thiếu sót to lớn đưa đến những thất bại liên tục. Nước ta là một quốc gia nhỏ lúc nào cũng bị họa xâm lăng đe dọa thì ngoại giao là một trong các lợi khí sắc bén và hữu hiệu để bảo toàn độc lập và lãnh thổ.

Các biện pháp chống ngọai xâm từ phương Bắc mà các vua chúa ngày xưa đề ra chỉ giới hạn và liên quan đến hai nước Trung Hoa và Việt Nam. Sự thần phục và triều cống của triều đình nước Nam chỉ là những biện pháp hõan binh và biện pháp chống ngọai xâm chưa từng bao giờ được đặt thành một chính sách. Từ đó những kế sách ngoại giao chưa bao giờ được cân nhắc hay hoạch định. Sau đó là những nỗ lực của Việt Nam trên phương diện quân sự cũng rất giới hạn trong mục đích giữ họăc tranh giành đất để dung thân. Đối với một nước nhỏ, trong công cuộc chống ngoại xâm thì biện pháp quân sự không đủ để tự vệ mà cần phải biết khai thác các lợi thế qua các biện pháp ngoại giao.

Tuy nhiên biện pháp cần thiết và hữu hiệu nhất lại hoàn toàn thuộc quyền chủ động của chúng ta là phải nuôi dưỡng tinh thần độc lập và tự do của nhân dân, đồng thời phát huy ý thức quốc gia dân tộc. Lại nữa phải áp dụng một chính sách cai trị khóang đạt và mở rộng thành phần cũng như khuôn khổ lãnh đạo. Nếu ý thức quốc gia và dân tộc ăn sâu vào tâm não của người dân, mọi người đề cao và tranh đấu cho độc lập tự do thì cho dù quân xâm lăng có đánh tan được đạo quân của chúng ta và ngay cả chiến thắng chúng ta trên trường ngoại giao thì cũng vẫn không thể nào tiêu diệt được ý chí quật cường của cả một dân tộc.

Nhưng ý chí quật cường đó mà vắng bóng lãnh đạo sẽ không đưa tới những kết quả mong muốn. Bởi vậy phải tạo ra những cơ hội để quần chúng tham gia và chia sẻ bổn phận cũng như trách nhiệm trong guồng máy lãnh đạo. Bộ máy này càng đông càng hay vì bọn xâm lăng không thế nào tiêu diệt hết được những người lãnh đạo. Tiêu diệt lãnh đạo là mục đích đầu tiên và chính yếu của các lực lượng xâm lăng.

Để chống xâm lăng, chúng ta có những biện pháp quân sự và ngoại giao. Nhưng hơn hết là phải chủ động nuôi dưỡng tinh thần độc lập và tự do của nhân dân. Phát huy ý thức quốc gia và dân tộc đồng thời mở rộng sự tham gia của quần chúng vào hệ thống lãnh đạo. Như vậy thì một thể chế chuyên chế và độc tài không thể nào có đủ điều kiện và khả năng để bảo vệ quốc gia chống ngoại xâm được. Bởi vì bản chất của một thể chế độc tài là tiêu diệt tận gốc rễ tinh thần tự do và độc lập của người dân để giữ quyền lãnh đạo quốc gia cho một người hay một tập đoàn. Thể chế độc tài này không những sẽ không tiêu diệt được ý chí tư do dân chủ trong quần chúng mà lại còn là một lợi khí cho kẻ ngọai xâm. Bởi vì dưới thể chế này thì nhân dân sẽ bị áp bức rồi trở nên chống đối phe nhóm lãnh đạo. Họ sẽ hợp tác ngay cả với bọn xâm lăng. Lịch sử thế giới đã xác nhận chỉ có những dân tộc sống trong tự do dân chủ mới có khả năng chống lại ngoại xâm.

3 Bài học cho tập đoàn cầm quyền cộng sản Việt Nam

Lãnh thổ của quốc gia Việt Nam luôn luôn là một miếng mồi, một mục tiêu nhòm ngó của bất cứ thể chế nào bên Tầu. Vì nhu cầu địa lý và kinh tế, bọn bá quyền Bắc Kinh sẽ còn nhiều áp lực khống chế và đòi hỏi đám đàn em ở Hà Nội phải nhượng bộ, thỏa mãn những ngược ngạo của chúng. Tập đoàn cầm quyền ở Hà Nội vì nhu cầu sống còn đã cắt đất nhường biển cho cộng sản Trung quốc nhưng “giấc mộng lớn” của đảng cộng sản Trung quốc không chỉ là Việt Nam mà là toàn thể khu vực Đông Nam Á. Con đường độc đạo để đi đến Lào, Cao Miên, Thái Lan … không đâu thuận tiên và “ngon ăn” hơn Việt Nam. Để chống lại họa xâm lăng từ phương Bắc, thiết tưởng tập đoàn cộng sản Hà Nội nên nghiền ngẫm bài học “chống xâm lăng” của Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu. Thuở sinh thời, Ông Nhu đã phải đối đầu với đoàn quân cộng sản Bắc Việt thi hành nhiệm vụ quốc tế xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa. Chỉ với một cái bút trong tay, Ông Nhu đã họach định ra Ấp Chiến Lược đánh tan đám quân xâm lăng từ miền Bắc vả cả bọn cộng sản nằm vùng ở miền Nam. Trong tài liệu “Về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước”, cố Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Văn Linh đã xác nhận có đến 75% cán bộ và cơ sở của cộng sản ở lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa đã bị tiêu diệt vì những hậu quả trực tiếp của chương trình Ấp Chiến Lược.

Một trong những sửa sọan để chống xâm lăng là đảng cộng sản Việt Nam phải có những cải cách thực sự về tự do dân chủ, khơi dậy lòng tự hào và yêu nước của toàn dân. Quyền tự do của người dân phải được tuyệt đối tôn trọng chứ không phải bị khép kín trong một hệ thống “xin-cho”. Tạo điều kiện và hợp tác với các tôn giáo trong các chương trình cải cách và thăng tiến giáo dục, xã hội. Quyết tâm bài trừ tham nhũng, các đảng viên tham ô phải bị xét xử công khai và trừng phạt đích đáng. Sau nữa là phải mở rộng cánh cửa công quyền để những người không có cái thẻ đảng viên có cơ hội tham gia vào hệ thống lãnh đạo. Trong bối cảnh hiện tại, công tác xây dựng một ý chí quốc gia và dân tộc trong quần chúng là cần thiết và cấp thời. Bọn bá quyền Trung quốc chưa xua quân qua ải địa đầu tiến hành cuộc xâm lăng nhưng hàng hóa Trung quốc đã tràn ngập đến từng ngõ ngách trên lãnh thổ Việt Nam. Các hãng xưởng của Trung quốc đã thấy ở khắp các tỉnh thành. Công nhân Trung quốc đang ngày đêm khai thác bô xít ở Tây Nguyên và cái bóng ma của Mao Trạch Đông lúc nào cũng lởn vởn trong bộ Chính Trị của đảng Cộng Sản Việt Nam. Hình thức xâm lăng này còn bội phần nguy hiểm hơn những hành động quân sự. Chỉ có tinh thần đoàn kết của toàn dân, tình tự quê hương và tự ái dân tộc trong một thể chế tự do dân chủ mới có thể ngăn ngừa được đại họa này.

Lịch sử ghi chép rằng quân dân nước Nam đã sáu lần đẩy lui được đoàn quân xâm lược từ phương Bắc. Cha ông chúng ta đánh Tống bình Chiêm để giữ vững và mở mang non sông bờ cõi thì lẽ nào cộng sản Hà Nội lại ô nhục bán cả giang sơn tổ quốc cho bọn cộng sản Trung quốc sao?

Trương Phú Thứ

Wednesday, June 10, 2009

Lê Phước Tuấn chỉ bị “probation” và không bị trục xuất về VN - Nguyễn Dương


Cali Today News – Như độc giả Cali Today đã nhiều lần theo dõi vụ án của anh Lê Phước Tuấn, người đã đả thương Nguyễn Quốc Huy, một người trong phái đoàn Thủ tướng Cộng sản Phan Văn Khải đến thăm Hoa Kỳ vào năm 2005.

Trong mấy năm qua, tòa án di trú đã xử anh và anh có thể bị trục xuất khỏi Hoa Kỳ. Thế nhưng, theo tin tức của anh Bùi Mạnh Hùng từ Hoa Thịnh Đốn thì “Phiên tòa di trú xử vụ anh Lê Phước Tuấn đã kết thúc chiều hôm nay Thứ Ba, ngày 9 tháng 6, 2009, tại Arlington, VA. Tòa đã phán quyết Anh Lê Phước Tuấn chỉ bị PROBATION mà thôi và SẼ ĐƯỢC Ở LẠI HOA KỲ…. Quyết định của tòa án về vụ án sẽ được chính thức công bố trong tương lai gần đây.”
*
* *


Vụ án Lê Phước Tuấn

Tuyết Mai &Trịnh Quốc Thiên

Virginia: - Sau một phiên tòa kéo dài từ 1 đến 4:30 chiều ngày 9 Tháng 6, 2009, tại Tòa án Di Trú Arlington, VA, Tòa đã tuyên án Lê Phước Tuấn một năm tù ở và án treo(probation) cho đến Tháng Mười, 2009 ( không bị trục xuất về VN). Nhưng Lê Phước Tuấn đã ở tù một năm rồi nên chỉ còn mấy tháng án treo.

Hiện diện trong phiên tòa này có Lê Phước Tuấn và một người bạn, trong Cộng đồng VN vùng HTĐ có Ông Lý Văn Phước, Cô Lữ Anh Thư, Cô Nguyễn Thị Ngọc Giao, Luật sư Trịnh Quốc Thiên, Ông Michael Benge. Và Luật sư đại diện cho Lê Phước Tuấn là Bà P. Zahadi. Đây có lẽ là phiên tòa cuối cùng trong vụ án Lê Phước Tuấn bắt đầu từ năm 2005.

Phiên tòa đã diễn ra vô cùng sôi nổi. Công tố viên tố cáo Lê Phước Tuấn đã hành hung vô cớ, đả thương chí mạng Ông Nguyễn Quốc Huy, Phó Chủ Tịch Văn Phòng Thủ Tướng CSVN ngày 21 Tháng 6, 2005 trước Khách Sạn Willard ở Washignton, D.C. Công tố viên đề nghị án tù từ một đến mười năm và trục xuất Lê Phước Tuấn về VN. Lê Phước Tuấn đã nhận tội hành hung. Luật sư của Lê Phước Tuấn đưa ra yếu tố anh đã bị hạ nhục, hành hạ từ lúc còn nhỏ ở VN vì là “Con lai” , “Con của Đế Quốc Mỹ” vì vậy Lê Phước Tuấn rất căm thù CSVN. Trong lúc đi biểu tình phản đối phái đoàn của Thủ Tướng CS Phan Văn Khải trước Tòa Bạch Ốc, Lê Phước Tuấn và đoàn người biểu tình bị một đám mười, mười lăm CSVN từ Tòa Bạch Ốc tiến qua công viên La Fayette, gây hấn, khiêu khích, mạ lỵ, chửi bới. Cảnh sát đến giải tán.

Đến trưa, sau khi ăn trưa thì đoàn người biểu tình đi qua Khách Sạn Willard là nơi phái đoàn ngoại giao CSVN cư ngụ. Lê Phước Tuấn nhận diện được người đứng trước Khách Sạn Willard là người đã chửi bới anh trước Tòa bạch Ốc hồi sáng, nên đã nhào lại đánh vào mặt người này. Anh không biết đó là một nhân viên ngoại giao cao cấp của phái đoàn CSVN. Sự hành hung này xảy ra do sự nóng giận chứ không phải là một âm mưu có toan tính trước.

Sau khi nghe qua sự trình bày của hai bên, Ông Tòa có ý kiến đây không phải là một âm mưu, có tổ chức, hành hung có vũ khí, mà sự việc chỉ vì sự nóng giận với những lời mạ lỵ, phỉ báng hồi sáng, vì vậy Tòa tuyên án Lê Phước Tuấn bị một năm tù và tù treo đến Tháng Mười. Nhưng Lê Phước Tuấn đã ở tù mười hai tháng trước đây, nên nay chỉ còn bốn tháng án treo.

Lê Phước Tuấn cho biết một vài cảm nghĩ sau phiên tòa như sau. Anh nói, sự thật thì đâu có ai muốn ở tù, nhưng đi tranh đấu mà bị ở tù thì tù không có gì đáng sợ. Mình phải làm sao, đấu tranh cho tám mươi bốn triệu người dân còn ở VN và những người đang bị cầm tù ở VN được trả tự do.

Mình ở đây được tự do mà mình không làm gì, không đấu tranh cho những người không có tự do ở VN thì sự sống của mình đây có ý nghĩa gì? Cố nhiên khi vụ án chấm dứt, anh không bị ở tù thêm, không bị trục xuất về VN là điều rất đáng mừng. Nhưng điều làm anh cảm động, vui mừng hơn là nhìn thấy các cô, chú, bác đã thương yêu và đóng góp tiền bạc giúp đỡ lo về mặt pháp lý để anh không bị trục xuất về tay CS. Anh vô cùng biết ơn tất cả cô, chú, bác đã giúp đỡ.

Lê Phước Tuấn nói tiếp, anh đi tranh đấu cho VN, mà nếu đồng bào mình lơ là, để thua vụ án này, anh bị trục xuất về VN để bị CS hành hạ tàn bạo thì đây là điều thật đáng buồn. CS sẽ coi cộng đồng người Việt ở hải ngoại không ra gì. Theo Anh Lê Phước Tuấn, sự việc anh không bị trục xuất về VN cho CS thấy người Việt ở hải ngoại luôn hỗ trợ, giúp đỡ lẫn nhau.

Lê Phước Tuấn mong mỏi các chú bác ở đây dành chút thì giờ để tranh đấu cho đồng bào mình ở quê nhà, chứ đừng nghĩ mình đã yên thân ở đây rồi quên, tội nghiệp đồng bào mình còn ở đó . Ở bất cứ nơi nào, cộng đồng nào, ai cần giúp gì anh cũng sẵn sàng tiếp tay. Những người trẻ nên đứng lên đòi hỏi nhân quyền cho Việt Nam.

Được biết Lê Phước Tuấn sinh năm 1971, tại Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang. Cha anh là người Mỹ (African American), phục vụ trong US Marine, theo lời cậu của anh thì cha anh đã mất tích ở VN, MIA. Mẹ của anh đã qua sống ở Thai lan. Từ năm 5-6 tuổi anh sống với ông bà ngoại và cậu. Lúc đi học anh thường bị các bạn học, thầy giáo và những nhân viên của nhà trường hạ nhục, miệt thị là “con đế quốc”, “Mỹ lai đen”… không chịu đựng được sự kỳ thị nên anh nghỉ học sau hai năm và theo cậu làm việc rất vất vả như làm ruộng, đánh cá … để kiếm sống. Nhưng đời sống của anh không được bình yên, những người lính CS thường bắt anh cởi trần truồng nhảy múa cho họ xem chơi. Nếu anh không làm thì họ đánh trên đầu, hay lấy lưỡi lê đăm vào chân anh. Họ càng đâm nhiều thì anh càng nhảy nhanh, và họ đã tìm thấy thú vui trong trò chơi ác độc như vậy, đã để lại những vết thẹo trên chân, trên đầu anh, chấn thương còn mãi mãi trong tâm hồn anh.

Năm 15 tuổi anh bị đưa đi trại lao động, vì dáng vóc to lớn hơn ngừơi Việt Nam, anh luôn bị bắt buộc phải làm việc gắp lần những người VN khác mà tiền lương thì như nhau, nghĩa là chỉ đủ ăn qua ngày. Anh luôn bị bạc đãi, bị đánh đập hành hạ trên đầu, trên mặt, ít nhất là một tuần một lần.

Tháng 6, 1992 anh được qua Mỹ theo diện con lai. Ngày 21 tháng 6, 2005 Anh cùng bè bạn và đồng hương tập họp tại Công viên La Fayette trước Tòa Bạch Ốc ở Washington, D.C. để phản đối cuộc viếng thăm của Thủ Tướng CSVN Phan Văn Khải. Kế đến là vụ hành hung rồi bị bắt và sau đó Lê Phước Tuấn bị truy tố ra tòa về tội hành hung nhân viên ngoại giao.

Theo luật pháp HK, Lê Phước Tuấn có thể bị một tới mười năm tù và có thể bị trục xuất về VN. Nhưng nếu Sở Di Trú HK trục xuất Lê Phước Tuấn về VN thì sẽ vi phạm luật HK và luật Quồc tế, vì không được trục xuất tội phạm về quồc gia mà họ sẽ bị tra tấn.

Hơn thế nữa cha của Lê Phước Tuấn là một chiến binh Hoa Kỳ đã hy sinh mạng sống cho sự tự do của miền Nam VN. Lê Phước Tuấn đã thiếu tình cha từ thuở ấu thơ. Bây giờ nếu Lê Phước Tuấn bị trục xuất về VN, anh chẳng những bị CSVN bỏ tù, mất tự do, mà còn bị hành hạ, đày đọa và ba con của anh hiện đang sống ở Mỹ sẽ không có cha. Đây là những yếu tố đáng để quan tòa quan tâm cứu xét. Có lẽ những yếu tố này họp cùng nhiều yếu tố khác như là “Con lai”, “Con đế quốc Mỹ”… Lê Phước Tuấn đã chịu đựng quá nhiều kỳ thị ở VN và sự tấn công này là do cơn nóng giận chứ không là một âm mưu, cho nên Tòa đã tuyên án Lê Phước Tuấn một năm tù và vài tháng án treo.

Hôm nay vụ án Lê Phước Tuấn coi như đã chấm dứt. Lê phước Tuấn kính gởi lời tri ân sâu xa tới tất cả quý ân nhân, các chú bác HO, các anh em “con lai” và đồng bào gần xa đã hết lòng thương yêu hỗ trợ anh về tinh thần cũng như vật chất trong suốt thời gian qua.

Tuyết Mai &Trịnh Quốc Thiên


THÔNG BÁO của Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn về các buổi ra mắt phim tài liệu "SỰ THẬT VỀ HỒ CHÍ MINH"


PHONG TRÀO QUỐC DÂN ĐÒI TRẢ TÊN SÀIGÒN
P.O Box 17 - 516, Greenlane. Auckland – NEW ZEALAND
P.O Box 6005, Torrance, CA 90504 – USA
Website: www.saigonforsaigon.org
Email: s4s@saigonforsaigon.org

THÔNG BÁO

Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn về các buổi ra mắt phim tài liệu

"SỰ THẬT VỀ HỒ CHÍ MINH"

Như đã công bố qua Thông Báo ngày 2 tháng 9 năm 2007, để đẩy mạnh chiến dịch “Tẩy trừ huyền thoại giả trá Hồ Chí Minh”, PHONG TRÀO QUỐC DÂN ĐÒI TRẢ TÊN SÀI GÒN quyết định thực hiện cuốn phim “SỰ THẬT VỀ HỒ CHÍ MINH”. Đây là một phim tài liệu trình bày sự thật về cuộc đời Hồ Chí Minh và những hệ lụy ông ta đã gây ra cho Dân Tộc và Đất Nước Việt Nam .

Sau hơn 18 tháng nỗ lực và với sự giúp đỡ của nhiều thức giả, chuyên viên, mạnh thường quân và sự khuyến khích của nhiều người, PHONG TRÀO đã hoàn thành bản tiếng Việt cuốn phim này. Các bản tiếng ngoại quốc sẽ được xúc tiến thực hiện trong giai đoạn tới.

PHONG TRÀO QUỐC DÂN ĐÒI TRẢ TÊN SÀI GÒN sẽ tổ chức buổi ra mắt đầu tiên phim tài liệu “SỰ THẬT VỀ HỒ CHÍ MINH” tại Little Saigon, Nam Cali, Hoa Kỳ vào Thứ Bẩy, 11 tháng 7 năm 2009.

Sau đó, để quảng bá cuốn phim đến đông đảo đồng hương, phái đoàn PHONG TRÀO SÀI GÒN sẽ đến giới thiệu với cộng đồng Việt Nam tại các thành phố TB California, TB Texas, Thủ đô Hoa Thịnh Đốn, miền Đông Hoa Kỳ và Canada trong các ngày cuối tuần tháng 7 và tháng 8.

Cuối tháng 8 và tháng 9, cuốn phim sẽ ra mắt đồng hương tại Âu Châu, và trong tháng 10 tại Úc Châu.

Vào giữa tháng 11, PHONG TRÀO sẽ tiếp tục tổ chức các buổi giới thiệu cuốn phim tại Nhật Bản, một số thành phố khác của Hoa Kỳ và Canada cho đến cuối năm 2009.

Lịch trình các buổi ra mắt cuốn phim được liệt kê đày đủ trong website của PHONG TRÀO: http://www.saigonforsaigon.org

Trong các buổi ra mắt này, ngoài việc trình bày mục tiêu và kế hoạch thực hiện và quảng bá phim, PHONG TRÀO sẽ tặng đồng hương tham dự cuốn DVD phim tài liệu này.

PHONG TRÀO QUỐC DÂN ĐÒI TRẢ TÊN SÀI GÒN mời gọi đồng hương tham dự đông đảo các buổi ra mắt cuốn phim kể trên, và sau đó tiếp tay quảng bá rộng rãi cuốn phim này đến đồng bào trong và ngoài nước. Đối với đồng hương ở xa không thể tham dự, PHONG TRÀO sẽ thông báo trong thời gian tới cách thức tiếp nhận DVD phim tài liệu “ SỰ THẬT VỀ HỒ CHÍ MINH” qua đường bưu điện.

Tại Thành phố Auckland , New Zealand
Ngày 11 tháng 6 năm 2009
Linh mục NGUYỄN HỮU LỄ
Đại diện PHONG TRÀO QUỐC DÂN ĐÒI TRẢ TÊN SÀI GÒN