Friday, September 17, 2010

Việt Tân là Em Việt Cộng - Lê Văn Ấn

Lê Văn Ấn

Ðã nhiều lần tuần báo Tiếng Dân xác định đảng Việt Tân là Việt Cộng nối dài ra hải ngoại. Vì kể từ khi “Công Khai Hóa” tại Bá Linh ngày 19.9.2004, Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam thường gọi là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh ra mặt công khai hoạt động, chuyển từ Mặt Trận sang Ðảng với đề xuất “Dự Phóng Tương Lai Việt Nam năm 2025” vẽ ra “Viễn cảnh Thế giới và Việt Nam dưới chế độ Cộng Sản Việt Nam trong vòng 20 năm tới” Việt Tân đã chủ trương thực hành 2 bước tại Việt Nam:
    1.- Xây dựng thành công xã hội công dân
    2.- Tiến hành phát triển toàn diện bắt đầu từ năm 2005 đến năm 2025.
Ðây là tài liệu chính thức của đảng Việt Tân sau ngày Công Khai Hóa cách nay đúng 6 năm, nghĩa là đang có giá trị hiện hành. Do đó, một số đảng viên đã ly khai khỏi đảng VT và gọi đảng là Việt Tân “chệch hướng” nghĩa là không còn theo đuổi mục đích kháng chiến giải phóng VN, dù là kháng chiến dổm, cũng không “tổng nổi dậy hòa bình”, mà là công khai chấp nhận “cho phép” Việt Cộng tồn tại cho đến năm 2025, nghĩa là hợp tác toàn diện với Việt Cộng từ bây giờ cho đến năm 2025. Ngay cả những đảng viên kỳ cựu của Việt Tân cũng cho rằng Việt Tân không thể nàoxây dựng thành công xã hội công dân và phát triển toàn diện nếu Việt Cộng còn tồn tại và không cho phép. Ðiều này cũng chứng tỏ Việt Tân sẽ không chủ trương lật đổ (giải thể) Việt Cộng dù dưới bất cứ hình thức nào. Không biết khi đưa ra “sách lược 2 bước nói trên, những Ủy viên Trung Ương Ðảng Việt Tân như Lý Thái Hùng, Nguyễn Kim v.v… có bình thường hay không, vì một là họ chẳng biết gì về Việt Cộng, hai là họ quá “tài tình” khi cùng thực hiện song song với Việt Cộng 2 chính sách trong một đất nước độc tài đảng trị. Do đó, nhiều đảng viên đã cho rằng sách lược này của đảng Việt Tân chỉ có thể giải thích được khi cho rằng Việt Cộng và Việt Tân là 2 anh em còn ở hải ngoại thì Việt Tân tức Việt Cộng nối dài.

Nhìn về quá khứ thì từ ngày thành lập Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam (MTQGTNGPVN) thường được gọi là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh (MT) cho đến khi giải thể và chuyển sang từ trần để đầu thai lại làm đảng Việt Tân, những người lãnh đạo chỉ là một tập đoàn nói láo như Vẹm, một tập đoàn không có tình người. Và tập đoàn này, từ Mặt Trận qua Ðảng chỉ chực chờ có cơ hội là bày tỏ cử chỉ, hành động nịnh bợ Việt Cộng mà thôi.

Trong mấy chục năm qua, Mặt Trận cũng như Việt Tân (MT/VT) đã tìm cách sửa đổi ngày Quốc Hận 30 tháng Tư với những Danh xưng khác để giúp Việt Cộng xóa bỏ tội ác của chúng. Dịp gần đây nhất, Việt Tân đã toan tính biến ngày Quốc Hận thành Ngày Tự Do, nghĩa là ngày 30 tháng Tư năm 1975 Việt Cộng đã đem lại tự do cho miền Nam. Ðây là trò bỉ ổi nhất của Việt Tân và đã bị đồng bào hải ngoại lên án gắt gao khiến chúng phải sửa đổi lại. Ngày 24.9.1999 tại Houston, trong khi các đoàn thể Quốc gia tổ chức Tết Trung Thu cho trẻ em, Mặt Trận Hoàng Cơ Minh đã lợi dụng để phát những lồng đèn có mặt trăng màu đỏ cam, bồ câu trắng và cái lòi đuôi tôi tớ Việt Cộng nhất là các thiếu nhi đi chân không, đội nón cối để rước đèn, trong khi họ còn đặt vào mồm lãnh tụ Hoàng Cơ Minh câu nói mà cán bộ Việt Cộng cho là của Hồ Chí Minh: “Vì các cháu thiếu nhi, toàn dân ta kháng chiến”. Nhưng cái mà người ta cho những tên lãnh đạo Mặt trận và Việt Tân không có tính người là khi Ông Hoàng Cơ Minh, Chủ tịch MT đã chết nhưng bọn chúng vẫn “bắt buộc” ông ta sống thêm 14 năm, mãi đến khi cần ra công khai mới cho phép gia đình báo tử và điều đáng tủi hổ là chính những anh em ruột thịt hoặc cùng cha khác mẹ với cố chủ tịch MT đã làm chuyện đáng nguyền rủa này.

Một tổ chức mà từ trong trứng nước đã có những gian dối, dối cả với lãnh tụ của mình. Chính Lý Thái Hùng đã từng nhiều lần khẳng định Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh đang lãnh đạo kháng chiến ở trong nước, hay chủ tịch gởi lời chúc Tết đồng bào hải ngoại. Ai đề cập đến cái chết của ông Hoàng Cơ Minh thì lập tức bị những thuộc hạ của ông ta giận dữ, mắng nhiếc để rồi sau đó tuyên bố tỉnh bơ rằng chủ tịch Hoàng Cơ Minh đã chết 14 năm trước. Nói láo một cách công khai như vậy còn uy tín đâu mà lãnh đạo một tổ chức, ngoại trừ là tổ chức đàn em Việt Cộng, lãnh đạo những kẻ sẵn sàng làm việc cho Việt Cộng!

Những sự việc xảy ra gần đây càng chứng tỏ sự “hợp đồng tác chiến” anh em ruột thịt với Việt Cộng. Trước đây, Việt Tân đã có lần ngụy tạo một màn phỏng vấn “đảng viên Việt Tân đang hoạt động tại quốc nội” làm trò cười cho đồng hương. Một vài người từ hải ngoại về Việt Nam bị Việt Cộng bắt, Việt Tân cũng vội vàng “cấp chứng minh thư” trình với VC họ là đảng viên Việt Tân để Việt Cộng dễ bề “trừng trị”. Bây giờ, đến lượt một số người tại quốc nội bị Việt Cộng bắt vì lý do đấu tranh cho tự do dân chủ cũng bị Việt Tân ở hải ngoại xác nhận họ là những “đảng viên Việt Tân”. Ðiển hình là gần đây, Việt Cộng đã bắt 4 nhà đấu tranh cho tự do dân chủ.

Ðó là quý vị:

1.- Giáo sư Phạm Minh Hoàng, bị bắt ngày 13.8.2010
2.- Mục sư Dương Kim Khải, bị bắt ngày 10.8.2010 tại Saigon
3.- Ông Nguyễn Thành Tâm, bị bắt ngày 18.7.2010 tại Bến Tre
4.- Bà Trần Thị Thúy, bị VC bắt ngày 10.8.2010 tại Ðồng Tháp.

Trong khi Việt Cộng đang điều tra và các nạn nhân đều phủ nhận những gì Việt Cộng gán ghép cho họ, với cái tội “âm mưu lật đổ chế độ” thì ngày 9.9.2010, cái gọi là Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Ðảng đã ra văn thư xác nhận tất cả 4 người này đều là đảng viên Việt Tân với một mục đích hết sức ngây ngô: “để ngăn chận những thủ đoạn ngược đãi và khủng bố của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đối với những người này và gia đình của họ.”. Ðây là những lời buộc tội giúp Cộng Sản Việt Nam có bằng cớ để kết tội những người này. Vì xưa nay, không ai lại công khai xác nhận đảng viên của mình khi bị bắt. Hơn nữa, Việt Cộng đã “lên án sẵn” Việt Tân là tổ chức khủng bố, một tội danh ghê gớm đối với cả thế giới, trong khi họ chỉ vì tự do dân chủ mà đứng lên đòi hỏi công lý, nhất là ông Nguyễn Thành Tâm và bà Trần Thị Thúy chỉ là dân oan “khiếu kiện”. Riêng trường hợp giáo sư Phạm Minh Hoàng ông ta chưa bao giờ xác nhận ông ta là đảng viên bất cứ đảng phái nào, vợ ông ta cũng nhiều lần minh định không tham gia bất kỳ tổ chức đảng phái nào. Một nhóm sinh viên do giáo sư dạy dỗ cũng lên tiếng xác nhận giáo sư Phạm Văn Hoàng đã từng khuyên họ phải lo học thành tài và đừng tham gia vào các đảng phái vì dễ bị lừa bịp, nhất là đảng Việt Tân. Sự xác nhận của nhóm sinh viên này ở trong nước là một cái tát vào mặt những tên chóp bu trong đảng Việt Tân như Lý Thái Hùng, Ðỗ Hoàng Ðiềm, Nguyễn Kim v.v… đây cũng là bản cáo trạng đảng Việt Tân là tay sai Việt Cộng ở hải ngoại. Riêng ông Nguyễn Thành Tâm và bà Trần thị Thúy là những người “khiếu kiện” vì bị Việt Cộng ăn cướp tài sản. Họ đã làm việc này từ 20 năm qua, nghĩa là trước khi đảng Việt Tân được đẻ ra, vì trước đó, Việt Tân còn là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, một tập đoàn nói láo, chuyên môn nịnh bợ Việt Cộng mỗi khi có dịp.

Trong cuộc phỏng vấn tự biên tự diễn giữa phóng viên đài phát thanh Chân Trời Mới của VT, ông Ðỗ Hoàng Ðiềm đã làm mặt dày xác nhận một lần nữa 4 nhân vật nêu trên là đảng viên Việt Tân, lại còn đạo đức giả phát biểu rằng “làm sao vận động một chiến dịch đấu tranh trên toàn thế giới, vận động những chính phủ của các nước tự do, những tổ chức quóc tế đồng loạt lên tiếng yêu càu nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam phải phóng thích và trả tự do ngay lập tức cho những người này”!!! Ðúng là miệng lưỡi của những tên Việt gian, phục vụ cho Việt Cộng. Việt Cộng đã “kết án giả” Việt Tân là khủng bố, Việt Tân lại xác nhận 4 người này là đảng viên Việt Tân, nghĩa là theo Việt Cộng, họ là những kẻ khủng bố thì làm sao thế giới can thiệp được?

Tại sao chúng ta mạnh dạn tố cáo Việt Tân là Việt Cộng nối dài tại hải ngoại? Như trên chúng tôi đã trình bày, Việt Tân đã tự ý cho phép VC tồn tại lâu dài trên đất nước VN. Hơn nữa, những thủ đoạn của VT phá hoại cuộc đấu tranh của người Việt tại hải ngoại xảy ra nhan nhản khắp nơi điển hình nhất là tại Nam California, nơi mà Ðỗ Hoàng Ðiềm cầm đầu “Ðoàn Thanh Niên Phan Bộ Châu”. Trong khi đồng bào tị nạn Cộng Sản tại Nam Cali. hợp cùng đồng hương các nơi khác, đấu tranh 53 ngày đêm để buộc Trần Trường phải hạ cờ máu VC và ảnh của tên tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh thì chẳng thấy bóng dáng Ðỗ Hoàng Ðiềm cũng như nhóm thanh niên Phan Bộ Châu đâu cả. Nhưng đến khi cuộc biểu tình của đồng hương đạt được thắng lợi, Trần Trường bị vào tù, Hồ Chí Minh và lá cờ máu biến mất, lúc đó Ðỗ Hoàng Ðiềm với nhóm thanh niên Phan Bội Châu lại xuất hiện, năn nỉ Ban Tổ Chức cuộc biểu tình dành cho chúng một “đêm không ngủ”. Lầm tưởng chúng cũng là người Quốc Gia chống Cộng, Ban tổ chức đã cho phép. Không ai ngờ rằng nhóm thanh niên này đã biểu diễn những trò sặc mùi Việt Cộng, nào chiếu slide show “tội ác Mỹ Ngụy, nào thả bồ câu Hòa Bình v.v… Nhà văn Việt Nữ đã tố cáo hành động “rửa nhục cho Việt Cộng” của đám thanh niên này thì chính Ðỗ Hoàng Ðiềm đã năn nỉ bà ta bỏ qua. Với thành tích như vậy, làm sao Ðỗ Hoàng Ðiềm cũng như nhóm thanh niên Phan Bội Châu hay Việt Tân được gọi là đoàn thể chống Cộng, dù là chống Cộng trong ôn hòa bất bạo động?

Nếu chúng ta bình tĩnh nhìn lại sách lược của Việt Tân ở hải ngoại, chúng ta sẽ thấy đây là một đoàn thể thi hành nghị quyết 36 của Việt Cộng một cách công khai không úp mở, nằm trong một âm mưu rất nguy hiểm cho công cuộc đấu tranh lật đổ chế độ Cộng Sản Hà Nội. Sau đây là lời phát biểu của một đảng viên Việt Tân cao cấp trước khi lìa khỏi Việt Tân mà ông ta gọi là “Việt Tân chệch hướng”: “Trong khi nghị quyết 36 của đảng Cộng Sản Việt Nam đưa ra lời kêu gọi khẩn thiết “đại đoàn kết dân tộc, cùng nhau góp sức xây dựng phát triển Việt Nam”, Ngoại trưởng VC đưa ra khẩu hiệu “Khép kín quá khứ hướng đến tương lai”, thì đảng Việt Tân lại đưa ra chủ trương phải canh tân Việt Nam kể từ năm 2005. Có hay không sự liên hệ trong chủ trương đường lối của Việt Tân và lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam, hay đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫn nhiên đáng quan tâm?”. Qua thắc mắc này, chúng ta đã thấy rõ sự liên hệ giữa Cộng Sản và Việt Tân là sự liên hệ “cốt nhục”. Biết được như vậy chúng ta sẽ không ngạc nhiên khi Việt Cộng vừa bắt giữ những người này thì Việt Tân ở hải ngoại vội vả xác nhận họ là đảng viên Việt Tân để Việt Cộng dễ bề “trừng trị khủng bố”.

Hiện nay Việt Tân đang thi hành 2 độc kế giúp Việt Cộng từ trong nước ra hải ngoại một cách tinh vi và độc ác. Ở trong nước chúng chỉ điểm cho Việt Cộng những ai vì dân chủ tự do mà hoạt động, để rồi khi họ bị bắt thì ngay lập tức Việt Tân ở hải ngoại chụp cho họ cái mũ “đảng viên Việt Tân” một đảng mà VC đã “đề án tử” là khủng bố. Thế là nạn nhân không thể nào xác nhận mình không tham gia đảng phái nào, đó là trường hợp của giáo sư Phạm Minh Hoàng. Trong chủ trương này, Việt Tân móc nối với thành phần trí thức có khuynh hướng dùng ngòi bút hay bất bạo động để đấu tranh cho tự do dân chủ, để thành phần này “nhận lời tiếp xúc” với chúng tại một nước láng giềng. Thế là đủ bằng cớ để Việt Cộng bắt giam và lên án họ “âm mưu với lực lượng thù địch bên ngoài để lật đổ chế độ” đó là trường hợp luật sư Lê Công Ðịnh, dù ông ta chỉ qua nước láng giềng vì lời mời tham khảo đơn thuần chứ không có ý định tham gia tổ chức nào cả. Nói cách khác, Việt Tân vội vã xác nhận tội trạng “âm mưu khủng bố và lật đổ chế độ” bất cứ ai bị VC bắt giữ, mặt khác tạo điều kiện để những ai có tinh thần đấu tranh cho tự do dân chủ, tiếp xúc với chúng rồi tố cáo họ cho VC bắt giữ. Cả 2 trường hợp, Việt Tân chỉ xác nhận họ là đảng viên Việt Tân là VC đủ yếu tố lên án họ.

Ở hải ngoại, Việt Tân thực thi nghị quyết 36 của VC như một đảng viên Việt Tân tố cáo ở trên để gây xáo trộn hàng ngũ người Việt tị nạn Cộng Sản rồi tìm cách phá hoại cơ chế cộng đồng hải ngoại để tay chân của chúng len vào cầm quyền. Một khi đã cầm quyền được thì chúng công khai làm những hành động có lợi cho Việt Cộng trước mắt mọi người mà trường hợp Hoàng Duy Hùng ở Houston, Texas là một vụ điển hình, trưòng hợp chúng vu cáo cho Ông Nguyễn Bác Ái ở Porland, Oregon là “đảng viên cao cấp Việt Tân” để những ai “chống Cộng chống luôn Việt Tân” nghi ngờ ông ta là Việt Tân. Từ trong nội bộ chống Việt Tân trở lại chống người chống Việt Tân” một đòn độc của Việt Tân khiến Ông Nguyễn Bác Ái phải rút lui, bây giờ Việt Tân lại gián tiếp nắm “chính quyền” Porland, Oregon, những kẻ “chống lầm Việt Tân Nguyễn Bác Ái” đang ôm hận đã phản bội người ngay.

Tại Nam Cali., việc làm gọi là nỗ lực thống nhất (đoàn kết) nhưng rõ ràng lại nảy sinh thêm một cộng đồng khác với những khuôn mặt vốn có nhiều nghi vấn tạo ra nhiều xáo trộn, tranh cãi, những người quan tâm đến sinh hoạt cộng đồng không khỏi nghi ngờ bàn tay VT nhúng vào. Và những xáo trộn gần đây ở Bắc California này, Việt Tân cũng đang thực hiện kế hoạch “đánh chiếm chính quyền” tức Ban Ðại Diện Cộng Ðồng mà chúng tôi đang tiếp tục vạch mặt chúng.

Tóm lại, MT ngày xưa hay Đảng Việt Tân ngày nay là một tổ chức nhờ sự lừa đảo đồng hương mà có được một số vốn khá lớn, mặc dù vì số vốn này mà nội bộ xáo trộn đưa đến thảm họa cố Chủ tịch MT Hoàng Cơ Minh phải đi vào tử lộ do chính bọn chúng tạo ra, hiện nay, Việt Tân đang dùng đồng tiền đó để lũng đoạn hàng ngũ chống Cộng tại hải ngoại để chúng chiếm đoạt hoặc khuynh loát tất cả các tổ chức, đoàn thể chống Cộng trong mưu đồ thưc hiện tham vọng “chia phần quyền lực” với VC. Mặt khác chúng dùng bẫy sập hãm hại những ai có tinh thần chống Cộng ở trong nước và xác nhận những ai bị Việt Cộng bắt giam là “Việt Tân” để Việt Cộng trừng trị họ.

Lê Văn Ấn

Thursday, September 16, 2010

38 năm trước tại Quảng Trị 15-09-1972

Tái Chiếm Quảng Trị 15-09-1972







Wednesday, September 15, 2010

VẠCH TRẦN MỘT ÂM MƯU TẠC TƯỢNG - Duyên Lãng Hà Tiến Nhất



Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Ngày 1-9-2010, Tổng Giáo Phận Sài Gòn rầm rộ mừng kỷ niệm 100 năm ngày sinh của cố TGM Phaolô Nguyễn Văn Bình.

Buổi lễ tổ chức tại Trung Tâm Mục Vụ TGP do HY Phạm Minh Mẫn chủ tọa và giám mục phụ tá Nguyễn Văn Khảm giảng thuyết.

Ngoài phía Giáo Hội, sự có mặt trong buổi lễ của tất cả các quan chức đầu ngành tại Saigon nói lên tính cách đặc biệt của biến cố.

Hơn thế nữa, sự long trọng của buổi lễ còn được ghi nhận từ một khía cạnh khác, đó là những vòng hoa đẹp mắt dựng hai bên bàn thờ, tất cả đều do những tên đầu sỏ VGCS từ Hànội như Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng gởi vô chúc mừng Happy Birthday người chết.

Ngoài buổi lễ có tính cách tôn giáo, người ta còn tổ chức buổi tọa đàm có tên: Chân Dung Một Vị Mục Tử, với mục đích làm sống lại tên tuổi của TGM Nguyễn Văn Bình. Buổi tọa đàm do ngài giám mục tiến sĩ thần học giải phóng Nguyễn Thái Hợp lặn lội từ giáo phận Vinh vào để tổ chức. Thành phần tham dự cũng gồm đủ mặt bá quan văn võ đạo đời phe ta cả.

Sự việc TGP Saigon tưởng niệm một vị lãnh đạo đã quá cố là một việc làm rất bình thường, và đáng khen. Nhưng nhìn vào những sự việc diễn ra, người bàng quan và vô tư nhất cũng không thể không nẩy sinh thắc mắc trong đầu. Trước hết là về vấn đề nhân sự. Những thành phần đứng ra tổ chức và tham dự buổi lễ tưởng niệm cũng như hội thảo đều là “phe ta” cả. Một biến cố của cả tổng giáo phận, thế nhưng người ta chỉ thấy hiện diện ban lãnh đạo giáo phận Saigon là HY Phạm Minh Mẫn, GM phụ tá Nguyễn Văn Khảm, cùng với các Lm Huỳng công Minh, Thiện Cẩm, Phan Khắc Từ v.v. Còn có mặt cả giám mục thần học giải phóng Nguyễn Thái Hợp từ GP Vinh vô.

Có phải biến cố này chỉ giới hạn trong nội bộ nhóm xưa nay được mệnh danh là phe quốc doanh không?

Người ta thấy hoàn toàn vắng bóng đại diện của các giáo phận khác thuộc TGP Saigon như Xuân Lộc, Phú Cường, Mỹ Tho v.v.

Không biết họ không được mời, hay được mời mà không đến?

Tính cách quốc doanh của biến cố còn được chứng minh qua sự hiện hiện đông đủ của mọi cấp thẩm quyền của thành phố, và những bó hoa của bọn cầm quyền tại trung ương. Sự thể khác thường này làm người ta nhớ lại, TGM Nguyễn Văn Bình chết đã được đảng và nhà nước VGCS ưu ái làm lễ quốc táng. Sự ưu ái quá ư đặc biệt này nói lên điều gì nếu không phải là ngài TGM là người có công rất lớn đối với chế độ? Từ lý thuyết đến thực hành, Thiên Chúa Giáo và cộng sản vô thần là hai thực tại đối nghịch loại trừ nhau.

Thực tế và lịch sử đã chứng minh, Giáo Hội Công Giáo là một tổ chức tôn giáo bị VGCS đàn áp thẳng tay và tàn bạo nhất tại VN. Một vị TGM có công với CS thì khó lòng có công với Giáo Hội được. Đó là lý lẽ của Phúc Âm.

Chúa dậy: "Không ai có thể làm tôi hai chủ được, bởi vì được lòng chủ này thì sẽ mất lòng chủ kia". Một vị lãnh đạo cao cấp của Giáo Hội được CS coi là có công là một sự kiện rất khác thường.

Nếu có ai thắc mắc muốn biết cái công trạng của cố TGM Bình là công trạng gì, thì câu trả lời không cần tìm ở đâu xa, nó nằm ngay trong bài thuyết giảng trong thánh lễ của GM Nguyễn Văn Khảm: ý nghĩa của việc tưởng niệm, không chỉ là hoài niệm quá khứ nhưng còn là làm cho ký ức về cố TGM Nguyễn Văn Bình trở thành sống động trong hiện tại và để tinh thần của ngài tác động tới tương lai. Có thể diễn nghĩa lời của giám mục Khảm như thế này là ngài muốn đưa ra một học thuyết giáo dục gọi là “Tinh Thần Nguyễn Văn Bình” cho các tín hữu: để tinh thần của ngài (TGM Bình) tác động tới tương lai. Đạo Công Giáo tôn phong các vị thánh mục đích chính thường là để nêu gương đạo đức thánh thiện của các vị cho giáo dân noi theo và bắt chước. Ngụ ý rõ ràng của ĐC Nguyễn Văn Khảm là ngài có ý định đẽo gọt và sơn phết hình tượng cố TGM Nguyễn Văn Bình thành mô phạm cho giáo dân VN chiêm ngưỡng, học hỏi và noi theo. Cái đó gọi là Tinh Thần Nguyễn Văn Bình.

Đến đây thì câu hỏi phải đặt ra là “Tinh Thần Nguyễn Văn Bình” là tinh thần gì?

Kẻ viết bài này xin được trả lời ngay, khỏi cần phải suy nghĩ. Đó là một tinh thần bạc nhược, rất bạc nhược.

Là một tin hữu, người viết vẫn còn biết sợ tội nên nói thật lòng: không dám khinh mạn hoặc phạm thượng đối với các đấng bề trên trong Giáo Hội. Ngay trong lễ tưởng niệm và trong cuộc tọa đàm, kể cả bài thuyết giảng của ĐC Nguyễn Văn Khảm, không một ai nêu lên được bất cứ một thành tích đáng kể nào của ĐC Bình lúc còn sinh thời, nhất là trong thời gian ngài giữ chức TGM Saigon, ngoài điểm chung nhất được nêu lên và đề cao, ngài là một con người có đức tính ôn nhu, hiền hòa. Ở đây chúng tôi xin bỏ ra ngoài chữ “Người Hiền” theo ý nghĩa Khổng Nho, bởi vì TGM Nguyễn Văn Bình không thể là một Người Hiền theo ý nghĩa đó. Chúng tôi không phủ nhận sự hiền hòa, một đức tính cao quý của người mục tử Nguyễn Văn Bình. Nhưng đức tính hiền hòa của ngài đã trở thành nhu nhược và thậm chí bạc nhược trong suốt thời kỳ đất nước và Giáo Hội phải trải qua bao cơn sóng gió từ 30-4-75 cho đến ngày ngài qua đời.

Xin nêu ra một số dữ kiện quan trọng xẩy ra cho Giáo Hội liên quan đến trách nhiệm chủ chăn mà với tư cách lãnh đạo, ĐC Bình không thể im lặng làm ngơ để dĩ hòa vi quý được với bất cứ lý do gì. Xin chỉ nói những chuyện trong phạm vi Giáo Hội Công Giáo mà thôi.

- Sau 30-4-75, một số linh mục CS nằm vùng cùng với bọn “cách mạng giờ thứ 25” và đám trí thức công giáo cấp tiến xuống đường biểu tình đòi trục xuất đức Khâm Sứ Tòa Thánh tại VN. Bọn này đồng thời không chấp nhận ĐC Nguyễn Văn Thuận làm TGM Phó với quyền kế vị tại TGP Saigon và còn yêu cầu VGCS xử tội Ngài nữa.

Xét cho cặn kẽ, ĐC Nguyễn Văn Thuận chẳng có tội gì ngoài cái tội duy nhất ngài là cháu ngoại (MT: gọi TT NĐD bằng Cậu ruột) của cố TT Ngô Đình Diệm. VGCS vin vào cái tội đó để đòi nợ máu ngài. Sự thật là vậy, thế nhưng ĐC Bình ngoảnh mặt làm ngơ để cho ĐC Thuận bị các linh mục dưới quyền ĐC Bình nhục mạ và để VGCS cấm cố ngài.

- Trước các sự việc trên, với trách nhiệm của một bề trên, TGM Nguyễn Văn Bình im thin thít.

- Trong khi xẩy ra vụ nhà thờ Vinh Sơn trên đường Trần Quốc Toản thì ngài lại mau mắn lên đài phát thanh Saigon thay mặt cho Giáo Hội để nhận tội và hứa sẽ không để xẩy ra những vụ tương tự nữa (??!!). Chắc chắn ngày đó không có ai ngoài TGM Nguyễn Văn Bình tin rằng trong nhà thờ của cha Minh, chánh xứ nhà thờ Vinh Sơn có súng, có lựu đạn, và có cả đồ lót của phụ nữ? Những thứ này có đủ khả năng để chống lại CS lúc đó sao?

- Đức TGM Nguyễn Kim Điềm chết một cách rất mờ ám ngay tại Saigon trong địa hạt của TGP Saigon. ĐC Bình không thể không biết điều đó. Điều cần và có thể làm cho một người anh em của mình bị bức tử là ĐC Bình cần phải lên tiếng yêu cầu khám nghiệm để tìm ra nguyên nhân cái chết của ĐC Điền. Nhưng ĐC Bình giữ im lặng và nghe đâu ngài còn không dám công khai dâng thánh lễ cầu nguyện cho ĐC Điền.

- Bọn tứ nhân bang nằm vùng: Minh, Cần, Từ, Bích, chúng công khai tự nhận là đảng viên CS, được đảng CS rèn luyện và sử dụng làm nội tuyến để lũng đoạn Giáo Hội. Bọn này ngang nhiên vi phạm luật Giáo Hội cấm hoạt động chính trị đảng phái, mà lại là đảng CS vô thần. ĐC Bình biết rõ sự việc hơn ai hết. Thế mà tại sao ngài lại đưa Huỳnh Công Minh lên làm tổng đại diện với quyền sinh sát trong giáo phận, và Phan Khắc Từ làm cố vấn cho ngài?

- Các linh mục thuộc TGP Saigon làm tuyên úy trong QLVNCH sau 30-4 phải đi tù.

Quý này đều do tòa TGM Saigon chỉ định chứ không phải tình nguyện.

Đức cha Bình đã không dám đứng ra lãnh trách nhiệm của một người ra lệnh. Hơn thế nữa, trong suốt thời gian ở tù, các tuyên úy cũng không hề được một lời hỏi thăm của TGM Nguyễn Văn Bình.

Trong khi đó tòa TGM Hànội lại thỉnh thoảng gởi quà tiếp tế cho một số vị mà đức Hồng Y Trịnh Văn Căn biết đến.

Khi các tuyên úy cải tạo trở về, các ngài sống lêu bêu, không giáo xứ nào dám chứa chấp các ngài, và dĩ nhiên các ngài không được thi hành sứ vụ linh mục của mình. TGM Nguyễn Văn Bình không lên tiếng can thiệp, cũng chẳng có biện pháp nào giúp đỡ các ngài.

- Tên Lm CS nằm vùng Phan Khắc Từ tự nhận sản xuất lựu đạn Molotov trong nhà thờ Vườn Xoài để chống Mỹ trên đường phố. Hắn có vợ, có con nhưng vẫn coi xứ và làm các phép bí tích thánh cho giáo dân. ĐC Bình có nghĩ đó là tội không? Trên cương vị của một giám mục bề trên, ngài có nghĩ rằng buông thả cho một linh mục phạm thánh công khai và trường kỳ như thế thì chính ngài cũng mang trách nhiệm không?

Còn rất nhiều nhưng xin miễn nêu hết sợ dài dòng quá. Như vậy thì nên hiểu thế nào về TGM Nguyễn Văn Bình qua những sự kiện nêu trên?

Ngài là một vị chủ chăn hiền hòa hay một cái gì khác?

Ai nói các vị lãnh đạo khác của Giáo Hội VN như ĐC Nguyễn Kim Điền, ĐC Ngô Quang Kiệt không phải là những con người hiền hòa và đạo đức. ĐC Nguyễn Văn Bình là một con người hiền hòa nhưng không cương quyết như đức TGM Nguyễn Kim Điền, và thiếu cả can đảm như ĐC Ngô Quang Kiệt. Tính tình hiền hòa đi đôi với sự nhát sợ quá đáng (cái gì cũng sợ) nên TGM Nguyễn Văn Bình trở thành con người nhu nhược, và cuối cùng là bạc nhược. Tinh thần Nguyễn Văn Bình quả là một tinh thần bạc nhược, bạc nhược đến độ nhìn thấy Phan Khắc Từ phạm thánh công khai mà vì sợ CS nên không dám sửa phạt. Ngài sợ CS hơn sợ Thiên Chúa.

Tính cả sợ này không phải người ta gán cho ngài nhưng là do chính ngài lúc sắp chết đã từ miệng thú nhận: "Cho đến bây giờ tôi vẫn hãy còn sợ CS".

Nếu cần phải nêu lên làm mẫu mực cho giáo dân noi theo, hàng lãnh đạo cao cấp Giáo Hội VN không thiếu những tấm gương sáng chói: tài giỏi và nặng tình với văn học VN: đức cố GM Hồ Ngọc Cẩn, gương kiên cường bất khuất: đức TGM Nguyễn Kim Điền, gương nhẫn nhục chịu đựng: các đức HY Trịnh Như Khuê, Trịnh Văn Căn, Phạm Đình Tụng, gương can đảm và bao dung: đức TGM Ngô Quang Kiệt v.v.

Thế nhưng đám quốc doanh lại đem cố TGM Nguyễn Văn Bình ra để làm gương soi cho giáo dân.

Đây là một mưu đồ vô cùng thâm độc chứ chẳng phải hành vi lương thiện, nhất là việc này lại xẩy ra trước ngày Đại Hội Dân Chúa vào tháng 11 tới. Người công giáo cần phải nhận ra và đề phòng.

Việc làm này dĩ nhiên rất vừa ý bọn VGCS. Nhìn vào sự tham dự tận tình của các chức sắc VGCS trong buổi lễ tưởng niệm là thấy ngay rồi.

Nhân sự đứng ra tổ chức lại càng rõ rệt hơn, toàn là các bộ mặt quốc doanh cốt cán: HY Phạm Minh Mẫn, một thói đời bội bạc xưa nay, GM Nguyễn Văn Khảm, đứa con cưng của Lm đảng viên Huỳnh Công Minh, GM Nguyễn Thái Hợp, nhà thần học giải phóng với nhiều tham vọng.

Nếu không có Lm đảng viên Huỳnh Công Minh thì GM Nguyễn Văn Khảm vẫn còn là một ông cha xứ quèn ở Xóm Mới. Nhờ có chút tài múa mép, Lm Khảm được Lm đảng viên tổng đại diện đưa về nhà thờ chính tòa Saigon một thời gian, cho đi du học, rồi cất nhắc lên làm giám mục phụ tá. Con đường công danh của GM Khảm chắc còn nhiều hứa hẹn. Người ta không hiểu sao ĐC Cao Đình Thuyên lại đề bạt Lm Nguyễn Thái Hợp lên làm giám mục giáo phận Vinh. ĐC Cao Đình Thuyên là vị mục tử vừa đạo đức lại vừa kiên cường bất khuất. Rõ ràng giữa ngài và vị tân giám mục được ngài đề cử, lập trường đối chọi nhau như nước với lửa. Khi còn du học và làm việc tại Nam Mỹ, Lm Nguyễn Thái Hợp chủ trương đấu tranh giai cấp theo lý thuyết thần học giải phóng để chống lại các chế độ độc tài tại đó hầu đem lại công bình và công lý cho xã hội. Bây giờ làm giám mục tại VN, ngài lại chủ trương đối thoại với VGCS. Có phải đấu tranh giai cấp là phương pháp cướp chính quyền của CS nên ngài không dám lấy gậy ông để đập lưng ông? Hay ngài cho rằng dưới chế độ CS hiện nay, VN đã có đầy đủ công bình và công lý rồi nên không cần phải đấu tranh nữa?

Phe quốc doanh trong Giáo Hội dựng dậy pho tượng thần hiền hòa, ra công sơn phết lại cho sắc sảo rồi đem ra trưng bầy, chẳng khác gì bọn VGCS dựng dậy cái xác thối Hồ Chí Minh, bắt người dân học tập đạo đức của nó. Đạo đức của Hồ là gì thì cả nước đều biết cả. Một con người lưu manh, phản phúc, dâm đãng khét tiếng, hơn nữa lại là tên bán nước số một thì làm gì còn có đạo đức, nói chi đến chuyện nêu gương cho người khác. Những người con gái trong động điếm thường nêu ra đủ mọi lý do rất cao cả để biện minh cho việc bán thân của mình. Với những lý do đó họ vẫn tự cho mình là có đạo đức. Hồ Chí Minh cũng như những cô gái điếm, lá bùa giải phóng dân tộc của hắn chỉ là thứ đạo đức nhà thổ. Có một điểm khác biệt là phần đông các cô gái điếm sa vào hoàn cảnh chỉ vì bắt buộc, còn việc làm của Hồ là do hắn tự nguyện.

Người giáo dân VN cũng như những công dân khác, phải học tập thứ đạo đức nhà thổ của Hồ tặc, lại còn phải học tập cái tinh thần bạc nhược mà bọn chủ chăn quốc doanh đang cố công tạc tượng. Đúng là một cổ đôi tròng. Dựng dậy cái tinh thần bạc nhược của cố TGM Nguyễn Văn Bình chẳng đem lại lợi ích gì cho Giáo Hội. Nó vừa thiếu thực tế, lại vừa vô ích, bởi vì bọn quốc doanh nói bây giờ chẳng ai nghe. Thế nhưng đối với VGCS, phần nào chúng vẫn tin tưởng vào mưu đồ của chúng. Thực ra cũng dễ hiểu thôi, người ta nói “chết đuối bám lấy bọt”. Chế độ VGCS đang chơi vơi giừa đại dương thì vớ được cái gì mà chúng không cố bám. Dù bám vào tên tuổi một vị giám mục công giáo để được sống còn chúng cũng vẫn bám. Có thể khẳng định mà không sợ sai lầm rằng, nếu không có các vụ Tòa Khâm Sứ, Thái Hà, Đồng Chiêm, Lý Loan, Cồn Dầu v.v. thì bọn Việt gian bán nước đã không cần thiết phải dùng đến Tinh Thần Nguyễn Văn Bình làm bình phong. Tuy là hạ sách thật, nhưng chúng hy vọng sẽ làm hạ hỏa được sức chống đối của giáo dân khắp nơi trong và ngoài nước đang dâng cao.

Thế nhưng bè lũ VGCS đã lầm. Mưa phùn không dập tắt được cháy rừng, thì tinh thần bạc nhược cũng không bôi xóa được chính nghĩa. Và bọn quốc doanh lại càng sai lầm hơn. Cực đoan trong việc bảo vệ công bình không phải là tội lỗi, và trung dung theo đuổi công lý càng không phải là nhân đức. Đừng có ngụy biện để lừa gạt. Người công giáo VN ngày nay không còn như người công giáo ngày xưa nữa. Họ vâng lời cho công bình và lẽ phải, chứ không cúi đầu vâng phục trước cường quyền như những tên quốc doanh. Hãy để cho đức cố Tổng Giám Mục an nghỉ. Đừng bắt ngài phải làm bình phong cho các người núp nữa. Tội nghiệp ngài.

Duyên Lãng Hà Tiến Nhất

Tuesday, September 14, 2010

Lời Vàng Ngọc Của Mục Tử Chân Chính

    Lời Vàng Ngọc Của Mục Tử Chân Chính Ban cho các cháu Nhi Đồng Quàng khăn Đỏ choét (Đồng tặng các LM Phan khắc Từ (Liên Béo), Huỳnh công Minh, Vương đình Bích, Thiện Cẩm, Nguyễn tấn Khóa…)
    Con hãy ráng, đảng bảo gì làm nấy!
    Bảo con quỳ, hãy quỳ rất nghiêm trang
    Bảo hoan hô bác đảng, hãy hô vang
    Bảo quỳ mọp trước lăng, quỳ nghiêm chỉnh!

    Bảo làm theo gương đạo đức là chính
    Gương cách mạng mùa Thu của bác Hồ
    Hễ mai sau khôn lớn có thể vồ
    Nhà, đất dân miễn là thành cán lớn!

    Tiền bạc nhiều gửi con ra ngoại quốc …
    Cho du học dù tốn bộn đô-la
    Con con rửa tiền, tậu đủ thứ xe, nhà
    Nhớ qua Mỹ, chớ vào Nga, Trung quốc!

    Ức hiếp dân, đánh, bỏ tù, lăng nhụ c…
    Giết chết tươi như anh Nguyễn thành Năm
    Thủ tiêu dân chớ ngần ngại, trở trăn
    Chính sách bác là muôn đời không đổi!

    Muốn làm lớn, chịu khó lòn, đừng vội!
    Như cha đây, Đại chủng viện đã qua
    Ráng bề ngoài, rồi lâu cũng thành cha
    Thêm một bước đảng cho làm Đức Giám …

    Đức Vít-vồ người giáo dân rất … ngán
    Ngài bảo sao tín hữu phải nghe theo
    Rước tượng Chệt Hồ cũng đừng có mè nheo
    Trên Đức Mẹ, còn dưới sàn là bác …

    Có đảng quy - Đừng bao giờ làm khác
    Dù Đức cha Đà lẽng hay Hải phòng
    Cố chu toàn nhiệm vụ đảng cho xong
    Sẽ phú quí và vinh hoa, sung sướng!

    Hãy coi cha, một con người cao thượng
    Chết mặc ai, cha cứ lễ … cha làm
    Mặc cho người dị nghị tính tham lam
    Dù chó câm, cha hài lòng lắm nhé!

    Hãy cố lên rồi đời con cũng thế
    Cứ làm cha, làm Đức Giám, tốt thôi!
    Cứ “à uôm” gậy mũ, chẳng lôi thôi *
    Miếng đỉnh chung bác cho, tha hồ hưởng!

    Cha chỉ cần sao cuộc đời sung sướng
    Ăn ngon, mặc đẹp, mặt mũi phương phi
    Máy lạnh xài, người phục vụ quá đi
    Ôi đảng bác đã ban cha tận hưởng!

    Câm cũng được! Miễn làm sao sung sướng!
    SAO Y TẠI CỒN DẦU, ĐÀ LẼNG
    VÀ THỦ ĐÔ HÀ LỘI NGÀN LĂM
    THĂNG NONG RẤT SÚC VẬT,

    à quên, xin nỗi …VĂN VẬT.


    13-9-2010
    Phụng Sao

    Bút Xuân Trần Công Tử
*à uôm: đóng kịch cho qua chuyện