<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647</id><updated>2012-01-14T14:38:18.115-08:00</updated><title type='text'>teolangthang.blogspot.com</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>2404</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-573577943245621544</id><published>2012-01-08T20:56:00.001-08:00</published><updated>2012-01-14T14:38:18.185-08:00</updated><title type='text'>Việt Khang, anh là ai? - Long Hải &amp; Quốc Tuấn</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0); font-weight: bold;font-family:Monotype Corsiva;font-size:180%;"  &gt;&lt;i&gt;Đừng Sợ Nữa Đồng Bào Tôi &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0); font-weight: bold;font-family:Monotype Corsiva;font-size:180%;"  &gt;&lt;i&gt;Ơi!&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0); font-weight: bold;font-family:Monotype Corsiva;font-size:130%;"  &gt;&lt;i&gt;Hãy Đứng Dậy Lật Đổ Tập Đoàn Việt Gian Cộng Sản Việt Nam&lt;br /&gt;Buôn Dân Bán Nước&lt;br /&gt;teolangthang&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;_________________________________________&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-xaE3M--jpjE/TwvzbpWdL8I/AAAAAAAALas/gxI_Sixj6T8/s1600/LogoTTVN.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-xaE3M--jpjE/TwvzbpWdL8I/AAAAAAAALas/gxI_Sixj6T8/s400/LogoTTVN.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5695913810022182850" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Việt Nam Tôi Đâu ???&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0); font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Nhạc và lời Việt Khang&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; trình bày&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;(&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Võ Minh Trí&lt;/span&gt;)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam ...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/PTIpP1IYgnM" allowfullscreen="" width="560" frameborder="0" height="315"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Việt Nam ơi …&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;thời gian quá nửa đời người và ta đã tỏ tường rồi&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Mẹ việt nam đau từng cơn sót dạ nhìn đời&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Người lầm than đói khổ nghèo nàn&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;kẻ quyền uy giàu sang dối gian&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Giờ đây …&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Việt Nam còn hay đã mất?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;mà giặc Tàu ngang tàn trên quê hương ta&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Là một người con dân việt nam&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;lòng nào làm ngơ trước ngoại xâm&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;người người  cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;từng đoàn người đi chẳng nề chi&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;già trẻ gái trai giơ cao tay&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;chống quân xâm lược,&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;chống kẻ nhu nhược bán nước việt nam&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.tuoitreyeunuoc.com/hotnews/vi%E1%BB%87t-khang-anh-la-ai/"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Long Hải &amp;amp; Quốc Tuấn&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 204, 204); font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Source:&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 204, 204); font-style: italic;"&gt; http://www.tuoitreyeunuoc.com/hotnews/vi%E1%BB%87t-khang-anh-la-ai/&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-hX8PLJEM2bY/Tw0apj899CI/AAAAAAAALa4/94HB9ayOgzI/s1600/VietKhang__.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 127px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-hX8PLJEM2bY/Tw0apj899CI/AAAAAAAALa4/94HB9ayOgzI/s400/VietKhang__.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5696238405021463586" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Từ bản nhạc “Việt Nam Tôi Đâu” ra đời trên hệ thống Internet vào tháng 8/2011 đến bây giờ, số người nghe gần nửa triệu, lời nhạc và tiếng hát của Việt Khang đã đi vào lòng người. Việt Khang đã viết từ tận đáy lòng sâu thẳm của mình với nỗi đau ray rức nỗi đau này không phải vì đói rét, cũng không phải vì vết thương bị cắt trên da thịt mà nỗi đau của một người mất nước nỗi đau trăn trở hằn sâu trong tâm hồn người yêu nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-GLPtL0VNUPo/TwpzwxTx0-I/AAAAAAAALaU/UUZ16bi1Nu4/s1600/VietKhang.jpg"&gt;&lt;img style="width: 381px; height: 400px; cursor: pointer;" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5695491960470623202  border=" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-GLPtL0VNUPo/TwpzwxTx0-I/AAAAAAAALaU/UUZ16bi1Nu4/s400/VietKhang.jpg" align="left" hspace="9" /&gt;&lt;/a&gt;Sống qua gần nửa đời người, anh đã thấm nghiệm được sự dối trá lừa đảo của chế độ độc tài đương quyền, tác giả “Việt Nam Tôi Đâu” đã mở đầu cất cao lời nhạc &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Việt Nam ơi thời gian quá nửa đời người, và ta đã tỏ tường rồi, ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói ….”&lt;/span&gt;.  Nửa cuộc đời, trải qua 36 năm từ ngày cả dân tộc Việt Nam rơi vào tay Cộng Sản đến nay Việt Khang đã nhìn thấy xã hội muôn ngàn mảnh đời đổ vỡ, tàn tạ, bị áp bức, bóc lột, đói khát mà đáng ra bất cứ một quốc gia nào &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“sau tàn lửa khói”&lt;/span&gt; đều không thể lâm vào cảnh tượng đau đớn như Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việt Khang đã tỏ tường trên thân thể gầy còm của đất &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Mẹ Việt Nam đau từng cơn xót dạ nhìn đời, người lầm than đói khổ nghèo nàn, kẻ quyền uy giàu sang dối dang”&lt;/span&gt;. Lời nhạc không mang tính hằn học thù hận nhưng mang tâm trạng đau nhói  ở tâm can hoà với lời ca thống thiết nói lên sự cách biệt bất hạnh của hai giai cấp một bên là người dân đói khổ thật thà, bên kia là kẻ quyền uy giàu sang dối dang, mà kẻ quyền uy đó chính là thành phần tư bản đỏ của bạo quyền Cộng sản Việt nam hiện nay đang trấn lột đồng bào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn tổ quốc Việt Nam thì sao? Việt Khang tự hỏi rằng &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Giờ đây Việt Nam còn hay đã mất?”.&lt;/span&gt;  Nếu còn, tại sao nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam lại để cho &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“bọn giặc Tàu ngang tàn trên quê hương ta”&lt;/span&gt; mà cả một guồng máy khổng lồ của công an, bộ đội chỉ để phục vụ cho&lt;span style="font-style: italic;"&gt; “đảng cầm quyền”&lt;/span&gt; mà không bảo vệ được ngư dân Việt Nam đến nỗi &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội, chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu” ….&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tổ quốc đã không còn hiện hữu trước một bạo quyền chỉ biết hiếp đáp người dân, chỉ biết bóc lột giàu có dối gian, trong khi ngoại xâm đang thật sự hống hách trên quê mẹ Việt Nam, là một nhạc sĩ yêu nước Việt Khang dùng tiếng hát sâu xoáy của mình như tiếng kêu của con quốc quốc trong đêm thâu kêu gọi lòng yêu nước của mọi người &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“là một con dân Việt Nam, lòng nào làm ngơ trước ngoại xâm, người người cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi”&lt;/span&gt;. Đồng bào ơi! tổ quốc đang lâm nguy không phân biệt già trẻ trai gái hãy đoàn kết&lt;span style="font-style: italic;"&gt; “từng đoàn người đi chẳng nề chi, già trẻ gái trai hãy dơ cao tay….”&lt;/span&gt; đoàn kết sức mạnh dân tộc để &lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;“chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam”&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-iIp7taLzuWw/Twp4mAAIbzI/AAAAAAAALag/fe0PAn5Szdc/s1600/VietKhang_.jpg"&gt;&lt;img style="width: 400px; height: 300px; cursor: pointer;" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5695497272994328370" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-iIp7taLzuWw/Twp4mAAIbzI/AAAAAAAALag/fe0PAn5Szdc/s400/VietKhang_.jpg" align="right" border="0" hspace="9" /&gt;&lt;/a&gt;Việt Khang-Võ Minh Trí đã cất cao giọng hát từ đáy lòng sâu thẳm của tâm hồn, lời ca cao vút của anh như những nhát dao cắt lòng những ai đang trăn trở trước nguy cơ của dân tộc, anh đã buông tiếng hát nói lên phần hồn của bản nhạc mà đó cũng là ước nguyện của đồng bào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhạc sĩ Việt Khang là thành viên của Tuổi Trẻ Yêu Nước, trước khi anh bỏ hồn vào hai bản nhạc “Việt Nam Tôi Đâu” và “Anh Là Ai” anh đã đoán rằng sự an ninh cá nhân của anh không được bảo đảm, nhưng đó là thứ vũ khí trong đấu tranh Diễn Biến Hoà Bình mà tài nghệ anh đang có  là viết nhạc và lời ca, anh tận dụng sở trường của mình để cứu quê hương dân tộc. Tiếng hát của anh với bài “Việt Nam Tôi Đâu” là tiếng huy động lòng người, tiếng kèn thúc dục sự đứng lên của mọi giới, khi nghe tiếng hát của bài nhạc “Việt Nam Tôi Đâu” người đang trùm chăn phải thức dậy, kẻ ươn hèn trở nên can đảm. Một người thanh niên yêu nước chân chính như thế mà vào lúc 7:00 giờ tối ngày 23-12-2011, Công An Cộng sản Việt nam đã vào bắt anh đi vào trại tù, đó có thể là sự tiên đoán của bản nhạc “Anh Là Ai” mà Việt Khang đã chuẩn bị cho mình để dấn thân làm một người trai yêu nước giữa chốn hám danh, hám lợi, đầy dối trá của bạo quyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng  em viết lên đây những lời chân tình của người đồng hành với anh, anh lâm nguy chúng em vẫn còn tiếp tục cuộc hành trình với lòng tin tưởng &lt;span style="color: rgb(153, 0, 0); font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;“kẻ bán nước không bao giờ được dân tộc tha thứ, và kẻ xâm lăng không bao giờ thành công trước sức mạnh đoàn kết của một dân tộc”&lt;/span&gt; – Ở chốn lao tù kia, xin anh vững tin vào chính nghĩa đã chọn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Long Hải &amp;amp; Quốc Tuấn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0); font-weight: bold;font-family:Lucida Calligraphy;font-size:130%;"  &gt;People's Power&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;font-family:Lucida Calligraphy;font-size:100%;"  &gt;Việt Nam hãy học bài học Tunisia, Egypt, Lybia&lt;br /&gt;Free the people, Free yourself&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Those who make peaceful revolution impossible,&lt;br /&gt;make violence inevitable." - John F. Kennedy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0); font-weight: bold;font-family:Monotype Corsiva;font-size:100%;"  &gt;Peaceful Revolution Hopeless&lt;br /&gt;Non-violence Hopeless With Vietnam Communists&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;font-family:Lucida Calligraphy;font-size:100%;"  &gt;Tự do không phải ngồi đó mà có,&lt;br /&gt;phải trả giá bằng sự quyết tâm, bằng xương, bằng máu ..&lt;br /&gt;không phải là van xin, thắp nến hiệp thông,&lt;br /&gt;cầu nguyện chỉ có ở trong chùa chiền, nhà thờ.&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);font-size:85%;" &gt;teolangthang&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;________&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-573577943245621544?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/573577943245621544/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2012/01/viet-khang-anh-la-ai-long-hai-quoc-tuan.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/573577943245621544'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/573577943245621544'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2012/01/viet-khang-anh-la-ai-long-hai-quoc-tuan.html' title='Việt Khang, anh là ai? - Long Hải &amp; Quốc Tuấn'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-xaE3M--jpjE/TwvzbpWdL8I/AAAAAAAALas/gxI_Sixj6T8/s72-c/LogoTTVN.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-6758240357292077950</id><published>2012-01-07T13:37:00.000-08:00</published><updated>2012-01-14T14:27:57.636-08:00</updated><title type='text'>Việt Nam Tôi Đâu ???</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-r6yPErb_-nQ/TYbjhHOidqI/AAAAAAAAKlE/-IRbGBYKHG4/s1600/no-fear.jpg"&gt;&lt;img style="width: 236px; height: 320px; cursor: pointer;" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586402545814894242" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/-r6yPErb_-nQ/TYbjhHOidqI/AAAAAAAAKlE/-IRbGBYKHG4/s400/no-fear.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0); font-weight: bold;font-family:Monotype Corsiva;font-size:180%;"  &gt;&lt;i&gt;Đừng Sợ Nữa Đồng Bào Tôi &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0); font-weight: bold;font-family:Monotype Corsiva;font-size:180%;"  &gt;&lt;i&gt;Ơi!&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0); font-weight: bold;font-family:Monotype Corsiva;font-size:130%;"  &gt;&lt;i&gt;Hãy Đứng Dậy Lật Đổ Tập Đoàn Việt Gian Cộng Sản Việt Nam&lt;br /&gt;Buôn Dân Bán Nước&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;_____________________________________&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Việt Nam Tôi Đâu ???&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0); font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Nhạc và lời Việt Khang&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; trình bày&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;(&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Võ Minh Trí&lt;/span&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam ...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/PTIpP1IYgnM" allowfullscreen="" width="560" frameborder="0" height="315"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;Việt Nam ơi …&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;thời gian quá nửa đời người và ta đã tỏ tường rồi,&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Mẹ việt nam đau từng cơn sót dạ nhìn đời&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;người lầm than đói khổ nghèo nàn&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;kẻ quyền uy giàu sang dối gian&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Giờ đây…&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Việt Nam còn hay đã mất?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;mà giặc Tàu ngang tàn trên quê hương ta&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Là một người con dân việt nam&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;lòng nào làm ngơ trước ngoại xâm&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;người người  cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;từng đoàn người đi chẳng nề chi&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;già trẻ gái trai giơ cao tay&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước việt nam&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;_______________________&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Anh Là Ai ??&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0); font-style: italic;font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nhạc và lời Việt Khang&lt;/span&gt; trình bày&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0); font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;(&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Võ Minh Trí&lt;/span&gt;)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/wUD5lu9ARbo" allowfullscreen="" width="560" frameborder="0" height="315"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;Xin hỏi anh là ai?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Sao bắt tôi, tôi làm điều gì sai&lt;/span&gt;?&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;Xin hỏi anh là ai?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Sao đánh tôi, chẳng một chút nương tay&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin hỏi anh là ai?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;không cho tôi xuống đường để tỏ bày&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;tình yêu quê hương này&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;dân tộc này đã quá nhiều đắng cay.&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;Xin hỏi anh ở đâu?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;ngăn bước tôi, chống giặc tàu ngoại xâm&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;Xin hỏi anh ở đâu?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;sao mắng tôi, bằng giọng nói dân tôi&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;Dân tộc anh ở đâu?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;sao đan tâm, làm tay sai cho tàu&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;để ngàn sau ghi dấu&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;bàn tay nào, nhuộm đầy máu đồng bào.&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;Tôi không thể ngồi yên&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;khi nước việt nam đang ngã nghiêng&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;dân tộc tôi, sắp phải đắm chìm&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;một ngàn năm hay triền miên tăm tối&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;br /&gt;Tôi không thể ngồi yên&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;để đời sau cháu con tôi làm người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Cội nguồn ở đâu?&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;khi thế giới này đã không còn&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0); font-weight: bold;font-family:Lucida Calligraphy;font-size:130%;"  &gt;People's Power&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;font-family:Lucida Calligraphy;font-size:100%;"  &gt;Việt Nam hãy học bài học Tunisia, Egypt, Lybia&lt;br /&gt;Free the people, Free yourself&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Those who make peaceful revolution impossible,&lt;br /&gt;make violence inevitable." - John F. Kennedy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0); font-weight: bold;font-family:Monotype Corsiva;font-size:100%;"  &gt;Peaceful Revolution Hopeless&lt;br /&gt;Non-violence Hopeless With Vietnam Communists&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;font-family:Lucida Calligraphy;font-size:100%;"  &gt;Tự do không phải ngồi đó mà có,&lt;br /&gt;phải trả giá bằng sự quyết tâm, bằng xương, bằng máu ..&lt;br /&gt;không phải là van xin, thắp nến hiệp thông,&lt;br /&gt;cầu nguyện chỉ có ở trong chùa chiền, nhà thờ.&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);font-size:85%;" &gt;teolangthang&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;________&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-6758240357292077950?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/6758240357292077950/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2012/01/viet-nam-toi-au.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/6758240357292077950'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/6758240357292077950'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2012/01/viet-nam-toi-au.html' title='Việt Nam Tôi Đâu ???'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-r6yPErb_-nQ/TYbjhHOidqI/AAAAAAAAKlE/-IRbGBYKHG4/s72-c/no-fear.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-6957143202437892946</id><published>2012-01-06T12:44:00.000-08:00</published><updated>2012-01-10T00:30:52.977-08:00</updated><title type='text'>Xuân Này Con Không Về</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Xuân Này Con Không Về&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Trịnh Lâm Ngân&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Duy Khánh&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/1Q6lD5WXqKI" allowfullscreen="" width="560" frameborder="0" height="315"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Xuân Nào Con Sẽ Về&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Nhật Ngân&lt;/span&gt;&lt;br style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Duy Khánh&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/PtRvZptddw0" allowfullscreen="" width="560" frameborder="0" height="315"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-6957143202437892946?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/6957143202437892946/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2012/01/xuan-nay-con-khong-ve.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/6957143202437892946'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/6957143202437892946'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2012/01/xuan-nay-con-khong-ve.html' title='Xuân Này Con Không Về'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/1Q6lD5WXqKI/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-3049167975327484515</id><published>2012-01-05T23:22:00.000-08:00</published><updated>2012-01-07T12:22:55.569-08:00</updated><title type='text'>Doctors to remove Vietnamese man's 90kg tumour</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://au.news.yahoo.com/thewest/a/-/world/12513351/doctors-to-remove-vietnamese-man-s-90kg-tumour/"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;AFP&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;HANOI (AFP) - A man left unable to walk by a tumour on his right leg that weighs more than the rest of his body went under the knife in Vietnam on Thursday to have the growth removed, hospital officials said.&lt;br /&gt;&lt;table width="226" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="9"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-4acTMXR77Xc/TsgyteX0WrI/AAAAAAAALXI/ppFQdC5pNQ8/s1600/Saif_al-slam_Qaddafi.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-t1R6687JCvg/TwahYPqeBzI/AAAAAAAALZk/X26YamecuIc/s1600/34521553.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 343px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-t1R6687JCvg/TwahYPqeBzI/AAAAAAAALZk/X26YamecuIc/s400/34521553.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5694416216750163762" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);" align=""&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Vietnamese Nguyen Duy Hai, 31 lies on a bed with his 90-kilogram tumour next to his mother at FV hospital (France-Vietnam hospital) in Saigon City. Hai went under the knife on January 5 to have the tumour removed from his right leg.&lt;/span&gt; &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Nguyen Duy Hai's massive 90 kilogramme (198 pounds) tumour is to be cut away by a team of doctors in a risky 10 hour procedure that has only a 50 percent chance of success, the France-Vietnam (FV) hospital in Ho Chi Minh City said.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai, 31, who suffers from a rare genetic disorder, has been living with the tumour since he was four years old, FV hospital's statement read.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He had part of his leg amputated when he was 17, but the tumour, which is not cancerous, continued to expand, making it difficult for Hai to walk and sleep.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The growth is thought to be the largest ever recorded in Vietnam, according to state media, who have followed Hai's condition for years.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"This is a huge procedure with many risks, including the risk of death during surgery or post-operative care," the hospital said, adding that the patient and the family decided to proceed with the removal nonetheless.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The marathon operation is being led by American doctor McKay McKinnon, who successfully removed a tumour weighing 80 kilogrammes from a Romanian woman in 2004.&lt;br /&gt;McKinnon has waived his fee for Hai's surgery and the remaining costs, estimated to come to 250 million dong (around $12,000), will be covered by donations, FV hospital said.&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-I1xfadGHd4A/TwinWBwZrcI/AAAAAAAALZw/RjIqj3fyIwg/s1600/300723-nguyen-duy-hai.gif.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 466px; height: 357px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-I1xfadGHd4A/TwinWBwZrcI/AAAAAAAALZw/RjIqj3fyIwg/s400/300723-nguyen-duy-hai.gif.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5694985725680397762" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-qZCuOB779xM/TwinWzo8UJI/AAAAAAAALaI/Dp8jn9eG2s8/s1600/302116-nguyen-duy-hai.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 290px; height: 237px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-qZCuOB779xM/TwinWzo8UJI/AAAAAAAALaI/Dp8jn9eG2s8/s400/302116-nguyen-duy-hai.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5694985739070886034" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-kKtgaDWu4xs/TwinWB0PQRI/AAAAAAAALZ8/ed2pYAFQsyY/s1600/301681-nguyen-duy-hai.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 336px; height: 237px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-kKtgaDWu4xs/TwinWB0PQRI/AAAAAAAALZ8/ed2pYAFQsyY/s400/301681-nguyen-duy-hai.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5694985725696491794" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-3049167975327484515?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/3049167975327484515/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2012/01/doctors-to-remove-vietnamese-mans-90kg.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/3049167975327484515'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/3049167975327484515'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2012/01/doctors-to-remove-vietnamese-mans-90kg.html' title='Doctors to remove Vietnamese man&apos;s 90kg tumour'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-t1R6687JCvg/TwahYPqeBzI/AAAAAAAALZk/X26YamecuIc/s72-c/34521553.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-608802947244009198</id><published>2012-01-03T22:16:00.000-08:00</published><updated>2012-01-10T00:05:15.080-08:00</updated><title type='text'>Nhạc</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Việt Nam Tôi Đâu&lt;/span&gt; ???&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:85%;" &gt;Nhạc và lời Việt Khang&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; trình bày&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;(&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Võ Minh Trí&lt;/span&gt;)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam ...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/PTIpP1IYgnM" allowfullscreen="" width="560" frameborder="0" height="315"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Anh Là Ai ??&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nhạc và lời Việt Khang&lt;/span&gt; trình bày&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;(&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Võ Minh Trí&lt;/span&gt;)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/wUD5lu9ARbo" allowfullscreen="" width="560" frameborder="0" height="315"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Một Mai Giã Từ Vũ Khí&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 153);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ngân Khánh&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);font-size:85%;" &gt;Trình bày:&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; Duy Khánh&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/KD-6N1vo7sU" allowfullscreen="" width="560" frameborder="0" height="315"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-608802947244009198?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/608802947244009198/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2012/01/nhac.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/608802947244009198'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/608802947244009198'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2012/01/nhac.html' title='Nhạc'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/PTIpP1IYgnM/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-3054997594145591717</id><published>2011-12-29T22:48:00.000-08:00</published><updated>2011-12-30T14:01:11.597-08:00</updated><title type='text'>Cuối năm 2011. Địt mẹ, tao chửi mày một tiếng đảng cộng sản Việt Nam - teolangthang</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);font-size:130%;" &gt;Địt mẹ, đảng cộng sản Việt Nam&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Dy3EaM2QiXU/Tv1c6i93NFI/AAAAAAAALZY/OPD5HSdymx0/s1600/dit.me.may.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 500px; height: 409px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-Dy3EaM2QiXU/Tv1c6i93NFI/AAAAAAAALZY/OPD5HSdymx0/s400/dit.me.may.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5691807664954618962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;ul   style="color: rgb(204, 0, 0);font-family:Times,&amp;quot;;color:#990000;"&gt;&lt;span style="font-size:large;"&gt;&lt;b&gt;LỜI CẦU NGUYỆN CỦA LS LÊ DUY SAN&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul   style="color: rgb(153, 0, 0);font-family:Times,&amp;quot;;color:#660000;"&gt;&lt;span style="font-size:large;"&gt;&lt;b&gt;1. Việt Cộng chết hết và chết một cách thảm khốc cả gia đình và dòng họ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul   style="color: rgb(153, 0, 0);font-family:Times,&amp;quot;;color:#660000;"&gt;&lt;span style="font-size:large;"&gt;&lt;b&gt;2. Thân Cộng chết hết và chết một cách thảm thương cả gia đình và dòng họ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul   style="color: rgb(153, 0, 0);font-family:Times,&amp;quot;;color:#660000;"&gt;&lt;span style="font-size:large;"&gt;&lt;b&gt;3. Những kẻ có những lời nói, hành động cố ý làm lợi cho Việt Cộng hay gây chia rẽ hàng ngũ người Việt Quốc Gia, mạ lỵ những người chống Cộng cũng chết hết và chết một cách thảm hại cả gia đình và dòng họ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul   style=" Times New Roman&amp;quot;,serif;font-family:Times,&amp;quot;;color:#660000;"&gt;&lt;span style="font-size:large;"&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul   style=" Times New Roman&amp;quot;,serif;font-family:Times,&amp;quot;;color:#660000;"&gt;&lt;span style="font-size:large;"&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-3054997594145591717?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/3054997594145591717/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/cuoi-nam-2011-tao-chui-may-mot-tieng.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/3054997594145591717'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/3054997594145591717'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/cuoi-nam-2011-tao-chui-may-mot-tieng.html' title='Cuối năm 2011. Địt mẹ, tao chửi mày một tiếng đảng cộng sản Việt Nam - teolangthang'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-Dy3EaM2QiXU/Tv1c6i93NFI/AAAAAAAALZY/OPD5HSdymx0/s72-c/dit.me.may.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-4247965736156197611</id><published>2011-12-29T22:39:00.000-08:00</published><updated>2011-12-29T22:47:34.087-08:00</updated><title type='text'>Vô Tôn Giáo - Đinh Lâm Thanh</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Đinh Lâm Thanh&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo "lý lịch trích ngang" của 16 ủy viên bộ chính trị trung ương đảng cộng sản Việt Nam thì không một tên nào có cha mẹ cũng như không theo bất cứ một đạo nào. Đó là chủ trương vô gia đình, vô tôn giáo và vô tổ quốc theo cái thuyết khốn nạn mà các tay tổ cộng sản đẻ ra nhằm biến con người thành con vật để dễ dàng cai trị ! Như vậy bất cứ tên cộng sản lớn nhỏ nào cũng không xứng đáng để được gọi là con người. Chúng còn tệ hơn cả loài thú dữ, dù ăn thịt đồng loại, nhưng con vật vẫn còn biết được đâu là tổ ấm gia đình, đâu là phần đất cần phải bảo vệ. Cọp beo, trăn rắn, kên kên …. lúc chập chững còn biết nguồn gốc tổ ấm, bám theo cha mẹ, tìm về hang động, bảo vệ lẫn nhau và chung sức chống đối kẻ thù hơn những tên cướp xuất thân từ rừng xanh, khi khôn lớn thì tự cho mình từ đất chui ra và từ chối luôn cả cha lẫn mẹ. Vậy chúng là thành phần đội phân trồi lên, chẳng khác gì dòi bọ ở các hầm cầu. Còn nữa, đã là cộng sản thì chúng luôn luôn kỵ tôn giáo và xem ‘đạo’ như một thứ thuốc phiện ru ngủ con người đồng thời là mầm mống nguy hiểm chống lại chế độ của chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể nói rằng, loài người là một tuyệt phẩm mà Thượng Đế đã tạo ra, nhưng muốn được gọi là con người thì phải có một bộ óc hiểu biết và một con tim nhạy cảm hơn các loài động vật khác…để từ đó con người mới biết tôn trọng lẫn nhau, sống hòa hợp, phân công và góp sức xây dựng một xã hội tốt đẹp và tiện nghi. Nhưng cái gì có thể giúp cho con người làm được những điều nầy? Phải chăng vai trò giáo dục có thể giúp con người biết điều hay lẽ phải, biết tôn trọng luật pháp, biết tu thân tích đức và làm lành tránh dữ…Như vậy muốn trở nên một con người hữu ích thì phải có một ‘lực’ linh thiêng nào đó để kềm ép thể xác tránh được những cái dục vọng, gian ác tầm thường trong mỗi con người. ‘Lực’ đó chính là căn bản của tôn giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đề cập đến vấn đề tôn giáo, xin hiểu rộng và đừng hạn chế trong một phạm vi hạn hẹp là tôn giáo chỉ có thờ phượng các Đấng Thượng Đế, Chúa, Allah, Phật, Ông Bà … mà phải nói đến các hình thức tôn giáo lớn nhỏ khác của loài người vượt qua ranh giới không gian và thời gian. Ví dụ như từ Thần Sông, Thần Núi, Thần Biển, Thần Rừng, Thần Đất, Thần Mưa, Thần Gió… đến Ông Voi (cá), Ông Địa, Ông Táo, Ông Tài, Ông Phước, Ông Lộc, Ông Thọ cũng như Đình Làng, Cây Đa, Khóm Tre, Gốc Cây, Ngọn Cỏ … đối với người Việt Nam nói riêng, hoặc Á Châu hay các sắc tộc khác, nói chung, là những Vị Linh Thiêng mà con người dựa vào đó để tin tưởng, khấn vái, cầu xin và sám hối. Vậy có thể nói rằng dù ở thời đại hay chân trời góc biển nào, đã là con người, không nhiều thì ít cũng mang nguồn gốc ‘hữu thần’ trong quả tim và trí óc, nghĩa là chấp nhận sự hiện diện các Đấng Linh Thiêng trong đời sống của họ để tôn sùng, cầu xin, sám hối và (được) phán xét.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tại sao cộng sản sợ tôn giáo?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- Thứ nhất:&lt;/span&gt; Tôn giáo là niềm tin và điểm tựa của đời sống tâm linh, là đường dẫn con người đến với Đấng Linh Thiêng. Kẻ có tôn giáo tức là có đời sống hướng thiện, thường nghĩ rằng trần thế chỉ là tạm bợ, họ tin tưởng có thưởng có phạt trong kiếp sau, do đó họ phải làm lành tránh dữ, chống lại những gì giả dối gian manh thiếu luân lý đạo đức. Vậy, đối với cộng sản, bất cứ tôn giáo nào cũng là những cái gai nguy hiểm đối với chế độ, chúng chủ trương phải nhổ bỏ tận gốc. Nhưng thực tế, cộng sản đã lầm và lịch sử chứng minh rằng không bao giờ chúng diệt được cái gốc hữu thần trong con người. Vậy để gây chia rẽ các khối tôn giáo chính thống, chúng phải dựng lên một hình thức tín ngưỡng mới là thần thánh hóa các tên lãnh tụ để bắt dân chúng phải tôn thờ nhằm thế chỗ Thượng Đế, Chúa, Phật, Thần Thánh …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- Thứ hai:&lt;/span&gt; Tôn giáo là những tổ chức mạnh mẽ về đời cũng như đạo, có chiều sâu, có căn bản, có thực lực về lượng và phẩm thì đây chính là mối nguy trầm trọng đối chế độ cộng sản. Trên 60 năm qua chúng đã hoàn toàn thất bại trong âm mưu xóa sổ các tôn giáo lớn tại Việt Nam. Để đối phó với vấn đề nầy, bọn việt gian cộng sản đã quỷ quyệt dùng vật chất mua chuộc những kẻ tu hành còn nặng nợ trần gian, hoặc biến công an thành tu sĩ để lập những tổ chức tôn giáo quốc doanh nhà nước và đặt dưới quyền điều động của Mặt Trận Tổ Quốc. Do đó hiện giờ các tôn giáo lớn tại Việt Nam đều có hai giáo hội hoạt động song song, một bên được ưu đãi và bên kia bị cô lập, theo dõi, kiểm soát và hăm dọa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để đi vào chi tiết, tại sao phải có tôn giáo trong đời sống con người? Vậy xin tóm tắt qua ba lãnh vực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tôn giáo là nguồn gốc tình người:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đạo nào cũng dạy con người phải biết thương yêu, đùm bọc, chia sẻ từ miếng cơm manh áo cho nhau. Tình yêu không chỉ hạn chế trong phạm vi gia đình, dòng họ, bạn bè, lối xóm với nhau mà phải bao gồm giữa những con người cùng chung dòng máu, giữa dân tộc nầy sắc dân khác, kể luôn đối với kẻ thù. Xã hội dưới chế độ cộng sản mất hẳn tình thương, do đó người ta không lạ gì khi hận thù vẫn còn phủ kín trên mảnh đất quê hương. Thù hận từ trong gia đình, thôn xóm ra đến xã hội, giữa kẻ nghèo người giàu, giữa người Bắc với Nam, giữa hai chế độ mới cũ, giữa tôn giáo nầy với tôn giáo kia. Hơn nữa tình trạng vô tôn giáo đã thật sự đưa con người dưới chế độ cộng sản hiện nay đến tình trạng ‘người bóc lột người’ một cách tàn nhẫn mà loài người không bao giờ tìm thấy trên quả đất nầy! Cũng vì thiếu tình người mà hàng trăm khách qua đường đã ngoảnh mặt làm ngơ khi một em bé bị tai nạn nằm rên la suốt cả nửa ngày ngay giữa đường chính trong thành phố. Đây chính là hình ảnh rất thực chứng minh tình người đã biến mất tại Việt Nam hiện nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tôn giáo là cội nguồn đạo lý:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôn giáo dạy con người phải biết đạo làm người, đạo đối với cha mẹ, đạo với tổ quốc (bảo vệ giang sơn), đạo với Trời Đất. Một xã hội thiếu đạo đức thì con người không còn biết trái phải và chỉ hành xử với nhau theo bản năng vật chất và nhục dục. Cũng tại Việt Nam vì thiếu đạo đức, người trở thành con thú, cha mẹ cần tiền bán con vào động điếm, vợ chồng giết nhau chỉ vì chút lợi nhỏ, hàng xóm chém nhau chẳng qua một miếng ăn. Cũng vì vắng đạo đức mà hiệu trưởng biến trường học thành động đĩ để bán dâm cho cấp trên, bọn cầm quyền đóng thùng xuất khẩu hàng triệu gái ra nước ngoài làm vợ người, cán bộ ăn cắp tiền và phẩm vật cứu trợ của nạn nhân bảo lụt, các nhà tu hành ngủ với tín đồ phật tử và lấy tiền dâng cúng để bao gái. Những tệ trạng nầy xảy ra hằng ngày dưới cái thiên đường ‘đỉnh cao trí tuệ’ cộng sản. Và cũng vì vắng đạo đức, nhiều khách sạn nhà nước đã biến thành ổ mại dâm để cho hàng ngàn sinh viên học sinh tại Hà nội hành nghề ! (tin ngày 23.12.2011).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tôn giáo là căn bản xã hội:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu không có tôn giáo, nghĩa là thiếu công bằng, luật nằm trong tay kẻ mạnh, như thế xã hội mất hẳn tính chất minh bạch của con người khi đối xử với nhau ngay từ hạ tầng cơ sở. Dưới, mạnh ai thì nấy cướp cạn. Trên, bóc lột đã có môn bài. Không ai sợ tội, không ai khuyên nhủ và cũng không một lực nào để ngăn cản tội ác đang bộc phát và hoành hành trong mỗi con người. Một xã hội mà trên tham lam vơ vét của người nghèo, ăn cắp tài sản quốc gia thì không thể nào ngăn cấm răn đe cấp dưới làm lành tránh dữ và giáo hóa uốn nắn họ trở về với đường ngay lẽ phải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại nếu một xã hội vắng tình thương và thiếu đạo đức thì sẽ trở thành một địa ngục, ở đó vật chất và quyền lực là nấc thang để phân loại con người và là vũ khí để hành hạ chém giết lẫn nhau. Chính vì vô tôn giao, việt gian cộng sản đã biến dân lành Việt Nam thành những tên lưu manh, đểu cáng, trộm cắp, móc túi theo tư tưởng và lời dạy của già dịch mang tên Hồ. Thành phần nầy có mặt đầy dẫy không những từ hạ tầng cơ sở như đường phố, bến chợ mà còn trong các cơ quan du lịch, thương mại và ngoại giao tại nội địa cũng như hải ngoại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để kết luận, một đám người từ rừng chui ra, chỉ biết dùng bạo lực để biến đất nước thành một xã hội vô tổ quốc, vô gia đình nhất là vô tôn giáo thì lương tâm, quả tim và đầu óc của bọn chúng hoàn toàn bị tiêu diệt bởi nhục dục và tham vọng. Chúng là những khối thịt, chỉ biết ăn thật no hưởng thật nhiều và vơ vét cho đầy túi. Như vậy đất nước Việt Nam trên nửa thế kỷ nay bị cai trị bởi đám súc vật nầy thì thế giới đâu có lạ khi xã hộiViệt Nam ngày nay dưới chế độ cộng sản không còn chút gì để gọi là đạo lý và tình người…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Đinh Lâm Thanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-4247965736156197611?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/4247965736156197611/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/vo-ton-giao-inh-lam-thanh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/4247965736156197611'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/4247965736156197611'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/vo-ton-giao-inh-lam-thanh.html' title='Vô Tôn Giáo - Đinh Lâm Thanh'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-7139353328963762355</id><published>2011-12-24T01:10:00.000-08:00</published><updated>2011-12-24T01:24:30.447-08:00</updated><title type='text'>Cánh chung luận là gì? - L.m. Andre Đỗ Xuân Quế o.p</title><content type='html'>&lt;ul style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;Cánh chung luận là gì?&lt;/ul&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;"Đó là một sự mạo nhận không mấy lương thiện, một sự gán ghép giả tạo, vì “Mác-xít là một hệ tư tưởng vô thần cho nên không có cánh chung luận”. Đúng như thế, chứ không phải ngược lại."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;L.m. An-rê Đỗ Xuân Quế o.p&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cụm từ này khó hiểu vì không có trong từ điển và trong đời thường. Trong tự điển, chỉ thấy những từ như chung kết, chung cục, chứ không thấy cánh chung. Còn trong đời thường, chỉ thấy nói đến cánh chim, cánh cửa, cánh kiến, cánh nhạn v.v…, chứ không thấy nói đến cánh chung, sở dĩ như vậy vì từ cánh chung mới xuật hiện vài chục năm nay thôi, khi linh mục Nguyễn Thế Thuấn nói đến “nhỡn giới cánh chung” ở trang 560 trong bản dịch Kinh thánh của mình. Đàng khác, cánh chung là một cái gì rất xa lạ đối với đời thường của dân chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-gVpG893HbEE/TvWaBeJT-5I/AAAAAAAALZM/kdSW9kn1BIY/s1600/watermarked-Lm_Andre_DoXuanQue..jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 192px; height: 258px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-gVpG893HbEE/TvWaBeJT-5I/AAAAAAAALZM/kdSW9kn1BIY/s400/watermarked-Lm_Andre_DoXuanQue..jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5689623054315158418" border="0" hspace="10&amp;quot;/" align="left" /&gt;&lt;/a&gt;Khi muốn dịch từ eschaton ƐσχαƮoν (những sự sau) trong Kinh thánh và eschatos logos ƐσχαƮoς λογος (lời về sự sau) trong thần học, nhiều người không biết dùng từ nào, nên mượn từ cánh chung của linh mục Thuấn cho tiện. Từ đó dần dần cánh chung trở thành chữ phổ thông trong sách báo công giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy chính ra, cánh chung là gì và cánh chung luận là thế nào? Theo nguyên ngữ Hy lạp eschaton là những sự sau và eschatos logos là lời về những sự sau. Eschatos logos trở thành eschatology trong tiếng Anh và eschatologie trong tiếng Pháp. Đây là môn học về những sự sau, gọi là tứ chung hay bốn sự sau, tức sự sống, sự chết, thiên đàng, hỏa ngục trong khoa thần học công giáo mà hiện nay người ta nói cách văn vẻ là cánh chung luận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự sống, sự chết, thiên đàng, hỏa ngục là nội dung được bàn đến trong cánh chung luận. Đây là những tín điều người công giáo phải tuyên xưng trong các Chúa nhật và các ngày lễ trọng. Họ buộc phải tin rằng khi chết rồi, mỗi người phải ra trước tòa Chúa để bị phán xét về các việc mình làm khi còn sống. Nếu ăn ngay ờ lành thì được thưởng. Nếu ăn ở bất nhân thì bị phạt. Người lành được thưởng trên thiên đàng còn kẻ dữ bị phạt sa hỏa ngục. Bài Tin Mừng trong lễ Chúa Giê-su Vua vũ trụ cho thấy cảnh tượng đó đối với những người ăn ngay ở lành:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;“Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng, Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han.”&lt;/span&gt; (Mt 25,34-36)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn đối với những kẻ bất nhân :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;“Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỉ và các sứ thần của nó. vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng.”&lt;/span&gt; (Mt. 25, 41-43)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày cánh chung là ngày cuối cùng, ngày chu kỳ lịch sử loài người hoàn tất, ngày Chúa ngự giá mây trời mà đến trong tư thế lẫm liệt uy hùng, để phán xét người sống và kẻ chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua những lời Chúa phán trong ngày phán xét chung, những người được ân thưởng là những người làm những việc từ thiện bác ái. Những người này không phải là những người chỉ biết sống cho riêng mình mà là những người có các mối liên hệ với xã hội, với con người. Các Ki-tô hữu được thánh Phê-rô và thánh Phao-lô dạy rằng quê hương của họ ở trên trời:&lt;span style="font-style: italic;"&gt; “Quê hương chúng ta ở trên trời, và chúng ta nóng lòng mong đợi Đức Giê-su Ki-tô từ trời đến cứu chúng ta”&lt;/span&gt; (Pl 3,20) và họ ở trần gian này như lữ khách: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Anh em thân mến, anh em là khách lạ và lữ hành, tôi khuyên anh em hãy tránh xa những đam mê xác thịt vốn gây chiến với linh hồn”&lt;/span&gt;. (1 Pr 2,11)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quê trời là đích điểm cùa những người tin Chúa. Vì thế, cánh chung phải là ngày các Ki-tô hữu nhắm tới. Vì ngày đó mà họ cố sống theo lời Chúa dạy, khi còn ở trần gian này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quê hương Ki-tô hữu ở trên trời và họ ở trần gian này như những lữ khách, nhưng không phải vì thế mà họ xa lạ với trần gian. Hiến chế Vui mừng và Hy vọng cũng như học thuyết xã hội của Hội thánh luôn đặt Ki-tô hữu trước những bổn phận đối với trần gian theo cái nhìn của đức tin. Phải góp phần vào việc xây dựng xã hội trần gian để đem ơn cứu độ của Chúa cho xã hội đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Căn cứ vào nội dung môn cánh chung luận trong thần học công giáo thì không một triết thuyết hay chủ nghĩa nào có thể mang danh hiệu là cánh chung luận, vì triết thuyết hay chủ nghĩa đó không nhìn nhận Thiên Chúa là Chủ tể càn khôn và cùng đích của loài người, Đấng thưởng người lành và phạt kẻ dữ trong ngày chung thẩm. Vì vậy, nói rằng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;“Bất cứ một tôn giáo nào cũng hàm chứa bên trong một cánh chung luận, triết thuyết nào có khả năng cung cấp cho con người một cánh chung luận hấp dẫn, cũng có nghĩa là cung cấp một niềm hy vọng có sức thuyết phục thì triết thuyết đó cuốn hút con người. Tôi lấy một cái thí dụ, ta đang sống rất là cụ thể trong một đất nước xã hội chủ nghĩa, dựa trên cái nền tảng triết học của Marx. Thế thì có nhiều người có thể nghĩ Mác xít vốn là một hệ tư tưởng vô thần cho nên là không có cánh chung luận. Không phải thế, trái lại nó có một cánh chung luận rất là hấp dẫn, rất là cụ thể, nó đã trình bày cái điểm tới của lịch sử nhân loại, là một xã hội cộng sản hoàn hảo trong đó: không còn cảnh người bóc lột người, mà mỗi một người trong anh chị em và tôi chỉ cần làm việc theo khả năng còn nhu cầu có bao nhiêu là cứ việc xài. Người ta sống với nhau trong tình huynh đệ, một thiên đàng tại thế, và khi mà có cái điểm tới của lịch sử cả nhân loại như thế, thì mỗi cá nhân trong lịch sử đó khám phá ra cái ý nghĩa của một sư hy sinh mình chịu. Tôi chết đi nhưng sư nghiệp của tôi vẫn còn tồn tại mãi trong nhân dân. Tôi hy sinh nhưng mà sự hy sinh đấy không vô nghĩa, bởi vì nó xây dựng cho thế hệ tương lai, xây dựng cho nhân dân, Trong cái cánh chung luận rất là cụ thể và hấp dẫn và chính vì thế nó đã cuốn hút cả triệu con người chấp nhận bao nhiêu hy sinh để xây dựng tương lai, cho nên có chứ không phải không đâu…”&lt;/span&gt; (Ngưng trích bài giảng về lễ Chúa Giê-su Vua vũ trụ ngày 20.11.2011 đọc thấy trên mạng NVCL của ĐC Phê-rô Nguyễn Khảm).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thì đó là một sự mạo nhận không mấy lương thiện, một sự gán ghép giả tạo, vì &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;“Mác-xít là một hệ tư tưởng vô thần cho nên không có cánh chung luận”&lt;/span&gt;. Đúng như thế, chứ không phải ngược lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thuyết Mác-xít có chăng thì chỉ là một cái bánh vẽ, một sự mơ tưởng hão huyền về một tương lai tốt đẹp cho con người, một sự ru ngủ những người cả tin vào những lời đường mật của những kẻ khéo nói có tài che đậy, để lường gạt thiên hạ mà thôi. Cứ nhìn xem những gì đã xẩy ra hay còn đang xẩy ra tại những nước áp dụng chủ nghĩa Mác-xít mà Cuốn sách đen về chủ nghĩa Cộng sản, là đủ thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;L.m. An-rê Đỗ Xuân Quế o.p.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-7139353328963762355?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/7139353328963762355/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/canh-chung-luan-la-gi-lm-andre-o-xuan.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/7139353328963762355'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/7139353328963762355'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/canh-chung-luan-la-gi-lm-andre-o-xuan.html' title='Cánh chung luận là gì? - L.m. Andre Đỗ Xuân Quế o.p'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-gVpG893HbEE/TvWaBeJT-5I/AAAAAAAALZM/kdSW9kn1BIY/s72-c/watermarked-Lm_Andre_DoXuanQue..jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-4002390808856126985</id><published>2011-12-24T01:02:00.000-08:00</published><updated>2011-12-24T01:09:57.493-08:00</updated><title type='text'>ÔNG GIÁM MỤC và CÁNH CHUNG LUẬN - Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giám mục Nguyễn Văn Khảm vốn là một nhân vật nổi tiếng về khoa ăn nói, dân nhà quê như người viết gọi là  lẻo mép, còn bậc trí thức người ta kêu là hùng biện. Một nhà hùng biện làm tới giám mục giáng về vấn đề “Cánh Chung” trong đạo thì nhất định là đúng người, đúng việc rồi chứ có gì mà phải théc méc. Ấy vậy mà sau khi ngài giám &lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-o78MzrPzwxU/TvWQQ7xR08I/AAAAAAAALY0/wWQ7-2n4OZ4/s1600/watermarked-gm_nguyenvankham.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 268px; height: 397px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-o78MzrPzwxU/TvWQQ7xR08I/AAAAAAAALY0/wWQ7-2n4OZ4/s400/watermarked-gm_nguyenvankham.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5689612324849177538" border="0" hspace="9" align="right" /&gt;&lt;/a&gt;mục giảng, con chiên bổn đạo nổi lên nhao nhao phản đối. Sự thể đáng sợ thật, chỉ sợ tội thôi, bởi vì Chúa dậy trong Phúc Âm rằng tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ kia mà. “Họ” ở đây là chỉ các “đấng làm thầy” (tiếng nhà đạo). Dám cãi lại lời đức cha là tội trọng, chết sa hỏa ngục chứ chẳng chơi. Thế nhưng, đọc kỹ lại đoạn Phúc Âm thì mới thấy yên tâm. Chúa khuyên người Do Thái nên nghe lời giảng dậy của các kinh sư khi họ ngồi trên tòa Moyses để giảng lời Chúa, chứ không phải Chúa bảo bổn đạo VN phải nghe lời giảng của giám mục Nguyễn Văn Khảm. Vì rằng, bài giảng của ngài giám mục không dính dáng đến Chúa, mà nói về Marx. Như vậy không những là lạc đề, mà còn đưa đến nhiều nghi ngờ trong con chiên bổn đạo nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Ngày lễ kính Chúa Kitô Vua (Christ the King), giám mục Khảm không giảng theo nội dung của ngày lễ, mà lại lái sang vấn đề cánh chung, còn là cánh chung của Karl Marx mới chết, không lạc đề thì còn là gì nữa. Nói thế thật ra cũng chưa đúng hẳn, vì Phúc Âm ngày lễ Chúa Kitô Vua theo thánh sử Mathew có đề cập đến vấn đề Cánh Chung. Nhưng cánh chung ở đây là ngày tận thế, Chúa quang lâm ngự xuống phán xét nhân loại, người lành cũng như kẻ dữ. Cuối cùng Thánh Sử kết luận: Thế là họ (kẻ dữ) ra đi để chịu cực hình muôn kiếp, còn những người công chính ra đi để hưởng sự sống muôn đời. Đấy là giáo lý và là học thuyết về Cánh Chung của người công giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ít nữa trong ngày lễ này, người tông đồ của Chúa như giám mục Khảm phải giảng thuyết làm sao chứng minh cho giáo dân thấy, và để thuyết phục những người chưa tin Chúa, nhất là bọn cộng sản vô thần chung quanh ông rằng, Chúa Giêsu là một vị đế vương. Ngài xứng đáng là vua thật. Hơn nữa còn là một minh quân, một vị hoàng đế rất thương yêu dân, biết lo cho dân, nhưng vấn đề thưởng phạt của Ngài cũng rất mực công bình, không thiên vị ai bao giờ. Con người chết đi bị Ngài xét xử để được luận thưởng hoặc phạt theo những việc làm của họ khi còn tại thế. Đó là sự cánh chung của người công giáo. Cũng nên nói cho bọn cộng sản chung quanh ông hay rằng tuy Chúa là vua, nhưng chúng mày đừng có sợ. Ngài không tranh quyền đoạt vị của chúng mày đâu, bởi vì chính Ngài đã xác nhận trước mặt Tổng Trấn Philatô, đại diện của Hoàng Đế La Mã rằng, nước của Ngài không phải là quốc gia trần tục, mà là Nước Trời. Tài cán và hùng biện như giám mục Nguyễn Văn Khảm mà sao không vẽ ra được một thiên quốc hấp dẫn để chiêu hồi bọn cộng sản. Rằng, Nước Trời là một quốc gia có tự do, và cũng có kỷ cương, chứ không loạn xà ngầu giống như nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa của chúng mày, bởi vì ở đấy có một vị vua anh minh là Chúa Kitô. Ngài lấy đức mà trị dân. Người dân trong nước của Ngài lấy thương yêu bác ái để đối xử với nhau trong tình huynh đệ. Do đó Nước Tròi của Chúa mới là Thiên Đường thực, khác xa cái thiên đàng viển vông của Karl Marx nơi trần thế.  Ở Nước Trời không bao giờ có chuyện ngưòi bóc lột người. Ở đó mới có công bình và công lý thật. Mọi công dân trong Nước Trời của Chúa mới sống đích thực mình vì mọi người và mọi người vì mình. Họ không phải lao động cực nhọc mà vẫn sung mãn và hạnh phúc tràn trề ……&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Thiếu gì chuyện để diễn giảng về vương quyền và lòng nhân hậu của Vua Giêsu ông giám mục không nói tới, mà lại nói về vấn đề Cánh Chung của Karl Marx, thế mới là trật duộc và sinh chuyện. Cánh Chung là gì thì lời giải thích và thí dụ ông giám mục đưa dẫn chứng cũng lại sai bét luôn. Theo từ điển Thiều Chửu, Cánh có nghĩa là trọn vẹn, sau rốt. Thí dụ như: hữu chí cánh thành nghĩa là có chí sau cùng nhất định sẽ thành công. Hoặc, cứu cánh nghĩa là xét đến cùng của sự việc. Còn chữ Chung có nghĩa là hết hoặc chết. Cánh Chung là một từ kép hán nôm, các nhà dịch giả và chú giải Kinh Thánh dùng để nói về ngày tận thế, Chúa quang lâm để phán xét loài người. Tiếng Anh chữ Cánh Chung là Eschatology, là môn nghiên cứu về những sự việc sau hết (the study of the &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“last things”&lt;/span&gt;). Last Things trong ngoặc kép muốn nói là những sự việc sau cùng của cuộc đời sau khi con người nhắm mắt xuôi tay. Đây là một luận đề phổ thông trong các tôn giáo, nhất là Thiên Chúa Giáo và Do Thái Giáo. Eschatology bàn về số phận sau cùng của thế giới, của loài người, và của mỗi cá nhân. Cánh Chung trong giáo lý Công Giáo bao gồm các học thuyết về sự chết, sự sống lại, thiên đàng, hỏa ngục, sự trở lại của Chúa Giêsu và việc phán xét của Ngài. Như vậy Cánh Chung luận là luận về sự việc gì xẩy ra ngay sau cái ngày tàn của vũ trụ vạn vật hay cái chết của mỗi con người, hoàn toàn không phải là đường lối giải quyết những vấn đề thực tại của xã hội trần tục. Rõ ràng, một đàng là những vấn đề sau cái chết, còn một đàng là những vấn đề của con người còn đang sống. Hai vấn đề hoàn tòan khác nhau. Giám mục Nguyễn Văn Khảm đã thuyết giảng ra ngoài vấn đề của ngày lễ, và còn giảng sai về đề tài mà ông đề cập tới. Dưới đây xin trích lại phần chính diễn giải chữ Cánh Chung trong bài thuyết giảng của giám mục Nguyễn Văn Khảm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;“Dĩ nhiên, bất cứ một tôn giáo nào cũng hàm chứa bên trong một cánh chung luận, triết thuyết nào có khả năng cung cấp cho con người một cánh chung luận hấp dẫn, cũng có nghĩa là cung cấp một niềm hy vọng có sức thuyết phục thì triết thuyết đó cuốn hút con người. Tôi lấy một cái thí dụ, ta đang sống rất là cụ thể trong một đất nước xã hội chủ nghĩa, dựa trên cái nền tảng triết học của Marx. Thế thì có nhiều người có thể nghĩ Mác xít vốn là một hệ tư tưởng vô thần cho nên là không có cánh chung luận. Không phải thế, trái lại nó có một cánh chung luận rất là hấp dẫn, rất là cụ thể, nó đã trình bày cái điểm tới của lịch sử nhân loại, là một xã hội cộng sản hoàn hảo trong đó:&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;-  không còn cảnh người bóc lột người,&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;-  mà mỗi một người trong anh chị em và tôi chỉ cần làm việc theo khả năng còn như cầu có bao nhiêu là cứ việc xài.&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;   Người ta sống với nhau trong tình huynh đệ, một thiên đàng tại thế, và khi mà có cái điểm tới của lịch sử cả nhân loại như thế, thì mỗi cá nhân trong lịch sử đó khám phá ra cái ý nghĩa của một sự hy sinh mình chịu. Tôi chết đi nhưng sự nghiệp của tôi vẫn còn tồn tại mãi trong nhân dân. Tôi hy sinh nhưng mà sự hy sinh đấy không vô nghĩa, bởi vì nó xây dựng cho thế hệ tương lai, xây dựng cho nhân dân.&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;   Trong cái cánh chung luận rất là cụ thể và hấp dẫn và chính vì thế nó đã cuốn hút cả triệu con người chấp nhận bao nhiêu hy sinh để xây dựng tương lai, cho nên có chứ không phải không đâu…”&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;br /&gt;Trích đoạn ngắn trên đây có thể nói là bản copy bức tranh cảnh thiên đàng trần thế mà Karl Marx đã tưởng tượng ra. Đó là một xã hội trong đó mọi người yêu thương nhau như anh em, không ai hà hiếp bóc lột ai, mọi người tự giác làm việc đúng khả năng và hưởng cái công lao động tùy theo nhu cầu của mình. Khung cảnh thiên đường tốt đẹp mà Marx vẽ ra hấp dẫn đến độ có hàng triệu con người dám hy sinh cả cuộc đời để kiến tạo nên nó. Những con người này chết đi chẳng cầu Niết Bàn của Đức Phật, cũng không mơ tưởng Thiên Đàng của Chúa. Họ cho là họ đã mãn nguyện rồi vì, “sự nghiệp của tôi vẫn còn tồn tại mãi mãi trong nhân dân.” Vô thần mà, đâu còn cái gì nữa sau khi chết. Câu này nói rõ ý nghĩa “cánh chung” của người vô thần. Đấy là Cánh Chung Luận của CS theo giám mục Nguyễn Văn Khảm. Ông không bình luận, nhưng sự diễn tả của ông cho thấy ông rất ngưõng mộ luận điểm Cánh Chung của Marx. Giám mục Khảm nói: &lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;“Trong cái cánh chung luận rất là cụ thể và hấp dẫn và chính vì thế nó đã cuốn hút cả triệu con người chấp nhận bao nhiêu hy sinh để xây dựng tương lai ....”&lt;/span&gt; Bởi vì ông giám mục giảng cho bổn đạo trong một thánh lễ, lời giảng của ông tức là lời giáo huấn, cho nên phải hiểu rằng giám mục Khảm chủ tâm dậy bổn đạo nên noi theo hàng triệu con người CS kia mà thực hiện cái cánh chung của Marx: mãi mãi để lại sự nghiệp trong nhân dân. Thế thôi, Thiên đàng là chuyện vớ vẩn chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Cánh Chung của Marx tốt đẹp và hấp dẫn như thế, nhưng Marx là ai, và người đầu tiên có công lao nhất thực hiện Cánh Chung Luận của Marx là Lenin đã suy nghĩ thế nào về luận điểm này thì giám mục Nguyễn Văn Khảm lại không nói tới cho giáo dân của ông biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Hầu như mọi người trên thế gian này đều cho rằng Marx là một người vô thần (atheist). Điều đó chỉ đúng trên sách vở. Thực ra Marx là một ngưòi hữu thần. Ông ta không tin có Thiên Chúa hay bất cứ thần linh nào, nhưng ông lại là một tín đồ ngoan đạo của giáo phái thờ Satan (Satanist cult). Linh mục Richard Wurmbrand, một tác giả nghiên cứu thâm sâu về Marx, phát giác ra rằng Marx là một đệ tử của giáo chủ Joana Southcott, tông đồ của thần Shiloh tức Satan. Ngay từ hồi còn là sinh viên, Marx đã sáng tác những vần thơ ma quái như thế này:&lt;ul&gt;&lt;br /&gt;The hellish vapors rise anh fill the brain,&lt;br /&gt;Till I go mad and my heart is utterly changed.&lt;br /&gt;See the sword?&lt;br /&gt;The prince of darkness&lt;br /&gt;Sold it to me.&lt;br /&gt;For me he beats the time and gives the signs.&lt;br /&gt;Ever more boldly I play the dance of death.&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;(&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Xin tạm dịch:&lt;/span&gt; những luồng gió địa ngục nổi lên tràn đầy cả trí óc, cho đến khi tôi bị điên loạn, và tim tôi hoàn toàn đổi khác. Có thấy không cây kiếm mà vị hoàng tử của tối tăm đã trao nó cho tôi. Nó đánh nhịp và ra dấu cho tôi. Cứ như thế tôi càng hăng tiết đùa dỡn với tử thần.)&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;&lt;br /&gt;  Một câu hỏi đặt ra là, thế thì Karl Marx xướng xuất ra thuyết duy vật vô thần không phải là vô lý sao? Không đâu, lý thuyết Marx đẻ ra chỉ là để triệt hạ các tôn giáo, nhất là Thiên Chúa Giáo, sau đó xây dựng một thế giới mới không còn có thần linh mà chỉ tôn thờ tiền tài, danh vọng, và dục vọng mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Nếu như Cánh Chung Luận của Marx đáng trân quí thật như Gm Nguyễn Văn Khảm ca tụng thì người thực hiện lý thuyết của Marx là Lenin đã chẳng phải hối hận trước khi nhắm mắt lìa đời. Trên giường bệnh, Lenin đã cay đắng thố lộ tâm sự thật của lòng mình như sau: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;I committed a great error. My nightmare is to have the feeling that I’m lost in an ocean of blood from the imnumerable victims. It is too late to return. To save our country, Russia, we would have needed men like Francis of Assisi &lt;span style="color: rgb(102, 102, 102);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;(*)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;. With ten men like him, we would have save Russia&lt;/span&gt;&lt;br style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;(&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;xin tạm dịch:&lt;/span&gt; tôi đã phạm phải một sai lầm lớn. Cơn ác mộng của tôi là cảm thấy như mình bị rơi vào trong một đại dương toàn máu của không biết bao nhiêu là nạn nhân. Quá trễ để quay đầu trở lại rồi. Để cứu nước Nga, quê hương của chúng ta, chúng ta cần có những con người như Francis Assisi. Được 10 người như ông ta, chúng ta có thể cứu vãn được nước Nga.)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Giám mục Nguyễn Văn Khảm nói chắc như định đóng cột rằng, bất cứ một tôn giáo nào cũng hàm chứa bên trong một cánh chung luận. Câu khẳng định này thiết tưởng cần phải được ngài giám mục làm sáng tỏ. Một vị gám mục tiến sĩ thần học không thể nói năng mù mờ được. Nếu hiểu chữ cánh chung trong lý thuyết của Marx như giám mục Khảm diễn giải thì vấn đề khỏi bàn tới, vì sự diễn giải của giám mục sai rồi như chúng tôi đã trình bầy ở trên. Cánh chung trong triết thuyết của Marx là mục tiêu xây dựng xã hội mà ông mơ ước đạt tới. Nhưng nếu hiểu chữ cánh chung như học thuyết công giáo dậy thì quả thật câu nói của giám mục Khảm đã trở nên hàm hồ. Khổng Giáo chẳng hạn thì Cánh Chung Luận của đạo Khổng là gì. Khổng Tử đã chẳng nói: Đạo khả đạo phi thường đạo. Và ông còn muốn cho quan điểm của mình về các vấn đề siêu hình được rõ ràng hơn, cho rằng, với quỉ thần chỉ nên kính nhi viền chi mà không nên đề cập tới. Hay như Phật Giáo thì thật sự Cánh Chung Luận của đạo Phật giải thích ra sao khi mà Đức Phật dậy rằng vũ trụ vạn vật là một chuỗi tiếp nối &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“sinh diệt - diệt sinh.”&lt;/span&gt; Con người chết đi đầu thai vào một kiếp sống khác. Đó có phải là một chung cuộc đâu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cứ cho rằng trong lý thuyết của Marx có bao gồm Cánh Chung Luận như giám mục Nguyễn Văn Khảm khẳng định, nhưng điều khó hiểu là học thuyết này của Marx ngày nay đã bị cả loài người vứt bỏ vì nó sai lầm và không tưởng rồi. Thế nhưng tại sao người môn đệ tông truyền của Chúa lại nhắc lại trong ngày lễ kính Chúa Kitô Vua, vị tôn sư của mình, và còn ca tụng nó ngụ ý là khuyên tín hữu thực hành con đường Marx vạch ra. Hầu như mọi tín hữu đều băn khoăn và thắc mắc về điểm đó. Câu trả lời đã có thể tìm ra được ngay trong Phúc Âm rồi. Chúa dậy:&lt;span style="font-style: italic;"&gt; “… Vì lòng có đầy thì miệng mới nói ra. Người tốt thì rút cái tốt từ kho tàng tốt của mình; kẻ xấu thì rút cái xấu từ kho tàng xấu của mình …”&lt;/span&gt; (Mt 12, 34-35). Nếu giám mục Khảm không ấp ủ Marx canh cánh bên lòng thì ông đã không rao giảng về Cánh Chung Luận của Marx trong ngày lễ kính Chúa Kitô Vua, người thầy của các tông đồ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;*  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;Francis of Assisi là một vị Thánh công giáo sống vào đầu thế kỷ thứ 13. Thánh nhân sinh ra trong một gia đình thương buôn giầu có người Ý, nhưng Ngài đã từ bỏ hết của cải, sống đời khó nghèo và lo giúp đõ cho những ngưòi vần cùng và bất hạnh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-4002390808856126985?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/4002390808856126985/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/ong-giam-muc-va-canh-chung-luan-duyen.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/4002390808856126985'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/4002390808856126985'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/ong-giam-muc-va-canh-chung-luan-duyen.html' title='ÔNG GIÁM MỤC và CÁNH CHUNG LUẬN - Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-o78MzrPzwxU/TvWQQ7xR08I/AAAAAAAALY0/wWQ7-2n4OZ4/s72-c/watermarked-gm_nguyenvankham.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-6474839797959638512</id><published>2011-12-24T00:39:00.000-08:00</published><updated>2011-12-24T01:02:03.886-08:00</updated><title type='text'>Về Bài Giảng Của Giám Mục Nguyễn Văn Khảm - Nguyễn Tiến Cảnh</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-HE4uuwlzWPU/TvWQQwZHPDI/AAAAAAAALY8/mMCEPdXhIEM/s1600/chungbaykhongduoclamtoihaichu__wm.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 288px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-HE4uuwlzWPU/TvWQQwZHPDI/AAAAAAAALY8/mMCEPdXhIEM/s400/chungbaykhongduoclamtoihaichu__wm.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5689612321795030066" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã tính không định viết, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy “Đã Quá Sức Rồi”, lời bố mẹ trách con cái không những đã cãi lời cha mẹ mà còn chửi  thẳng vào mặt cha mẹ, thành thử tôi phải viết để nói lên ý nghĩ của tôi và có lẽ cũng của đa số bà con công giáo VN nói riêng và cả thế giới nói chung. Bởi vì vấn đề đã quá rõ ràng cả trên lý thuyết lẫn thực tế mà khắp thế giới ai cũng nhìn thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Số là có người đã lợi dụng tòa giảng trong nhà thờ chánh tòa Saigon, mượn danh Phúc Âm tôn giáo để ca tụng chủ thuyết cs. Nghe xong bài giảng, tôi không ngờ vị giảng thuyết lại là một chức sắc lớn trong Giáo Hội CGVN, và có lẽ ông đang ngắm nghé một tước vị cao hơn nữa là Tổng Giám Mục Saigon hay Hanoi, rồi có thể là Hồng Y? Tôi không ngờ vị đó lại là GM Nguyễn văn Khảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-o78MzrPzwxU/TvWQQ7xR08I/AAAAAAAALY0/wWQ7-2n4OZ4/s1600/watermarked-gm_nguyenvankham.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 268px; height: 397px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-o78MzrPzwxU/TvWQQ7xR08I/AAAAAAAALY0/wWQ7-2n4OZ4/s400/watermarked-gm_nguyenvankham.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5689612324849177538" border="0" hspace="9" align="right" /&gt;&lt;/a&gt;     Cho đến giờ này, có thể tất cả trong và ngoài nước, ai cũng biết GM Khảm ca tụng cs như thế nào rồi. Ông đã mượn bài Phúc Âm ngày lễ kính Chúa Giêsu Vua nói về thời cánh chung đê so sánh với cái thiên đàng địa giới của cs mà ông tổ Marx đã đề ra để mê hoặc con người. Gm Khảm đã đồng hóa đạo Công Giáo với thuyết cộng sản một cách bừa bãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;KHÔNG PHẢI TRỪU TƯỢNG NHƯ KIỂU GIÁM MỤC KHẢM NÓI&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Ngày Cánh Chung là ngày phán xét sau cùng của Chúa để xét sử, phân biệt giũa người lành và kẻ dữ. Người lành là những người trong cuộc sống ở trần gian đã ăn ngay ở lành, lấy tình yêu thương đối xử với nhau, không ăn gian nói dối, không hận thù oán ghét,  không cướp của giết người và bóc lột nhau. Kẻ dữ là những kẻ vô đạo đức, có những hành động không giống người lành, nghĩa là họ chuyên môn ăn gian nói dỗi, có nói thành không, không thành có, dùng hận thù ganh ghét làm ân oán, cướp của giết người không nương tay, miễn sao được việc cho mình. Chúa sẽ thưởng phúc thiên đàng cho người  ngay lành và phạt xuống địa ngục khốn khổ đời đời những kẻ gian ác. Như vậy quả là công bằng và hợp lý chẳng có gì là trừu tượng như Gm Khảm đã mập mờ phê phán.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;MARX MỚI THỰC LÀ KHÔNG TƯỞNG&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngược lại, Gm Khảm đã bạo gan so sánh ngày cánh chung của Chúa với thiên đàng địa giới của Marx. Ông ca tụng Marx là thực tế, cái thực tế chết người mà cả thế kỷ nay đã có bao nhiêu triệu con người phải chết đi mà chưa thấy một mảy may gì là thực tế, đến nỗi ngay chính địa danh tổ của cs là Nga Sô Viết, Đông Âu, những nước cs anh em đều đã trà đạp và từ bỏ nó, ngoại trừ Trung cộng và VN vẫn cố bám lấy để tiếp tục ru ngủ dân chúng hầu cướp đoạt tài sản của dân của nước, chia nhau miếng đỉnh chung bất kể nỗi khốn khổ cơ cực nghèo đói  của dân lành cho đến khi nào không thể tiếp tục giữ được nữa mới chịu nhả ra..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Gm Khảm đã nhắc lại cái bánh vẽ mà Marx đã đưa ra. Ông rất khôn khéo, có tài ngụỵ biện, phủ dụ người nghe, giáo dân là triết thuyết nào, tôn giáo nào, cũng có cánh chung luận, nhưng nơi nào đưa ra được một cánh chung luận hấp dẫn, thực tế mới thuyết phục được lòng người. Rồi ông lấy ngay thí dụ của XHCN VN với chủ thuyết Marx và cho rằng nó có một cánh chung luận rất hấp dẫn và cụ thể, không phải là vô thần, một xã hội hoàn hảo trong đó:&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Không còn cảnh người bóc lột người.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Mỗi người trong anh chị em và tôi chỉ cần làm việc theo khả năng, còn nhu cầu có bao nhiêu cứ việc sài.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Người ta sống với nhau trong tình huynh đệ, một thiên đàng dịa giới.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;Không biết Gm Khảm được huấn luyện về Marx ở đâu mà đã trở thành Marx hơn cả Marx, cs hơn cả cs. Trước tiên ông trích lời Marx cũng sai. Nói là sai, nhưng có lẽ ông cố ý nói trại đi một tý để người nghe dễ lọt tai hơn chăng? Marx nói &lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;“Mọi người làm việc theo khả năng, nhưng hưởng thụ theo nhu cầu”&lt;/span&gt;, nhưng ông lại nói: &lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0); font-weight: bold;"&gt;“…Nhu cầu có bao nhiêu cứ việc sài”&lt;/span&gt;. Chắc quý vị nhận ra sự khác biệt giữa câu nói của Marx và lời trích của Gm Khảm. “Hưởng thu theo nhu cầu” hẳn phải khác với &lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;“Nhu cầu có bao nhiêu cứ việc sài”&lt;/span&gt;. Bao che cho cs hay đến thế là cùng. Hưởng thụ kiểu đó thì đâu còn là công bằng nhỉ? Đó là lý do tôi nói Gm Khảm ma lanh mánh khóe hơn cả cs. Còn nói không còn cảnh người bóc lột người thì thực tế cho thấy tại những nước cs, tại TQ và VN hiện nay cảnh người bóc lột người còn tàn tệ và kinh khủng hơn cả thời phong kiến thực dân nữa ai chẳng biết. Gm Khảm quả là bạo phổi thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một sai lầm nữa là Gm Khảm đã cố tình so sánh bừa bãi thời cánh chung của Chúa vời thiên dàng địa giới của Marx. Sau ngày cánh chung là đời sau của con người sau khi chết, còn thiên đàng địa giới của Marx là cuộc sống trên trần thế khi cách mạng của cs, của Marx đã thàng công. Chúng ta thử chờ xem đến bao giờ mới có thiên đàng địa giới như Marx đã vẽ ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Gm Khảm có biết rằng để có ngày cánh chung tốt đẹp, Chúa và Marx đã dạy chúng ta thế nào không? Có lẽ ông biết rõ Chúa đã dạy những gì, nhưng ông lờ đi để chỉ ca tụng Marx với mục đích riêng tư của ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;CĂN BẢN ĐẠO CHÚA LÀ TÌNH YÊU&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúa Giêsu giáng trần làm người phàm như chúng ta là để cứu chuộc nhân loại khỏi tội lỗi, để có ngày cánh chung tốt cho mọi người. Ngài lấy tình yêu thương làm căn bản của đạo. Hai chữ TÌNH YÊU được chính Chúa thể hiện qua cái chết của ngài trên thập giá.&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt; “Yêu cho đến chết”&lt;/span&gt;. Một quá trình giảng huấn của Chúa Giêsu  trong 30 năm trời chỉ tóm gọn lại hai chữ Yêu Thương. Tất cả moị người không phân biệt giàu nghèo sang hèn đều như nhau, là anh em một nhà, cùng một cha chung ở trên trời (   ) Anh em hãy yêu thương nhau như yêu thương chính mình vậy (Mat,22: 39). Thông điệp&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt; “Thiên Chúa là Tình Yêu”&lt;/span&gt; của Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã nói quá sâu sắc và ý nghĩa về hai chữ Tình Yêu rồi tưởng Gm Khảm cũng đã biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;THIÊN ĐÀNG ĐỊA GIỚI CỦA CS / MARX ĐẶT CĂN BẢN TRÊN BẠO ĐỘNG, HẬN THÙ, ĐẤU TRANH GIAI CẤP.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vây mà GM Khảm lơ đi để ca tụng Cánh chung luận của Marx / thiên đàng địa giới của cs. Ai cũng biết  Marx chủ trương đấu tranh giai cấp, ân oán hận thù làm căn bản, đường lối thực hành để đi tới thiên đàng địa giới không cần biết việc đó tốt hay xấu, hoàn toàn ngược lại với giáo thuyết yêu thương của Chúa. Phương Châm&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt; “Cứu cánh biện minh cho phương tiện”&lt;/span&gt; của người cs đã bị thế giới, nhất là những nhà đạo đức và Giáo Hội CG cực lực phản đối. Cả hàng triêu triệu người chết dưới bàn tay cs từ ngày chủ thuyết cs xâm nhập và  được thi hành ở Nga Sô Viết, Đông Âu và tất cả các nước cs trên thê giới, ngay cả cho đến giờ này ở TQ và VN vẫn còn tràn ngập chết chóc oán hận và tù ngục. Đọc lại những câu thơ mới đây dưới thời cs mà lòng vẫn cảm thấy rùng rợn:&lt;ul&gt;&lt;i&gt;Bước đi trên hè phố&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ&lt;/span&gt;&lt;/i&gt; (Trần Dần)&lt;/ul&gt;Hoặc:&lt;ul&gt;&lt;i&gt;Giết, giết, giết..…&lt;br /&gt;                     Cho đồng cỏ xanh tươi!&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt; (Huy Cận)&lt;/ul&gt;Đạo Chúa, đạo của Gm Khảm có bao giờ chủ trương &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;“Giết, Giết...”&lt;/span&gt;, đấu tranh giai cấp, oán ghét hận thù như vậy đâu mà ông ca tụng những người nằm xuống để có được cái gì để lại cho hậu thế, một cánh chung, môt thiên đàng địa giới của cs. Lừa bịp. Đọc suốt 4 Phúc Âm Thư, Công Vụ Tông Đồ, Sách Khải Huyền chưa hề thấy có một chữ nào nói hoặc cổ võ cho chém giết hận thù như vậy. Trái lại Chúa còn dạy&lt;span style="font-style: italic;"&gt; “Nếu ai tát anh má này hãy đưa má kia cho họ”&lt;/span&gt; hay&lt;span style="font-style: italic;"&gt; “Thầy không biểu tha thứ bảy lần, mà là bảy mươi bày lần” &lt;/span&gt;(Mat.18:22). Gm Khảm lại cho rằng thiên đàng địa giới của Marx thực tế hơn cả canh chung của Chúa,&lt;span style="font-style: italic;"&gt; “không còn cảnh người bóc lột người”&lt;/span&gt; thì quả là bạo gan thật. Nhìn vào VN hiện giờ thì ai bóc lột ai? Gm Khảm đã ngụy biện, dùng duy vật biện chứng để chối bỏ học thuyết công giáo, ca tụng cs!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;MARX LÀ BẤT CÔNG NHẤT&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến đây vẫn chưa đủ, Gm Khảm còn công khai nói lên toàn bộ cái mà cs đế cao thiên đàng địa giới là :&lt;ul&gt;Không còn cảnh người bóc lột người&lt;br /&gt;Mọi người làm việc theo khả năng, còn nhu cầu có bao nhiêu thì sài&lt;br /&gt;Mọi người sống chung thương yêu nhau….&lt;/ul&gt;Đọc thì thấy hay lắm, đẹp lắm, nhưng:&lt;ul&gt;Nghe ra  ngậm đắng nuốt cay thế nào….(Kiều)&lt;/ul&gt;Chúng tôi nghe những điều này khi ở trong nhà tù cải tạo chỉ biết bụm miệng không dám cười ra tiếng. Người cs biết suy nghĩ, có chút đỉnh lương tâm cũng phải nói thầm trong bụng: Thằng cha này tối dạ quá, đến giờ này mà vẫn chưa sáng mắt tỉnh ngộ. Có nịnh thì cũng vừa vừa thôi chứ. Có thật không còn cảnh người bóc lột người không, khi mà xã hội VN hiện nay, cái cảnh người bóc lột người còn lộ liễu tàn ác và lan tràn hơn bao giờ hết. Cán bộ nhà nước, các ông lớn chiếm đoạt tài sản, ruộng vường của dân là hiển nhiên và công khai. Tham nhũng hối lộ là chuyện bình thường không dấu diếm. Làn sóng người từ Nam chí Bắc lũ lượt vể Saigon, Hanội khiếu kiện suốt năm này tháng nọ mà nhà nước đâu thèm giải quyết. Chiếm đoạt tài sản của tôn giáo, của giáo hội CG như tòa khâm sứ, dòng chúa cứu thế Thái Hà ở Hanội v.v… làm chốn ăn chơi, thương mại, bè phái chia chác nhau làm của riêng vẫn hiển nhiên hiện đang xẩy ra. Có thật mọi người sống với nhau yêu thương tình huynh đệ không Gm Khảm ? Chắc chắn chẳng ai công nhận có tình trạng «dễ thương» đó ở nước CHXHCN-VN hiện giờ. Máu vẫn đổ, người chết oan uổng vẫn thường xuyên xẩy ra ở VN hiện nay. Công an đánh người chết tỉnh bơ chỉ vì tội rất bình thường là phạm luật giao thông, đả thương giáo dân đốt nến đòi hỏi công lý và sự thật, tranh đấu cho tự do tôn giáo một cách ôn hòa ở Thái Hà, Đồng Chiêm, ……vẫn còn rõ ràng như vừa xẩy ra hôm nay. Bắt người bỏ tù vô cớ như cơm bữa. Gm Khảm có nhìn thấy những hiện tượng đó không ? hay chỉ ngồi trong tháp ngà nghe những ông chính ủy giảng thuyết cho nhuần nhuyễn lý thuyết cũ rích của cs không một chút thực tế. Nếu bố mẹ, anh em bà con của Gm Khảm có ai chạy trốn cs từ Bắc vào Nam năm 1954, rồi liều chết chạy ra hải ngoại tỵ nạn chính trị từ 1975 thì hãy hỏi họ tại sao họ lại chạy trốn cs, bỏ lại cái thiên đàng cs mà giám mục đang ca tụng xem họ trả lời ra sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Có thât là làm việc theo khả năng và hưởng thụ theo nhu cầu không ? Hoàn toàn là xạo, bịp và không tưởng. Tại sao giám mục Khảm lại ngồi mát ăn bát vàng sung sướng trong toà giám mục ở Saigòn, muốn nói gì thì nòi, muốn ăn gì thì phán trong khi các linh mục ở xứ xa xôi hẻo lánh nơi truyền giáo như ở Kontum, Ban mê Thuật… thì sống kham khổ, cơ cực, không được nói, không được ăn, không được hành đạo theo ý mình ? Họ cũng có nhu cầu như Gm Khảm vậy, có khi còn hơn nữa vì nhu cầu Chúa đòi hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho rằng có như vậy đi nữa thì cũng là lỗi phép công bằng. Ngụ ngôn nén bạc mà chúng ta mới nghe trong ngày Chúa Nhật gần đây nói lên sự công bằng. Làm nhiều thì hưởng hiều, làm ìt thì hưởng ìt, không làm thì không được hưởng, có khi còn bị phạt nữa (Mat.25 : 14-30).  Không thể cào bằng như kiểu cs làm cho người giàu thành nghèo, hoặc Giáo hội CG miền Bắc từ xưa vẫn kiên trì với Chúa và Giáo Hội chống lại bất công của bạo quyền vô thần cs thì phải được cào bằng với GH miền Nam để cùng cúi đầu vâng phục bạo quyền chống Chúa lừa GH như trong bài giảng của Gm Khảm giảng cho các linh mục và tu sĩ của giáo đoàn Hanội mới đây trong dịp cấm phòng hàng năm với sự đồng lõa của TGM Nguyễn văn Nhơn. Té ra quí vị lợi dụng tòa giảng, lời Chúa, việc nuôi dưỡng đời sống tâm linh của giaó si, giáo dân để ca tụng cs, lôi cuốn những người không đồng ý với mình về với cs.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;KẾT LUẬN&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quá lắm rồi. Nhắc lại, tôi tính không viết nữa như đã ngồi yên từ lâu, nhưng nay cảm thấy không thể cứ thụ đông như vậy được nữa nên phải lên tiếng, mặc dù sẽ có vị cho là «chửi cha mắng chúa» thì cũng chịu. Nếu có thực như ý gán ghép của những người nào đó vì không ưa thì cũng chỉ là chửi các «cha», tức những linh mục, giám mục hay hồng y đi theo cs thôi chứ không dám đụng đến Đức Giáo Hoàng, còn «Chúa» là Thiên Chúa thì nhất quyết và tuyệt đối là không bao giờ, mà chỉ do thiên hạ đổ vạ cho thôi. Chúa và những vị hiểu lòng chúng tôi chắc không trách mà có thể còn thầm khen trong bụng và khuyến khích. Xin hết lòng cám ơn. Nhưng với bài giảng của Gm Nguyễn văn Khảm thì thực sự ông đã chửi Cha tức là Đức Thánh Cha Biển Đức XVI, người đã viết thông điệp Thiên Chúa là Tình Yêu và phê phán rất gắt gao những kẻ chủ trương chủ nghĩa thực dụng, những kẻ đầy tớ của Chúa là những con chó câm không biết sủa khi sói lang đến ăn thịt đoàn chiên của mình, nhưng ngược lại, lại đồng thanh cùng với tiếng sủa của sói, sủa inh ỏi để ca tụng rước sói vào nhà. Mắng Chúa phải chăng là chối Chúa, vì vô hình chung Gm Khảm đã đồng ý với Marx chấp nhận oán thù, đấu tranh giai cấp … trái ngược với lời Chúa truyền dạy là  «Hãy Yêu Thương Nhau Như Anh Em», &lt;span style="color: rgb(153, 0, 0);"&gt;ca tụng kẻ chủ trương  &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tam Vô&lt;/span&gt;: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Vô gia đình&lt;/span&gt;, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;vô tổ quốc&lt;/span&gt; và nhất là&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; Vô Tôn Giáo&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;. Cs rõ ràng chủ trương, không chấp nhận có tôn giáo, không có Chúa là đấng linh thiêng, không có linh hồn. Vậy mà Gm Khảm dám công khai bào chữa, vỗ vào mặt Chúa nói cs không vô thần. Đó chẳng phải là mắng Chúa hay sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Không biết phải nói Nguyễn văn Khảm là giám mục của Chúa hay của cộng sản ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nguyễn Tiến Cảnh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Fleming Island, Florida&lt;br /&gt;Dec 12, 2011&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-6474839797959638512?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/6474839797959638512/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/ve-bai-giang-cua-giam-muc-nguyen-van.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/6474839797959638512'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/6474839797959638512'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/ve-bai-giang-cua-giam-muc-nguyen-van.html' title='Về Bài Giảng Của Giám Mục Nguyễn Văn Khảm - Nguyễn Tiến Cảnh'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-HE4uuwlzWPU/TvWQQwZHPDI/AAAAAAAALY8/mMCEPdXhIEM/s72-c/chungbaykhongduoclamtoihaichu__wm.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-2694451804838223635</id><published>2011-12-21T10:23:00.000-08:00</published><updated>2011-12-21T10:34:54.015-08:00</updated><title type='text'>Another Dictator is Dead</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;North Korean Dictator Kim Jong Il&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-2Ye6zjBkffQ/TvImUzNQIlI/AAAAAAAALYo/91uIrX2B6P4/s1600/kim-jong_il.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 480px; height: 399px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-2Ye6zjBkffQ/TvImUzNQIlI/AAAAAAAALYo/91uIrX2B6P4/s400/kim-jong_il.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5688651418107388498" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-2694451804838223635?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/2694451804838223635/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/another-dictator-is-dead.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/2694451804838223635'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/2694451804838223635'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/another-dictator-is-dead.html' title='Another Dictator is Dead'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-2Ye6zjBkffQ/TvImUzNQIlI/AAAAAAAALYo/91uIrX2B6P4/s72-c/kim-jong_il.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-3036671117544817304</id><published>2011-12-17T20:46:00.000-08:00</published><updated>2011-12-17T20:46:56.486-08:00</updated><title type='text'>THEO CS ĐỂ GIỮ ĐẠO VÀ DIỆT CS ĐỂ CỨU ĐẠO - Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: #990000;"&gt;CUỘC CHIẾN GIỮA HAI KHUYNH HƯỚNG THEO CS ĐỂ GIỮ ĐẠO VÀ DIỆT CS ĐỂ CỨU ĐẠO.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một bài viết trước đây, chúng tôi có đưa ra nhận định rằng “rất có thể  Giáo Hội Việt Nam (GHVN), cả hai thành phần trong và ngoài nước, sẽ đi đến một cuộc nội chiến vì ý thức hệ  trong một ngày không xa. Một bên là chủ trương đi theo CS để giữ lấy GH, còn bên kia là phải tiêu diệt CS để cứu GH và cứu đất nước”. Hôm nay, chúng tôi muốn mượn ý này, đặt thành một đề tài và khai triển thêm để chia sẻ với quý bạn đọc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài viết này sẽ lần lượt đề cập đến hai đề mục nằm trong chủ đề trên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-   Một là cuộc xung đột trong các tôn giáo tại Việt Nam hiện nay, và cuộc xung đột vì ý thức hệ trong Giáo Hội Công Giáo.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-   Hai là Giáo Hội Công Giáo giữa hai khuynh hướng theo CS để giữ Đạo và diệt CS để cứu Đạo: nguyên nhân và những xung đột.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;b&gt;I.   Nội Chiến Tôn Giáo Và Sự Xung Đột Vì Ý Thức Hệ&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;b&gt;1.   Nội Chiến Trong Các Tôn Giáo&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Sợ rằng nói đến chữ “chiến tranh” hay “xung đột” trong tôn giáo, nhiều người, và nhất là người công giáo không hiểu và không tin được nên sẽ bị dội ngược, người viết vì thế buộc lòng phải dài dòng một chút để giải tỏa những nghi ngờ trong tâm trí bạn đọc về những từ ngữ dùng có thể bị coi là cuồng ngôn loạn ngữ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiến tranh là sự xung đột, xẩy ra dưới muôn hình vạn trạng. Chẳng hạn những nỗ lực đẩy lui sự dốt nát thường gọi là “giặc dốt”, người ta nói là cuộc chiến chống nạn mù chữ. Chính sách của một chính quyền nhằm tiêu trừ bọn tham quan sâu dân mọt nước gọi là cuộc chiến chống tham nhũng. Hai nhà văn, hay hai văn đàn tranh cãi nhau trên báo chí về một quan điểm nhân sinh hay văn học, trong chừng mục nào đó sự việc mang ý nghĩa xung đột, người ta gọi là bút chiến. Hai chánh khách vận động ứng cử, cãi nhau tóe lửa trước cử tri về các chánh sách quốc gia gọi là khẩu chiến. Từ đó suy ra, khái niệm về một cuộc xung đột hay chiến tranh không chỉ giới hạn trong ý nghĩa là phải có những đoàn quân ăn mặc uniform, trang bị súng ống, xe tăng, tầu chiến, máy bay bắn giết nhau loạn xạ, máu đổ đầu rơi. Hễ cứ có hai bên tranh dành nhau mà kết quả là kẻ thắng người thua, kẻ còn người mất thì đều có thể gọi là xung đột hay chiến tranh cả. Tiếng Anh cũng dùng chữ như vậy. Chẳng hạn trên tờ San Jose Mercury News số phát hành ngày 26-9 vừa qua, ngay trên cuối trang nhất, người ta gọi là “War of Words” hai bài diễn văn của hai đối thủ là Tổng Thống Mỹ George W. Bush và Tổng Thống Iran Mahmoud Ahmadinejad đọc trước Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện cụ Lý Văn Hợp bị lôi cổ ra khỏi bữa tiệc tiếp đón G/M Châu Ngọc Tri, chuyện bài viết Mục Vụ Xin Tiền của Lm Nguyễn Hữu Lễ, chuyện các vị Thượng Tọa Tuệ Sĩ và Trí Siêu đầu quân vào hệ thống Phật Giáo quốc doanh, chuyện Đại Hội Phật Giáo quốc doanh sắp tới tại Hànội âm mưu thôn tính và sát nhập Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất, vân vân và vân vân, chuyện nào cũng kéo theo những bài viết, những ý kiến đóng góp gay gắt trên các diễn đàn điện tử và báo chí, tất cả đều được coi là những trận bút chiến. Chưa hết, các vấn đề đó đôi khi cũng khuấy lên những cuộc đấu khẩu dữ dội trong các buổi hội họp của các hội đoàn hay từng nhóm bạn bè. Các cuộc đấu võ mồm này không thể nói gì khác hơn là những trận khẩu chiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi chuyện đáng tiếc kia, theo cách nhìn của con nhà lính, có thể coi là một trận đánh (battle). Nếu liên kết những trận đánh lẻ tẻ rời rạc lại, đặt chúng vào trong toàn cảnh của đất nước ta dưới chế độ cai trị của bọn thảo khấu ngoại hạng lưu manh và xảo quyệt hiện nay, chúng ta sẽ có thể kết luận rằng các tôn giáo chính của người VN đang thực sự lâm vào một cuộc chiến tranh (war) có thật. Cuộc chiến giới hạn trong nội bộ một tôn giáo, gọi là cuộc nội chiến tôn giáo tưởng cũng không phải là ngoa ngữ. Hình thức nội chiến này xẩy ra trong tất cả các giáo hội của các tôn giáo có mặt tại Việt Nam hiện nay. Đáng chú ý nhất trong lúc này là cuộc chiến giữa hai phe Phật Giáo. Tin tức dồn dập trong những ngày gần đây cho thấy đã đến lúc tình hình có thể là một mất một còn giữa hai Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất và Giáo Hội Phật Giáo VN thường được gọi là Phật Giáo quốc doanh. Các giáo hội Tin Lành, Cao Đài và Hòa Hảo cũng không thoát khỏi tình trạng bi đát tương tự. Kẻ gây nên tình trạng thương đau này chính là đảng CSVN. &lt;span style="color: #cc0000;"&gt;Có thể khẳng định rằng tình trạng xung đột trong nội bộ các giáo hội nhất định sẽ không còn nữa &lt;b&gt;nếu CS bị tiêu diệt&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;.&lt;/b&gt; Nói cách khác, &lt;b style="color: #cc0000;"&gt;bao lâu còn CS tại VN, bấy lâu các tôn giáo còn xào xáo nhau không dứt&lt;/b&gt;, và đó là lý do chúng tôi phải xử dụng đến cụm từ “Nội chiến tôn giáo” để nói đến tình trạng này. Nghĩ mà coi, thời phong kiến không thế, thời thực dân không thế, các thời Cộng Hòa không thế. Tại sao thời CS lại xẩy ra như thế, xẩy ra đều khắp trong tất cả các tôn giáo, chứ không riêng một tôn giáo nào. Sự thật rõ ràng đây là một chính sách rất thâm độc và nham hiểm của CS: không tiêu diệt được tôn giáo thì gây ra loạn để trị loạn. Hay còn nói là dùng địch đánh địch hầu làm tiêu hao thế lực địch. &lt;b style="color: #cc0000;"&gt;Trước sau gì thì vẫn là nằm trong kinh điển CS:&lt;/b&gt; &lt;b style="color: #cc0000;"&gt;tôn giáo là thuốc phiện, cần phải tiêu diệt.&lt;/b&gt; Hoặc:  Xóa bỏ tôn giáo, một thứ hạnh phúc ảo tưởng của nhân dân, là đòi hỏi hạnh phúc thật sự của nhân dân. Tùy hoàn cảnh và tùy thời gian, chính sách không thay đổi, chỉ thay đổi phương thức hành động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng nên biết thêm, không phải chỉ có các tôn giáo mới gặp cảnh nội chiến, mà các tổ chức, các đoàn thể, các cộng đồng ở hải ngoại, các nhóm đấu tranh ở trong nước đều lâm vào tình trạng tương tự toàn là do bàn tay ác độc của CS gây ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc chiến trong lòng các tôn giáo tại VN hiện nay gọi là “nội chiến Tôn Giáo” tuy miễn cưỡng một tý, nhưng đó là sự diễn tả đúng và thực tế nhất. Bởi vì, nếu nói đây chỉ là một sự chia rẽ nội bộ, thì sự việc không đáng quan ngại lắm. Sự chia rẽ thường chỉ  gây nên bởi những bất đồng nhỏ nhặt về hình thức, có thể là phương thức điều hành cơ cấu, hay đường lối thực hiện chánh sách. Loại bất đồng như thế còn có thể hàn gắn được, miễn là hai bên biết tương nhượng nhau. Nhưng một khi đôi bên đã đối nghịch nhau trên căn bản tư tưởng thì nhất định chuyện ngã ngũ là phải có kẻ thắng người thua. Nó thực sự là một cuộc đấu tranh, một cuộc chiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng đối với đạo Công Giáo có thể nói là một GH có kỷ cương và kỷ luật nhất, tình trạng xung đột có hơi khác về hình thức, nhưng tựu chung vẫn là nằm trong chủ trương tiêu diệt Công Giáo của CS. Cuộc nội chiến trong GHCG là điều có thể tránh được nếu các thành phần trong GH biết nhìn vào sự thực, nhưng vẫn cứ để xẩy ra thật là một điều đáng buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;b&gt;2.   Nội Chiến Vì Ý Thức Hệ Trong Công Giáo&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Nằm trong hệ ý thức, tức giáo lý của GHCG là niềm tin vào sự trường tồn vĩnh cửu của Hội Thánh do chính Chúa lập nên. Chính Chúa đã khẳng định: Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi (Mt 16,18).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không người CG nào lại không tin như thế. Ngoài đức tin ra thì thực tế và lịch sử 2000 năm nay đã chứng minh rằng đạo CG tuy có lúc thịnh lúc suy, nhưng vẫn tồn tại và lan rộng. Chính đức tin và giáo lý của đạo đã biến người CG, mỗi cá nhân trở thành một người chiến sĩ có nhiệm vụ bảo vệ và phát triển GH. Nhưng có lẽ không mấy ai ngờ rằng cuộc nội chiến cay đắng hiện nay trong GHVN lại nằm ngay trong chính cái tinh thần hăng say bảo vệ và phát triển GH của người công giáo VN. Thật vậy, cũng là để bảo vệ và phát triển GH, một bên mà đa số thuộc hàng giáo phẩm, chủ trương quy thuận và đi theo CS để đạt mục đích giữ lấy đạo và phát triển đạo. Còn bên kia là phần đông đảo giáo dân cùng với một số ít ỏi trong hàng lãnh đạo, chủ trương ngược lại, phải tiêu diệt CS để cứu lấy GH và cứu đất nước. Phe chủ trương “giữ lấy đạo trước đã” không đưa ra một lời giải thích nào (chứ chưa nói đến một lý thuyết) cho đường lối của mình. Phe chủ trương “chống CS để cứu đạo” cũng vậy, nhưng qua những bài viết của nhiều người, người ta có thể đọc được hai luận điểm như sau của phe này:&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;b style="color: #cc0000;"&gt;- &lt;/b&gt;  Một là CS là một tập đoàn bán nước hại dân.GH cũng là một thành phần của dân tộc nên phải đứng trên lập trường dân tộc trước sự suy vong của đất nước. GH đi theo CS khó khỏi mang tiếng đồng lõa, đắc tội với Tổ Quốc.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: #cc0000;"&gt;- &lt;/b&gt;  Hai là nhiều hiện tượng coi là phản chứng của đường lối Phúc Âm xẩy ra trong GH nhưng không thấy hàng lãnh đạo sửa sai. Vì thế giáo dân không đồng ý và không hiểu nổi nên không thể đồng tình với lãnh đạo GH. Họ lên tiếng mạnh mẽ để phản đối.&lt;/ul&gt;Không ai không biết rằng trên căn bản học thuyết, CG và CS là hai ý thức hệ đối nghịch nhau tuyệt đối, một bên hữu thần, một bên vô thần, một bên tự do, một bên độc tài. Chúng phủ định nhau tự bản thân. Do đó không thể có vấn đề sống chung hòa hợp với nhau được. Trước kia toàn thể khối người CGVN theo đuổi cùng một học thuyết đứng chung cùng một lập trường, thực hành cùng một đường lối đối với CS. Nay các nhà lãnh đạo GH đi theo một hướng khác ngược lại với hướng đi cũ và với đại đa số giáo dân. Do đó, sự việc làm phát sinh một cuộc xung đột giữa hai khuynh hướng như nói trên. Những chuyện xẩy ra giữa hàng giáo phẩm và giáo dân thường xẩy ra mới đây là những thí dụ về tình trạng xung đột. Nói đây là một cuộc xung đột, hơn nữa là cuộc xung đột vì ý thức bảo tồn và phát huy GH nên gọi là cuộc nội chiến ý thức hệ có lẽ cũng không phải là vô lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ trương sống chung hòa bình với CS như hiện nay của GH phát sinh từ lúc chế độ CS nằm trên bờ vực của sự sụp đổ vào khoảng năm 1979 sau khi CS xua quân tấn công nước láng giềng Campuchea. Năm sau tức 1980, HĐGMVN họp và đưa ra đường lối “sống Phúc Âm trong lòng dân tộc”, và khẳng định “GH đồng hành cùng dân tộc”. Đây rõ ràng là một thông điệp chính trị ngụ ý mời gọi gởi cho đảng CS. GH đã nhận ra rằng CS không còn đủ nội lực để cùng một lúc chống lại tất cả mọi kẻ thù nên đã nhanh tay nắm lấy cơ hội đi bước trước trong cái thế hai kẻ thù phải bám lấy nhau để tồn tại. Sau đó ít năm, tức là từ 1986 khi VN mở cửa, lúc CS đứng vững trở lại cũng là lúc GH bắt đầu được thong dong hơn để phát triển. Thực tại này được nhận thấy qua các cơ sở vật chất được thiết lập, các tiện nghi được trang bị, nhân sự được bổ xung dồi dào, và việc xuất ngoại của các chức sắc được tự do thoải mái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người hỏi rằng đi với CS có phải là GH đã thực hành chủ trương của Tòa Thánh có từ thời đức cố Giáo Hoàng Gioan XXIII không ?. Câu trả lời là không hẳn như thế. Các triều đại Giáo Hoàng Gioan XXIII và PhaoLô VI, Tòa Thánh hòa hoãn với CS và thường tỏ ra thiên vị CS. Nhưng dưới triều đức cố Giáo Hoàng Gioan Phalô II thì khác. Không ai nói được là Đức Gioan PhaoLô II đi theo đường lối của hai vị tiền nhiệm. Ngài là người chống cộng triệt để ai cũng biết. Ngài đã khuyên các giám mục VN chấp nhận những thách đố mà Phúc Âm đem lại, noi gương các Thánh Tử Đạo đi trên con đường Đức Tin khi các vị này sang triều kiến Roma theo lệ Ad Limina Apostolorum. Đức Thánh Cha  còn mạnh dạn thúc dục các vị hãy “ra khơi”, nhưng nào có ai nghe đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có người cho rằng đường lối của HĐGMVN hiện nay đặt căn bản trên quan điểm của Đức Cố Giáo Hoàng Gioan XXIII về CS. Điều này tuy là đúng nhưng cũng sai. Quả thật Đức Cố Giáo Hoàng Gioan XXIII, trong Thông Điệp Hòa Bình Trên Trái Đất (Pacem in Terris) đã chỉ dậy rằng phải sáng suốt phân biệt và công bình đối với những lý thuyết và phong trào phản lại con người. Thông Điệp viết:&lt;i style="color: #990000;"&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;i style="color: #990000;"&gt;“Cũng vậy, không thể đồng hóa những thứ triết thuyết sai lầm về bản tính, nguồn gốc, và cứu cánh của vũ trụ và con người, với những phong trào lịch sử được thiết lập vì mục đích kinh tế, xã hội, văn hóa, hay chính trị, dù cho các phong trào ấy bắt nguồn hay khởi hứng từ các triết tuyết ấy. Một học thuyết  một khi đã thành hình và cố định thì không thay đổi nữa, trong khi các phong trào thì lấy hoàn cảnh cụ thể và biến đổi của cuộc sống làm đối tượng, nên không thể không bị ảnh hưởng vì sự biến đổi …”&lt;/i&gt;.&lt;/ul&gt;Lời dậy của Đức Giáo Hoàng ngụ ý là lý thuyết CS thì mãi mãi sai, nhưng những người thực hành lý thuyết đó là các đảng CS thì họ có thể thay đổi. Để tránh bị mang tiếng là quá khích và cố chấp trong cách phát biểu về GH cũng như về CSVN, chúng tôi xin minh định việc thừa nhận là đúng lời dậy bảo của Đức Thánh Cha. Nhưng chúng tôi cũng tin tưởng rằng lời dậy của Ngài chỉ đúng về mặt lý luận, và chưa bao giờ được chứng minh là đúng về mặt thực hành đối với đảng và chế độ CS. Người VN quen nói “chó đen giữ mực”, nghĩa là con chó lông đen cho đến chết vẫn là đen, không thể đổi thành mầu khác được. &lt;b style="color: #990000;"&gt;CS cho dù thành hình dưới hình thức là một đảng phái hay phong trào, qua thời gian, nó vẫn luôn luôn mang bản chất vô thần với đặc tính độc đoán, lưu manh và thảo khấu (predatory)&lt;/b&gt;. Thực tế tại VN hơn 6 chục năm qua đã chứng minh điều đó. Đảng CSVN xem ra có thay đổi, nhưng thay đổi từ nham hiểm tàn ác đến nham hiểm tàn ác hơn, từ lưu manh điếm đàng đến lưu manh điếm đàng hơn. Tóm lại CSVN có thay đổi, nhưng thay đổi từ tình trạng đã tệ hại tiến đến tình trạng càng ngày càng tệ hại hơn rất nhiều. Cứ thử so sánh nội dung 2 văn kiện trước và sau về tôn giáo của CSVN ta sẽ thấy. Pháp Lệnh Tôn Giáo ban hành ngày 15-11-2004 còn độc ác và bóp nghẹt ghê gớm hơn gấp trăm gấp ngàn lần Sắc Lệnh về Tôn Giáo Hồ Chí Minh ký ban hành 49 năm trước, tức vào ngày 14-6-1955. Chính HY Phạm Minh Mẫn cũng đã phải xác nhận Pháp Lệnh Tôn Giáo 2004 khắt khe hơn Sắc Lệnh Tôn Giáo 1955 của Hồ Chí Minh nhiều, và ngài kết luận: &lt;i style="color: #990000;"&gt;“Đừng nên ban hành Pháp Lệnh này thì hơn”&lt;/i&gt;. Kinh nghiệm về CS thì ngay một tay đầu sỏ CS Nga là ông Boris Yelsin đã phải nhìn nhận: &lt;b style="color: #cc0000;"&gt;CS dứt khoát phải thay thế thôi chứ không thể thay đổi được&lt;/b&gt;. Chúng tôi không nghi ngờ rằng bảo đảm vững vàng nhất cho sự tin tưởng của mình là việc Đức Thánh Cha Benedicto XVI trong bài giảng lễ Đức Mẹ Lên Trời ngày 15-8-2007, đã xác định Con Rồng Đỏ với các đặc tính của nó trong sách Khải Huyền chính là chế độ toàn trị Stalin. Ngài nói:&lt;i&gt; &lt;span style="color: #351c75;"&gt;“……. there is the immemsely strong, red dragon with a striking and disturbing manifestation of power without grace, without love, of absolute selfishness, terror and violence …”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="color: #351c75;"&gt; &lt;/span&gt;(tạm dịch: ….. con rồng đỏ mạnh khủng khiếp, nó phô trương sức mạnh thô bạo và bất nhân một cách quyến rũ và khuấy đảo, tính ích kỷ tuyệt đối, sự kinh hoàng và bạo lực …). CSVN là con đẻ của chế độ ghê tởm này. Đức Thánh Cha đã chỉ đích danh con rồng đỏ là CS. Do đó không còn nghi ngờ gì nữa, nghĩ rằng CSVN đã thay đổi bản chất nên có thể hòa hợp và sống chung được với nó là một sai lầm nghiêm trọng không thể tưởng tượng được. Đáng tiếc là GHVN đang ở trong vũng lầy sai lầm đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;b&gt;II.   Giáo Hội Giữa 2 Khuynh Hướng Giữ Đạo và Cứu Đạo&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Cách tốt nhất để hiểu được sự khác biệt giữa hai khuynh hướng “Giữ Đạo” và “Cứu Đạo” là so sánh giữa hai đường lối sống đạo trong lòng chế độ CS của GH miền Bắc trước năm 1975 và của GH toàn quốc sau 1975, và nhất là hiện nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiệp Định Genève 1954 chia cắt Tổ Quốc VN cũng đồng thời chia cắt GHCGVN. Tại miền Bắc, GH rơi vào tình trạng sống không nổi mà chết cũng không xong, người ta gọi là GH sau bức màn sắt. Đức khâm sứ Tòa Thánh và các linh mục thừa sai ngoại quốc lần lượt bị trục xuất. Hàng giáo phẩm trong nước một số bị tù, bị đầy ải biệt tích, còn lại tất cả đều bị cô lập và quản chế tại chỗ. Nhiều thánh đường và hầu hết các cơ sở giáo dục và xã hội của GH bị tịch thu. Tại nhiều vùng quê xa tỉnh thành, giáo dân không được phép tụ họp đọc kinh xem lễ, hoặc bị cấm cản tinh vi bằng cách bị lùa đi lao động vào các giờ kinh lễ. Việc dậy giáo lý bị cấm tuyệt đối. Không còn chủng viện. Không có đào tạo linh mục. Không còn truyền chức. Nhiều linh mục, kể cả giám mục như đức cha Đinh Đức Trụ, giám mục Thái Bình phải tự túc sinh nhai bằng cách tăng gia sản xuất. Tóm lại có thể nói CG miền Bắc là một GH chết về mặt sinh hoạt. Dùng chữ “tê liệt” coi như còn quá nương tay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng lạ lùng thay, GH đó vẫn không chết. Trái lại nó sống rất hào hùng và sinh động. Không có thánh đường huy hoàng, nhưng thánh đường trong tâm hồn của mỗi giáo dân luôn tưng bừng thờ phượng Chúa. Có nhiều chuyện kể trong dân gian về cách sống đạo đầy ấn tượng của giáo dân và chủ chăn miền Bắc. Nhiều cá nhân nêu gương sống đức tin đáng khâm phục. Cái gì CS cấm thì chịu vậy. Cái gì còn làm được thì làm. Tuyệt đối từ thuợng tầng lãnh đạo xuống đến người giáo dân bình thường không bao giờ ngửa tay xin xỏ hay cầu khẩn bạo quyền bất cứ ơn huệ nào. Thành ra duới chế độ CS tại miền Bắc, GH không lệ thuộc vào cơ chế Xin/Cho để phải đánh đổi quyền lợi như ta thấy ngày nay. Nói đúng ra GH miền Bắc đã bị tước đoạt sạch sẽ nên chẳng còn gì để đổi chác. Cái mất mát là những quyền lợi vật chất.  Nhưng ít ra GH miền Bắc còn giữ được những quyền lợi tinh thần như quyền tuyển chọn và giáo dục chủng sinh, quyền truyền chức và bổ nhiệm linh mục v.v. Các quyền tự do cao quý này chỉ trong tình trạng đông lạnh nhưng không mất. Bị đàn áp nặng nề như thế, nhưng trong GH không xẩy ra một vụ bê bối nào làm mất thanh danh của GH. Đám linh mục theo CS, một con số rất nhỏ nhưng họ cũng không có hành động gì quá đáng làm thương tổn nặng nề đến GH.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cái mất đi của GH miền Bắc là những cái GH toàn quốc hiện nay phải ngửa tay xin lại từ CS. Ngược lại những cái còn giữ được của GH miền Bắc trước kia là những cái mà GH ngày nay đã để mất vào tay CS. Đó là hậu quả hay nói đúng hơn là hệ lụy của 2 đường lối ứng xử đối với CS của GH trước và bây giờ. Đường lối tại miền Bắc trước đây được gọi là đường lối “bất hợp tác”. Đường lối hiện nay của GH được sơn phết hoa hòe hoa sói dưới cụm từ “đồng hành cùng dân tộc”. Ngày nay, khuynh hướng bất hợp tác với CS không phải đã chết đi, mà nó biến thành một phong trào phản kháng vừa thụ động vừa tích cực. Người trong nước dưới chế độ kìm kẹp nên hầu hết đều thụ động, nhưng cũng không thiếu những cá nhân đứng lên công khai phản kháng như các linh mục Nguyễn Văn Lý, Phan Văn Lợi v.v. Ở hải ngoại, người CG tỵ nạn đứng lên phản kháng một cách công khai và mạnh bạo hơn. Sụ thể cho thấy khuynh hướng này hiển nhiên đi theo chủ trương phải tiêu diệt CS mới cứu được GH và đất nước, ngược lại với khuynh hướng đồng hành với đảng CS để giữ lấy GH mà HĐGM đang theo đuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã rõ ràng là GH miền Bắc ngày trước thà chịu bắt bớ đàn áp nhưng mà còn giữ được cái “hồn” của đạo. Ngược lại, GH hiện nay dễ dãi thỏa hiệp với CS thì chỉ giữ được cái “xác” đạo mà bỏ mất đi cái “hồn” của đạo rồi. Như vậy người CG tốt nhất là phải tiêu diệt CS thì mới giữ được GH của mình toàn vẹn cả hồn lẫn xác.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;b&gt;1.   Những Nguyên Nhân Tạo Xung Đột&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;b&gt;Nguyên Nhân 1:   GH Tự Tách Mình Ra khỏi Cộng Đồng Dân Tộc    &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;“GH đồng hành cùng Dân Tộc” là khẩu hiệu chiến lược của GH được đưa ra trong môi trường CSVN Bolshevik hóa toàn dân. Điều này có nghĩa là GH cũng chấp nhận mình bị Bolshevik hóa. Việc khó có thể tưởng tượng được nếu chữ nghĩa cứ được hiểu trần trụi như thế. Nếu không hiểu được ý nghĩa bên trong thì chỉ còn cách nhìn và đánh giá những hành động bên ngoài để hiểu mà thôi.             &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồng hành nói nôm na là cùng đi chung với nhau trên một con đường. Nhưng không phải cứ đi với nhau là đồng hành theo ý nghĩa sâu xa của từ ngữ. Một ông đồ nho đi hát cô đầu hay đến nhà bạn chơi tổ tôm có dăm ba chú tiểu đồng lếch thếch theo sau, đứa cầm ô (dù), đứa cắp tráp, đứa sách giỏ trầu, đứa mang bầu rượu. Họ đi với nhau nhưng không phải đồng hành, vì ông đồ đi du hí, còn đám tiểu đồng đi hầu hạ phục dịch cho ông. Trong ý nghĩa sâu xa của từ ngữ này, những người đi với nhau phải là những người tự do và trong nhiều trường hợp còn phải đồng đẳng nữa. Mục tiêu tiến tới cũng phải là mục tiêu chung. Chữ đồng hành còn hàm ý một sự ràng buộc tinh thần giữa những người cùng đi. Nghĩa là, nói theo người bình dân, có vui cùng chia, có khổ cùng chịu, sống chết có nhau. Tinh thần đó đáng lẽ GH nên chia sẻ chung với các thành phần dân tộc khác. Nhưng không, GH lại tìm cách gắn bó với đảng CS. Với đảng CS, Giáo Hội không phải là một thực thể tự do, cũng chẳng đồng đẳng, và dĩ nhiên mục tiêu tiến tới của cả hai cũng khác nhau, và cuối cùng GH không thể sống chết với CS. Chế độ CS sẽ qua đi, nhưng GH phải mãi mãi tồn tại với dân tộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta hãy thử xem GH đã đồng hành cùng Dân Tộc Việt Nam như thế nào. Chỉ xét đến thời gian sau Thư Chung tuyên bố việc đồng hành, tức từ năm 1980 tới nay.&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;-   Trong phong trào vượt biên, vượt biển, CS bán bến, bán bãi, lừa gạt tiền bạc của đồng bào rồi đẩy con người vào chỗ may rủi. Bao nhiêu đau thương và chết chóc. GH đã làm gì để giảm bớt dòng lệ của con chiên và của đồng bào? - Im lặng!&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;-   Sau khi thôn tính miền Nam, CS bắt đi cải tạo 300.000 quân, dân, cán, chính VNCH trong đó có cả hàng ngàn linh mục tuyên úy, gây ra bao nhiêu thảm cảnh: cuộc sống điêu đứng, gia đình tan vỡ, trẻ thơ thất học v.v.   Trước tình trạng này GH làm gì? -&lt;b&gt; Im lặng&lt;/b&gt;.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;-   Trưóc việc các tôn giáo bạn như Tin Lành Mennonite, Phật Giáo VN Thống Nhất,  Phật Giáo Hòa Hảo bị đàn áp và xách nhiễu, việc Đức TGM Nguyễn Kim Điền bị CS đầu độc, Lm Nguyễn Văn Lý bị cần tù v.v. GH làm gì để ngăn bàn tay tội ác lại? - &lt;b&gt;Im lặng&lt;/b&gt;.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;-   Trước cảnh xã hội bị băng hoại, đạo đức suy đồi, cán bộ CS mau chóng trở thành đại tư bản, trong khi đó, dân nghèo càng ngày càng nghèo mạt đến nỗi cha mẹ phải bán con vị thành niên đi làm đĩ tứ xứ, thiếu nữ ham lấy chồng ngoại quốc chỉ vì nghèo đói, cả dân quê lẫn thành thị bị cán bộ, đảng viên dựa vào quyền lực để cướp nhà cướp đất tạo thành phong trào dân oan trên cả nước. GH làm gì để vơi đi những bất công kia? – &lt;b&gt;Im lặng&lt;/b&gt;.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: #990000;"&gt;-   Nạn phá thai tại VN được ghi nhận là cao nhất thế giới. Mỗi năm trung bình có từ 2 triệu rưởi đến 3 triệu phụ nữ phá thai. Trước vấn đề nhức nhối này, &lt;b&gt;GH cũng chỉ im lặng&lt;/b&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;Còn nhiều, rất nhiều nữa. GH vẫn không làm gì, mà chỉ một mực im lặng. GH đã đồng hành với Dân Tộc VN như thế đấy. Nếu GH chỉ dám nói lên tiếng nói vì nhân quyền, vì công lý trong điều kiện được tự do thoải mái thì việc đó dễ dàng quá, ai mà không làm được, cứ gì phải là tông đồ của Chúa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôn giáo được lập ra cho con người. Cái gốc gác của con người là tổ tiên. Tổ tiên sống hợp quần trong một khu vực với văn hóa, văn minh, phong tục tập quán và tiếng nói riêng gọi là tổ quốc. Giới răn thứ 4 trong 10 giới răn của Chúa là thảo kính cha mẹ. Từ cha mẹ tính ngược lên là tổ tiên đến tổ quốc. Người công giáo không yêu và phụng sự tổ quốc thì làm sao giữ trọn được giới răn thảo kính cha mẹ. Trong thân thể của một GHCG, phần “Công Giáo”, tạm coi như phần hình nhi thượng là phần của Vatican. Còn phần “Giáo Hội”, tức phần hình nhi hạ là phần thuộc về dân tộc. Nếu GH chỉ coi trọng phần hình nhi thượng mà coi phần hình nhi hạ như không có, thì nên gọi là GH Vatican thì hơn. Gọi là GHVN thật chẳng hợp lý tý nào. Một GH Vatican như vậy sẽ phát sinh ra hệ quả là người CGVN sẽ là người ngoại quốc sống trên đất nước của mình chứ không còn phải là những công dân VN nữa. Nên nhớ rằng văn hóa VN ta lấy chữ Hiếu làm đầu. Do đó không thể quên sự thật lịch sử là trước kia, một trong những nguyên nhân khiến vua chúa cấm đạo là vì cho rằng CG cấm người ta thờ kính cha mẹ, tổ tiên, và các bậc anh hùng dân tộc. Ngày nay, nếu GH không đau được cái đau của các thành phần dân tộc khác, không chịu nhục được nỗi nhục của họ thì đúng là GH đang đứng bên lề dòng lịch sử của dân tộc, điều mà Hội Nghị Các Giám Mục Á Châu đã cảnh giác ngay từ khi CS chiếm miền Nam. GH đang đồng hành cùng đảng CSVN chứ không phải với dân tộc VN. Cái đảng chính trị này theo lịch sử đảng ghi chép, thực chất chỉ là một chi bộ của đảng CS Liên Sô, chứ không phải một đảng chính trị của người VN. Nó đấu tranh để xích hóa dân tộc VN cho Đệ Tam Quốc Tế CS, tức đế quốc Liên Sô, chứ không phải với mục đích đem lại độc lập, tự do và phú cường cho dân tộc VN. Vì thế bản chất của nó là bán nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một khía cạnh khác, nếu GH cho rằng lên tiếng vạch trần những tội ác của đảng CS và báo động trước những tai họa của đất nước là làm chính trị, thì không biết GH hiểu chữ chính trị là cái gì. Đức cố HY Jaime Sin của Phi Luật Tân, TGM Pius Ncube của Zimbabwe, TGM Oscar Romero của El Salvador v.v. đều là các chức sắc cao cấp tại các GH địa phương đã công khai lên tiếng và hoạt động chống lại các chính quyền tham nhũng và đàn áp dân chúng. Trường hợp các ngài phải giải thích thế nào: làm chính trị hay không làm chính trị? Hơn nữa nếu coi hành động ái quốc là làm chính trị thì việc Vatican phong thánh cho cô gái Jeanne d’Arc của nước Pháp đáng gọi là cái gì, một trò đùa chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;b&gt;Nguyên Nhân 2:  Những Hành Động Cụ Thể&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Chuyện giáo dân chống đối HĐGM nói chung xuất phát từ nguyên nhân xa là việc GH tự tách mình ra khỏi công đồng dân tộc, đi theo CS như đã trình bầy trên. Nhưng cũng có những nguyên nhân gần và cụ thể trực tiếp dẫn đến tình trạng này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-   Một vị giám mục sang Mỹ xin tiền từ chối bước vào nơi tiếp đón có treo cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Đó phải chăng là một thái độ chính trị: ngài chọn chỗ đứng dưới lá cờ đỏ sao vàng nên từ chối bước vào nơi có lá cờ của con chiên tỵ nạn?  Nếu không thì cũng biểu lộ một cử chỉ thiếu lịch sự và khinh mạn đối với những người tiếp đón mình, không đếm xỉa đến tâm tư tình cảm và lối sống của con chiên.  Người lãnh đạo thiết tưởng phải biết như thế hơn những người khác mới phải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-   Nhiều vị khác, giám mục có, linh mục có, sơ siếc có cố đấm ăn xôi mặc luôn lễ phục cầm bịch nylon đứng nơi cửa nhà thờ trước mặt ông đi qua bà đi lại vì không được phép giám mục địa phương quyên tiền trong nhà thờ. Chuyện thật là khó coi nhưng các vị vẫn làm được. Có phải vì đồng tiền con người đã mất hết cả tự trọng và nhân cách? Con chiên tỵ nạn đã quen sống trong xã hội văn minh nên cảm thấy ngượng ngùng và khó chịu. Các vị đã không chịu học câu “nhập gia tùy tục” trước khi đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-   Ở trong nước, có nơi trước tòa giám mục dựng bia Mân Côi bằng đá quý mua từ ngoại quốc khắc kinh Mân Côi bằng đủ 150 ngôn ngữ trên thế giới. Để làm gì? Sùng đạo hay chơi nổi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-   Có nơi giám mục phá bỏ nhà thờ cổ kính và kiên cố đã tồn tại hàng trăm năm để xây nhà thờ mới lớn nhất VN với những công trình tự khoe là hoành tráng và nghệ thuật, bàn thờ mạ toàn vàng ròng 24 carat. Để làm gì, trong khi Thiên Chúa chỉ muốn ngự nơi đền thờ “tâm hồn con người”?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-   Có nơi đã chịu chi (đấm mõm bọn CS) 4 triệu dollars (khoảng 70 tỷ tiền Hồ) để được mở chủng viện. Đi với ma mặc áo giấy là lẽ thế gian thường tình, nhưng vấn đề là giáo lý Phúc Âm có cho phép các tông đồ của Chúa điều hành công việc GH theo cung cách thế gian như thế không. Không lẽ xử dụng đường lối ma quỉ để mở nước Chúa được coi là chính đáng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-   Một số giám mục kết án cha Lý làm chính trị nhưng lại thả cho các linh mục thuộc quyền tham gia phỉ quyền các cấp của CS. Như vậy là giáo lý áp dụng hai tiêu chuẩn luân lý, và giáo luật thi hành hai tiêu chẩn hành động? Thời nào kỷ cương nấy. Thời CS ta theo kỷ cương CS mới hợp thời? Khổ nỗi cái kỷ cương của thời xã hội chủ nghĩa là vô kỷ cương, là xài luật rừng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-   Quốc doanh Phan Khắc Từ có vợ con công khai mà vẫn thi hành chức linh mục. Ông Vatican không cho phép nhưng HY Phạm Minh Mẫn không cấm. Làm gì được nhau đây? Có phải phép vua chịu thua lệ làng? Ông cha có vợ con không bị cấm làm mục vụ. Nhưng bổn đạo để cho con cái lấy vợ, lấy chồng khác tôn giáo bị ông cha rút phép thông công, chết không được xưng tội, xức dầu, không được chôn trong đất thánh (Lm Pio Ngô Đức Hậu, Nhật Ký Truyền Giáo p. 41-42). Rừng nào cọp nấy hay luật rừng chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đây chúng tôi chỉ nêu một số những việc điển hình. Những chuyện tương tự thì vô vàn vô số không sao kể ra cho xiết được. Toàn là những chuyện giáo dân không hiểu nổi. Có những chuyện xẩy ra phản chứng Tin Mừng không thể chối cãi được, nhưng vẫn không được hàng giáo phẩm lên tiếng biện minh hay giải thích. Vì thế khó tránh được sự bất mãn trong GH. Điều nguy hiểm nhất là giáo dân VN ngày nay, kể cả một số giáo sĩ và tu sĩ, hầu như đã đánh mất ý thức về sự sai trái, thậm chí về tội lỗi. Đút lót để được xây nhà thờ, để được chịu chức linh mục, để xin đi ngước ngoài, nhận đút lót, hối lộ, ăn gian nói dối v.v. đều được coi là chuyện bình thường trong xã hội ngày nay, không có gì phải thắc mắc. Người ta giải thích: gặp thời thế thế thời phải thế là chuyện đương nhiên. Ông cha có vợ con công khai vẫn cứ làm mục vụ, vẫn làm lễ, giải tội cho bổn đạo có sao đâu. Cũng vẫn là chuyện gặp thời thế thế thời phải thế, có gì phải bận tâm. Lương tâm con người ngày nay vẫn yên ổn với những chuyện như thế. Nếu có gì không ổn thì các cha đã nói, giáo dân biện luận. Tôn giáo biến thành mê tín khi người có đạo cho những việc làm trái đạo lý là chuyện bình thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trưóc việc GH quay lưng với các khổ đau của Dân Tộc và chỉ lo trau chuốt vẻ bề ngoài của mình như thế, và trước một xã hội loạn với những việc suy thoái đạo đức như thế, ai còn chút lương tri mà không đau lòng. Có những người giỏi nín nhịn, họ âm thầm chịu đựng nhưng trong bụng không khỏi bất mãn. Những người kém sức chịu đựng, họ phản ứng bằng lời nói, có khi bằng hành động. Hành động thông thường nhất là viết bài đăng báo, phóng lên internet. Những gì họ nói đều là những việc có thật, nói có sách mách có chứng chứ không phải là những vu cáo hàm hồ. Nhưng những con chiên mê tín thấy vậy thì bất kể phải trái, nổi sùng lên. Thế là có chuyện. Cuộc chiến bắt đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi đánh phá những người chống sai lầm xẩy ra trong GH, và nhắm mắt bênh vực GH bất kể phải trái, những con chiên mê tín phơi bầy ra 3 cái khuyết tật trong lối sống đạo cằn cỗi của họ. Trước hết là sự bất lực tư duy, thứ đến là cái não trạng ông bình vôi, và cuối cùng là thói quen phản ứng lưỡi gỗ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;  Sự bất lực tư duy:&lt;/b&gt;   Về nhận thức, những kẻ mê tín không đủ khả năng phân biệt thế nào là GH, và thế nào là hàng giáo phẩm. Họ tự nhiên đồng hóa hàng giáo phẩm với GH y chang như bọn Việt gian CS đồng hóa đảng CS của chúng với dân tộc VN. Vì thế họ cho rằng chống những sai lầm trong GH là chống GH, thậm chí chống Thiên Chúa. Cũng như người dân VN đụng tới bất cứ cái gì của đảng CS cũng đều bị ghép vào tội phản quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;  Não Trạng ông bình vôi:&lt;/b&gt;   Những kẻ mê tín không nhìn thấy những người chống đối đứng trên vị trí nào để chống đối và người ta chống đối với mục đích gì. Họ phải biết rằng người tín hữu đồng thời cũng là công dân của đất nước nên có quyền và có bổn phận chống những tên phản quốc và những kẻ tán trợ tội phản quốc. Cứ xem những nguyên nhân đưa đến chống đối, người ta có thể biết những người chống đối đứng ở vị trí nào và hành động cho mục đích gì. Họ không chống đối hoặc phê phán bất cứ một giáo điều hay luật lệ nào của GH, mà chỉ chống đối đường lối và những hành động của HĐGM liên quan đến đất nước gây tác hại cho Dân Tộc. Như vậy rõ ràng là những người chống đối họ đứng trên cương vị công dân để hành động, chứ không phải trên cương vị người tín hữu. Và mục đích của họ là để bảo vệ đất nước và đồng thời cũng bảo vệ GH. Đồng bào khác tôn giáo cũng chia sẻ quan điểm của những người chống đối, nhưng vì sự tế nhị của vấn đề, họ không lên tiếng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-&lt;b&gt;   Phản ứng lưỡi gỗ:&lt;/b&gt;   Trong một xã hội văn minh và có văn hóa, nguyên tắc đi tìm sự thật cho các vấn đề tranh cãi là tranh luận dân chủ và ngay thẳng. Đám con chiên mê tín không biết lý luận. Họ chỉ biết chửi rủa những gì mà đầu óc đặc sệt của họ cho là chống GH. Điều làm ngạc nhiên là có cả một số linh mục cũng làm như thế. Các linh mục này không giảng giải điều hơn lẽ thiệt, không phân tích cái đúng cái sai cho con chiên, mà cũng chỉ chửi. Họ chửi bới những người không mê tín như họ là kiêu căng, thiếu lòng đạo, ngu dốt, vô giáo dục, hạ cấp. Thậm chí họ chửi người khác là đồ chó săn, quân súc sanh, loài cầm thú, “bọn bất lương nhất thế gian, quỷ sẽ đưa cả nhà chúng mày xuống hỏa ngục”. Ôi, tinh thần Phúc Âm, lòng đạo đức của những “con chiên ngoan đạo” là như thế!. Quý bạn đọc cần kiểm chứng cứ vào các trang web công giáo sẽ thấy. Hiện nay những bài chửi đểu, đã được lấy bớt xuống rồi không biết vì lý do gì. Nếu là người đạo hạnh, có văn hóa, họ nên viết lách đàng hoàng, dùng cái đầu để suy nghĩ, dùng ngòi bút để lý luận, để phản biện những người không mê tín như họ. Sự thể cho thấy một khi lòng đạo mất đi lý trí và sự khôn ngoan, niềm tin tôn giáo nơi con người sẽ trở thành mê tín. Người tín hữu dễ trở thành cuồng tín nếu có bàn tay nào đó thọc vào khích động. Nguy hiểm nhất là có những linh mục có học hành đàng hoàng, lợi dụng tính mê tín của con chiên để củng cố địa vị hoặc thủ lợi riêng. Hậu quả càng thê thảm hơn gấp bội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;b&gt;Thay Cho Lời Kết&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi xin mượn một mẩu chuyện nhỏ trong trong cuốn Nhật Ký Truyền Giáo của Lm Piô Ngô Phúc Hậu làm phần kết cho bài viết này. Chuyện như sau:&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;div style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i&gt;Cái Răng, … (Thời VNCH, Cái Răng là một quận lỵ cách thị xã Cần Thơ 5 km trên đường Cần Thơ đi SócTrăng. Ghi chú của người viết)&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i&gt;Hôm nay mình (cha Hậu) ghé chủng viện Cái Răng. Phòng đầu tiên mà mình bấm chuông là phòng cha giáo Chương. Cha giáo đang duyệt phim.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i&gt;-   Cha Piô coi phim Les Missions chưa?&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i&gt;-   Về phim ảnh thì mình dốt đặc cán mai, dài cán thón. Bác tóm tắt dùm em coi. Hết sức vắn tắt thôi.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i&gt;-   Phim mô tả thực dân da trắng tấn công các bộ lạc da đỏ. Các cha truyền giáo thì có hai thái độ: &lt;b&gt;Thái độ một:&lt;/b&gt; đứng hẳn về phía người da đỏ, cầm vũ khí chống lại thực dân. &lt;b&gt;Thái độ hai:&lt;/b&gt; khước từ bạo lực, chỉ rao giảng và cầu nguyện. Nhưng cuối cùng thì thực dân tấn công và tiêu diệt tất cả. Hàng giám mục địa phương báo cáo về Tòa Thánh như sau:&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i&gt;“Hàng giáo sĩ của chúng tôi đã đứng ra bênh vực người da đỏ, chống lại thực dân. Có người dùng bạo lực. Có người dùng lời cầu nguyện. Cả hai đều đã chết, nhưng dường như họ vẫn sống. Còn chúng tôi, hàng giám mục thì vẫn còn đang sống. Chúng tôi đang sống, nhưng dường như chúng tôi đã chết.”&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;i style="color: #4c1130;"&gt;Nội dung chuyện phim cùng với giọng truyền cảm của cha giáo Chương làm mình bị xúc động. Có lẽ mình còn phải suy nghĩ về đề tài này nhiều năm nữa (Lm Ngô Phúc Hậu, Nhật Ký Truyền Giáo trang 78-79).&lt;/i&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-3036671117544817304?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/3036671117544817304/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/theo-cs-e-giu-ao-va-diet-cs-e-cuu-ao.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/3036671117544817304'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/3036671117544817304'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/theo-cs-e-giu-ao-va-diet-cs-e-cuu-ao.html' title='THEO CS ĐỂ GIỮ ĐẠO VÀ DIỆT CS ĐỂ CỨU ĐẠO - Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-3362401104621612271</id><published>2011-12-17T19:44:00.000-08:00</published><updated>2011-12-17T19:49:01.958-08:00</updated><title type='text'>Luật sư Lê Duy San nguyện cầu</title><content type='html'>&lt;ul style="color: #990000; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;LỜI CẦU NGUYỆN CỦA LS LÊ DUY SAN&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul style="color: #660000; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;1. Việt Cộng chết hết và chết một cách thảm khốc cả gia đình và dòng họ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul style="color: #660000; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;2. Thân Cộng chết hết và chết một cách thảm thương cả gia đình và dòng họ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul style="color: #660000; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;3. Những kẻ có những lời nói, hành động cố ý làm lợi cho Việt Cộng hay gây chia rẽ hàng ngũ người Việt Quốc Gia, mạ lỵ những ngưòi chống Cộng cũng chết hết và chết một cách thảm hại cả gia đình và dòng họ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul style="color: #660000; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul style="color: #660000; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-3362401104621612271?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/3362401104621612271/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/luat-su-le-duy-san.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/3362401104621612271'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/3362401104621612271'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/luat-su-le-duy-san.html' title='Luật sư Lê Duy San nguyện cầu'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-5702055588392912781</id><published>2011-12-16T23:18:00.000-08:00</published><updated>2011-12-19T01:46:26.701-08:00</updated><title type='text'>Nhạc</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Lucida Calligraphy;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Ngũ Hổ Tướng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Tuẫn Tiết Ngày 30-04-1975&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" src="http://www.youtube.com/embed/66m4xLveTaY" frameborder="0" height="315" width="520"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Lucida Calligraphy;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Tạ Ơn Người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Nhạc: Anh Việt Thu&lt;br /&gt;Tiếng hát: Duy Khánh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" src="http://www.youtube.com/embed/vBxku2yQdb4" frameborder="0" height="315" width="520"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Tôi Sẽ Về&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Nhạc và lời: Duy Khánh&lt;br /&gt;Tiếng hát: Duy Khánh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" src="http://www.youtube.com/embed/XLB5MxdDf3o" frameborder="0" height="315" width="520"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-5702055588392912781?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/5702055588392912781/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/nhac.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/5702055588392912781'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/5702055588392912781'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/nhac.html' title='Nhạc'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/66m4xLveTaY/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-624268605767486502</id><published>2011-12-04T21:02:00.000-08:00</published><updated>2011-12-06T10:17:11.559-08:00</updated><title type='text'>Miền Bắc Việt Nam sau Hiệp định Genève (20-7-1954) - Trần Gia Phụng</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Trần Gia Phụng&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiệp định đình chỉ chiến sự ở Việt Nam  (Hiệp  định đình chiến Genève) ngày 20-7-1954  chia hai nước Việt Nam tại sông  Bến Hải, thuộc tỉnh Quảng Trị.  Sông Bến Hải nằm ở vĩ tuyến 17.  Việt  Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) ở phía bắc và Quốc Gia Việt Nam ở phía  nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;1.   VIỆC ĐỐI NỘI&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-KdP9RMbul80/Tt5b2DI8V6I/AAAAAAAALYQ/g1TWsmoxS2g/s1600/mienbac.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 276px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-KdP9RMbul80/Tt5b2DI8V6I/AAAAAAAALYQ/g1TWsmoxS2g/s400/mienbac.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5683080763902023586" hspace="7" align="right" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa rộng  khoảng 60,900 dặm vuông (khoảng 158,340 km2), &lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;(1)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; do đảng Lao Động (LĐ)  cai trị, Hồ Chí Minh làm chủ tịch nước, Phạm Văn Đồng làm thủ tướng.   Đảng LĐ chủ trương độc đảng, độc tài toàn trị, một mình nắm chặt chính  quyền. Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là nước cộng sản đầu tiên và duy nhất ở  Đông Nam Á.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài thủ đô là Hà Nội, VNDCCH còn có các hải cảng  quan trọng là Hải Phòng, Vinh.  Dân số năm 1955 ở miền Bắc là 13,574,000  người. &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);font-size:85%;" &gt;(2)&lt;/span&gt;  Các tỉnh phía bắc vĩ tuyến 17 vào thời điểm nhà nước VNDCCH  tiếp thu, có thể kể:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Bắc  Cạn, Bắc Giang, Thái Nguyên, Tuyên Quang, Yên Bái, Phú Thọ Vĩnh Yên,  Phúc Yên, Bắc Ninh, Lai Châu, Sơn La, Hòa Bình, Sơn Tây, Hà Đông, Hà  Nam, Nam Định, Ninh Bình, Hưng Yên, Hải Dương, Thái Bình, Kiến An, Quảng  Yên, Hải Ninh, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, bắc Quảng Trị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quân  đội Việt Minh (VM) tiếp thu Hà Nội ngày 10-10-1954.  Chủ tịch Uỷ ban  Quân quản Hà Nội của VM là Vương Thừa Vũ tức Nguyễn Văn Đồi, người đã  chỉ huy cuộc tấn công Hà Nội ngày 19-12-1946 và trở thành tư lệnh sư  đoàn đầu tiên của VM là sư đoàn 308.  Hồ Chí Minh từ vùng chiến khu Việt  Bắc về Hà Nội ngày 15-10-1954, bắt đầu thiết lập tổ chức cầm quyền miền  Bắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hải Phòng, điểm tập trung đồng bào miền Bắc muốn di cư  vào miền Nam bằng tàu thủy, do VM tiếp thu ngày 13-5-1955.  Những toán  lính Pháp cuối cùng rời đảo Cát Bà (vịnh Hạ Long, vùng Hải Phòng) ngày  22-5-1955, thì VM mới thật sự làm chủ hoàn toàn miền Bắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời điểm  nầy cũng chấm dứt luôn thời hạn 300 ngày ở miền Bắc mà bản “Tuyên bố  cuối cùng của Hội nghị Genève 1954” cho phép dân chúng được tự do di  chuyển từ khu vực thuộc phía bên nầy sang khu vực thuộc phía bên kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số  người từ miền Nam tập kết ra Bắc không được thống kê đầy đủ.  Theo sự   trình bày của Võ Nguyên Giáp tại Hội nghị Liễu Châu (Quảng Tây, Trung  Hoa) từ ngày 3-7-1954 giữa Hồ Chí Minh và Chu Ân Lai, thủ tướng Trung  Quốc, trước khi chiến tranh kết thúc, VM dự tính bước đầu rút ra Bắc  khoảng 60,000 người, trong đó 50,000 người là bộ đội và 10,000 người làm  công tác chính trị, nhất là những người "đỏ" quá, bị lộ diện, không thể  ở lại. &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);font-size:85%;" &gt;(3)&lt;/span&gt;  Đây chỉ là số lượng Võ Nguyên Giáp dự tính, trong khi có tài  liệu cộng sản cho rằng số người tập kết ra Bắc khoảng 175,000 cán bộ và  15,000 học sinh. (Đặng Phong (chủ biên), sđd. tr. 45.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số người  từ miền Bắc di cư vào miền Nam lên đến khoảng gần 900,000 người. &lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;(4)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;   Những thành phần chống cộng, đối lập, bất đồng chính kiến, những nhân  vật trong các đảng phái theo chủ nghĩa dân tộc, đều rút về miền Nam.   Điều nầy có lợi cho việc cai trị của đảng LĐ tức đảng Cộng sản Bắc Việt  vì không còn, hay còn ít người đối kháng với chế độ cộng sản ở lại đất  Bắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ tháng 9-1954, nghĩa là sau hiệp định Genève và trước  khi về Hà Nội, Phạm Văn Đồng được cử giữ chức thủ tướng chính phủ VNDCCH  thay Hồ Chí Minh.  Tuy nhiên, mãi đến tháng 9-1955, đảng LĐ mới triệu  tập trở lại những thành viên còn sót lại từ quốc hội Khóa I (bầu ngày  6-1-1946).  Trong phiên họp tại Hà Nội ngày 20-9-1955, quốc hội nầy  thông qua thành phần chính phủ Phạm Văn Đồng như sau:&lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;table style="width: 550px;" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;&lt;colgroup&gt;&lt;col width="341"&gt; &lt;col width="239"&gt; &lt;/colgroup&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17" width="341"&gt;Chủ tịch VNDCCH&lt;/td&gt; &lt;td width="239"&gt;Hồ Chí Minh&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Thủ tướng kiêm bộ trưởng Ngoại giao&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Phạm Văn Đồng&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Phó thủ tướng kiêm bộ trưởng Nội vụ&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Phan Kế Toại&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Phó thủ tướng kiêm bộ trưởng Quốc phòng&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Võ Nguyên Giáp&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Phó thủ tướng kiêm Chủ nhiệm ỦB Khoa học nhà nước&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Trường Chinh (từ tháng 4-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Phó thủ tướng&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Phạm Hùng (từ tháng 4-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng bộ Công an&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Trần Quốc Hoàn&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng bộ Giáo dục&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Nguyễn Văn Huyên&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng bộ Tài chánh&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Lê Văn Hiến (đến tháng 5-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Hoàng Anh (từ tháng 6-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Giao thông và Bưu điện&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Nguyễn Văn Trân&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Thủy lợi và Kiến trúc&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Trần Đăng Khoa (đến tháng 4-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Thủy lợi&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Trần Đăng Khoa (từ tháng 4-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Kiến trúc&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Bùi Quang Tạo (từ tháng 4-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Công nghiệp&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Lê Thanh Nghị&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Thương nghiệp&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Phan Anh  (đến tháng 4-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Ngoại thương &lt;/td&gt; &lt;td&gt;Phan Anh (từ tháng 4-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Nội thương&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Đỗ Mười ( từ tháng 4-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Y tế&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Hoàng Tích Tri (đến tháng 12-1958&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Phạm Ngọc Thạch (từ tháng 12-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Lao động&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Nguyễn Văn Tạo&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Tư pháp&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Vũ Đình Hòe&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Văn hóa&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Hoàng Minh Giám&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Thương binh&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Vũ Đình Tụng (giải thể tháng 5-1959)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Cứu tế&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Nguyễn Xiển (giải thể tháng 5-1959)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Nông lâm&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Nghiêm Xuân Yêm&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng Phủ thủ tướng&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Phạm Hùng (đến tháng 4-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Nguyễn Duy Trinh (4/1958 – 12/1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Nguyễn Khan (từ tháng 5-1959)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Chủ nhiệm ỦB Kế hoạch Nhà nước&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Nguyễn Văn Trân (4-1958 đến 12-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Nguyễn Duy Trinh (từ tháng 12-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;Bộ trưởng, Phó chủ nhiệm UBKHNN&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Nguyễn Văn Trân (từ tháng 12-1958)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td height="17"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Lê Văn Hiến (từ 12-1958) (5)&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt; &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; Chính phủ hoạt động theo những nghị quyết của Bộ chính trị và Uỷ ban  Trung ương đảng LĐ.  Ngoài ra, chính phủ còn được sự hỗ trợ của Mặt trận  Tổ quốc (MTTQ), một bộ phận ngoại vi của đảng LĐ.  Nguyên trước đây,  ngày 27-5-1946, Việt Minh thành lập Mặt trận Liên Việt (Liên hiệp Quốc  dân Việt Nam), do Huỳnh Thúc Kháng làm chủ tịch, Tôn Đức Thắng, phó chủ  tịch.  Năm 1947, Huỳnh Thúc Kháng từ trần, Tôn Đức Thắng lên thay. (Đoàn  Thêm, sđd. tr. 24.)  Trong Đại hội từ 5 đến 10-9-1955, Mặt trận Liên  Việt tuyên bố hoàn thành nhiệm vụ và tự giải tán, chuyển qua thành MTTQ  cũng do Tôn Đức Thắng làm chủ tịch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo kế hoạch của CSVN, giai  đoạn từ 1955 đến 1960 được gọi là giai đoạn xây dựng miền Bắc, chia  thành hai thời kỳ: ổn định trật tự xã hội, khôi phục kinh tế (1955-1957)  và cải tạo xã hội chủ nghĩa theo đường lối cộng sản, tức kinh tế chỉ  huy (1958-1960). Để thực hiện các kế hoạch nầy, nhà nước cộng sản mở lại  cuộc Cải cách ruộng đất (CCRĐ) với nhiều mục tiêu cùng một lúc, và chận  đứng phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm, đóng khung chính trị và văn hóa  theo khuôn khổ chủ nghĩa cộng sản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;2.   VIỆC ĐỐI NGOẠI&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắc  Việt Nam liên lạc ngoại giao chính với các nước trong khối cộng sản và  thêm một số nước trung lập.  Lúc đó, hai cường quốc cộng sản là Liên Xô  và Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa đang tranh chấp nhau.  Cuộc tranh chấp  Nga Hoa vừa gây khó khăn, đồng thời cũng có lợi cho Bắc Việt Nam.  Khó  khăn vì Bắc Việt Nam phải giữ thăng bằng trong việc ngoại giao với hai  cường quốc cộng sản.  Có lợi vì Bắc Việt Nam lợi dụng cuộc tranh cãi  giữa hai bên, để mặc cả, thương lượng và xin hai nước viện trợ tối đa.   Cả hai bên đều tranh đua gia tăng viện trợ nhằm lôi kéo Bắc Việt Nam về  phe mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo chủ trương chung sống hòa bình, vào đầu năm 1957,  Liên Xô đề nghị hai miền Bắc và Nam Việt Nam cùng vào Liên Hiệp Quốc  (LHQ) như hai nước riêng biệt.  Chính phủ Bắc Việt quyết liệt phản  đối.(6)  Sau khi phó thủ tướng Liên Xô, Anatas Mikoyan, đến Trung Quốc  vào tháng 4-1956 giải thích chính sách mới của Liên Xô, thì vào giữa  tháng 5-1957, Kliment Voroshilov, chủ tịch đoàn Chủ tịch Tối cao Liên  Xô, đến thăm Hà Nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể trước đó Liên Xô đã thăm dò ý kiến  Bắc Việt và sợ rằng Bắc Việt sẽ xích gần với Trung Quốc nếu Liên Xô  không ủng hộ Bắc Việt, nên sau khi gặp các lãnh tụ Bắc Việt tại Hà Nội,  Voroshilov tuyên bố rằng Liên Sô bảo đảm sẽ không chấp nhận cho Việt Nam  Cộng Hòa gia nhập LHQ và sẽ gia tăng viện trợ cho Bắc Việt.  (Vào tháng  9-1957, Liên Xô phủ quyết khi vấn đề nầy được đưa ra trước Hội đồng Bảo  an Liên Hiệp Quốc.)(7)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc quyết tâm xâm lăng miền Nam đưa đến  một nhu cầu lớn lao cho đảng LĐ: đó là viện trợ từ các nước ngoài.  Về  quân sự, Bắc Việt rất cần thiết bị, quân xa, quân dụng, súng ống tối tân  để chống lại võ khí Hoa Kỳ ở miền Nam.  Trong khi đó, nền kinh tế và kỹ  nghệ Bắc Việt suy kiệt một cách trầm trọng, không đủ nuôi dân cũng như  không thể cung ứng nhu cầu chiến trường.  Từ tháng 9-1954, khi đảng LĐ  mới cầm quyền ở Bắc Việt, Bắc Việt xảy ra nạn đói.(8)  Nạn đói kéo dài  trong giai đoạn CCRĐ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắc Việt chỉ còn cách duy nhất là cầu viện  cả hai cường quốc cộng sản là Liên Xô và Trung Quốc mới có thể tấn công  miền Nam.  Trước tình trạng khối CSQT bắt đầu rạn nứt, Bắc Việt không  muốn làm mất lòng một trong hai nước nói trên, đồng thời muốn lợi dụng  tình trạng nầy để kêu gọi cả hai cường quốc cộng sản viện trợ tối đa cho  Bắc Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài nhu cầu viện trợ quân sự và kinh tế, giữa  hai chính sách đối ngoại của hai nước Liên Xô và Trung Quốc, chính sách  lúc đó vừa bảo thủ vừa hiếu chiến và cứng rắn của Trung Quốc, sẵn sàng  yểm trợ và viện trợ các phong trào cộng sản tại các quốc gia trên thế  giới, để khuynh đảo chính trị, nhất là lập trường cương quyết chống Mỹ ở  bất cứ nơi nào trên thế giới, thích hợp với lập trường hiếu chiến của  Bắc Việt, đang kiếm cách xâm lăng miền Nam dưới chiêu bài "chống Mỹ cứu  nước".  Vì vậy, tuy bề ngoài Bắc Việt giữ thăng bằng giữa hai nước,  nhưng bên trong, những nhà lãnh đạo đảng LĐ theo chủ trương của Trung  Quốc hơn là Liên Xô.  Cũng vì vậy, năm 1958, Phạm Văn Đồng, thủ tướng  Bắc Việt Nam đã ký công hàm ngày 14-9-1958, ủng hộ tuyên bố ngày  4-9-1958 của Chu Ân Lai, thủ tướng CHNDTQ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên từ 24-2 đến  29-4-1958, các thành viên Liên Hiệp Quốc (LHQ) họp tại Genève bàn về  luật biển.  Hội nghị ký kết bốn quy ước về luật biển.  Riêng  quy ước về  hải phận mỗi nước, có 3 đề nghị:  3 hải lý, 12 hải lý và 200 hải lý.   Không đề nghị nào hội đủ túc số 2/3, nên LHQ chưa có quyết định thống  nhất.  Lúc đó, Trung Quốc và hai miền Nam và Bắc Việt Nam không phải là  thành viên LHQ nên không tham dự hội nghị nầy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước sự tranh  cãi về hải phận, ngày 28-6-1958, Mao Trạch Đông tuyên bố với nhóm tướng  lãnh thân cận: “Ngày nay, Thái Bình Dương không yên ổn.  Thái Bình Dương  chỉ yên ổn khi nào chúng ta làm chủ nó.”(9)  Sau khi Khrushchev viếng  thăm Bắc Kinh từ 31-7 đến 3-8- 1958, Trung Quốc pháo kích và đe dọa hai  quần đảo Kim Môn và Mã Tổ (Kinmen and Matsu) ngày 23-8-1958.  Phải chăng  hành động nầy nhắm đòi hỏi chủ quyền trên hai quần đảo nầy, hay để xác  định chiều rộng của hải phận của Trung Quốc?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai quần đảo nầy nằm  gần lục địa Trung Quốc nhưng thuộc quyền quản lý hành chánh của Trung  Hoa Dân Quốc (Đài Loan).  Hoa Kỳ liền gởi Hải và Không quân đến bảo vệ  hai quần đảo nầy theo Hiệp định Phòng thủ Hỗ tương giữa Hoa Kỳ và THDQ,  ký kết tại Đài Bắc (Taipei) ngày 2-12-1954. đưa đến cuộc khủng hoảng khá  trầm trọng ở eo biển Đài Loan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếp đó, ngày 4-9-1958, Trung Quốc đưa ra tuyên bố về hải phận gồm 4 điểm, trong đó điểm 1 và điểm 4 được dịch như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;(1)&lt;/span&gt;    Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý.   Điều lệ nầy áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc,  bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi,  Đài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và  các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa  [Xisha tức Hoàng Sa], quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa [Nansha tức  Trường Sa], và các đảo khác thuộc Trung Quốc.&lt;br /&gt;. . . . . . . . . . . . . .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;(4)&lt;/span&gt;   Điều (2) và (3) bên trên cũng áp dụng cho Đài Loan và các đảo phụ cận,  quần đảo Penghu [Bành Hồ], quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo  Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc ... (Bản dịch  của Trung Tâm Dữ Kiện.  http://law.hku.hk/clsourcebook/10033.htm)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mục  đích của bản tuyên bố ngày 4-9-1958 nhằm xác định hải phận của Trung  Quốc là 12 hải lý.  Tuy nhiên điểm 1 và điểm 4 của bản tuyên bố cố ý lập  lại và khẳng định chắc chắn rằng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa  (vốn của Việt Nam) thuộc chủ quyền của Trung Quốc và Trung Quốc gọi theo  tên Trung Quốc là Xisha [Tây Sa tức Hoàng Sa] và Nansha [Nam Sa tức  Trường Sa].&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như thế, rõ ràng bản tuyên cáo ngày 4-9-1958 của  CHNDTQ đưa ra hai chủ điểm:&lt;ul&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt; 1.&lt;/span&gt; Xác định hải phận của Trung Quốc là 12  hải lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;2.&lt;/span&gt; Xác định chủ quyền của Trung Quốc trên một số quần đảo trong  đó có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vốn của Việt Nam từ lâu đời.&lt;/ul&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-Ne2w2OVRRCk/TtxUFO4EkEI/AAAAAAAALYE/YoKbYccpU90/s1600/14_9_1958_diplomatic_note_from_phamvandong_to_zhouenlai.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 309px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-Ne2w2OVRRCk/TtxUFO4EkEI/AAAAAAAALYE/YoKbYccpU90/s400/14_9_1958_diplomatic_note_from_phamvandong_to_zhouenlai.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5682509278704078914" hspace="6" align="right" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Vì  muốn lấy lòng Trung Quốc để được viện trợ, Phạm Văn Đồng, thủ tướng Bắc  Việt, ký công hàm ngày 14-9-1958, tán thành quyết định về hải phận của  Trung Quốc, nguyên văn như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;“Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ  Cộng Hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của  Chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, quyết định về hải phận của  Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tôn trọng  quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm  triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc trong mọi quan hệ  với nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc trên mặt bể.”&lt;/span&gt; (Nguồn: Internet)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cần  chú ý là nhà cầm quyền VNDCCH chỉ là cánh tay nối dài của đảng Lao Động  (LĐ), nên công hàm của Phạm Văn Đồng phải được Hồ Chí Minh và lãnh đạo  đảng LĐ chuẩn thuận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện hải phận 12 hải lý là chuyện của  Trung Quốc.  Hồ Chí Minh và đảng LĐ ủng hộ hay không, dân chúng Việt Nam  không cần quan tâm.  Tuy nhiên, đối với dân chúng Việt Nam, chuyện Phạm  Văn Đồng cùng Hồ Chí Minh và đảng LĐ tán thành “quần đảo Tây Sa, quần  đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc” là một  hành vi phản quốc đáng lên án còn hơn cả Trần Ích Tắc vào thế kỷ 13 hay  bà thái hậu nhà Lê qua cầu viện quân Thanh vào thế kỷ 18, vì đã ngang  nhiên giao hải đảo do tổ tiên để lại cho ngoại bang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;KẾT LUẬN&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau  hiệp định Genève (20-7-1954), Hồ Chí Minh, Việt Minh và đảng LĐ nắm  quyền cai trị ở miền Bắc khá thuận lợi vì sẵn có bộ máy cầm quyền độc  tài toàn trị chặt chẽ, trong khi những người theo chủ nghĩa dân tộc đều  đã bỏ đất Bắc, di cư vào Nam, không có một tổ chức nào gài người ở lại  miền Bắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính phủ VNDCCH là cánh tay nối dài và là công cụ thi  hành những quyết định của đảng LĐ, bắt tay ngay vào việc áp đặt hệ thống  kinh tế chỉ huy của chế độ cộng sản, nhằm ổn định tuyệt đối ở miền Bắc,  để chuẩn bị tiếp tục chiến tranh đánh chiếm miền Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì quyết  tâm xâm lăng miền Nam, cần sự viện trợ của ngoại bang, ngày 14-9-1958  đảng LĐ lên tiếng thừa nhận tuyên bố ngày 4-9-1958 của Trung Quốc về vấn  đề hải phận.  Trong tuyên bố ngày 4-9-1958, Trung Quốc khẳng định rằng  Hoàng Sa và Trường Sa thuộc lãnh thổ Trung Quốc và Trung Quốc đặt tên là  Tây Sa và Nam Sa.  Việc thừa nhận nầy của đảng LĐ là một hành vi phản  quốc trắng trợn, vì lịch sử cho thấy hai quần đảo nầy thuộc quyền sở hữu  của Việt Nam từ nhiều thế kỷ trước. (Trích từ Việt sử đại cương tập VI,  sẽ xuất bản.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trần Gia Phụng &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;(Toronto, 01-12-2011)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;CHÚ THÍCH&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;1.     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;William Bridgwater và Seymour Kurtz, The Illustrated Columbia  Encyclopedia, Vol. 21, New York: Columbia University Press, mục “Viet  Nam”, tr. 6481. [Số trang liên tục từ tập đầu đến tập cuối.]&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;2.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;    Đặng Phong chủ biên, Lịch sử kinh tế Việt Nam 1945-2000, tập II: 1955-1975, Hà Nội: Nxb. Khoa Học Xã Hội, 2005, tr. 174.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;3.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;     Tiền Giang, Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội  nghị Genève], Bắc Kinh: Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, bản dịch  của Dương Danh Dy, Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève năm 1954, ch. 27  "Hội nghị Liễu Châu then chốt".[Nguồn: Internet.]&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;4.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;    Theo Đoàn  Thêm, Hai mươi năm qua: Việc từng ngày (1945-1964), Sài Gòn 1966, Xuân  Thu California, tái bản không đề năm, tr. 195, đến ngày 30-10-1955 là  ngày chính thức chấm dứt cuộc di cư, số lượng người di cư tỵ nạn là  887,890 người.  Thực tế ở ngoài còn cao hơn nhiều.  Theo Đặng Phong,  sđd. tr. 52, tổng số di cư vào Nam là 860,000 người.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;5.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;    Tô Tử Hạ và một nhóm tác giả, 60 năm chính phủ Việt Nam 1945-2005, Hà Nội: Nxb. Thông Tấn, 2005, tr.  99.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;6.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;    Nguyễn Minh Cần, Công lý đòi hỏi, California: Nxb. Văn Nghệ,  1997, tt. 87-88.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;7.    &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;William J. Duiker, Ho Chi Minh, Nxb. Hyperion, New York, 2000, tr 500.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;8.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;    Lê Mậu Hãn, Trần Bá Đệ, Nguyễn Văn Thư, Đại cương lịch sử Việt Nam, tập III, Hà Nội: Nxb Giáo Dục, 2001, tr. 141.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;9.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;    Jung Chang and Jon Halliday, The Unknown Story MAO, New York: Alfred A. Knopf, Publisher, 2005, tr. 426.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-624268605767486502?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/624268605767486502/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/mien-bac-viet-nam-sau-hiep-inh-geneve.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/624268605767486502'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/624268605767486502'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/12/mien-bac-viet-nam-sau-hiep-inh-geneve.html' title='Miền Bắc Việt Nam sau Hiệp định Genève (20-7-1954) - Trần Gia Phụng'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-KdP9RMbul80/Tt5b2DI8V6I/AAAAAAAALYQ/g1TWsmoxS2g/s72-c/mienbac.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-8269286129574846358</id><published>2011-11-19T14:43:00.000-08:00</published><updated>2011-11-19T15:51:06.795-08:00</updated><title type='text'>Gaddafi's son Saif captured in Libya</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;ul style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Libyans Seize Qaddafi’s Son, the Last at Large&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;center&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-Dt0yLcF2Idc/TshAj6OHjII/AAAAAAAALX4/9VDzmCNigKk/s1600/Saif-al-Islam-Gadaffi_.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 235px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-Dt0yLcF2Idc/TshAj6OHjII/AAAAAAAALX4/9VDzmCNigKk/s400/Saif-al-Islam-Gadaffi_.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5676858315968580738" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.nytimes.com/2011/11/20/world/africa/gaddafi-son-captured-seif-al-islam-qaddafi-libya.html?_r=1&amp;amp;ref=world"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;By&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt; Clifford Krauss&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; and &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;David D. Kirkpatrik&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;ZINTAN, Libya&lt;/span&gt; — Libyan militia fighters on Saturday captured &lt;a style="font-style: italic;" href="http://topics.nytimes.com/top/reference/timestopics/people/q/seif_alislam_el_qaddafi/index.html?scp=1-spot&amp;amp;sq=Seif%20al-Islam%20el-Qaddafi&amp;amp;st=cse"&gt;Seif al-Islam el-Qaddafi&lt;/a&gt;, the last fugitive son and onetime heir apparent of &lt;a style="font-style: italic;" href="http://topics.nytimes.com/top/reference/timestopics/people/q/muammar_el_qaddafi/index.html?scp=1&amp;amp;sq=Col.%20Muammar%20el-Qaddafi&amp;amp;st=cse"&gt;Col. Muammar el-Qaddafi&lt;/a&gt;, setting off nationwide celebrations but also exposing a potential power struggle between former-rebel factions over his handling.&lt;br /&gt;&lt;table width="226" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="9"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-4acTMXR77Xc/TsgyteX0WrI/AAAAAAAALXI/ppFQdC5pNQ8/s1600/Saif_al-slam_Qaddafi.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 257px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-4acTMXR77Xc/TsgyteX0WrI/AAAAAAAALXI/ppFQdC5pNQ8/s400/Saif_al-slam_Qaddafi.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5676843087128976050" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);" align=""&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Saif al-Islam Qaddafi on a plane after his capture on Saturday. &lt;/span&gt; &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;Militia leaders based in Zintan, a western mountain town and stronghold of resistance to Colonel Qaddafi’s regime, said they captured Seif al-Islam early Saturday in the southwestern desert near Awbari, along with a small entourage.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But while transitional government leaders in the capital, Tripoli, promised that Mr. Qaddafi would be closely guarded and turned over to the &lt;a href="http://www.icc-cpi.int/"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;International Criminal Court&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; to be tried on &lt;a href="http://www.nytimes.com/2011/06/28/world/africa/28libya.html?scp=1&amp;amp;sq=qaddafi%20and%20war%20crimes%20and%20international%20criminal%20court&amp;amp;st=cse"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;war crimes&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; charges, leaders in Zintan insisted that they would not hand him over until a formal national government was formed.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;That process is in the works, but still at least a day or two away, raising the possibility that Mr. Qaddafi could be a bargaining chip to ensure a larger Zintani role in the new government. Such insistence on factional power is at the heart of international concerns about Libya’s future. And after Colonel Qaddafi’s capture and killing at the hands of militiamen a month ago, his son’s case will be an important test of Libya’s commitment to the rule of law.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;On Saturday, the prosecutor for the International Criminal Court said he would head to Libya in the next few days to discuss how and where Mr. Qaddafi would be tried. “We are coordinating with the Justice Ministry to ensure that any solution is in accordance with the law,” said the prosecutor, Luis Moreno-Ocampo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Leaders in Zintan promised that they would protect Mr. Qaddafi and that justice would take its course.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“We are arranging a very safe place for him,” said Mussa Grife, a member of the Zintan revolutionary movement’s political committee. “The people of Zintan want to leave a good impression for the world and treat Seif according to human rights and according to Islamic values.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tellingly, the Transitional National Council’s prime minister, Abdel Rahim el-Keeb, came to Zintan with an entourage of officials to celebrate the capture.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table width="226" align="right" border="0" cellpadding="0" cellspacing="9"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-ly2dJO41TFg/Tsg6ID0UpZI/AAAAAAAALXs/dFx1dJETtDc/s1600/libya-map.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 190px; height: 263px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-ly2dJO41TFg/Tsg6ID0UpZI/AAAAAAAALXs/dFx1dJETtDc/s400/libya-map.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5676851240438637970" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);" align=""&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Mr. Qaddafi’s was captured near Awbari. &lt;/span&gt; &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;“Congratulations to all Libya, all men, women and children,” he said at a news conference here. “Now we can build a new Libya.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Seemingly responding to concerns about Mr. Qaddafi’s safety, Mr. Keeb emphasized that the government in Tripoli was in no rush to take direct custody of Mr. Qaddafi and that it would let those in Zintan hold him.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“We trust their ability to take care of this,” he said. “They will keep him in peace, and take care of him, unlike how he treated our people.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In scenes of celebration outstripped only by news of Colonel Qaddafi’s capture and death last month, Tripoli’s streets erupted in revelry at the news that Mr. Qaddafi had been seized. Vehicles clogged intersections, horns blaring, and militiamen shot their rifles into the sky. In Zintan, thousands of people poured into the streets as fireworks and rocket and gunfire broke out.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The capture eliminates perhaps the best hope that loyalists had of rallying a new revolution around the remnants of the Qaddafi family. It also represents a personal transformation that turned Seif al-Islam from the most prominent advocate of changing his father’s Libya into one of the chief architects of the regime’s deadly crackdown on dissent in its final days.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mr. Grife said Zintan fighters had been following Mr. Qaddafi through the desert using local sources for intelligence about his whereabouts in the past few weeks. When they learned he and a small entourage would try to make a break to leave the country, perhaps bound for Tunisia, they laid a trap for him on Saturday morning along a valley road outside Awbari, an oasis town.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When Zintan fighters blocked the caravan, Mr. Qaddafi broke from his vehicle and was captured on foot. “They tried to fight,” Mr. Grife said. A few shots were fired, but there were no reports of any wounded.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A reporter for Reuters was on the plane with Seif al-Islam as the fighters flew him from Awbari to Zintan. The reporter said that although Mr. Qaddafi appeared very frightened, he was in decent condition. He wore an uncharacteristically heavy beard, and showed the reporter his heavily bandaged right hand, which he said was wounded in a NATO airstrike about a month ago.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;As Mr. Qaddafi was driven from the Zintan airport to an undisclosed place for detention, residents who had gathered to see him threw shoes and sandals at the vehicle, a sign of extreme contempt in the Muslim world.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;For years, Seif al-Islam el-Qaddafi cultivated an image at home and abroad as the face of change in Libya. An international playboy in his youth, he went on to earn a doctoral degree at the London School of Economics. He wrote a thesis on the importance of democracy and civil society groups, although accusations later emerged that it had been &lt;a href="http://www.nytimes.com/2011/03/05/world/europe/05degree.html?scp=2&amp;amp;sq=saif%20and%20ghostwritten&amp;amp;st=cse"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;ghostwritten by consultants working for his father’s government&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He publicly championed the cause of modernizing and liberalizing Libya, including loosening the tight restrictions on political speech his father had maintained for decades, opening up free enterprise and adopting a constitution.&lt;br /&gt;&lt;table width="226" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="9"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-w7CbMz149sE/Tsg1LD8JiVI/AAAAAAAALXg/LdEJwxndHnA/s1600/20libya.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 294px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-w7CbMz149sE/Tsg1LD8JiVI/AAAAAAAALXg/LdEJwxndHnA/s400/20libya.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5676845794452932946" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);" align="right"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:78%;" &gt;Agence France-Presse — Getty Images&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;A screen capture taken from the Libyan TV station Al-Ahrar on Saturday is said to show Seif al-Islam, the fugitive son of Col. Muammar el-Qaddafi, at an undisclosed location after his arrest.&lt;/span&gt; &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;In the staged drama that passed for public political life under Colonel Qaddafi, Seif al-Islam, who is 39, was often portrayed as standing up to an authoritarian old guard around his father, who seemed to push back against his ideas. Some Libyans who dreamed of a freer future pinned their hopes on him and the young clique he led.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Western consultants say Seif al-Islam managed to parlay partial control of Libya’s oil assets and investments to help induce Western businesses and governments to ease Libya’s isolation under his father.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;His success helped him emerge as the pre-eminent son and heir apparent among Colonel Qaddafi’s many children, although his brother Muatassim, his father’s national security adviser, was always considered a rival.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But when the revolt against Colonel Qaddafi broke out in late February — taking over the eastern city of Benghazi and for a few days the streets of Tripoli as well — it was Seif al-Islam who delivered the Qaddafi government’s first public response, warning in a long and &lt;a href="http://www.nytimes.com/2011/02/21/world/africa/21libya.html"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;rambling speech&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; that the government would crush the “rats” who challenged his father’s rule.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Libya, he said, would slide into civil war. To opponents of the Qaddafi government, the son now sounded very much like his father.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;During the rebellion and NATO bombing campaign against the Qaddafi government, Seif al-Islam was said to propose to the Western governments a truce centered on the idea that he would lead a transition to electoral democracy. But in public interviews he always insisted that his father should retain a figurehead role, which he sometimes compared to that of the queen of England, and the Western powers never bit.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In his last interview — in early August, less than three weeks before he fled as rebels took Tripoli — Seif al-Islam appeared a changed man, nervous and agitated, wearing a newly grown beard and fingering prayer beads. He had always been a religious Muslim, he said, though his previous image was decidedly secular.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Casting aside any pretense of negotiating peace with the Western-supported rebel leadership, Mr. Qaddafi said in the interview that his father’s government was negotiating a secret deal with a faction of Islamists among the rebels. Together, he said, Qaddafi loyalists and Islamists would turn on the liberals among the rebels, who would be killed or driven into exile, and Libya would become an Islamic state relying on the Koran instead of a constitution. “Libya will look like Saudi Arabia, like Iran. So what?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He added, chuckling, “It is a funny story.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Libyan Islamists denied the report immediately. Officials of his father’s government denied it the next day. And at least one person close to the Qaddafi family later said that Mr. Qaddafi appeared to be losing his grip.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-8269286129574846358?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/8269286129574846358/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/saif-al-islam-qaddafi-capture-on.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/8269286129574846358'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/8269286129574846358'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/saif-al-islam-qaddafi-capture-on.html' title='Gaddafi&apos;s son Saif captured in Libya'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-Dt0yLcF2Idc/TshAj6OHjII/AAAAAAAALX4/9VDzmCNigKk/s72-c/Saif-al-Islam-Gadaffi_.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-7222703115323546796</id><published>2011-11-19T14:00:00.000-08:00</published><updated>2011-11-19T14:15:03.908-08:00</updated><title type='text'>Du Sinh Và Lao Động Xuất Khẩu - Lâm Văn Bé</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lâm Văn Bé&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 7 năm 2011, hai bản tin trên trang mạng liên quan đến Việt Nam làm người đọc bàng hoàng. Vẫn biết Việt Nam hôm nay có quá nhiều chuyện kỳ dị mà nói mãi không hết, nhưng hai mẫu tin tháng bảy nầy có tầm ảnh hưởng tác hại đến uy tín các cộng đồng người Việt hải ngoại, đó là hiện tượng du học sinh và người lao động xuất khẩu Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước tiên là đoạn vidéo dài 3 phút phổ biến trên YouTube quay lại hình ảnh và đối đáp của 5 sinh viên tự nhận là du sinh tại Nhật đã dùng Iphone4 và Nokia N95 để tranh nhau đập nước đá trong một bửa tiệc. Những tiếng cười phụ họa, tiếng khích động đã phơi bày một cảnh tượng lố bịch, vô ý thức của đám sinh viên con ông cháu cha và tư bản đỏ đang du hí trên đất người với nhãn hiệu du sinh. Cái vidéo đã gây phẫn nộ trong giới truyền thông và dân chúng nước Nhật, vốn là quốc gia nổi tiếng về điện tử và là một dân tộc có tinh thần tự trọng cao, trong khi đó, trên các mạng điện tử ở Việt Nam, có người thản nhiên bình luận là «họ muốn làm gì thì làm, là việc riêng của họ, miễn là không ảnh hưởng đến ai». Đó là cái triết lý sống của chế độ cộng sản hôm nay, làm xấu mà không biết xấu hổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện thứ hai là bài viết của tiến sĩ Daniel Silverstone, chuyên viên về ngành tội phạm ở đại học London Metropolitan gởi cho đài BBC ngày 26/7/2011 có tựa là: Nạn cần sa và người Việt ở Anh.&lt;br /&gt;Sau đây là vài trích đoạn bài viết: «… Trong 10 năm qua, có khi hàng ngàn người Việt di dân lao động bất hợp pháp đến Anh từ Đông Âu (nhiều nhất từ Tiệp khắc, Đông Đức) và cả từ Việt Nam dưới dạng du khách rồi ở lại, chủ yếu là từ Hải Phòng, nhất là từ hai quận Thủy Nguyên và Kiến Thủy. Chi phí hành trình do những tổ chức đưa người lậu từ VN sang Anh thay đổi tùy theo thời điểm, thường từ 15,000 đến 17,000 bảng Anh. Chuyến đi có thể bằng giấy tờ giả mạo, xuất ngoại bằng phi cơ đến thẳng nước Anh, hoặc đến một quốc gia Đông Âu rồi sau đó dùng đường bộ nhập cảnh bất hợp pháp vào nước Anh. Những người mới đến được cộng đồng gọi là người rơm. Họ làm tất cả mọi việc bất hợp pháp, từ thợ điện câu trộm đường dây vào nhà đến việc sản xuất cần sa, kể cả việc sử dụng thiếu niên như nô lệ trẻ con có khi chỉ 13 tuổi. Những người làm vườn nầy được trả lương hàng tuần hay chia lợi nhuận sau khi thu hoạch. Mùa thu họạch đầu tiên xem như để trang trải các chi phí đầu tư, các mùa sau là tiền lời, mỗi mùa thường 8 tuần. Các người chủ mưu dùng lợi nhuận thu được đầu tư vào các dịch vụ khác nhau và nhiều nơi khác nhau như lập tiệm ăn, tiệm móng tay hay gởi tiền về VN qua các ngỏ chính thức và phi pháp. Trong 10 năm qua, nhiều tội phạm giàu có đã thay đổi từ kẻ làm vườn trở thành chủ xí nghiệp. Họ lại bắt đầu một quá trình nhập cư mới bằng cách đưa gia đình, bạn bè vào làm việc trong các cơ sở kinh doanh của họ… Căn cứ theo báo chí, tội phạm người Việt hiện nay đã nở rộ và họ đã gia tăng không ngừng việc trồng cần sa đến nổi Vương Quốc Anh hiện nay nổi tiếng là quốc gia sản xuất cần sa ròng …»&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ hai bản tin trên, chúng tôi thử nhận định vài nét đặc trưng về diện mạo của du học sinh và lao động xuất khẩu Việt Nam, hai đặc sản của chế độ cộng sản mà báo chí thế giới thường xuyên đề cập đến những điều tệ hại, làm xấu hổ người Việt trong nước, nhất là các cộng đồng người Việt tị nạn vốn được các quốc gia định cư nể trọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Phần I: Du học sinh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;1.1&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);"&gt;.&lt;/span&gt; Những quốc gia được sinh viên Việt Nam ưa thích xuất ngoại du học&lt;br /&gt;Tháng 3 năm 2009, Viện Giáo Dục Quốc Tế (IIE=Institute of International Education), một cơ quan giáo dục phi lợi nhuận, đã làm một cuộc khảo sát trực tuyến trên hơn 700 học sinh, sinh viên ở VN để tìm hiểu thái độ và nhận thức của họ về các quốc gia mà họ dự định xuất ngoại du học. Số người được hỏi gồm 55% ở vùng TP Hồ Chí Minh, 37% ở vùng Hà Nội và 8% ở vùng Đà Nẳng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những câu hỏi về những lý do đi du học như: nâng cao kiến thức và khả năng ngôn ngữ (đặc biệt tiếng Anh), đạt được cấp bằng nước ngoài để hổ trợ cho việc tìm kiếm việc làm, học tập được kinh nghiệm kỹ thuật và văn hóa nước ngoài. Về những trở ngại dự phóng cho việc du học, những câu hỏi gồm có: chi phí, tìm kiếm thông tin chính xác nơi du học, xin visa, ngôn ngữ và văn hóa khác biệt, khoảng cách từ gia đình đến nơi du học.Từ những câu hỏi trên, kết quả tổng quát như sau (theo thứ tự):&lt;ul&gt;Nước xin đi  Lựa chọn 1  Lựa chọn 2&lt;br /&gt;Hoa Kỳ  81.8 %  10.4%&lt;br /&gt;Úc  7.7%  30.7%&lt;br /&gt;Anh  5%  20.8%&lt;br /&gt;Canada  1.1%  7.4%&lt;br /&gt;Singapore  0.9%  13.5%&lt;br /&gt;Pháp  0.7%  2.4%&lt;br /&gt;Thụy Điển  0.7%  1.1%&lt;br /&gt;Hòa Lan  0.7%  0.9%&lt;br /&gt;Nhật Bản  0.4%  3.9%&lt;br /&gt;Thụy Sĩ  0.4%  0.6%&lt;/ul&gt;Trong lựa chọn 1, Hoa Kỳ là niềm mơ ước của hơn 80% học sinh, sinh viên, kế đó là Úc và Anh, tất cả đều là quốc gia Anh thoại. Nếu không đạt được ý muốn như trên, chọn lựa 2 của họ là Úc, kế đến là Anh và Singapore. Điểm lưu ý là trong chọn lựa 2, đa số sinh viên miền Bắc chọn Anh quốc và miền Nam chọn Canada.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đề cập đến ấn tượng vể những quốc gia được ưa thích liên quan đến phẩm chất giáo dục cao, trình độ khoa học kỹ thuật tân tiến, kết quả theo thứ tự là Hoa Kỳ (68%), kế đến là Úc, Anh, Singapore và Pháp. Về những ấn tượng bất lợi, Hoa Kỳ bị xem là quốc gia nguy hiểm về bạo lực xã hội, trong khi Anh, Pháp là không thân thiện (ý nói kỳ thị) với nước ngoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ các yếu tố trên, bảng xếp hạng sau cùng về việc học sinh, sinh viên Việt Nam chọn nơi để du học theo thứ tự như sau: Úc, Singapore, Hoa Kỳ, Pháp, Anh. (Attitudes and perceptions of prospective international students from Vietnam , Feb. 2010).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;1.2.&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);"&gt; &lt;/span&gt;Có bao nhiêu du học sinh Việt Nam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật khó mà có một con số thống kê chính xác, bởi lẽ không cơ quan thẩm quyền nào của Việt Nam công bố một thống kê giống nhau. Các thống kê VN thường dựa vào các tin tức của các cơ quan giáo dục quốc tế, các tòa lãnh sự các nước rồi vẽ vời thêm. «Bộ Giáo Dục và Đào Tạo VN cho biết có độ 100,000 học sinh và sinh viên du học ở hải ngoại, trong đó 90% là du học tự túc và 10% du học với học bổng của chính phủ VN và các nước. Bộ Giáo Dục chỉ quản trị số sinh viên do Bộ cấp phát học bổng độ 5,000 người. Chúng tôi ước định thống kê như trên căn cứ vào số visas do các cơ quan ngoại giao các nước cấp phát và tin tức của các cơ quan ngoại giao VN ở các nước, các hiệp hội sinh viên quốc tế, nhưng phương pháp nầy thực sự không chính xác và chúng tôi đang nghiên cứu một cơ chế tập trung tất cả thông tin về người du học… »(Nam Phương. Les études à l’étranger sont en vogue, đăng trong «Le courrier du Vietnam» ngày 14/8/2011).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- Úc:&lt;/span&gt; Úc là quốc gia được học sinh, sinh viên Việt Nam ưa thích hàng đầu để xuất ngoại. Giá học phí và sinh hoạt không cao so với Bắc Mỹ và Tây Âu, điều nầy thích hợp với các sinh viên tự túc, các trường học đủ loại thích hợp với các trình độ kiến thức và sinh ngữ, thường sinh viên bậc trung và kém vẫn có thể được chấp nhận sau các lớp dự bị. Úc lại là quốc gia tương đối gần Việt Nam, thích hợp cho các du sinh giàu đi về VN vào những ngày lễ, và nhất là tiện lợi cho các «đại gia», các tay tham nhũng thường xuyên chuyển tiền ăn cướp và lường gạt trong những chuyến đi thăm con em. Là quốc gia trù phú nhưng thưa dân, chánh sách di dân rộng rãi của chánh phủ Úc cho phép thân nhân những sinh viên hậu đại học có thể đi theo và làm việc trên đất Úc, đó là cửa ngỏ di cư hợp pháp cho những «tu nghiệp sinh» thuộc giai cấp lãnh đạo. Ngoài ra, trong số du học sinh đến Úc còn có rất nhiều học sinh trung học và học nghề, họ có thể xin định cư ở Úc sau khi tốt nghiệp nếu làm việc trong số 181 nghề mà nước Úc đang cần. Để thu hút sinh viên VN, nước Úc đã cấp nhiều học bổng cho du sinh VN (4,000 trong năm 2010). Đó là những lý do chính yếu khiến Úc là đất hứa cho du học sinh Việt Nam. Theo Tổ chức Giáo Dục Quốc Tế Úc (AEI =Australian Education International) trực thuộc chính phủ Úc, số du sinh Việt Nam tăng nhanh trong những năm gần đây. Năm 2010, số du học sinh Việt Nam tại Úc là 25,788 người, tăng 8,8% so với năm 2009, đứng hạng 4 trong số du học sinh các nước tại Úc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- Hoa Kỳ: &lt;/span&gt;Theo Viện Giáo Dục Quốc Tế IIE với sự hổ trợ của US Department of State’s Bureau of Educational Affairs, trong báo cáo Open Doors 2010 thì năm 2000, tổng số du sinh tại Hoa kỳ là 2,022 người, năm 2009/10 tăng lên đến 13,122 người. Như vậy, trong vòng 10 năm, số du sinh VN tại Hoa Kỳ đã tăng gấp 6 lần và trong số sinh viên năm 2009/10 có 18,7% là du sinh cấp cao học và tiến sĩ mà đa số được các học bổng của chính phủ Hoa Kỳ (Vietnam Education Foundation, Ford Foundation, Fulbright…) hay của chính phủ VN trong các chương trình đào tạo hậu đại học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc gia tăng sinh viên VN tại Mỹ, không phải chỉ phát xuất từ sự mơ ước của người Việt mà còn từ sự toan tính của chính người Mỹ, vừa để thu hút chất xám của các phần tử ưu tú Việt Nam, vừa để thu góp tài sản tẩu tán của tập đoàn đảng viên tham những. Michael Michalak, đại sứ Mỹ tại Hànội, trong điện thư gởi về Bộ ngoại giao ngày 24/2/2010 đã viết: «… Sứ quán tích cực tìm cách áp dụng các chuẩn mực giáo dục của Hoa Kỳ trong các đại học VN để gây ảnh hưởng đến thế hệ lãnh đạo kế tiếp, gia tăng số người tốt nghiệp có kỹ năng để làm việc cho các công ty Mỹ ở VN và để hiện đại hóa Bộ Giáo Dục-Đào Tạo bị nhiều người xem là hệ thống giáo dục đổ vỡ, Quỹ Giáo Dục VN (Vietnam Education Foundation) đến năm 2010 đã đưa 306 người sang học ở 70 đại học Mỹ đa số là học tiến sĩ khoa học… » (Wikileads. Giáo Dục Mỹ ở VN, bbc.co.uk ngày 28/8/2011)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy số lượng sinh viên gia tăng, nhưng vì khả năng sinh ngữ cũng như kiến thức tổng quát kém, đa số sinh viên chọn các trường đại học cộng đồng (2 năm), dễ học, nhanh chóng về nước có cấp bằng Mỹ quốc, hành trang cho việc thăng tiến dễ dàng trong một quốc gia chống Mỹ nhưng «háo» Mỹ. Hơn phân nửa số du sinh ở Mỹ tập trung tại 3 tiểu bang Texas, Washington, California. (Vietnamese market for educational and training / US Commercial Service. Vietnam, March 2010),&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều cần ghi nhận là thống kê trên cho biết số người ghi danh nhập học chớ không cho biết số người tốt nghiệp, bởi lẽ từ năm 1995 đến năm 2010, Hoa Kỳ đã cấp gần 300,000 visas cho người Việt không định cư trong đó có khoảng 40,000 visas cấp cho thanh thiếu niên du học. Trong số visa không định cư có bao nhiêu là công nhân xuất khẩu, du khách ở lại bất hợp pháp, và trong số visa du học có bao nhiêu là du học trá hình để du hí sau khi đóng tiền ghi danh nhập học, không kể số du sinh bỏ học vì học không nổi hay bị đuổi vì hạnh kiểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- Pháp:&lt;/span&gt; Tuy số sinh viên du học tại Pháp ít hơn so với Hoa Kỳ và Úc, và tuy sự quan trọng của tiếng Pháp trong nền giáo dục ở Việt Nam hiện nay chỉ còn ngang hàng với tiếng Đại Hàn, tiếng Nhật, và cấp bằng Pháp ít còn được trọng vọng trong chế độ cộng sản, du học ở Pháp vẫn là ước vọng của nhiều sinh viên có khả năng bởi lẽ học tập ở Pháp đòi hỏi nhiều thử thách, không phải chỉ sinh ngữ mà còn về kiến thức. Đa số du sinh đến Pháp thuộc bậc hậu đại học (Cao học, Tiến Sĩ) hay tu nghiệp ngắn hạn. Năm 2009/10, Pháp đã tiếp nhận 6,295 du học sinh trong đó có 5,160 (82%) ghi danh học đại học, đứng hạng 9 trong số các du học sinh các nước tại Pháp. Tổng số sinh viên VN taị Pháp như sau:&lt;ul&gt;Bằng cấp  2006-07  2007-08  2008-09  2009-10&lt;br /&gt;Cử Nhân (L)  2,355  2,239  2,267  2,295&lt;br /&gt;Cao học (M)  1,655  1,632  2,083  2,078&lt;br /&gt;Tiến sĩ (D)  553  627  681  787&lt;br /&gt;Tổng số  4,563  4,498  5,031  5,160&lt;/ul&gt;Trong niên học 2009-10, số sinh viên các ngành học và các cấp như sau:&lt;br /&gt;Bằng cấp  Luật, chính trị học  Kinh tế, xã hội học  Văn chương, nhân văn  Khoa học  Y, Nha, Dược&lt;ul&gt;Cử nhân  43  1,436  304  466  46&lt;br /&gt;Cao học  121  928  208  616  205&lt;br /&gt;Tiến sĩ  40  73  98  556  20&lt;br /&gt;Tổng số  204  2,437  610  1,638  271&lt;/ul&gt;(Nguồn : resources.campusfrance.org/ Rapports d’activités 2010).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- Anh và Canada:&lt;/span&gt; Vương quốc Anh đã thu nhận sinh viên VN trước khi Cộng Sản VN và Mỹ thiết lập bang giao. Số sinh viên tăng nhiều sau chánh sách mở cửa trong 2 thập niên qua nhưng từ đầu năm 2010, Anh quốc đã siết chặt hơn luật du học và di dân nên số du học sinh đến Anh giảm bớt, số du học sinh và di dân bất hợp pháp dưới dạng du học bị trục xuất càng lúc càng nhiều. Có khoảng 5,000 du học sinh VN tại Anh tập trung phần lớn ở khu Hackney, Peckham, Southward, Brixton. Trong số các quốc gia Tây Phương, Canada là quốc gia có ít nhất du học sinh VN. Chánh sách du học khe khắc, giá sinh hoạt cao và tổ chức trường học của Canada không thuận lợi cho các du học sinh có học lực trung bình, Canada không có những giáo trình riêng biệt dành cho sinh viên ngoại quốc, du học sinh không thể đến các campus Canada để du hí hay tìm chồng, đó là những yếu tố chính yếu khiến Canada không có hấp lực với sinh viên VN. Năm 2008, Canada tiếp nhận chỉ có 586 du học sinh VN. Gần đây, chính phủ áp dụng vài biện pháp cởi mở hơn như cho phụ huynh đến thăm con em, cho sinh viên tốt nghiệp có thể ở lại làm việc một só ngành nghề để hi vọng số du học sinh đạt được 1000. Năm 2008, số du sinh VN ở các tỉnh bang của Canada như sau: Ontario: 232, Colombie-Britannique: 132, Alberta: 105, Québec: 79, Manitoba: 19, Saskatchewan: 9, Miền Đông Bắc: 10. (Le marché de l’éducation internationale du VN – Octobre 2009/ Affaires étrangères et commerce international Canada).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- Trung Quốc và các quốc gia khác ở châu Á:&lt;/span&gt; Trung Quốc là thị trường cho sinh viên muốn xuất ngoại nhưng có nguồn tài chánh giới hạn bởi lẽ học phí và chi phí chỉ rất thấp, chỉ bằng ¼ so với Anh Mỹ (khoảng 7,000$ một năm), nhưng thời gian học tập để có bằng cử nhân kéo dài 4-5 năm vì phải trải qua ít nhất một năm học tiếng Trung Quốc. Đa số du học sinh đến Trung Quốc học thương mại, canh nông, y học cổ truyền, và kỹ thuật chế biến. Có độ 12,500 sinh viên VN tại Trung Quốc, đứng hạng 4 trong số các du sinh tại Trung Quốc (sau Hàn quốc, Nhựt, Hoa Kỳ) và 500 du sinh ở Đài Loan, Singapore là nơi gần nhất VN nhưng có chương trình dạy tiếng Anh nên Singapore là thị trường tốt nhất cho du sinh nghèo vì chi phí ít, và cho du sinh giàu để đến ăn chơi, cuối tuần về VN mà vẫn có «bằng ngoại». Năm 2010, có độ 7,000 du sinh VN ở Singapore.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện du học ở VN hiện đang lên cơn sốt nên đi du học ở đâu cũng được miễn là có nhãn hiệu du học sinh để nở mặt nở mày với hàng họ và dễ làm ăn. Hàn Quốc đã có đến 1,900 sinh viên VN trong làn sóng phụ nữ lấy chồng Hàn Quốc. Ấn độ, Phi luật Tân, Mả Lai Á, Thái Lan, thậm chí Miên và Lào cũng mở cửa thị trường du học VN bằng cách cấp học bổng để khai thác thị trường béo bở nầy. Duy chỉ có Nhật Bản, mặc dù là quốc gia hậu kỹ nghệ nhưng ít sinh viên VN thích đến du học vì đại học Nhật chỉ dạy bằng tiếng Nhật và kỹ luật trường học nghiêm minh. Theo Asahi, cơ quan giáo dục quốc tế Nhật, năm 2010, Nhật đón nhận 3,597 sinh viên Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- Các quốc gia khác ở Âu châu ngoài Anh và Pháp:&lt;/span&gt; Du học ở Liên Sô và các quốc gia Đông Âu đã sụt giảm sau khi Liên Sô sụp đổ và sau khi VN đã bình thường hóa ngoại giao với Hoa Kỳ. Tổng số sinh viên VN ở Nga, Tiệp khắc, Slovaquie, Roumanie độ 6,000.Tại các quốc gia Bắc Âu (Na Uy, Thụy Điển, Đan Mạch, Hòa Lan) Thụy Sĩ, Đức số sinh viên VN vài trăm tại mỗi nước.&lt;br /&gt;Tính chung, tổng số du sinh VN tại hơn 40 quốc gia trên thế giới vào năm 2009 độ 90,000 người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;1.3. &lt;/span&gt;Diện mạo của du sinh Việt Nam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tùy theo gia cảnh, mục tiêu và cung cách, du học sinh Việt Nam có thể nhận diện qua 3 loại : du sinh du học, du sinh du hí và du sinh địch vận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- Du sinh du học&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là những du học sinh có khả năng, có tư cách, muốn tìm học những kiến thức về khoa học kỹ thuật và văn hóa ở xứ người để cải thiện đời sống kinh tế cá nhân và vận mệnh đất nước. Đa số họ là sinh viên tự túc, xuất thân từ những gia đình khá giả hay trung lưu, nhưng không có quyền thế. Cha mẹ họ phải hy sinh cho họ để mong họ có một tương lai tươi sáng hơn và nếu có thể được, thoát khỏi cái xã hội mafia cộng sản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại đất người, ngoài những giờ chuyên cần học tập, đôi khi họ phải đi làm lao động thêm để phụ vào số tiền cấp dưỡng của cha mẹ chắt chiu gởi nuôi họ. Sau khi tốt nghiệp, họ trở về mang theo kiến thức học tập ở xứ người để phục vụ đất nước, nhưng nếu cha mẹ họ không có liên hệ với quyền lực, số phần họ cũng chẳng mấy gì khả quan. Một số khác tìm cách ở lại trên đất nước mà họ đã du học để lập nghiệp mà theo ước đoán, số du học sinh không hồi hương nhiều hơn số du học sinh hồi hương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo một khảo sát rộng rãi của công ty nhân sự SDH trên 350 sinh viên du học đã và sẽ về nước làm việc, sinh viên đã tốt nghiệp và sẽ ở lại nước sở tại làm việc, và sinh viên sẽ tốt nghiệp chưa có ý định ở lại hay về, kết quả là cho biết có 64% người quyết định ở lại nước sở tại để sinh sống. Lý do: chế độ lương thưởng tại VN không tương xứng với công sức và tiền bạc đã đầu tư trong quá trình học tập ở nước ngoài, môi trường và điều kiện làm việc không thích ứng với kiến thức đã thu thập, không được đối xử bình đẳng khi người lãnh đạo và đồng nghiệp là những người tốt nghiệp từ các đại học Đông Âu hay đảng viên thiếu khả năng. Đối với một quốc gia còn nghèo như VN mà phải chi viện hơn 1,5 tỷ mỹ kim hàng năm cho 90,000 du học sinh nhưng số người trở về chỉ chưa đến phân nửa thì quả tình chuyện chảy máu chất xám VN thực đáng quan ngại. (83% du học sinh về nước không hài lòng với lương thưởng. www. amec.com.vn ngày 15 /4/2010).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- Du sinh du hí&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là những du sinh con ông cháu cha, mà trong nước gọi là đám 4C (con cháu các cụ) và con em các tư bản đỏ, làm giàu nhờ làm ăn với bạo quyền cộng sản. Đa số đám du sinh nầy là những học sinh dốt về kiến thức lẫn sinh ngữ, lêu lỏng, thiếu tư cách, xuất ngoại bằng văn bằng giả hay thế lực của ông cha, cốt ra nước ngoài để du hí và có chứng chỉ ghi danh nhập học tại đại học nước ngoài để ăn trên ngồi trước khi trở về nước. Tại nước ngoài, họ là những phần tử bất hảo, vung vít tiền bạc để ăn chơi, có tác phong bất xứng, tạo ác cảm cho người dân sở tại. Họ «xuất khẩu» những thói hư tật xấu của ông cha như ăn cắp trong siêu thị, lường gạt khi đi xe bus (dùng thẻ cũ), thô tục trong cung cách xã giao (không xếp hàng, không nhường chỗ ưu tiên cho người già, người phế tật, chửi thề, nới năng ồn ào trước đám đông… ), ăn mặc trang sức lố bịch, tiêu xài theo lối vung tiền qua cửa sổ để chứng tỏ giàu sang (đơn vị tiền tệ của họ là một «giấy» tức tờ giấy 100 dollars). Thái độ xấc láo của họ nhiều khi tạo nên những cuộc xung đột đẫm máu với các băng đảng, ngay cả đối với những công dân bình thường cũng «xốn mắt» trước tác phong mất dạy của đám sinh viên nầy. Ngoài ra, đám du học sinh nầy còn là bình phong để cha mẹ họ thuộc giai cấp lãnh đạo cộng sản tẩu tán tài sản một cách hợp pháp ra nước ngoài mỗi lần đi thăm con em, mà những chuyến đi đi về về như đi chợ. Thông thường, sinh viên du học chỉ ở cấp đại học, nhưng với những tay tham nhũng và tư bản đỏ, họ đưa con ra nước ngoài ngay từ cấp trung học, có khi từ tiểu học (như ở Canada) dưới dạng du học sinh và họ mua nhà đất cho con em họ ở, chuẩn bị cho một cuộc định cư cư về sau. Bảng thống kê sau đây cho thấy tỷ lệ số du sinh học trung học, học trường dạy nghề và học Anh ngữ chiếm hơn phân nửa trong tổng số du sinh Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tỷ lệ du học sinh Việt Nam theo cấp học niên khóa 2006-07 tại vài quốc gia Quốc gia  Đại học  Trung học  Học Anh ngữ  Học nghề.&lt;ul&gt;Hoa Kỳ  68%  22%  6%  4%&lt;br /&gt;Anh  43%  34%  20%  3%&lt;br /&gt;Úc  42%  31%  16%  11%&lt;br /&gt;Canada*  11%  60%  27%  2%&lt;/ul&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);font-size:85%;" &gt;* Chú thích về Canada:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);font-size:85%;" &gt; trong 60% học sinh Trung học có 21% học CEGEP và 3% học cấp tiểu học. (nguồn: Le marché de l’éducation internationale du VN).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài việc «trồng» người dưới dạng gởi con em du học, những tư bản đỏ và bọn tham nhũng còn tìm cách làm sui với các gia đình ở ngoại quốc để rửa tiền mà họ đã cướp giựt ở VN (một trong những sui gia nổi tiếng là Thủ Tướng cộng sản Nguyễn Tấn Dũng và «tên ngụy» Nguyễn Bang). Họ chỉ cần áp dụng phương pháp cổ điển của mafia. Gia đình họ ở nước ngoài thành lập các công ty ở VN, tiền vốn không từ nước ngoài đưa vào mà từ tiền của các tay tham nhũng trong nước bỏ ra đầu tư. Họ khai gian thương vụ, thổi phồng lợi nhuận khổng lồ để chuyển ngân hợp pháp ra các ngân hàng nước ngoài qua các thương vụ. Khi cần ra ngoại quốc để trốn, để định cư, thì dâu rể, con cháu họ sẽ đứng ra bảo lảnh họ dưới dạng đoàn tụ gia đình hay họ di dân dưới dạng kinh doanh. Những cuộc hôn nhân nầy lại còn có tác dụng thêm bạn bớt thù trong cộng đồng người Việt di tản, tạo ấn tượng tốt đẹp cho dân chúng và chính phủ các quốc gia có người Việt di tản về chính sách đoàn kết, cởi mở của chế độ cộng sản đối với kẻ thù khi xưa. Tính lưu manh, quỹ quyệt của cộng sản quả là siêu việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ ra thì cộng đồng người Việt tị nạn đã phải trả giá bằng nửa triệu sinh linh bỏ mạng trên biển khơi để tránh bạo quyền cộng sản thì hôm nay, chính bạo quyền ấy, sau khi đã vơ vét tài sản trên một đất nước VN nghèo khổ, lại ngang nhiên mang tài sản ăn cướp ấy để đến sống vương vả trên những vùng đất mà những nạn nhân của họ trong 36 năm qua đã phải đổ mồ hôi nước mắt để tạo dựng lại lúc giữa đời người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- Du sinh địch vận&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là 5,000 du sinh con ông cháu cha và những công chức, công an giả dạng là «tu nghiệp sinh» đi học với học bổng của nhà nước. Họ đi học nhưng họ phải làm công tác địch vận theo nghị quyết 36 của đảng. Họ len lỏi trong các hội đoàn, các campus đại học, sử dụng các chiến thuật địch vận thời chiến tranh để tuyên truyền, khủng bố, khuynh đảo các cộng đồng người Việt. Trong đại học, họ khôn khéo lập các hiệp hội sinh viên, tuân hành các chỉ thị của tòa đại sứ để lôi cuốn các sinh viên con em người Việt tị nạn, vốn có tinh thần cởi mở nhưng lại ngây thơ trước các mưu chước thâm độc tâm lý chiến cộng sản. Đám du sinh địch vận nầy lại được sự hổ trợ của đám sinh viên du hí, bởi lẽ chúng phải bảo vệ tập đoàn cầm quyền của cha ông chúng. Chúng cũng có tác phong côn đồ ngang ngược khi cần đối phó với cộng đồng di tản chống đối chúng. Đám đông thầm lặng người Việt tị nạn ngao ngán trước viễn cảnh đã trốn cộng sản mà vẫn chưa được yên thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Phần 2: Lao động xuất khẩu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;1.&lt;/span&gt; Có bao nhiêu người lao động xuất khẩu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính sách xuất khẩu lao động được áp dụng từ năm 1980 khi cộng sản VN muốn giải tỏa nạn thất nghiệp trầm trọng trong nước đồng thời dùng người lao động xuất khẩu để trả nợ cho các quốc gia anh em khối cộng sản đã giúp VN trong thời chiến tranh và các quốc gia thân hữu như Irak, Arabie Séoudite, Koweit, Qatar…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian từ 1980-1990, có khoảng nửa triệu người trong đó có khoảng 70,000 sinh viên, nghiên cứu sinh, và khoảng 300,000 người lao động được chính phủ gởi di Liên Sô, Đông Đức, Tiệp khắc, Bulgarie và khoảng 100,000 người đến các nước Trung Quốc, Cuba, Mông Cổ, Bắc Hàn để học tập và làm việc. Tiền lương của nhân công được chia làm ba: một đóng cho nước chủ, một gởi về cho gia đình và một phát cho công nhân. Các công việc phần lớn là công việc người địa phương từ chối: đổ rác, thợ mỏ, phu khuân vác, làm cầu đường, ống dẩn dầu ở Sibérie. Các phụ nữ thường làm nghề may, giúp việc nhà (oshin). Nhưng không bao lâu sau đó, các chế độ cộng sản đã lần lượt sụp đổ, các quốc gia chủ hủy bỏ hợp đồng và cho hồi hương công nhân VN, nhưng đa số công nhân trốn ở lại. Thảm cảnh của công nhân bắt đầu từ đó với cảnh đối xử bất công của dân chúng và chánh quyền địa phương. Thất nghiệp đã đưa đến phạm pháp, tạo thêm ác cảm cho người bản xứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi bức tường Bá Linh sụp đổ tháng 11/1989, tại Đông Đức có 59,000 lao động xuất khẩu và du sinh VN tập trung tại các thành phố như Karl-Marx-Satadt, Đông Berlin và Leipzig. Sau khi nước Đức được thống nhứt, chính phủ Đức tìm cách giảm bớt số lao động xuất khẩu nầy bằng cách cấp cho mỗi người 3,000 mark để hồi hương. Khoảng phân nửa số người chịu về VN, nhưng những người lao động xuất khẩu ở những nước Đông Âu và Liên Sô lại kéo sang Đức để xin tị nạn hay cư trú bất hợp pháp. Trong suốt thập niên 90, chính phủ Đức dùng nhiều biện pháp đưa những người nhập cư bất hợp pháp nầy về VN, nhưng họ không đi mà chánh phủ VN cũng không nhận. Năm 2004, có đến 40,000 người VN cư trú bất hợp pháp trên nước Đức. Họ sống ngoài vòng pháp luật, lập băng đảng, buôn bán thuốc lá lậu và cần sa là những trọng tội đối với nước Đức. Không nói được tiếng Đức, không hội nhập, đa số sống phạm pháp, lại có quan điểm chính trị cộng sản nên số người dân Việt nầy hoàn toàn đối nghịch với cộng đồng người Việt di tản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể từ năm 1990, khi tham nhũng trở thành phổ quát, chính sách xuất khẩu lao động thay đổi theo lối ăn chia với các tổ chức tuyển dụng người xuất khẩu mà các người đứng đầu không ai khác hơn là bè đảng các lãnh đạo thế lực. Chánh phủ phụ trách tìm kiếm các hợp đồng với các quốc gia cần nhân công rồi giao cho các công ty tư vấn tuyển dụng nhân công. Đó là chính sách tham nhũng vừa hàng dọc vừa hàng ngang, các công ty tuyển dụng tung hoành bóc lột, lường gạt người dân nghèo phải bán nhà bán ruộng để đóng tiền lệ phí cắt cổ cho các công ty để đi lao động nước ngoài hi vọng thoát được cảnh nghèo đói, nhưng chính sách đem con bỏ chợ của các công ty tư vấn thực chất là các tổ chức buôn bán người, làm giàu trên xương máu của người nghèo trước sự bao che của nhà nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo số liệu của Cục Quản lý lao động ngoài nước (Bộ Lao Động-Thương Binh và Xã hội), từ năm 2001 đến 2011, VN đã gởi 739,710 lao động VN làm việc tại hơn 40 quốc gia trên thế giới, tính trung bình mỗi năm có khoảng 70,000 người. Thu nhập của người lao động xuất khẩu thường từ 6 đến 10 lần cao hơn so với những người cùng làm một công việc trong nước và mỗi năm họ gởi về nước khoảng 1,7 đến 2 tỷ mỹ kim. (Nguyễn Cảnh Toàn. Bước đầu nghiên cứu cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài. Tạp chí Khoa Học Xã hội VN số 1(44) 2011).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;2. &lt;/span&gt;Diện mạo của người lao động xuất khẩu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người lao động xuất khẩu ra nước ngoài có hai dạng: ra đi hợp pháp dưới sự quản lý của các công ty tuyển dụng, ra đi bất hợp pháp hay ở lại bất hợp pháp sau khi khế ước làm việc chấm dứt. Ngoài ra, những phụ nữ ra đi lấy chồng Hàn Quốc, Trung Quốc, Đài Loan, thực chất cũng là một hình thức xuất khẩu lao động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Người lao động xuất khẩu theo hợp đồng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ năm 1990, chánh sách tham nhũng và vô trách nhiệm của nhà nước cộng sản đã làm nở rộ các loại công ty môi giới lao động nước ngoài, phát triển từ thành phố đến nông thôn. Đó là một sách lược tham nhũng toàn bộ, chia phần từ trung ương đến địa phương. Những người muốn đi lao động không phải là những người tứ cố vô thân mà phải có chút ít tài sản. Họ hay thân nhân họ phải bán nhà, bán đất hay thế chấp tài sản cho ngân hàng (danh từ sổ đỏ dùng để chỉ tiền nợ ngân hàng với tài sản thế chấp) để đóng tiền lệ phí cho cơ quan tuyển dụng. Theo những văn kiện của chính phủ, tiền lệ phí nầy không được hơn một tháng tiền lương, nhưng thực tế, những công ty môi giới khuynh đảo thị trường bởi người dân nghèo quá đông, mật ít ruồi nhiều, nên họ bày ra đủ thứ lệ phí, thường từ 5,000 đến 15,000 mỹ kim tùy theo nơi đến làm việc và thời gian của hợp đồng. Thử tưởng tượng tiền lương của một giáo chức, sau khi khấu trừ mọi thứ đóng góp cho nhà nước chỉ còn lại độ 30 mỹ kim mỗi tháng thì số tiền lệ phí như trên quả là một tài sản khổng lồ. Với những hợp đồng bảo đảm tiền lương tại nước ngoài trên 1,000 mỹ kim hàng tháng, điều kiện làm việc thuận lợi, nhiều gia đình nghèo tranh nhau đi tìm số đỏ với sổ đỏ. Người lao động xuất khẩu đong đưa với vận may nếu hợp đồng được tôn trọng, hi vọng trả được hết nợ và có chút vốn khi trở về nước. Nhưng thế giới cộng sản là thế giới của lừa đão, những công ty tư vấn lường gạt dân nghèo với những viễn cảnh tốt đẹp để vơ vét lệ phí đủ loại, đưa người ra nước ngoài rồi phủi tay, hành xử theo lối đem con bỏ chợ. Những người đi lao động ở Nga, ở Trung Đông bị áp bức, làm việc trong những điều kiện tồi tệ, không được trả lương theo như hợp đồng, hay bị hủy bỏ hợp đồng trước thời hạn, bơ vơ nơi xứ người không biết liên lạc với ai. Một lời thán oán trong muôn một của một người lao động xuất khẩu tại nước Nga: «Ba tháng không có lương, đấu tranh thì bị chủ dọa đuổi, gọi điện thoại về hỏi công ty xuất khẩu thì được bảo: chờ hết suy thoái chủ sẽ trả lương, muốn bỏ về thì tự túc mua vé mà về… »&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Viện Nghiên Cứu Phát Triển Xã Hội Việt Nam hợp tác với trường đại học Western Ontario (Canada) đã thực hiện một cuộc khảo sát về người lao động xuất khẩu VN tại 4 quốc gia ở Châu Á (Nhật, Hàn Quốc, Đài Loan và Mã Lai) trong giai đoạn 2000-2009 đã công bố kết quả ngày 15 tháng 3 năm 2010 như sau: «… chỉ có 33% người XKLĐ trả hết nợ trước khi về nước, trung bình muốn trả hết nợ vay mượn phải làm việc 18 tháng, 36% người bị tổn thương sức khỏe và tâm lý vì môi trường và điều kiện làm việc, 26% người không được trả lương như mong đợi và 8% bị hành hạ về mặt thể chất. Nhiều người bị hủy giao kèo hay không chịu nổi sự bốc lột phải trở về nước, gánh thêm nợ nần. Một tỷ lệ quan trọng không thấy có sự cải thiện về mặt kinh tế sau khi đi XKLĐ, thậm chí tình trạng còn tồi tệ hơn: 40,1% hài lòng vì số thu nhập tăng lên, 51,1% không thấy có sự thay đổi tích cực nào, 8,8% bị mắc nợ nhiều hơn….» (Đi xuất khẩu lao động để mưu sinh. baomoi.com, ngày 15/5/2010).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chánh sách xuất khẩu lao động của chánh phủ cộng sản phơi bày bản chất vô nhân đạo và vô trách nhiệm. Những công ty môi giới là những công ty quốc doanh hay phe nhóm của cấp lãnh đạo đã lợi dụng sự nghèo đói của người dân, nhẩn tâm bốc lột người nghèo rồi vô trách nhiệm đưa đám người nầy ra nước ngoài phải tự phấn đấu với bao nhiêu cam go không chuẩn bị. Chánh sách tham nhũng bất lương nầy không giải quyết trọn vẹn được nạn thất nghiệp và nghèo đói triền miên trong nước mà còn lại tạo nên một hiểm họa ở ngoài nước bằng cách xuất cảng một khối người Việt sống bất hợp pháp và phạm pháp tại nhiều quốc gia trên thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Người xuất khẩu lao động bất hợp pháp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đa số người XKLĐ là nông dân, công nhân ít học, vì nghèo đói phải đi lao động nước ngoài hi vọng sẽ thoát khỏi cảnh nghèo đói. Không am tường ngôn ngữ xứ người, không thích nghi với điều kiện sống và làm việc, không biết thông tin khi gặp bất công, bất trắc, người XKLĐ quả thực làm cuộc phiêu lưu lớn khi đặt niềm tin vào các công ty môi giới mà đa số chỉ là nhóm người bất lương được nhà nước bao che. Ngoài ra, nếu đa số người XKLĐ là nạn nhân của các công ty từ trong nước đến ngoài nước, nhưng trong nhiều trường hợp, chính họ cũng lại là tác nhân của những khốn khổ của họ. Chỉ đan kể một số trường hợp phổ quát: không tuân hành luật lệ xứ người, không tuân hành hợp đồng, tác phong bất xứng (gây gổ, trộm cắp). Tại Hàn Quốc, theo tin tức của chính Bộ Lao Động, 32% người XKLĐ Việt Nam đòi đổi nghề khi đến Đại Hàn, 8,750 người ở lại bất hợp pháp sau khi hết hợp đồng (trên 60,000 XKLĐ), có người bỏ trốn ngay khi vừa đến phi trường, đến nổi Hàn Quốc phải ngưng không nhận XKLĐ Việt Nam. (các bản tin tháng 8, 2011).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại Mã Lai, chính phủ phải ân xá cho 13,000 người Việt XKLĐ ở lậu, tại Arabie Séoudite, tài xế XKLĐ đình công viện lẽ thời tiết quá nóng đến 45 độ mà xe vận tải không có máy điều hòa không khí (trước khi đi, họ đã biết sẽ làm việc trong vùng khí hậu sa mạc và xe vận tải ở VN có chiếc nào có máy điều hòa không khí?).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại Moscou, cảnh sát Nga dẹp các xưởng may «chui», bắt giữ 500 người Việt XKLĐ ở lại bất hợp pháp thì họ quay lại tố cáo chủ nhân bắt họ làm việc như người nô lệ. Thì ra, người XKLĐ Việt Nam cũng mưu chước không kém gì những công ty môi giới và công ty mướn người lao động. Một thống kê của Bộ Lao Động, Thương-Binh Xã hội ước lượng có khoảng 50,000 người XKLĐ bất hợp pháp trên thế giới, nhiều nhất tại Á Châu và các quốc gia Đông Âu.&lt;br /&gt;Ngoài những người XKLĐ ở lại bất hợp pháp, nhiều quốc gia trên thế giới đang phải đối diện với tình trạng người Việt định cư bất hợp pháp, do nhập cư lậu và người đi với visa du lịch rồi ở lại sau khi hết hạn, tổ chức các hoạt động phạm pháp như trồng cần sa, mãi dâm, tập hợp thành băng đảng chém giết nhau, gây rối loạn trật tự công cộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số người di cư nầy được các tổ chức mafia VN đưa bằng đường bộ đến Nga, phần lớn qua ngả Trung Quốc. Một số ở lại Nga sống bằng nghề buôn bán lẻ ở các chợ trời, may quần áo hay các nghề lao động linh tinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 6/2009, chính phủ Nga đóng cửa chợ Vòm (Cherkizovsky), nơi có 6,000 thương buôn người Việt tập trung các hàng lậu thuế từ Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài nước Nga, tại Ba Lan, Tiệp Khắc, Đông Đức (cũ), mỗi nơi hàng có chục ngàn người Việt sống ngoài vòng pháp luật, gồm những người XKLĐ không về nước và những người nhập cảnh lậu. Dariusz Loranty, cảnh sát trưởng ở Warsaw đã nói với Ulricht Adrian, ký giả của đài truyền hình Đức ARD như sau: «… Dân VN không bao giờ chết, chưa hề thấy đám tang người Việt. Một ngày kia, chúng tôi thấy một xác người Việt bị mafia thủ tiêu quăng trong ven rừng ở Warsaw. Một người Việt nào đó mới đến bất hợp pháp sẽ mang tên người chết mà không ai kiểm soát được. Với chúng tôi, người Việt Nam nào cũng giống nhau không phân biệt được. Bọn mafia còn giết người đồng hương thiếu nợ lấy các bộ phận đem bán… » (Ulricht Adrian. Wo Warschau vietnamesisch ist- DCV online dịch).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Món nợ mà ông cảnh sát trưởng Warsaw nói là món nợ từ 10,000 đến 15,000 mỹ kim mà người di cư lậu phải mượn của bọn mafia VN trước khi lên đường, một món nợ quá lớn phải trả suốt đời. Cách trả nợ nhanh nhứt là tham gia vào các tổ chức trồng cần sa, buôn ma túy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba Lan hiện nay là trung tâm sản xuất cần sa lớn nhất ở Đông Âu mà các người cầm đầu đường dây đa số là người Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để tránh sự cạnh tranh, một số di dân lậu được tổ chức đưa qua Đức, Pháp và điểm đến sau cùng là Vương Quốc Anh, bởi tại đó luật pháp liên quan đến ma túy có phần nhẹ hơn các nơi khác. Muốn đến Anh, những người nầy tập trung ở miền Bắc nước Pháp, trốn trong rừng Téteghem, Grande Synthe, từ đó họ chờ đến đêm để «nhảy bãi» qua cảng Pas de Calais để sang Anh. Có khi họ phải chờ hàng tuần, hàng tháng trong những khu rừng lạnh lẽo nầy. Họ vứt bỏ tất cả giấy tờ, hình ảnh để khi cảnh sát bắt họ không biết lý lịch, xuất xứ của họ, do đó người Anh gọi họ là «người rơm». Những người rơm nầy đang hoành hành Vương Quốc Anh. Nick Thorpe, phóng viên đài BBC trong bài EU’s biggest crackdown on Vietnamese illegal migrants ngày 26/6/2010 đã viết : «… người Việt định cư hợp pháp ở Anh khoảng 30,000, nhưng số người bất hợp pháp lên đến 35,000».&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Lâm Hoàng Mạnh, một người Việt ở Anh đã viết một bài dài về người rơm đăng trong Talawas blog ngày 3/10/2010 có những đoạn như sau: «… Ngày 18/8/2010, tờ Metro London đăng tin theo báo cáo, năm 2009 cảnh sát đã bắt được 6,866 vụ trồng cần sa, tăng 30% so với năm 2008 là 4,951 vụ. Như vậy, chỉ trong 2 năm 2008-2009, số trại trồng cỏ bị phát hiện 12,000 vụ do người Việt điều khiển, có nghĩa trung bình mỗi tuần cảnh sát bắt gần 140 vụ, mỗi ngày 20 vụ trồng cần sa. Chưa kể những trang trại chưa bị phát hiện, con số trang trại cần sa của người Việt tại Anh phải hàng vạn… Hầu như báo chí tuần nào cũng đăng tin người Việt bị bắt vì trồng cần sa và nhập cảnh bất hợp pháp. Lang thang khu Hackney, Woolwich, Southward, Lewisham, Brixton… gặp rất nhiều người Việt rơm, họ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, công khai nói chuyện trồng cỏ bằng tiếng (Việt) lóng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng năm, số tiền thu được do việc trồng cần sa của các băng đảng người Việt ở Anh lên tới hàng triệu bảng Anh đã được rửa bằng còn đường chánh ngạch cũng như tiểu ngạch để đầu tư vào bất động sản và khu công nghiệp ở VN. Những đồng tiền kiều hối nầy đã giúp chính phủ VN tăng trưởng GDP hàng năm. Thập niên 1990, từ vài trăm triệu, đến năm 2008, kiều hối đã tăng lên 8 tỷ. Kiều hối gửi về ngoài đồng tiền sạch (xuất khẩu lao động, trợ giúp thân nhân) còn có rất nhiều tiền bẩn do người rơm rửa tiền. Chúng ta thử làm phép tính cộng trừ nhân chia sẽ rõ: 8 tỷ mỹ kim do chính phủ VN công bố chia đều cho 3 triệu người VN hải ngoại, từ trẻ sơ sinh đến người già gần đất xa trời, bình quân mỗi người Việt gửi về VN gần 3,000 mỹ kim. Tiền ở đâu ra mà Việt kiều gửi về cho thân nhân tiêu xài mỗi năm 3,000 mỹ kim tức 60 triệu đồng VN nếu trong đó không có tiền bẩn khổng lồ của những kẻ tội phạm… »&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người rơm không phải chỉ có ở Anh mà tràn lan khắp nơi có cộng đồng người Việt. Tại Ba Lan, tên lóng là người xù, tại Đức là người đầu đen, tại Canada, Úc là người trồng cỏ. Michael L. Gray, ký giả người Canadien, cư ngụ ở Ottawa, có viết một bài khảo sát khá chi tiết về kỹ nghệ trồng cỏ ở Anh và Canada tựa là The Canadian connection: Why do Vietnamese grow so much dope? (www.michaelgray.ca).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đây là phỏng dịch vài đoạn chính yếu: «… Có khoảng 75% ngưởi trồng cần sa ở Anh là người VN, và hầu hết họ là những người nhập cư gần đây. Rất nhiều công nhân chăm sóc cây nầy là thiếu niên do những băng nhóm buôn thuốc phiện đưa đến từ VN. Thiếu niên là đối tượng dễ dàng quản lý vì tiên công rẻ mạt, thêm vào đó chúng không bị xét xử với các tội hình sự theo luật khi bị bắt, ít lâu sau chúng tiếp tục làm trở lại và chúng không thể bị trục xuất về VN, vì theo đạo luật năm 2004 cấm trục xuất thiếu niên. Lợi nhuận thật khủng khiếp. Một ngôi nhà trồng cây nầy có thể kiếm được nửa triệu mỹ kim một năm. Lý do của sự phát triển trồng cần sa vì sự thay đổi đạo luật năm 2004, đưa cần sa từ hạng B xuống hạng C, có nghĩa là người phạm pháp sẽ không bị tội hình sự nếu trồng một số lượng nhỏ. Đó là lý do khiến các ngôi nhà VN biến thành nông trại cần sa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ, tôi tiếp tục đi đến thành phố tươi đẹp Vancouver ở bờ biển phía Tây của đất nước tôi. Từ giữa thập niên 1990, người VN hầu như làm bá chủ kỹ nghệ trồng cần sa ở Vancouver và các vùng lân cận ở tỉnh British Columbia. Đây không phải là một thành tích nhỏ, bởi việc sản xuất marijuana đại qui mô trước đó được thống lãnh bởi nhóm Hells Angels Motocycle Club, khét tiếng với việc sử dụng bạo lực để chống lại đối thủ. Tại sao các băng đảng VN lại thống trị nhanh như vậy? Để trả lời câu hỏi nầy, tôi nghĩ cần xét qua lịch sử lập cư của người Việt ở Canada. Trong những năm sau 1975, Canada cũng như nhiều quốc gia Tây Phương khác tiếp nhận hàng chục ngàn người Việt đến từ miền Nam, phần lớn là giới có học, có nghề tốt. Họ cư trú tại các đô thị lớn như Montréal, Toronto, Ottawa hay những đô thị nhỏ hơn như Edmonton, Vancouver. Nói chung, thế hệ những người nhập cư đầu tiên nầy sống rất tốt ở Canada … Vancouver là cái đích của những người tị nạn từ trại Hồng Kông, ra đi từ miền Bắc VN. Trại tị nạn Hồng Kông là một nơi khủng khiếp, cai quản bởi các băng nhóm bạo lực và khi đến Vancouver, những người nhập cư mới nầy không nghề, không học thức phải làm việc cho các băng đảng. Sống trong nền kinh tế tập trung những năm 1980 ở VN, nơi mà mọi người đều vi phạm luật pháp để sinh tồn, và những điều kiện sống khắc nghiệt ở trại tị nạn Hồng Kong đã khiến những người Việt mới nhập cư nầy có tính liều lĩnh, gan dạ, quyết tâm thành công với mọi giá. Chỉ trong vài năm, những băng nhóm VN đã đuổi nhóm Hells Angels ra khỏi Vancouver, khiến cảnh sát Vancouver phải gọi các băng đảng VN là những tội phạm gan lỳ nhất từ trước đến nay ở Canada (the most tenacious, extraordinarily focused criminals ever introduced in Canada).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một báo cáo của cơ quan chống ma túy Mỹ năm 2000 cho biết năm 1998 có 2,351 vụ trồng cần sa bị khám phá ở British Columbia, một năm sau tăng lên đến 30%, tức 3,279 vụ và năm 1998 có 2,600 kg cần sa nhập vào Mỹ qua ngả British Columbia bị bắt. Marijuana biến chế ở British Columbia có phẩm chất cao, «BC Bud» là loại cần sa hảo hạng mà người Mỹ ưa thích nhất. Các «hạt giống làm vườn», sách dạy trồng cần sa cho cả nước cũng phát xuất từ đây. Và việc trồng cần sa lần lần phát triển khắp Canada. Những đánh giá gần đây cho biết trị giá thương mại của cần sa ở British Columbia khoảng 6,5 tỷ mỹ kim, đứng hạng nhì sau dầu khí… »&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Việt trồng cần sa và buôn ma túy hiện nay ở khắp nơi trên thế giới. Ngoài Ba Lan-Hung gia Lợi ở Đông Âu, Anh ở Tây Âu, Canada ở Bắc Mỹ cỏn phải kể thêm hệ thống ở Úc – Tân Tây Lan.&lt;br /&gt;Ngày 23 tháng 11 năm 2010, một cuộc bố ráp chưa từng có trong lịch sử ở tiểu bang Victoria (Úc), huy động 630 nhân viên công lực gồm cảnh sát, nhân viên quan thuế, di trú, để lục soát 68 căn nhà của người Việt rải rác trên toàn tiểu bang Victoria, đặc biệt chung quanh thành phố Melbourne để khám phá được 8,000 cây cần sa đang chờ thu hoạch, một số lượng lớn bạch phiến và 22 triệu Úc kim tiền mặt. Theo các cơ quan truyền thông và cảnh sát Úc, đây là những tổ chức tội phạm có liên hệ chặt chẻ với VN. Số tiền buôn lậu cần sa, bạch phiến chuyển về VN mỗi năm khoảng 400 triệu Úc kim. Chẳng những họ hoạt động ở Úc mà còn ở Tân Tây Lan. Đa số những tội phạm đến Úc bất hợp pháp đến từ Hải Phòng bằng các visas giả do nhà nước VN cung cấp dưới dạng du học hay du lịch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;3. &lt;/span&gt;Phụ nữ kết hôn với chồng «ngoại»&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện hôn nhân dị chủng trên thế giới hôm nay là chuyện bình thường, do đó khi nói đến hiện tượng lấy chồng «ngoại» trong bối cảnh Việt Nam phải hiểu là chuyện mua bán phụ nữ Việt Nam để làm vợ người Trung Quốc và Hàn Quốc. Theo thống kê của Bộ Tư Pháp, từ năm 1995 đến năm 2010, VN có hơn 250,000 nguời VN kết hôn với người nước ngoài trong đó có khoảng 100,000 người kết hôn với người Đài Loan, 30,000 với người Trung Quốc và 40,000 với người Hàn Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phụ nữ kết hôn với nguời «ngoại» phần lớn là những người nghèo, trình độ văn hóa thấp, 79% cư ngụ ở TP Hồ chí Minh và 13 tỉnh miền đồng bằng sông Cửu Long. Hãy nhìn những cô gái trẻ thơ, cởi hết quần áo đứng thành hàng dài để người Đài Loan, người Hàn Quốc chọn lựa. Tờ Trung hoa Thời Báo ở Đài Loan công khai đăng quảng cáo như thời buôn bán nô lệ: Cô dâu VN, giá bán 18 vạn Đài tệ. Bảo đảm là gái trinh, nếu không trả tiền lại. Tại Hàn Quốc, các công ty môi giới rao hàng: Người chưa vợ, góa vợ hoặc khuyết tật đều có thể tìm cô dâu Việt. Tại Singapore, 3 cô gái VN được trưng bày trong trung tâm thương mại Golden Mile Complex làm cho Hội Phụ Nữ Singapore xúc động và bất bình. Đó là vài bản tin trong hàng trăm bản tin khi mở đọc trên Internet. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Bộ trưởng bộ Lao Động – Thương Binh và Xã hội đã xác nhận: «Phong trào phụ nữ VN lấy chồng nước ngoài vì mục đích kinh tế, nhất là những cuộc hôn nhân qua môi giới bất hợp pháp thường dẫn đến đổ vỡ, có tác động rất lớn đến xã hội. Nhiều người nước ngoài cấu kết với một số cò mồi, môi giới VN hình thành những đường dây buôn bán người xuyên quốc gia. Nhiều cô gái đã vở mộng vì lấy phải người chồng nghèo khó hoặc bị môi giới lừa đảo, bị bốc lột sức lao động, bị lạm dụng tình dục, bị hành hạ đánh đập, thậm chí dẩn đến cái chết ở xứ người… »&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Báo Tuổi Trẻ online ngày 22/2/2010 đưới nhan đề: Nhiều phụ nữ bị bán sang Trung Quốc, kể rõ cả số thông kê của chính phủ: «Trong nước có 255 địa bàn trọng điểm, 89 tuyến trọng điểm về buôn bán phụ nữ và trẻ em. Tình trạng buôn bán phụ nữ diễn ra trên đường bộ, đường thủy và đường hàng không, trong đó buôn bán phụ nữ sang Trung Quốc chiếm khoảng 65%. Các nạn nhân thường bị bán với mục đích làm gái mãi dâm, lấy chồng hoặc bốc lột lao động… »&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong bản Báo cáo Tệ nạn buôn người năm 2010 ở Việt Nam (Trafficking in persons Report 2010-Vietnam) do Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ thực hiện trong khuôn khổ của Cao Ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc đã có những nhận định và chỉ trích nghiêm khắc đối với chính phủ VN về việc bảo vệ người lao động xuất khẩu và phụ nữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đây là một trong những đoạn chính yếu: «VN là một quốc gia có nhiều người đi làm việc ở nước ngoài do các công ty tuyển dụng trực thuộc nhà nước và tư nhân để gởi người đi làm việc ở Mã Lai, Đài Loan, Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhựt Bổn, Thái Lan, Indonésia, Anh, Serbie, Nga và Trung Đông. Các công ty xuất khẩu lao động đòi hỏi những lệ phí vượt quá qui định, nhiều khi dến 10,000 mỹ kim khiến công nhân mắc nợ cao nhất trong số các người Á châu đi lao động nước ngoài. Các công ty luờng gạt công nhân xuất khẩu bằng cách chỉ cho công nhân xem hợp đồng trước khi lên phi cơ hoặc cho công nhân ký tên trên các hợp đồng viết bằng ngoại ngữ mà công nhân không hiểu. Khi đến các quốc gia tuyển dụng, công nhân bị cưỡng bức làm việc với các điều kiện và lương bỗng không như hợp đồng, bị đánh đập hành hạ. Các phụ nữ đi lao động hay đi lấy chồng được đưa tới Trung Quốc, Đài Loan, Hàn Quốc, Hồng Kông, Macao bị cưỡng bức lao động, hay mãi dâm hay cả hai. Các trẻ em bị bán cho các nhả thổ qua ngã biên giới Cambốt, Lào, Trung Quốc … Mặc dù chính phủ thúc đẩy gia tăng xuất khẩu lao động để giải quyết nạn thất nghiệp, giảm nghèo, thu ngoại tệ, nhưng chính phủ không có biện pháp tích cực nào để trừng phạt những công ty xuất khẩu lao động và bảo vệ quyền lợi của người XKLĐ. Chánh phủ cũng công nhận có tệ nạn buôn bán phụ nữ và trẻ em nhưng không có biện pháp hình sự nghiêm khắc nào đối với các người phạm pháp các đường dây buôn người. Trong những nhận định trên, VN được xếp vào danh sách Theo dõi loại 2 (Watch 2).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt;Chú thích: &lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);"&gt;loại 1:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt; tôn trọng các luật lệ; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0); font-style: italic;font-size:85%;" &gt;loại 2:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt; luật lệ lỏng lẻo,&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0); font-weight: bold; font-style: italic;font-size:85%;" &gt; loại 3:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:85%;" &gt; tuyệt đối không tôn trọng. (dịch từ: Trafficking in persons report 2010 – Vietnam / US States Deparment ( www.unhcr.org).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thay lời kết&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những tệ trạng xấu xa của VN trong nước và ngoài nước không sao nói hết. Trang giấy có hạn, chúng tôi phải dừng lại để nhờ đến lời nói của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt thay cho lời kết. Trong một buổi nói chuyện với Ủy Ban Nhân Dân Thành phố Hà Nội ngày 20 tháng 9 năm 2008, Đức Tổng Giám Mục đã phát biểu: «Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm, chúng tôi muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như người Nhật cầm cái hộ chiếu là đi qua mọi nơi, không ai xem xét gì, người Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Chúng tôi mong đất nước mình được thực sự tốt đẹp để đi đâu chúng ta cũng được nể trọng… ». Ước vọng của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt cũng là ước vọng của 90 triệu người Việt trong nước và 3 triệu người Việt tị nạn, mong sao cho cái chế độ mafia đã đưa đất nước đến chỗ tụt hậu, nghèo khổ, xã hội vô đạo, vô cảm sớm cáo chung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lâm Văn Bé&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-7222703115323546796?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/7222703115323546796/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/du-sinh-va-lao-ong-xuat-khau-lam-van-be.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/7222703115323546796'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/7222703115323546796'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/du-sinh-va-lao-ong-xuat-khau-lam-van-be.html' title='Du Sinh Và Lao Động Xuất Khẩu - Lâm Văn Bé'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-6850087822339454959</id><published>2011-11-13T23:54:00.000-08:00</published><updated>2011-11-14T00:58:28.860-08:00</updated><title type='text'>Con ông cháu cha - wikileaks.org</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0); font-weight: bold;"&gt;&lt;a href="http://wikileaks.org/cable/2006/12/06HOCHIMINHCITY1492.html#"&gt;Viewing cable 06HOCHIMINHCITY1492, ALL HIS (PRIME MINISTER DZUNG'S) CHILDREN&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VZCZCXRO4217&lt;br /&gt;RR RUEHHM DE RUEHHM #1492/01 3600936&lt;br /&gt;ZNY SSSSS ZZH R 260936Z&lt;br /&gt;DEC 06&lt;br /&gt;FM AMCONSUL HO CHI MINH CITY&lt;br /&gt;TO RUEHC/SECSTATE WASHDC 1922&lt;br /&gt;INFO RUEHHI/AMEMBASSY HANOI 1408&lt;br /&gt;RUCNARF/ASEAN REGIONAL FORUM COLLECTIVE&lt;br /&gt;RHEHNSC/WHITE HOUSE NATIONAL SECURITY COUNCIL WASHINGTON DC RUEHHM/AMCONSUL HO CHI MINH CITY 2081&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;S E C R E T SECTION 01 OF 02 HO CHI MINH CITY 001492&lt;br /&gt;SIPDIS&lt;br /&gt;C O R R E C T E D C O P Y (MISSING TEXT)&lt;br /&gt;NOFORN  SIPDIS&lt;br /&gt;E.O. 12958: DECL:  12/25/2016&lt;br /&gt;TAGS: &lt;a href="http://wikileaks.org/tag/PINR_0.html"&gt;PINR&lt;/a&gt; &lt;a href="http://wikileaks.org/tag/ECON_0.html"&gt;ECON&lt;/a&gt; &lt;a href="http://wikileaks.org/tag/EFIN_0.html"&gt;EFIN&lt;/a&gt; &lt;a href="http://wikileaks.org/tag/PGOV_0.html"&gt;PGOV&lt;/a&gt; &lt;a href="http://wikileaks.org/tag/PREL_0.html"&gt;PREL&lt;/a&gt; &lt;a href="http://wikileaks.org/tag/VM_0.html"&gt;VM&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;SUBJECT: ALL HIS (PRIME MINISTER DZUNG'S) CHILDREN&lt;br /&gt;REF:&lt;ul&gt;A. SILBERSTEIN - INR/B EMAILS OF DECEMBER 16 AND&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;¶ B. PREVIOUS; B) HCMC 1404&lt;/ul&gt;HO CHI MIN 00001492  001.3 OF 002&lt;br /&gt;Classified By: Consul General Seth Winnick for reasons 1.5  b/d.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;¶ 1. (S/NF) Summary and Introduction: ConGen has been seeking additional information on the biographies of the three  children of Prime Minister Nguyen Tan Dzung.  We understand that Dzung, in his meeting with the President during the  APEC Leaders' Summit, sought to deflect or downplay the ties of his children to the United States.  Per ref B,  according to a well-placed HCMC contact, Prime Minister Dzung was caught off guard by President Bush's query to him  about the educational and other links of his adult children to the United States.  Biodata and information on the  activities of the families of high-ranking officials is considered very sensitive in Vietnam.  The following  information on the three children of Nguyen Tan Dzung was gleaned from conversations with a number of our HCMC  contacts as well as with Nguyen Thanh Phuong, Dzung's daughter, who came into the Consulate for a visa interview  on December 19.  End Summary and Introduction.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-E4h2pWZjTPA/TsDV_iZupNI/AAAAAAAALWw/Cpke6xgVB68/s1600/nguyentandung..jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 252px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-E4h2pWZjTPA/TsDV_iZupNI/AAAAAAAALWw/Cpke6xgVB68/s400/nguyentandung..jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5674770818030019794" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0);font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;All His Children&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-jLQNLJrOf9A/TsDV_QU4LyI/AAAAAAAALWk/1M3779tPXec/s1600/nguyenthanhnghi_1977.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 373px; height: 314px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-jLQNLJrOf9A/TsDV_QU4LyI/AAAAAAAALWk/1M3779tPXec/s400/nguyenthanhnghi_1977.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5674770813177835298" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-qQDIHObuGH8/TsDV--dT__I/AAAAAAAALWY/0BE-pgyXcqs/s1600/nguyenthanhphuong.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 301px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-qQDIHObuGH8/TsDV--dT__I/AAAAAAAALWY/0BE-pgyXcqs/s400/nguyenthanhphuong.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5674770808381374450" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-3j9PPpBi6D4/TsDV-_xTsOI/AAAAAAAALWM/LRpCijFQOww/s1600/NguyenMinhTriet_1990.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 288px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-3j9PPpBi6D4/TsDV-_xTsOI/AAAAAAAALWM/LRpCijFQOww/s400/NguyenMinhTriet_1990.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5674770808733675746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;----------------&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;¶ 2. (S/NF) Prime Minister Nguyen Tan Dzung has three children: eldest son Nguyen Thanh Nghi, born in 1977,  daughter Nguyen Thanh Phuong, born March 20, 1980, and second son Nguyen Minh Triet, born in 1990.  HCMC contacts  say that Nghi received his PhD in structural engineering from George Washington University.  He has since returned  to and is teaching at the Construction Faculty of the HCMC University of Architecture, where he also received his BA.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;¶ 3. (S/NF) Nghi met his wife -- a Vietnamese national from Hanoi (NFI) -- while studying at GW.  They were married  after their return from the United States.  Some HCMC contacts report that Nghi is likely to receive a position  in one of the government's state-owned construction corporations in HCMC.  Nghi is also connected to a growing  private Vietnamese construction company, Bitexco, which is building a number of high-rise buildings in Hanoi and  HCMC.  Bitexco also has interests in bottled water, textiles and hydropower.  According to one HCMC contact, in  2001 and 2002 Nghi was a "public relations manager" and "project manager" for Bitexco.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;¶ 4. (S/NF) Nguyen Thanh Phuong was born in Kien Giang province in the Mekong Delta -- PM Dzung's home province.  She currently resides in downtown HCMC.  Phuong went to primary and secondary school in Kien Giang until  transferring to the prestigious Marie Curie High School in HCMC in 1995.  She then went to the National Economics  University in Hanoi, and graduated with a BA in finance in&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;¶ 2001.  From 2002 to 2004, she worked towards her MBA at the  International University in Geneva, in a program affiliated with Michigan State University.  Phuong's only travel to  the United States was for two weeks in late 2004 to receive her diploma from MSU.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;¶ 5. (S/NF) Phuong began working part-time while in Hanoi. She worked in the Stock Trading Department of Bao Viet  Securities Company -- an arm of the state-owned insurance corporation -- from January to August 2000.  She then  worked for the State Securities Commission from October 2000 to August 2001.  After she returned to Vietnam from  Switzerland, she joined the Swiss cement producer, Holcim, in HCMC as Deputy Finance Director.  In January 2006,  Phuong left Holcim to become Investment Director of Vietnam Holding Asset Mangement in HCMC, a USD 112 million Swiss-  linked investment fund.  In November 2006, she became Chairperson of the Viet Capital Fund Management (VCFM)  joint stock company.  In early 2007, Phuong plans to travel to the U.S. to pitch the VCFM to major New York investment  banks.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;¶ 6. (C) VCFM was founded in August 2006 with a chartered  capital of VND 8 billion (USD 50 million) as an operational  arm of the Viet Capital Fund to manage companies controlled  by the fund.  The Viet Capital Fund was established by  wealthy Vietnamese entrepreneurs, largely based in HCMC.  It runs two portfolios, a domestic Vietnamese fund and an  off-shore fund.  Its chairman is Huynh Van Thien, the CEO  and founder of Vietnam Lubricants and Chemicals joint stock  corporation (VILUBE) and owner of Capital Land, a real  estate development company.    HO CHI MIN 00001492  002.3 OF 002&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;¶ 7. (S/NF) Our conversation with Phuong supported reporting  from another HCMC source that she is dating a Vietnamese  American who also works in Vietnam's growing financial  sector.  Phuong confirmed that her younger brother Triet is  in high school in England and plans to study media at the  university level there.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;¶ 8. (S/NF) Comment: Phuong is the spitting image of her  father, and also appears to be the most dynamic and  accomplished of the Prime Minister's three children.  In  her conversation with us she was open, inquisitive and  engaging.  There is no doubt that she is talented.  However, her rapid advance, and the many doors that opened  for her and her two brothers are indicative of how the  Vietnamese political elite ensures that their progeny are  well placed educationally, politically and economically.  What is different about Phuong's story is that, unlike  other offspring of senior Party members who obtain  sinecures in state-owned corporations, Phuong's career path  focused on the private sector.  Clearly it makes good  political sense to hire the Prime Minister's daughter to  manage an investment fund, especially if that fund is  seeking to focus on investment in government-controlled  sectors such as oil and gas, banking and information  technology.  End Comment.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://wikileaks.org/cable/2006/12/06HOCHIMINHCITY1492.html#"&gt;WINNICK&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-6850087822339454959?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/6850087822339454959/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/con-ong-chau-cha-wikileaksorg.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/6850087822339454959'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/6850087822339454959'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/con-ong-chau-cha-wikileaksorg.html' title='Con ông cháu cha - wikileaks.org'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-E4h2pWZjTPA/TsDV_iZupNI/AAAAAAAALWw/Cpke6xgVB68/s72-c/nguyentandung..jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-5961628209835994687</id><published>2011-11-12T17:31:00.000-08:00</published><updated>2011-11-12T17:38:20.996-08:00</updated><title type='text'>Paris xé cờ máu cộng sản Việt Nam trong chợ Casino Massena Quận 13</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Siêu thị Géant Casino ngay trong quân 13 Paris đang buôn bán sản phẩm Việt Nam&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/BSozPVdkBe4" allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" width="420"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Vidéo xé cờ do Đại tá Đỗ Việt, anh Nguyễn Văn Đông cho lên youtube&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-5961628209835994687?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/5961628209835994687/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/paris-xe-co-mau-cong-san-viet-nam-trong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/5961628209835994687'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/5961628209835994687'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/paris-xe-co-mau-cong-san-viet-nam-trong.html' title='Paris xé cờ máu cộng sản Việt Nam trong chợ Casino Massena Quận 13'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/BSozPVdkBe4/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-1739225964322192514</id><published>2011-11-06T01:50:00.000-07:00</published><updated>2011-11-06T01:52:33.783-08:00</updated><title type='text'>Việt Nam Cộng Hòa Ra Đời Trong Hoàn Cảnh Nào? - Nguyễn Huy Hùng</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-BCot_bevI4k/TrZQoLwZVOI/AAAAAAAALVo/bVqVZreJ1qc/s1600/image0044.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 389px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-BCot_bevI4k/TrZQoLwZVOI/AAAAAAAALVo/bVqVZreJ1qc/s400/image0044.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5671809432000484578" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;QUỐC HUY VIỆT NAM CỘNG HÒA&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;Dấu triện (seal) của Phủ Tổng Thống thời Đệ Nhất Cộng Hoà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Nguyễn Huy Hùng&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng năm cứ đến khoảng cuối tháng 10 qua đầu tháng 11 Dương Lịch là một  số người đă từng hưởng nhiều ân huệ của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, lại  vận động tổ chức ngày tưởng niệm để ghi nhớ công ơn ông đă thành lập  nước VIỆT NAM CỘNG HOÀ tại miền Nam Việt Nam sau khi hoàn tất việc thi  hành Hiệp định đình chiến do Pháp và Việt Minh ký tại Genève ngày  21-7-1954.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều Bạn Trẻ thắc mắc muốn biết hoàn cảnh nào đă đưa đẩy khiến cho ông  Ngô Đình Diệm có được cơ hội thành lập nước Việt Nam Cộng Hoà theo khuôn  mẫu Tổng Thống Chế của Hiệp chủng Quốc Hoa Kỳ và lên làm Tổng Thống tại  miền Nam Việt Nam, nhưng lại không có thì giờ ngồi sưu tập các tài liệu  ghi chép các sự kiện lịch sử đă xẩy ra tại Việt Nam trong những năm  thuộc thế kỷ 20, nên trăn trở chẳng biết phải làm sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do đó, tôi xin ghi lại dưới đây một số những sự kiện trọng yếu đă xẩy ra  tại Việt Nam trong những năm thuộc thế kỷ 20, và hoàn cảnh nào đă giúp  cho ông Ngô Đình Diệm có thời cơ trở thành người Anh Hùng tạo dựng ra  nước Việt Nam Cộng Hoà vào năm 1956 tại miền Nam Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng vì tuổi tác đã cao trên 80, trí nhớ cũng suy giảm do ảnh hưởng sau  13 năm chịu cảnh đọa đầy trong các trại tập trung cải tạo lao động khổ  sai của chính phủ nước Cộng Hoà xă hội chủ nghiă Việt Nam sau ngày Quốc  Hận 30-4-1975, toàn thể đất nước Việt Nam bị đặt dưới quyền thống trị  độc tài chuyên chính độc đảng của Đảng Cộng sản Việt Nam, nên những ghi  nhận và suy luận được trình bầy có thể là chủ quan theo hiểu biết nông  cạn của tôi, cũng có thể phiến diện hoặc thiếu sót, xin Quý Vị còn minh  mẫn vui lòng miễn chấp và bổ túc giúp cho, tôi cám ơn vô cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1. CHIẾN CUỘC TẠI ĐÔNG DƯƠNG XOAY CHIỀU, CHÍNH PHỦ PHÁP PHẢI RÚT QUÂN RA KHỎI VIỆT NAM.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giữa năm 1949, Trung Cộng thắng thế ở Trung Hoa Lục địa, do đó tình  hình chiến trận tại Đông Dương giữa Pháp và Việt Minh, đặc biệt là tại  Bắc Việt trở nên rất sôi động. Tháng 5 năm 1949, Chính phủ Pháp phải cử  Tướng Revers sang thanh sát tình hình và nghiên cứu trình kế hoạch đối  phó. Sau khi công cán về nước, Tướng Revers đề nghị rút bỏ Cao Bằng  (biên giới Việt Nam-Trung Hoa) để:&lt;ul&gt;1. Gom quân giữ Quốc lộ 4 từ Lạng Sơn đến Tiên Yên;&lt;br /&gt;2. Củng cố bình định vùng đồng bằng Bắc Việt;&lt;br /&gt;3. Lấn chiếm cô lập khu Việt Bắc của chủ lực Việt Minh gồm các tỉnh Thái Nguyên, Lào Kay, Tuyên Quang, và Yên Bái.&lt;/ul&gt;Chủ định thâm sâu của Pháp là tái lập Thuộc địa Đông Dương dưới hình  thức mới, nên không được sự hỗ trợ của Hoa Kỳ. Do đó Pháp e ngại Trung  Cộng (chủ nhân ông mới của Trung Hoa Lục địa) xua quân can thiệp hỗ trợ  cho Việt Minh Cộng sản, nên phải thu về thủ vùng đồng bằng để bảo toàn  lực lượng, và tìm phương kế mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kế hoạch của Tướng Revers đề nghị, được Chính phủ Pháp chấp thuận cho  thi hành vào cuối năm 1949. Nhưng vì tại Đông Dương lúc đó, đang có sự  bất đồng ý kiến giữa Tướng Carpentier (Tổng Tư lệnh quân Viễn chinh  Pháp) tại Saigon và Tướng Alexandri (Tư lệnh đoàn quân tại Bắc Việt),  nên măi tới cuối tháng 8 năm 1950 mới thực hiện, mặc dù qua tin tức tình  báo, chính phủ Pháp, Cao ủy Đông Dương Pignon, và Tướng Carpentier, đều  biết rằng Kế hoạch Revers đă bị tiết lộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phía Việt Minh, không biết bằng cách nào đã dò biết được Kế hoạch  Revers, nên tướng Võ Nguyên Giáp với sự trợ giúp trang bị vũ khí đạn  dược, huấn luyện quân sĩ, và cố vấn hành quân của Trung Cộng, đã ráo  riết chuẩn bị mở màn thử thách khả năng chiến đấu của bộ đội Việt Minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 18-9-1950, các đơn vị Việt Minh được sự yểm trợ của Pháo binh và  súng cao xạ bắn máy bay, đã khởi tấn công và chiếm được đồn Đông Khê,  rồi bao vây cô lập Cao Bằng. Sau đó thừa thế tiếp tục khai triển mặt  trận Cao Bằng-Lạng Sơn, kéo dài cho tới ngày 7-10-1950. Pháp thất bại  nặng nề, phải rút bỏ Cao Bằng, Thất Khê, Na Chầm, Đồng Đăng, Lạng Sơn,  và Lao Kay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trận đánh này đă làm tăng uy thế cho Việt Minh, rúng động tinh thần quân  sĩ Pháp tại Đông Dương, cũng như các giới chính trị Pháp và Hoa Kỳ. Dân  chúng Pháp bắt đầu gọi cuộc chiến tại Đông Dương là “Chiến tranh sa  lầy”, các Đảng phái chính trị Pháp cấu kết với nhau làm áp lực chính  trị, khiến các chính phủ Pháp thay phiên nhau sụp đổ liên tục, làm cho  tình hình tại cả bên chính quốc lẫn tại Đông Dương ngày một rối rắm  thêm. Để gỡ rối, Chính phủ Pháp cố gắng tìm một Tướng làm Tổng Tư lệnh  mới thay thế Tướng Carpentier tại Đông Dương. Các Tướng Juin và Tướng  Koenig được tham khảo, nhưng 2 ông này từ khước vì Chính phủ Pháp không  thể thoả măn được những điều kiện các ông ấy đòi hỏi. Sau cùng, Tướng  Jean Marie Gabriel De Lattre De Tassigny được lựa chọn. Ông này nhận lời  ngay với một điều kiện duy nhất là phải cho ông ta rộng quyền chỉ huy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 7-10-1950, Đại tướng De Lattre được đề cử làm Cao ủy kiêm Tổng Tư  lệnh quân Viễn chinh Pháp tại Đông Dương. Đúng 10 ngày sau, Tướng De  Lattre lên đường nhậm chức, mang theo cả một Bộ Tham Mưu hùng hậu để làm  trụ cột giúp ông ta hoàn thành sứ mạng lớn lao đă nhận lănh. Trong suốt  9 tháng trời ròng ră tiếp theo, ông ta đă chứng tỏ tài lănh đạo chỉ huy  và hành quân táo bạo của mình, qua các trận Vĩnh Yên giữa tháng 1-1951  (chết mất người con trai duy nhất là Trung úy Bernard), trận Mạo Khê  cuối tháng 3-1951, trận “Bờ Sông Đáy” cuối tháng 5-1951, và đặc biệt là  kế hoạch xây dựng “Phòng tuyến Bê tông De Lattre” để bảo vệ đồng bằng  Bắc Việt trong Vùng Tam Giác: Moncay, Việt Trì, Ninh Bình, và “Phòng Lũy  Hải Phòng”. Tướng De Lattre đă làm cho tinh thần Quân Sĩ được phục hồi,  đồng thời tạo được sự tin tưởng của Chính phủ Pháp và các Đồng minh Hoa  Kỳ, Anh Cát Lợi,…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giữa tháng 9-1951, Tướng De Lattre được Chính phủ Pháp cho đi công cán  sang Hoa Kỳ xin viện trợ. Có lẽ nhờ trận Việt Minh tấn công quân Pháp  tại vùng Cao Bằng, Lạng Sơn, có sự hiện của quân Trung Cộng trong hàng  ngũ quân Việt Minh, y như trận Bắc Hàn tấn công Nam Hàn mà Mỹ và Đồng  minh phải can thiệp cũng có sự hiện diện của quân Trung Cộng trong hàng  ngũ quân Bắc Hàn, nên Hoa Kỳ thay đổi thái độ đối với Pháp. Nhờ thế,  Tướng De Lattre đă xin được Mỹ viện trợ cho Pháp tiếp tục cuộc chiến tại  Đông Dương, dưới nhiệm vụ mới là “Ngăn chặn sự bành trướng của Quốc tế  Cộng sản ở vùng Đông Nam Á Châu”, mà Việt Minh là tay sai tiền phương  của Liên Sô và Trung Cộng. Viện trợ chỉ được chấp thuận với một điều  kiện tiên quyết kèm theo là: “Pháp phải thành thực trao trả quyền Độc  Lập, Tự do, cho các Chính phủ Quốc gia không Cộng sản tại Đông Dương, và  xúc tiến nhanh chóng việc thành lập, huấn luyện, và trang bị quân sự  cho các Quốc gia này có đủ khả năng tự vệ, tiêu diệt Cộng sản địa  phương, bảo đảm an ninh cho dân chúng phát triển kinh tế. Đặc biệt phải  để cho các Quốc gia này có quyền Tự do giao thương trực tiếp với tất cả  các nước Tư bản, ngoài khối Liên Hiệp Pháp, không phải qua trung gian  của Pháp.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 28-9-1951, hai ngày sau chuyến công du của Tướng De Lattre chấm  dứt, chiếc tầu biển Eartham Bay của Hoa Kỳ đã từ Manilla chở tới Saigon,  rất nhiều vũ khí nhẹ và đạn dược đủ loại. Đồng thời, một đoàn 30 Phóng  pháo cơ B-26 do phi công Hoa Kỳ lái từ Phi Luật Tân qua, đáp xuống phi  trường Cát Bi (Hải Phòng), trao cho Pháp trong âm thầm không kèn không  trống. Mười hai (12) chiếc trong số phi cơ này đă được Hoa Kỳ biến cải  thành loại máy bay soi sáng (Luciole), dùng để thả hoả châu soi sáng  chiến trường ban đêm, trong thời gian liên tục 1 tiếng đồng hồ cho mỗi  phi cơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng nhờ thế nên ngày 1 tháng 10 năm 1951, ông Trần văn Hữu Thủ Tướng  kiêm Tổng Trưởng Quốc Phòng Chính phủ Quốc Gia Việt Nam mới chính thức  công bố việc thành lập Quân đội Quốc gia Việt Nam (QĐQGVN) chống Cộng  sản (gồm 8 Sư đoàn nhẹ trong 5 năm, riêng năm 1951 dự trù thành lập Sư  đoàn 1 ở miền Nam, Sư Đoàn 2 ở miền Trung, Sư đoàn 3 ở miền Bắc, và Sư  đoàn 4 ở vùng Cao Nguyên Trung phần Việt Nam). Ngày 16-10-1951 ban hành  Lệnh Tổng Động Viên khoảng 15.000 thanh niên có bằng cấp từ Trung học  trở lên vào học các khoá đào tạo Sĩ quan Trừ bị cấp tốc tại Thủ Đức và  Nam Định. Rồi lần lần sau đó, thành lập Bộ Tổng Tham Mưu QĐQGVN, Trường  Quân Y, và các Trường Võ bị Địa phương (Ecole Militaire Régionale) đào  tạo các Chuẩn úy Trung đội trưởng, ngoài số Thiếu úy Hiện dịch do Trường  Võ Bị Liên Quân Đà Lạt đã và đang đào tạo (Trường VBLQ ĐàLạt được thành  lập từ năm 1948). Các Trung tâm Huấn luyện Tân binh và Hạ sĩ quan cũng  lần lượt được thành lập, và hoạt động náo nhiệt để thành lập các đơn vị  cấp Tiểu đoàn, Trung đoàn Bộ Binh và các đơn vị Binh chủng, Nha, Sở  chuyên môn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;(Thời gian này, Tôi là Trung Úy mới mãn khóa Sỹ quan Truyền Tin tại  Trường Truyền Tin Montargis bên Pháp về vào đầu tháng 7-1951, được bổ  nhiệm làm Trưởng Ban Mật Mă thuộc văn phòng Đổng lý Bộ Quốc Phòng do  Thiếu Tá Nguyễn văn Vận làm Đổng Lý. Sau này Thiếu Tá Vận rời Bộ Quốc  Phòng ra Hà Nội được thăng cấp lần lần tới Thiếu Tướng Tư lệnh Quân Khu 3  vào năm 1954)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được sự yểm trợ của Hoa Kỳ, Quân đội Viễn chinh Pháp ồ ạt xây dựng các  doanh trại và cơ sở rất lớn rộng cho các Cơ quan Chỉ huy và Đơn vị Hành  chánh Tiếp vận Trung Ương tại các vùng Tân Sơn Nhứt, Gò Vấp, Bình Lợi,  Cát Lái (Gia Định), Khánh Hội (Saigon), và Biên Hoà. Theo dự tính của  Tướng De Lattre, các Cơ sở này phải đủ tầm vóc có thể biến thành các Cơ  sở Chỉ huy và Tiếp vận cho các Lực lượng Liên Hiệp Quốc xử dụng khi cần  phải đến Việt Nam để điều khiển chiến tranh ngăn cản Cộng sản Quốc tế  xâm lăng các nước thuộc Đông Nam Á Châu, như họ đã đến tham gia cuộc  chiến tại bán đảo Triều Tiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào tháng 12 năm 1951, Tướng De Lattre qua đời, Tướng Raoul Salan được  cử thay thế làm Tổng Tư lệnh, để tiếp tục giải quyết cuộc “Chiến tranh  sa lầy” không lối thoát của Pháp tại Đông Dương. Nội tình nước Pháp tiếp  tục lục đục, chính phủ Queuille bị đổ vào tháng 2-1952. Tại Bắc Việt,  Tướng Salan rút bỏ Hoà Bình vào cuối tháng 3-1952. Thủ tướng mới của  Chính phủ Pháp là Pinay vẫn giữ chính sách cũ đối với Đông Dương. Ông  Letourneau được bổ nhiệm làm Bộ trưởng các Quốc gia Liên kết, kiêm nhiệm  chức Cao Ủy Đông Dương kể từ tháng 4-1952, và Tướng Salan được chỉ định  làm Tổng Tư lệnh Quân đội Viễn chinh Pháp tại Đông Dương. Bộ trưởng  Letourneau phải thường xuyên hoạt động tại chính quốc, làm gì có thời  giờ chạy qua chạy lại giữa Pháp và Đông Dương, nên Tướng Salan vô hình  chung có được toàn quyền quyết định y như cố Đại tướng De Lattre thuở  còn sinh thời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sở dĩ Tướng Salan được lựa trám chỗ trống của De Lattre, vì ông ta đă  từng ở Việt Nam lâu năm, tham dự nhiều trận chiến với Việt Minh từ hồi  1947, đă cộng tác mật thiết với Tướng De Lattre trước khi ông này qua  đời, nên thông thạo lối đánh của Việt Minh. Ngoài ra, ông ta còn có được  cái trí khôn của người Á Đông vì lấy vợ người Việt Nam, hút thuốc  phiện, theo vợ đi lễ các Đền, Chùa, am tường các phong tục tập quán của  các Sắc dân Đông Dương. Chiến công của Tướng Salan từ sau ngày thay thế  De Lattre, chỉ là cuộc hành quân rút lui khỏi Hoà Bình trong an toàn  không bị sứt mẻ, và xây dựng “Pháo lũy Na Sản” giữ được mặt trận vùng  Bắc Thái (phiá Tây, Bắc Việt) vững vàng trong suốt 3 tháng (10, 11, và  12-1952). Còn tình hình toàn diện Đông Dương chẳng có gì khả quan hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua tháng 5-1953, Tướng Navarre được cử thay thế Tướng Salan làm Tổng Tư  lệnh Quân Liên Hiệp Pháp tại Đông Dương. Ông này xào xáo lại các kế  hoạch của các Tướng tiền nhiệm, rút tỉa các kinh nghiệm, để hệ thống hoá  thành kế hoạch chiến thuật mới của mình là:&lt;ul&gt;1. Phòng thủ miền Bắc;&lt;br /&gt;2. Bình định miền Nam;&lt;br /&gt;3. Lập một Binh đoàn Chủ lực lưu động, để có thể đánh ở bất cứ nơi nào có sự tập trung quân của Địch (Việt Minh).&lt;/ul&gt;Kế hoạch được mở màn bằng cuộc hành quân “Castor” vào cuối tháng  11-1953, để hỗ trợ việc xây dựng “Tập đoàn Cứ điểm Điện Biên Phủ” với  mục đích:&lt;ul&gt;a. Buộc Việt Minh phải chấp nhận một trận công kiên chiến, mà Pháp tin  rằng họ sẽ thắng vì có ưu thế hơn về Không quân và Tiếp liệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b. Cầm chân Chủ lực quân Việt Minh tại miền Bắc để chúng không thể tiếp  sức cho miền Nam, nhờ thế Pháp sẽ bình định Liên Khu V gồm các Tỉnh  Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định và Phú Yên, tại miền trung tâm của  Trung Việt Nam một cách dễ dàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;c. Dùng Điện Biên Phủ làm “Căn cứ Bàn đạp” đánh vào Hậu tuyến Việt Bắc,  nếu Việt Minh di quân khỏi nơi này để tấn công vùng đồng bằng sông  Hồng. Tiếc thay, Bộ tham mưu của Tướng Navarre ước tính sai lệch quá  nhiều. Việt Minh đă tập trung được quanh Điện Biên Phủ, một lực lượng  nhiều tới 100,000 quân. Với sự yểm trợ của Trung Cộng, Việt Minh còn kéo  được cả súng Đại pháo qua đỉnh núi, đào hầm bố trí ngay trên sườn núi  nhìn thẳng xuống thung lũng Điện Biên Phủ. Thế mà Pháp cho rằng, Việt  Minh chỉ có thể tập trung quanh Điện Biên Phủ khoảng 20,000 quân là tối  đa, và lòng chảo Điện Biên Phủ không thể bị uy hiếp bằng Pháo binh, vì  các Đại pháo chỉ có thể bố trí phiá bên kia các dẫy núi quanh lòng chảo,  xa quá tầm tác xạ của súng.&lt;/ul&gt;Cuối tháng 11-1953, tình hình chiến sự bỗng chuyển biến đột ngột. Bốn  (4) Sư đoàn Việt Minh kéo lên áp lực miền Bắc Thái (Tây Bắc, Bắc Việt).  Qua tháng 12-1953, Tướng Navarre phải cho lệnh rút quân bỏ Lai Châu và  toàn vùng Bắc Thái, để tập trung về Điện Biên Phủ, đồng thời mở nhiều  cuộc hành quân ở vùng thượng lưu sông MêKông để củng cố phòng thủ miền  Bắc Lào (nước Ai Lao).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu năm 1954, tình hình lắng dịu tại khắp các chiến trường phụ trên toàn  cõi Đông Dương. Riêng tại Điện Biên Phủ tình hình coi như đang có nhiều  điều thuận lợi cho quân Pháp. Nhưng, vào trung tuần tháng 2-1954, Hội  nghị Bá Linh (Berlin, Đức) được mở ra để thảo luận về việc thành lập một  Hội nghị chính thức tại Genève để tìm giải pháp cho vấn đề đình chiến  tại Đông Dương, đă khiến tình hình chiến sự trở nên bất lợi cho quân  Pháp, và làm cho Tướng Navarre bị ngỡ ngàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tháng 3-1954, Việt Minh rút Sư đoàn 308 đang uy hiếp Luang-Prabang  (Lào), đem về tăng cường bao vây Điện Biên Phủ. Đến ngày 13-3-1954, Việt  Minh mở đầu các cuộc tấn công trên khắp các mặt trận Đông Dương (kể cả  Điện Biên Phủ), nhằm mục đích phô trương khả năng quân sự mới để áp đảo  tinh thần quân Liên Hiệp Pháp và các Quốc gia Liên kết Đông Dương, đồng  thời tạo điều kiện thượng phong tại Hội nghị Genève. Quân Pháp bị cầm  chân tại tất cả mọi nơi, nên không còn quân số tiếp ứng cho nhau, nhất  là cho “Tập đoàn Cứ điểm Điện Biên Phủ”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến cuối tháng 4-1954, Bộ Tư lệnh Pháp cho mở cuộc hành quân “Atlante”  đánh vào Quân khu V của Việt Minh tại trung Việt, nhưng chẳng đem lại  kết quả gì, nếu không muốn nói là uổng công vô ích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 7 tháng 5-1954, sau 55 ngày đêm tự lực cầm cự, “Tập đoàn Cứ điểm  Điện Biên Phủ” đă phải xin đầu hàng vô điều kiện. Dư luận Pháp rất hoang  mang, chia rẽ, tranh cãi trầm trọng, khiến Chính phủ Pháp phải đưa  Tướng Paul Ely Tổng Tham mưu trưởng Quân lực Pháp sang Đông Dương thay  thế Tướng Navarre, với quyền hạn rộng răi là Cao Ủy kiêm Tổng Tư lệnh  quân đội viễn chinh tại Đông Dương, như đă dành cho Tướng De Lattre hồi  trước. Nhưng, Tướng Ely cũng chẳng làm được gì hơn, là tiếp tục nhận  lãnh những thất bại chua cay, trong âm mưu tái lập thuộc địa lỗi thời  của Pháp tại Đông Dương sau Thế chiến II.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy tuần lễ sau vụ Pháp thất trận Điện Biên Phủ, chiến cuộc Đông  Dương được giải quyết ngă ngũ, chấm dứt bằng giải pháp chính trị tại Hội  nghị Genève với một Hiệp Định đình chiến, ký kết vào lúc 01:00 giờ ngày  21 tháng 7 năm 1954 tại Genève giữa Pháp và Việt Minh. Đại diện Hoa Kỳ  và Đại diện Chính phủ Quốc gia Việt Nam khước từ không ký vào bản Hiệp  định. Theo Hiệp định này, nước Việt Nam bị phân làm 2 phần Nam, Bắc. Vĩ  tuyến 17 và dòng sông Bến Hải được dùng làm ranh giới giữa 2 miền. Từ  giữa lòng con sông trở lên phiá Bắc thuộc quyền kiểm soát cai trị của  Cộng sản Việt Nam do Hồ Chí Minh cầm đầu. Phần từ giữa lòng con sông trở  xuống phiá Nam thuộc trách nhiệm của Chính quyền Pháp và Chính phủ Quốc  gia Việt Nam do Quốc trưởng Bảo Đại lãnh đạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thi hành Hiệp định Genève, Bộ Tư lệnh quân Viễn chinh Pháp của Tướng Ely  phối hợp cùng Chính phủ Quốc gia Việt Nam do ông Ngô Đình Diệm làm Thủ  tướng, tổ chức một cuộc di tản vĩ đại ngoạn mục trong vòng 300 ngày, cho  hơn một triệu Dân Quân Cán chính không thích sống dưới Chế độ Cộng sản  rời miền Bắc vào Nam tái lập nghiệp, và hàng chục ngàn Cán Binh Cộng sản  từ miền Nam buộc phải tập kết ra Bắc. Thời hạn triệt thoái quân Pháp và  quân Quốc gia ra khỏi Bắc Việt theo lối cuốn chiếu quy định như sau:  phải ra hết khỏi Hà Nội trong thời hạn 80 ngày kể từ ngày ký Hiệp Định  Genève, do đó ngày chót được ấn định cho Hà Nội là ngày 11-10-1954; 100  ngày cho Hải Dương do đó ngày chót được ấn định là ngày 1-11-1954; và  300 ngày cho Hải Phòng do đó ngày chót được ấn định là ngày 19-5-1955.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2. THỜI CƠ GIÚP CHO QUỐC GIA VIỆT NAM CHÍNH THỨC CÓ ĐƯỢC CHỦ  QUYỀN ĐỘC LẬP TRONG MỌI LÃNH VỰC TỔ CHỨC QUẢN TRỊ HÀNH CHÁNH, CHÍNH TRỊ  NGOẠI GIAO ĐỐI NỘI ĐỐI NGOẠI, PHÁT TRIỂN KINH TẾ VÀ QUỐC PHÒNG TẠI MIỀN  NAM VIỆT NAM.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-IGPatGvU8io/TrZQoIeamDI/AAAAAAAALVw/Yx17xO27-3c/s1600/baodai.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 200px; height: 190px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-IGPatGvU8io/TrZQoIeamDI/AAAAAAAALVw/Yx17xO27-3c/s400/baodai.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5671809431119763506" align="right" border="0" hspace="9" /&gt;&lt;/a&gt;Từ ngày Cựu Hoàng Bảo Đại nhận lănh sự ủy nhiệm của các Đảng phái  chính trị không theo Cộng sản tại Việt Nam, đứng ra thương thuyết và ký  với Pháp Hiệp Ước sơ bộ tại Vịnh Hạ Long để giành lại quyền độc lập cho  nước Việt Nam thống nhất cả 3 miền Bắc Trung Nam vào ngày 5-6-1948, rồi  đến trưa ngày 8 tháng 3 năm 1949 tại Paris có thêm THOẢ ƯỚC ÉLYSÉE giữa  Tổng Thống Pháp Vincent Auriol và Quốc trưởng Bảo Đại, vào ngày này, hai  người trao đổi văn thư, theo đó “Pháp long trọng công nhận” một nước  Việt Nam độc lập và dân chúng có quyền tự do quyết định sự thống nhất lãnh thổ của mình, theo tinh thần Hiệp Ước Hạ Long, kèm theo một phụ bản  các điều thoả thuận với PIGNON, cho đến ngày ký Hiệp định Đình chiến  tại Genève 20-7-1854, đă có tới 7 chính phủ thay nhau điều hành Quốc gia  Việt Nam:&lt;ul&gt;1. Nguyễn văn Xuân, từ 2-6-1948 đến 30-6-1949.&lt;br /&gt;2. Bảo Đại, từ 1-7-1949 đến 20-1-1950,&lt;br /&gt;3. Nguyễn Phan Long, từ 21-1-1950 đến 5-5-1950,&lt;br /&gt;4. Trần văn Hữu, từ 6-5-1950 đến 25-5-1952,&lt;br /&gt;5. Nguyễn văn Tâm, từ 26-5-1952 đến 15-1-1954,&lt;br /&gt;6. Bửu Lộc, từ 16-1-1954 đến 6-7-1954,&lt;br /&gt;7. Ngô Đình Diệm từ 7-7-1954 tới 23-10-1955.&lt;/ul&gt;Thư ngày 8-3-1949 của Auriol gửi Bảo Đại gồm 7 mục chính:&lt;ul&gt;1. Việt Nam thống nhất (Unité du Vietnam)&lt;br /&gt;2. Vấn đề Ngoại giao (Question diplomatique)&lt;br /&gt;3. Vấn đề Quân sự (Question militaire) Việt Nam sẽ có một Quân đội riêng  để duy trì trật tự, an ninh nội địa và bảo vệ Triều đại (la defense de  l’Empire). Trong trường hợp tự vệ, có thể được các lực lượng Liên Hiệp  Pháp yểm trợ (appuyé par les forces de l’Union francaise). Quân đội VN  cũng tham dự vào cuộc bảo vệ biên cương của toàn Khối Liên Hiệp Pháp.&lt;br /&gt;4. Vấn đề chủ quyền trong nước (Souveraineté interne).&lt;br /&gt;5. Vấn đề tư pháp&lt;br /&gt;6. Vấn đề văn hoá&lt;br /&gt;7. Vấn đề kinh tế và tài chánh.&lt;/ul&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;(&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;Ghi chú:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt; Đoạn văn chữ nghiêng nét đậm trên đây là trích từ trang 119  trong cuốn VIỆT NAM NIÊN BIỂU 1939 (Tập B :1947-1954) của Chính Đạo do  nhà phát hành Văn Hoá in năm 1997 tại Hoa Kỳ. Đặc biệt Tôi có thay một  chữ trong mục 3. ….., an ninh nội địa và bảo vệ Triều đại (la defense de  l’Empire). …. Thay cho chữ .. bảo vệ đế quốc (la defense de  l’Empire)….. như trong nguyên bản, vì Tôi nghĩ Việt Nam chưa bao giờ là  Đế quốc, thời trước 1945, Pháp gọi là L’Empire d’Annam tức là Vương quốc  Annam do Bảo Đại làm vua (Empereur.)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến ngày 28-4-1956, Bộ Tư lệnh quân Pháp tại Đông Dương giải tán, tất  cả các Cơ sở và Căn cứ trước đây do Pháp xây dựng chiếm đóng, đều trao  hết cho Chính phủ và Quân đội Quốc gia Việt Nam thừa hưởng. Dinh Norodom  tọa lạc tại trung tâm Thủ đô Saigon trước kia dành cho Cao Ủy Pháp tại  Đông Dương, nay là trụ sở của Chính phủ Quốc gia Việt Nam đổi tên thành  Dinh Độc Lập. Camp Chanson to lớn bên cạnh phi trường Tân Sơn Nhất trước  kia là nơi làm việc của Bộ Tư lệnh quân viễn chinh pháp tại Đông Dương,  nay thuộc quyền xử dụng của Bộ Tổng Tham Mưu (Bộ TTM) Quân đội Quốc gia  Việt Nam (QĐQGVN) và đổi tên là Trại Trần Hưng Đạo. Hospital Rocques  rộng lớn của đoàn quân Viễn chinh Pháp xây dựng tại Gò Vấp sát bên Bộ  TTM và phi trường Tân Sơn Nhất, nay thuộc quyền QĐQGVN và đổi tên là  Tổng Y Viện Cộng hoà. (Không biết cái tên Roques Tôi nhớ có đúng không,  bạn nào biết là sai xin vui lòng chỉnh giùm, Tôi vô cùng cám ơn). Còn rất nhiều Doanh trại, Căn cứ, và Cơ sở khác tại Saigon và tại các Tỉnh  trên toàn lănh thổ miền Nam Vĩ tuyến 17 được Pháp trao lại cho Chính  quyền Quốc gia miền Nam Việt Nam, nhưng Tôi thấy không cần liệt kê hết ra đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào tháng 8-1956, Chính phủ Pháp loan báo việc đề cử ông Henri Hoppenot  làm Cao Ủy Đông Dương. Nhưng, ông Ngô Đình Diệm đang lãnh đạo Chính  quyền Quốc gia Việt Nam với chức vị tự phong là Tổng Thống từ ngày 26-10-1955 thay thế Quốc trưởng Bảo Đại bị truất phế từ ba ngày trước đó  23-10-1955, đã dựa theo các điều khoản của Hiệp định Genève không chấp nhận, nên Chính phủ Pháp phải đổi lại chức vụ là Đại sứ Pháp tại Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến ngày 26-10-1956, lễ ban hành Hiến Pháp Việt Nam Cộng Hoà (theo khuôn  mẫu Tổng Thống Chế của Hiệp chủng Quốc Hoa Kỳ, do Quốc Hội Lập Hiến được bầu ra vào ngày 4 tháng 3 năm 1956 biên soạn và biểu quyết chuẩp  thuận) mới được tổ chức rất trang trọng tại Đại lộ Trần Hưng Đạo, Saigon. Buổi lễ này cũng đồng thời là Lễ Tuyên Thệ chính thức nhậm chức  Tổng Thống nước Việt Nam Cộng Hoà đẩu tiên tại miền Nam Việt Nam của ông  Ngô Đình Diệm, trước toàn dân và Ngoại giao đoàn quốc tế đă có mặt tại  Saigon từ thời Quốc gia Việt Nam còn thuộc quyền lãnh đạo của Quốc  trưởng Bảo Đại. (Quốc Hội Lập Hiến gồm 123 Dân Biểu thuộc các thành phần sau: Phong trào Cách mạng Quốc gia 47 ghế, độc lập không đảng phái nào  39 ghế, Tập đoàn Công dân 18 ghế, Phong trào Tự do 11 ghế, và 5 đảng  phái chia nhau 8 ghế.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi quân Pháp rút ra khỏi miền Nam Việt Nam, ảnh hưởng Pháp tan biến  dần để thay thế bởi ảnh hưởng Hoa Kỳ. Bởi vì, ngay từ khi mở Hội nghị  Bá Linh bàn thảo việc thành lập Hội nghị Genève giải quyết vấn đề chiến  tranh Đông Dương, Hoa Kỳ đă ngầm vận động thúc đẩy Quốc trưởng Bảo Đại  mời ông Ngô Đình Diệm (đang ở Mỹ) về làm Thủ Tướng, thay thế Thủ tướng  Bửu Lộc được coi là thân Pháp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;3. THỜI CUỘC BIẾN ĐỔI ĐÃ TẠO CƠ HỘI CHO THỦ TƯỚNG NGÔ ĐÌNH  DIỆM GIÀNH ĐƯỢC QUYỀN LÃNH ĐẠO QUỐC GIA VIỆT NAM, THAY THẾ QUỐC TRƯỞNG  BẢO ĐẠI ĐÃ RỜI VIỆT NAM SANG PHÁP TỪ NGÀY 10-4-1954 SỐNG TẠI BIỆT THỰ  RIÊNG Ở CANNES, ĐỂ CHỮA BỆNH SÁN GAN VÀ VẬN ĐỘNG QUỐC TẾ GIÚP GIẢI QUYẾT  CUỘC CHIẾN CHỐNG CỘNG SẢN TẠI VIỆT NAM.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-6LEbsod98Nk/TrZQoSZgu4I/AAAAAAAALWE/ZxlHDBhVrd8/s1600/ngodinhdiem.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 272px; height: 265px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-6LEbsod98Nk/TrZQoSZgu4I/AAAAAAAALWE/ZxlHDBhVrd8/s400/ngodinhdiem.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5671809433783548802" align="left" border="0" hspace="9" /&gt;&lt;/a&gt;Tại Saigon trong khoảng những ngày cuối tháng 5 sang đầu tháng  6-1954, các hãng thông tấn quốc tế và quốc nội loan truyền tin đồn đoán  là ông Ngô Đình Diệm sẽ làm Thủ Tướng thay thế Thủ Tướng Bửu Lộc. Nhưng  măi đến ngày 16-6-1954, Quốc Trưởng Bảo Đại, từ tư dinh tại thành phố  Cannes bên Pháp, mới chính thức công bố quyết định cử ông Ngô Đình Diệm  làm Thủ Tướng với toàn quyền hành động (tức là mọi quyết định quan trọng  liên quan đến quốc gia không cần phải thỉnh ý Quốc Trưởng trước như các  Thủ Tướng tiền nhiệm).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 25-6-1954 ông Ngô Đình Diệm từ Pháp về tới phi trường Tân Sơn Nhất  Saigon, được sự tiếp đón theo nghi lễ ngoại giao tại phòng Khách Danh Dự  của phi trường, gồm một số nhân viên đại diện các Bộ trong Chính phủ  Bửu Lộc, một số Sĩ quan cấp Tá Việt và Pháp thuộc Bộ Quốc phòng và Bộ  TTM/QĐQGVN (trong đó có Tôi đang là Thiếu Tá Chánh Sự vụ Sở Mật Mã trực  thuộc văn phòng Tổng Tham Mưu Trưởng, lúc đó Thiếu Tướng Nguyễn văn Hinh  làm Tổng Tham Mưu Trưởng và Trung Tá Trần văn Minh làm Tham mưu  trưởng), cùng một số thân quyến thuộc dòng họ Ngô-Đình và Nhân sĩ thân  hữu của gia đình ông Ngô Đình Diệm ở trong nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày tiếp theo, ông Diệm tiếp xúc các nhân sĩ để thành lập chính  phủ, mãi tới ngày 7-7-1954 mới chính thức trình diện chính phủ và bắt  đầu tham chánh. Thành phần chính phủ gồm có:&lt;ul&gt;- Ngô Đình Diệm, Thủ Tướng kiêm Nội Vụ và Quốc Phòng,&lt;br /&gt;- Trần Văn Chương, Quốc Vụ Khanh,&lt;br /&gt;- Trần Văn Đỗ, Tổng Trưởng Ngoại Giao,&lt;br /&gt;- Trần Văn Của, Tổng Trưởng Tài Chánh và Kinh Tế,&lt;br /&gt;- Nguyễn Tăng Nguyên, Tổng Trưởng Lao Động và Thanh Niên,&lt;br /&gt;- Trần văn Bạch, Tổng Trưởng Công Chính,&lt;br /&gt;- Phạm Hữu Chương, Tổng Trưởng Y Tế và Xă Hội,&lt;br /&gt;- Phan Khắc Sửu, Tổng Trưởng Canh Nông,&lt;br /&gt;- Nguyễn Dương Đôn, Tổng Trưởng Quốc Gia Giáo Dục,&lt;br /&gt;- Trần Chánh Thành, Bộ trưởng Phủ Thủ Tướng,&lt;br /&gt;- Lê Quang Luật, Thông Tin,&lt;br /&gt;- Phạm Duy Khiêm, Công vụ Phủ Thủ Tướng,&lt;br /&gt;- Nguyễn Ngọc Thơ, Nội Vụ,&lt;br /&gt;- Lê Ngọc Chấn, Quốc Phòng,&lt;br /&gt;- Hồ Thông Minh, Thứ Trưởng Quốc Phòng,&lt;br /&gt;- Bùi Văn Thinh, Tư Pháp,&lt;br /&gt;- Nguyễn Văn Thoại, Kinh Tế,&lt;br /&gt;- Trần Hữu Phương, Tài Chánh.&lt;/ul&gt;Nhưng chỉ ít ngày sau, Thủ Tướng Ngô Đình Diệm bắt đầu gặp nhiều khó khăn về mọi mặt đối nội cũng như đối ngoại. Chẳng hạn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Đại diện Chính phủ Quốc gia Việt Nam không ký trên Hiệp định Genève,  nhưng vẫn phải chấp nhận và cộng tác với Bộ Tư lệnh quân đội Viễn chinh  Pháp tại Đông Dương thi hành, đặc biệt phải chấp nhận cho các cơ sở  kiểm soát đình chiến do Ấn Độ (Trung Lập) làm Chủ tịch, với các thành  viên Ba Lan (Cộng sản) và Canada (thuộc Thế giới Tự Do Tư Bản) đặt cơ sở  hoạt động tại nhiều nơi trên lãnh thổ miền Nam, ngay cả tại giữa Thủ Đô  Saigon. Trong các cơ sở kiểm soát đình chiến này có cả sự hiện diện của  những người đại diện của Việt Cộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Phải vận động nhờ Chính quyền Pháp tại Đông Dương và chính phủ Hoa  Kỳ hỗ trợ phương tiện và ngân khoản để di tản cả triệu người (Dân, Quân,  Cán chính) không thích sống dưới sự cai trị của Chính quyền Việt Cộng  tại miền Bắc Vĩ tuyến 17, di cư vào miền Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Tổ chức tiếp đón cứu trợ ban đầu, tái định cư, và tạo công ăn việc  làm, ổn định đời sống cho những người này. Vì họ đă phải bỏ tất cả của  cải đất đai hương hỏa của Tổ tiên Ông Cha tại miền Bắc, ra đi vào miền  Nam với 2 bàn tay trắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Hợp nhất các Lực lượng Võ trang Giáo phái vào hàng ngũ Quân đội Quốc  gia Việt Nam, để tiêu hủy nạn “phe phái hùng cứ địa phương” do Pháp tạo  dựng lên trước đây, với mục đích Thực dân thâm độc “chia để trị”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Điều chỉnh cải tiến hệ thống hành chánh, để chấm dứt tệ nạn “Xứ  Quân, Vua một cõi” thao túng áp bức quần chúng bằng quy luật “Phép Vua  thua Lệ Làng”, hậu quả dư âm Quan lại của thời Pháp còn vương rớt lại,  tại các tỉnh và ngay cả tại các Quận hành chánh giữa Saigon Chợ Lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. Loại bỏ các tổ chức gieo rắc tệ đoan xã hội (khu bài bạc, các ổ chứa  gái mãi dâm công khai hoạt động có nộp thuế) do các tay Chính trị hoạt  đầu, Doanh gia bất chính, lợi dụng nước đục thả câu, với sự bảo trợ  khích lệ của Thực dân Pháp đă tổ chức kinh doanh từ nhiều năm qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7. Đặc biệt là phải đề ra phong trào chống Cộng, với một Chính sách dựa  theo Chủ thuyết Nhân bản có thể bẻ gẫy được Chủ thuyết Cộng sản, để làm  kim chỉ Nam hướng dẫn quần chúng hăng say tham gia công cuộc tố cáo và  loại trừ các hoạt động của cán bộ Cộng sản nằm vùng tại miền Nam. Để dân  được sống an toàn tại khắp mọi nơi, an tâm tham gia xây dựng phát triển  Kinh tế phồn vinh, và hưởng cuộc sống ấm no hạnh phúc trong thanh bình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế mới có Chủ thuyết NHÂN VỊ, Đảng Cần Lao, và PHONG TRÀO CÁCH MẠNG  QUỐC GIA ra đời, hoạt động thường xuyên trong mọi tổ chức hành chánh,  quân đội, và các cơ sở xã hội khác trên đất liền cũng như trên các hải  đảo thuộc miền Nam Việt Nam từ Vĩ tuyến 17 trở xuống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người sống tại miền Nam Việt Nam đều biết và cũng đã từng phải tham  gia, tùy theo vị trí hoàn cảnh riêng của mỗi cá nhân và gia đình. (Thời  gian đó, Tôi là Thiếu Tá Trưởng Phòng Mật Mă Trung Ương thuộc Bộ Chỉ huy  Viễn Thông tại Bộ Tổng Tham Mưu QĐQGVN, được tập thể chiến hữu thuộc  các đơn vị Truyền Tin tại Saigon bầu làm Chủ tịch Phong trào Cách Mạng  Quốc gia của Binh chủng Truyền Tin).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phong trào này nhằm mục đích đánh bóng lãnh tụ Ngô Đình Diệm, chỉ trích tinh thần bạc nhược của Quốc trưởng Bảo Đại trong việc điều hành Quốc  gia, để tiến tới việc tổ chức cuộc “Trưng cầu Dân ý truất phế Bảo Đại” vào ngày 23 tháng 10 năm 1955, và ủy nhiệm cho ông Ngô Đình Diệm thành  lập nước VIỆT NAM CỘNG HOÀ theo khuôn mẫu Tổng Thống Chế của Hiệp Chủng  Quốc Hoa Kỳ vào ngày 26-10-1956.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suốt trong thời gian vận động tổ chức cuộc TRƯNG CẦU DÂN Ý vào ngày  23-10-1955, trên các phương tiện truyền thông của Chính phủ thường xuyên  phổ biến bài hát thúc đẩy mọi người tích cực tham gia đi bầu rất hay.  Nhưng rất tiếc Tôi chỉ còn nhớ một số câu tiêu biểu khó quên chứ không  nhớ trọn bài:&lt;ul&gt;&lt;i&gt;“Hai ba tháng mười là ngày trưng cầu dân ý,&lt;br /&gt;Hai ba tháng mười là ngày phá tan ngai vàng,&lt;br /&gt;Đứng lên toàn quốc, viết trang sử mới,&lt;br /&gt;……..(không nhớ……”&lt;/i&gt;&lt;/ul&gt;Và kể từ sau ngày VIỆT NAM CỘNG HOÀ ra đời 26-10-1956, nghi thức chào cờ  chính thức được quy định là sau khi hát bài Quốc Ca “Tiếng gọi công  dân” thì phải hát bài SUY TÔN NGÔ TỔNG THỐNG. Bài hát này do nhạc sĩ  Nguyễn Ngọc Bích sáng tác (ông đã qua đời vào năm 2001):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table border="0" cellpadding="10" cellspacing="0" width="100%"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="textbody"&gt;&lt;div align="center"&gt;                     &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SeFtiSOnRvI/AAAAAAAAEHk/myVBh_rwjtU/s1600-h/Co_VNCH.gif"&gt;&lt;img style="width: 252px; height: 178px; cursor: pointer;" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5323656670304749298" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SeFtiSOnRvI/AAAAAAAAEHk/myVBh_rwjtU/s400/Co_VNCH.gif" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_cehVurLFgWE/SeF2qUcBnBI/AAAAAAAAA2o/GuZ4zONc_dI/s1600-h/ngo_dinh_diem_1829798,property%3Dzoom.jpg"&gt;&lt;img style="width: 374px; height: 400px; cursor: pointer;" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5323666703941475346" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_cehVurLFgWE/SeF2qUcBnBI/AAAAAAAAA2o/GuZ4zONc_dI/s400/ngo_dinh_diem_1829798,property%3Dzoom.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?1aphn4nmjw6"&gt;Suy Tôn Ngô Tổng Thống&lt;/a&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt; &lt;span style="color: rgb(51, 102, 102);"&gt;---oo0oo---&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;Ai bao năm từng lê gót nơi quê người&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Cứu đất nước thề tranh đấu cho tự do&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Người cương quyết chống cộng&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Bài phong kiến bốc lột&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;Diệt thực dân đang giắt reo tàn phá&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt; &lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;Bao công lao hồn sông núi ghi muôn đời&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Gương hy sinh ngàn muôn tiếng không hề phai&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Toàn dân quyết kết đoàn cùng chung sức với người&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Thề đồng tâm say đắp cho ngày mai&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt; &lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;Toàn dân Việt Nam nhớ ơn Ngô Tổng Thống&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Ngô Tổng Thống, Ngô Tổng Thống muôn năm&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Toàn dân Việt Nam nhớ ơn Ngô Tổng Thống&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Xin thượng đế ban phước lành cho người&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt; &lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;Toàn dân Việt Nam nhớ ơn Ngô Tổng Thống&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Ngô Tổng Thống, Ngô Tổng Thống muôn năm&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:100%;"&gt;Toàn dân Việt Nam quyết theo Ngô Tổng Thống&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt; Chung đắp say nền thống nhất sơn hà&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="1"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td colspan="1" align="center"&gt;&lt;embed name="NSPlay" type="text/html" pluginspage="http://www.microsoft.com/Windows/Downloads/Contents/Products/MediaPlayer/" src="http://www.freewebtown.com/tilangthang/Suy%20Ton%20Ngo%20Tong%20Thong.mp3" autostart="1" showcontrols="1" showpositioncontrols="1" showdisplay="0" showstatusbar="1" subtitle="0" caption="0" loop="0" height="50" width="500"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Download nhạc xin bấm vào:&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153); font-style: italic;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a style="color: rgb(0, 0, 153); font-style: italic; font-weight: bold;" href="http://www.mediafire.com/?1aphn4nmjw6"&gt;Suy Tôn Ngô Tổng Thống&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Nguyễn Huy Hùng (K1)&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;Cựu Đại Tá Quân lực Việt Nam Cộng Hoà,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;Phụ tá Tổng cục trưởng Chiến tranh Chính trị kiêm Chủ nhiệm Nhật báo Tiền Tuyến,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;Cựu tù nhân chính trị 13 năm lao động khổ sai trong các trại tập trung  cải tạo của chính quyền Cộng hoà xă hội chủ nghiă Việt Nam sau ngày Quốc  hận 30-4-1975.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;Các tài liệu tham khảo:&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;1. (Quân sử 4) QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HOÀ TRONG GIAI ĐOẠN HÌNH THÀNH  1946-1955. Do Phòng 5 Bộ Tổng Tham Mưu biên soạn và phát hành, sách được  in tại cơ sở xuất bản Đại Nam năm 1972 trụ sở Taiwan Republic of China,  và được ông Đỗ Kinh Lâm tự Đỗ Ngọc Tùng (cựu sinh viên sĩ quan Khoá 4  Lý Thường Kiệt, Trường Võ bị Quốc gia Việt Nam) Giám đốc nhà xuất bản  Đại Nam sao in lại và phát hành vào năm 1983 tại thành phố Glendale  California Hoa Kỳ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;2. THÀNH TÍCH SÁU NĂM HOẠT ĐỘNG CỦA CHÁNH PHỦ VIỆT NAM CỘNG HOÀ ấn hành  năm 1960 tại Saigon, và được ông Hồ Đắc Huân (cựu sinh viên sĩ quan  Khoá 2 Hiện dịch Nha Trang) sao in lại tại Khu Little Saigon Nam  California Hoa Kỳ vào tháng 7-2007 để gửi tặng riêng các thân hữu tùy  nghi ủng hộ giải quyết tổn phí ấn loát chứ không in với mục đích thương  mại. Ai muốn có sách có thể liên lạc với ông Huân qua điện thoại số  (714) 725 5136 hoặc địa chỉ gửi thư:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;HỒ ĐẮC HUÂN&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;ul style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;P.O. BOX 1711&lt;br /&gt;Westminster, CA92684&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;3. VIỆT NAM NIÊN BIỂU 1939-1975 (Tập B: 1947-1954) của Chánh Đạo do nhà xuất bản Văn Hoá in và phát hành tại Hoa Kỳ năm 1997.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;4. VIỆT NAM NIÊN BIỂU Tập III NHÂN VẬT CHÍ (liệt kê gần 900 tác nhân  lịch sử cận đại, từ 1848 tới 1975) của Chánh Đạo do nhà xuất bản Văn Hoá  in và phát hành tại Hoa Kỳ vào năm 1997&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-1739225964322192514?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/1739225964322192514/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/viet-nam-cong-hoa-ra-oi-trong-hoan-canh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/1739225964322192514'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/1739225964322192514'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/viet-nam-cong-hoa-ra-oi-trong-hoan-canh.html' title='Việt Nam Cộng Hòa Ra Đời Trong Hoàn Cảnh Nào? - Nguyễn Huy Hùng'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-BCot_bevI4k/TrZQoLwZVOI/AAAAAAAALVo/bVqVZreJ1qc/s72-c/image0044.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-425847616462044742</id><published>2011-11-05T21:47:00.000-07:00</published><updated>2011-11-05T22:39:25.746-07:00</updated><title type='text'>Chính Sách Nhà Minh Và Cộng Sản Trung Quốc Đối Với Việt Nam - Trần Gia Phụng</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Trần Gia Phụng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;1. CHÍNH SÁCH CỦA NHÀ MINH VÀO THẾ KỶ 15&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quân Minh đô hộ nước ta từ năm 1407, và thi hành chính sách thuộc địa khai thác. Để thực hiện công cuộc khai thác, trước hết, nhà Minh đổi Đại Việt thành quận Giao Chỉ, sáp nhập Đại Việt vào Trung Quốc, tổ chức hành chánh quận Giao Chỉ như một quận ở Trung Quốc, đưa người Trung Quốc sang nắm những chức vụ then chốt, dùng một số người Việt chịu cộng tác với nhà Minh vào những chức vụ địa phương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi sáp nhập Đại Việt và Trung Quốc, quân Minh tiến hành kế hoạch đồng hóa. Quân Minh tịch thu hoặc tiêu hủy tất cả các loại sách vở của nước Nam, kể cả các bia đá ghi lại sự nghiệp của tiền nhân. Quân Minh chở về Trung Quốc hầu như toàn bộ sách vở Đại Việt đã có từ thời Hồ Quý Ly trở về trước. Các sách nầy được Phan Huy Chú ghi lại trong chương “Văn tịch chí” sách Lịch triều hiến chương loại chí. Thay thế sách vở Đại Việt đã tịch thu và tiêu hủy, nhà Minh cho phát hành rộng rãi sách vở Trung Quốc do vua Minh cho san định lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 9 năm 1414 (giáp ngọ), người Minh ra lệnh lập Văn miếu (thờ Khổng Tử), các đàn thờ thần xã tắc, núi, sông, gió, mưa ở các phủ châu huyện. Về phong tục, người Minh buộcthanh niên nam nữ không được cắt tóc mà phải để tóc dài; phụ nữ phải bận áo ngắn quần dài như người Minh. Người Minh còn cấm người Việt không được ăn trầu. Ăn trầu là một tục lệ lâu đời của người Việt. Cũng trong năm 1414, nhà Minh mở trường học ở Thăng Long và các phủ, châu, huyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi từ từ đồng hóa người Việt, nhà Minh tổ chức khai thác kinh tế để phục vụ nhu cầu của Trung Quốc. Về tài nguyên nhân lực, nhà Minh bắt hết nhân tài Đại Việt, những người thông minh, thông kinh, học rộng, quen thuộc việc quan, chữ đẹp, tính giỏi, nói năng hoạt bát, tướng mạo khôi ngô, khỏe mạnh, dũng cảm, quen nghề đi biển, khéo nghề sản xuất gạch, làm hương… đưa về Trung Quốc sử dụng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về nông nghiệp, quân Minh quy định mỗi mẫu ruộng chỉ có 3 sào, thay vì 10 sào như cũ. Đổi đơn vị đo lường như thế có nghĩa là tăng thuế ruộng đất lên hơn ba lần. Năm 1410 (canh dần), quân Minh ra lệnh đặt đồn điền ở các nơi gần thành Thăng Long, thu mua lúa ở các phủ Tuyên Hóa, Thái Nguyên, Tam Giang, để cung ứng thực phẩm cho đoàn quân viễn chinh; buộc dân Việt trồng hồ tiêu đặc sản để chuyển về Trung Quốc như: hương liệu, hươu trắng, chim vẹt, vượn bạc má, trăn …Người Minh còn bắt dân chúng vùng rừng núi tìm bắt voi, tê giác, và dân chúng làm nghề chài lưới ven biển đi mò ngọc trai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 7 năm mậu tuất (1418), người Minh thiết lập trường sở thu ngọc trai tại hai địa điểm có hải phận sinh sản nhiều ngọc trai. Đó là Vĩnh An (Tiên Yên, Vạn Ninh, Quảng Yên) và Vân Đồn (Vân Hải, Quảng Yên). Hằng ngày, hàng ngàn dân bị đưa đi mò ngọc trai cho người Minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về công nghệ, người Minh thu mua vàng bạc, những kim loại quý hiếm chở về Trung Quốc. Tháng 8 năm ất mùi (1415), nhà Minh thiết lập các trường cục cai quản các vùng mỏ vàng bạc, đốc thúc dân đinh khai đào các kim loại quý, kiểm điểm sản lượng và niêm phong nạp lên thượng cấp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà Minh thực hiện chính sách thuộc địa khai thác một cách triệt để đến nỗi trong bài Bình Ngô đại cáo, Nguyễn Trãi đã than:&lt;span style="font-style: italic;"&gt; “Nào lên rừng đào mỏ, nào xuống bể mò châu, nào hố bẫy hươu đen, nào lưới dò chim sả. Tàn hại cả côn trùng thảo mộc, nheo nhóc thay! quan quả điên liên. Nay xây nhà, mai đắp đất, chân tay nào phục dịch cho vừa. Nặng nề về những nỗi phu phen, bắt bớ mất cả nghề canh cửi. Độc ác thay! trúc rừng không ghi hết tội; dơ bẩn thay! nước bể không rửa sạch mùi. Lẽ nào trời đất tha cho, ai bảo thần nhân nhịn được.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;2. CHỦ TRƯƠNG CỦA CỘNG SẢN TRUNG QUỐCVÀO THẾ KỶ 20 và 21&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lược qua chính sách của quân Minh, có lẽ mọi người nhớ lại vào năm 1975, khi vừa cưỡng chiếm Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) tức miền Nam Việt Nam, Cộng sản Việt Nam (CSVN) tập trung và đốt hết sách vở miền Nam nhằm tiêu diệt văn hóa miền Nam, truyền bá văn hóa Mác-xít, không khác gì nhà Minh đã tiêu diệt văn hóa Đại Việt, truyền bá văn hóa Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng sau khi cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam, CSVN bắt sĩ quan, công chức cao cấp VNCH đi học tập cải tạo, thực chất là bắt giam trong các trại tù trên rừng thiêng nước độc và bắt lao động khổ sai. Số người bị bắt giam lên khoảng 1,000,000 người, trong 150 trại giam và số người bị chết trong các trại giam lên đến khoảng 165,000 người. (Spencer C. Tucker, Encyclopedia of the Vietnam War, a Political, Social, and Military History, Volume Two, Santa Barbara, California, 1998, tr. 602.) Cách bắt người đưa lên các trại tù học tập cải tạo của CSVN không khác gì quân Minh đã đày đọa dân Việt vào thế kỷ 15:&lt;span style="font-style: italic;"&gt; “ Nào lên rừng đào mỏ, nào xuống bể mò châu …”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những chủ trương trên đây là do CSVN học theo quan thầy là Cộng sản Trung Quốc (CSTQ). Cộng sản TQ đối với Việt Nam vào thế kỷ 20 và 21 còn thâm độc hơn nhà Minh đối với Đại Việt vào thế kỷ 15. Trước hết, trong một tài liệu của đảng CSTQ tựa đề là “Cách mạng Trung Quốc và đảng Cộng Sản Trung Quốc”, đưa ra năm 1939, lãnh tụ đảng CSTQ là Mao Trạch Đông đã xác quyết rằng An Nam (tức Việt Nam) là “nước phụ thuộc của Trung Quốc.” (Nxb. Sự Thật, Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua [tài liệu của đảng CSVN, không đề tên tác giả], Hà Nội: 1979, tr. 16.) (Lúc nầy CSVN đang chống CSTQ.) Điều nầy chẳng khác gì nhà Minh sáp nhập Đại Việt thành một quận của Trung Quốc vào thế kỷ 15.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ năm 1950, khi bắt đầu viện trợ quân sự cho CSVN, CSTQ cũng “viện trợ văn hóa” cho CSVN. CSVN tổ chức các phong trào “rèn cán chỉnh cơ”, “rèn cán chỉnh quân”, “chỉnh huấn”, theo cách thức CSTQ, nhằm loại bỏ tất cả các thành phần dân tộc trong cuộc chiến chống Pháp. Vì vậy từ năm nầy, nhiều nhà yêu nước theo chủ nghĩa dân tộc đã ly khai Việt Minh và về thành phố hợp tác với chính phủ Bảo Đại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc Cải cách ruộng đất theo công thức của CSTQ đã giết hại khoảng 200,000 người dân một cách oan ức. Công thức của Trung Quốc do một đảng viên CSVN cao cấp ghi lại là “một xã có từng nầy bần cố nông thì theo kinh nghiệm Trung Quốc, nhất định phải có bằng nầy địa chủ”.(Nguyễn Văn Trấn, Viết cho Mẹ và Quốc hội [tái bản], California, 1995, tr. 166.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuộc CCRĐ năm 1955, tại Thanh Hóa, đội CCRĐ đã đập phá tấm bia đá từ thế kỷ 15 ghi công đức của Lê Lợi tức Lê Thái Tổ. (Nguyễn Minh Cần, “Xin đừng quên! Nửa thế kỷ trước”, điện báo Ánh Dương, ngày 3-2-2006.) Đội CCRĐ còn đốt nhà thờ tộc họ Nguyễn của đại thi hào Nguyễn Du ở Nghệ An, tiêu hủy tất cả những di cảo của đại thi hào nầy. (Nguyễn Minh Cần, báo đã dẫn.). Cũng tại Nghệ An, anh hùng dân tộc Phan Bội Châu bị đội CCRĐ đem ra đấu tố và ảnh của Phan Bội Châu bị quăng vào chuồng trâu. (Lời kể của cháu nội Phan Bội Châu trên báo Kiến thức ngày nay, số 50, Tp.HCM ngày 15-12-1990, và thư của Lê Nhân gởi Phan Văn Khải, trên báo Đàn Chim Việt ngày 5-12-2005.) Hành động nầy không khác gì nhà Minh vào thế kỷ 15, đập phá bia đá của Đại Việt, đốt hoặc tịch thu sách vở của Đại Việt đem về Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn nữa, để lấy lòng Trung Quốc, CSVN ký công hàm ngày 14-9-1958 công nhận Tuyên bố ngày 4-9-1958. Bản tuyên bố nầy chẳng những xác định hải phận 12 hải lý của Trung Quốc mà còn xác định chủ quyền của Trung Quốc trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, vốn là của Việt Nam. Đây là tội phản quốc lớn lao nhất trong lịch sử dân tộc, dâng đảo, dâng biển cho ngoại bang bắc phương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bị CSTQ áp lực nặng nề, sau năm 1975, CSVN chạy theo Liên Xô, muốn chống lại CSTQ. Vì vậy năm 1979, CSTQ “dạy” cho CSVN một bài học. Sự sụp đổ của Liên Xô năm 1991 chấm dứt tình trạng lưỡng đầu trong khối Cộng sản Quốc tế. Trung Quốc trở thành cường quốc cộng sản số 1 trên thế giới. Từ đây CSVN không còn sự chọn lựa nào khác; không còn đu dây giữa Liên Xô và Trung Quốc. Nếu muốn tồn tại, CSVN bắt buộc phải thần phục và qụy lụy cường quốc cộng sản còn lại là Trung Quốc. Về phía Trung Quốc, không còn sợ bị Liên Xô canh tranh ảnh hưởng, CSTQ áp dụng kế hoạch tằm ăn dâu, từ từ nuốt dần con mồi Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên danh nghĩa, CSTQ không đô hộ Việt Nam như nhà Minh đô hộ Đại Việt, nhưng CSTQ khống chế đảng CSVN và dùng đảng CSVN làm công cụ khai thác Việt Nam nhằm phục vụ Trung Quốc. Có lẽ chúng ta còn nhớ là trong nền bang giao giữa Đại Việt và Trung Quốc, trước kia vua chúa Đại Việt phải gởi phẩm vật sang triều cống Trung Quốc, nhưng vua chúa Đại Việt vẫn độc lập một cõi và không cúi đầu vâng phục Trung Quốc. Trong khi đó, hiện nay, lãnh đạo CSVN nằm trọn trong tay CSTQ, nên CSVN phải thi hành những mệnh lệnh của CSTQ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tiên, CSTQ áp lực CSVN phải ký hai hiệp ước nhượng đất và nhượng biển. Trước kia còn Liên Xô làm đối trọng, CSVN dựa vào Liên Xô để tìm cách tránh né CSTQ. Lần nầy Liên Xô đã tan rã, CSVN đành phải vâng lời Trung Quốc. Hiệp ước về biên giới trên đất liền Việt Nam Trung Quốc ngày 30-12-1999 nhượng ải Nam Quan và một nửa Thác Bản Giốc cho Trung Quốc. Hiệp ước phân định lãnh hải ngày 25-12-2000, nhượng cho Trung Quốc khoảng 10,000 cây số vuông mặt biển trên Vịnh Bắc Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Trung Quốc tràn vào Việt Nam càng ngày càng đông, không cần hộ chiếu nhập cảnh, lập gia đình và ở lại luôn Việt Nam, chẳng những cạnh tranh về kinh tế với người Việt Nam mà còn nhắm mục đích đồng hóa Việt Nam. Hàng hóa công nghiệp rẻ tiền của Trung Quốc tuông vào Việt Nam qua đường biên giới rộng mở, giết chết các ngành tiểu thủ công nghiệp trong nước Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước kia, quân Minh lập đồn điền, thu mua lúa gạo, thực phẩm gởi về Trung Quốc. Ngày nay người Trung Quốc vơ vét thực phẩm Việt Nam, nhất là hải sản đưa về Trung Quốc. Trung Quốc thu mua nhiều loại “đặc sản” lạ lùng, như móng trâu, tai ngựa, rắn rết, … Muốn bán móng trâu, tai ngựa thì phải giết trâu ngựa. Bắt rắn rết đi bán thì làm mất cân bằng sinh thái trong thiên nhiên… Đây là những kế hoạch nhằm hủy hoại môi trường và kinh tế Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, Trung Quốc còn thuê đất dài hạn của Việt Nam, từ đồng bằng lên rừng núi, tổ chức canh tác những nông phẩm theo nhu cầu xuất cảng của Trung Quốc để gởi về Trung Quốc, hoặc xuất cảng thẳng đến các khách hàng của Trung Quốc trên thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày trước, quân Minh bắt dân Việt vùng rừng núi tìm những sản phẩm quý hiếm là sừng voi tê giác . Ngày nay, CSTQ tổ chức sản xuất bauxite ở vùng cao nguyên Cao Bằng và Lâm Đồng, chẳng những tác hại về môi trường mà còn ảnh hưởng đến tình hình an ninh vùng cao nguyên. Công nhân Trung Quốc trong những nông trường và công trường là những quân nhân “ẩn tế”, mai phục sẵn sàng, chờ đợi thời cơ là ra tay hành động. Ngày trước quân Minh bắt ngư dân Việt Nam xuống biển mò ngọc trai, thì ngày nay, CSTQ lấn biển, chiếm ngư trường, tìm kiếm loại nguyên liệu quý dưới lòng biển là dầu hỏa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào thế kỷ 15, hoàng đế nhà Minh chỉ áp lực Đại Việt ở phía bắc. Ngày nay, CSTQ thâm độc hơn, áp lực Việt Nam ở cả 3 mặt: bắc (biên giới Việt-Trung), tây (Lào, Cambodia và dãy Trường Sơn), và đông (Vịnh Bắc Việt và Biển Đông). Vua chúa Trung Quốc chỉ ham đánh chiếm đất liền. Ngoài đất liền, CSTQ còn đánh chiếm hải đảo, hải phận và ngư trường Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bài học lịch sử trong cuộc kháng Minh của Lê Lợi đáng ghi nhớ: Khi nhà Hồ đảo chánh nhà Trần năm 1400, một vài con cháu nhà Trần chạy qua Trung Quốc cầu cứu nhà Minh. Vì vậy, Lê Lợi không dính líu đến nhà Hậu Trần nhằm tránh tai tiếng và tránh bị nội ứng, chờ đợi cho đến khi con cháu nhà hậu Trần hoàn toàn sụp đổ năm 1414, thì khi đó Lê Lợi mới bắt đầu chiêu tập hào kiệt, tổ chức hội nghị Lũng Nhai năm 1416, cùng nhau thề nguyền chung sức chống quân Minh, và sau đó mở cuộc kháng Minh năm 1418. Đây là một kinh nghiệm mà ngày nay chúng ta cần phải học hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay, Hồ Chí Minh và CSVN rước quân CSTQ vào Việt Nam, rồi làm tay sai cho CSTQ. Đảng CSVN ngày nay vô cảm với tình tự dân tộc, đàn áp và giải tán tất cả những cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở trong nước. Đàn áp lòng yêu nước của quần chúng là một sự phá sản tinh thần dân tộc chưa từng xảy ra trong lịch sử Việt Nam. Như thế, CSVN còn đó thì không thể chống Trung Quốc được. Muốn chống Trung Quốc thì trước hết phải chấm dứt đám nội ứng CSVN, giống như Lê Lợi muốn chống quân Minh thì phải đợi cho nhà Hậu Trần sụp đổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa qua, có một số người ở hải ngoại viết&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt; “Thư ngỏ”&lt;/span&gt; gởi CSVN là một việc làm thật là vô ích. Đúng là “đàn gảy tai trâu”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Nếu quý vị còn quan tâm đến tiền đồ dân tộc, muốn viết thư ngỏ, thì xin &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;quý vị hãy viết thư ngỏ kính gởi nhân dân Việt Nam, kính gởi hơn 80 triệu đồng bào trong nước, &lt;/span&gt;kêu gọi đồng bào hãy đoàn kết với những nhà tranh đấu dân chủ trong nước, đồng loạt đứng lên giải thể chế độ độc tài CSVN&lt;/span&gt;, chấm dứt nạn tay sai nội ứng, thì lúc đó dân tộc Việt Nam mới có thể chiến đấu chống Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trần Gia Phụng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;(Toronto, 15-10-2011)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-425847616462044742?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/425847616462044742/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/chinh-sach-nha-minh-va-cong-san-trung.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/425847616462044742'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/425847616462044742'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/chinh-sach-nha-minh-va-cong-san-trung.html' title='Chính Sách Nhà Minh Và Cộng Sản Trung Quốc Đối Với Việt Nam - Trần Gia Phụng'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-2829491939192888886</id><published>2011-11-05T18:43:00.001-07:00</published><updated>2011-11-05T19:02:42.672-07:00</updated><title type='text'>Tuyên bố của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ngày 26 Tháng 4 năm 1958</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-5AeZopg794M/TrXmaIbd5-I/AAAAAAAALUs/6UrPZNeTFHo/s1600/vn1954.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 513px; height: 536px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-5AeZopg794M/TrXmaIbd5-I/AAAAAAAALUs/6UrPZNeTFHo/s400/vn1954.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5671692642356684770" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Nguyễn Hội&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;ul style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tuyên bố của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ngày 26 Tháng 4 năm 1958 về thắc mắc trong vấn đề tái thống nhất đất nước.&lt;/div&gt;&lt;/ul&gt;Trong bức thư đề ngày 7 tháng ba năm 1958, được sử dụng với mục đích tuyên truyền – bởi vì văn bản được phát đi ngay lập tức bởi Đài phát thanh Hà Nội và Đài phát thanh Bắc Kinh – Nhà chức trách Hà Nội đưa đề nghị “thiết lập quan hệ bình thường”, đề nghị xem xét vấn đề tái thống nhất đất nước, hạn chế quân sự và giao thương giữa hai vùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mặc dù đồng bào chúng tôi ở miền Nam và miền Trung Việt Nam đã được thông báo về tính chất lừa đảo của tuyền truyền cộng sản, Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cũng phải có trách nhiệm giải thích cho đồng bào ở miền Bắc, những người đang bị cô lập với mọi thông tin xác thực và dư luận thế giới, các mâu thuẫn giữa tuyên bố và hành động của nhà chức trách Hà Nội cùng thực trạng bất lương về những cáo buộc của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Vấn đề thống nhất đất nước và cuộc bầu cử chung.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);"&gt;Xin nhớ rằng, Chính phủ chúng tôi đã luôn luôn bảo vệ sự thống nhất của đất nước. Trong Hội nghị Genève năm 1954, &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;phái đoàn Việt Nam đã phản đối mạnh mẽ chống lại ý định của cộng sản Việt Nam&lt;/span&gt;. Phái đoàn chúng tôi đã chống việc chia ly tạm thời của đất nước&lt;/span&gt;. Chúng tôi đã đề xuất việc thu các đơn vị quân sự của cả hai bên vào một số khu vực hạn chế và sau đó tổ chức cuộc bầu cử tự do dưới sự kiểm soát của Liên Hiệp Quốc. Phái đoàn Cộng sản đã bác bỏ đề nghị trên, họ đòi hỏi chia đất nước từ vĩ tuyến 17 nhằm đạt dân số trội hơn miền Nam. Sau cuộc trốn chạy của hơn một triệu người tỵ nạn về miền Nam, tại miền Bắc vẫn còn hơn 13 triệu người so với 11 triệu người dân sinh sống trong miền Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhờ vào chế độ công an trị và quân đội lớn hơn so với Việt Nam Cộng hòa, cộng sản tin rằng họ có thể ép dân chúng miền Bắc, dân số cao hơn, bỏ phiếu bầu cho họ ngõ hầu chế độ cộng sản có thể thống trị trên toàn lãnh thổ Việt Nam và như thế, nền hoà bình trong vùng Đông Nam Á sẽ bị đe dọa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ ý tưởng này người cộng sản đòi hỏi thực hiện một cuộc Phổ thông đầu phiếu tại Việt Nam, trong khi họ luôn từ chối các cuộc bầu cử tự do tại Đức và Đại Hàn, bởi vì trong hai quốc gia này dân số trong vùng họ kiểm soát ít hơn so với các khu vực tự do; do đó họ không có cơ hội để thực hiện ý đồ đen tối của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thái độ mâu thuẫn của cộng sản về vấn đề thống nhất đất nước ở các quốc gia bị phân chia cho thấy động cơ thầm kín của họ nhằm thực hiện những cuộc bầu cử không tự do và không thành thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù nhà chức trách Hà Nội đòi hỏi cuộc bầu cử chung, nhưng họ lại không tổ chức một cuộc bầu cử tự do trong vùng tạm kiểm soát của mình để canh tân cái gọi là Quốc hội của họ. Quốc hội này bao gồm một số thành viên được chỉ định và một số thành viên được bầu trong sự hỗn loạn của năm 1946, hiện nay phải đối mặt với thực tế là một số thành viên đã bỏ chạy về miền Nam. Quy định vào Hiến pháp của họ, một bản Hiến pháp được hoàn thành không có sự tranh luận, trong một phiên họp chỉ kéo dài có một ngày, thì nhiệm vụ những đại biểu của Quốc hội này đã được chấm dứt từ hơn 8 năm nay rồi. Cộng sản Việt Nam do đó đã không tôn trọng hiến pháp của chính họ. Đồng thời họ đã thiết lập chế độ Cộng sản ở miền Bắc, mà không trưng cầu ý dân. Và họ không bao giờ trưng cầu dân ý vì họ biết rằng dân chúng sẽ không bao giờ chấp nhận cái chế độ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính phủ chúng tôi đã tiến hành một cuộc trưng cầu dân ý vào ngày 23 Tháng 10 năm 1955, dựa theo đó chế độ cũ được bãi bỏ và chế độ Cộng hòa đã được thành lập. Sau đó chính phủ chúng tôi đã tổ chức cuộc bầu cử Quốc hội vào tháng 3 năm 1956 ở miền Trung và miền Nam Việt Nam. Quốc hội này đã soạn thảo và thông qua một bản Hiến pháp. Hiến Pháp này đã được công bố sau đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những tổ chức dân chủ và các tiến bộ mà chính phủ chúng tôi đã đạt được trong các lĩnh vực kinh tế, chính trị và xã hội, đã được cảm thông của cả thế giới. Đến ngày hôm nay đã có 56 quốc gia công nhận chính phủ chúng tôi, duy trì quan hệ ngoại giao với chúng tôi, hoặc đã đề nghị chúng tôi được gia nhập Liên Hiệp Quốc. Nhà cầm quyền cộng sản ở miền Bắc chỉ được sự công nhận của khoảng 10 chính phủ cộng sản. Trong những năm gần đây, ảnh hưởng của Việt Nam Tự Do đã được tăng đáng kể: Nước chúng tôi hiện nay là thành viên của 33 tổ chức quốc tế và Sài Gòn được chọn là trụ sở của nhiều hội nghị quốc tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do đó, rất kỳ lạ khi thấy những người có trách nhiệm phân chia đất nước, không dám tiến hành bầu cử trong vùng tạm kiểm soát của họ và sau đó lại đổ lỗi cho chính phủ chúng tôi từ chối thống nhất đất nước và từ chối bầu cử chung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Vấn đề về giao thông đi lại giữa liên khu vực tự do&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà chức trách Hà Nội đã dấu không thông tin cho người dân miền Bắc biết, rằng người dân có quyền chọn lựa khu vực để sinh sống. Với chế độ khủng bố, họ đã ngăn cản các chuyến di tản của dân chúng miền Bắc; họ đã dùng bạo lực bắt giữ thân nhân những người đã di cư về miền Nam. Tại Ba-Làng và Lưu-Mỹ họ đã nổ súng đàn áp những người đã cố gắng đi đến khu vực tự do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ cũng đã rút ngắn thời gian cho tự do giao thông liên vùng và tự do lựa chọn vùng sinh sống, qua việc qui định thời hạn vào ngày 19 Tháng 5 năm 1955. Sau thời gian này, chính phủ chúng tôi đã đề nghị gia hạn thời gian giao thông liên vùng tự do. Nhưng nhà chức trách Hà Nội muốn hủy bỏ càng nhanh càng tốt sự liên kết giữa hai khu vực, nhằm ngăn chặn các chuyến tỵ nạn về miền Nam và luôn bày tỏ ý đồ xấu xa này của họ. Do đó nhà chức trách Hà Nội đã chỉ gia hạn thời gian di tản thêm hai tháng, tức là đến ngày 20 Tháng 7 năm 1955, và trong hai tháng đó họ đã chỉ cung cấp một chiếc thuyền cho những người muốn về miền Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất chấp mọi nỗ lực để ngăn cản việc di tản, bất chấp bị khủng bố và trù dập bằng bạo lực và cho dù thời hạn được di tản rất ngắn ngủi, nhưng gần một triệu đồng bào từ miền Bắc đã di cư về miền Nam thành công. Mặc dù đồng bào của chúng tôi ở phía bên kia vĩ tuyến 17 bị mất quyền tự do di chuyển ngay cả trong khu vực sinh sống của mình, ngày nay họ vẫn còn chạy trốn về miền Nam bằng cách vượt dẫy núi Trường Sơn[1], hoặc trong các chiếc thuyền mỏng manh dọc bờ biển. Một số người không may mắn bị rơi vào tay cộng sản và bị giết, hoặc đã bị tra tấn tàn nhẫn. Những người khác đã chết vì kiệt sức trong rừng sâu hoặc là nạn nhân của các cơn bão biển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện nay có 81.123 người và 1955 gia đình đã tự, hoặc qua đại diện của họ, làm đơn yêu cầu được di tản vào miền Nam. Yêu cầu của họ đã được giao cho Ủy hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến. Nhưng nhà chức trách Hà Nội phản đối những yêu cầu này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, còn có một số gia đình từ miền Trung và miền Nam Việt Nam đã đòi hỏi cho anh em, chồng con họ, những người đã bị cộng sản dùng bạo lực bắt cóc đưa về miền Bắc, phải được hồi hương. Tổng số đơn yêu cầu về việc này là 11.196, đã được chuyển tiếp đến Ủy hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến. Ngoài các đơn kiện này, còn có rất nhiều trường hợp khác được gửi trực tiếp đến Ủy hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến, và số lượng đơn của những trường hợp này không bao giờ được công bố. Qua sự phản đối, chống lại những yêu cầu của người dân được nêu trên, nhà chức trách Hà Nội phải gánh trách nhiệm về tình trạng đau đớn vì chia ly của các gia đình này. Sau khi cộng sản cấm đoán người dân tự do đi lại ngay cả trong khu vực miền Bắc Việt Nam và ngăn chặn những người muốn di tản đi xa, bây giờ thì họ lại rêu rao, tuyên truyền là “tự do đi lại” và “khôi phục lại mối quan hệ bình thường”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Vấn đề cắt giảm lực lượng quân sự&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ 3 năm qua nhà chức trách Hà Nội luôn luôn cổ võ cho hòa bình. Nhưng hành động của họ luôn tương phản lớn với chủ đề tuyên truyền của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ đã không dừng lại mà luôn tăng cường lực lượng quân sự và nâng cấp trang bị vũ khí kể từ sau khi lệnh ngừng bắn có hiệu lực và như vậy là vi phạm Hiệp định Genève do chính họ đã ký kết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cần quan tâm đến một giác thư của chính phủ Vương quốc Anh gửi cho Liên Xô ngày 9 Tháng 4 năm 1956. Là đồng chủ tịch của Hội nghị Genève, chính phủ Anh đã cáo buộc chính quyền Hà Nội, kể từ khi ngừng chiến đến nay họ đã tăng cường lực lượng quân sự từ 7 lên 20 sư đoàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoại trưởng Pháp tháng 3 năm 1958 cho biết, rằng nhà chức trách Hà Nội đã gia tăng quân đội lên đến 350.000 quân và công an, cảnh sát lên tới 200.000 người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ cũng đã nhập cảng vũ khí từ các nước cộng sản để tăng cường lực lượng quân sự của họ. Trong ba năm qua họ đã không tôn trọng Hiệp định Genève, bởi vì họ chưa bao giờ thông báo cho Ủy hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến về việc nhập cảng vũ khí vào Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mâu thuẫn với thực tế, nhà chức trách Hà Nội tuyên bố rằng họ đã giảm lực lượng quân sự của họ xuống còn 80.000 người. Nhưng cho đến nay họ chưa bao giờ nói bất cứ điều gì về con số thực sự quân đội của họ, trước khi hoặc sau khi cái họ gọi là giảm quân. Họ không đưa ra bằng chứng về những lời tuyên bố của mình và không chấp nhận mọi cuộc điều tra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ không có lý do duy trì một quân đội mạnh mẽ hơn Việt Nam Cộng Hòa. Đây là mối đe dọa cho nền hòa bình không những chỉ cho Việt Nam mà còn cho các nước ở trong vùng Đông Nam Á. Để có khả năng duy trì một quân đội to lớn như vậy, nhà chức trách Bắc Việt áp đặt mức thuế cao và hệ thống “đấu tố”, với hệ thống này họ đã ép buộc những người vợ, những người con phải tố cáo cha mẹ và chồng mình đã “dấu vàng của nhân dân”. Những người này thậm chí đã phải tự đánh mình và cuối cùng họ bị xử tử ngay tai chỗ mà không thông qua một cuộc xét xử của toà án. Có thể nói rằng dân tộc chúng tôi phải chịu nhiều đau khổ với chính quyền miền Bắc hơn bất kỳ dân tộc nào khác trên thế giới này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngược lại, Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã luôn luôn phục vụ cho nền hòa bình kể từ hiệp định Genève. Để đảm bảo lực lượng lao động cần thiết cho việc tái thiết đất nước bị tàn phá bởi chiến tranh, chúng tôi đã giảm quân đội từ 242.000 xuống còn 150.000, đồng thời chúng tôi đã không bổ xung thay thế 180.000 binh lính của “Đội quân Viễn chinh” Pháp. Cộng sản mong muốn duy trì Đội quân này lại ở Việt Nam. Vấn đề giảm lực lượng quân sự được phổ biến rộng rãi, điều này rất dễ kiểm chứng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân đây cũng xin nhắc lại lời tuyên bố long trọng của Chính phủ Quốc gia vào ngày 6 Tháng 4 năm 1956 là không tham gia bất kỳ liên minh quân sự nào và không cho phép cài đặt căn cứ quân sự ngoại quốc trên lãnh thổ của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Vấn đề trao đổi thương mại&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thư đề ngày 7 Tháng Ba nhà chức trách Hà Nội đã đề xuất việc trao đổi thương mại với miền Nam. Qua đánh giá đề nghị này và qua tin tức nhận được cho thấy rằng đồng bào miền Bắc mong muốn, cầu xin sự giúp đỡ của thân nhân hoặc bạn bè ở miền Nam, có thể một vài mét vải hoặc vài viên thuốc aspirin. Nền kinh tế miền Bắc do sự thống trị của Đảng Cộng sản đang ở dưới đáy vực sâu. Đề nghị của cộng sản không nhằm mục đích nâng cao đời sống của dân chúng miền Bắc. Do hệ thống độc quyền với chính sách nội thương và ngoại thương mà họ đã đề ra là mua sản phẩm nông nghiệp của dân chúng với giá rẻ mạt và bán lại những sản phẩm này với giá cao hơn đáng kể. Mục tiêu của họ chỉ là, thu thập sự phong phú của miền Nam vào ngân sách đảng của họ. Nếu nhà chức trách miền Bắc muốn đề nghị của họ được duyệt xét thì điều kiện đầu tiên là họ phải đặt quyền lợi người dân lên trên lợi ích của đảng. Đồng thời họ phải để cho dân chúng miền Bắc toàn quyền tự do thương mại và từ bỏ sự độc quyền kinh tế mà đảng cộng sản đã chiếm đoạt từ trước đến giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Vấn đề trao đổi thư từ và bưu thiếp&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù cộng sản không đề cập đến đề tài này trong thư của họ đề ngày 7 tháng ba năm 58, nhưng họ đã nhiều lần đề nghị nối lại dịch vụ bưu chính giữa hai khu vực. Cho đến hôm nay, cộng sản đã sử dụng các bưu thiếp như một phương tiện tuyên truyền nhiều hơn so với những phong thư được đóng kín. Yêu cầu trao đổi thư từ của họ không ngoài mục đích nào khác là tăng cường chiến dịch đe dọa và ăn xin người dân miền Nam. Vì quyền lợi của dân chúng, Chính phủ Quốc gia không thể thực hiện đề nghị này, nhưng Chính phủ yêu cầu cộng sản khai triển trao đổi bưu thiếp một cách đơn giản để nhân dân của hai Miền có thể liên lạc được với nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự thật được mô tả trên đây cho thấy bản chất lừa đảo của các đề nghị của cộng sản, chẳng hạn như tăng cường củng cố lực lượng quân sự của mình, lệnh cấm di chuyển giữa hai khu vực, các vụ giết người muốn di tản về miền Nam, họ đã gây ra những trở ngại để các thân nhân của các gia đình sống tản mác không tìm được nhau và lợi dụng việc trao đổi bưu thiếp nhằm vào mục đích tuyên truyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mâu thuẫn giữa tuyên truyền và hành động của nhà chức trách Hà Nội thật đã rõ ràng. Từ nhiều năm qua thái độ của họ vẫn luôn như một. Để chứng minh thái độ của họ đã thay đổi, họ hãy thực hiện một số hành động cụ thể như sau:&lt;ul&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;1.&lt;/span&gt; Họ hãy để cho 92.319 người và 1955 gia đình thực hiện ý nguyện của mình là được di cư về miền Nam, đơn của những người và gia đình này đã nộp cho Ủy hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến, để những người này được đoàn tụ với gia đình của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;2.&lt;/span&gt; Họ nên giảm lực lượng quân sự của họ tương đương với miền Nam Việt Nam. Việc giảm bớt phải được xác nhận là đúng bởi một Ủy ban quốc tế hữu trách. Sau đó vấn đề giới hạn lực lượng quân đội của hai vùng mới được bàn thảo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;3. &lt;/span&gt;Họ cần phải xóa bỏ cái gọi là “Ủy ban Giải phóng miền Nam”, bằng cách từ bỏ khủng bố, giết dân cư của những làng mạc xa xôi hẻo lánh, phá hoại cơ sở Chính phủ nhằm cải thiện đời sống của người dân, đặc biệt trong lĩnh vực cải cách ruộng đất và nông nghiệp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;4. &lt;/span&gt;Họ phải từ bỏ sự độc quyền kinh tế của đảng Cộng sản, để nhân dân miền Bắc Việt Nam được là việc trong hoàn toàn tự do và qua đó, có thể tăng mức sống của họ hiện đã bị giảm xuống đến mức chưa từng có từ xưa đến nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;5.&lt;/span&gt; Họ không được buộc dân chúng phải cất tiếng ca ngợi họ&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt; [2]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; trong các bưu thiếp. Họ nên giải tán ban biên tập công tác tuyên truyền phục vụ bưu thiếp. Họ không được trả thù những người nhận hoặc gửi bưu thiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;6.&lt;/span&gt; Họ phải tôn trọng các quyền tự do dân chủ trong khu vực của họ như ở miền Nam và nâng cao mức sống của dân chúng miền Bắc, ít nhất được tương đương với dân chúng miền Nam; họ không được dùng chế độ vô nhân đạo của họ để làm cho khoảng cách giữa hai vùng lớn hơn nữa.&lt;/ul&gt;Nếu khảo sát các sự kiện kỹ càng, ta sẽ nhận thấy bức thư ngày 7 Tháng Ba năm 1958 của nhà chức trách Hà Nội có mục đích chủ yếu nhằm tuyên truyền và phá hoại, chống lại sự giúp đỡ của các quốc gia bạn. Cộng sản đã hành động theo đơn đặt hàng của Liên Xô và cộng sản Trung Quốc, trong lá thư trên đã chỉ trích gay gắt Mỹ và cáo buộc người Mỹ can thiệp vào nội bộ của miền Nam Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực tế hoàn toàn ngược lại với những cáo buộc của cộng sản: mối quan hệ Việt-Mỹ hoàn toàn bình đẳng dựa trên luật pháp quốc tế giữa hai nước, cùng tôn trọng chủ quyền của nhau. Tương tự sự liên kết giữa Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa và các nước trong thế giới Tự do. Mục đích mối quan hệ hữu nghị giữa Việt Nam và Hoa Kỳ chỉ nhằm bảo đảm nền hòa bình và tự do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mối quan hệ giữa nhà chức trách Hà Nội cùng giới thống trị Nga và Trung Quốc, thuộc một thể loại khác. Họ là một vệ tinh đối với giới cai trị. Họ là hạ cấp so với thượng cấp trong hệ thống phân cấp của một đảng: đảng Cộng sản Quốc tế. Sự phụ thuộc này không chỉ được thể hiện qua sự đồng nhất của các tổ chức chính trị, quân sự, kinh tế, văn hoá, xã hội theo kiểu mẫu của cộng sản Liên Xô và Trung Quốc, mà sự lệ thuộc này còn thâm nhập ngay cả vào lĩnh vực tư tưởng: trong các nghị định và các quy định của họ nhà chức trách Hà Nội bắt buộc dân chúng miền Bắc phải học các hệ tư tưởng cộng sản và sống theo đường lối chính trị của Nga và Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở miền Nam, không ai bị bắt buộc phải tôn thờ các nhà lãnh đạo ngoại quốc và treo hình ảnh họ trong nhà, ở đây không ai có thể tưởng tượng rằng họ có thể hành xử điều kỳ lạ nêu trên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở miền Bắc, nhà chức trách ép buộc dân chúng phải sùng bái các các nhà lãnh đạo Nga và Trung Quốc, treo hình ảnh của họ ở nhà và trong những ngày lễ của Liên Xô. Đồng thời họ cấm đoán dân chúng không được phê bình ý thức hệ cộng sản, không được phê bình chính phủ và giới lãnh đạo các nước cộng sản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thái độ hèn hạ của nhà chức trách Hà Nội đối với cộng sản ngoại quốc đã hủy hoại đời sống của dân tộc Việt, và là trở ngại lớn nhất cho công cuộc thống nhất đất nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hệ tư tưởng cộng sản hoàn toàn phản nghịch với truyền thống tâm linh của châu Á và tính chất quốc gia của dân tộc Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để tạo điều kiện thuận lợi cho các cuộc bầu cử tự do, nhà chức trách Hà Nội phải hủy bỏ chế độ cộng sản mà họ đã áp đặt lên người dân miền Bắc.&lt;br /&gt;Họ không nên nhắm mắt và tự bịt tai. Họ phải học hỏi để hiểu cho ra rằng, Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa và Dân tộc Việt Nam không bao giờ chấp nhận cuộc bầu cử không có sự tự do và chân thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nguyễn Hội&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;Sưu tầm và dịch từ văn bản tiếng Đức “Erklärung der Regierung der Republik Vietnam von 26. April 1958 über die Frage der Wiedervereinigung” do văn phòng Sứ Thần VNCH tại CHLB Đức xuất bản năm 1958.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;[1]&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; bản tiếng Đức ghi là dẫy núi An Nam&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;[2]&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; nguyên văn tiếng Đức là: Họ không được buộc dân chúng phải cất tiếng hát những bài ca tụng họ trong các bưu thiếp&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-2829491939192888886?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/2829491939192888886/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/tuyen-bo-cua-chinh-phu-viet-nam-cong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/2829491939192888886'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/2829491939192888886'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/tuyen-bo-cua-chinh-phu-viet-nam-cong.html' title='Tuyên bố của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ngày 26 Tháng 4 năm 1958'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-5AeZopg794M/TrXmaIbd5-I/AAAAAAAALUs/6UrPZNeTFHo/s72-c/vn1954.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-719134518666967681</id><published>2011-11-05T12:47:00.001-07:00</published><updated>2011-11-05T13:40:03.845-07:00</updated><title type='text'>Lễ Khánh thành Tượng Đài Thuyền Nhân Úc châu</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-6t6Yg1eg8yU/TrWW7LQcZOI/AAAAAAAALUI/JDaYET1ytBE/s1600/TuongDaiThuyenNhan_SaiGonPlace..jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 550px; height: 367px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-6t6Yg1eg8yU/TrWW7LQcZOI/AAAAAAAALUI/JDaYET1ytBE/s400/TuongDaiThuyenNhan_SaiGonPlace..jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5671605249121215714" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;div style="text-align: justify; font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Bài Phát biểu của Ông Nguyễn Văn Thanh chủ tịch CĐNVTD/NSW trong buổi lễ khánh thành tượng đài thuyền nhân tại Bankstown, Sydney NSW Autralia.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;ul&gt;Kính thưa quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quý vị đại diện các hội đoàn, tổ chức, quý cơ quan truyền thông&lt;br /&gt;Kính thưa quý vị quan khách và quý đồng hương,&lt;br /&gt;Đặc biệt chúng tôi xin chào mừng quý quan khách từ xa đến thăm Úc Châu.&lt;/ul&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-5Jvc_tn8kPc/TrWag946joI/AAAAAAAALUU/wy3GpoOfnMs/s1600/nguyenvanthanh..jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 277px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-5Jvc_tn8kPc/TrWag946joI/AAAAAAAALUU/wy3GpoOfnMs/s400/nguyenvanthanh..jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5671609196902780546" align="left" border="0" hspace="9" /&gt;&lt;/a&gt;Đại diện Ban Tổ Chức chúng tôi xin trân trọng kính chào tất cả quý vị đã đến tham dự Lễ Khánh Thành Tượng Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam tại Saigon Place, Bankstown tối hôm nay. Sự hiện diện của quý vị là một vinh dự cho Ban Tổ Chức, nói lên sự tích cực hỗ trợ của quý vị đối với công trình xây dựng Tượng Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam tại đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kính thưa quý vị, sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, trước sự trả thù tàn nhẫn của cộng sản Việt Nam đối với người dân miền Nam Việt Nam, đã có hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi tìm tự do. Đa số người tỵ nạn đã ra đi bằng thuyền, từ đó có danh từ thuyền nhân, Boat People. Những người tỵ nạn đã trốn chạy chế độ cộng sản bằng những con thuyền đánh cá, hoặc ghe chở hàng trên sông cũ kỹ và thiếu phương tiện đi biển. Nhiều người đã chết, hoặc mất tích trên biển vì bị bão táp, ghe thuyền bị hư hỏng, bị lạc vào các hoang đảo, thiếu lương thực, bị chết vì đói khát, bị hải tặc tấn công, cướp bóc, hãm hiếp và giết chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ai biết được có bao nhiêu thuyền nhân Việt Nam đã chết trên đường vượt biển trốn chạy CS. Nhưng theo sự phỏng đoán của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc thì trong khoảng thời gian từ năm từ 1975 đến đầu thập niên 90 có khoảng hơn nửa triệu người Việt tỵ nạn đã bỏ mình trên biển. Nhiều năm đã trôi qua, nhưng chúng ta không bao giờ quên được những đau thương mà những thuyền nhân Việt Nam đã phải gánh chịu trên đường tìm tự do, điều mà chúng ta đang được hưởng ở nước Úc này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để tưởng nhớ và vinh danh các Thuyền Nhân Việt Nam, nhiều cộng đồng người Việt trên thế giới đã lập những đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân. Riêng tại NSW nhiều năm qua CĐNV chúng ta cũng ước mong xây dựng một tượng đài để tưởng niệm các thuyền nhân Việt Nam, những người đã bỏ mình trên đường vượt biển tìm tự do. Ước vọng của cộng đồng chúng ta đã được HĐTP Bankstown hỗ trợ. Ngoài việc chấp thuận và cho đất để xây dựng tượng đài, HĐTP Bankstown đã hỗ trợ CĐ chúng ta rất nhiều trong tiến trình xây dựng tượng đài về hành chánh cũng như tài chánh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi quyết định xây dựng tượng đài, BCH Cộng Đồng và HĐTP đã mời các Điêu Khắc Gia trong Hội Điêu Khắc Gia Úc tham dự cuộc thi vẽ mẫu tượng đài. Kết quả bản vẽ của ĐKG Terrence Plowright đã được chấm nhất và đã được chọn để thực hiện. Chúng ta chúc mừng và cám ơn ĐKG Terrance Plowright về việc ông đã sáng tạo một tác phẩm nghệ thuật mô tả thuyền nhân Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về ý nghĩa bức tượng Thuyền Nhân Việt Nam, bức tượng gồm một con thuyền dài 3m bề ngang 1.8m. Con thuyền đang vượt trên những ngọn sóng để hướng về phía trước. Trên thuyền có 5 người, hai vợ chồng trẻ đứng trước, người vợ ẵm đứa con thơ trên tay, phía sau là một cặp ông bà già.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm người này tượng trưng cho 3 thế hệ trong cuộc ra đi của người Việt Nam. Hai vợ chồng trẻ và đứa con thơ đứng trước, tượng trưng cho những người trẻ là những người được gia đình ưu tiên cho đi trước trong cuộc ra đi tìm tự do của người Việt Nam trong thời gian từ 1975 đến thập niên 90. Hai vợ chồng già tượng trưng cho cha mẹ Việt Nam, những người sẵn sàng hy sinh cho con cháu ra đi trước và cha mẹ đứng sau hỗ trợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người thanh niên hiên ngang đứng trước mũi thuyền tượng trưng cho đức tính can trường của người thanh niên Việt Nam sẵn sàng đối diện với sóng gió để bảo vệ gia đình. Người phụ nữ bồng con đứng bên cạnh tượng trưng cho những người vợ, người mẹ Việt Nam luôn lo cho con bất chấp những hiểm nguy. Toàn bộ bức tượng được đúc bằng đồng nặng hơn 3 tấn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kính thưa quý vị, công trình xây dựng tượng đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam tại Saigon Place, Bankstown là một công trình chung của cả cộng đồng chúng ta. Đó là kết quả của những đóng góp, vận động của rất nhiều người, qua nhiều giai đoạn trong tiến trình định cư của cộng đồng chúng ta tại đây. Tượng đài là biểu tượng của hành trình vượt biển tìm tự do đầy bi thương của người Việt tỵ nạn, đồng thời cũng phản ảnh sự thành công trong việc định cư của chúng ta, những cựu thuyền nhân Việt Nam, tại đất nước này. Tượng đài cũng là biểu tượng của sự đoàn kết, của sự đóng góp của cộng đồng chúng ta vào sự phát triển của Thành Phố Bankstown và là một di sản tinh thần để lại cho con cháu chúng ta sau này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Saigon Place và tượng đài tưởng niệm thuyền nhân tại đây sẽ đi vào lịch sử của người Việt tỵ nạn tại Úc Châu và tại NSW nói riêng. Chúng ta có thể hãnh diện là chính nhờ ở sự đoàn kết của CĐ chúng ta mà những ước mơ của chúng ta đã thành hiện thực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong chương trình xây dựng tượng đài này, CĐ chúng ta đã được sự hỗ trợ tích cực của HĐTP Bankstown, đặc biệt là bà Cựu Thị Trưởng Tania Mihailuk, nay là Dân Biểu vùng Bankstown, ông Khal Asfour, Thị Trưởng Bankstown, chính phủ NSW và Bankstown Sports Club.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lần nữa chúng tôi xin cám ơn tất cả quý vị đang hiện diện trong Lễ Khánh Thành Tượng Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam tối hôm nay. Đặc biệt chúng tôi xin cám ơn tất cả những người đã đóng góp tài chánh cho việc xây dựng tượng đài, các cơ quan truyền thông, các thiện nguyện viên, ban trật tự, ban tiếp tân, ban quay phim và chụp hình, ban treo cờ và dựng màn hình, tất cả quý vị đã quảng đại đóng góp tài chánh cũng như thời giờ và công sức cho việc xây dựng tượng đài và tổ chức lễ Khánh thành hôm nay. Sự thành công của việc xây dựng tượng đài sẽ không thể có được nếu không có sự vận động cũng như đóng góp quảng đại của tất cả quý vị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin cám ơn toàn thể quý vị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nguyễn Văn Thanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Chủ Tịch CĐNVTD - NSW&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;Thanh Nguyen's speech at the Opening of the Unveiling the Boat People monument in SaiGon Place.&lt;/span&gt;&lt;ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-8F6S_pYYwSU/TrWcJkO154I/AAAAAAAALUg/REz0EY7QIK0/s1600/TuongDaiThuyenNhan_SaiGonPlace-.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-8F6S_pYYwSU/TrWcJkO154I/AAAAAAAALUg/REz0EY7QIK0/s400/TuongDaiThuyenNhan_SaiGonPlace-.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5671610993901692802" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;State Member for Bankstown, Councillor Tania Mihailuk, MP&lt;br /&gt;Mayor of Bankstown City, Councilor Khal Asfour,&lt;br /&gt;Vice – President of the Bankstown Sports Club, Mr Richard Phillips,&lt;br /&gt;The Honorable Jason Clair, Federal Member for Blaxland, Minister for Defence Material,&lt;br /&gt;Mr Glenn Bookes, State Member for East Hills&lt;br /&gt;Councillor Pam Gavin, Clr Alex Kuskoff, Clr Nhan Tran&lt;br /&gt;Representatives of all religions and organisations,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Distinguished guests, ladies and gentlemen.&lt;/ul&gt;On behalf of the Vietnamese Community in NSW I warmly welcome each/ and all of you/ and sincerely thank you/ for being here to attend the Unveiling Ceremony of the Vietnamese Boat People Monument. Your presence is a great honour for the organising committee/ and a token of support/ of the Vietnamese Boat People Monument Project.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In 1975, after the Vietnamese communists took over South Vietnam on 30th April, hundreds of thousands of Vietnamese people left their homeland to escape the oppressive communist regime. Most of them escaped by boat, and the term Boat People came into common use during that time. The Boat People risked their lives on dangerously crude and overcrowded boats. Many died or went missing at sea. Many were attacked by pirates; many were abducted, raped and killed.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nobody knows how many Vietnamese Boat People died while escaping. But it is estimated that around 600,000 people were killed or went missing at sea between1975 and 1990.  Many years have gone by, but we always remember them.  We never forget their sacrifices and the hardship they endured in their search for democracy, freedom and human rights. We are glad to have found these here in Australia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Around the world, Vietnamese communities have built monuments to honour the Vietnamese Boat People who lost their lives on the high seas.  Here in Bankstown, this monument also recognises the commercial, social and cultural contributions made by the former Vietnamese Boat People to Bankstown City.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When we decided to create a Vietnamese Boat People Monument, we put out an invitation to artists to submit ideas for the design.  We congratulate Terrence Plowright for his winning entry, and thank him for his work in creating this beautiful sculpture.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;To the Vietnamese people in NSW and throughout Australia, this monument is a meaningful symbol that connects past traumatic experiences of being refugees with successful settlement in Australia. We hope that this monument will add to the vibrancy of Bankstown City and will attract visitors from near and far.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ladies and gentlemen,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tonight we are gathering here to unveil the monument and to commemorate and honour the Vietnamese Boat people who lost their lives in search for freedom.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;On behalf of the Vietnamese Community in Australia and particularly in NSW I would like to thank Councillor Tania Mihailuk, State Member for Bankstown, former Mayor of Bankstown City, Councillor Khal Asfour, Mayor of Bankstown City and Bankstown City Council and staff for erecting the Vietnamese Boat People Monument in Saigon Place, Bankstown and for organising the Unveiling Ceremony today.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I would also like to thank Bankstown Sports Club for your financial support and in assisting us to conduct a fundraising dinner at Bankstown Sport Club to support the construction and installation of the Vietnamese Boat People Monument. The Monument will be a significant sign of the support and contribution of the Governments, the Bankstown Sport Club and the others.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Once again I thank you all for your presence here this evening. Especially, I would like to thank sincerely our community members and our donors and volunteers, especially members of the Vietnamese Community Management Committee. The success of erecting of the Vietnamese Boat People Monument would not have been possible without your generous donations and support.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thank you&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thanh Nguyen&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Vietnamese Community President in NSW&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-719134518666967681?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/719134518666967681/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/le-khanh-thanh-tuong-ai-thuyen-nhan-uc.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/719134518666967681'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/719134518666967681'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/le-khanh-thanh-tuong-ai-thuyen-nhan-uc.html' title='Lễ Khánh thành Tượng Đài Thuyền Nhân Úc châu'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-6t6Yg1eg8yU/TrWW7LQcZOI/AAAAAAAALUI/JDaYET1ytBE/s72-c/TuongDaiThuyenNhan_SaiGonPlace..jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-4581657927501566514</id><published>2011-11-04T01:07:00.000-07:00</published><updated>2011-11-04T01:17:29.365-07:00</updated><title type='text'>Battlelines</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-4l1nNFBNUFA/TrOfIYhDBVI/AAAAAAAALTM/vLyXMaDtqqA/s1600/Battlelines_.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 392px; height: 600px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-4l1nNFBNUFA/TrOfIYhDBVI/AAAAAAAALTM/vLyXMaDtqqA/s400/Battlelines_.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5671051322158417234" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-4581657927501566514?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/4581657927501566514/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/batlelines.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/4581657927501566514'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/4581657927501566514'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/11/batlelines.html' title='Battlelines'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-4l1nNFBNUFA/TrOfIYhDBVI/AAAAAAAALTM/vLyXMaDtqqA/s72-c/Battlelines_.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-1377351571451760583</id><published>2011-10-23T03:00:00.000-07:00</published><updated>2011-11-05T19:42:28.159-07:00</updated><title type='text'>Bài phát biểu trong Hội nghị Rerum Novarum năm 2011 của ĐC Nguyễn Văn Long:</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-Z49ppCmOYhc/TrXveQ6dGHI/AAAAAAAALVE/9exgCcL7LE0/s1600/dc_nguyenvanlong_huyhieu.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 265px; height: 317px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-Z49ppCmOYhc/TrXveQ6dGHI/AAAAAAAALVE/9exgCcL7LE0/s400/dc_nguyenvanlong_huyhieu.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5671702608958265458" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-R7fL0lCs9SI/TrXxQgvFoKI/AAAAAAAALVQ/mMX6QTzlu-I/s1600/dc-nguyenvanlong.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 396px; height: 317px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-R7fL0lCs9SI/TrXxQgvFoKI/AAAAAAAALVQ/mMX6QTzlu-I/s400/dc-nguyenvanlong.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5671704571710644386" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);"&gt;“Chế độ cộng sản … với sự cai trị bằng khủng bố, đó là lý do lớn nhất, bi thảm nhất với cuộc di tản chưa từng có trong lịch sử của chúng tôi…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Dưới đây là bài phát biểu của Đức Giám Mục Vinh-sơn Nguyễn văn Long OFMConv trong Hội nghị ‘Rerum Novarum’ năm 2011về đề tài: ‘Người Tầm Trú &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;'Asylum Seekers: Is There a Just Solution?''&lt;/span&gt;: Có một giải pháp đúng đắn không?’ tại Hội trường Trung tâm, trường Đại học Công Giáo Úc tại Melbourne ngày thứ Ba 11 tháng 10 năm 2011.&lt;/span&gt;&lt;ul&gt;Thưa các bạn,&lt;/ul&gt;Thật là một vinh dự lớn cho tôi, một “đứa trẻ mới vào nghề”, được phát biểu trong hội nghị năm 2011, do Ủy ban Công lý và Hòa bình Melbourne tổ chức, kết hợp với trường Đại học Công giáo Úc và Ủy ban Công Giáo về Di Dân và Tỵ Nạn Melbourne. Đối với những ai chưa biết về hội nghị thường niên này, nó được lấy cảm hứng từ Tông thư hay “bức thư ngỏ” được gọi là Rerum Novarum có nghĩa là ‘Những Điều Mới’ của Đức Giáo Hoàng Lêô XIII vào năm 1891. Bằng cách đối mặt với các vấn đề khẩn cấp của thời đại và kêu gọi Nhà nước bảo vệ quyền lợi của giai cấp công nhân, Rerum Novarum đã đặt nền móng cho giáo huấn hiện đại về xã hội của Giáo hội Công giáo. Trong thực tế, nó thể hiện quan điểm cho rằng người nghèo có một tình trạng đặc biệt trong việc xem xét các vấn đề xã hội bởi vì Thiên Chúa ở về phía người nghèo. Các Đức Giáo Hoàng kế vị đã noi theo hướng dẫn của Đức Giáo Hoàng Lêô và tiếp tục lên tiếng về các vấn đề công bằng xã hội. Ví dụ, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã lên tiếng mạnh mẽ trong Tông huấn đầu tiên của ngài Deus Caritas Est khi ngài tuyên bố “Giáo Hội không thể và không được phép ở bên lề trong cuộc chiến cho công lý. Giáo hội phải thủ vai của mình thông qua các tranh luận hợp lý và khơi dậy năng lực tinh thần, nếu không thì công lý, điều luôn luôn đòi hỏi sự hy sinh, không thể thành công và phát triển.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối nay, tôi nói chuyện với các bạn trên cương vị một giám mục. Tôi có ý tuyên bố một cách không xấu hổ rằng Giáo Hội đứng về phía người nghèo, cũng như Thiên Chúa luôn đứng về phía họ. Nhưng trên tất cả, tôi nói chuyện với các bạn như một người mà bản thân đã từng là người tỵ nạn và tầm trú. Bằng cách chia sẻ cuộc hành trình cá nhân của tôi, tôi hy vọng sẽ tạo ra một bầu khí hiểu biết và tình liên đới với những người ra đi kém may mắn khác mà hành trình cuộc sống của họ cũng xứng đáng không kém chúng ta là được tôn trọng và có nhân phẩm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta thường nói lịch sử hay lặp đi lặp lại. Tôi thấy rằng những câu chuyện của nhiều người tỵ nạn muốn tìm nơi trú ẩn tại Úc hiện nay tương tự như của chúng tôi, những người tỵ nạn Việt Nam trốn thoát khỏi gông cùm và sự khủng bố của chủ nghĩa Cộng sản trong các thập niên 1970 và 80. Chia sẻ câu chuyện của tôi với các bạn, tôi muốn tạo cho họ một tiếng nói; bởi vì với vị trí của tôi, tôi coi đó là một quyền lợi và nghĩa vụ đạo đức để vươn tới với những người đồng cảnh ngộ tỵ nạn đang tìm kiếm tự do và các giá trị nhân bản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi xin phép được đưa các bạn trở lại với một chút ký ức – ít nhất là cho những người lớn tuổi đủ để nhớ lại. Chiến tranh Việt Nam: vâng, một cuộc chiến hiện thực, đầy bạo lực và kéo dài nhất và đồng thời cũng là cuộc chiến gây tranh cãi và chia rẽ nhất còn khắc ghi sâu đậm trong tâm trí chúng ta. Ai có thể quên được những hình ảnh kinh hoàng của cuộc chiến đó đã được chuyển tiếp tới màn ảnh truyền hình của chúng ta mỗi ngày? Ai có thể quên được các cuộc biểu tình trên đường phố trong các thành phố và tại các cơ sở của các trường đại học của chúng ta? Đó là một cuộc chiến mà chúng ta không thể đương đầu, thậm chí sau nhiều năm tiến hành và chiến đấu, cuối cùng bị bỏ rơi và sau đó là sự thất bại bi thảm. Đáng tiếc là những người lính Úc của chúng ta đã mang những vết sẹo về thể lý và tâm lý cả trong và sau cuộc chiến. Trong nhiều trường hợp, họ đã trở về không phải chỉ là không được công nhận một cách xứng đáng mà còn nhận được sự sỉ nhục họ không đáng phải chịu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng sự thật có thói quen tiết lộ chính nó trong một nhận thức muộn màng. Khi vào cuối cuộc chiến, chính xác là ngày 30 tháng Tư năm 1975, hàng triệu người tị nạn Việt Nam đã đổ xô ra biển để trốn thoát khỏi chế độ cộng sản, người ta bắt đầu hiểu lý do tại sao cuộc chiến đó đã phải được chiến đấu và kháng cự. Người Việt Nam là một dân tộc rất tự hào. Chúng tôi tự hào về di sản của chúng tôi có hơn 4.000 năm lịch sử tích lũy, chúng tôi tự hào về đất và biển của chúng tôi là một trong những nơi ngoạn mục nhất ở Á châu. Những ai trong các bạn đã từng đến Việt Nam sẽ đồng ý với tôi. Cuộc sống và số phận của chúng tôi được bén rễ sâu trong mảnh đất của chính chúng tôi. Chúng tôi chưa bao giờ được biết đến như là những người du canh du cư hoặc di dân. Chưa bao giờ trong lịch sử thăng trầm lâu dài của chúng tôi đã có một cuộc di tản hàng loạt như vậy ra khỏi mảnh đất của chính mình. Chưa bao giờ, ngay cả khi chúng tôi bị Trung Quốc xâm chiếm và đặt ách nô lệ trong một ngàn năm, ngay cả khi người Pháp đô hộ chúng tôi hàng trăm năm hoặc ngay cả khi người Nhật gây ra nạn đói làm hàng ngàn người chết trong đệ nhị thế chiến. Chế độ cộng sản đã vượt trên tất cả các chế độ đó với sự cai trị bằng khủng bố, đó là lý do lớn nhất, bi thảm nhất với cuộc di tản chưa từng có trong lịch sử của chúng tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không ở đây để xem xét lại tất cả các điều tệ hại của chủ nghĩa cộng sản. Nó đủ để nói rằng cuộc di tản là một minh chứng cho mong muốn bất khuất được sống trong tự do và nhân phẩm trong mỗi con người. Chúng tôi, những người tị nạn Việt Nam và là những kẻ sống sót sau sự kiện bi thảm đó là nhân chứng sống cho tự do và các giá trị cơ bản của con người mà chúng tôi đã bị từ chối ngay trên đất nước của chúng tôi. Thưa các bạn, đó là lý do chúng tôi chấp nhận nguy cơ bị các lính canh cộng sản bắn giết, bị đói khát nhiều ngày, bị hải tặc cướp và hãm hiếp, và cuối cùng phải bỏ mạng trên đường vượt biển tìm tự do như hàng trăm ngàn đồng bào của chúng tôi. Chúng tôi muốn nói với thế giới rằng tự do thật đáng giá để tranh đấu. Chúng tôi muốn bộc lộ sự ngây thơ và gian dối của một điều không tưởng về cộng sản mà nó chỉ có thể tồn tại trong lý thuyết hay trong một thế giới cả tin, nhưng đã là một địa ngục thực sự cho chúng tôi trong thế giới hiện thực. Chúng tôi muốn thừa nhận sự hy sinh và dũng cảm của các chiến sĩ của chúng tôi. Các cuộc chiến tranh luôn luôn gây tranh cãi và chia rẽ, nhưng như những gì chúng ta đang quan tâm, không có gì đáng kính hơn so với sự đấu tranh cho người dân Việt Nam, cho tương lai của họ thoát khỏi chế độ độc tài, cho công lý và tự do. Cuộc chiến đó trước đây và hiện nay không bao giờ là vô ích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cá nhân tôi là một người tỵ nạn thế hệ thứ hai. Tôi nói thế vì cha mẹ tôi đã từng là người tị nạn trước tôi. Năm 1954, sau khi Hiệp định Geneva chia đôi Việt Nam theo hai ý thức hệ đối kháng, cha mẹ tôi – một cặp vợ chồng trẻ ở độ tuổi đôi mươi với một đứa con nhỏ, đó là người chị cả của tôi lúc đó mới 2 tuổi, – nhổ gốc từ ngôi nhà của mình ở gần Hà Nội và mạo hiểm về phía nam. Họ trốn thoát bằng một chiếc ghe nhỏ và ra đi đến phần đất mà họ chưa từng biết đến trên đất nước. Tại sao họ, và hơn một triệu người Việt Nam từ miền Bắc như họ, thực hiện một cuộc hành trình đầy nguy hiểm về một nơi không rõ ở phía nam? Câu trả lời rất đơn giản: họ đã nhìn thấy những tội ác của chế độ mới khởi đầu trong các sự kiện thảm khốc như cái gọi là cải cách ruộng đất, cưỡng bách các nông dân vào hợp tác xã nông nghiệp, sự đàn áp có hệ thống đối với Kitô giáo, đấu tố và xử tử công khai hàng ngàn người. Họ đã sống trong sợ hãi và khủng bố. Trong một bầu khí như vậy, họ đã sẵn sàng đánh đổi mọi sự để có cơ hội sống trong tự do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là một điểm xoay của số phận mà sau này tôi cũng theo bước chân của họ, chỉ có điều là sau này nó là một cuộc hành trình xa hơn và nhiều rủi ro hơn. Chúng tôi là một gia đình có bảy người con. Một điều thực tế phổ biến cho các bậc cha mẹ là để bảo đảm sự an toàn cho các con trai trưởng thành của mình khỏi bị bắt tham gia vào quân đội Cộng sản Việt Nam lúc đó đang can dự vào hai cuộc chiến tranh biên giới đồng thời: Trung Quốc ở phía bắc và Khmer Đỏ ở phía nam. Hai anh trai của tôi thoát đi đầu tiên và định cư tại Hòa Lan. Tôi trốn thoát bằng thuyền vào năm 1980 với chị dâu của tôi và hai đứa con nhỏ của chị – một bé trai 18 tháng và một bé gái chưa đầy 6 tháng. Tôi phải ẵm đứa cháu gái ấy hầu như suốt cuộc hành trình. Đó là kinh nghiệm đau buồn nhất tôi từng trải qua. Và tôi không nói về việc thiếu lương thực, nước uống, và phơi mình trong nắng gió. Nhưng là việc nhìn xem một đứa trẻ bị đau đớn khốn khổ mà mình hoàn toàn bất lực để làm bất cứ điều gì cho nó. Nhưng kinh nghiệm của tôi là còn nhẹ so với rất nhiều thuyền nhân khác mà tiếng khóc của họ có thể xuyên thủng bầu trời. Họ là những người đã bị bắn và giết chết bởi những người lính biên phòng cộng sản; họ là những người đã bỏ mình trên biển cả mà không để lại một dấu vết; họ là những người đã bị bọn hải tặc cướp, hãm hiếp, đánh đập hoặc giết chết. Một số còn sống sót để kể lại những câu chuyện kinh hoàng của họ, nhưng hàng ngàn hàng vạn người khác thì không có cơ may. Một nghiên cứu ước tính rằng có đến 500 ngàn trong số 2 triệu người tị nạn Việt Nam chết trên đường đi tìm tự do. Không có gì phải nghi ngờ, đây quả là khúc phim đen tối nhất trong lịch sử của dân tộc Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là một điều mà chúng tôi sẽ không bao giờ quên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về điều này, tôi đã ghi lại trong huy hiệu Giám mục của tôi, hình ảnh của cuộc hành trình đi tìm tự do. Nó tượng trưng cho cả hai điều, cuộc xuất hành trong tinh thần mà tôi là một Kitô-hữu được mời gọi thực hiện, và cuộc ra đi tìm kiếm tự do thật đau đớn mà tôi và vô số các “thuyền nhân” đã thực hiện. Khẩu hiệu “Duc in Altum” có nghĩa là “hãy ra chỗ nước sâu” có một phần là để tôn vinh việc tưởng nhớ tới đồng bào tôi những người đã chịu đau khổ và bỏ mình trong cuộc ra đi tìm kiếm giấc mơ tự do và nhân phẩm. Theo như tôi biết, tôi là giám mục gốc Việt Nam duy nhất có huy hiệu kết hợp lá cờ của miền Nam Việt Nam và di sản tị nạn của tôi. Bằng cách làm như vậy, đó không phải là mong muốn của tôi để tham gia vào chính trị của quốc gia gốc của tôi hoặc có vấn đề với nhà cầm quyền cộng sản hiện tại ở đó. Đấy chỉ đơn giản là mong muốn của tôi để làm chứng cho sự thật về lý do tại sao chúng tôi vượt thoát và tại sao chúng tôi đang ở đây trước mặt các bạn hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Công giáo chúng ta thường nói “Thiên Chúa làm việc theo những cách bí ẩn” và điều này là chắc chắn đúng trong trường hợp của ‘thuyền nhân’ Việt Nam. Khoảng ba mươi năm trước đây, chúng tôi đến đất nước này với một vài giấy tờ mà chúng tôi được UNHCR (Ủy Hội Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc) cấp trong các trại rải rác trên các vùng xa xôi của các quốc gia Đông Nam Á. Chúng tôi đã mất tinh thần, bị lạc hướng và không có gì chắc chắn về triển vọng của mình trong một đất nước mới. Trong con mắt của nhiều người Úc, chúng tôi là một gánh nặng, một sự xâm lấn, một nỗi ô nhục và thậm chí là một mối đe dọa đối với nước Úc mà họ muốn duy trì. Tôi muốn nhanh chóng cân bằng lại thái độ này với lòng thiện chí, sự hào phóng, hiếu khách và cảm nhận về sự công bằng mà chúng tôi đã trải nghiệm từ đa số người dân Úc. Ở đây với chúng ta có sự hiện diện của cựu Thủ tướng chính phủ, ngài Malcolm Fraser, ông là người góp phần chính trong việc đưa những người tỵ nạn Việt Nam ồ ạt đến Úc. Ước chi tôi đã là “một con ruồi đậu trên vách” trong các buổi họp của các đảng phái ở quốc hội hoặc trong vô số các cuộc tranh luận về vấn đề này giữa các đồng nghiệp của ông về cả hai phía chính trị vào thời điểm đó. Không cần biết điều gì đã từng được tuyên bố và tranh luận, nước Úc đã đón tiếp chúng tôi và hậu quả là đã chôn vùi Chính Sách Nước Úc Da Trắng, ít nhất có thể nói đó là một quốc gia can đảm. Nước Úc không còn giống như xưa sau khi chúng tôi đến, quả vậy, quốc gia này đã trở nên tốt hơn trước hoặc tồi tệ hơn trước, thì đây các bạn có thể đổ cho ông Fraser!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói về những thay đổi mang lại do chính sách đa văn hóa và đặc biệt về sự xuất hiện của người tị nạn Việt Nam và Đông Nam Á, các bạn có thể xác minh cho chính mình khi ghé thăm các vùng như Footscray và Springvale ở Melbourne và Cabramatta ở Sydney. Khi tôi đến Springvale 30 năm trước đây, nó là một nơi khá ảm đạm và buồn tẻ. Trung tâm mua sắm chỉ giới hạn trong khu vực quanh Springvale Road, khá bình thường để ít nhất có thể nói vậy. Bây giờ nó là một trong những vùng năng động nhất ở Melbourne. Vì vậy, bây giờ nhiều người Úc không phải gốc Á châu đến đó mua sắm để được giá rẻ và đặc biệt là để thưởng thức các món ăn ngon. Thành phố Greater Dandenong thậm chí còn thảo luận về khả năng có một chiếc xe buýt du lịch cho vùng này với hương vị độc đáo của nó và có lẽ với một sưu tập lớn nhất về các ngôi chùa Phật giáo hơn bất kỳ vùng nào ở Úc. Tại Sydney, các sáng kiến tương tự cho Cabramatta đang được chính phủ xem xét. Các vùng ngoại ô này và các trung tâm khác của người Việt trên khắp nước Úc chắc chắn đã đi một chặng đường dài. Có một dạo người ta sợ đến những nơi này bởi vì có những vấn đề liên quan đến ma túy. Nhưng sự nghi ngại như vậy bây giờ chỉ còn trong ký ức xa xôi, và những nơi này đã chuyển mình thành những nơi sinh động, các trung tâm an toàn và đầy màu sắc và là những thí dụ nổi bật của một nước Úc đa văn hóa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thiên Chúa thậm chí còn thực hiện nhiều điều kỳ bí hơn khi xét tới vai trò của người Công giáo Việt Nam trong Giáo Hội Úc. Tha thứ cho tôi nếu tôi nói có vẻ hơi khoe khoang. Nhưng có bằng chứng rõ ràng rằng những người Công giáo Việt Nam là một trong các nhóm sinh động nhất mà Giáo hội Công giáo tại đất nước này đã từng chứng kiến. Trong lễ thụ phong Giám mục của tôi, tôi đã nhận xét một cách hóm hỉnh rằng chúng tôi là “Ái-nhĩ-lan Mới” và tôi nghĩ rằng điều đó đúng về nhiều mặt. Trong một thời gian dài, Ái-nhĩ-lan đã có số linh mục thặng dư và nhiều người trong số họ đã đến đây để lấp đầy số thiếu hụt ở Úc. Bây giờ, thay vào đó là người Việt Nam đã giúp làm giảm bớt tình trạng thiếu giáo sĩ và làm thay đổi bộ mặt của Giáo Hội Công Giáo ở đây. Các con số nói lên điều đó. Hiện có đến 150 linh mục Việt Nam tại Úc – một con số cao bất cân xứng so với tỷ lệ phần trăm nhỏ hơn nhiều của người Công giáo Việt Nam ở đây. Tương tự như vậy, các chủng viện và các dòng tu trên khắp đất nước cũng thường có kinh nghiệm về hiện tượng tương tự. Cả những giáo dân Công giáo Việt Nam bình thường cũng đang làm cho sự hiện diện của họ dễ nhận ra. Không phải là họ chỉ hoạt động tại các trung tâm của họ rải rác khắp đất nước, người Công giáo Việt Nam tham gia trong tất cả mọi cách khác nhau vì lợi ích của Giáo Hội. Bất cứ nơi nào họ hiện diện, đều có sự tham gia tích cực và năng động hơn các nhóm khác. Tôi đoán là các bạn cũng có thể nói như vậy về người Phi Luật Tân, Mau-ri, Đông Timor và các nhóm khác, những người được biết đến vì lòng đạo đức của họ. Điều nổi bật nhất của những người Công giáo Việt Nam là kinh nghiệm về việc họ bị buộc phải rời khỏi đất nước của họ trong một trạng huống rất đau buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với sự tôn trọng dành cho người Do Thái, tôi muốn nhấn mạnh để vẽ ra sự tương ứng giữa kinh nghiệm của họ về lưu vong và kinh nghiệm của người tị nạn chúng tôi. Giống như họ, chúng tôi có kinh nghiệm kinh hoàng và đáng xấu hổ về việc tách khỏi cội nguồn. Cũng như họ, chúng tôi khao khát việc giải phóng và khôi phục lại đất nước chúng tôi. Giống như họ, chúng tôi khẳng định việc xây dựng lại cuộc sống của chúng tôi và cảm nhận của chúng tôi về bản sắc của mình. Và cuối cùng cũng như họ, chúng tôi có một ý thức trách nhiệm liên quan đến vị trí của chúng tôi trong xã hội mới và giáo hội địa phương. Nhiệm vụ đó bao gồm trong việc làm nhân chứng của chúng tôi cho tự do, đức tin và các giá trị cốt lõi của con người. Một câu thánh vịnh thật có ý nghĩa đối với chúng tôi: “Tảng đá bị thợ xây loại bỏ, đã trở nên đá tảng góc tường.” Cuộc hành trình của chúng tôi đi từ tuyệt vọng đến hy vọng, từ ngục tù đến tự do, từ tình trạng bị bứng gốc đến chỗ có cảm giác thuộc về mới mẻ, từ bên lề đến hội nhập. Chúng tôi có thể chưa hoàn thành đầy đủ cuộc hành trình này. Tuy nhiên, kinh nghiệm của chúng tôi cho chúng tôi một sự đánh giá độc đáo về các giá trị và các cơ hội mà những người khác chỉ phỏng đoán. Thật vậy, sự khởi đầu khiêm tốn của chúng tôi đã trở thành gia sản của chúng tôi. “Tảng đá bị loại bỏ” đã trở thành “đá tảng góc tường”. Điều này không phải là để nói rằng chúng tôi có một cảm giác về bản sắc và sứ mệnh cao quý. Không phải vậy. Chúng tôi không đặc biệt hơn bất cứ ai khác. Thay vào đó, chúng tôi tin rằng Thiên Chúa sử dụng chúng tôi với kinh nghiệm độc đáo của chúng tôi cho mục đích riêng của Ngài trong Giáo Hội và trong xã hội mà chúng tôi đang sống. Chúng tôi hy vọng sống trọn theo sứ mệnh mà Chúa đã trao phó cho chúng tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ đầu đến giờ, như các bạn thấy, tôi đã không nói bất cứ điều gì cụ thể về vấn đề người tầm trú mà đó lại là chủ đề chính của cuộc thảo luận của chúng ta tối nay. Đấy mới chỉ là việc “đập quanh bụi rậm” mà các bạn có thể không đồng ý. Nhưng tôi đã cố đóng khung lý luận của tôi theo cách này. Những gì tôi đã minh chứng từ đầu đến đây đó là những người dễ bị tổn thương muốn có một cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân và con cái của họ không nên bị nhìn một cách đơn giản là một gánh nặng và trách nhiệm đối với xã hội của chúng ta. Họ có thể trở thành những người đóng góp và kiến tạo vĩ đại cho quốc gia này. Kinh nghiệm của những người tị nạn Việt Nam là bằng chứng rõ ràng rằng thậm chí nhóm bị tổn thương nhất và nghèo nhất cũng có thể được hội nhập trong xã hội đa văn hóa của chúng ta và có thể tạo ra những đóng góp tích cực. Nỗi sợ hãi rằng sự gắn kết xã hội của chúng ta có thể bị suy yếu hoặc là trong tương lai chúng ta có thể bị tổn hại vì một “cuộc xâm lăng của Á châu” – cụm từ về sự sợ hãi phổ biến được rao truyền – đã được chứng minh là vô căn cứ. Hôm nay, những người Úc gốc Á châu đã tham gia cùng với nhóm chính mạch trong mọi khía cạnh của xã hội chúng ta. Ngay cả những người hoài nghi về chính sách đa văn hóa cũng thừa nhận rằng nước Úc đã phát triển để trở thành một nơi năng động, đa dạng và thú vị hơn nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc tranh cãi vẫn có thể có, sự xuất hiện của người tị nạn Việt Nam hoặc di dân Á châu chỉ là một phần của tấm thảm đa dạng về kết cấu của quốc gia chúng ta. Họ không phải là nhóm duy nhất đã phải đấu tranh khó khăn cho việc được chấp nhận và hội nhập. Mỗi thế hệ kế tiếp của người di dân đã phải vượt qua muôn vàn khó khăn trong việc thích nghi với cuộc sống mới tại Úc. Những người tị nạn sau chiến tranh và những di dân từ châu Âu – đặc biệt là những người có ngôn ngữ gốc không phải là tiếng Anh – đã chịu đau khổ không kém vì những khó khăn, nghịch cảnh và thậm chí bị phân biệt đối xử. Họ là những lực lượng nòng cốt của nền kinh tế, thường làm việc cho các dự án to lớn về cơ sở hạ tầng cung cấp nền tảng cho một nước Úc thịnh vượng mà chúng ta thừa hưởng ngày hôm nay. Cùng một tinh thần quyết tâm và làm việc chăm chỉ là đặc trưng cho các thế hệ di dân trước đây. Họ đã và đang tiếp tục đóng góp vào nền kinh tế và xã hội của chúng ta. Chắc hẳn rằng mỗi nhóm đưa ra thách thức riêng của mình cho nước Úc và quốc gia này đã liên tục trỗi dậy đương đầu với thách thức và kết quả là đã trở nên phong phú hơn. Tôi cho rằng chúng ta sẽ không sống đúng truyền thống của chúng ta và tự làm nghèo đi chính mình khi chúng ta áp dụng chính sách khắc nghiệt và sai nguyên tắc đối với người tị nạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là một cựu thuyền nhân, tôi co rúm và rùng mình với nỗi kinh hoàng mỗi khi tôi nghe câu thần chú “Chận đứng thuyền ghe!” Như thể chúng ta sẽ bị tràn ngập bởi những phần tử không mong muốn này, những người sẽ lấy mất việc làm của chúng ta, đe dọa nền an ninh của chúng ta và đặt tương lai của chúng ta trước nguy cơ. Chúng tôi, những người tị nạn Việt Nam đã nghe nói tất cả những điều này trước đây và chúng tôi đã chứng minh cho mọi người dân Úc rằng câu thần chú ấy đơn giản chỉ là sự sợ hãi được rao truyền và đang hạ thấp phẩm giá quốc gia vĩ đại của chúng ta. Các bạn có biết là một nhóm người trong chúng tôi đã đến Darwin sau khi Sài Gòn sụp đổ không? Một người tị nạn có tên Lê văn Hiếu đã ở trên một trong những chiếc ghe đầu tiên đó. Sau một sự nghiệp thành công về tài chính, bao gồm cả thời gian làm thanh tra và giám đốc cho ASIC (Australian Securities and Investments Commission, Ủy ban Chứng khoán và Đầu tư Úc), ông Hiếu đã trở thành Phó Toàn Quyền (Lieutenant Governor) Tiểu bang Nam Úc và là Chủ tịch Ủy ban Đa Văn hóa và Sắc tộc Sự vụ Nam Úc. Và dĩ nhiên, ông không phải là người cựu thuyền nhân duy nhất đã vươn lên một cách nổi bật khi phải chống chọi với muôn vàn khó khăn. Nước Úc đã tạo ra vô số những cá nhân như vậy với những câu chuyện thành công hiếm có của họ, đã được biết đến hoặc trong âm thầm, từ gần như mọi thế hệ, mọi nhóm sắc tộc và mọi lĩnh vực của sự nỗ lực. Sao lại có thể như thế được khi mà toàn bộ nước Úc hiện đại đã được hình thành như là một thuộc địa cho tù hình sự? Anh chị em Thổ dân của chúng ta biết rõ điều đó hơn đó là nước Úc đã được coi như chỉ thích hợp cho những người bị án tù. Họ đến đây bằng các tàu chở hàng và không phải để biến đổi bộ mặt của đất nước này. Hiếm có quốc gia nào có thể tự hào với sự khởi đầu bất thường như vậy. Kể từ kỷ nguyên của những người tù và có lẽ kể từ thời hồng hoang của Thổ dân, lịch sử của đất nước này là về sự chiến thắng của người bị áp bức, sự khải hoàn của tinh thần con người. Tôi tin rằng nước Úc được như ngày hôm nay là vì đất nước chúng ta dám chào đón những kẻ không được đón chào; chúng ta dám tạo cơ hội cho những người kém may mắn và một “sự công bằng cho kẻ yếu thế”. Chúng ta đã làm cho câu nói này trở thành đúng nghĩa đối với nhiều người đã đến bến bờ của chúng ta tương tự như ông Hiếu: “Kẻ yếu thế hôm qua lại là nhà vô địch hôm nay”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài những khẩu hiệu chính trị mà tôi đã bình luận ở trên, tôi không dám chắc rằng cả giọng điệu lẫn nội dung của các cuộc tranh luận hiện nay về người tầm trú lại thích hợp với tinh thần của đất nước vĩ đại này của chúng ta. Nhiều lập luận được đưa ra để từ chối cho người tị nạn có cơ hội được bảo vệ mà họ đáng được hưởng theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Người Tị nạn – trong đó nước Úc là một bên ký kết. Gần đây quyết định của Tòa án Tối cao liên quan đến điều gọi là thỏa thuận trao đổi người tị nạn với Mã-lai không những cho thấy sự yếu kém trong chính sách của chính phủ nhưng cũng tạo ra một sự kêu gọi đối với chúng ta trên phương diện một quốc gia phải tôn trọng nghĩa vụ pháp lý và đạo đức của mình. Thư chung Ngày Chúa nhật về Công bằng Xã hội năm 2007 của Hội đồng Giám mục Công giáo Úc đã kêu gọi chính phủ từ bỏ “giải pháp Thái Bình Dương”. Gần đây, Hội đồng Giám mục lại lặp lại lời kêu gọi thanh lọc tại chỗ để tạo cho người tầm trú một cơ hội được sống một cuộc sống xứng với phẩm giá trong khi tình trạng tị nạn của họ đang được xét duyệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không có ý định nhận xét về những lập luận này ở đây. Đủ hiểu để nói rằng vấn đề người tầm trú và tị nạn là một vấn đề lâu dài và phức tạp, và không thể có một giải pháp dễ dàng trong bối cảnh xã hội hiện thời của chúng ta và hơn thế nữa là vai trò của chúng ta trên thế giới hiện nay. Tuy nhiên, những gì tôi muốn kêu gọi các bạn là chúng ta cần tiếp cận vấn đề từ một hướng nhìn tích cực mà không phải là từ một tâm lý hẹp hòi và tiêu cực làm hạ phẩm cách mọi người dân Úc. Tất cả chúng ta đều nhớ sự cố Tampa và nó đã làm hại thanh danh của chúng ta thế nào trên trường quốc tế – thậm chí nếu nó có thể bị chính trị hóa trong nước. Đáng buồn thay, thế giới sau ngày 11 tháng 9 (2001), khi việc bảo vệ biên giới và an ninh quốc gia trở thành quan trọng về mặt chính trị và xã hội, thì các quyền của người tầm trú trở thành thứ yếu và thậm chí là không được màng tới. Tampa và chuyện “quăng con xuống biển” sau đó là những ví dụ, và thực sự là hình ảnh thu nhỏ của câu chuyện tiêu cực và nền chính trị thiếu đạo đức đã làm nhiễm độc các cuộc tranh luận. Bất kể chúng ta đứng chỗ nào trong vấn đề này, nó làm hạ phẩm cách của chúng ta khi đồng loại của chúng ta bị cho là thấp kém hơn con người và nguy hiểm. Chắc chắn rằng, những người dám đánh đổi mạng sống của họ để mong tìm một tương lai tốt đẹp hơn cho bản thân và con cái mình, xứng đáng được đối xử tốt hơn. Chắc chắn rằng, một quốc gia di dân văn minh như chúng ta có thể tự cải thiện cho tốt hơn ngay cả đối với một vấn đề rất phức tạp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong tâm trí của tôi, chúng ta không thể tiếp cận vấn đề của người tầm trú mà không quan tâm tới một bối cảnh rộng lớn hơn về công lý và tình liên đới. Nước Úc là và sẽ tiếp tục là một nam châm cuốn hút người tầm trú cho đến khi nào vẫn còn một vực thẳm ngăn cách vị trí của chúng ta và vị trí của họ trên cán cân chính trị và kinh tế-xã hội. Một giải pháp tích cực phải bao gồm việc giải quyết vấn đề chủ yếu là vấn đề nhân đạo và công lý, chứ không phải chỉ đơn thuần là một vấn đề chính trị. Với phân tích sau cùng, người tầm trú thách thức chúng ta xem xét lại hoàn cảnh khó khăn của họ và sự bất bình đẳng toàn cầu trên một mặt, và mặt khác, đặc quyền của chúng ta được hưởng một số các điều kiện sống tốt nhất trên hành tinh. Có thể nào chúng ta cứ bảo vệ lối sống của chúng ta mà lại ít quan tâm hoặc đếm xỉa tới các anh chị em kém may mắn của chúng ta? Có thể nào chúng ta cứ tiếp tục bảo vệ đặc quyền của chúng ta như là một “độc quyền” của riêng mình mà không cần đối mặt với sự bất công có ảnh hưởng tới chính chúng ta? Có thể nào chúng ta cứ áp dụng các biện pháp trong việc đối xử bất công và vô nhân đạo chống lại con người đồng loại của chúng ta để biện minh cho thái độ của chúng ta? Đối với tôi dường như chúng ta không thể tránh khỏi những câu hỏi này và những câu hỏi gây nhiều tranh cãi về mặt đạo đức ẩn nấp đằng sau vấn đề người tầm trú.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để kết luận, tôi muốn nói điều này với toàn thể nhân dân Úc: chúng ta có thể làm toàn bộ tốt hơn nhiều so với việc cho phép nền chính trị gây sợ hãi và tiêu cực cướp mất cuộc tranh luận của chúng ta và định hướng phản ứng của chúng ta; chúng ta có thể ngăn chặn việc hạ thấp phẩm giá của đất nước xinh đẹp của chúng ta bằng cách quay về với các giá trị Kitô giáo của mình như là quan tâm đặc biệt đến người nghèo, truyền thống công-bằng-cho-mọi-người và huyền thoại của mình về việc trợ giúp những người yếu kém. Nước Úc đã trỗi dậy để đương đầu với những thách thức trong quá khứ với lòng quảng đại bảo bọc những người tầm trú, di dân và người tị nạn. Quốc gia này đã tự chứng minh mình can đảm một cách đặc biệt trước làn sóng người Đông Dương bỏ nước ra đi và đã chấp nhận một số lượng lớn chưa từng có những người tị nạn Á châu lần đầu tiên trong lịch sử của mình. Thế giới đã không đi đến chỗ tận mạt như một số người đã có thể lo sợ. Ngược lại, nước Úc đã biến đổi để trở nên tốt hơn vì nó luôn luôn xảy ra như vậy với từng làn sóng kế tiếp của những người mới đến. Nước Úc được như ngày hôm nay là vì tình yêu của họ đối với tự do và các giá trị cơ bản của con người. Nước Úc được như ngày hôm nay là vì niềm xác tín và chí hướng của họ cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chúng ta vinh danh di sản của quốc gia vĩ đại này không phải bằng chính sách phong tỏa quá mức, tự cách ly và bảo vệ đặc quyền của chúng ta bằng mọi giá. Thay vào đó, chúng ta có thể làm cho nó thành vĩ đại hơn khi chúng ta quan tâm và chăm sóc người tầm trú trong tinh thần bao dung và liên đới là những điều đã ghi lại dấu ấn trong lịch sử của đất nước chúng ta ngay từ lúc khởi đầu. Tôi kết thúc ở đây với thông điệp của các Giám Mục Công Giáo Úc về người tị nạn và tầm trú vào tháng 5 năm 2004: “Nước Úc có cơ hội để khôi phục lại thanh danh của mình như là một quốc gia nhân đạo gương mẫu nơi mà người tị nạn có thể xây dựng lại cuộc sống tan vỡ của họ và là nơi, như một quốc gia, chúng ta có thể hát mà không sợ xấu hổ rằng ‘những ai vượt biển ngang đây, hãy vào chia sẻ bình nguyên bạt ngàn.’”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn các bạn đã lắng nghe!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giám mục Vinh-sơn Nguyễn văn Long OFM&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giám Mục phụ tá, Tổng Giáo Phận Công Giáo Melbourne,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đặc trách khu vực miền Tây,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giám Mục hiệu tòa Tala.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(Hoàng Nguyễn dịch từ nguyên bản tiếng Anh)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);font-size:85%;" &gt;Ghi chú: &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;Bài phát biểu này được trình bày cho cử tọa người Úc. Độc giả có thể đọc nguyên văn Anh ngữ và xem video clip toàn bài phát biểu theo link:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.cam.org.au/melbourne-news/bishop-vincent-long-gives-rerum-novarum-oration-2011-video.html"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;http://www.cam.org.au/melbourne-news/bishop-vincent-long-gives-rerum-novarum-oration-2011-video.html&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/obTU53WIiVw" allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" width="560"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-1377351571451760583?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/1377351571451760583/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/10/bai-phat-bieu-trong-hoi-nghi-rerum.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/1377351571451760583'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/1377351571451760583'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/10/bai-phat-bieu-trong-hoi-nghi-rerum.html' title='Bài phát biểu trong Hội nghị Rerum Novarum năm 2011 của ĐC Nguyễn Văn Long:'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-Z49ppCmOYhc/TrXveQ6dGHI/AAAAAAAALVE/9exgCcL7LE0/s72-c/dc_nguyenvanlong_huyhieu.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-775961766311969996</id><published>2011-10-20T22:46:00.000-07:00</published><updated>2011-10-22T13:34:58.365-07:00</updated><title type='text'>Gaddafi is Dead</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-F3AI7T97BJE/TqEIyeYL6EI/AAAAAAAALQI/luYDFUit-gg/s1600/muammar_gaddafi.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 307px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-F3AI7T97BJE/TqEIyeYL6EI/AAAAAAAALQI/luYDFUit-gg/s400/muammar_gaddafi.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5665819469449783362" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);font-family:Monotype Corsiva;font-size:180%;"  &gt;The Mad Dog dictator is dead&lt;/span&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(102, 102, 102);"&gt;SIRTE, Libya (Reuters)&lt;/span&gt; - Disturbing images of a blood-stained and shaken Muammar Gaddafi being dragged around by angry fighters quickly circulated around the world after the Libyan dictator's dramatic death near his home town of Sirte.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-Dg60hoWvPnI/TqEIyEejZuI/AAAAAAAALP4/7TPkk0dYlUA/s1600/death_leadphoto.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 222px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-Dg60hoWvPnI/TqEIyEejZuI/AAAAAAAALP4/7TPkk0dYlUA/s400/death_leadphoto.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5665819462497167074" align="right" border="0" hspace="9" /&gt;&lt;/a&gt;The exact circumstances of his demise are still unclear with conflicting accounts of his death. But the footage of the last chaotic moments of Gaddafi's life offered some clues into what happened.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gaddafi was still alive when he was captured near Sirte. In the video, filmed by a bystander in the crowd and later aired on television, Gaddafi is shown dazed and wounded being dragged off a vehicle's bonnet and pulled to the ground by his hair.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Keep him alive, keep him alive!" someone shouts. Gaddafi then goes out of view and gunshots ring out.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"They captured him alive and while he was being taken away, they beat him and then they killed him," one senior source in the NTC told Reuters. "He might have been resisting."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In what appeared to contradict the events depicted in the video, Libya's ruling National Transitional Council said Gaddafi was killed when a gunfight broke out after his capture between his supporters and government fighters. He died from a bullet wound to the head, the prime minister said.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The NTC said no order had been given to kill him.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gaddafi called the rebels who rose up against his 42 years of one-man rule "rats," but in the end it appeared that it was he who was captured cowering in a drainage pipe full of rubbish and filth.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"He called us rats, but look where we found him," said Ahmed Al Sahati, a 27-year-old government fighter, standing next to two stinking drainage pipes under a six-lane highway near Sirte.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);font-size:130%;" &gt;"This is the place of Gaddafi the rat"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-P5vvLTtxO3A/TqEIxyQLfWI/AAAAAAAALPs/QRo8aAXR480/s1600/article-.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 266px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-P5vvLTtxO3A/TqEIxyQLfWI/AAAAAAAALPs/QRo8aAXR480/s400/article-.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5665819457605041506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-V22G7zvmw7c/TqEIx-k07kI/AAAAAAAALPY/Ypb8SqGHbfc/s1600/An-NTC-fighter-looks-.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 310px; height: 266px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-V22G7zvmw7c/TqEIx-k07kI/AAAAAAAALPY/Ypb8SqGHbfc/s400/An-NTC-fighter-looks-.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5665819460912868930" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;"He called us rats, but look where we found him,"&lt;/span&gt; said Ahmed Al Sahati&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;On the ground, government fighters described scenes of carnage as they told stories of Gaddafi's final hours.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shortly before dawn prayers, Gaddafi, surrounded by a few dozen loyal bodyguards and accompanied by the head of his now non-existent army Abu Bakr Younis Jabr, broke out of the two-month siege of Sirte and made a break for the west.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;They did not get far.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;France said its aircraft struck military vehicles belonging to Gaddafi forces near Sirte at about 8:30 a.m. (0630 GMT), but said it was unsure whether the strikes had killed Gaddafi. A NATO official said the convoy was hit either by a French plane or a U.S. Predator drone.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Two miles (3 km) west of Sirte, 15 pick-up trucks mounted with machine guns lay burnt out, smashed and smouldering next to an electricity substation 20 metres from the main road.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;They had clearly been hit by a force far beyond anything the motley army the former rebels has assembled during eight months of revolt to overthrow the once feared leader.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There was no bomb crater, indicating the strike may have been carried out by a jet fighter.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Inside the trucks still in their seats sat the charred skeletal remains of drivers and passengers killed instantly by the strike. Other bodies lay mutilated and contorted strewn across the grass. Some 50 bodies in all.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mansour Daou, leader of Gaddafi's personal bodyguards, was with the former strongman shortly before his end. He told al Arabiya television that after the air strike the survivors had "split into groups and each group went its own way."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"I was with Gaddafi and Abu Bakr Younis Jabr and about four volunteer soldiers." Daou said he had not witnessed his leader's death because he had fallen unconscious after being wounded in the back by a shell explosion.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"MY MASTER IS HERE"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Fighters on the ground said Gaddafi and a handful of his men appeared to have run through a stand of trees and taken refuge in the two drainage pipes.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"At first we fired at them with anti-aircraft guns, but it was no use," said Salem Bakeer, while being feted by his comrades near the road. "Then we went in on foot.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"One of Gaddafi's men came out waving his rifle in the air and shouting surrender, but as soon as he saw my face he started shooting at me," he told Reuters.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Then I think Gaddafi must have told them to stop. 'My master is here, my master is here', he said, 'Muammar Gaddafi is here and he is wounded'," said Bakeer.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"We went in and brought Gaddafi out. He was saying 'what's wrong? What's wrong? What's going on?'. Then we took him and put him in the car," Bakeer said.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;At the time of his capture, Gaddafi was already wounded with gunshots to his leg and to his back, Bakeer said.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-eAH441H8BGg/TqEg7j7vtnI/AAAAAAAALQU/lZbRo_EQ8sk/s1600/Muammar-Gaddafi-dead-.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-eAH441H8BGg/TqEg7j7vtnI/AAAAAAAALQU/lZbRo_EQ8sk/s400/Muammar-Gaddafi-dead-.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5665846013838997106" align="left" border="0" hspace="9" /&gt;&lt;/a&gt;Other government fighters who said they took part in Gaddafi's capture, separately confirmed Bakeer's version of events, though one said the man who ruled Libya for 42 years was shot and wounded at the last minute by one of his own men.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"One of Muammar Gaddafi's guards shot him in the chest," said Omran Jouma Shawan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There were also other versions of events. NTC official Abdel Majid Mlegta told Reuters Gaddafi had been finally cornered in a compound in Sirte after hours of fighting, and wounded in a gun battle with NTC forces.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He said Gaddafi kept repeating "What is the matter? What's going on? What do you want?" and resisted as NTC fighters seized him. He added that Gaddafi died of his wounds as he was being transported in an ambulance.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"He was bleeding from his stomach. It took a long time to transport him. He bled to death (in the ambulance)," he said.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Another NTC official, speaking to Reuters anonymously, gave a violent account of Gaddafi's death: "They (NTC fighters) beat him very harshly and then they killed him. This is a war."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Some video footage showed what appeared to be Gaddafi's lifeless body being loaded into an ambulance in Sirte.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;One of the fighters who said he took part in the capture brandished a heavily engraved golden pistol he said he had taken from Gaddafi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Fallen electricity cables partially covered the entrance to the pipes and the bodies of three men, apparently Gaddafi bodyguards lay at the entrance to one end, one in shorts probably due to a bandaged wound on his leg.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Four more bodies lay at the other end of the pipes. All black men, one had his brains blown out, another man had been decapitated, his dreadlocked head lying beside his torso.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Army chief Jabr was also captured alive, Bakeer said. NTC officials later announced he was dead.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Joyous government fighters fired their weapons in the air, shouted "Allahu Akbar" and posed for pictures. Others wrote graffiti on the concrete parapets of the highway. One said simply: "Gaddafi was captured here.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 204, 204);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Source:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; &lt;a href="http://au.news.yahoo.com/world/a/-/world/10618010/kadhafi-killed-as-hometown-falls/"&gt;http://au.news.yahoo.com/world/a/-/world/10618010/kadhafi-killed-as-hometown-falls/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://au.news.yahoo.com/world/a/-/world/10645406/gaddafis-death-who-pulled-the-trigger/"&gt;http://au.news.yahoo.com/world/a/-/world/10645406/gaddafis-death-who-pulled-the-trigger/&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-PWVQN4RblMk/TqJsPLYYC0I/AAAAAAAALSU/jNG5TsIduzA/s1600/177360-the-body-of-slain-libyan-leader-muammar-gaddafi-is-seen-inside-a-stora.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-PWVQN4RblMk/TqJsPLYYC0I/AAAAAAAALSU/jNG5TsIduzA/s400/177360-the-body-of-slain-libyan-leader-muammar-gaddafi-is-seen-inside-a-stora.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666210289194371906" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-I8E7haXWqHI/TqJsO2xqu4I/AAAAAAAALSM/F1lzVgZovHo/s1600/177361-the-body-of-slain-libyan-leader-muammar-gaddafi-is-seen-inside-a-stora.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 279px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-I8E7haXWqHI/TqJsO2xqu4I/AAAAAAAALSM/F1lzVgZovHo/s400/177361-the-body-of-slain-libyan-leader-muammar-gaddafi-is-seen-inside-a-stora.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666210283663309698" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-w15tIRE2c7M/TqJsPCNcdyI/AAAAAAAALSk/qhBYV4CXCPI/s1600/177366-frame-grab-shows-former-libyan-leader-muammar-gaddafi-covered-in-blood.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-w15tIRE2c7M/TqJsPCNcdyI/AAAAAAAALSk/qhBYV4CXCPI/s400/177366-frame-grab-shows-former-libyan-leader-muammar-gaddafi-covered-in-blood.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666210286732605218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-yotQZwsDaWY/TqJp19EOxTI/AAAAAAAALQg/xoWflmTg624/s1600/177113-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 224px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-yotQZwsDaWY/TqJp19EOxTI/AAAAAAAALQg/xoWflmTg624/s400/177113-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666207656831796530" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-euYiA9CeskQ/TqJp28YyRNI/AAAAAAAALRQ/kA1ib7paPR8/s1600/177109-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 290px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-euYiA9CeskQ/TqJp28YyRNI/AAAAAAAALRQ/kA1ib7paPR8/s400/177109-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666207673829442770" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-UTgnnmSOsfg/TqJre7Qd68I/AAAAAAAALR0/1VgzYbGwfQw/s1600/177122-frame-grab-of-former-libyan-leader-muammar-gaddafi-covered-in-blood-be.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 387px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-UTgnnmSOsfg/TqJre7Qd68I/AAAAAAAALR0/1VgzYbGwfQw/s400/177122-frame-grab-of-former-libyan-leader-muammar-gaddafi-covered-in-blood-be.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666209460232514498" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Former Libyan leader Muammar Gaddafi, covered in blood, being held on the ground by NTC fighters in Sirte&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-CSehJNTq6r4/TqJre4kJXfI/AAAAAAAALSE/kAhoASKc3Xo/s1600/176834.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 230px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-CSehJNTq6r4/TqJre4kJXfI/AAAAAAAALSE/kAhoASKc3Xo/s400/176834.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666209459509747186" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Gadhafi's body, from al Jazeera &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-lDPX3Znwjoc/TqJuAwVlUgI/AAAAAAAALSw/q1g15t2-hBo/s1600/176832.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-lDPX3Znwjoc/TqJuAwVlUgI/AAAAAAAALSw/q1g15t2-hBo/s400/176832.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666212240439988738" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Gadhafi's body on truck to Misrata &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-Q8NzEhlQvF8/TqJqAGPpi9I/AAAAAAAALRc/y1ALGbfRmUA/s1600/177108-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 288px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-Q8NzEhlQvF8/TqJqAGPpi9I/AAAAAAAALRc/y1ALGbfRmUA/s400/177108-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666207831094299602" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;The body of former Libyan leader Muammar Gaddafi is displayed at a house in Misrata October 20, 2011.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-96JVr2Nks40/TqJqAIxTsJI/AAAAAAAALRo/7KxsAORAJ5o/s1600/177107-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 256px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-96JVr2Nks40/TqJqAIxTsJI/AAAAAAAALRo/7KxsAORAJ5o/s400/177107-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666207831772344466" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-XD-JKkeOa_0/TqJp2u2vzfI/AAAAAAAALRE/sIBSHXn9glU/s1600/177110-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 288px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-XD-JKkeOa_0/TqJp2u2vzfI/AAAAAAAALRE/sIBSHXn9glU/s400/177110-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666207670197014002" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Men stand around and take pictures of Mo'tassim Gaddafi, son of Muammar  Gaddafi, in Misrata after being captured and killed during clashes with  anti-Gaddafi fighters in Sirte October 20, 2011. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-9EXeGSf8JGc/TqJp2evaTuI/AAAAAAAALQ4/65pfFCaVbyk/s1600/177111-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 267px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-9EXeGSf8JGc/TqJp2evaTuI/AAAAAAAALQ4/65pfFCaVbyk/s400/177111-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666207665871277794" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;The corpse of one of Muammar Gaddafi's sons, Mo'tassim, was on Thursday  evening laid out in a private house in the Libyan city of Misrata and  local people were jostling around the body to take pictures on their  cell phones, a Reuters reporter at the house said. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-ELJaUqGQsJI/TqJp2Ado0EI/AAAAAAAALQs/vz0m7yHHeOw/s1600/177112-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 267px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-ELJaUqGQsJI/TqJp2Ado0EI/AAAAAAAALQs/vz0m7yHHeOw/s400/177112-muammar-gaddafi-killed-dead-body-photos-released.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5666207657743667266" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Libyans take pictures of Mo'tassim Gaddafi's body. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;ul style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Khi nào thì đến phiên bè lũ việt gian bán nước cộng sản Việt Nam đền tội ?&lt;/span&gt;&lt;/ul&gt;&lt;center&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);font-family:Monotype Corsiva;font-size:180%;"  &gt;&lt;i&gt;Đừng Sợ Nữa Đồng Bào Tôi &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);font-family:Monotype Corsiva;font-size:180%;"  &gt;&lt;i&gt;Ơi!&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);font-family:Monotype Corsiva;font-size:130%;"  &gt;&lt;i&gt;Hãy Đứng Dậy Lật Đổ Tập Đoàn Việt Gian Cộng Sản Việt Nam&lt;br /&gt;Buôn Dân Bán Nước&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-r6yPErb_-nQ/TYbjhHOidqI/AAAAAAAAKlE/-IRbGBYKHG4/s1600/no-fear.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 236px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-r6yPErb_-nQ/TYbjhHOidqI/AAAAAAAAKlE/-IRbGBYKHG4/s400/no-fear.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586402545814894242" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);font-family:Lucida Calligraphy;font-size:130%;"  &gt;People's Power&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:Lucida Calligraphy;font-size:130%;"  &gt;Việt Nam hãy học bài học Tunisia, Egypt, Lybia&lt;br /&gt;Free the people, Free yourself&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Those who make peaceful revolution impossible,&lt;br /&gt;make violence inevitable." - John F. Kennedy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);font-family:Monotype Corsiva;font-size:180%;"  &gt;Peaceful Revolution Hopeless&lt;br /&gt;Non-violence Hopeless With Vietnam Communists&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:Lucida Calligraphy;font-size:130%;"  &gt;Tự do không phải ngồi đó mà có,&lt;br /&gt;phải trả giá bằng sự quyết tâm, bằng xương, bằng máu ..&lt;br /&gt;không phải van xin, thắp nến hiệp thông,&lt;br /&gt;cầu nguyện chỉ có ở trong chùa chiền, nhà thờ.&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);"&gt;teolangthang&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;****&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-775961766311969996?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/775961766311969996/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/10/gaddafi-dead.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/775961766311969996'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/775961766311969996'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/10/gaddafi-dead.html' title='Gaddafi is Dead'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-F3AI7T97BJE/TqEIyeYL6EI/AAAAAAAALQI/luYDFUit-gg/s72-c/muammar_gaddafi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-7976224179782101127</id><published>2011-09-17T03:48:00.000-07:00</published><updated>2011-09-17T04:07:33.888-07:00</updated><title type='text'>Tuyên Cáo của Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW tố cáo và lên án tội bán nước của Đảng Cộng Sản Việt Nam</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-jhqGmHm_os8/TnR8u2X28oI/AAAAAAAALPA/Pxxe_70Al2s/s1600/vietnamesecommunityinaustralia.logo1.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-jhqGmHm_os8/TnR8u2X28oI/AAAAAAAALPA/Pxxe_70Al2s/s400/vietnamesecommunityinaustralia.logo1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5653280576568226434" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102);font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tuyên Cáo của Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lịch sử dân tộc Việt Nam trải qua hơn 4000 năm, cha ông ta đã bao lần đánh bại âm mưu xâm lăng của giặc phương Bắc, giữ gìn từng tất đất bờ cõi quê hương. Lịch sử đã chứng minh thời nào tổ tiên của chúng ta cũng kiên cường bảo vệ giang sơn dù có phải hy sinh mạng sống, nằm gai nếm mật. Những tấm gương hy sinh lẫm liệt, những câu nói của các anh hùng dân tộc còn vang vọng nhắc nhở con cháu luôn đề phòng giặc Tàu Phương Bắc. Nhưng từ ngày có đảng Cộng Sản Việt Nam đến nay, Cộng Sản Việt Nam đã đặt quyền lợi của đảng Cộng Sản lên trên quyền lợi tổ quốc, nên CSVN đã lần lượt dâng biển, hiến đất cho Trung Cộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 270px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-FiL_B--RweU/TnR8u48rkwI/AAAAAAAALPI/-EQ2c1bnB9A/s400/conghambannuoc_.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5653280577259541250" align="right" border="0" hspace="9" /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;1. &lt;/span&gt;   CSVN đã âm thầm để Trung Cộng xâm lấn biên giới: Những ngày đầu thành lập đảng CSVN, CSVN đã đặt bản doanh tại các căn cứ dọc theo biên giới Trung Việt. Vì muốn được sự che chở và giúp đỡ của Trung Cộng, đảng CSVN đã nhìn nhận rằng những phần lãnh thổ đó thuộc về Trung Quốc. Sau này Trung Cộng chiếm luôn nhưng vì những món nợ to lớn và sâu dày nên đảng CSVN không có một phản ứng nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;2.&lt;/span&gt;    CSVN đã công khai bán đứng Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Cộng qua Công Hàm 1958: Ngày 4/9/1958 Trung Cộng tuyên bố phần lãnh hải của Trung Cộng là 12 hải lý. Ngày 14/09/1958 Phạm Văn Đồng với danh nghĩa Thủ Tướng chính phủ nước VNDCCH đã ký Công Hàm tán thành tuyên bố của Trung Cộng. Theo Công Hàm này thì đảng CSVN chấp nhận lãnh hải Việt Nam bị mất vùng đặc quyền kinh tế rộng 200 hải lý. Vùng biển bị mất này chứa nhiều mỏ dầu khí và tài nguyên hải sản vô tận đã nuôi sống dân tộc ta tự bao đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;3.    &lt;/span&gt;CSVN đã im lặng khi Trung Cộng tấn công Hoàng Sa tháng 1/1974: Ngày 17 tháng 1 năm 1974 khi Hải Quân VNCH, chống lại sự xâm lăng của Trung Cộng trên đảo Hoàng Sa, thì CSVN giữ thái độ im lặng đồng tình với sự xâm lăng của Trung Cộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;4.    &lt;/span&gt;CSVN đã im lặng, cúi đầu, bưng bít tin tức khi Trung Cộng xâm lăng Trường Sa năm 1988. Ngày 14 tháng 3 năm 1988 Trung Cộng đã tấn công đảo Trường Sa của Việt Nam và bắn giết 64 bộ đội giữ đảo, nhưng CSVN đã cúi đầu im lặng không có một phản ứng nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;5. &lt;/span&gt;   CSVN đã lén lút ký Hiệp Ước biên giới Việt-Trung, cắt xén đất cho Trung Cộng: Ngày 30 tháng 12 năm1999 CSVN đã ký Hiệp Ước Biên Giới với Trung Cộng. Theo Hiệp Ước này thì CSVN nhượng cho Trung Quốc 789 cây số vuông dọc theo biên giới hai tỉnh Cao Bằng và Lạng Sơn, trong đó có Ải Nam Quan. Ngày 28 tháng 1 năm 2002 Lê Cung Phụng, Thứ Trưởng Ngoại Giao của CSVN trả lời phỏng vấn đã xác nhận “Mục Nam Quan nay thuộc về Trung Quốc”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;6.    &lt;/span&gt;CSVN đã lén lút ký hiệp định phân định lãnh hải Vịnh Bắc Việt, nhường biển cho Trung Cộng: Ngày 25/12/2000 Trần Đức Lương chủ tịch nhà nước CHXHCNVN đã ký Hiệp Định phân chia lãnh hải trên Vịnh Bắc Bộ. Theo Hiệp Ước này thì Việt Nam nhượng cho Trung Cộng 21,000 cây số vuông biển trong Vịnh Bắc Việt. Hiệp Ước này hết sức bất công vì hải phận cũng như thềm lục địa của Việt Nam bị thu hẹp rất nhiều, trái với những tiêu chuẩn của Tòa Án Quốc Tế. Không những thế, Hiệp Ước Hợp Tác Nghề Cá ký kết cũng trong năm 2000 còn qui định Vùng Đánh Cá Chung, cho phép ngư phủ Trung Cộng được vào đánh bắt cá trong hải phận vốn đã bị thu hẹp của VN, nhượng thêm nguồn lợi thiên nhiên của đất nước cho Trung Cộng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-LnDWSOglc1k/TnR911ySX7I/AAAAAAAALPQ/GqUZgi9PB6c/s1600/hochiminh.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 360px; height: 322px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-LnDWSOglc1k/TnR911ySX7I/AAAAAAAALPQ/GqUZgi9PB6c/s400/hochiminh.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5653281796181352370" align="right" border="0" hspace="8" /&gt;&lt;/a&gt;Ngày 30 tháng 6 năm 2004, Đảng CSVN đã ký thêm "Hiệp Định Phân Định Vịnh Bắc Bộ", xác định một lần nữa việc cắt biển Việt Nam dâng cho Trung Cộng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;7.    &lt;/span&gt;CSVN đã nhắm mắt làm ngơ trước việc Trung Cộng tàn sát ngư dân Việt Nam: Trong những năm vừa qua, Hải Quân Trung Cộng đã nhiều lần bắn giết ngư phủ Việt Nam, nhưng đảng CSVN vẫn làm ngơ và không có một hành động nào để bênh vực cho quyền lợi của ngư dân Việt Nam. Đây là sự khiếp nhược của một nhà cầm quyền hèn yếu. Hèn với giặc nhưng ác với dân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;8. &lt;/span&gt;   CSVN đã cho người Tàu thuê rừng ở 10 tỉnh phía bắc giáp với Trung Cộng và đã cho Trung Cộng khai thác quặng mỏ trên vùng Tây Nguyên. Thực tế những khu quặng mỏ, những khu rừng thượng nguồn, những đồn điền cây công nghệ người Tàu sang thuê mướn với gía rẻ mạt là những căn cứ quân sự của người Tàu trên đất nước Việt Nam trong kế hoạch đồng hóa và khống chế an ninh ở vùng biên giới và cao nguyên. Đó là chưa kể việc tàn phá môi trường, làm ô nhiễm nguồn nước đầu nguồn, sẽ ảnh hưởng độc hại tới sức khỏe của dân chúng sống ở những vùng hạ nguồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;9.    &lt;/span&gt;CSVN đã bán đất cho Tàu xây cất những thành phố Tàu. Những đô thị Tàu đang mọc lên nhan nhản khắp nơi từ Bắc chí Nam. Những phố Tàu này do người Tàu làm chủ và điều hành theo luật lệ Tàu. Phố Tàu trưng bảng hiệu tiếng Tàu, sống phong tục Tàu, nói tiếng Tàu, học trường Tàu, buôn bán hàng Tàu. Các phố Tàu thực sự là những thành phố của người Tàu nằm trong lãnh thổ VN. CSVN còn cho người Tàu tự do nhập cảnh vào Việt Nam mà không cần chiếu khán và giấy tờ tùy thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;10.    &lt;/span&gt;CSVN đã nhắm mắt để cho hàng hóa Tàu tràn ngập Việt Nam. Một cách Trung Cộng xâm lăng VN hữu hiệu nhất là tiêu diệt nền kinh tế VN. Vì tham nhũng, thối nát và ngu muội CSVN đã để hàng hóa Tàu đổ vào VN qua cửa khẩu không phải đóng thuế. Hàng hóa Tàu rẻ hơn hàng sản xuất tại VN rất nhiều. Công nghệ VN đang chết dần. Dân VN ngày nay dùng toàn hàng hóa Tàu, xem phim Tàu , bắt chước sống theo phong hóa Tàu, sẽ bị Tàu đồng hóa lúc nào mà không biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tổ quốc Việt Nam đang lâm nguy! Đảng CSVN đã phản quốc, phản bội dân tộcViệt Nam. Nguy cơ mất nước về tay Trung Cộng đã hiển hiện trước mắt, vì tập đoàn CSVN đã và đang từng bước bán đất, nhượng biển, bán tài nguyên của Tổ Quốc cho kẻ thù truyền kiếp từ phương Bắc!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Việt Nam dù sống ở bất cứ nơi đâu cũng có bổn phận phải bảo vệ Tổ Quốc. Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu nhận định rằng ngày nào tập đoàn CSVN còn cai trị đất nước ngày đó còn có nguy cơ mất nước. Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu mạnh mẽ tố cáo và lên án những tội ác bán nước của CSVN, nhất quyết tiếp tục góp phần vào công cuộc đấu tranh dẹp bỏ chế độ thối nát bán nước, hại dân của tập đoàn CSVN, đòi lại tự do, dân chủ và nhân quyền cho dân tộc Việt Nam và góp phần vào công cuộc chống ngoại xâm, bảo vệ bờ cõi, quê hương tổ quốc Việt nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sydney ngày 14 tháng 9 năm 2011&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TM/BCH/CĐNVTD/NSW&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nguyễn Văn Thanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Chủ Tịch&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4743116067042768647-7976224179782101127?l=teolangthang.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://teolangthang.blogspot.com/feeds/7976224179782101127/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/09/tuyen-cao-cua-cong-ong-nguoi-viet-tu-do.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/7976224179782101127'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4743116067042768647/posts/default/7976224179782101127'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://teolangthang.blogspot.com/2011/09/tuyen-cao-cua-cong-ong-nguoi-viet-tu-do.html' title='Tuyên Cáo của Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW tố cáo và lên án tội bán nước của Đảng Cộng Sản Việt Nam'/><author><name>Việt Nam</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00559655594200102858</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_GX0AKwVsQM0/SjQSTjdKfLI/AAAAAAAAFDQ/ocLOb_aHpe0/S220/guomthiengaiquoc.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-jhqGmHm_os8/TnR8u2X28oI/AAAAAAAALPA/Pxxe_70Al2s/s72-c/vietnamesecommunityinaustralia.logo1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4743116067042768647.post-4397656956120251535</id><published>2011-09-03T05:33:00.001-07:00</published><updated>2011-09-03T05:41:05.628-07:00</updated><title type='text'>Tôn Giáo và cái ách cộng sản - Bảo Giang</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Bảo Giang&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;“Tôn Giáo dưới ách cộng sản”. Là những câu chuyện, hay những bài viết kể lại những nỗi khốn khổ, bất hạnh mà người có tín ngưỡng phải gánh chịu thêm khi sống dưới chế độ cộng sản mà không một người nào không nghe biết. Gọi là gánh chịu thêm bởi vì, ngoài việc phải chấp nhận chung một số phận bất công là bị tước đoạt hết sự Tự Do, Nhân Quyền, Công Lý…. như những người công dân khác, người theo một tôn giáo còn phải chịu thêm một sức ép, một gánh nặng ghê gớm khác đè lên trong sinh hoạt thường nhật của họ. Đó là những cấm cản, ngăn trở, những ức chế cách này hay cách khác từ chủ thuyết, từ chế độ, từ tổ chức vô thần, vô tín ngưỡng luôn tạo ra cho cuộc sống tinh thần của họ. Nhưng cái ách cộng sản là cái “ách” gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-f3d535yhEZE/TmIez7NsD7I/AAAAAAAALO4/qF8SB2GlJe8/s1600/go.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 316px; height: 159px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-f3d535yhEZE/TmIez7NsD7I/AAAAAAAALO4/qF8SB2GlJe8/s400/go.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5648110760093290418" align="left" border="0" hspace="9" /&gt;&lt;/a&gt;“Ách” là một đoạn (khúc) gỗ được tạo hình dáng hơi cong, to chừng bắp đùi, được bào trơn các góc cạnh, chiều dài của nó vào khoảng 1.8 đến 2.2 mét ( tôi phỏng chừng như thế) được sử dụng như là một cái cùm lớn, đặt lên cổ hai con trâu hay bò để buộc chúng làm những công việc nặng nhọc như kéo cày, kéo xe. Đóng ách là chỉ hành động đặt ách lên cổ hai con vật đứng ngang nhau, mỗi con vào một bên. Chúng bị khóa chặt vào ách bằng hai cái chốt dài, khá lớn nằm xuyên qua cái ách từ trên xuống hai bên cần cổ con trâu, bò. Hai cái chốt này còn nhiệm vụ khóa, giữ chặt sợi dây nhợ có bản lớn vòng qua ở phía dười cổ con vật, để chúng không có cách nào thoát ra khỏi cái ách trong lúc kéo cày, kéo xe. Đã thế, chúng phải cùng đi, cùng cày, cùng kéo xe theo lệnh là cái roi trong tay nguòi điểu khiển. Không thể có tình trạng một con kéo một con nghỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng phải kéo cày bao nhiêu giờ một ngày và trọng tải của chiếc xe bò đặt lên mình chúng là bao nhiêu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa thật với bạn thế này, tôi xuất thân từ đồng quê, nhưng chưa bao giờ biết đóng ách trâu hay bò để cho nó kéo xe, kéo cày. Nhưng tôi đã có dịp nhìn thấy ngưòi ta đóng ách cho trâu, bò để chúng kéo cày, kéo xe. Về thời gian cày thì tùy theo, có khi vài ba tiếng thì ngưòi ta tháo ách cho trâu, bò nghỉ một lúc, nhưng đôi khi vì nhu cầu phải cày cho xong thửa ruộng thì thời gian kéo cày sẻ lâu hơn và lúc nghỉ, chủ nhân chỉ hút vội điếu thuốc lào là lại “ách”, nghĩa là lại ra lệnh cho cặp trâu bò tiếp tục công việc. Như thế thật khó kể thời gian lắm. Nói thế không có nghĩa là người ta không nương con trâu con bò của mình đâu. Nhưng vì công việc đồng áng đòi hỏi cho kịp vụ mùa mà trâu bò chịu khổ nhiều hơn những ngày tháng khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn về trọng tải của chiếc xe ư? Chẳng ai cân đo bao giờ, và cũng chẳng có sách vở nào ghi về trọng tải của chiếc xe bò là bao nhiêu. Thường họ chỉ ước chừng thôi, cứ chất thóc lúa lên ngang thành xe, lúc chuyển bánh thấy trâu bò chân vẫn đứng thẳng được là…. đi! Khi nào nó bị xa lầy hay qụy xuống thì tính sau.! Tuy thế, bạn chả nên trách những người nông dân này có máu lạnh. Tôi đã thấy họ khóc khi con trâu, bò đau yếu vì lao nhọc qúa mức. Hay bất chợt chiếc xe bị xa lầy và con trâu không đứng lên được nữa. Nói cách khác, họ không vui gì khi những con vật này phải lao nhọc qúa mức. Nhưng không có cách chọn lựa khác. Theo đó, cái roi họ cầm trong tay khi điều khiển trâu bò kéo cày, kéo xe là để giữ cho chúng đi đều nhịp bước hơn là cái roi hận thù của người đối với chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay, nhờ khoa học tiến bộ, nông cơ được đem về đồng ruộng, các phương tiện chuyên chở được cài tiến nhiều, nên đa phần trâu bò ở trên thế giới đã được giải phóng khỏi những công việc lao nhọc này, trừ ra các nước còn nghèo và chưa phát triển, như ở Việt Nam và một số nước ở vùng Đông Nam Á, Nam Mỹ. Tả thế, tôi đóan là bạn sẽ thương cảm cho những con vật này nhiều lắm nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thương là phải, nhưng đây chỉ là hình ảnh để bạn có thể qua đó, nhìn ra cái ách mà cộng sản khoác lên cổ người dân ta mà thôi. Trong thực tế, cái ách mà cộng sản khoác lên cổ dân ta còn nặng nề, khốn nạn gấp trăm lần cái ách mà người nông dân khoác lên cổ con trâu hay con bò trong những ngày mùa. Nó nặng nề khốn nạn ngay từ những khác biệt cơ bản giửa nhân bản tính của người nông dân cầm cái roi và đảng tính của người cộng sản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;1. &lt;/span&gt;Thường thì con người không có lòng thù hận với loài vật, đặc biệt là với trâu bò, những gia súc đã phụ giúp trong đời sông lao động của người. Cái roi trong tay ngừời nông dân cần có để nhắc chừng cho một công việc, không đem theo lòng thù hận. Nhưng con dao mã tấu trong tay ngưòi đoàn đảng viên Việt cộng, trong tay Hồ chí Minh đối với đồng bao ta là một hận thù sâu sắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;2. &lt;/span&gt;Người nông dân không hãnh diện, không tỏ ra có uy khi cầm cái roi vụt lên lưng con trâu hay con bò. Nên họ không làm công việc này thường xuyên trong thích thú. Không làm vì niềm vui lẽ sống! Cộng sản đối với con ngưòi thì ngược lại. Con dao mã tấu, cái roi điện trong tay đoàn đảng viên phải là một hãnh diện lớn, là uy quyền lớn. Nó đòi sự khuất phục khi chém vào cần cổ nhân dân. Nó là lẽ sống của cộng sản. Vỉ không còn khủng bố nhân dân, cộng sản không còn lẽ sống!.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;3.&lt;/span&gt; Người nông dân không đóng ách vào cổ con cái hay thân nhân của mình, nhưng là vào cổ những con vật có sức mạnh để nó phụ cho những phần việc lao nhọc với lòng biết ơn chúng. Cộng sản cũng không đóng ách vào cổ con mình, nhưng đóng tất cả mọi loại ách vào cổ nhân dân, thân nhân, có khi là cà cha mẹ nữa, để đày ải những thành phần nhân bản này phải nhận chịu một cuộc sống như tôi đòi, như nô lệ, hoặc như tội phạm và hứng chịu mọi bất công từ tinh thần cũng như vật chất do chúng tạo ra với lòng độc ác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như trên tôi đã nói, ngày nay, những cái ách đặt lên cổ con trâu con bò người ta chỉ bắt gặp ở những nước chưa phát triển, nghèo đói và chậm tiến. Cũng thế, cái ách cộng sản cũng chỉ có cơ hội đến và tồn tại một thời gian ở những nước nghèo đói và chưa phát triển mà thôi. Nó không thể tồn tại trong những quốc gia có trình độ văn hóa và nhận thức cao. Đó là định luật của đào thải để đưa đến tiến bộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi F. Engels và K. Marx đưa ra thuyết cộng sản, nó đã làm chao đảo cuộc sống của xã hội. Nhiều kẻ cho đó là một cứu cánh cho xã hội thoát khỏi cái ách của Phong Kiến quân quyền, nên đã tiếp tay truyên truyền và đem vào thực hành cái lý thuyết này. Kết qủa, khi chưa có thực nghiệm sống dưói chế độ cộng sản, ngưòi ta không thể nào hiểu được giá trị của Tự Do, Nhân Quyền, Công Lý… hoặc không thấu hiểu được triết lý trong đời sống đạo đức, luân lý của gia đình, của tôn giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến khi bị áp đặt dưới sự kiểm soát của cộng sản người ta mới hiểu ra rằng: Tất cả những mất mát về Tự Do, về Nhân Quyền, về Công Lý, về tài sản của nền đạo hạnh trong gia đình, trong xã hội mà con ngưòi đã cố công, dù duới chế độ phong kiến, ra sức xây dựng, là không thể nào bù đắp được. Bởi vì nó đã tước đoạt mất quyền sống của con ngừời. Nó là một thứ bạo lực đẩy con người trở về đời nô lệ. Nó là cái ách thống khổ mà cộng sản đóng lên đầu, lên cổ của con ngưòi không một lúc ngơi nghỉ và buộc con người phải đi dưới mệnh lệnh chết của sự tước đoạt vô nhân tính. Đó chính là cái ách tàn bạo hơn tất cả mọi loại ách của phong kiến chuyên chế và thời kỳ thực dân góp lại. Tuy nhiên, trong tất cả mọi mất mát ấy, tôi cho rằng chủ trương phá bỏ nền tảng luân lý của tôn giáo là cái cách tồi tệ, nguy hại và tàn phá đời sống con nguòi nhiều hơn tất cả những cái ách khác cộng lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó tác hại vì con người sẽ mất dần ý niệm đạo đức trong Tôn Giáo là một ý niệm khởi nguyên trong chuỗi những nhận thức để biết về sự kiện thiện hay ác trong đời sống. Từ đó, nó xóa mờ dần đi khả năng phán đoán về sự thật, về công lý, về gỉa dối, về đa trá. Rồi nó tự tạo ra những phương thức, ngôn từ gỉa dối mà người nói không còn biết mình đang nói dối. Tệ hơn, nó dẫn đưa con người trở lại cuộc sống hoang dã, tìm mồi trong bạo hành, chết chóc. Không còn ý niệm về luân lý khi hành động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật vậy, với ngưòi Công Giáo, ý niệm về tôn giáo, về sự tội đã bắt nguồn từ đoạn kinh thánh trong sách Sáng Thế Ký, thuật về câu chuyện ông Adong và bà Eva thấy xấu hổ, biết thiện, biết ác sau khi họ ăn trái cấm: “Thiên Chúa gọi con người và hỏi: “Ngươi ở đâu? “Con người thưa: “Con nghe thấy tiếng Ngài trong vườn, con sợ hãi vì con trần truồng, nên con lẩn trốn.” Đức Chúa là Thiên Chúa hỏi: “Ai đã cho ngươi biết là ngươi trần truồng? Có phải ngươi đã ăn trái cây mà Ta đã cấm ngươi ăn không? “( Gn 3:9-11) Rồi ngay sau đó sự tội đã xâm nhập vào thế gian qua sự kiện Cain giết em mình là Abel để đưa đến câu hỏi đau thương, nhức nhối cho kẻ phạm tội, nếu như kẻ phạm tội còn ý niệm thiện, ác (tôn giáo) Thiên Chúa phán hỏi Ca-in: “A-ben em ngươi đâu rồi? ” Ca-in thưa: “Con không biết. Con là người giữ em con hay sao? ” Đức Chúa phán: “Ngươi đã làm gì vậy? từ dưới đất tiếng của em ngươi đã kêu tới ta” ( Gn 4: 9-11). Nhưng ở chiều ngược lại, câu hỏi ấy có cũng bằng không nếu như kẻ phạm tội đã không còn ý niệm luân lý và tôn giáo, không còn biết phân biệt thiện ác ở trong lòng y. Đó chính là tai hoạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với những người không hề nghe biết đến đoạn kinh thánh này thì sao. Ý niệm về tôn giáo có phát khởi trong lòng họ hay không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tin rằng, ngay từ khì có một người nam và một người nữ muốn, rồi sống gắn bó với nhau, dù họ chưa có ý niệm về việc tổ chức thành tập thể, thành bộ lạc, thành xã hội thì ý niệm về thiện ác, về xấu hổ, về tội lỗi là những ý niệm tôn giáo đã phát sinh ở trong lòng họ. Nó phát sinh ngay từ lúc họ chỉ vào người nam hay người nữ và bảo rằng: Người nam ấy, người nữ ấy là của tôi. Xin đừng lấy ra khỏi tay tôi. Những đứa bé ấy là con cái của chúng tôi, thuộc về chúng tôi. Chúng tôi phải bảo vệ cho nhau. Trong ý thức bảo vệ che chở ấy, phát sinh ý niệm về quyền tư hữu. Cùng lúc sự mặc cảm, xấu hổ, hay ý niệm tội lỗi, biết đúng, biết sai sẽ phát sinh nếu như người này muốn chiếm đoạt lấy cái thuộc về người khác bằng bạo lực, hay bằng sự lừa dối. Đó là ý niệm khởi nguyên về luân lý tôn giáo. Nó còn đến trước ý niệm về sự thưởng phạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo đó, ý niệm về Tôn Giáo là một ý niệm khởi nguyên từ khi có con người. Nó phát sinh một cách tự nhiên (như những người chưa bao giờ biết đến sách Sáng Thế Ký) rồi được hệ thống hóa, biến thành lề luật sống. Hoặc là từ lề luật, (qua sách Sáng thế Ký, lệnh cấm ăn trái cấm) biến thành sự ràng buộc êm ái tôn trọng nhau. Cả hai đều quy về một mục đích duy nhất là giải thoát con ngưòi khỏi những gian trá, tội lỗi để đưa con ngưòi vào một cuộc sống an vui và đem lại hạnh phúc cho con người. Dẫu rằng lúc ấy con nguời chưa đặt ra câu hỏi chết rồi mình sẽ đi đâu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như thế, ý niệm về Tôn Giáo là một ý niệm tốt đẹp nhất cho con người. Vì từ ý niệm tôn giáo đã phát sinh ra ý thức Đạo Giáo. Đạo trở thành Đường, thành hướng đi phát khởi từ Tâm nguyện, rồi được xây dựng, hệ thống hóa thành Đạo để hướng, đưa con người tới đích Chân Thiên Mỹ. Xa lánh cái ác và làm điều thiện theo nhân bản. Nói cách khác, ý niệm Tôn Giáo chính là gốc sinh ra nền tảng của luân lý học, đạo đức học, Kitô học, Phật học, Khổng học, Nho học… Rồi thành Đạo, làm căn bản cho đời sống an vui của con người. Là một tài sản vô giá của nhân loại và là nền tảng của mọi tư duy lương thiện và hướng thiện. Nghỉa là, người có tín ngưỡng là ngươi đi theo một tôn giáo rồi nhờ đời sống Tôn Giáo hướng dẫn bản thân mình tìm đến đích Chân Thiện Mỹ. Hành sử Đạo trong tình Bác Ái, Hỷ Xả theo nhân bản tính tự nhiên hay lề luật. Từ đó, Đạo trở thành lẽ sống Nhân Bản của Con người. Đạo có khả năng triệt tiêu những tệ nạn của xã hội, giảm thiểu những thói hư hèn của cá nhân và san bằng những bất công dối trá trong xã hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, vào đầu thế kỷ 20, lý thuyết cộng sản và biện chứng duy vật ra đời đã làm chao đảo đời sống luân lý của xã hội. Nó đối nghịch trực tiếp với ý niệm về tôn giáo và lật ngược luân lý nhân bản xã hội. Coi tôn giáo (ý niệm thiện, ác) như là một loại thuốc phiện để ru ngủ con người và nó chối bỏ sự hiện hữu của thần linh. Chủ thuyết này đã biến thành hệ thống lãnh đạo nhà nước cộng sản tại Liên Sô, mau chóng lan rộng ra khắp Âu Châu và có khả năng khống chế các quốc gia kém mở mang. Đến sau đệ nhị thế chiến, cộng sản đã gây được một thế lực hùng mạnh và có thể áp đảo thế giới bằng những khẩu hiệu như “tiến lên thế giới đại đồng” nghe ra rất dễ lôi cuốn những quốc gia chưa phát triển tham gia vào vùng ành hưởng và thần phục chủ thuyết này. Kết qủa, vì chối bỏ ý niệm thiện, ác trong tôn giáo, xa rời nền luân lý, đạo đức xã hội, chủ thuyết này sớm bộc lộ nét vô đạo trong những cuộc tàn sát mang tính cách diệt chủng vói nhân loại ngay tại gốc sinh là Liên Sô và sang đến Tây Ban Nha (1931) và các quốc gia Đông Âu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc ấy, thế giới đã lên án cộng sản trong nỗi lo âu. Một sự lo âu trong thụ động, chống đỡ hơn là tìm cách giảì trừ. Ngoại trừ một quan niệm rắn rỏi, vững chắc của Đức Pio XI với nhận định là:” Chủ nghĩa xã hội và cộng sản xem ra tưởng chừng hùng mạnh, vững chắc lắm, nhưng chẳng bao lâu sẽ thấy cái cơ cấu đó không có nền tảng vững chắc, chúng sụp đổ liên tục một cách thảm hại, như số phận của bất cứ cơ cấu nào không dựa vào hòn đá góc tường duy nhất là Chúa Giêsu Ky-tô.” Và đó chính là cơ sở để vào ngày 10 tháng3 năm 1931, Ngài ban hành Tông thư Thiên Chúa Cứu Chuộc (Divini Redemptoris). Tông thư này được coi là nền tảng học thuyết bác bỏ chủ nghĩa Cộng sản. Chính sự can đảm, sắc bén trong sự phân tích về chủ nghĩa Cộng sản của Ngài đã cung cấp những cơ sở lý luận cho khuynh hướng chống Cộng sản của học thuyết chính trị – xã hội của Tòa thánh cho đến những năm đầu công đồng Vatican II.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-IPjbKJGIPPk/TmIezxUdo1I/AAAAAAAALOw/9W5Erlt8r5o/s1600/1.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 160px; height: 225px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-IPjbKJGIPPk/TmIezxUdo1I/AAAAAAAALOw/9W5Erlt8r5o/s400/1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5648110757437350738" align="right" border="0" hspace="9" /&gt;&lt;/a&gt;Khơi nguồn từ Tông Thư Thiên Chúa Cứu Cuộc, và để bảo toàn ý niệm về tôn giáo, về thần linh, về luân lý và sự thanh thiện của giáo hội, Đức cố Giáo Hoàng Pio XII đã ban hành Sắc Lệnh về tà thuyết cộng sản năm 1949, nghiêm cấm tất cả mọi tín hữu Công Giáo, không trừ ai, truyệt đối không được tham dự vào những việc như cổ võ, sinh hoạt với thuyết cộng sản. Trong đó, điều số 4 đã quy định như sau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Q.4- If Christians declare openly the materialist and antichristian doctrine of the communists, and, mainly, if they defend it or promulgate it, “ipso facto”, do they incur in excommunication (“speciali modo”) reserved to the Apostolic See? R. Affirmative).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là điều khoản công bố áp đặt vạ tuyệt thông cho tất cả những người Công Giáo nào hợp tác với các tổ chức Cộng Sản. Theo đó, tất cả những tín hữu nào bảo vệ hay cổ võ học thuyết Cộng sản thì “đương nhiên” bị khai trừ khỏi Giáo Hội. Nghĩa là không cần phảỉ có các đấng bản quyền công bố sự khai trừ này. Tự ngưòi sinh hoạt vời cộng sản biết mình đã không còn thuộc về giáo hội công giáo theo giáo triều Roma nữa. Đây là điều khoản xác định, không thể cò một chút nghi ngờ nào về tính cách pháp lý / án vạ của điều khoản này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay dầu không muốn, không thích hay kể cả những kẻ chống đối giáo hội Công Giáo cũng đều phải công nhận một điều là: Nhân loại đã thoát được tai kiếp cộng sản vô thần thống trị thế giới, một phần lớn là do ảnh hưởng từ Sắc lệnh về tà thuyết cộng sản đã được Đức Pio XII công bố vào năm 1949. Sắc Lệnh này về mặt xã hội thì được coi là một bức tường thành kiên cố ngăn chặn làn sóng đỏ lan truyền đi khắp nơi và dồn cộng sản vào cuộc tự hủy diệt. Về mặt đời sống thi bảo vệ vững chắc ý niệm về tôn giáo trong từng cá nhân và bảo vệ sự thánh đức tinh tuyền của Giáo Hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;a. Với cộng đồng nhân loại:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong lúc cả thế giới còn bàng hoàng lo sợ vì con quái vật cộng sản xuất hiện và trở thành hiện tượng dũng mãnh như sẵn sàng nuốt trửng cả thế giói vào ái bụng gian ác của nó. Giáo Hội công giáo, dù không có một tấc sắt trong tay đã trở thành một vị tướng kiệt xuất của thời đại, đưa ra một hưóng đi, vẽ ra một con đường ngay chính để đưa thế giới thoát khỏi tay thần gian trá cộng sản bằng cách: Bày tỏ một thái độ mạnh mẽ, bảo vệ ý niệm thiện ác trong tôn giáo và bảo vệ sự thánh đức của Giáo hội. Công khai đặt để lý thuyêt này cũng như những sinh hoạt của nó ra ngoài vòng sinh hoạt thường nhật trong đời sống của xã hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật vậy sau khi đã công bố sắc lệnh về tà thuyết này. Vào tháng 6 1951. Đức Pio XII trong thông điệp Evengeli Praecones (Sứ giả phúc âm) Ngài đã huấn thị cho thế giới công giáo là: ”tuyệt đối phải ngăn ngừa mọi dân tộc khỏi bị tiêm nhiễm tà thuyết cộng sản lầm lạc và nguy hại, phải giải phóng dân chúng khỏi ách nô lệ của một thứ lý thuyết đang đặt ra mục đích buộc sinh hoạt của con người vào sự khoái lạc của thế giới hiện đại..”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng ở Á châu, sau khi cộng sản chiếm được lục địa Trung Hoa, ngày 20 tháng 11 năm 1950, Trung cộng phát động phong trào Tam Tự Lập, muốn tách rời giáo hội công giáo ở Trung cộng ra khỏi Giáo Triều Tông Truyền ở Roma. Năm 1954, Đức Giáo Hoàng Piô XII ra một thông điệp cấm tham gia Tam Tự Lập. Năm 1957, Hội Công giáo Ái Quốc tại Trung cộng ra đời, tổ chức bầu giám mục và xin Rôma phê chuẩn. Tháng 6 năm 1958, Giáo hoàng kết án đích danh hội Ái Quốc và không chấp nhận những việc làm của tổ chức gỉa hiệu này..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dĩ nhiên, với sắc lệnh năm 1949 và những việc cương quyết đối với kiểu gỉa hiệu Tam Tự Lập ở Trung cộng. Lúc đầu có nhiều ngưòi cho rằng sắc lệnh này qúa khắt khe và có phần bất công với một lý thuyết được gọi là duy vật biện chứng vừa phát sinh trong cộng đồng thế giới. Nhưng sau khi chứng kiến những cảnh tàn sát sinh mệnh con người một cách qúa dã man từ Liên Sô sang Âu Châu, rồi vào Trung 
