Saturday, January 31, 2009

Tên đặc công đỏ, giặc cái Dương Thu Hương - Trần Thanh

Trần Thanh

Cách đây khoảng 10 năm, khi mới định cư tại Bắc Mỹ, trong chuyến đi du lịch xem thác nước Niagara tại Canada, tình cờ tôi gặp một bà cụ dân tây Cà Na Ðiêng chính cống. Bà cụ khoảng 70 tuổi, tuy lớn tuổi nhưng vẫn còn rất nhanh nhẹn và khỏe mạnh. Bà nhờ tôi chụp hình bà và đám con cháu của bà, sau đó bà lân la làm quen:

- Xin lỗi, ông từ quốc gia nào đến?

Tôi trả lời:

- Tôi là người Việt Nam!

Nghe nói đến hai chữ "Việt Nam", bà cụ reo lên như gặp một người bạn cố tri:

- À, Việt Nam! Tôi rất thương người Việt Nam. Tôi đã từng làm việc thiện nguyện giúp người Việt Nam trong những năm từ 1976 đến 1980!

Thấy bà cụ có thiện cảm với người Việt, tôi cũng vui mừng trong bụng. Người Việt mình thật có phước, đi đến góc bể chân trời nào cũng được người ta thương mến! Ðể đáp lại trái tim vàng của bà cụ, tôi cũng đi một đường lả lướt, ca ngợi tấm lòng nhân đạo, hào hiệp của người dân Gia Na Ðại, sẵn sàng cưu mang nhiều dân tộc bất hạnh trên thế giới, trong đó có Việt Nam. Bà cụ cảm động lắm, nên bắt đầu chuyển "tông", gọi tôi bằng ... con! (Bà dùng chữ "son" thay vì chữ "sir")

- Con à, bác rất thương những người Việt Nam khốn khổ. Chính vì vậy lúc còn trẻ, bác đã tình nguyện làm công tác xã hội, giúp những người Việt mới được định cư tại Gia Nã Ðại. Tụi Mỹ nó ác lắm con ơi! Bác đã xem nhiều phim thời sự, thấy tụi nó ném bom san bằng nhiều thành phố ở Việt Nam. Bác đã đọc sách của thiền sư Nhất Hạnh kể chuyện máy bay B52 của Mỹ san bằng cả thành phố Bến Tre! Lính Mỹ là những tên ác ôn, đốt nhà của đồng bào, hãm hiếp phụ nữ, giết hại trẻ con Việt Nam (Bà ta dùng chữ "baby killer") Người dân Cà Na Ðiêng của bác là hàng xóm của tụi Mỹ, giúp tụi nó về kinh tế rất nhiều mà cũng bị tụi nó thường xuyên hiếp đáp, chèn ép đủ thứ!

Khi nghe bà cụ ca một bài con cá như vậy thì tôi thấy đau nhói trong lòng và tôi tự nhủ:

- Thôi rồi, lại thêm một nạn nhân nữa của sự tuyên truyền láo khoét của bọn cộng sản và cái đám truyền thông bất lương phản chiến! Chắc bà cụ này hồi trước năm 1975 đã từng tham gia phong trào phản chiến, chống chiến tranh Việt Nam!

Tuy vậy, tôi vẫn kiên nhẫn nói chuyện với bà cụ để tìm hiểu xem bà đã hiểu biết về cuộc chiến Việt Nam tới mức độ nào. Quả đúng như tôi dự đoán, bà ta đã hiểu rất sai về cuộc chiến Việt Nam như rất nhiều người Gia Nã Ðại và ngay cả dân Mỹ đã từng hiểu, hậu quả của những sự tuyên truyền, xuyên tạc, bóp méo sự thật của cái đám truyền thông bất lương trên đất Mỹ! Nói tóm tắt, bà cụ hiểu về cuộc chiến Việt Nam như thế này:

- Quân đội Mỹ xâm lăng Việt Nam, tàn phá đất nước Việt Nam. Tất cả những người Việt Nam yêu nước cùng đồng lòng đoàn kết đánh "giặc Mỹ". Những người cộng sản là những người yêu nước. Quân lực VNCH là "tay sai" của Mỹ! "Giặc" Mỹ đã dội bom tàn phá rất nhiều thành phố, làng mạc tại Việt Nam, trong Nam và ngoài Bắc. Lính Mỹ đã giết hại và hãm hiếp rất nhiều đàn bà và trẻ em Việt Nam, khiến cho họ phải đồng loạt bỏ nước ra đi hồi tháng tư năm 1975!!!

Sau nhiều năm định cư tại Bắc Mỹ, tiếp xúc với nhiều người Mỹ và Gia Nã Ðại, tôi mới thấy và thấm thía được sự nguy hiểm và nọc độc di truyền của sự tuyên truyền láo khoét của bọn cộng sản. Nọc độc này nó đã di căn qua nhiều thế hệ, ngay cả đến bây giờ, sau 34 năm cuộc chiến Việt Nam đã kết thúc mà những nọc độc này vẫn tiếp tục hoành hành trong nhiều người dân ở Bắc Mỹ. Chúng ta là những người trong cuộc mà còn hiểu sai về bản chất của cuộc chiến, hiểu sai về những tên việt gian cộng sản thì làm sao những người dân Gia Nã Ðại và Mỹ, khác về văn hóa, chủng tộc, ở cách xa nửa vòng trái đất, hiểu cho đúng về chiến tranh Việt Nam? Họ đã bị bọn cộng sản và đám truyền thông bất lương bịt tai, che mắt, dẫn dắt họ vào một mê lộ phản đối chiến tranh Việt Nam và ca ngợi bọn cộng sản là "yêu nước"! Chính vì thấy được sự lợi hại của vũ khí tuyên truyền chính trị mà bọn việt gian cộng sản đã nhồi sọ các trẻ em ngay từ khi mới biết nói và bọn chúng sẵn sàng ăn mắm, mút giòi, thắt lưng buộc bụng tối đa để đầu tư tất cả công sức và tiền bạc vào mặt trận truyền thông, tuyên truyền.

Nền điện ảnh của Mỹ đã làm rất nhiều phim nói về chiến tranh Việt Nam nhưng đa số là nói xấu lính Mỹ và VNCH và ca ngợi bọn cộng sản! Tôi đã xem nhiều phim và thấy rất thất vọng,bất mãn về điều này. Những sự bất công như vậy vẫn tiếp tục đè nặng lên những nạn nhân bị hàm oan suốt mấy chục năm nay mà ít thấy có người nào lên tiếng bênh vực. Ví dụ như vị tướng Nguyễn Ngọc Loan là người bị hàm oan. Ông là người yêu nước, thanh liêm, chống cộng sản rất quyết liệt để rồi sau đó ông bị cái đám truyền thông lưu manh và việt cộng chụp cho cái mũ "khủng bố", bị nguyền rủa và hăm dọa liên tục cho đến ngày ông chết trên đất Mỹ!

Trong thời gian làm việc tại nhiều hãng, tôi đã từng tiếp xúc với nhiều sắc dân khác nhau như các sắc dân ở Bắc Âu, Âu Châu, Á Châu, Ấn Ðộ, Ả Rập, dân ở Trung Mỹ, Nam Mỹ ..v..v.. Qua những câu chuyện với họ về đề tài "chiến tranh Việt Nam", tôi nhận thấy hầu như 90 phần trăm đều hiểu lầm như bà cụ kể trên. Có những thằng công nhân người Ả Rập đã hỏi tôi:

- Ê, mày có phải là người Tàu không?

Tôi đáp:
- Không phải. Tao là người Việt Nam

Thằng Ả Rập vừa nghe hai chữ "Việt Nam" là vội vàng chạy tới bắt tay tôi như gặp một người bạn cố tri, và miệng hắn nói tía lia:

- Good, good, VietNamese very good! Tụi mày là ... anh hùng vì tụi mày đã đánh bại mấy thằng Mỹ chó chết! Tao xem phim thấy tụi mày bắn rớt máy bay B52 của Mỹ, làm tao khoái quá! Tụi Mỹ nó xâm lăng nước mày, tụi mày đánh cho bỏ mẹ nó đi chứ! Cả thế giới này đều ghét Mỹ nhưng không có nước nào đánh bại được Mỹ, chỉ có Việt Nam chúng mày làm được điều đó, tụi nó thua bỏ chạy nhục nhã!

Thằng Ấn Ðộ cũng "khen" một câu để bày tỏ sự hâm mộ của hắn đối với ... bọn việt gian cộng sản:

- Ho Chi Minh very good. I love him! He has no wife, no children, no property, like Gandhi! (Hồ Chí Minh tốt lắm. Tao mến mộ ông ta. Ông ta không có vợ con, tài sản gì hết, y hệt như thánh Gandhi!)

Qua nhiều lần tiếp xúc như vậy, tôi buộc lòng phải nghiền ngẫm, tìm hiểu lý do vì sao có sự hiểu sai, hiểu lầm to lớn như vậy về chiến tranh Việt Nam. Cuối cùng tôi đã rút ra được một vài kết luận:

1. Trong suốt thời gian cuộc chiến, bọn việt gian cộng sản đã đầu tư rất nhiều thời gian, tiền bạc vào công tác tuyên truyền. Bọn chúng thường tổ chức những phái đoàn "ăn mày" đi vòng quanh khắp thế giới, kêu gọi thế giới ủng hộ bọn chúng vì bị đế quốc Mỹ "xâm lược"! Hình ảnh những mụ đàn bà xinh đẹp như Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Thị Ðịnh ăn mặc rất nghèo nàn, với chiếc khăn rằn quấn cổ, bộ quần áo bà ba đen và đôi dép râu, dễ làm các nước trên thế giới cảm động! Theo tâm lý chung, ví dụ như chúng ta thấy một một gã đàn ông vũ phu, to lớn đánh đập, hà hiếp một người đàn bà hoặc một đứa trẻ thì đa số đều chọn thái độ bênh vực kẻ cô thế. Bọn việt gian cộng sản đã khai thác yếu tố này tuyệt đối, cho nên chúng thường để cho phụ nữ đi khắp thế giới, rêu rao, kể "tội ác" của Mỹ Ngụy! Cả thế giới đều bị mắc lừa bọn gian ác ở điểm này, bởi lẽ có mấy ai nằm trong chăn mà biết chăn có rận, biết được những sự dối trá khủng khiếp do tập đoàn việt gian cộng sản gây nên!

2. Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa cũng có công tác tuyên truyền nhưng chỉ thực hiện trong phạm vi trong nước và không cưỡng bức người dân phải nghe, phải học, phải hiểu! Còn đối với công việc tuyên truyền và vận động thế giới ủng hộ thì hầu như chúng ta chỉ làm một cách chiếu lệ. Không vận động được cả thế giới ủng hộ mình là một sai lầm rất lớn, trong khi đó thì bọn cộng sản đã tích cực lợi dụng điểm này! Ðó là lý do vì sao, mãi cho đến ngày hôm nay, năm 2009, thế kỷ 21 mà vẫn còn rất nhiều dân tộc trên thế giới hiểu sai rằng vì bị đế quốc Mỹ dội bom tàn phá hết nhà cửa, bị lính Mỹ hãm hiếp, giết chóc mà đã xảy ra thảm kịch hàng triệu người Việt phải bỏ nước ra đi hồi tháng 4 năm 1975!!!

3. Nhiều nước trên thế giới ghét Mỹ cho nên sẵn có chiến tranh Việt Nam là họ hè nhau phá thối, đánh hội đồng "đế quốc Mỹ" cho bõ ghét! Nhất là những quốc gia thuộc khối Hồi giáo, và các nước như Pháp, Nhật Bản đều thừa cơ nước đục thả câu, thò bàn tay nhám đánh trộm chính quyền Mỹ trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam. Riêng ông hàng xóm Canada của Mỹ cũng đã thọc một mũi dao vào bên hông "đại ca" của mình! Giới trí thức thượng lưu, da trắng của Gia Nã Ðại vừa cầu thân với Mỹ, nịnh Mỹ nhưng cũng thường xuyên ganh ghét và chửi Mỹ, nói xấu Mỹ. Ta có thể ví nước Mỹ và Gia Nã Ðại như hai cô gái đẹp, nhưng Mỹ là cô gái đoạt giải hoa hậu, còn Gia Nã Ðại chỉ đoạt giải Á hậu. Cô hoa hậu Mỹ hơn hẳn cô Á hậu Gia Nã Ðại về mọi mặt. Chuyện hai con gà tức nhau tiếng gáy là bình thường. Và chuyện anh cao bồi Mỹ đã ăn hiếp, có thái độ kẻ cả đối với người hàng xóm Gia Nã Ðại đã xảy ra như cơm bữa. Ta chỉ cần quan sát ở biên giới Mỹ và Gia Nã Ðại thì thấy rất rõ mối quan hệ "đại ca và đàn em": - Du khách từ nước Mỹ sang biên giới Gia Nã Ðại thì chỉ bị hải quan và cảnh sát Gia Nã Ðại khám xét sơ sài, lấy lệ. Trái lại, du khách đi từ Gia Nã Ðại sang Mỹ thì thường bị hoạnh họe, khám xét rất kỹ! Do đó, dân Cà Na Ðiêng ganh ghét, thường chửi Mỹ, nói xấu Mỹ là vì vậy!

4. Giới truyền thông bất lương, lưu manh của Mỹ, đa số là của bọn tư bản Mỹ gốc Do Thái đã quyết tâm phá thối, núp đằng sau chiêu bài "phản chiến", cố ý làm cho chính quyền Mỹ phải rút chân ra khỏi Việt Nam. Có như vậy thì hàng trăm tỷ viện trợ Mỹ mới chuyển sang Do Thái để đánh nhau với khối Ả Rập, kể từ năm 1967!

5. Một số lớn gia đình Mỹ không muốn cho con em của họ bị động viên sang chiến đấu tại Việt Nam. Thành phần này đã thường xuyên tổ chức biểu tình phản chiến, góp tiếng nói đáng kể vào việc mất nước của chúng ta.

CÂU CHUYỆN CỦA MỘT CỰU CHIẾN BINH GIA NÃ ÐẠI:

Trước đây khi vào thư viện đọc sách, tình cờ tôi đọc được một quyển sách Hồi Ký của một cựu chiến binh Gia Nã Ðại. Tóm tắt nội dung quyển sách như sau:

- Anh John là dân tây Gia Nã Ðại chính cống. Khi còn trẻ, vừa học xong lớp 12 là anh bỏ sang Mỹ đăng lính tình nguyện chiến đấu tại Việt Nam. Khi xong nhiệm vụ, anh trở về nước thì bị nhiều người Gia Nã Ðại khinh bỉ, hắt hủi. Bây giờ mấy chục năm đã trôi qua, anh đã già và trở thành một thành viên trong hội cựu chiến binh Canada. Tuy nhiên, anh nhận thấy có một sự bất công: - Các chính sách đãi ngộ của chính phủ hầu như chỉ dành cho các cựu chiến binh Gia Nã Ðại tham gia Ðệ nhất, Ðệ nhị thế chiến và Chiến tranh Triều Tiên. Còn những cựu chiến binh Gia Nã Ðại, khoảng 30 ngàn người tham gia cuộc chiến tranh ở Việt Nam thì bị dư luận xã hội khinh rẻ, không được hưởng những chính sách đãi ngộ của chính phủ!

Anh John đã lý luận rằng: - Tất cả các cựu chiến binh phải được đối xử bình đẳng ngang nhau. Tất cả đều đi làm nghĩa vụ quốc tế, bảo vệ hòa bình thế giới. Tại sao dư luận xã hội lại lên án những cựu chiến binh chiến đấu tại Việt Nam là những thằng đi "hửi đít Mỹ" (American ass-kissing guys), những kẻ hãm hiếp đàn bà và giết hại trẻ em??? Tất cả những điều nói trên là hoàn toàn vu khống và rất bất công. Do đó, anh John đã thực hiện quyển sách nói trên. Ðặc biệt, anh đã vận động được nhiều đồng đội cùng nói lên tâm tư, nguyện vọng của mình và cùng đăng trong quyển Hồi Ký.

- Cũng theo lời kể của anh John, trong thời gian từ năm 1965 đến 1969, đã có khoảng 30 ngàn thanh niên Gia Nã Ðại sang Mỹ tình nguyện đi chiến đấu tại Việt Nam. Khi những người này trở về, họ đã bị chính những người thân trong gia đình của họ hắt hủi, hàng xóm và bạn bè xa lánh. Nhiều người chịu không nổi đã phải tự tử, có người phải bỏ xứ đi biệt, thay tên đổi họ để không còn ai biết mình đã từng đi "đốt nhà, hãm hiếp phụ nữ và giết trẻ em Việt Nam"! Có người phải bỏ trốn qua Mỹ, lập gia đình bên đó và không bao giờ trở lại quê hương nữa! Anh John kể: - khi trở về anh không được mọi người chào đón với vòng hoa như những cựu chiến binh Ðệ Nhị thế chiến; mà trái lại, anh bị nhiều người xỉa xói: "Ê, John, cái thằng "hửi đít Mỹ", mày đã hãm hiếp được bao nhiêu cô gái, giết được bao nhiêu trẻ em?!"

Dư luận xã hội vô cùng độc ác đến nỗi nhiều cựu chiến binh phải bỏ đi xứ khác, dấu nhẹm chuyện mình đã từng đi chiến đấu tại Việt Nam, coi đó như là một quá khứ rất ô nhục! Những "tội ác" tưởng tượng như đốt nhà, giết người, cướp của, hãm hiếp phụ nữ, giết hại trẻ em, san bằng thành phố Bến Tre đã như những bản án tử hình bất thành văn, đeo đẳng, hành hạ tinh thần những người cựu chiến binh cho đến chết. Ngay đến bây giờ, gần 40 năm sau, những nỗi oan khuất của họ cũng chưa được thanh minh, giải tỏa!

Qua những điều trình bày nêu trên, chúng ta thấy rằng vai trò của truyền thông vô cùng quan trọng. Một quả bom khi ném xuống một ngôi làng có thể giết chết vài chục người và sau khi bom nổ, sự di hại của trái bom cũng chấm dứt ngay lúc đó. Trái lại, những "trái bom truyền thông" như sách báo, nhạc, phim ảnh tuyên truyền láo khoét, vu khống và chụp mũ những người vô tội thì hậu quả của nó khôn lường, có thể di hại từ thế hệ này sang thế hệ khác! Có thể nói, những kẻ làm truyền thông bất lương chính là những kẻ giết người không gươm đao và giết liên tục nhiều thế hệ! Những tên này phạm những tội tày trời như vậy mà hiện nay chúng vẫn sống nhởn nhơ, ngồi xổm trên luật pháp, thậm chí có kẻ còn được người đời xưng tụng là "thiền sư" nữa! Ai cũng biết "thiền sư" Nhất Hạnh đã viết sách nói về chiến tranh Việt Nam và đa số là ông ta kể "tội ác" của Mỹ Ngụy, ví dụ như vụ không quân Mỹ thả bom san bằng thành phố Bến Tre! Ðây là một sự bịa đặt, nói láo trơ trẽn một cách rất .... thiền sư! Những tội ác do ông ta gây ra bằng ngòi viết và cái lưỡi nhiều không kể xiết, sau này ông ta phải trả nghiệp không biết bao nhiêu kiếp mới đủ!!!

TÊN ÐẶC CÔNG ÐỎ, GIẶC CÁI DƯƠNG THU HƯƠNG


Nếu như "thiền sư" Nhất Hạnh nổi tiếng qua câu chuyện bịa đặt không quân Mỹ san bằng thành phố Bến Tre thì tên đặc công đỏ Dương Thu Hương cũng tỏ ra không thua kém "sư phụ", viết truyện phịa ra vụ lính biệt kích của quân lực VNCH bắt những nữ thanh niên xung phong của việt cộng hãm hiếp, rồi dùng lưỡi lê cắt vú, cắt âm hộ, quăng xác xuống hố!!! Ác hại thay, những tác phẩm "văn chương" đó của tên giặc cái Dương Thu Hương lại được nhiều tên việt gian dịch sang nhiều thứ tiếng để phổ biến cho thế giới biết! Ðó là lý do vì sao những cựu chiến binh Gia Nã Ðại (VietNam veteran) đã bị đay nghiến, chì chiết về những "tội ác" mà họ không bao giờ phạm và có người chịu không nổi, phải tự tử!!! Những người này đã bị bọn truyền thông bất lương của Mỹ vu khống, y hệt như những người lính quân lực VNCH bị Dương Thu Hương vu khống!

Dương Thu Hương được nhiều người ca ngợi, thổi ống đu đủ là "đảng viên cộng sản phản tỉnh". Thật ra đó chỉ là những sự ca ngợi của những kẻ cá mè một lứa hoặc những kẻ ngu dốt, không hiểu biết gì về những âm mưu thâm độc của bọn việt gian cộng sản. Tài viết văn của thị chỉ thuộc hạng trung bình, thế nhưng lại được các kỹ sư thổi ống đu đủ thổi lên thành ... "đại văn hào"! Có thể nói, bà ta là một nhà văn gặp may, được lọt vào mắt xanh của vợ tổng thống Pháp và những thế lực chính trị ở hải ngoại. Những người này muốn lợi dụng bà ta cho những mưu đồ chính trị sau này, vì thế những tác phẩm của bà lần lượt được dịch sang Pháp văn. Không phải một tác phẩm được dịch ra ngoại ngữ thì tự nhiên tác giả của nó trở thành "đại văn hào". Cho nên, những kẻ ngu đần đã lỡ dại "thổi kèn" cho Dương Thu Hương, giờ đây mới bẽ bàng, hối hận khi mụ ta cho ra đời "đại tác phẩm" Ðỉnh Cao Chói Lọi!

Dương Thu Hương phản tỉnh và là "người hùng" ở chỗ nào?

Những kẻ "thổi" cho bà Hương đã nêu ra những "ưu điểm" như sau:

- Bà Hương là người rất gan dạ: khi còn ở trong nước, đã dám chửi thẳng vào mặt những tên cộng sản cao cấp, chẳng hạn như trung tướng công an Dương Thông. Thị Hương đã dám ví cái bộ mặt của Dương Thông như hòn dái ngựa! Ngoài ra, bà Hương còn dám chửi nhiều tên cộng sản cao cấp khác mà những tên này không dám đụng đến một sợi .... lông của bà!

- Khi đang ở tại Pháp thì bà Hương đã tuyên bố sẽ trở về Việt Nam để ... ỉa vào mặt những thằng cộng sản cao cấp! Bà ta không thèm xin tỵ nạn chính trị và bà đã trở về thật! Như vậy không phải là một nữ anh hùng thì là gì!

- Bà Hương là một người thẳng thắn, dám tự chỉ trích mình, tự nhận mình là "giặc" và khuyên thế hệ trẻ không nên bắt chước bà!

- Bà Hương là một người can đảm phi thường vì bà đã tiết lộ: - bà đã tự "thiến" mình bằng cách uống thuốc diệt dục, diệt hết mọi ham muốn nhục dục để khỏi bị đàn ông .... quyến rũ. Có như thế bà mới có thì giờ để tập trung công sức, sáng tác văn chương! Có vị nữ lưu nào dám làm như bà Hương không???

- Bà Hương là người rất can đảm vì bà dám tuyên bố .... ly khai cộng đồng người Việt tại hải ngoại! Bà chửi cộng sản nhưng đồng thời cũng chửi luôn Việt Nam Cộng Hòa!

Bây giờ chúng ta thử đánh giá những "ưu điểm" mà những kẻ ca ngợi bà Hương xem sao:

1. Trước hết, nếu nói bà Hương là người "cộng sản phản tỉnh" thì đây là điều hoàn toàn sai lầm. Bà Hương, cũng như tên đại ma đầu Bùi Tín, chỉ là một tên việt gian cộng sản, đặc công đỏ, phản tỉnh dỏm, ra hải ngoại để đánh phá cộng đồng người Việt quốc gia. Chúng ta cần lưu ý rằng, thị Hương chửi cộng sản, nhưng chỉ chửi CÁ NHÂN NHỮNG TÊN CỘNG SẢN CAO CẤP. Mụ ta không bao giờ dám nói động đến "bác Hồ vĩ đại" hoặc lên án chủ nghĩa cộng sản, lên án cái bản chất phản động của tập đoàn việt gian cộng sản, từ thằng Hồ Chí Minh trở xuống. Ðã gọi là "phản tỉnh" tức phải là người đã thấy được rõ ràng con đường mình đã đi là sai và giờ đây quyết tâm đi theo con đường chính nghĩa. Nếu người phản tỉnh là người trí thức, có trình độ thì ắt hẳn người ấy có thể nêu ra được những bản chất, những tội ác, những dối trá của cả cái chế độ cộng sản và cái guồng máy cai trị sắt máu của tập đoàn đảng việt gian cộng sản. Bà Hương là đảng viên lâu năm, là người trí thức, có thể làm được việc này nhưng bà đã không làm!

Cái kiểu "chửi" cộng sản của bà Hương chẳng qua chỉ là thái độ bất mãn trâu buộc ghét trâu ăn của những tên cộng sản gộc như Trần Bạch Ðằng, Nguyễn Hộ, Hoàng Minh Chính, Trần Ðộ, Hoàng Văn Hoan ... Nếu những tên này được đồng đảng bố thí cho chút bổng lộc, địa vị thì bọn chúng câm mồm ngay! Bây giờ cháy nhà mới ra mặt chuột: - Tên giặc cái Dương Thu Hương đã cho ra đời tác phẩm Ðỉnh Cao Chói Lọi, ca ngợi tên đại việt gian Hồ tặc! Ai? Và tổ chức nào đã bỏ tiền ra để thuê tên bồi bút Dương Thu Hương viết sách ca ngợi tên Hồ tặc? Một cá nhân nghèo kiết xác không thể nào làm được chuyện này, từ việc viết một quyển sách dày 800 trang, đến việc thuê người dịch ra Pháp văn, rồi ra mắt sách, phát hành, quảng cáo ..v..v.. Nêu câu hỏi tức là trả lời và vấn đề đến đây là đã quá rõ, đã có câu giải đáp: Dương Thu Hương chỉ là một tên đặc cộng đỏ, phản tỉnh cuội!!!

2. Chuyện bà Hương xin tỵ nạn chính trị tại Pháp, không phải vì lý do phản tỉnh, mà theo bà cho biết, để có thì giờ và sự yên tịnh để hoàn thành "kiệt tác" Ðỉnh Cao Chói Lọi! Bà ta chưa bao giờ được cộng đồng người Việt tại hải ngoại giang tay đón nhận là một thành viên. Nếu có chăng thì chỉ là lẻ tẻ một vài tên bưng bô như phóng viên Ðinh Quang Anh Thái, khi nghe tin thị Hương mới sang Pháp, đã vội vàng bay từ Mỹ sang Paris, xin gặp để phỏng vấn "bà chị"! Chính vì chưa bao giờ được nhận là thành viên thì không thể có chuyện ly khai, cũng như hai người nam nữ chưa bao giờ là vợ chồng thì không thể có chuyện ly dị! Do đó, không thể nói bà Hương dám can đảm ly khai cộng đồng.

Nếu có khen bà Hương là "can đảm" thì ta có thể khen qua khía cạnh hài hước, châm biếm:- đó là bà ta, mặt dày hơn tấm thớt, đã biết rất rõ Hồ tặc là tên đại việt gian, phản dân, hại nước mà vẫn có can đảm viết sách để "thổi kèn" cho bác một cách trân tráo! Ðó chính là cái "liêm sỉ" của đám nhà văn bồi bút việt gian cộng sản, sống giết nhau vì tiền và chết xuống địa ngục vẫn tiếp tục giết nhau vì tiền!!!

3. Bà Hương tự nhận mình là "giặc" và khuyên thế hệ trẻ không nên bắt chước bà. Ðây là một hình thức lưu manh, điếm đàng, xỏ lá, chửi khéo những người chống cộng ở trong và ngoài nước, và khéo léo "thổi kèn" cho bác và đảng! Nếu bà ta là "giặc", là phi chính nghĩa thì tất nhiên bọn đang cầm quyền việt gian cộng sản phải là phe có chính nghĩa! Và như vậy, theo như lý luận của bà, thì tất cả những người đang chống chính quyền việt gian cộng sản cũng là .... "giặc"!

Ðể cho chắc ăn hơn, làm cho mọi người có thể hiểu được ý tưởng "cao siêu" của mình, thị Hương còn cẩn thận dặn thế hệ trẻ KHÔNG NÊN BẮT CHƯỚC MÌNH! Thông thường, khi ta dặn trẻ em không nên bắt chước một việc gì hay bắt chước một ai đó, đơn giản chỉ vì đó là điều xấu và con người xấu. Ví dụ, không nên bắt chước ông A, bà B, anh C hút thuốc lá, uống rượu, chơi cờ bạc, ăn cắp, đĩ điếm ..v..v.. Việc bà Hương chửi bới những cán bộ cộng sản cao cấp - theo lý luận của bà - đó là điều xấu, giới trẻ không nên bắt chước. Hành vi đó cũng xấu xa tựa như con cái hỗn láo, chửi bới cha mẹ. Cộng đồng người Việt tại hải ngoại mà chửi bới Hồ tặc hoặc chửi đảng cộng sản cũng là hành vi ..."xấu", giới trẻ không nên bắt chước! Như vậy, theo thị Hương, bọn việt gian cộng sản đang cầm quyền đúng là những bậc "dân chi phụ mẫu"!!! Thị Hương đã "thổi kèn" cho bác và đảng quá kỹ như vậy thì bọn chúng mới cho thị đi định cư tại Pháp, "tỵ nạn chính trị" và có nhiều thì giờ để viết sách nâng bi Hồ tặc!!!

Một loại văn sĩ cặn bã!

Trần Thanh
Ngày 16 tháng Giêng năm 2009



Làm việc từ thiện hay đi nuôi béo bọn việt gian cộng sản? - Trần Thanh

Trần Thanh

Ðây là vấn đề tế nhị, nếu nói ra, nói thẳng nói thật rất dễ bị đụng chạm, mích lòng. Nhưng nếu không nói ra để ngăn ngừa thì bọn cướp việt gian cộng sản sẽ cứ còn tồn tại đó và sẽ tiếp tục cai trị, bóc lột dân ta. Tám mươi lăm triệu dân Việt sẽ mãi mãi phải sống trong gông cùm nô lệ, không biết đến bao giờ mới được giải thoát! Do đó, cho dù ai đó có la lớn lên rằng "biết rồi khổ lắm, nói mãi!", tôi vẫn cứ tiếp tục gióng lên một tiếng chuông cảnh giác.

Trước hết, chúng ta ai cũng đồng ý rằng: sống ở đời ta phải có lòng nhân, và hầu như ai cũng thuộc làu những câu tục ngữ, ca dao như: - Máu chảy ruột mềm; Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy là khác giống nhưng chung một giàn; Dẫu xây chín bậc phù đồ, không bằng làm phúc cứu cho một người .... Tuy nhiên, lòng nhân của chúng ta phải được thể hiện đúng cách, và cứu giúp đúng đối tượng, bằng không thì vô hình chung,chúng ta làm điều ác mà cứ tưởng mình đang làm điều thiện!

Trong suốt mấy chục năm nay bọn việt gian cộng sản đã và đang tích cực lợi dụng cái chiêu bài "từ thiện" để moi ruột, bòn rút xương tủy của người Việt trong và ngoài nước. Rất nhiều người đã ngây thơ móc hầu bao ra làm việc "thiện" mà họ không thể ngờ rằng chính họ đang giúp củng cố cho cái chế độ của bọn việt gian cộng sản ngày càng thêm vững mạnh. Ðó là lý do vì sao bọn cướp đã tồn tại được 34 năm nay!

Xin đưa ra một ví dụ:

Một em bé đang mắc chứng bệnh sán sơ mít rất nặng, người xanh xao, vàng vọt, ốm tong, ốm teo. Cha mẹ em thấy tội nghiệp bèn cho em ăn thật nhiều thức ăn bổ dưỡng để tẩm bổ, phục hồi sức khỏe. Nhưng lạ quá, càng tẩm bổ bao nhiêu thì em càng ốm yếu bấy nhiêu, không khỏe mạnh thêm một chút nào. Cha mẹ em đâu có biết rằng bao nhiêu thức ăn bổ vào người em bé đều nuôi béo bầy sán sơ mít đang sống ung dung trong ruột non của em! Sán sơ mít là loài sán rất khó trị, bởi vì chúng có những cái đầu "xe lửa" có móc, bám chặt vào thành ruột non của bệnh nhân. Sau khi hấp thụ được những chất bổ thì chúng sẽ phát triển ra những "toa xe lửa" dài đến cả thước! Nếu bệnh nhân uống thuốc trừ sán thì chỉ có những toa xe lửa bị trục xuất ra bên ngoài, còn cái "đầu xe lửa" vẫn tiếp tục bám trụ trong ruột và sẽ tiếp tục sản xuất ra những toa xe lửa khác!!!

Do đó, muốn trị hết bệnh sán sơ mít thì phải có một loại thuốc đặc trị thật mạnh thì mới có thể làm chết cái "đầu máy" sán sơ mít. Bệnh nhân có thể phải chịu nhiều đau đớn, phải chịu nhịn đói nhưng sẽ khỏi bệnh.

Cũng tương tự như vậy, muốn diệt hết mọi tệ nạn xã hội, chúng ta phải áp dụng phương pháp TRỊ BỆNH TẬN GỐC. Cái gốc chính là cái đảng việt gian cộng sản và cái chế độ hung tàn bạo ngược mà bọn cướp đang dùng để gông xiềng 85 triệu dân ta. Chính cái gốc này đã đẻ ra hàng ngàn, hàng triệu loại tệ nạn xã hội trên khắp quê hương ta trong suốt mấy chục năm nay. Nếu chúng ta không trị bệnh tận gốc mà chỉ lo chữa trị cái ngọn (làm việc từ thiện) thì cho dù có gom hết ngân quỹ của toàn bộ các quốc gia trên thế giới cũng không đủ để trị bệnh!!! Biết bao nhiêu ngàn tỷ đô la mới cứu trợ cho đủ? Vừa trị (hay cứu) được cái ngọn này thì cái ngọn khác nó lại mọc ra! Ðảng việt gian cộng sản chính là bộ máy chuyên sản xuất ra hàng trăm ngàn các loại tệ nạn xã hội để moi tiền thế giới và cộng đồng người Việt tại hải ngoại!

Do đó, trong hoàn cảnh hiện tại, chúng ta phải nhìn thấy thật rõ bản chất của vấn đề: làm việc "từ thiện" chính là đi nuôi béo bọn việt gian cộng sản. Toàn bộ số tiền quyên được, khi chuyển về nước, đều phải qua tay bọn việt gian cộng sản và hàng trăm tầng lớp cò mồi ăn theo khác. Khi đến tay những nạn nhân thực sự cần giúp đỡ thì may mắn lắm chỉ còn vài ... khúc xương! Nếu ước tính bằng con số thì có lẽ chỉ khoảng .... một phần trăm số tiền cứu trợ đến tay người nhận! Có khi là .... zero phần trăm! Chỉ một sự kiện đơn giản này là chúng ta đủ kết luận vấn đề: - các nạn nhân bão lụt ở trong nước muốn được nhận mấy thùng mì gói cứu trợ, phải đóng một số tiền là ... mười lăm ngàn! Ði nhận của bố thí mà cũng phải đóng tiền! Bọn sâu dân, mọt nước ăn cắp, ăn bẩn đến thế là cùng!

Mùa hè năm 2008, trung tâm băng nhạc Asia đã tổ chức một buổi văn nghệ quyên tiền giúp các thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa. Số tiền quyên được khoảng một triệu đô la tiền mặt và ngân phiếu. Sau khi đi xem văn nghệ và làm việc nghĩa, người nào ra về cũng cảm thấy hân hoan, thơ thới là mình vừa mới làm điều thiện, cứu giúp các thương phế binh VNCH đang khốn khổ tại quê nhà. Nhưng có mấy ai chịu để ý, theo dõi xem có bao nhiêu phần trăm số tiền cứu trợ đã thật sự đến được tay các anh thương phế binh? Hay tất cả đều đã lọt vào túi bọn việt gian cộng sản và bọn việt kiều lưu manh chuyên sống bằng "nghề" kinh doanh từ thiện???!!! Làm việc từ thiện để giúp các thương phế binh VNCH là việc làm rất chánh đáng, rất nên làm, tuy nhiên, song song với việc làm từ thiện, chúng ta phải có biện pháp theo dõi xem số tiền quyên góp đã được phân phát như thế nào? Ðã làm việc thiện thì phải làm cho trót, bao dàn hết từ A đến Z, chớ không thể đánh trống bỏ dùi, để mặc tình cho bọn việt cộng và lũ cò mồi tha hồ ăn cắp, đục khoét!

NHẠC SĨ TRÚC HỒ KÊU GỌI ÐỒNG BÀO LÀM VIỆC TỪ THIỆN:

Nhạc sĩ Trúc Hồ, giám đốc Trung tâm băng nhạc Asia đã lên đài truyền hình SBTN* kêu gọi đồng bào làm việc từ thiện bằng cách mỗi gia đình bảo trợ một em bé nghèo tại Việt Nam, nuôi ăn học cho đến tuổi trưởng thành. Theo "bác" .... Hồ cho biết, hiện nay tại Việt Nam đang có 80 ngàn trẻ em thất học. Ða số những em này đã bị bắt đi làm điếm trong các động đĩ tại Cam Bốt và Ðông Nam Á. Như vậy cần phải có 80 ngàn gia đình người Việt tại hải ngoại nhận bảo trợ cho 80 ngàn trẻ em đáng thương đó. Nếu nhìn qua góc độ "bẫy rập từ thiện", đây chính là một hình thức chúng ta tình nguyện ÐÓNG THUẾ CHO BỌN VIỆT GIAN CỘNG SẢN! Tự nhiên mình lại vác cái gông tròng vào cổ mình, tự nguyện ký giấy tờ cam kết đóng thuế cho bọn cướp, trong thời gian tối thiểu từ 10 đến 15 năm!!! Bằng hình thức cái bẫy rập từ thiện, bọn cướp vừa thâu được tiền, vừa kiểm soát được 80 ngàn gia đình, gần như kiểm soát được hết ba triệu người Việt tại hải ngoại!!! Bởi lẽ khi ký giấy tờ, chắc chắn người đứng ra bảo trợ phải khai tên họ, địa chỉ, nghề nghiệp cùng nhiều chi tiết cá nhân quan trọng khác! Còn nếu như bảo trợ theo hình thức tựa như mua nhà trả góp thì có khác gì tự nguyện đóng thuế cho bọn việt gian cộng sản, cho phép bọn chúng, thông qua các tổ chức trung gian, được phép rút tiền trong trương mục ngân hàng của chúng ta, mỗi tháng từ 30 đến 50 đô!!!

Giả sử rằng một gia đình bảo trợ, mỗi một năm bỏ ra 500 đô để .... nuôi đảng việt gian cộng sản thì 80 ngàn gia đình, con số sẽ là 40 triệu đô trong một năm! Bọn việt gian không hề tốn một giọt mồ hôi tự nhiên thâu được 40 triệu đô do những kẻ ngu ở hải ngoại gởi về "cúng dường tam bảo"! Và nếu việc bảo trợ này kéo dài trong 10 năm thì con số sẽ là 400 triệu đô!!! Ðảng việt gian cộng sản sẽ còn tiếp tục sống khỏe nhờ những số tiền cúng dường này, đừng có mong lật đổ được bọn chúng!

Thế còn các em bé nghèo thất học? Xin thưa: - Nghèo vẫn hoàn nghèo, ngu dốt vẫn hoàn toàn ngu dốt. Các em sẽ vẫn phải tiếp tục nghề làm điếm cho đến khi bị chết vì bệnh Sida! Bọn lưu manh, điếm việt gian cộng sản sẽ có trăm mưu ngàn kế để làm những bản báo cáo láo, lừa bịp, gởi đến những gia đình bảo trợ tại hải ngoại! Bọn chúng đã đánh lừa được nhiều phái đoàn thanh tra tham nhũng của Nhật Bản, Liên Hiệp Quốc thì những người bảo trợ gà mờ chúng thừa sức lừa bịp dễ dàng!

Cộng đồng người Việt tại hải ngoại chúng ta hiện nay đang bị khốn đốn vì nạn suy thoái kinh tế. Những người bị phá sản hoặc homeless phải ngủ đường ngủ bụi không thiếu gì. Chúng ta nên có cái nhìn thực tế cứu giúp chính bản thân chúng ta và những nạn nhân thực sự đang cần giúp đỡ tại hải ngoại, hơn là ÐEM TIỀN ÐI NUÔI BỌN CƯỚP VIỆT GIAN CỘNG SẢN!!!

Như trên đã phân tích, từ thiện là việc rất đáng hoan nghênh và bản thân ai trong chúng ta cũng đều có tấm lòng nhân ái, thương người, nhưng tình thương của chúng ta phải được thể hiện đúng cách và đúng đối tượng. Ở Việt Nam không phải chỉ có 80 ngàn trẻ em thất học. Con số thật sự cao hơn rất nhiều, có thể là 8 triệu hoặc .... 80 triệu! Cộng đồng người Việt tại hải ngoại có thể bảo trợ được 80 ngàn em nhưng chắc chắn không thể có đủ tiền để bảo trợ (nuôi lâu dài) 80 triệu dân đang thất học trong nước! Nguồn gốc của mọi tội lỗi và tệ nạn xã hội đều xuất phát từ đảng việt gian cộng sản. Chúng ta nên tự đặt ra những câu hỏi như sau và tìm ra những câu trả lời:

HỎI: - Ai đã tạo ra 80 ngàn trẻ em thất học và phải đi làm điếm tại Cam Bốt và các nước Ðông Nam Á?

TRẢ LỜI: - Ðảng việt gian cộng sản!

HỎI: - Ai đã đưa hàng trăm ngàn cô gái Việt đi làm điếm trên khắp thế giới?

TRẢ LỜI: - Ðảng việt gian cộng sản!

HỎI: - Ai đã đưa vài triệu công nhân đi làm nô lệ trên khắp thế giới?

TRẢ LỜI: - Ðảng việt gian cộng sản!

HỎI: - Ai đã làm cho nước Việt Nam, sau hơn 60 năm cai trị, trở thành đất nước nghèo đói nhất thế giới?

TRẢ LỜI: - Ðảng việt gian cộng sản!

HỎI: - Ai đã cướp đất, cướp nhà của hàng triệu dân oan trong nước?

TRẢ LỜI: - Ðảng việt gian cộng sản!

Những câu hỏi như thế này có thể kéo dài vô tận bởi vì tội ác của bọn việt gian cộng sản nhiều như cát ở sông Hằng! Như vậy muốn chấm dứt cái gốc sản sinh ra tội lỗi, chúng ta phải hủy diệt cái đảng việt gian cộng sản và cái chế độ hung tàn, bạo ngược đang yểm trợ cho nó. Ðó mới là biết cách TRỊ BỆNH TẬN GỐC.

Ðể kết luận: Cách làm việc từ thiện hữu hiệu nhất chính là tập trung mọi công sức, thời gian và tiền bạc để giáo dục và vận động toàn dân trong nước cùng đứng vùng lên chặt phá gông xiềng nô lệ, tiêu diệt cái đảng việt gian cộng sản, đào mồ chôn cái chế độ hung tàn bạo ngược "cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam". Chỉ bằng cách này chúng ta mới có thể diệt tận gốc mọi tệ nạn xã hội, đem lại tự do, no ấm thực sự cho toàn dân.

Ða số những công việc "từ thiện"hiện nay đều chỉ là những biện pháp vá víu, chữa cái ngọn, trong khi cái gốc đẻ ra tệ nạn vẫn còn nguyên. Và những "nghề" kinh doanh này đang được một số những thành phần Việt kiều lưu manh tích cực khai thác. Không có cái nghề buôn ... không vốn nào dễ kiếm tiền bằng "nghề" kinh doanh từ thiện! Vừa được miễn thuế, vừa dễ ăn cắp, làm giàu, vừa được có tiếng là người "nhân đức"!

Trước đây trung tâm băng nhạc Asia đã tổ chức một buổi văn nghệ "Hát với thần tượng" đúng vào ngày 19 tháng 5, sinh nhật của Hồ tặc. Bà nha sĩ Ðàm Bảo Kiếm đã cùng với một nhóm người đi biểu tình phản đối. Trong vụ phản đối này bà ta có vẻ cô đơn. Nhưng với cái nhìn của người viết bài này thì bà ta đã hành động đúng và bà ta là người can đảm đã dám nói lên sự thật. Ở đời, có những sự hào nhoáng, sáng chói ở bên ngoài nhưng phía đằng sau nó là những sự bẩn thỉu và phản bội rất đáng ghê tởm. Theo thời gian, tấm mặt nạ "Asia chống cộng" sẽ rớt và người ta sẽ nhìn thấy nó cũng chẳng khác gì băng nhạc Thúy Nga Paris số 40, chủ đề nói về Mẹ ... việt cộng cách đây khoảng 12 năm!!!

Xin đồng bào hãy cảnh giác và sáng suốt, xiết thật chặt hầu bao lại để giết con sán trùng sơ mít rất nguy hiểm đang hút máu 85 triệu dân. Và xin đồng bào đừng có nghe theo lời xúi dại của .... "bác" Hồ mà có ngày chúng ta sẽ chết không có đất mà chôn!

Còn một điều quan trọng khác: - Những tên việt kiều lưu manh đục nước béo cò, kinh doanh "nghề" từ thiện chính là những kẻ đi nối giáo cho giặc, phản dân, hại nước. Bọn chúng không bao giờ muốn cho cái chế độ việt gian cộng sản bị tiêu diệt. Còn cộng sản thì còn tệ nạn xã hội, như vậy bọn chúng mới có cớ để làm việc "từ thiện" để làm giàu. Nếu hết cộng sản, cũng ví như cái thớt làm thịt cá đã bị rửa sạch, hết tanh hôi thì lũ ruồi nhặng làm sao sống được nữa?!!! Xin đồng bào hãy mạnh mẽ lên án và lột mặt nạ những tên đạo đức giả và lưu manh này!

Trần Thanh
Ngày 13 tháng Giêng năm 2009

Chú thích:
- Tin này có đăng trên báo điện tử VietNam Exodus
- Ðài truyền hình SBTN là đài Việt ngữ lớn nhất ở hải ngoại, phát hình 24/24 trên toàn nước Mỹ



AI LÀM LỢI CHO CỘNG SẢN VÀ BẰNG CÁCH NÀO ĐỂ DIỆT CHẾ ĐỘ HÀ NỘI - Đinh Lâm Thanh -

Đinh Lâm Thanh

Tiếp theo bài ‘Cộng Sản Việt Nam Muốn Gì Ở Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại’ xuất hiện trên các websites và báo chí cách đây không lâu, hôm nay tôi hân hạnh trình bày cùng Quý Vị Độc Giả bài viết tiếp theo : ‘Ai làm Lợi Cho Cộng Sản và Bằng Cách Nào Để Diệt Chế Độ Hà Nội’, mục đích góp phần đáp lời kêu gọi của Luật Sư Lê Thị Công Nhân trước ngày bị bắt và tác giả Trịnh Việt Bắc qua bài ‘Hãy Ngưng Gởi Tiền Về Nước Nuôi Đảng và Nuôi Gái Tơ’ vừa được post ra trên mạng Take2Tango.

Phải thành thực mà nói, tuyệt đối không làm lợi cho Cộng sản nghe qua rất dễ nhưng dứt khoát chấm dứt trong một sớm một chiều thì cũng khó thực hiện, vì trong chúng ta, có người không nhiều thì ít đã và đang hà hơi tiếp sức nuôi dưỡng chế độ! Chỉ một ví dụ nhỏ nhưng đã khó giải quyết, vì ngày nào còn những người sắp hàng đi mua bao gạo nanh chồn, gói bún, xấp bánh tráng hũ mắm, gởi tiền về cho thân nhân hoặc còn mặc các loại quần áo xuất phát từ Việt Nam thì đều có thể xem như một hành động gián tiếp nuôi dưỡng chế độ. Đồng ý chúng ta mua hàng hóa là giúp các thương nghiệp tư nhân Việt Nam, nhưng chung quy đồng ngoại tệ trước sau gì cũng chui vào túi riêng của tập đoàn lãnh đạo Cộng sản. Vậy làm cách nào để bóp chết Cộng sản Việt Nam ? Trước tiên theo tôi, vấn đề nào quan trọng đứng hàng đầu trong việc làm lợi cho chế độ Cộng sản thì cần phải nghiên cứu và đề nghị nên chấm dứt khẩn cấp. Tiếp đến, có những chuyện cần cứu xét lại và phải có một chương trình hành động càng sớm càng tốt, và cuối cùng, những vấn đề nào đòi hỏi thời gian, chúng ta có thể xếp vào các giai đoạn kế tiếp trong tương lai.

Trong bài nầy, tôi muốn đưa ra một vài điểm chính theo tầm quan trọng trong vấn đề làm lợi cho Cộng sản đồng thời góp xin góp ý cùng tất cả đọc giả hầu tìm cách chận đứng kịp thời những số tiền đang ào ạt đổ về Việt Nam. Ngoài ra xin đề nghị một vài giải pháp để cùng nhau bắt tay ngay từ bây giờ trong việc giải thể chế độ Cộng sản Hà Nội.

1. Ai làm lợi cho chế độ Cộng sản Việt Nam ?

Trước hết, xin đề cập đến các thành phần đem tiền của về đầu tư tại Việt Nam, dù lớn hay nhỏ cũng là những hành động không thể chấp nhận. Trong lúc cộng đồng người Việt hải ngoại ngày đêm tranh đấu để đánh đổ cho bằng được chế độ Cộng sản độc tài thì một số nhỏ đem tiền của về đóng góp, hà hơi bơm sức để Hà Nội có phương tiện cai trị 82 triệu dân tại nội địa. Hợp tác với Cộng sản dù dưới hình thức nào cũng là một hành động nối giáo cho giặc, cầm dao đâm ngay trước mặt đồng hương mình. Những ai về đầu tư ? Có thể là những người đã thành công ở nước ngoài nhờ bám vào cộng đồng người Việt, hoặc những tên xảo trá, cướp bóc, lừa lọc người thân bạn bè tại hải ngoại, kinh doanh làm ăn bất hợp pháp, trồng cần sa bạch phiến, tổ chức ăn gian tiền trợ an sinh xã hội cấp rồi đem tiền của về đầu tư…đều cùng một hình thức làm giàu chế độ để Hà Nội có phương tiện đánh phá trở lại cộng đồng. Như vậy người có công (Cộng sản) kẻ góp của (Việt kiều đầu tư) để bóc lột sức lao động người dân trong nước đồng thời chia rẽ tập thể người Việt hải ngoại đều mang chung một tội với Tổ Quốc cũng như toàn thể dân tộc Việt Nam.

Vấn đề đầu tư làm ăn lớn với Việt Nam từ trước đến nay chỉ đếm trên đầu ngón tay, chừng năm bảy trường hợp nhưng hoàn toàn thất bại mà báo chí đã nói đến nhiều. Độc giả đã biết rõ những ai, chương trình đầu tư gì và Cộng sản Việt Nam dàn cảnh vu cáo buộc tội thế nào để cướp giật...tôi thiết nghĩ không nên nêu ra đây mất thời giờ của quý vị. Trong mục nầy tôi muốn gởi đến độc giả một hình thức đầu tư của nhiều Việt kiều dưới dạng ‘chui’, nghĩa là xuất vốn để cho người nhà, vợ bé, nhân tình tổ chức điều hành những cơ sở thương mãi. Ở đây tôi muốn nhấn mạnh đến cách làm ăn thiếu lương thiện, thiếu đạo đức và lợi dụng tình trạng xã hội thối nát tại Việt Nam như cho vay nặng lãi, bán thuốc tây giả, bán cần sa bạch phiến cũng như mở các động ‘ôm’ đủ loại, các phòng trà café trá hình, các cơ sở ‘cầm đồ’ ăn cướp. Hành động của thành phần nầy chẳng những đã góp công sức làm lợi cho chế độ, đẩy tuổi trẻ vào con đường sa đọa mà còn tiếp tay Cộng sản bóc lột dân nghèo đến tận xương tủy. Vấn đề cầm đồ tại Việt Nam do một số Việt kiều xuất tiền kinh doanh là một hình thức cho vay nặng lãi, ăn cướp trên tình trạng nghèo đói và đau khổ của dân chúng Việt Nam. Chủ tiệm chỉ thuận cầm thế từ 25% đến 40% tùy theo trị giá món hàng trường hợp cầm nữ trang, xe, hoặc nhà đất có thể cầm đến 50 đến 60 %. Nếu khách hàng không chuộc lại trong thời gian hạn định nào đó, các món hàng xem như thuộc quyền sở hữu các chủ tiệm. Ở Việt Nam, một khi người nghèo đem đồ đạc đi cầm mấy ai có khả năng chuộc về !

Ngoài ra, có những người thường đi về Việt Nam vài ba chuyến trong một năm dưới danh nghĩa du lịch hoặc thăm gia đình với mục đích che đậy hành vi buôn bán lẻ của họ. Tôi không phản đối việc làm ăn để phụ thêm nguồn lợi cho gia đình mà có thể xem là một việc làm đáng khích lệ, nhưng không phải ở trường hợp nầy vì đây là một hành động đi đêm, bắt tay và làm lợi cho Cộng sản, tuy không ồ ạt nhưng những số tiền chui qua ngã nầy cũng là những con số đáng kể. Những người buôn bán lẻ dưới hình thức chui với Việt Cộng dù không lớn lao nhưng chính là một hành động làm ô uế thanh danh Cộng đồng. Biết bao nhiêu Việt kiều đã bị khép vào các tội buôn lậu, vận chuyển bạch phiến, buôn bán hàng giả mạo, quỵt tiền, quỵt tình mà chúng ta được biết qua các cơ quan truyền thông báo chí.

Một thành phần thứ ba cần nêu ra ở đây là những cụ già, các ông bà sồn sồn về Việt Nam ăn chơi, du hí, cưới vợ bé, cặp trai tơ, kiếm gái rẻ tiền …Thành phần nầy không biết còn nhớ trước khi bước lên máy bay hoặc chui xuống ghe trốn ra biển đã có lời nguyền là không đội trời chung với Cộng sản, cũng như lúc ký giấy xin tỵ nạn chính trị hay tuyên thệ nhập tịch đã khẳng khái xác định rằng, tôi không thể sống dưới chế độ Cộng sản và tôi không thể quay lại Việt Nam vì sự an toàn cho tính mạng ! Ngày nay, ông già trở về chống gậy tìm gái, đàn ông đêm chui trong động, ngày ăn nhậu từ xóm ra đầu ngõ. Một số bà sồn sồn thì li bì trong các tổ quỷ trai tơ…Thật không ra thể thống gì khi một người bỏ xứ ra đi vì chính trị nay trở về nhởn nhơ sung sướng giữa một chế độ, nơi mà chính mình đã bị xem là chó ghẻ, bị lột trần và xô ra biển cả. Hành động trên đây xét ra còn vô liêm sĩ, hèn hạ và đáng phỉ nhổ hơn một số ca nhạc sĩ, vì đồng tiền, đã chối bỏ danh xưng ‘người tỵ nạn’, Việt Nam xin làm ‘công dân ưu tú của xã hội chủ nghĩa’.

Thành phần thứ tư là đại đa số, có thể nói gần như tất cả những người định cư ở hải ngoại đều vấp phải dưới hình thức gởi tiền về phụ giúp gia đình, bàn con bạn bè cũng như quyên góp giúp các cơ sở xã hội tại Việt Nam. Đây là một vấn đề nan giải mà nhiều người, nhiều hội đoàn đã nêu ra nhưng thật khó giải quyết một cách dứt khoát. Con số gần 5 tỷ $US bơm về Việt Nam trong năm 2006 theo đường chính thức qua các ngân hàng nhà nước (theo Cộng sản) là một số tiền lớn do mồ hôi nước mắt của người Việt hải ngoại, trong đó phải kể đến những người phải làm việc hai job, nhịn từ tô phở, ly café sáng rồi dành dụm từng đồng để giúp đở gia đình. Sự đùm bọc người thân ruột thịt tại quê nhà thật đáng khích lệ. Nhưng phải để ý chuyện nầy chính Cộng sản lại lợi dụng tình gia đình máu mủ ruột thịt để vét túi những ai mà trước đây chúng hằng xỉ vả bằng những danh từ thậm tệ. Thành thử hành động đầy tình người của người Việt tự do hải ngoại đã trở thành công cụ phục vụ đắc lực cho chúng.

Thử làm bài tính nhỏ, ví dụ, một triệu gia đình người Việt tự do ở nước ngoài, một triệu gia đình gởi về cho cha mẹ, anh chị em, thân nhân bà con để mua thực phẩm, chạy chữa thuốc thang, sửa sang nhà cửa, xây cất mồ mã ông bà….đổ đồng 500 $US/gia đình/năm thì Việt Cộng có trong tay nửa tỷ dollars. - Việt Kiều về du lịch hằng năm lên đến 2 triệu người (theo Cộng sản) ngoài tiền máy bay qua Air Việt Nam, tiền mua visa, tiền thuế nhập cảnh trên 1000 $US mỗi đầu người, tiền chi tiêu ăn uống, quà cáp, may sắm, di chuyển cho bản thân và gia đình chừng trung bình 1500 $US thì Việt Cộng có trong tay 5 tỷ dollars. Trường hợp những cụ gìà về kiếm gái tơ, các ông bà sồn sồn về du hí, hưởng lạc mỗi năm một vài lần thì số tiền chui vào túi Cộng sản còn nhiều hơn nữa. Chưa kể các cơ sở kinh tài cho Việt Cộng đầy dẫy tại các thành phố lớn ở hải ngoại, từ dịch vụ du lịch, sản xuất, thương mãi còn đem về cho Hà Nội những doanh số đáng kể. Tất cả số tiền trên được tập đoàn Cộng sản lòn ra lại nước ngoài để tạo dựng cơ sở chống phá cộng đồng, làm của riêng mua sắm bất động sản cho cá nhân gia đình thân thuộc…Hãy tính xem nhờ tiền của Việt kiều mà chúng đã tạo được bao nhiêu cơ sở, nhà cửa ngay trong thủ đô Tỵ Nạn các thành phố lớn ở Mỹ cũng như khắp thế giới. Xin ghi nhớ câu nầy : Không có binh pháp nào cho phép vừa đánh địch vừa tiếp tế cho địch. Hãy dừng lại bằng tất cả mọi giá, làm lợi cho cộng sản là nối giáo cho giặc, chính chúng ta đang đào hố tự chôn mình !

2. Bằng cách nào để đánh đổ tập đoàn Cộng Sản Hà Nội.

Chỉ có hai vũ khí để đánh bại Cộng sản Việt Nam: Sự đoàn kết của tất cả các thành phần trong Cộng động người Việt hải ngoại và dứt khoát chấm dứt gởi ngoại tệ về làm lợi cho Cộng sản dưới bất cứ hình thức nào. Hai hành động chính trị và kinh tế nầy phải được phối hợp đồng loạt, chặt chẽ và quy mô bằng sự quyết tâm của tất cả mọi người thì đảng Cộng sản Việt Nam sẽ đi tới chỗ tự tiêu diệt trong một thời gian không bao xa.

1. Không về Việt Nam du lịch thì làm gì Việt Cộng thu được vài 5 tỷ $US trong một năm. Chúng sẽ dẫy chết tức khắc như cơn nghiện ma túy thiếu thưốc !

2. Không về Việt Nam du hí, cưới vợ bé, tìm trai tơ, kiếm gái trinh hay ăn nhậu say sưa ngày đêm thì Cộng sản Việt Nam sẽ không thu được một số ngoại tệ đáng kể về các hoạt động phục vụ thiếu văn hóa nầy.

3. Không thể chấm dứt tức thời việc gởi tiền về nuôi gia đình thì phải nghiên cứu đặt lại vấn đề làm sao để cha mẹ già, anh em ruột thịt tạm sống qua ngày đồng thời phải giải thích cho thân nhân phải bóp bụng trong một giai đoạn nào đó. Phải chấm dứt những phí phạm bơm tiền cho giới trẻ - con em giòng họ với Việt kiều tại Việt Nam - có phương tiện vung vãi đua đòi, ăn chơi trác táng trong các phòng trà, ổ điếm hay theo trò đỏ đen, số đề, cá độ… Đề nghị giải thích cho người thân tại Việt Nam biết để họ thông cảm trong giai đoạn trọng đại mà cộng đồng hải ngoại đang đánh trực diện vào tập đoàn Cộng sản. Làm thế nào để mọi người đều hiểu và tham gia đóng góp công sức vào cộng việc chung. Thật ra nói thì dễ nhưng cũng khó khăn cho việc dứt điểm trong một sáng một chiều, nhưng nếu tất cả mọi gia đình ở hải ngoại cắt bớt một phần, một nửa, hay hai phần ba, tùy theo hoàn cảnh của từng gia đình thì cứ tính xem, Cộng sản Việt Nam sẽ mất ngay một số lớn ngoại tệ. Đây là một việc làm thật đau lòng và khó thực hiện, nhưng cầu mong tất cả mọi người can đảm và thân nhân tại Việt Nam phải cảm thông thì chúng ta sẽ thắng lớn trước lời van nài cầu xin của Cộng sản với ‘khúc ruột ngàn dặm’.

4. Không nhắm mắt làm việc từ thiện để tiền của, mồ hôi của những tấm lòng nhân ái từ nước ngoài rơi vào tay Quỷ Đỏ. Cần dành những số tiền đóng góp nầy vào các quỹ yểm trợ tranh đấu cho Tư Do Nhân Quyền. Trường hợp cần thiết thì phải cân nhắc và chắc chắn việc làm của mình được sự bảo đảm qua người thân gia đình hay các nhà tu hành tại Việt Nam.

5. Đồng loạt tẩy chay hãng Hàng Không Việt Cộng thì chúng sẽ sập tiệm ngay tức khắc, vì công ty nầy chỉ sống nhờ người Việt nước ngoài. Cứ tính một người từ ngoại quốc về Việt Nam, trung bình chi trên dưới 1000 $US cho một vé máy bay, chúng sẽ mất số doanh thu hàng năm là bao nhiêu (trên 1 tỷ $US nếu tính 1 triệu người đi, chưa tính một người mỗi năm về hai ba chuyến).

6. Tẩy chay các cơ sở kinh tài của Việt Cộng, từ các văn phòng chuyển tiền, tổ chức du lịch, bán vé máy bay, các công ty xuất nhập khẩu, các cửa tiệm bán thực phẩm, quần áo, đồ mỹ nghệ….Chúng ta chống Cộng nhưng vẫn để các cơ sở kinh tài của tập đoàn Hà Nội công khai làm ăn trước mặt thì cũng như không ! Cần phải có thái độ dứt khoát, tẩy chay là thượng sách. Nhất là vệc gởi tiền về Việt Nam qua các công ty của Việt Cộng chính hiệu hay trá hình dưới nhiều hình thức.

Tất cả tiền của do chúng ta bơm về Việt Nam dưới hình thức nào hay tiêu dùng qua các cơ sở kinh tài của bọn chúng đều là một cách làm lợi cho tập đoàn Cộng sản và những số tiền kếch sù nầy sẽ trở thành những ngọn giáo đâm thẳng vào cộng đồng chúng ta. Có dứt khoát việc ngưng bơm tiền về Việt Nam dưới mọi hình thức thì đảng Cộng sản sẽ dãy chết như người nghiện khi thiếu bạch phiến !

Hành động chấm dứt gởi tiền đồng loạt sẽ chứng minh cho thế giới thấy thái độ dứt khoát của cộng đồng người Việt hải ngoại trong ván bài chót nhằm quật ngã chế độ Cộng sản Việt Nam hiện nay.

Đinh Lâm Thanh
Paris 2006

* Trích trong "Một Đời Xót Xa", Nam Việt xuất bản và Tự Lực phát hành tháng 6/2008 tại Cali, USA.



Trò bịp mới của đám dân chủ cuội bát nháo - Trần Thanh


Trần Thanh

Tùng xèng, tùng xèng; tùng xèng tùng xèng, lùng tùng xèng!!! Mại dzô, mại dzô, quán thịt dê THỨ THIỆT mới khai trương bà con ơi. Bảo đảm thịt dê thứ thiệt! Có cả huyết dương tửu, ông lão tám mươi tuổi mà uống vô là "dựng cờ" tại chỗ! Có em út miệt vườn phục vụ tới bến. Giá cả phải chăng. Quán ăn chúng tôi do các đầu bếp có trên ba mươi năm kinh nghiệm phụ trách, lừng danh khắp năm châu bốn bể. Sau đây chúng tôi xin xướng danh "đại hội đồng" đầu bếp để đồng bào biết rõ mà ủng hộ:

- Bếp trưởng Nguyễn Ðan Quế & Trần Khuê và các phó đầu bếp Ðỗ Nam Hải, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Chính Kết, Phan Văn Lợi!!!

Vừa bước vào năm mới Kỷ Sửu 2009, đám dân chủ cuội trong và ngoài nước đã tưng bừng khai trương cửa tiệm "THỊT DÊ", quảng cáo tưng bừng hoa lá, mời gọi khách hàng đến thưởng thức. Một cái đầu dê to tổ bố, quay vàng khè, bay mùi ngũ vị hương thơm phức treo ngay trước tiệm, trông thật là hấp dẫn. Bảng quảng cáo ghi rất rõ: "Ðây là thịt dê THỨ THIỆT" do các đầu bếp trứ danh đảm nhiệm như: Toàn, Quế, Khuê, Hải, Lợi, Kết. Giá cả rất "mềm", bất cứ người bình dân nào cũng có thể đến nhậu; đặc biệt khi nhậu xong, nếu khách hàng muốn có tiết mục "mát xa", sẽ được các em thôn nữ miệt vườn "THỨ THIỆT" đấm bóp cho tới bến!

Quán thịt dê hấp dẫn quá phải không các bạn! Vậy chúng ta thử tìm hiểu nó một cách cặn kẽ xem đó là thịt dê hay là ... THỊT CHÓ!

Trước hết cái thực đơn mà các đầu bếp dọn cho chúng ta có một cái tên nghe dài thoòng như khúc .... buồi pín: - "Tuyên bố chung đầu năm Kỷ Sửu đưa đất nước thoát vòng nô lệ cộng sản" (Có đăng trên báo điện tử VietNam Exodus, số thứ ba, ngày 27 tháng Giêng, 2009)

Nhìn chung, bản tuyên bố này không có gì là mới. Nó chỉ là những điệp khúc lừa bịp cũ rích mà trước đây đám dân chủ cuội thường tung ra để đánh lạc hướng, lèo lái phong trào đấu tranh của người Việt trong và ngoài nước đi ... xuống hố, vô hiệu hóa cuộc đấu tranh của chúng ta. Nó chính là viên thuốc độc bọc đường, mang tên "CÁCH MẠNG NHUNG", không cần đổ máu mà vẫn .... thắng lợi! Trước đây, chủ nghĩa "Cách Mạng Nhung" đã từng được những con rắn chúa như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương, Alibaba Nguyễn Chí Thiện tích cực quảng bá. Bây giờ lại đến cái đám phường chèo bát nháo, toàn những tên điếm lác, ma cô cò mồi chính trị mà thiên hạ đã nhẵn mặt, lại nhảy lên sân khấu, múa may quay cuồng vở tuồng cũ, mang tên mới!

TỰ DO PHẢI TRẢ BẰNG MÁU CHỚ KHÔNG THỂ TRẢ BẰNG NƯỚC BỌT!

Câu này thoạt nghe có vẻ cực đoan nhưng sự thật nó là như vậy. Ðừng vội bàn chi đến những việc cao xa như tự do, dân chủ, nhân quyền, hiến pháp hay tam quyền phân lập,chúng ta cứ lấy một ví dụ thật đơn giản như sau:

- Giả sử một gia đình đang sống hạnh phúc trong một căn nhà. Một hôm họ bị bọn cướp đến cướp nhà và tống cổ họ ra ngoài đường. Bây giờ gia đình ấy muốn đòi lại căn nhà đã bị cướp thì họ phải làm cách nào? Có những cách sau đây:

1. Quỳ lạy, năn nỉ bọn cướp, xin bọn chúng động lòng từ bi hỷ xả mà trả lại căn nhà cho họ.

2. Dùng biện pháp "thương lượng", đến để thuyết phục, khuyên nhủ bọn cướp trả lại nhà cho họ.

3. Vận động hàng xóm lên tiếng nói, gây áp lực khiến bọn cướp phải trả lại nhà.

4. Ðấu tranh bằng những hành động cụ thể, mạnh hay yếu tùy thời cơ, tùy trường hợp để lấn chiếm, giành lại căn nhà từng phần rồi tiến đến giành lại toàn bộ tài sản đã bị cướp.

Phương pháp 1 và 2 là cạm bẫy của bọn việt gian cộng sản, thông qua các tổ chức đấu tranh cuội trong và ngoài nước để lèo lái phong trào đấu tranh của chúng ta đi xuống hố. Những cạm bẫy này thường mang những mỹ từ nghe rất kêu, rất cao đẹp, chẳng hạn như: - cách mạng nhung; đấu tranh ôn hòa, bất bạo động trong khuôn khổ tôn trọng luật pháp ..v..v..

Ðấu tranh mà quỳ lạy, năn nỉ, van xin hay thương lượng là đấu tranh ngu! Không thể gọi đó là "đấu tranh" được! Bên cạnh củ cà rốt, chúng ta phải có cây gậy. Nếu nói lời phải trái không nghe thì chúng ta đập! Ðã gọi là bọn cướp rồi thì chúng làm gì có lương tâm, có lòng từ bi hỷ xả mà van xin, năn nỉ? Ðặc biệt đây là băng đảng cướp có tầm vóc quốc tế gồm hơn ba triệu tên chớ không phải là một vài tên cướp cạn, chuyên đi giựt bóp, giựt đồng hồ ở ngoài chợ! Bọn chúng là bọn cướp nước, đã cướp hàng chục triệu căn nhà của chúng ta và bắt cầm tù hơn 80 triệu dân từ hơn 60 năm nay. Với số tài sản đã cướp, với tài nguyên thiên nhiên sẵn có và với hơn 80 triệu nô lệ thì đây là một cái mỏ vàng có thể khai thác hầu như vô tận, không bao giờ cạn! Từ thế hệ ông cố nội năm 1945 cho đến thế hệ cháu chắt sau này đều phải được sinh ra để làm nô lệ, nuôi báo cô bọn cướp! Cứ thế mà đảng cướp bóp cổ, khai thác "mỏ vàng"! Tài nguyên thiên nhiên thì cũng có thể gọi là vô tận vì cây rừng chặt phá đem bán thì lứa cây khác lại mọc lên, dầu thô dưới biển có thể khai thác cho đến khi trái đất đến ngày tận thế!

Có khi nào bọn cướp tình nguyện trả lại tài sản cho chúng ta không? Ðây là điều hoang tưởng, chỉ có những người bị bệnh tâm thần mới tin tưởng như vậy! Cái đám dân chủ cuội ma trơi đang cấy con chíp điện tử HOANG TƯỞNG đó vào đầu óc của những người ngây thơ về chính trị!

Ðấu tranh chính trị, trong hoàn cảnh đất nước ta, không thể là hình thức đấu tranh "con khóc mẹ cho bú". Ðứa bé nó khóc, nó giận lẫy, nó áp lực người mẹ phải chiều nó vì nó biết chắc người mẹ thương nó. Trong khi đó, mối quan hệ giữa 85 triệu dân và đảng việt gian cộng sản là mối quan hệ giữa CHỦ NÔ và NÔ LỆ. Hai mối quan hệ này rất khác xa. Và xin đừng nhầm lẫn với mối quan hệ giữa người dân và chính quyền ở các nước dân chủ, ví dụ như tại nước Mỹ hoặc Canada. Người dân tại hai quốc gia này là những người có thực quyền. Một khi họ bất mãn, lên tiếng nói thì BẮT BUỘC chính quyền phải lắng nghe. Nếu không nghe thì a lê hấp, họ sẽ dùng lá phiếu của họ để truất phế!

Do đó, trong hoàn cảnh đất nước ta hiện nay, muốn giành lại tự do thì phải đổ mồ hôi và xương máu. Ðổ máu nhiều hay ít thì tùy tình hình và thời cơ nhưng chắc chắn là phải có đổ máu. TỰ DO không bao giờ khơi khơi từ trên trời rớt xuống cho chúng ta được hưởng. Và chắc chắn là không bao giờ chúng ta giành được tự do nhờ ... nước bọt, hơặc nhờ họp hội nghị Tiểu Diên Hồng như tên dân chủ cuội lưu manh Hoàng Minh Chính đã đề xướng. Tự do cũng không bao giờ có nhờ những bản Tuyên ngôn hay Tuyên cáo. Bọn việt gian cộng sản không sợ những thứ đó. Bọn chúng chỉ sợ những hành động cụ thể của chúng ta đánh đúng điểm, đúng huyệt và sợ những phong trào hành động nhất loạt của quần chúng, đấu tranh một cách có hiệu quả và đúng phương pháp. Ví dụ như những cuộc đấu tranh của giáo dân Hà Nội, Thái Hà, đòi lại đất, đòi lại tòa Khâm Sứ. Tuy bọn cướp tạm thời "chiến thắng" nhưng không có nghĩa là phong trào đấu tranh sẽ dừng lại tại đó mà nó sẽ tiếp tục bùng lên vào những dịp khác dưới nhiều hình thức khác nhau. Từng người trong chúng ta phải tích cực xắn tay áo mà có những HÀNH ÐỘNG cụ thể, đánh đổi máu của chúng ta lấy hai chữ TỰ DO. Một khi có tự do thì chúng ta sẽ có tất cả, cũng ví như khi chúng ta đã lấy lại được căn nhà thì chúng ta có thể tân trang, sửa chữa lại tất cả theo ý chúng ta mong muốn.

Chúng ta hãy nhìn tấm gương của những người dân oan đấu tranh đòi lại nhà đất. Hàng núi đơn từ đã được gởi đi, kể cả gởi ra nước ngoài để nhờ quốc tế can thiệp. Ðó là đấu tranh về mặt pháp lý. Mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn, trong sự uất ức tột cùng, nhiều người đã dám đổ xăng lên người để tự thiêu, nhiều người đã dám chửi thẳng vào mặt bọn công an ngay trước họng súng của bọn chúng, và có những người đã dám tụt quần, cởi truồng 100% trước những trụ sở trung ương của bọn việt gian cộng sản, kêu réo tên những thằng lãnh đạo cao nhất ra mà chửi. Họ có sợ chết đâu và nhiều người đã bị công an đánh đổ máu và đi tù! Họ đã đấu tranh bằng những hành động cụ thể, bằng máu và nước mắt. Vậy mà bọn cướp vẫn chưa hề nhân nhượng một chút xíu nào thì thử hỏi cái đường lối đấu tranh bằng nước bọt, đấu tranh bằng "tiểu diên hồng", đấu tranh "hòa bình, bất bạo động"; nói tóm gọn là đấu tranh bằng "VAN XIN" thì sẽ làm được cơm cháo gì?

TREO ÐẦU DÊ NHƯNG BÁN THỊT CHÓ!!!

Cái trò lập lờ đánh lận con đen này tuy đã xưa nhưng nó vẫn lừa bịp được rất nhiều người!

Xin đưa ra một vài ví dụ cụ thể trong đời sống:

- Chúng ta thường thấy những cửa tiệm treo bảng "Sale 50%" (đại hạ giá 50%) Ví dụ một cái quần jean giá 80 đô, bây giờ đại hạ giá 50%, chỉ còn có 40 đô, ai mà không ham! Nhưng nếu ta để ý nhìn cho kỹ cái bảng quảng cáo thì thấy bọn lưu manh ghi là "Sale up to 50%" Hai chữ "up to" in nhỏ xíu, còn hai chữ "Sale 50%" thì in thật lớn! Như vậy có nghĩa là không phải bất cứ món hàng nào cũng tự động được giảm giá 50%. Mọi món hàng có thể được giảm giá từ 5% cho đến 15%, thỉnh thoảng mới có một vài món đồ rất cổ lổ xỉ, mà bọn gian thương biết chắc chắn không ai mua, ví dụ như con gấu nhồi bông lớn bằng cái bàn, thì được giảm giá 50%!

- Những tờ flyer gởi đến nhà chúng ta với những quảng cáo hết sức béo bở tựa như những món quà của thượng đế ban cho hoặc quà của ông già Noel gởi tặng, với chữ FREE in to tướng! Tuy nhiên, nếu chúng ta đọc kỹ thì có một giòng chữ in nhỏ xíu với dấu hoa thị, tới mức phải rọi kiếng lúp mới thấy, đó là "with some conditions applied", nghĩa là quà "tặng" nhưng phải .... CÓ ÐIỀU KIỆN!!! (toàn những điều kiện chết người!)

- Một tờ flyer của ngân hàng gởi đến nhà chúng ta, quảng cáo lãi xuất chỉ có 1.99% và đặc biệt chỉ đại hạ giá trong vòng 30 ngày, nếu không điền đơn ngay thì hết hạn, bị mất cơ hội bằng vàng. Tờ flyer còn dặn dò: -nên nhớ, ngân hàng chỉ "làm phước" có một lần duy nhất này mà thôi! Tuy nhiên, nếu chúng ta đọc cho kỹ tờ flyer thì thấy rằng lãi xuất 1.99% là lãi xuất trong MỘT THÁNG, tức gần tương đương 24% một năm, một lãi xuất cắt cổ mà kẻ nào dại dột đút đầu vào là từ chết tới bị thương!!! Những trò lươn lẹo về chữ nghĩa, treo đầu dê bán thịt chó như vầy đã xảy ra rất nhiều mà trong chúng ta hầu như ai cũng bị lừa bịp ít nhất một vài lần. Chính vì vậy mà chúng ta thường rất cảnh giác về những tờ flyer quảng cáo thương mại. Con chim bị tên rồi thì thấy cành cây cong cũng phải sợ.

Trong lãnh vực chính trị cũng có những sự lừa bịp treo đầu dê bán thịt chó y hệt như trong lãnh vực thương mại và có thể nói là sự lừa bịp còn lớn hơn gấp triệu lần. Ví dụ như toàn dân ta đã bị tên Hồ tặc và bè đảng của hắn lừa bịp từ năm 1945, cho đến nay đã hơn 60 năm mà vẫn chưa thoát ra khỏi gông cùm nô lệ! Vì ngây thơ mà bị mất nước và cũng vì ngây thơ mà bị mua nhầm cái quần jean "đại hạ giá", cái mất mát nào to lớn hơn? Nhưng thật đáng tiếc, nhiều người chỉ cảnh giác trong lãnh vực thương mại mà không cảnh giác trong lãnh vực chính trị. Bản chất lừa bịp của bọn lưu manh trong hai lãnh vực giống hệt nhau!

CÁI ÐẦU DÊ, MÓN QUÀ TẶNG ÐỒNG BÀO NĂM 2009 CỦA HAI TÊN BỊP NGUYỄN ÐAN QUẾ VÀ TRẦN KHUÊ:

Trong danh sách đầu bếp, Quế và Khuê được xếp vào loại "đại ca" vì bề dày thành tích lừa bịp trong hơn 20 năm nay. Trước đây, Hoàng Minh Chính là trùm sò nhưng từ khi Chính đi "thăm bác" thì Quế và Khuê đương nhiên trở thành hai vì .... "sao khuê" trong giới xã hội đen lừa bịp chính trị!!! Sau đây chúng ta hãy nhận xét những điểm chính mà bọn chúng đã nêu ra trong bản Tuyên Bố Chung (cái đầu dê):

1. Bản Tuyên Bố Chung viết: -Muốn thoát khỏi tình trạng nô lệ thì chỉ có một con đường DUY NHẤT, đó là DÂN CHỦ HÓA đất nước. Và muốn dân chủ hóa thì phải dựa vào ba nguyên tắc:

- Dân chủ hiến định

- Tự do và nhân quyền

- Thăng bằng và kiểm soát

Nhận xét điểm 1:

Trước hết chúng ta thấy nhóm chữ (việt cộng gọi là "cụm từ"!) "dân chủ hóa đất nước" là không ổn. Sự lừa bịp, trí trá, lươn lẹo về chữ nghĩa nằm ngay ở đây!

Trong tiếng Việt của chúng ta, khi chúng ta dùng chữ "hóa", một dạng như một tiếp vĩ ngữ (suffix) thì có nghĩa là một vấn đề gì đó được nâng lên một bình diện cao hơn, tổng quát hơn. Ví dụ như:

- Việt Nam hóa chiến tranh: Khối đồng minh gồm các nước như Mỹ, Úc, Nam Triều Tiên, Tân Tây Lan, Thái Lan cùng với Việt Nam Cộng Hòa chống cộng nhưng sau này thì khối đồng minh rút lui để một mình VNCH đảm nhận cuộc chiến, tất cả đều do người Việt Nam.

- Khái quát hóa vấn đề: một vấn đề gì đó chỉ được mô tả trong một phạm vi hạn hẹp, ví dụ những hòa đồng giữa những cá nhân trong một gia đình, bây giờ chúng ta khái quát hóa vấn đề, nâng lên ở một phạm vi lớn hơn là sự hòa đồng giữa những cá nhân hay những nhóm người trong xã hội.

Như vậy, khi chúng ta dùng tiếp vĩ ngữ "hóa" là chúng ta nâng một vấn đề gì lên một bình diện ở mức độ cao hơn, tổng quát hơn, trên căn bản một vấn đề gì ÐÃ CÓ SẴN. Nhóm chữ "dân chủ hóa" đất nước có nghĩa là trong đất nước đã có sẵn một phần nào "dân chủ", bây giờ cần phải thực hiện dân chủ toàn diện trên toàn đất nước! Tức là cái chế độ của bọn việt gian cộng sản nó đã có sẵn cái mầm mống "tốt" rồi,(ví dụ là 5%) bây giờ chỉ cần phát huy cái hạt nhân tốt đó lên 100% cho toàn dân được nhờ! Ðiều này có nghĩa là không cần phải hủy diệt cái chế độ cộng sản mà chỉ cần canh tân, tân trang và sửa ... sắc đẹp thì Thị Nở sẽ biến thành .... hoa hậu thế giới! Ðiều này có nghĩa là vẫn cứ duy trì đảng cộng sản, cứ để cho nó được tiếp tục sinh hoạt và tồn tại! Và điều này cũng có nghĩa là tất cả bọn cướp và những tài sản của bọn cướp vẫn phải được duy trì và tồn tại!

Cái điểm lưu manh, lừa bịp mấu chốt nó nằm ngay trong ba chữ "DÂN CHỦ HÓA"!

Ðây là một hình thức kêu gọi "hòa hợp hòa giải" trá hình, nghĩa là cả hai phe quốc gia và cộng sản cùng tồn tại, cùng chia nhau quyền hành để cùng lãnh đạo đất nước! Nếu chúng ta nhốt chung hai con rắn hổ mang và con thỏ vào chung một chuồng để cả hai cùng "sống chung hòa bình" thì kết quả sẽ ra sao nhỉ!!!???

Thực tế cho chúng ta thấy rằng cái chế độ cộng sản hoàn toàn không có một chút xíu dân chủ nào hết và cũng không có bất cứ một điểm tốt nào! Chế độ của bọn chúng như vậy và cái đảng cướp của chúng cũng như vậy, và từng thằng đảng viên trong đảng cướp cũng như vậy! Dùng nhóm chữ "dân chủ hóa" tức là gián tiếp khen ngợi, nâng bi và "thổi kèn" cho bọn việt gian cộng sản! Có khác gì nhóm chữ "Việt Nam canh tân cách mạng đảng", ý muốn nói rằng: cái chế độ cộng sản tự bản thân nó đã tốt rồi, bây giờ chỉ cần ... canh tân cho nó tốt hơn mà thôi! Tuy nhiên, "canh tân" và "cách mạng" lại chỏi nhau về bản chất, vừa tân trang lại vừa đập phá toàn diện. Chỉ có những thằng đại ngu mới đặt ra cái tên đảng quái gỡ như vậy!!!

Thêm một trò lưu manh nữa là nhóm chữ "con đường DUY NHẤT là Dân Chủ Hóa đất nước". Nghĩa là, chỉ có ... hòa hợp hòa giải là number one mà thôi, không chấp nhận làm cách mạng lật đổ chế độ cộng sản! Nếu chúng ta đổ rất nhiều xương máu và công lao để đấu tranh, để rồi cuối cùng đạt được kết quả là biến thành con thỏ sống chung trong chuồng với con rắn hổ mang (hòa hợp hòa giải) thì đấu tranh làm quái gì! Ðó là hình thức tự sát!

Mục tiêu đấu tranh của chúng ta là đòi hai chữ TỰ DO. Có tự do là chúng ta sẽ có tất cả, chẳng hạn như có:

- nhân quyền, hiến pháp, dân chủ, tam quyền phân lập và nhiều quyền tự do khác dành cho công dân trong một quốc gia. Thậm chí, ... cẩu quyền cũng có nữa!

Hai chữ "tự do" là một đề mục lớn, trong đó bao gồm nhiều đề mục nhỏ. Có tự do thì sẽ có nhân quyền. Không có tự do thì không thể có nhân quyền. Chúng ta không thể nói ngược ngạo rằng có nhân quyền nhưng không có tự do!

Tự Do đẻ ra nhân/dân quyền.

Nhân/dân quyền đẻ ra Dân chủ hiến định (Hiến pháp)

Dân chủ hiến định đẻ ra Thăng bằng và kiểm soát (Tam quyền phân lập)

Những cái đầu dân chủ cuội ngu dốt soạn thảo ra cái bản Tuyên Bố Chung, xếp Tự do và Nhân quyền vào nguyên tắc số 2, chẳng khác gì đem trói voi bỏ rọ, đem con trâu nhét vào cái bao bố đựng cỏ, lòi cái dốt của mình ra!

2. Bản Tuyên Bố Chung viết: -Ðấu tranh đòi tự do ngôn luận, bao gồm đòi tự do báo chí, thông tin, internet và xuất bản. Tư nhân phải được tự do ra báo, được làm chủ các cơ sở phát thanh, truyền hình ..v..v..

Nhận xét điểm 2:

Tên thủ tướng việt cộng Nguyễn Tấn Dũng đã công khai tuyên bố: KHÔNG BAO GIỜ cho phép tư nhân ra báo. Tự do ra báo đã bị cấm nghiêm ngặt thì các phương tiện truyền thông quan trọng khác như truyền thanh và truyền hình làm sao được bọn chúng cho phép?

Do đó, không thể nào "ÐÒI" mà có được những quyền này! Ðảng việt gian cộng sản đâu phải là người mẹ hiền mà chúng ta có thể chơi trò "con khóc mẹ cho bú"? Chỉ còn cách là tiến hành ra báo và làm những đài phát thanh bất hợp pháp, đồng thời tiến hành làm cách mạng lật đổ bạo quyền để chiếm lấy chính quyền, đem lại tự do cho 80 triệu nô lệ!

Ðấu tranh bằng cách "đòi" là không khá rồi. Người dân đã "đòi" những cái quyền rất sơ đẳng của con người cách đây đã 60 năm rồi mà còn chưa được, ví dụ như đòi lại căn nhà hương hỏa đã bị trưng dụng làm kho chứa lúa cho hợp tác xã ..v..v.. Nói tóm tắt, tự do của chúng ta là vấn đề sống chết, người Mỹ gọi là life-and-death. Ngày nào bọn việt gian cộng sản còn nắm quyền thì ngày đó toàn dân ta còn làm nô lệ. Phải đào lỗ chôn toàn bộ bọn chúng chứ không phải loại bỏ bọn chúng ra khỏi guồng máy chính quyền là đủ. Phải đập chết con rắn hổ mang chớ không phải đuổi nó đi, lỡ có ngày nó sẽ quay lại cắn chúng ta chết!

3. Bản Tuyên Bố Chung viết: -Dùng quyền tự do ngôn luận để vận động, đòi hỏi tổ chức bầu cử quốc hội mới dưới sự giám sát của quốc tế để bảo đảm tính tự do và công bằng.

Nhận xét điểm 3:

Truyền thông tư nhân đã bị cấm thì quyền tự do ngôn luận trở nên vô dụng. Giả sử có quyền tự do ngôn luận thì bất quá người dân chỉ được ngồi đấu láo, tán phét và "đòi" ở các quán cà phê mà thôi, làm sao chuyển đạt nguyện vọng của mình đến toàn dân trong nước, để vận động toàn dân trong nước cùng lên tiếng đòi dân chủ, nhân quyền?

Ðiểm A không làm được thì hệ quả tất yếu điểm là B và điểm C cũng không được. (bầu cử quốc hội mới và quốc tế giám sát)

Nếu bọn việt gian cộng sản đã bị tiêu diệt và những tên đầu sỏ bị đưa ra tòa xét xử và bị treo cổ như tên độc tài Sadam Hussein, nghĩa là con rắn độc đã bị đập nát đầu rồi thì chúng ta không cần phải mời quốc tế tới giám sát! Những tên dân chủ cuội bày ra cái trò "quốc tế giám sát", nghĩa là bọn chúng muốn hàm ý rằng đảng cộng sản vẫn còn đang nắm quyền!

Giả sử có quốc tế tới giám sát việc bầu cử quốc hội mới thì bọn việt gian cộng sản, KHÔNG CẦN GIAN LẬN, vẫn thừa sức thắng trong cuộc bầu cử! Ðảng Cộng sản là đảng có trên ba triệu đảng viên. Chỉ cần một tên đảng viên cộng sản vận động được hai hoặc ba người bỏ phiếu cho đảng của chúng thì bọn chúng sẽ có cả thảy mười triệu phiếu bầu! Chúng ta ước lượng rằng có khoảng 30 triệu cử tri trong lứa tuổi từ 18 đến 99 tuổi! Như vậy sơ sơ bọn chúng đã chiếm được một tỷ lệ khoảng 30% trong tổng số cử tri! Trong khi đó những đảng khác có được bao nhiêu đảng viên? Ðảng Thăng Tiến? Khối 8406? Còn những đảng mới được thành lập, không có phương tiện truyền thông trong tay để tự quảng cáo cho mình thì toàn dân làm sao biết mà bỏ phiếu ủng hộ?

Bọn giặc không cần gian lận vẫn thừa sức thắng trong cuộc bầu cử quốc hội mới, huống chi từ trước đến nay bọn chúng luôn luôn ma giáo, dùng đủ mọi thủ đoạn để lừa bịp! Một trăm phái đoàn quốc tế tới giám sát cũng vô ích. Chúng ta biết đã có nhiều phái đoàn quốc tế tới điều tra những vụ tham nhũng, để rồi cuối cùng đi đến kết luận là "không có tham nhũng"!!!

Do đó, bày ra cái trò bầu cử quốc hội mới với sự giám sát của quốc tế chỉ là một trò hề, một khi bọn việt gian cộng sản vẫn còn đang nắm quyền! Không lẽ súng đạn, nhà tù nó đang có sẵn trong tay mà nó lại chịu ngoan ngoãn nằm im để cho người dân đến trói tay, trói chân và tước khí giới của nó?

4. Bản Tuyên Bố Chung viết: - Khi hiến pháp mới có hiệu lực, vai trò độc quyền lãnh đạo của đảng Cộng sản và tổ chức phụ thuộc như Mặt trận Tổ quốc đương nhiên chấm dứt. Ðảng Cộng sản sẽ tự định đoạt số phận của mình: giải tán hay sinh hoạt như một trong các chính đảng khác. Ðảng phái chính trị được tự do thành lập.

Nhận xét điểm 4:

Như đã trình bày ở các điểm nêu trên, ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất là một cái nhà, một miếng đất của người dân oan mà bọn cướp còn không nhượng bộ, không chịu trả thì làm sao chúng cho phép tư nhân ra báo, làm chủ các đài phát thanh và truyền hình? Những điều kiện quan trọng nhất cần phải có để làm thay đổi chế độ đều bị ngăn cấm thì việc "đòi bú" trở nên vô ích! Ví dụ, muốn làm bánh mì thì tối thiểu trước tiên chúng ta PHẢI CÓ BỘT MÌ. Nếu chỉ có nước lã, có củi, có lò nướng, có nhân công mà không có BỘT MÌ thì chỉ ngồi trơ mắt ếch!

Vậy thì cái gọi là "hiến pháp mới" chỉ là một trò hề, có nằm mơ cũng không bao giờ có! Nó chỉ là một cái bánh vẽ do những tên dân chủ cuội lưu manh, cò mồi như Nguyễn Ðan Quế và Trần Khuê nặn ra để lèo lái cuộc đấu tranh của chúng ta đi xuống hố thẳm!

Bọn cò mồi còn viết tiếp rằng: -đảng Cộng sản sẽ tự định đoạt số phận của mình bằng cách tự giải tán hay sinh hoạt như một trong những chính đảng khác. Ðây là cái trò gỡ tội cho bọn việt gian cộng sản. Ðảng việt gian Cộng sản và toàn bộ bọn đảng viên của chúng là một tập đoàn tội phạm có tội với dân tộc và lịch sử. Bọn chúng phải bị đưa ra trước pháp luật để xét xử. Những tên đầu sỏ phải bị tử hình hoặc tù khổ sai chung thân. Toàn bộ tài sản ăn cướp của bọn chúng phải bị tịch thu và trao trả lại cho người dân và các tôn giáo. Những tên đảng viên tội nhẹ thì cũng phải bị xét xử theo pháp luật và bị tước quyền công dân, vĩnh viễn không bao giờ được hoạt động chính trị nữa. Cái đảng Cộng sản phải bị xóa sổ vĩnh viễn, không bao giờ được tái thành lập dù dưới bất cứ hình thức nào. Nó còn tệ hại gấp triệu lần những đảng phái của bọn khủng bố hoặc những đảng cướp "đầu lâu máu" trong truyện trinh thám mà chúng ta từng đọc!

Chúng ta cứ nhìn trong xã hội mà chúng ta đang sống: - ví dụ một bác sĩ vô ý làm chết bệnh nhân (dù là vô ý), có thể bị kỷ luật treo bằng bác sĩ vĩnh viễn! Huống chi là bọn tội phạm đảng viên việt gian cộng sản đã giết hại hàng mười triệu người thì vẫn tiếp tục nhởn nhơ sống trên núi tiền, núi vàng mà chúng đã ăn cướp, và vẫn tiếp tục được sinh hoạt đảng bình thường như các đảng phái chính trị khác! Người dân có thể chấp nhận được điều này hay sao? Công bằng ở đâu và công lý ở đâu? Ðó là chưa kể đến yếu tố BẢN CHẤT của bọn tội phạm là VIỆT GIAN. Ai trong chúng ta cũng hiểu rằng VIỆT GIAN tức là đi LÀM TAY SAI CHO NGOẠI BANG, cụ thể là làm tay sai cho bọn đế quốc Nga và Tàu và nhiều thế lực khác trên thế giới. Bọn chúng không phải là người Việt Nam. Bọn chúng ăn cơm gạo của Việt Nam, hít thở không khí, uống nước nguồn của đất nước chúng ta nhưng lại chính là những kẻ đem toàn bộ đất nước chúng ta và dân tộc chúng ta dâng cho ngoại bang!

Ðã là việt gian rồi thì làm gì có quyền công dân? Ðã không có quyền công dân thì đương nhiên không được quyền bầu cử và ứng cử. Ðảng việt gian cộng sản đương nhiên sẽ bị xóa sổ, vĩnh viễn không bao giờ được tham gia vào bất cứ một sinh hoạt chính trị nào nữa. Chưa bị toàn dân treo cổ là may rồi!

Do đó, không thể nào chúng ta cho phép bọn việt gian cộng sản được tiếp tục sinh hoạt đảng cộng sản, một khi chính quyền của bọn chúng bị sụp đổ. Những kẻ có tội phải bị trừng phạt chớ không phải vẫn tiếp tục nhởn nhơ sống phè phỡn trên đống vàng ăn cướp! Nước Mỹ là một nước tự do, cho phép người dân được tự do thành lập đảng phái chính trị. Nhưng liệu luật pháp nước Mỹ có chấp nhận cho phép thành lập một đảng phái chính trị mà mục tiêu của đảng này là ... khủng bố, chuyên đi ám sát hoặc đặt bom, giết hại thường dân?

Những tên tội phạm việt gian cộng sản gộc, sau khi chế độ cộng sản bị sụp đổ, cho dù bọn chúng có trốn ở bất cứ nước nào trên thế giới, cũng sẽ bị dẫn độ về nước để xét xử, kể cả khi chúng đã được nhập quốc tịch, ví dụ như Mỹ, Canada, Úc. Trước đây báo chí đã loan tin, có một vài trường hợp những tên tội phạm Ðức Quốc Xã thay đổi danh tánh, nhập quốc tịch Canada, Hoa Kỳ và một vài nước ở Nam Mỹ nhưng đã bị phát hiện. Những tên này lập tức bị tước bỏ quốc tịch và bị tống cổ ra khỏi nước, mặc dù lúc ấy bọn chúng đã trên 80 tuổi! Một trường hợp điển hình nhất là tên Bùi Ðình Thi, tội phạm giết người, làm tay sai cho cộng sản, đã bị tòa án Mỹ tước bỏ quốc tịch và tống cổ về Việt Nam!

Tóm lại, chúng ta có thể nói rằng lưới trời lồng lộng, bọn gian ác không thể nào chạy đâu cho thoát! Hễ ai đã gây ra nghiệp chướng thì phải lãnh nhận lấy hậu quả. Bọn việt gian cộng sản nên nhớ: - không phải bọn chúng bay tự định đoạt số phận của chúng bay đâu, mà toàn dân sẽ định đoạt!

5. Bản Tuyên Bố Chung viết: Quốc hội mới sẽ ban hành hai đạo luật giải quyết oan ức và nghiêm cấm trả thù.

5.1: - Giải quyết những oan ức được tính ngược thời gian kể từ vụ Cải cách ruộng đất cho đến ngày đảng Cộng sản bị giải tán. Nhà nước sẽ phục hồi danh dự và bồi thường cho các nạn nhân.

Nhận xét điểm 5.1:

Giải quyết những oan ức thì tốt nhưng cái vụ bồi thường cho các nạn nhân thì lấy cái gì để bồi thường? Cho dù có gom hết ngân sách quốc gia của tất cả các nước trên thế giới cũng không đủ để bồi thường! Trong suốt 60 năm tai họa, số người bị bọn việt gian cộng sản giết chết khoảng 10 triệu người. Số nạn nhân còn đang sống, thân tàn ma dại, sống như những con chó đói khoảng 20 triệu! Và hầu như trong thành phần dân nghèo khố rách áo ôm, khoảng 70% dân số, ai cũng là nạn nhân của cái chế độ hung tàn, bạo ngược, không bị hút máu thì cũng bị hút xương tủy!

Cho nên mấy tên dân chủ cuội chỉ viết Bản Tuyên Bố Chung để lòe bịp và mị dân. Bản thân bọn chúng cũng là thành phần tội phạm. Những kẻ ủng hộ, bao che cho bọn cướp đôi khi tội ác còn lớn hơn cả bọn cướp!

5.2: - Nghiêm cấm việc trả thù vì lý do chính trị.

Nhận xét điểm 5.2:

Chúng ta không trả thù hèn hạ như bọn việt gian cộng sản đã từng làm nhưng chúng ta phải đưa ra tòa xét xử những thành phần tội phạm chiến tranh, những kẻ tội đồ của dân tộc và nhất là những kẻ đi làm tay sai cho bọn việt gian cộng sản. Những tên dân chủ cuội đi bưng bô cho giặc, luôn luôn tìm cách bao che, chạy tội cho giặc cũng phải được xem như thành phần tội phạm.

NHỮNG CÂU VĂN SÁO RỖNG, DỐT NÁT, MỊ DÂN:

Bản Tuyên Bố Chung viết: - Ðồng bào hải ngoại .... vận động dư luận quốc tế lên án và làm áp lực buộc cộng sản phải tôn trọng dân chủ và nhân quyền của nhân dân Việt Nam.

Nhận xét:

Giả sử bọn giặc có thành tâm hối cãi và thật sự muốn tôn trọng dân chủ và nhân quyền của người dân thì bọn chúng cũng không thể nào làm được! Vì sao? Bởi vì bộ máy cai trị của bọn chúng do chế độ cộng sản và tên Hồ tặc thiết kế ra nhằm để bóc lột người dân chớ không phải để phục vụ dân. Cái cơ chế đảng lãnh đạo, chính quyền quản lý, nhân dân "làm chủ" cũng tương tự như cái máy chém đầu tội nhân. Nó được thiết kế ra để chém đầu người. Bây giờ nếu quốc tế muốn nó "đấm bóp" để phục vụ người dân thì nó chịu chết! Chỉ có nước quăng nó vào sọt rác để thiết kế cái máy mới. Thậm chí cũng không thể "canh tân" hay tân trang nó thành cái máy đấm bóp được!

Ở Mỹ và Canada, khi người dân quan tâm đến một vấn đề gì, họ có rất nhiều phương cách để nêu lên tiếng nói của họ. Cách phổ biến nhất là họ trực tiếp gọi điện thoại đến các đài phát thanh hoặc truyền hình, thông qua chương trình "Tiếng nói của dân", sau đó đài truyền hình sẽ chuyển đạt ý kiến của người dân đến chính quyền. Tôi nhớ, có lần khi giá xăng bỗng nhiên tăng cao, trong chương trình tin tức hàng ngày, mục "Tiếng nói người dân", có nhiều mụ đàn bà Mỹ đã giận dữ gọi vào đài xỉ vả, nguyền rủa chính quyền Mỹ, chửi từ ông bộ trưởng chửi xuống! Thậm chí, nhiều mụ còn ... văng tục xả láng! Bằng chứng là giọng nói của mụ thường xuyên bị tiếng "bleep"* ngắt quãng! Giá xăng tăng cao, túi tiền của dân nghèo bị hao hụt nhiều thì người dân trút hết tất cả những sự tức giận của họ lên chính quyền, chửi thẳng từ .... tổng thống Mỹ chửi xuống! Tôi không thể nào quên được những giọng gầm giận dữ như sư tử Hà Ðông của những mụ đàn bà Mỹ qua điện thoại:

- Good-for-nothing guys! Resign! You'll never get my vote next time!

(Những thằng ăn hại. Từ chức đi! Lần tới đừng hòng bà bỏ phiếu cho mày nữa!)

- I don't want my tax-money spent for the wrong guys!

(Bà không muốn đem tiền thuế của bà trả lương cho mấy thằng ăn hại!)

Ðiều làm tôi ngạc nhiên là số phụ nữ tham gia vào chương trình "Tiếng nói người dân" có vẻ nhiều hơn nam giới, và họ góp ý trong nhiều mục từ kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội, giáo dục ..v..v.. Ðặc biệt là trong mục thể thao, số nữ giới cũng tham gia rất nhiều, gần ngang ngửa với nam giới. Mấy mụ cũng tham gia bình luận búa xua về các môn thể thao "hạng nặng" như đô vật, quyền anh, cho đến các môn thể thao như bóng chày, bóng rổ, hockey ..v..v..

Người dân Mỹ không những chỉ trích chính quyền, chửi thẳng những "đầy tớ của nhân dân" mà còn đe dọa cho "đầy tớ" về vườn bằng lá phiếu của họ! Những vị dân cử như thị trưởng hay nghị viên khi nghe những lời đe dọa "bất tín nhiệm" của người dân là họ lo sợ thật sự, sợ đến ... vãi đái chớ không phải chuyện đùa! Dân nó không tín nhiệm, nó không bỏ phiếu cho mình nữa thì sẽ mất chức, mất job; như vậy là thấy cái viễn ảnh ... đói tới nơi rồi! Ðâu dễ gì kiếm được một cái job béo bở làm ..."đầy tớ cho nhân dân"!

Trong khi đó thì tại nước Cộng Hòa Xã Nghĩa Việt Nam, người dân có uy quyền như dân Mỹ hay không? Chắc chắn là không thể có cái màn cho phép dân đen gọi điện thoại vào đài truyền hình "lói xấu đảng và nhà lước" rồi! Giả sử như có thì chỉ là một màn hài kịch rẻ tiền, bởi vì toàn bộ những góp ý của dân đen sẽ bị đảng ném vào sọt rác! Những con khỉ đột "đầy tớ của nhân dân" vẫn cứ tiếp tục ngồi lì ra đó như tên Phạm Văn Ðồng, làm thủ tướng liên tiếp hơn 30 năm! Người nô lệ Việt Nam không thể dùng lá phiếu của họ để truất phế những thằng "dân cử" bất tài, tham nhũng. Tất cả những cuộc bầu cử bỏ phiếu trong chế độ cộng sản đều chỉ là những trò lừa bịp rất trơ trẽn, đáng ghê tởm! Và người dân phải chịu cái cảnh này trong suốt hơn 60 năm qua, không biết đến khi nào họ mới được quyền đàng hoàng sống như một con người??????

Nói tóm tắt, khi đấu tranh, chúng ta vận động quốc tế gây áp lực với bọn giặc là để làm bọn chúng bối rối và suy yếu. Ðây chỉ là chiến thuật để chuẩn bị dẫn đến chiến lược thanh toán dứt điểm kẻ địch. Chiến lược của chúng ta là phải xóa bỏ vĩnh viễn cái chế độ cộng sản hung tàn, bạo ngược. Trong khi đó, mục tiêu chính của Bản Tuyên Bố Chung chỉ là "vận động", "kêu gọi", "đòi hỏi", theo đúng như công thức đấu tranh "tiểu diên hồng" của tên bịp Hoàng Minh Chính hoặc của Ðỗ Nam Hải, thuộc đảng Việt Tân!

Bản Tuyên Bố Chung viết: - Khi vai trò của Bộ chính trị bị tê liệt, là lúc toàn dân có thể sử dụng tự do ngôn luận để đòi tách mọi hoạt động của đảng ra khỏi chính quyền, quốc hội và tòa án.

Nhận xét:

Một khi đảng cộng sản vẫn còn đang nắm giữ quyền lực thì không bao giờ người dân có thể "đòi" được bọn chúng phải tách ra khỏi chính quyền, quốc hội và tòa án. Cái bộ máy cai trị của nó đã được thiết kế như vậy thì chỉ có nước đập nát bộ máy đó đi và thay vào một máy hoàn toàn mới. Ví dụ như chúng ta muốn chiếc xe đạp chạy nhanh bằng xe Honda thì chúng ta không thể .... đổ xăng vào chiếc xe đạp! Chỉ còn cách vứt chiếc xe đạp đi và mua chiếc xe gắn máy hoàn toàn mới!

Muốn diệt cộng sản hoặc bắt chúng phải nghe theo chúng ta thì chúng ta phải có sức mạnh. Sức mạnh bằng đình công, sức mạnh bằng áp lực kinh tế, sức mạnh bằng áp lực quốc tế, sức mạnh của truyền thông ..v..v.. Nếu chỉ "đòi" bằng lời nói hoặc thỉnh nguyện thư thì vô dụng.

Cái trò hề "đòi tách đảng ra khỏi chính quyền" của gã đối lập cuội Nguyễn Ðan Quế rất rẻ tiền và kém thông minh vô cùng!

KẾT LUẬN:

Vở tuồng "Tuyên bố chung đầu năm Kỷ Sửu" do hai kép chánh già nua là Nguyễn Ðan Quế và Trần Khuê cùng một số đào kép rẻ tiền đồng diễu nhưng diễu quá dở, không lôi cuốn được ai. Nhìn sơ qua danh sách, chúng ta thấy toàn là những tên hề chính trị rẻ tiền mà đồng bào trong và ngoài nước đã nhẵn mặt. Nội dung vở tuồng cũng chỉ là trò hề lươn lẹo chữ nghĩa, nói vòng vo Tam Quốc cho ra vẻ có bay mùi đấu tranh chính trị nhưng thực ra chỉ nhằm một mục đích duy nhất: -BƯNG BÔ CHO VIỆT CỘNG và KHÔNG MUỐN CHO CHẾ ÐỘ VIỆT GIAN CỘNG SẢN BỊ SỤP ÐỔ!!!

Cái bọn hàng thần lơ láo này mà đấu tranh cái gì? Bọn chúng không bao giờ muốn chế độ việt gian cộng sản bị sụp đổ, bởi vì chúng là những con ký sinh trùng chuyên sống bám vào những đống rác. Nếu cái đống rác chủ nghĩa cộng sản bị dẹp bỏ thì chúng sẽ chết đói! Ðó là lý do vì sao bọn chúng luôn tìm cách bào chữa rất khéo léo cho chế độ việt gian cộng sản: - nào là canh tân, nào là hiến pháp mới, nào là quốc hội mới, nào là tam quyền phân lập, nào là "đòi", nào là "hỏi", nào là "bất bạo động" ..v..v..

Chúng ta hãy nhìn kỹ, kể từ năm 1990, Cao Trào Nhân Bản của ông Quế được thành lập thì ông đã đấu tranh được cái gì có lợi cho dân, cho nước? Ông đã kêu gọi việt kiều đổ tiền về nước thật nhiều, đầu tư để đánh bại nền kinh tế quốc doanh của việt cộng! Ðúng là lời kêu gọi chết người! Trong khi các tổ chức đấu tranh đang kêu gọi làm cách mạng lật đổ chế độ cộng sản thì ông lại kêu gọi làm ... cách mạng giáo dục! Ông luôn luôn đóng vai Lê Lai cứu chúa, tìm cách kéo dài sự sống cho cái chế độ tàn ác nhất trong lịch sử loài người! Ông đã viết nhiều bài "chửi" cộng sản nhưng đọc kỹ thì bay mùi ... bưng bô nồng nặc!

Nói tóm lại, bọn chúng là một gánh phường tuồng diễu dở. Nếu nhìn qua khía cạnh tiệm ăn, bán thịt dê thì xin quý đồng bào nên coi chừng: - chỉ có cái đầu dê treo lủng lẳng quảng cáo trước tiệm là thật thôi, còn thịt bán trong tiệm là thịt chó ... điên! Ai mua nhầm về ăn sẽ phải vô nhà thương điên Biên Hòa rất sớm!

Trần Thanh

Ngày 28 tháng Giêng năm 2009

Chú thích: *Tiếng "bleep" dùng để kiểm duyệt, xóa bỏ những tiếng chửi thề.